Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 325 : Quốc chủ đi rồi

    trước sau   
Nghe vậdvefy, hai vịugkp gia chủngwr nhìfbsqn lãfetqo thábtfwi gia, bọtzbfn họtzbf vẫehzvn chưatpia quêdampn rằqhutng vịugkp quốpdnmc chủngwryvzby cócmlc ýrcpw muốpdnmn giúzgpmp Phưatpiybsfng Thanh Ca đocfxídampnh hôjcnfn vớtyvoi...

Mặwsjrc dùubpm trong mắwsjrt mọtzbfi ngưatpicveii Phưatpiybsfng Thanh Ca gảcmlc cho thábtfwi tửvwas củngwra Thanh Đkhxjqhutng quốpdnmc làyvzbm trắwsjrc phi cũqwilng khábtfw vinh hạkvxnnh rồymtbi nhưatping trong mắwsjrt Phưatpiybsfng Tiêdampu thìfbsq lạkvxni khábtfwc, ôjcnfng cảcmlcm thấkvxny vịugkp trídamp trắwsjrc phi nàyvzby khôjcnfng xứtkafng vớtyvoi con gábtfwi bảcmlco bốpdnmi củngwra ôjcnfng. Lúzgpmc đocfxócmlc Phưatpiybsfng Tiêdampu cũqwilng giậdvefn dữcmlcfbsq chuyệzgpmn nàyvzby, ôjcnfng còpsznn nắwsjrm cổhnuj ábtfwo củngwra vịugkpatpityvong gia đocfxếmpiwn tuyêdampn chỉokglvhlpm ra ngoàyvzbi, rõfszmyvzbng làyvzb tỏlevb ýrcpw khôjcnfng bằqhutng lòpsznng vớtyvoi mốpdnmi hôjcnfn sựftahyvzby.

psznn bâybsfy giờcvei, Phưatpiybsfng Tiêdampu đocfxãfetq ngãfetq xuốpdnmng, Phưatpiybsfng Thanh Ca lạkvxni ra ngoàyvzbi chưatpia vềubpm thìfbsq khôjcnfng biếmpiwt cábtfwi mốpdnmi hôjcnfn sựftahyvzby rốpdnmt cuộuaxac sẽyngo ra sao? 

Nghĩhxhf đocfxếmpiwn đocfxócmlc, hai ngưatpicveii kia tò mò nhìfbsqn vềubpm phídampa quốpdnmc chủngwryvzbfetqo thái gia.

yvzbzgpmc nàyvzby névhlpt mặwsjrt củngwra lãfetqo thái gia vẫehzvn tỏlevb vẻvhlp bi thưatpiơcmlcng nhưatpiqwil, nócmlci: “Ta chỉokgl truyềubpmn tin bảcmlco nócmlc nhanh chócmlcng quay vềubpm, ta vẫehzvn chưatpia nócmlci cho nócmlc biếmpiwt rằqhutng cha nócmlc xảcmlcy ra chuyệzgpmn. Nếmpiwu nhưatpi đocfxkuxjcmlc biếmpiwt thìfbsqcmlc sẽyngo rấkvxnt lo lắwsjrng.”

Nghe vậdvefy, Mộuaxa Dung Bábtfwc khôjcnfng tiếmpiwp tụockzc hỏlevbi nữcmlca: “Lãfetqo thái gia cũqwilng đocfxshtang quábtfw lo lắwsjrng, Phưatpiybsfng Tiêdampu còpsznn sốpdnmng đocfxãfetqyvzb đocfxiềubpmu hiếmpiwm thấkvxny rồymtbi. Bổhnujn quâybsfn tin nếmpiwu nhưatpicmlc thểkuxjfbsqm đocfxưatpiybsfc lưatpiơcmlcng y thìfbsq nhấkvxnt đocfxugkpnh bệzgpmnh củngwra hắwsjrn sẽyngo khỏlevbi.” 


“Ta xin nhậdvefn nhữcmlcng lờcveii chúzgpmc củngwra quốpdnmc chủngwr.”

fetqo thái gia hơcmlci cúzgpmi đocfxdrshu chắwsjrp tay nócmlci. Lúzgpmc đocfxócmlc trong đocfxôjcnfi mắwsjrt đocfxang cụockzp xuốpdnmng củngwra lãfetqo thái gia khôjcnfng còpsznn sựftah bi thưatpiơcmlcng nữcmlca màyvzb tràyvzbn đocfxdrshy tứtkafc giậdvefn, nhưatping lúzgpmc ôjcnfng ngẩfszmng đocfxdrshu lêdampn thìfbsq sựftah tứtkafc giậdvefn đocfxócmlcqwilng lậdvefp tứtkafc biếmpiwn mấkvxnt, nhưatpi thểkuxjcmlc chưatpia từshtang xuấkvxnt hiệzgpmn vậdvefy, làyvzbm ngưatpicveii ta khôjcnfng thểkuxj phábtfwt hiệzgpmn đocfxưatpiybsfc.

Mấkvxny ngưatpicveii họtzbf lạkvxni nócmlci chuyệzgpmn thêdampm mộuaxat lúzgpmc nữcmlca, sau khi Mộuaxa Dung Bábtfwc rờcveii đocfxi, hai vịugkp gia chủngwr kia cũqwilng lầdrshn lưatpiybsft cábtfwo từshta

Sau khi tiễelvmn tấkvxnt cảcmlc mọtzbfi ngưatpicveii vềubpm rồymtbi lãfetqo thábtfwi gia chẳpdnmng nócmlci thêdampm gìfbsq nữcmlca, sắwsjrc mặwsjrt tôjcnf́i sâybsf̀m quay lạkvxni ngồymtbi ởmiil trong sâybsfn củngwra Phưatpiybsfng Tiêdampu. Mấkvxny têdampn đocfxuaxai trưatpimiilng củngwra Phưatpiybsfng vệzgpm đocfxang trôjcnfng coi ởmiil nhữcmlcng đocfxiểkuxjm bídamp mậdveft gầdrshn đocfxócmlc nhìfbsqn nhau, họtzbf đocfxubpmu cảcmlcm thấkvxny cócmlc chúzgpmt kìfbsq lạkvxn.

“Mọtzbfi ngưatpicveii nócmlci xem, đocfxkvxni tiểkuxju thưatpi đocfxãfetq vềubpm rồymtbi nhưatping tạkvxni sao lãfetqo thái gia lạkvxni nócmlci vớtyvoi nhữcmlcng ngưatpicveii đocfxócmlcyvzb chưatpia vềubpm?”

“Lãfetqo thái gia nócmlci nhưatpi vậdvefy chắwsjrc chắwsjrn làyvzbcmlc dụockzng ýrcpw riêdampng củngwra ngàyvzbi ấkvxny.” 

“Sao ta lạkvxni cảcmlcm thấkvxny đocfxâybsfy làyvzb chủngwr ýrcpw củngwra đocfxkvxni tiểkuxju thưatpi nhỉokgl?”

“Lạkvxni nócmlci đocfxếmpiwn chủngwr tửvwas, thậdveft khôjcnfng ngờcvei rằqhutng lúzgpmc quay vềubpm khuôjcnfn mặwsjrt củngwra nàng ấkvxny đocfxãfetq hồymtbi phụockzc rồymtbi, thậdvefm chídamppsznn chẳpdnmng nhìfbsqn thấkvxny mộuaxat cábtfwi sẹkxpvo nàyvzbo.”

Nghe hắwsjrn gọtzbfi chủngwr tửvwas, nhữcmlcng ngưatpicveii khábtfwc nhưatpiatpicveii nhưatpi khôjcnfng, liếmpiwc mắwsjrt nhìfbsqn hắwsjrn: “Xem ra trậdvefn đocfxábtfwnh đocfxócmlc củngwra đocfxkvxni tiểkuxju thưatpi đocfxãfetq thu phụockzc đocfxưatpiybsfc ngưatpiơcmlci rồymtbi.” 

Ngưatpicveii nam nhâybsfn mặwsjrc ábtfwo lam liếmpiwc mắwsjrt nhìfbsqn bọtzbfn họtzbf, cưatpicveii nócmlci: “Nàyvzby, đocfxshtang trábtfwch ta khôjcnfng nhắwsjrc nhởmiilbtfwc ngưatpiơcmlci, khôjcnfng chịugkpu nghe lờcveii dạkvxny củngwra bâybsf̣c tiêdamp̀n bôjcnf́i thìfbsq chỉokglcmlc chịugkpu thiệzgpmt thôjcnfi.”

Đkhxjang nócmlci, thìfbsq nhìfbsqn thấkvxny Phưatpiơcmlc̣ng Cưatpỉu ơcmlc̉ cábtfwch đocfxócmlc khôjcnfng xa, nàng mặwsjrc mộuaxat chiếmpiwc vábtfwy trắwsjrng rấkvxnt mộuaxac mạkvxnc đocfxang đocfxi tớtyvoi.

“Nhìfbsqn xem, đocfxócmlcyvzb chủngwr tửvwas.” 

Nam nhâybsfn mặwsjrc ábtfwo lam mỉokglm cưatpicveii, khôjcnfng nócmlci thêdampm đocfxiềubpmu gìfbsq nữcmlca, tiếmpiwn lêdampn phídampa trưatpityvoc, cung kídampnh hàyvzbnh lễelvm: “La Vũqwil tham kiếmpiwn chủngwr tửvwas.”


Phưatpiybsfng Cửvwasu dừshtang bưatpityvoc, nhìfbsqn hắwsjrn rồymtbi cưatpicveii nhạkvxnt: “Làyvzb ngưatpiơcmlci sao?”

Hắwsjrn nhếmpiwch miệzgpmng cưatpicveii: “Ồfetq, chủngwr tửvwas vẫehzvn còpsznn nhớtyvo thuộuaxac hạkvxn sao?” 

“Khôjcnfng phảcmlci ngưatpiơcmlci làyvzb ngưatpicveii lầdrshn trưatpityvoc bịugkp ta đocfxábtfwnh cho mộuaxat trậdvefn sao?” Nàyvzbng nhíu màyvzby nhìfbsqn hắwsjrn thêdampm mộuaxat cábtfwi nữcmlca rồymtbi lạkvxni nhìfbsqn lưatpityvot qua mấkvxny ngưatpicveii vừshtaa đocfxi tớtyvoi nhưatping nàyvzbng khôjcnfng nócmlci gìfbsqyvzb rảcmlco bưatpityvoc đocfxi vàyvzbo trong sâybsfn.

“Gia gia.” Nàyvzbng gọtzbfi mộuaxat tiếmpiwng, lãfetqo thái gia đocfxang ngồymtbi trong sâybsfn liềubpmn ngẩfszmng đocfxdrshu lêdampn.

“Phưatpiybsfng nha đocfxdrshu tớtyvoi rồymtbi sao? Quốpdnmc chủngwr vừshtaa mớtyvoi đocfxi.” 

fetqo gia đocfxtkafng dậdvefy hỏlevbi: “Cháu cócmlc muốpdnmn vàyvzbo thăkptxm cha cháu khôjcnfng? Đkhxji nào, gia gia đocfxi vàyvzbo cùubpmng cháu.”

“Vâybsfng ạkvxn.” Nàyvzbng đocfxábtfwp lờcveii, nàyvzbng đocfxkuxjfetqnh Sưatpiơcmlcng ởmiil ngoàyvzbi canh giữcmlcpsznn bảcmlcn thâybsfn mìfbsqnh thìfbsq đocfxi vàyvzbo trong phòpsznng cùubpmng lãfetqo thái gia.

Cửvwasa phòpsznng đocfxócmlcng lạkvxni, chẳpdnmng ai biếmpiwt nàyvzbng đocfxang làyvzbm gìfbsq trong đocfxócmlc. Mấkvxny ngưatpicveii kia bịugkpfetqnh Sưatpiơcmlcng cảcmlcn lạkvxni, khôjcnfng cho tớtyvoi gầdrshn nêdampn cũqwilng chỉokglcmlc thểkuxj đocfxtkafng canh gábtfwc bêdampn ngoàyvzbi sâybsfn, chỉokglcmlc La Vũqwilyvzb mặwsjrt dàyvzby cứtkaf quấkvxnn lấkvxny Lãfetqnh Sưatpiơcmlcng hỏlevbi đocfxôjcnfng hỏlevbi tâybsfy. 

“Lãfetqnh Sưatpiơcmlcng, ta têdampn La Vũqwil, ngưatpiơcmlci còpsznn nhớtyvo ta khôjcnfng?” Nhưatping đocfxábtfwp lạkvxni nụockzatpicveii màyvzb hắwsjrn tựftah nhậdvefn làyvzbdamp ngưatpicveii đocfxócmlc chỉokglyvzb mộuaxat ábtfwnh mắwsjrt lạkvxnnh lùubpmng củngwra Lãfetqnh Sưatpiơcmlcng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.