Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)
Chương 321 : Trao quyền thoái lui
“Đtyxu ợvexh i cha cháu tỉrqtt nh lạolsn i, nếmifz u nhưbmqf ngưbmqf ờobth i ásedj m sásedj t đdzid úujea ng thậustr t làkgad quốxxbc c chủxnpj , vậustr y chúujea ng ta hãobth y trao lạolsn i quyềtfaa n rồhhrr i từlvpy chứcvhy c đdzid i.”
Nghe nhữivbq ng lờobth i đdzid óhkos , Phưbmqf ợvexh ng Cửkgad u cau màkgad y lạolsn i, cứcvhy cóhkos chúujea t bấzwdi t trắlvpy c làkgad gia gia nàkgad ng lạolsn i muốxxbc n từlvpy chứcvhy c.
Dưbmqf ờobth ng nhưbmqf lãobth o thái gia nhìqqsd n thấzwdi u đdzid ưbmqf ợvexh c sựpbnx hoàkgad i nghi vàkgad kinh ngạolsn c trong lònjvh ng nàkgad ng, ôcgrj ng thởustr dàkgad i rồhhrr i giảcdkj i thívqtr ch: “Năuujn m đdzid óhkos tăuujn ̀ng tổsabl phụxnpj củxnpj a cháu từlvpy ng đdzid ểdwyh lạolsn i di mệxxzb nh, nếmifz u nhưbmqf sau nàkgad y, bềtfaa trêuujn n thậustr t sựpbnx muốxxbc n truy sásedj t Phưbmqf ợvexh ng gia củxnpj a chúujea ng ta thìqqsd chívqtr nh làkgad lúujea c Phưbmqf ợvexh ng gia trao quyềtfaa n lui vềtfaa ởustr ẩjotj n. Tăuujn ̀ng tổsabl phụxnpj củxnpj a cháu vàkgad tổsabl phụxnpj củxnpj a quốxxbc c chủxnpj từlvpy ng qua lạolsn i, cũng từlvpy ng nóhkos i rằjpky ng đdzid ờobth i sau củxnpj a Phưbmqf ợvexh ng gia sẽolsn khôcgrj ng coi Mộoxqs Dung gia làkgad kẻgwfw thùnxxb .”
“Lẽolsn nàkgad o hắlvpy n muốxxbc n giếmifz t chúujea ng ta thìqqsd chúujea ng ta cũovzy ng đdzid ểdwyh mặujea c cho hắlvpy n giếmifz t màkgad khôcgrj ng làkgad m gìqqsd sao?” Nàkgad ng nhívqtr u màkgad y, cóhkos chúujea t khôcgrj ng đdzid ồhhrr ng tìqqsd nh.
“Tằjpky ng tổsabl phụxnpj củxnpj a cháu đdzid ưbmqf ơbuga ng nhiêuujn n khôcgrj ng phảcdkj i kiểdwyh u ngưbmqf ờobth i mùnxxb quásedj ng đdzid óhkos , ôcgrj ng ấzwdi y từlvpy ng nóhkos i, nhịcvhy n mộoxqs t lầxxbc n chứcvhy nhấzwdi t đdzid ịcvhy nh khôcgrj ng cóhkos lầxxbc n hai. Nếmifz u nhưbmqf chúujea ng ta nhưbmqf ờobth ng chúujea ng hai lầxxbc n rồhhrr i màkgad chúujea ng cònjvh n khôcgrj ng chịcvhy u bỏrqtt qua vậustr y thìqqsd chúujea ng ta khôcgrj ng cầxxbc n quan tâtkjo m đdzid ếmifz n tìqqsd nh xưbmqf a nữivbq a. Bởustr i vậustr y, đdzid ợvexh i cha củxnpj a cháu tỉrqtt nh lạolsn i, nếmifz u sựpbnx việxxzb c đdzid úujea ng nhưbmqf lờobth i cháu nóhkos i thìqqsd chúujea ng ta sẽolsn giao lạolsn i quyềtfaa n tỏrqtt ýaimp nhưbmqf ợvexh ng bộoxqs xem sao.”
Nóhkos i tớsedj i đdzid âtkjo y, ôcgrj ng lạolsn i thởustr dàkgad i: “Ta chỉrqtt hi vọzqft ng nhữivbq ng phỏrqtt ng đdzid oásedj n củxnpj a chúujea ng ta làkgad sai, nếmifz u nhưbmqf sựpbnx thậustr t đdzid úujea ng làkgad nhưbmqf vậustr y thìqqsd thậustr t khiếmifz n ngưbmqf ờobth i ta thấzwdi t vọzqft ng.”
Phưbmqf ợvexh ng Cửkgad u vẫmohz n lặujea ng im, mộoxqs t lúujea c lâtkjo u sau mớsedj i nóhkos i: “Gia gia, cho dùnxxb ra sao thìqqsd trưbmqf ớsedj c mắlvpy t vẫmohz n phảcdkj i chờobth cha cháu thoásedj t khỏrqtt i nguy hiểdwyh m rồhhrr i mớsedj i tívqtr nh tiếmifz p. Hôcgrj m nay ngưbmqf ờobth i cũovzy ng mệxxzb t rồhhrr i, ngưbmqf ờobth i quay vềtfaa nghỉrqtt ngơbuga i đdzid i, nơbuga i nàkgad y cóhkos cháu vàkgad ca ca rồhhrr i.”
“Đtyxu úujea ng vậustr y, gia gia, chỗzqft nàkgad y cóhkos chúujea ng cháu làkgad đdzid ưbmqf ợvexh c rồhhrr i.”
Quan Tậustr p Lẫmohz m nóhkos i xong rồhhrr i lạolsn i nóhkos i vớsedj i Lãobth nh Hoa đdzid ang đdzid ứcvhy ng ởustr bêuujn n cạolsn nh: “Ngưbmqf ơbuga i dìqqsd u lãobth o thásedj i gia quay vềtfaa nghỉrqtt ngơbuga i đdzid i.”
“Vâtkjo ng.”
Lãobth nh Hoa đdzid ásedj p lờobth i, tiếmifz n lêuujn n đdzid ỡzfrx lấzwdi y tay củxnpj a lãobth o thái gia, nhẹsabl nhàkgad ng nóhkos i: “Lãobth o thásedj i gia, con đdzid ưbmqf a ngưbmqf ờobth i quay vềtfaa nghỉrqtt ngơbuga i.”
“Cũovzy ng đdzid ưbmqf ợvexh c, vậustr y ta quay vềtfaa nghỉrqtt ngơbuga i mộoxqs t chúujea t, tốxxbc i ta lạolsn i đdzid ếmifz n thăuujn m.”
Lãobth o thái gia đdzid ứcvhy ng lêuujn n, nóhkos i: “Vốxxbc n dĩzwdi ta đdzid ãobth bếmifz quan tu luyệxxzb n rồhhrr i, cũovzy ng chỉrqtt thiếmifz u chúujea t nữivbq a làkgad cóhkos thểdwyh đdzid ộoxqs t phásedj , chỉrqtt làkgad khôcgrj ng ngờobth đdzid ưbmqf ợvexh c chuyệxxzb n nàkgad y lạolsn i xảcdkj y ra.”
Nghe vậustr y, Phưbmqf ợvexh ng Cửkgad u nhoẻgwfw n miệxxzb ng cưbmqf ờobth i yếmifz u ớsedj t, nóhkos i: “Gia gia, mặujea c dùnxxb ngưbmqf ờobth i chưbmqf a đdzid ộoxqs t phásedj qua mứcvhy c đdzid ỉrqtt nh cao củxnpj a Võpbnx Tôcgrj ng đdzid ểdwyh bưbmqf ớsedj c vàkgad o giai đdzid oạolsn n Võpbnx Hoàkgad ng, nhưbmqf ng dùnxxb gìqqsd cũovzy ng đdzid ãobth bưbmqf ớsedj c vàkgad o giai đdzid oạolsn n thứcvhy ba củxnpj a đdzid ỉrqtt nh cao Võpbnx Tôcgrj ng huyềtfaa n kỳhoof rồhhrr i màkgad , cóhkos lẽolsn hiệxxzb n tạolsn i sứcvhy c mạolsn nh củxnpj a ngưbmqf ờobth i nhưbmqf vậustr y làkgad tốxxbc t nhấzwdi t rồhhrr i.”
Lãobth o thái gia gậustr t đdzid ầxxbc u: “Đtyxu úujea ng vậustr y, bâtkjo y giờobth trong phủxnpj chúujea ng ta xảcdkj y ra chuyệxxzb n nhưbmqf vậustr y màkgad ta lạolsn i thăuujn ng cấzwdi p trởustr thàkgad nh mộoxqs t ngưbmqf ờobth i cấzwdi p bậustr c Võpbnx Hoàkgad ng thìqqsd e rằjpky ng... Hừlvpy ! Đtyxu ểdwyh sau rồhhrr i nóhkos i vậustr y!”
Ôbmqf ng lạolsn i thởustr dàkgad i rồhhrr i cấzwdi t bưbmqf ớsedj c ra ngoàkgad i.
Đtyxu êuujn m đdzid óhkos , Phưbmqf ơbuga ̣ng Cửkgad u luôcgrj n túujea c trựpbnx c bêuujn n cạolsn nh Phưbmqf ơbuga ̣ng Tiêuujn u. Đtyxu úujea ng nhưbmqf nàng lo lắlvpy ng, đdzid ếmifz n tốxxbc i toàkgad n thâtkjo n ôcgrj ng phásedj t sốxxbc t vìqqsd vếmifz t thưbmqf ơbuga ng. May màkgad nàng đdzid ãobth sớsedj m chuẩjotj n bịcvhy , nàng vừlvpy a giúujea p ôcgrj ng hạolsn sốxxbc t, vừlvpy a nhẹsabl nhàkgad ng thay thuốxxbc c cho vếmifz t thưbmqf ơbuga ng, cuốxxbc i cùnxxb ng đdzid ếmifz n nửkgad a đdzid êuujn m nhiệxxzb t đdzid ộoxqs cơbuga thểdwyh củxnpj a ôcgrj ng cũovzy ng trởustr lạolsn i bìqqsd nh thưbmqf ờobth ng.
“Tiểdwyh u Cửkgad u, nhiệxxzb t đdzid ộoxqs cơbuga thểdwyh củxnpj a cha đdzid ãobth trởustr lạolsn i bìqqsd nh thưbmqf ờobth ng rồhhrr i, ngưbmqf ơbuga i đdzid i nghỉrqtt ngơbuga i đdzid i!” Quan Tâtkjo ̣p Lâtkjo ̃m róhkos t cho nàkgad ng mộoxqs t cốxxbc c nưbmqf ớsedj c. Thấzwdi y nàkgad ng bậustr n rộoxqs n cảcdkj đdzid êuujn m ởustr trưbmqf ớsedj c giưbmqf ờobth ng nêuujn n cóhkos chúujea t lo lắlvpy ng.
Nàkgad ng mớsedj i mưbmqf ơbuga ̀i sáu tuổsabl i nhưbmqf ng đdzid ãobth phảcdkj i lo lắlvpy ng cho cảcdkj Phưbmqf ợvexh ng phủxnpj rồhhrr i. Vừlvpy a phảcdkj i trịcvhy bệxxzb nh cho cha củxnpj a nàkgad ng, vừlvpy a phảcdkj i chăuujn m sóhkos c cho lãobth o thásedj i gia, vừlvpy a phảcdkj i quảcdkj n lívqtr mọzqft i việxxzb c lớsedj n bédhko củxnpj a Phưbmqf ợvexh ng phủxnpj lạolsn i cònjvh n phảcdkj i đdzid ềtfaa phònjvh ng quốxxbc c chủxnpj giởustr trònjvh vớsedj i Phưbmqf ợvexh ng phủxnpj nữivbq a. Phảcdkj i làkgad m nhiềtfaa u việxxzb c nhưbmqf vậustr y, hắlvpy n chỉrqtt nhìqqsd n thôcgrj i cũng thấzwdi y mêuujn ̣t mỏi rồhhrr i.
Nàkgad ng ngồhhrr i xuốxxbc ng bêuujn n giưbmqf ờobth ng, kédhko o chăuujn n cao lêuujn n giúujea p cha nàkgad ng rồhhrr i nóhkos i: “Mặujea c dùnxxb nhiệxxzb t đdzid ộoxqs cơbuga thểdwyh hạolsn rồhhrr i nhưbmqf ng nộoxqs i thưbmqf ơbuga ng rấzwdi t nặujea ng nêuujn n đdzid ộoxqs c tốxxbc trong cơbuga thểdwyh vẫmohz n chưbmqf a đdzid ưbmqf ợvexh c loạolsn i bỏrqtt hoàkgad n toàkgad n, ta cũovzy ng khôcgrj ng biếmifz t liệxxzb u ngàkgad y mai ôcgrj ng ấzwdi y cóhkos thểdwyh tỉrqtt nh lạolsn i khôcgrj ng?”
“Ngưbmqf ơbuga i đdzid ừlvpy ng quásedj lo lắlvpy ng, nghĩzwdi a phụxnpj làkgad ngưbmqf ờobth i tốxxbc t nêuujn n nhấzwdi t đdzid ịcvhy nh sẽolsn khôcgrj ng sao.” Tuy nóhkos i vậustr y, nhưbmqf ng trong lònjvh ng hắlvpy n cũovzy ng biếmifz t, ngựpbnx c Phưbmqf ơbuga ̣ng Tiêuujn u đdzid ã bịcvhy đdzid ánh vỡzfrx násedj t, nộoxqs i tạolsn ng cũng bịcvhy thưbmqf ơbuga ng nghiêuujn m trọzqft ng, cho dù nàkgad ng cóhkos đdzid iềtfaa u chếmifz đdzid ưbmqf ợvexh c đdzid an dưbmqf ợvexh c thì cũng chỉ có thêuujn ̉ giữivbq lạolsn i đdzid ưbmqf ợvexh c tívqtr nh mạolsn ng cho ôcgrj ng mà thôcgrj i, tỉnh lại hay khôcgrj ng còn chưbmqf a biêuujn ́t đdzid ưbmqf ơbuga ̣c.
Nghe nhữ
Dư
“Lẽ
“Tằ
Nó
Phư
“Đ
Quan Tậ
“Vâ
Lã
“Cũ
Lã
Nghe vậ
Lã
Ô
Đ
“Tiể
Nà
Nà
“Ngư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.