Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 319 : Đích thân tới xem

    trước sau   
Nghe thấfulby vậnwwby, lãfpjwo tháywwni gia vộgxgli vàjqkzng nófulbi lờqnmdi cảjhfym ơiuvpn: “Cảjhfym ơiuvpn Nghiêwvlhm quản sưrquḷ, đuibtârwley đuibtúihoeng thựesccc làjqkz giúihoep ngưrqulqnmdi khi gặxulrp nạpwvwn màjqkz! Cho dùrqul con ta cófulb thểrnifrqulkplyt qua nguy hiểrnifm hay khôsafmng thìnanjsafmm kháywwnc ta sẽognp mang lễxocp đuibtếqnmdn nhàjqkz đuibtrnif cảjhfym ơiuvpn”

“Lãfpjwo tháywwni gia quáywwn lờqnmdi rồxocpi!”

Nghiêwvlhm quản sưrquḷ cưrqulqnmdi rồxocpi lấfulby hai lọoxdsrqulkplyc tễxocp đuibtưrqula cho ôsafmng, sau đuibtófulbfulbi: “Mộgxglt lọoxdsrqulng đuibtrnif trịxulr nộgxgli thưrqulơiuvpng còywwnn mộgxglt lọoxdsrqulkplyc tễxocprqulng đuibtrnif giảjhfyi đuibtgxglc, lãfpjwo tháywwni gia hãfpjwy nhanh chófulbng cầmksem đuibti cho Phưrqulkplyng tưrqulfpjwng quârwlen dùrqulng đuibti, Nghiêwvlhm mỗfrwt khôsafmng ởxulr lạpwvwi nữrwlea, xin cáywwno từaufq!” 

Hắxchxn chắxchxp tay nófulbi xong rồxocpi xoay ngưrqulqnmdi rờqnmdi đuibti.

fpjwo tháywwni gia vộgxgli vàjqkzng bảjhfyo quảjhfyn gia tiễxocpn Nghiêwvlhm quản sưrquḷ đuibti, còywwnn mìnanjnh thìnanj cầmksem dưrqulkplyc tễxocp đuibtếqnmdn phòywwnng Phưrqulkplyng Tiêwvlhu.

ihoec ôsafmng quay lạpwvwi phòywwnng thìnanjnanjnh nhưrqul trong phòywwnng đuibtãfpjw đuibtưrqulkplyc quédyoyt dọoxdsn qua rồxocpi, bộgxgl y phụjmlqc nhuốkqirm đuibtmksey máywwnu màjqkz Phưrqulkplyng Tiêwvlhu mặxulrc trêwvlhn ngưrqulqnmdi đuibtãfpjw đuibtưrqulkplyc Quan Tậnwwbp Lẫywwnm vàjqkzfpjwnh Hoa thay ra, tuy Phưrqulơiuvp̣ng Tiêwvlhu vẫywwnn còywwnn hôsafmn mêwvlh nhưrqulng hơiuvpi thởxulrrqulqnmdng nhưrqul đuibtãfpjw khôsafmng còywwnn yếqnmdu nhưrqul trưrqulfpjwc nữrwlea rồxocpi. 


“Phưrqulkplyng nha đuibtmkseu, cha cháu thếqnmdjqkzo rồxocpi? Cófulbywwnn nguy hiểrnifm đuibtếqnmdn títandnh mạpwvwng nữrwlea khôsafmng?” Lãfpjwo tháywwni gia đuibti đuibtếqnmdn bêwvlhn cạpwvwnh Phưrqulkplyng Cửwnrfu lo lắxchxng hỏmkwmi.

Phưrqulkplyng Cửwnrfu nhấfulbp mộgxglt ngụjmlqm tràjqkzfulbng màjqkzfpjwnh Hoa bưrqulng lêwvlhn, thởxulr phàjqkzo nhẹwgem nhõiccxm rồxocpi nófulbi: “Gia gia yêwvlhn târwlem đuibti, trưrqulfpjwc mắxchxt thìnanj khôsafmng còywwnn nguy hiểrnifm nữrwlea, cófulb đuibtiềchglu cófulb thểrnif thoáywwnt khỏmkwmi nguy hiểrnifm hay khôsafmng thìnanjywwnn phảjhfyi chờqnmd đuibtếqnmdn tốkqiri nay xem cófulb bịxulr pháywwnt sốkqirt hay khôsafmng đuibtãfpjw, nếqnmdu nhưrqul sốkqirt quáywwn cao màjqkz khôsafmng thểrnif hạpwvw xuốkqirng đuibtưrqulkplyc thìnanj e rằbpding khófulbjqkz giữrwle đuibtưrqulkplyc títandnh mạpwvwng!”

“Nếqnmdu sốkqirt cao thìnanj phảjhfyi làjqkzm sao đuibtârwley?” Sắxchxc mặxulrt lãfpjwo tháywwni gia trắxchxng bệydlxch, chỉwnrf cảjhfym thấfulby tráywwni tim cófulbnanj đuibtófulb đuibtau nhófulbi. 

“Đvwgqêwvlhm nay cháu sẽognpxulr lạpwvwi đuibtârwley trôsafmng chừaufqng!”

jqkzng nófulbi xong rồxocpi quay sang trấfulbn an lãfpjwo tháywwni gia: “Gia gia đuibtaufqng lo lắxchxng quáywwn, sẽognp khôsafmng xảjhfyy ra chuyệydlxn gìnanj đuibtârwleu!”

Nghe nàjqkzng nófulbi vậnwwby, lãfpjwo tháywwni gia cho dùrqulfulb lo lắxchxng thìnanjpwvwng khôsafmng nófulbi đuibtưrqulkplyc gìnanj nữrwlea, màjqkz chỉwnrf lấfulby hai lọoxdsrqulkplyc tễxocp kia ra đuibtưrqula cho nàjqkzng: “Đvwgqârwley làjqkz đuibtxocpjqkz Nghiêwvlhm quản sưrquḷ ởxulr chợkply đuibten mang đuibtếqnmdn, mộgxglt lọoxdsrqulng đuibtrnif trịxulr nộgxgli thưrqulơiuvpng, còywwnn mộgxglt lọoxdsrqulng đuibtrnif giảjhfyi đuibtgxglc, cófulb thểrnifrqulng đuibtưrqulkplyc khôsafmng?” 

Phưrqulkplyng Cửwnrfu lắxchxc đuibtmkseu: “Cháu đuibtãfpjw cho cha uốkqirng giảjhfyi đuibtgxglc đuibtan rồxocpi, dưrqulkplyc títandnh cảjhfyfulbywwnn mạpwvwnh hơiuvpn nhiềchglu so vớfpjwi dưrqulkplyc tễxocp, bârwley giờqnmd khôsafmng cầmksen dùrqulng thêwvlhm bấfulbt kỳodob loạpwvwi dưrqulkplyc tễxocpjqkzo nữrwlea, hai lọoxdsrqulkplyc tễxocpjqkzy gia gia cứkqir giữrwle lạpwvwi đuibti!”

Quan Tậnwwbp Lẫywwnm đuibtkqirng bêwvlhn cạpwvwnh nhìnanjn thấfulby trêwvlhn ngưrqulqnmdi nàjqkzng vẫywwnn còywwnn nhuốkqirm vàjqkzi vếqnmdt máywwnu liêwvlh̀n lêwvlhn tiêwvlh́ng nófulbi: “Tiểrnifu Cửwnrfu, ởxulr đuibtârwley cófulb ta trôsafmng nom làjqkz đuibtưrqulkplyc rồxocpi, muộgxgli hãfpjwy vềchgl trưrqulfpjwc tắxchxm rửwnrfa thay y phụjmlqc đuibti!”

“Ừzswxm! Phưrqulkplyng nha đuibtmkseu, cháu hãfpjwy vềchgl tắxchxm rửwnrfa trưrqulfpjwc đuibti đuibtãfpjw, ởxulr đuibtârwley cófulb chúihoeng ta trôsafmng nom làjqkz đuibtưrqulkplyc rồxocpi!” 

fpjwo tháywwni gia nhìnanjn thấfulby sắxchxc mặxulrt nàjqkzng cófulb vẻemug rấfulbt mệydlxt mỏmkwmi nêwvlhn thưrqulơiuvpng xófulbt nófulbi: “Chắxchxc làjqkz cháu nghe đuibtưrqulkplyc tin nàjqkzy nêwvlhn đuibtãfpjw vộgxgli vãfpjw trởxulr vềchgl đuibtârwley, từaufq thung lũpwvwng Đvwgqàjqkzo Hoa đuibtếqnmdn đuibtârwley mấfulbt khôsafmng đuibtếqnmdn mộgxglt canh giờqnmd, hơiuvpn nữrwlea lạpwvwi giúihoep cha cháu trịxulr bệydlxnh, chắxchxc làjqkz đuibtãfpjw mệydlxt lắxchxm rồxocpi, cháu tắxchxm rửwnrfa xong rồxocpi nghỉwnrf ngơiuvpi mộgxglt láywwnt đuibti rồxocpi hẵjzmeng tớfpjwi! Buổzwpwi tốkqiri ởxulr đuibtârwley còywwnn cầmksen cófulb cháu nữrwlea!”

“Vârwleng, đuibtkplyi láywwnt nữrwlea cháu sang bêwvlhn kia nghỉwnrf ngơiuvpi mộgxglt chúihoet làjqkz đuibtưrqulkplyc rồxocpi!”

jqkzng hơiuvpi mỉwnrfm cưrqulqnmdi, đuibtang đuibtxulrnh đuibti ra thìnanj lạpwvwi dừaufqng bưrqulfpjwc lạpwvwi nófulbi: “Gia gia, chuyệydlxn cháu trởxulr vềchgl đuibtaufqng đuibtrnif lộgxgl ra ngoàjqkzi, láywwnt nữrwlea quay lạpwvwi cháu sẽognpfulbi rõiccxjqkzng vềchgl chuyệydlxn cha cháu bịxulr tậnwwbp kítandch!” 

fpjwo tháywwni gia gậnwwbt đuibtmkseu rồxocpi nófulbi: “Gia gia biếqnmdt rồxocpi, đuibtãfpjwaufqn dặxulrn mọoxdsi ngưrqulqnmdi rồxocpi, cháu cứkqirwvlhn târwlem đuibti!”


Nghe xong, Phưrqulkplyng Cửwnrfu mớfpjwi đuibti vềchgl phòywwnng mìnanjnh.

Trong hoàjqkzng cung. 

“Cáywwni gìnanj? Ngưrqulơiuvpi nófulbi quảjhfyn lýlnxs củemuga chợkply đuibten mang thuốkqirc đuibtếqnmdn tặxulrng cho Phưrqulkplyng Tiêwvlhu?” Mộgxgl Dung Báywwnc ởxulr trong đuibtpwvwi đuibtiệydlxn nghe đuibtưrqulkplyc tin nàjqkzy, trong lòywwnng cảjhfym thấfulby rấfulbt căaufqng thẳihoeng.

Mộgxgl Dung Dậnwwbt Hiêwvlhn đuibtkqirng trong đuibtiệydlxn nhìnanjn thấfulby cảjhfynh nàjqkzy nêwvlhn trong lòywwnng cófulb chúihoet ngạpwvwc nhiêwvlhn, nhìnanjn lạpwvwi cha mìnanjnh mộgxglt cáywwni rồxocpi gậnwwbt đuibtmkseu nófulbi: “Nhi thầmksen đuibtãfpjw hỏmkwmi qua têwvlhn Nghiêwvlhm quản sưrquḷ nàjqkzy, hắxchxn nófulbi làjqkz nhậnwwbn đuibtưrqulkplyc sựesccemugy tháywwnc củemuga Quỷodob Y trưrqulfpjwc khi đuibti, muốkqirn hắxchxn phảjhfyi quan târwlem chăaufqm sófulbc cho Phưrqulkplyng gia!”

Mộgxgl Dung Báywwnc ôsafm̉n đuibtxulrnh lạpwvwi cảjhfym xúihoec rồxocpi hỏmkwmi: “Vậnwwby bârwley giờqnmd Phưrqulkplyng Tiêwvlhu đuibtãfpjw thoáywwnt khỏmkwmi nguy hiểrnifm hay chưrqula?” 

“Việydlxc nàjqkzy nhi thầmksen cũpwvwng khôsafmng rõiccx, bởxulri vìnanj ngưrqulqnmdi ta khôsafmng cho con vàjqkzo trong!”

Nghe xong, Mộgxgl Dung Báywwnc đuibtkqirng dậnwwby rồxocpi nófulbi: “Xem ra đuibtítandch thârwlen bổzwpwn quârwlen phảjhfyi đuibtếqnmdn đuibtófulb mộgxglt chuyếqnmdn rồxocpi, nếqnmdu khôsafmng thìnanj trong lòywwnng ta khôsafmng yêwvlhn târwlem đuibtưrqulkplyc!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.