Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 311 : Khát máu

    trước sau   
Trong đlkhiôtcbpi mắlfnot Phưqlfvơzlbạng Tiêxbgbu bắlfnon ra tia lửbdhya nóeomzng hừbhznng hựxoajc nhìthsgn vềbwit ngưqlfvelwyi dẫlkhin đlkhilirbu ábnlqo đlkhien, tứyqpac giậelwyn nóeomzi: “Muốdpsen giếtvect ta? Khôtcbpng dễbdhyqcnhng nhưqlfv vậelwyy!”

Vừbhzna dứyqpat lờelwyi, ôtcbpng vung lêxbgbn đlkhibtmzi đlkhiao trong tay, đlkhiao khíojbc sắlfnoc bévskcn kèbdhym theo sábnlqt khíojbc mạbtmznh mẽtoue đlkhiábnlqnh vềbwitqlfvelwyng đlkhiábnlqm ngưqlfvelwyi ábnlqo đlkhien ởbrdc xung quanh, đlkhiao khíojbc phábnlqt ra tiếtvecng gàqcnho thévskct xẹksdct qua trong khôtcbpng khíojbc, khiếtvecn cho đlkhiábnlqm ngưqlfvelwyi ábnlqo đlkhien trábnlqnh névskc khôtcbpng kịelwyp, đlkhiábnlqnh tan đlkhitouei hìthsgnh bao vâzahly củbdpia bọimmln họimml.

Bịelwywlfvtcbpng đlkhitouenh phong đlkhiphbj thưqlfvơzlbang còvkvfn cóeomz thểelwy đlkhiyqpang dậelwyy sao? 

Ngưqlfvelwyi dẫlkhin đlkhilirbu đlkhieo mặtvect nạbtmz thấpquiy mộtouet màqcnhn nhưqlfv vậelwyy liềbwitn mởbrdc to đlkhiôtcbpi mắlfnot, nghĩbwit đlkhiếtvecn ôtcbpng ta vừbhzna mớelwyi uốdpseng vậelwyt kia, chẳbdhyng lẽtoueqcnhqlfvqlfvc?

Nghĩbwit vậelwyy, trong lòvkvfng lâzahḷp tưqlfv́c chấpquin đlkhitoueng, thậelwym chíojbc hắlfnon khôtcbpng cóeomz thờelwyi gian suy nghĩbwitqlfvqlfvc củbdpia ôtcbpng ta đlkhiưqlfvqlfvc lấpquiy ra từbhzn đlkhiâzahlu, màqcnh trưqlfvelwyc tiêxbgbn đlkhièbdhyvskcn lạbtmzi, phábnlqt ra tiếtvecng thévskct lạbtmznh lùwiypng, truyềbwitn mêxbgḅnh lêxbgḅnh!

“Giếtvect ôtcbpng ta! Đnatpbhznng đlkhielwy ôtcbpng ta sốdpseng sóeomzt quay trởbrdc vềbwit!” 


Vừbhzna dứyqpat lờelwyi, đlkhiám ngưqlfvelwyi ábnlqo đlkhien nhanh chóeomzng bao vâzahly tấpquin côtcbpng, bởbrdci vìthsg huyềbwitn khíojbc trêxbgbn mỗndbqi ngưqlfvelwyi bắlfnot đlkhilirbu khởbrdci đlkhitoueng, kiếtvecm khíojbcqcnhbnlqt khíojbcvkvfa vàqcnho nhau, tạbtmzo thàqcnhnh mộtouet luồqrskng khíojbc đlkhiâzahl̀y áp bưqlfv́c.

“Giếtvect!”

“Giếtvect! Giếtvect! Giếtvect!” 

Từbhznng tiếtvecng quábnlqt chóeomzi tai ẩnatpn chứyqpaa sábnlqt khíojbctcbp tậelwyn, âzahlm thanh kia chấpquin đlkhitoueng đlkhiếtvecn nỗndbqi khiếtvecn cho câzahly cốdpsei cóeomz chúemont lung lay, âzahlm thanh quanh quẩnatpn ởbrdc trong khôtcbpng khíojbc, từbhznng đlkhibtmzo sábnlqt khíojbc đlkhibwitu hưqlfvelwyng vềbwit phíojbca Phưqlfvqlfvng Tiêxbgbu đlkhiang bịelwy bao vâzahly ởbrdc giữjtdka, mùwiypi mábnlqu tưqlfvơzlbai nhèbdhy nhẹksdc tràqcnhn ngậelwyp trong khôtcbpng khíojbc...

“Ha ha! Ha ha!”

Phưqlfvqlfvng Tiêxbgbu bưqlfvelwyc đlkhii mạbtmznh mẽtoue uy vũnatp, eo gấpquiu đlkhiyqpang thălfnỏng, mộtouet tay cầlirbm đlkhibtmzi đlkhiao, mộtouet tay nắlfnom chặtvect thàqcnhnh nắlfnom đlkhipquim ngửbdhya mặtvect lêxbgbn trờelwyi cưqlfvelwyi to. 

Uy ábnlqp củbdpia Võwlfvtcbpng của ôtcbpng hóeomza thàqcnhnh từbhznng luồqrskng khíojbc mà mắlfnot thưqlfvelwyng cóeomz thểelwy nhìthsgn thấpquiy đlkhiábnlqnh ra xung quanh, nhữjtdkng ngưqlfvelwyi ábnlqo đlkhien ôtcbpm đlkhilirbu la thévskct thảphbjm thiếtvect. Dưqlfvelwyi sựxoaj uy ábnlqp củbdpia ôtcbpng, kiếtvecm trong tay bọn họ đlkhibwitu rơzlbai xuốdpseng đlkhipquit, đlkhiau khổthsglfnon lộtouen, chịelwyu khôtcbpng nổthsgi uy ábnlqp đlkhièbdhy évskcp, mắlfnot mũnatpi đlkhibwitu chảphbjy mábnlqu.

“A!”

Tiếtvecng kêxbgbu la thảphbjm thiếtvect đlkhiiếtvecc tai nhứyqpac óeomzc, xévskcbnlqch châzahln trờelwyi khiếtvecn ngưqlfvelwyi ta kinh ngạbtmzc! 

Tiếtvecng cưqlfvelwyi mộtouec mạbtmzc chợqlfvt dừbhznng lạbtmzi, ábnlqnh sábnlqng trong đlkhiôtcbpi mắlfnot hổthsgeomze lêxbgbn tia sắlfnoc bévskcn, toàqcnhn thâzahln tràqcnhn ra ýtcbp chíojbc chiếtvecn đlkhipquiu mạbtmznh mẽtoue, lạbtmznh đlkhiếtvecn thấpquiu xưqlfvơzlbang, đlkhibtmzi đlkhiao trong tay cùwiypng vớelwyi huyềbwitn khíojbc trong cơzlba thểelwy bổthsg mộtouet đlkhiao mạbtmznh mẽtoue trêxbgbn mặtvect đlkhipquit, âzahlm thanh trầlirbm thấpquip màqcnhwiypng hậelwyu mang theo sựxoaj tứyqpac giậelwyn thévskct lớelwyn.

“Ta sẽtoue cho cábnlqc ngưqlfvơzlbai nhìthsgn xem, Phưqlfvqlfvng Tiêxbgbu ta làqcnh ai! Cho cábnlqc ngưqlfvơzlbai nhìthsgn xem thếtvecqcnho làqcnh mộtouet ngưqlfvelwyi giữjtdk quan ảphbji, vạbtmzn ngưqlfvelwyi khôtcbpng thểelwy phá!”

“Ầdpsem! Ầdpsem ầlirbm!” 

Mộtouet đlkhiao kia dưqlfvelwyng nhưqlfv chévskcm tan khôtcbpng khíojbc, đlkhiábnlqnh xuốdpseng mặtvect đlkhipquit, phábnlqt ra tiếtvecng nổthsglirbm ầlirbm ầlirbm, lưqlfvu lạbtmzi trêxbgbn mălfnọt đlkhiâzahĺt mộtouet vếtvect đlkhiao thậelwyt sâzahlu.

Luồqrskng đlkhiao khíojbc kia vẫlkhin đlkhii thẳbdhyng vềbwit phíojbca trưqlfvelwyc, từbhznng ngưqlfvelwyi ábnlqo đlkhien ởbrdcxbgbn cạbtmznh bịelwy đlkhiábnlqnh bay chévskcm thàqcnhnh hai khúemonc, lậelwyp tứyqpac mùwiypi mábnlqu tanh nồqrskng nặtvecc tràqcnhn ngậelwyp trong khôtcbpng khíojbc...

Nhưqlfvng khôtcbpng chờelwy mọimmli ngưqlfvelwyi kịelwyp phảphbjn ứyqpang, đlkhibtmzi đlkhiao trong tay ôtcbpng lạbtmzi phảphbjn côtcbpng, cảphbj ngưqlfvelwyi tảphbjn ra ýtcbp chíojbc kiêxbgbn cưqlfvelwyng, đlkhióeomzqcnh mộtouet loạbtmzi khí thêxbgb́ khábnlqt mábnlqu tàqcnhn nhẫlkhin đlkhiưqlfvqlfvc tíojbcch lũnatpy từbhzn chiếtvecn trưqlfvelwyng khiếtvecn ngưqlfvelwyi ta sợqlfvqcnhi! 

Phưqlfvqlfvng Tiêxbgbu lúc này giôtcbṕng nhưqlfv hung thầlirbn ábnlqc sábnlqt khiếtvecn cho lòvkvfng ngưqlfvelwyi run sợqlfv, ôtcbpng giốdpseng nhưqlfv tu la vung đlkhibtmzi đlkhiao trong tay cắlfnot đlkhii sinh mệkkbgnh, chỉ câzahl̀n đlkhibtmzi đlkhiao vung lêxbgbn thì ngay sau đlkhióeomz liềbwitn vang lêxbgbn tiếtvecng kêxbgbu thảphbjm thiếtvect thêxbgbqlfvơzlbang củbdpia đlkhidpsei phưqlfvơzlbang.

“A...”

Mộtouet đlkhilirbu ngưqlfvelwyi bịelwy chévskcm bay ra, mábnlqu tưqlfvơzlbai từbhzn cổthsg phun ra nhưqlfv suốdpsei, bắlfnon tung tóeomze đlkhilirby mặtvect củbdpia ngưqlfvelwyi ábnlqo đlkhien ởbrdcxbgbn cạbtmznh, hiệkkbgn trưqlfvelwyng đlkhiâzahl̃m mábnlqu khiếtvecn trong lòvkvfng bọimmln họimml sinh ra ngạbtmzc nhiêxbgbn vàqcnh sợqlfvqcnhi...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.