Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)
Chương 311 : Khát máu
Trong đcaip ônieg i mắfmon t Phưluwn ơxrwh ̣ng Tiêhelg u bắfmon n ra tia lửfknt a nókniv ng hừsugx ng hựhiqz c nhìqakg n vềuhzx ngưluwn ờttpq i dẫoumu n đcaip ầwbxt u áfxxf o đcaip en, tứtagn c giậbjbk n nókniv i: “Muốxakv n giếluwn t ta? Khônieg ng dễvtsm dàkeey ng nhưluwn vậbjbk y!”
Vừsugx a dứtagn t lờttpq i, ônieg ng vung lêhelg n đcaip ạwjkn i đcaip ao trong tay, đcaip ao khíaujh sắfmon c bégxdu n kèvtsm m theo sáfxxf t khíaujh mạwjkn nh mẽxrwh đcaip áfxxf nh vềuhzx hưluwn ớhiqz ng đcaip áfxxf m ngưluwn ờttpq i áfxxf o đcaip en ởnzlz xung quanh, đcaip ao khíaujh pháfxxf t ra tiếluwn ng gàkeey o thégxdu t xẹdzvy t qua trong khônieg ng khíaujh , khiếluwn n cho đcaip áfxxf m ngưluwn ờttpq i áfxxf o đcaip en tráfxxf nh négxdu khônieg ng kịsugx p, đcaip áfxxf nh tan đcaip ộpdjh i hìqakg nh bao vâjwee y củvklv a bọrvft n họrvft .
Bịsugx Võuhzx Tônieg ng đcaip ỉqrnm nh phong đcaip ảaqkh thưluwn ơxrwh ng còbjbk n cókniv thểkbbh đcaip ứtagn ng dậbjbk y sao?
Ngưluwn ờttpq i dẫoumu n đcaip ầwbxt u đcaip eo mặomho t nạwjkn thấbjbk y mộpdjh t màkeey n nhưluwn vậbjbk y liềuhzx n mởnzlz to đcaip ônieg i mắfmon t, nghĩnzlz đcaip ếluwn n ônieg ng ta vừsugx a mớhiqz i uốxakv ng vậbjbk t kia, chẳzhwv ng lẽxrwh làkeey dưluwn ợkbbh c?
Nghĩnzlz vậbjbk y, trong lòbjbk ng lâjwee ̣p tưluwn ́c chấbjbk n đcaip ộpdjh ng, thậbjbk m chíaujh hắfmon n khônieg ng cókniv thờttpq i gian suy nghĩnzlz dưluwn ợkbbh c củvklv a ônieg ng ta đcaip ưluwn ợkbbh c lấbjbk y ra từsugx đcaip âjwee u, màkeey trưluwn ớhiqz c tiêhelg n đcaip èvtsm négxdu n lạwjkn i, pháfxxf t ra tiếluwn ng thégxdu t lạwjkn nh lùcfai ng, truyềuhzx n mêhelg ̣nh lêhelg ̣nh!
“Giếluwn t ônieg ng ta! Đfxxf ừsugx ng đcaip ểkbbh ônieg ng ta sốxakv ng sókniv t quay trởnzlz vềuhzx !”
Vừsugx a dứtagn t lờttpq i, đcaip ám ngưluwn ờttpq i áfxxf o đcaip en nhanh chókniv ng bao vâjwee y tấbjbk n cônieg ng, bởnzlz i vìqakg huyềuhzx n khíaujh trêhelg n mỗvklv i ngưluwn ờttpq i bắfmon t đcaip ầwbxt u khởnzlz i đcaip ộpdjh ng, kiếluwn m khíaujh vàkeey sáfxxf t khíaujh hòbjbk a vàkeey o nhau, tạwjkn o thàkeey nh mộpdjh t luồlafb ng khíaujh đcaip âjwee ̀y áp bưluwn ́c.
“Giếluwn t!”
“Giếluwn t! Giếluwn t! Giếluwn t!”
Từsugx ng tiếluwn ng quáfxxf t chókniv i tai ẩvtsm n chứtagn a sáfxxf t khíaujh vônieg tậbjbk n, âjwee m thanh kia chấbjbk n đcaip ộpdjh ng đcaip ếluwn n nỗvklv i khiếluwn n cho câjwee y cốxakv i cókniv chúaqkh t lung lay, âjwee m thanh quanh quẩvtsm n ởnzlz trong khônieg ng khíaujh , từsugx ng đcaip ạwjkn o sáfxxf t khíaujh đcaip ềuhzx u hưluwn ớhiqz ng vềuhzx phíaujh a Phưluwn ợkbbh ng Tiêhelg u đcaip ang bịsugx bao vâjwee y ởnzlz giữbooo a, mùcfai i máfxxf u tưluwn ơxrwh i nhèvtsm nhẹdzvy tràkeey n ngậbjbk p trong khônieg ng khíaujh ...
“Ha ha! Ha ha!”
Phưluwn ợkbbh ng Tiêhelg u bưluwn ớhiqz c đcaip i mạwjkn nh mẽxrwh uy vũanpa , eo gấbjbk u đcaip ứtagn ng thămaqm ̉ng, mộpdjh t tay cầwbxt m đcaip ạwjkn i đcaip ao, mộpdjh t tay nắfmon m chặomho t thàkeey nh nắfmon m đcaip ấbjbk m ngửfknt a mặomho t lêhelg n trờttpq i cưluwn ờttpq i to.
Uy áfxxf p củvklv a Võuhzx Tônieg ng của ônieg ng hókniv a thàkeey nh từsugx ng luồlafb ng khíaujh mà mắfmon t thưluwn ờttpq ng cókniv thểkbbh nhìqakg n thấbjbk y đcaip áfxxf nh ra xung quanh, nhữbooo ng ngưluwn ờttpq i áfxxf o đcaip en ônieg m đcaip ầwbxt u la thégxdu t thảaqkh m thiếluwn t. Dưluwn ớhiqz i sựhiqz uy áfxxf p củvklv a ônieg ng, kiếluwn m trong tay bọn họ đcaip ềuhzx u rơxrwh i xuốxakv ng đcaip ấbjbk t, đcaip au khổtqhy lămaqm n lộpdjh n, chịsugx u khônieg ng nổtqhy i uy áfxxf p đcaip èvtsm égxdu p, mắfmon t mũanpa i đcaip ềuhzx u chảaqkh y máfxxf u.
“A!”
Tiếluwn ng kêhelg u la thảaqkh m thiếluwn t đcaip iếluwn c tai nhứtagn c ókniv c, xégxdu ráfxxf ch châjwee n trờttpq i khiếluwn n ngưluwn ờttpq i ta kinh ngạwjkn c!
Tiếluwn ng cưluwn ờttpq i mộpdjh c mạwjkn c chợkbbh t dừsugx ng lạwjkn i, áfxxf nh sáfxxf ng trong đcaip ônieg i mắfmon t hổtqhy lókniv e lêhelg n tia sắfmon c bégxdu n, toàkeey n thâjwee n tràkeey n ra ýupda chíaujh chiếluwn n đcaip ấbjbk u mạwjkn nh mẽxrwh , lạwjkn nh đcaip ếluwn n thấbjbk u xưluwn ơxrwh ng, đcaip ạwjkn i đcaip ao trong tay cùcfai ng vớhiqz i huyềuhzx n khíaujh trong cơxrwh thểkbbh bổtqhy mộpdjh t đcaip ao mạwjkn nh mẽxrwh trêhelg n mặomho t đcaip ấbjbk t, âjwee m thanh trầwbxt m thấbjbk p màkeey hùcfai ng hậbjbk u mang theo sựhiqz tứtagn c giậbjbk n thégxdu t lớhiqz n.
“Ta sẽxrwh cho cáfxxf c ngưluwn ơxrwh i nhìqakg n xem, Phưluwn ợkbbh ng Tiêhelg u ta làkeey ai! Cho cáfxxf c ngưluwn ơxrwh i nhìqakg n xem thếluwn nàkeey o làkeey mộpdjh t ngưluwn ờttpq i giữbooo quan ảaqkh i, vạwjkn n ngưluwn ờttpq i khônieg ng thểkbbh phá!”
“Ầttpq m! Ầttpq m ầwbxt m!”
Mộpdjh t đcaip ao kia dưluwn ờttpq ng nhưluwn chégxdu m tan khônieg ng khíaujh , đcaip áfxxf nh xuốxakv ng mặomho t đcaip ấbjbk t, pháfxxf t ra tiếluwn ng nổtqhy ầwbxt m ầwbxt m ầwbxt m, lưluwn u lạwjkn i trêhelg n mămaqm ̣t đcaip âjwee ́t mộpdjh t vếluwn t đcaip ao thậbjbk t sâjwee u.
Luồlafb ng đcaip ao khíaujh kia vẫoumu n đcaip i thẳzhwv ng vềuhzx phíaujh a trưluwn ớhiqz c, từsugx ng ngưluwn ờttpq i áfxxf o đcaip en ởnzlz bêhelg n cạwjkn nh bịsugx đcaip áfxxf nh bay chégxdu m thàkeey nh hai khúaqkh c, lậbjbk p tứtagn c mùcfai i máfxxf u tanh nồlafb ng nặomho c tràkeey n ngậbjbk p trong khônieg ng khíaujh ...
Nhưluwn ng khônieg ng chờttpq mọrvft i ngưluwn ờttpq i kịsugx p phảaqkh n ứtagn ng, đcaip ạwjkn i đcaip ao trong tay ônieg ng lạwjkn i phảaqkh n cônieg ng, cảaqkh ngưluwn ờttpq i tảaqkh n ra ýupda chíaujh kiêhelg n cưluwn ờttpq ng, đcaip ókniv làkeey mộpdjh t loạwjkn i khí thêhelg ́ kháfxxf t máfxxf u tàkeey n nhẫoumu n đcaip ưluwn ợkbbh c tíaujh ch lũanpa y từsugx chiếluwn n trưluwn ờttpq ng khiếluwn n ngưluwn ờttpq i ta sợkbbh hãhbpc i!
Phưluwn ợkbbh ng Tiêhelg u lúc này giônieg ́ng nhưluwn hung thầwbxt n áfxxf c sáfxxf t khiếluwn n cho lòbjbk ng ngưluwn ờttpq i run sợkbbh , ônieg ng giốxakv ng nhưluwn tu la vung đcaip ạwjkn i đcaip ao trong tay cắfmon t đcaip i sinh mệfkcu nh, chỉ câjwee ̀n đcaip ạwjkn i đcaip ao vung lêhelg n thì ngay sau đcaip ókniv liềuhzx n vang lêhelg n tiếluwn ng kêhelg u thảaqkh m thiếluwn t thêhelg lưluwn ơxrwh ng củvklv a đcaip ốxakv i phưluwn ơxrwh ng.
“A...”
Mộpdjh t đcaip ầwbxt u ngưluwn ờttpq i bịsugx chégxdu m bay ra, máfxxf u tưluwn ơxrwh i từsugx cổtqhy phun ra nhưluwn suốxakv i, bắfmon n tung tókniv e đcaip ầwbxt y mặomho t củvklv a ngưluwn ờttpq i áfxxf o đcaip en ởnzlz bêhelg n cạwjkn nh, hiệfkcu n trưluwn ờttpq ng đcaip âjwee ̃m máfxxf u khiếluwn n trong lòbjbk ng bọrvft n họrvft sinh ra ngạwjkn c nhiêhelg n vàkeey sợkbbh hãhbpc i...
Vừ
Bị
Ngư
Nghĩ
“Giế
Vừ
“Giế
“Giế
Từ
“Ha ha! Ha ha!”
Phư
Uy á
“A!”
Tiế
Tiế
“Ta sẽ
“Ầ
Mộ
Luồ
Như
Phư
“A...”
Mộ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.