Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)
Chương 272 : Không nợ gì Nhau
Phưzzwn ợzzwn ng Cửunrp u cấfzlf t hai thứzzwn kia đtbgx i, ngáoepi p dàmsrj i mộmvjj t cáoepi i rồbqnq i quay vềzqcg phòlvyc ng nghỉyouc ngơdrws i, Lãlvyc nh Sưzzwn ơdrws ng thìdzqh ngồbqnq i xếwgbx p bằuahy ng trong sâaxfd n tu luyệgubf n, còlvyc n Cầoepi u Cầoepi u lôtfvf ng xùerwu lạunrp i nằuahy m mệgubf t mỏbtem i trêlvgq n bàmsrj n đtbgx áoepi trong sâaxfd n.
Cũkmjj ng khôtfvf ng biếwgbx t làmsrj trôtfvf i qua bao lâaxfd u thìdzqh Phưzzwn ợzzwn ng Cửunrp u đtbgx ang chìdzqh m sâaxfd u trong giấfzlf c ngủjiys say kia mớadvf i tỉyouc nh giấfzlf c, lúbtbg c nhìdzqh n thấfzlf y mộmvjj t têlvgq n mặafjg c áoepi o đtbgx en ngồbqnq i bêlvgq n cạunrp nh giưzzwn ờayrm ng, khôtfvf ng khỏbtem i giậcwgu t mìdzqh nh rồbqnq i vỗfzlf ngựnozy c thởyouc dốbtbg c: “Dọwkty a ta hếwgbx t hồbqnq n, ngưzzwn ơdrws i đtbgx ếwgbx n đtbgx âaxfd y làmsrj m gìdzqh ?”
Giọwkty ng nócioa i củjiys a nàng có chút tưzzwn ́c giâaxfd ̣n, bởyouc i vìdzqh hắkmea n xuấfzlf t hiệgubf n màmsrj khôtfvf ng báoepi o trưzzwn ớadvf c nhưzzwn vậcwgu y khiếwgbx n nàng cảcwgu m thấfzlf y khôtfvf ng cócioa mộmvjj t chúbtbg t cảcwgu m giáoepi c an toàmsrj n nàmsrj o cảcwgu .
Hơdrws n nữunrp a vìdzqh thựnozy c lựnozy c củjiys a hắkmea n quáoepi thâaxfd m hậcwgu u nêlvgq n ngay cảcwgu nàng cũkmjj ng khôtfvf ng thểxcvf nhậcwgu n ra.
Cócioa lẽjhwl làmsrj nhậcwgu n đtbgx ưzzwn ợzzwn c lọwkty thuốbtbg c viêlvgq n màmsrj nàng đtbgx ặafjg c biệgubf t làmsrj m ra cho hắkmea n nêlvgq n trong lòlvyc ng Diêlvgq m chủjiys rấfzlf t vui vẻ, nhìdzqh n thấfzlf y ngưzzwn ờayrm i con gáoepi i đtbgx ang vỗfzlf ngựnozy c thởyouc gấfzlf p kia giậcwgu n hắkmea n, đtbgx uôtfvf i lôtfvf ng màmsrj y của hăxewp ́n khẽjhwl nhếwgbx ch, khócioa e môtfvf i cong lêlvgq n, giọwkty ng nócioa i trầoepi m thấfzlf p mang theo nụpenk cưzzwn ờayrm i khôtfvf ng dễqhlq nhìdzqh n ra.
“Láoepi gan củjiys a nàmsrj ng chỉyouc to đtbgx ếwgbx n thếwgbx thôtfvf i sao?”
Phưzzwn ợzzwn ng Cửunrp u xoay ngưzzwn ờayrm i bưzzwn ớadvf c xuốbtbg ng giưzzwn ờayrm ng, ôtfvf m y phụpenk c rồbqnq i bưzzwn ơdrws ́c xuôtfvf ́ng giưzzwn ơdrws ̀ng hỏbtem i: “Ngưzzwn ơdrws i đtbgx ếwgbx n đtbgx âaxfd y làmsrj m gìdzqh ?”
Phưzzwn ơdrws ̣ng Cưzzwn ̉u đtbgx i ra bàmsrj n rócioa t lấfzlf y mộmvjj t chéycxp n nưzzwn ớadvf c, mởyouc cửunrp a nhìdzqh n ra ngoàmsrj i, thấfzlf y Lãlvyc nh Sưzzwn ơdrws ng rõzzwn ràmsrj ng bịuzjs đtbgx iểxcvf m huyệgubf t đtbgx ứzzwn ng yêlvgq n trong sâaxfd n, đtbgx ếwgbx n nócioa i cũkmjj ng khôtfvf ng nócioa i đtbgx ưzzwn ợzzwn c nêlvgq n khôtfvf ng khỏbtem i than lêlvgq n mộmvjj t tiếwgbx ng, đtbgx i ra bêlvgq n ngoàmsrj i giúbtbg p nàng giảcwgu i huyệgubf t.
“Chủjiys tửunrp , hắkmea n...”
“Đzrur ưzzwn ợzzwn c rồbqnq i, sau nàmsrj y nhìdzqh n thấfzlf y hắkmea n thìdzqh khôtfvf ng cầoepi n chặafjg n hắkmea n lạunrp i nữunrp a, ngưzzwn ơdrws i khôtfvf ng chặafjg n đtbgx ưzzwn ợzzwn c hắkmea n đtbgx âaxfd u, ởyouc đtbgx âaxfd y khôtfvf ng cócioa việgubf c củjiys a ngưzzwn ơdrws i nữunrp a, lui xuốbtbg ng trưzzwn ớadvf c đtbgx i!” Nàng vẫlvyc y vẫlvyc y tay, cócioa ýbbaj bảcwgu o nàmsrj ng ta đtbgx i trưzzwn ớadvf c.
“Vâaxfd ng”. Lãlvyc nh Sưzzwn ơdrws ng nhìdzqh n Diêlvgq m chủjiys mộmvjj t cáoepi i rồbqnq i xoay ngưzzwn ờayrm i rờayrm i đtbgx i.
Thấfzlf y nàng ngồbqnq i xuốbtbg ng sâaxfd n, Diêlvgq m chủjiys cũkmjj ng bưzzwn ớadvf c ra, ngồbqnq i đtbgx ốbtbg i diệgubf n nhìdzqh n nàng, tỏbtem vẻjoqg kiêlvgq u ngạunrp o, giọwkty ng nócioa i trầoepi m thâaxfd ́p: “Bổwkty n quậcwgu n đtbgx ếwgbx n đtbgx ểxcvf hỏbtem i mộmvjj t chúbtbg t, thuốbtbg c viêlvgq n màmsrj nàmsrj ng đtbgx iềzqcg u chếwgbx cho bổwkty n quâaxfd n cócioa phảcwgu i kiêlvgq ng kỵtbgx thưzzwn ́ gìdzqh khôtfvf ng?”
“Ha ha!”
Nghe đtbgx ếwgbx n đtbgx âaxfd y, Phưzzwn ợzzwn ng Cửunrp u còlvyc n chưzzwn a nócioa i gìdzqh thìdzqh Khôtfvf i Lang vớadvf i Ảjwor nh Nhấfzlf t trốbtbg n trêlvgq n câaxfd y đtbgx ãlvyc chịuzjs u khôtfvf ng nổwkty i màmsrj cưzzwn ờayrm i pháoepi lêlvgq n, âaxfd m thanh vừktis a pháoepi t ra đtbgx ãlvyc thấfzlf y khôtfvf ng phùerwu hợzzwn p nêlvgq n vộmvjj i vàmsrj ng bịuzjs t miệgubf ng lạunrp i, nhưzzwn ng âaxfd m thanh đtbgx ócioa vừktis a pháoepi t ra đtbgx ãlvyc khiếwgbx n cho hai con ngưzzwn ờayrm i ởyouc bêlvgq n bàmsrj n đtbgx áoepi trong sâaxfd n nghe thấfzlf y rồbqnq i.
Phưzzwn ợzzwn ng Cửunrp u liếwgbx c Diêlvgq m chủjiys môtfvf ̣t cáoepi i rồbqnq i lạunrp i nhìdzqh n lêlvgq n trêlvgq n câaxfd y: “Ngưzzwn ơdrws i còlvyc n dẫlvyc n theo hai cáoepi i đtbgx uôtfvf i nữunrp a tớadvf i sao?”
Sắkmea c mặafjg t Diêlvgq m chủjiys lúbtbg c nàmsrj y cũkmjj ng hơdrws i trầoepi m xuốbtbg ng, áoepi nh mắkmea t sâaxfd u xa lạunrp nh lẽjhwl o quéycxp t vềzqcg phítbgx a hai ngưzzwn ờayrm i kia: “Hai ngưzzwn ơdrws i còlvyc n khôtfvf ng mau cúbtbg t vềzqcg ?”
Khôtfvf i Lang vớadvf i Ảjwor nh Nhấfzlf t vừktis a thấfzlf y dáoepi ng vẻjoqg đtbgx ócioa , khi lờayrm i vừktis a dứzzwn t liềzqcg n lậcwgu p tứzzwn c rờayrm i khỏbtem i, khôtfvf ng dáoepi m ởyouc lạunrp i nhìdzqh n trộmvjj m nữunrp a.
“E hèaxfd m!”
Diêlvgq m chủjiys ho nhẹ mộmvjj t tiếwgbx ng rồbqnq i liếwgbx c nhìdzqh n nàng tiêlvgq ́p tục nócioa i: “Còlvyc n nữunrp a, bôtfvf ̉n quâaxfd n… bổwkty n quâaxfd n đtbgx ếwgbx n làmsrj đtbgx ểxcvf cáoepi m ơdrws n nàmsrj ng!”
Nghe xong, nàng phấfzlf t phấfzlf t tay, cưzzwn ờayrm i hítbgx p cảcwgu mắkmea t vàmsrj o nócioa i: “Khôtfvf ng cầoepi n cáoepi m ơdrws n, ta lấfzlf y đtbgx ồbqnq củjiys a ngưzzwn ơdrws i, giúbtbg p ngưzzwn ơdrws i chếwgbx thuốbtbg c viêlvgq n kia, chúbtbg ng ta coi nhưzzwn hòlvyc a, ta cũkmjj ng khôtfvf ng nợzzwn ngưzzwn ơdrws i cáoepi i gìdzqh !”
Tuy nhiêlvgq n nghe nhữunrp ng lờayrm i nàmsrj y, sắkmea c mặafjg t củjiys a Diêlvgq m chủjiys lạunrp i trởyouc nêlvgq n rấfzlf t khócioa nhìdzqh n, khuôtfvf n mặafjg t vốbtbg n hòlvyc a nhãlvyc lúbtbg c nãlvyc y cũkmjj ng trởyouc nêlvgq n tôtfvf ́i sâaxfd ̀m, hắkmea n nhìdzqh n khuôtfvf n mặafjg t tràmsrj n đtbgx ầoepi y vui vẻjoqg kia, cau màmsrj y hỏbtem i: “Ngưzzwn ơdrws i làm nhưzzwn vậcwgu y vì khôtfvf ng muốbtbg n dítbgx nh lítbgx u gìdzqh vớadvf i bổwkty n quâaxfd n đtbgx úbtbg ng khôtfvf ng?”
Phưzzwn ợzzwn ng Cửunrp u nhìdzqh n hắkmea n mộmvjj t cáoepi ch kỳerwu lạunrp : “Tạunrp i sao ta lạunrp i phảcwgu i dítbgx nh lítbgx u gìdzqh vớadvf i ngưzzwn ơdrws i?”
Nghe nàng nócioa i nhữunrp ng lờayrm i nàmsrj y, môtfvf i Diêlvgq m chủjiys nhếwgbx ch lêlvgq n, nhìdzqh n nàng bằuahy ng áoepi nh mắkmea t sâaxfd u xa lạunrp nh lẽjhwl o, vốbtbg n chuẩafjg n bịuzjs rấfzlf t nhiềzqcg u lờayrm i đtbgx ểxcvf nócioa i, nhưzzwn ng nhìdzqh n thấfzlf y nàng nhưzzwn vậcwgu y nêlvgq n đtbgx ếwgbx n cảcwgu mộmvjj t chữunrp hắkmea n cũkmjj ng khôtfvf ng nócioa i ra đtbgx ưzzwn ợzzwn c.
Mítbgx m môtfvf i mộmvjj t lúbtbg c lâaxfd u, hăxewp ́n bỗfzlf ng đtbgx ứzzwn ng lêlvgq n trong áoepi nh mắkmea t tràmsrj n đtbgx ầoepi y hoàmsrj i nghi củjiys a nàng, chẳwoqw ng nócioa i câaxfd u nàmsrj o đtbgx ãlvyc phấfzlf t áoepi o bỏbtem đtbgx i.
Thấfzlf y vậcwgu y Phưzzwn ợzzwn ng Cửunrp u ngồbqnq i chốbtbg ng cằuahy m, áoepi nh mắkmea t hơdrws i thay đtbgx ổwkty i, cũkmjj ng khôtfvf ng biếwgbx t làmsrj đtbgx ang nghĩgdig gìdzqh , mộmvjj t lúc sau cũkmjj ng đtbgx ứzzwn ng lêlvgq n đtbgx i ra ngoàmsrj i.
Cũ
Giọ
Hơ
Có
“Lá
Phư
Phư
“Chủ
“Đ
“Vâ
Thấ
“Ha ha!”
Nghe đ
Phư
Sắ
Khô
“E hè
Diê
Nghe xong, nàng phấ
Tuy nhiê
Phư
Nghe nàng nó
Mí
Thấ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.