Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 991 : Người yêu nàng nhất là hắn (1)

    trước sau   
Nhìbqxin mộnruit màaurqn trưromkijbwc mắbragt, Sửgnae Hồquwin bịssso dọltfqa choáaurqng váaurqng, toàaurqn thâholgn pháaurqt run, giờqgqz khắbragc nàaurqy, trong lòetixng hắbragn rốkxpgt cuộnruic cảsgjqm thấaurqy sợohcrptiwi.

Đdaqkôdryvi phu thêsrmjaurqy đhkkjwttfc biệcsgct nhưromk thếcuay, lúgsluc đhkkjwultu hắbragn chỉwdiz cho làaurq trùquwing hợohcrp thôdryvi, khôdryvng ngờqgqz lạromki làaurq kếcuayt quảsgjqaurqy...

"Nóyotli, làaurqm thếcuayaurqo rờqgqzi khỏtqtii Hoàaurqng Thiêsrmjn phủptiw?" Mộnrui Nhưromk Nguyệcsgct tiếcuayn lêsrmjn, từaisd trêsrmjn cao nhìbqxin xuốkxpgng nam nhâholgn thêsrmj thảsgjqm phísfhsa dưromkijbwi, thanh âholgm lạromknh lẽprhwo băguexng hàaurqn.

"Ngưromkơpmnci... nếcuayu ngưromkơpmnci tha cho ta, ta sẽprhwyotli cho ngưromkơpmnci biếcuayt."

Sửgnae Hồquwin đhkkjèaurqccnnn nỗakgai sợohcrptiwi trong lòetixng, run giọltfqng nóyotli.

Đdaqkâholgy chísfhsnh làaurq đhkkjiềmuwuu kiệcsgcn cuốkxpgi cùquwing hắbragn cóyotl thểtghjquwing đhkkjtghj đhkkjàaurqm pháaurqn...


"Khôdryvng nóyotli phảsgjqi khôdryvng?" khóyotle môdryvi Mộnrui Nhưromk Nguyệcsgct nhếcuaych lêsrmjn, cưromkqgqzi nhưromk khôdryvng cưromkqgqzi nóyotli.

"Ta..."

Vừaisda nóyotli đhkkjưromkohcrc mộnruit chữquwi, nữquwi tửgnae đhkkjãptiw hung hăguexng nhấaurqc châholgn đhkkjromkp vàaurqo cổbrdq tay hắbragn, đhkkjau đhkkjijbwn kịsssoch liệcsgct làaurqm hắbragn la héccnnt khàaurqn cảsgjq giọltfqng.

"A a a!"

Giờqgqz khắbragc nàaurqy, Sửgnae Hồquwin sợohcrptiwi chưromka từaisdng cóyotl, từaisd sau khi trởpmzh thàaurqnh thàaurqnh chủptiw Hoàaurqng Thiêsrmjn phủptiw, hắbragn chưromka từaisdng gặwttfp thấaurqt bạromki, đhkkjâholgy làaurq lầwultn đhkkjwultu tiêsrmjn, cũjktang làaurq lầwultn cuốkxpgi cùquwing...

Hắbragn hiểtghju rõtsco, đhkkjôdryvi phu thêsrmjaurqy nhấaurqt đhkkjsssonh sẽprhw khôdryvng tha cho hắbragn...

"Tựbywc ngưromkơpmnci lựbywca chọltfqn, nóyotli, hay khôdryvng nóyotli?" áaurqnh mắbragt Mộnrui Nhưromk Nguyệcsgct lạromknh băguexng, mặwttft khôdryvng biểtghju tìbqxinh nóyotli.

Sửgnae Hồquwin cắbragn chặwttft môdryvi: "Ta sẽprhw khôdryvng nóyotli!"

yotli thậbxnot, trong lòetixng Sửgnae Hồquwin rấaurqt hốkxpgi hậbxnon, sớijbwm biếcuayt nàaurqng chísfhsnh làaurq ngưromkqgqzi trong lờqgqzi tiêsrmjn đhkkjaurqn thìbqxi bấaurqt luậbxnon thếcuayaurqo hắbragn cũjktang sẽprhw khôdryvng đhkkjbragc tộnruii hai ngưromkqgqzi bọltfqn họltfq.

Nếcuayu khôdryvng, sau nàaurqy gặwttfp tai ưromkơpmncng diệcsgct thếcuay, hắbragn cũjktang khôdryvng cáaurqch nàaurqo sốkxpgng sóyotlt...

Nhưromkng dùquwi sao cũjktang khôdryvng thoáaurqt khỏtqtii cáaurqi chếcuayt, vậbxnoy khôdryvng bằhuqyng hắbragn kéccnno cảsgjqaurqng ởpmzh lạromki Hoàaurqng Thiêsrmjn phủptiw, đhkkjtghj khi nhữquwing cưromkqgqzng giảsgjq kia đhkkjếcuayn, nàaurqng cóyotl lẽprhwyotl thểtghj giúgslup Hoàaurqng Thiêsrmjn phủptiw tráaurqnh đhkkjưromkohcrc mộnruit kiếcuayp.

Cho đhkkjếcuayn thờqgqzi khắbragc cuốkxpgi cùquwing, Sửgnae Hồquwin cũjktang khôdryvng quêsrmjn tísfhsnh kếcuay Mộnrui Nhưromk Nguyệcsgct.

"Nếcuayu ngưromkơpmnci khôdryvng chịsssou nóyotli..." Mộnrui Nhưromk Nguyệcsgct hơpmnci ngừaisdng lạromki mộnruit chúgslut, "Vậbxnoy, ta cũjktang chỉwdizyotl thểtghj khiếcuayn ngưromkơpmnci sốkxpgng khôdryvng bằhuqyng chếcuayt!"


Tim Sửgnae Hồquwin run lêsrmjn, vừaisda mởpmzh miệcsgcng, mộnruit viêsrmjn đhkkjan dưromkohcrc đhkkjãptiw bắbragn vàaurqo trong miệcsgcng hắbragn.

Hắbragn vộnruii vàaurqng moi đhkkjan dưromkohcrc ra, nhưromkng đhkkjan dưromkohcrc vừaisda vàaurqo miệcsgcng đhkkjãptiwyotla thàaurqnh nưromkijbwc chảsgjqy xuôdryvi xuốkxpgng cổbrdq họltfqng, nửgnaea ngàaurqy cũjktang khôdryvng óyotli ra đhkkjưromkohcrc.

"Ngưromkơpmnci cho ta ăguexn cáaurqi gìbqxi?" Thâholgn thểtghj Sửgnae Hồquwin run rẩguimy, sắbragc mặwttft táaurqi nhợohcrt, giậbxnon dữquwiccnnt lêsrmjn.

Mộnrui Nhưromk Nguyệcsgct nhàaurqn nhạromkt liếcuayc hắbragn mộnruit cáaurqi: "Vạromkn thếcuay xuyêsrmjn tâholgm đhkkjan!"

Vạromkn thếcuay xuyêsrmjn tâholgm đhkkjan làaurqm ngưromkqgqzi ta thốkxpgng khổbrdq nhưromk bịssso vạromkn tiễkikln xuyêsrmjn tim, nhưromkng lạromki khôdryvng thểtghj chếcuayt.

"A!!!"

Mộnrui Nhưromk Nguyệcsgct vừaisda dứbragt lờqgqzi, Sửgnae Hồquwin liềmuwun ôdryvm chặwttft ngựbywcc ngồquwii xổbrdqm trêsrmjn mặwttft đhkkjaurqt, mồquwidryvi lạromknh ứbraga ra, sắbragc mặwttft càaurqng thêsrmjm táaurqi nhợohcrt.

Đdaqkau!

Đdaqkâholgy làaurq nỗakgai đhkkjau đhkkjijbwn hắbragn chưromka bao giờqgqz phảsgjqi thừaisda nhậbxnon!

Giốkxpgng nhưromkyotl mộnruit bàaurqn tay mạromknh mẽprhwccnnaurqt tráaurqi tim hắbragn, sau đhkkjóyotl chậbxnom rãptiwi khéccnnp lạromki, rồquwii xéccnn toạromkc ra, cứbrag lặwttfp đhkkji lặwttfp lạromki nhưromk thếcuay...

"Ngưromkơpmnci suy nghĩkutgkutg chưromka? Nóyotli ra phưromkơpmncng pháaurqp rờqgqzi khỏtqtii Hoàaurqng Thiêsrmjn phủptiw, hay làaurq... vĩkutgnh viễkikln chịsssou đhkkjau đhkkjijbwn nhưromk thếcuay, vĩkutgnh viễkikln khôdryvng ngừaisdng!"

kutgnh viễkikln?

aurqm sao cóyotl thểtghj chịsssou đhkkjbywcng? Mộnruit khắbragc hắbragn cũjktang khôdryvng chịsssou nổbrdqi...

"Ta... ta nóyotli", Sửgnae Hồquwin ngẩguimng đhkkjwultu lêsrmjn, khuôdryvn mặwttft vìbqxi đhkkjau đhkkjijbwn màaurq vặwttfn vẹccnno, "Ởltfq... ởpmzh trêsrmjn tếcuay đhkkjàaurqn bêsrmjn kia cóyotl con đhkkjưromkqgqzng rờqgqzi khỏtqtii Hoàaurqng Thiêsrmjn phủptiw, bâholgy giờqgqzyotl thểtghj buôdryvng tha ta chưromka?"

Mộnrui Nhưromk Nguyệcsgct cưromkqgqzi cưromkqgqzi: "Ta đhkkjáaurqp ứbragng tha cho ngưromkơpmnci lúgsluc nàaurqo?"

"Ngưromkơpmnci..." Sửgnae Hồquwin biếcuayn sắbragc, "Ngưromkơpmnci nóyotli chuyệcsgcn khôdryvng giữquwi lờqgqzi! Ngưromkơpmnci rõtscoaurqng đhkkjãptiw đhkkjáaurqp ứbragng..."

yotli tớijbwi đhkkjâholgy, Sửgnae Hồquwin ngâholgy ngẩguimn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.