Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 848 : Kết thúc, rời đi (1)

    trước sau   
Nam nhâkwjen đgbgeytbeng ngạspluo nghễauop trong khôytbeng trung, áwpvwo bàosejo khẽuhrz bay, dung nhan tuấwngin mỹuhrz tỏxzqqa sáwpvwng dưonynptzui áwpvwnh hoàosejng hôytben, đgbgeubdhc biệjlxut làosej đgbgeóamdea mạsplun đgbgeàosej la tírpfjm bêgqlfn nửjgqca mặubdht tráwpvwi khiếosejn hắgqlfn càosejng thêgqlfm tàosej mịmwlh, quanh thâkwjen tảsbcun ra khírpfj thếosejonynpoucng hãkhgin.

Khoảsbcunh khắgqlfc nhìjgqcn thấwngiy nam nhâkwjen kia, Mộdexe Nhưonyn Nguyệjlxut ngâkwjey ngẩihnnn, kírpfjch đgbgedexeng nhìjgqcn chằnkasm chằnkasm nam nhâkwjen kia.

"Vôytbe Trầzmran..."

osejng nhẹwmkd nhàosejng hôytbegqlfn, còsjyhn chưonyna nóamdei hếosejt câkwjeu đgbgeãkhgi bịmwlhqgrgo vàosejo mộdexet lồvigcng ngựonync ấwngim áwpvwp.

vnrwi thởwryh nam nhâkwjen ấwngim nóamdeng quanh quẩihnnn bêgqlfn tai nàosejng khiếosejn tráwpvwi tim nàosejng khẽuhrz run....

"Nguyệjlxut Nhi, ta đgbgeếosejn rồvigci."


Đbfvoúeljung vậsqrqy, hắgqlfn đgbgeếosejn rồvigci....

Khoảsbcung thờpouci gian xa nàosejng, đgbgewmnki vớptzui hắgqlfn, mỗegryi ngàosejy đgbgeqpnqu giốwmnkng nhưonyn mộdexet năbnytm....

"Vôytbe Trầzmran."

Mộdexe Nhưonyn Nguyệjlxut vòsjyhng tay ôytbem chặubdht eo nam nhâkwjen, chôytben đgbgezmrau vàosejo ngựonync hắgqlfn, bấwngit giáwpvwc hírpfjt sâkwjeu mộdexet hơvnrwi, trong lòsjyhng cảsbcum thấwngiy vôytbepfijng an tâkwjem.

vnrwi thởwryh củyxfja hắgqlfn cóamde thểbfvo khiếosejn nàosejng an tâkwjem, tựonyna nhưonyn lầzmran đgbgezmrau gặubdhp nhau nhiềqpnqu năbnytm trưonynptzuc....

Giờpouc khắgqlfc nàosejy, Mộdexe Nhưonyn Nguyệjlxut nhớptzu tớptzui thờpouci đgbgeiểbfvom hai ngưonynpouci gặubdhp nhau, hiểbfvou nhau. Lúeljuc đgbgeóamde, hắgqlfn làosej ngốwmnkc tửjgqc, lạsplui giảsbcu heo ăbnytn thịmwlht hổdaed.

Nhưonynng hiểbfvon nhiêgqlfn khi ấwngiy, tấwngim châkwjen tìjgqcnh củyxfja nam nhâkwjen nàosejy đgbgeãkhgi cảsbcum đgbgedexeng tráwpvwi tim nàosejng. Cho nêgqlfn, đgbgepouci nàosejy kiếosejp nàosejy vĩgqlfnh viễauopn khôytbeng buôytbeng tay.

"Chờpouc ta."

Dạspluytbe Trầzmran chậsqrqm rãkhgii cúeljui đgbgezmrau xuốwmnkng, dung nhan tuấwngin mỹuhrz gợcuyui lêgqlfn nụuhrzonynpouci tàosej mịmwlh.

Nụuhrzonynpouci củyxfja hắgqlfn tựonyna nhưonyn đgbgeóamdea mạsplun đgbgeàosej la bêgqlfn bờpouc hoàosejng tuyềqpnqn, khiếosejn thiêgqlfn đgbgemwlha đgbgeqpnqu thấwngit sắgqlfc.

Rấwngit khóamdeonynwryhng tưonyncuyung nam nhâkwjen giốwmnkng nhưonyn thầzmran tu la nàosejy cưonynpouci lêgqlfn lạsplui kinh tâkwjem đgbgedexeng pháwpvwch nhưonyn thếosej, làosejm ngưonynpouci ta ngừgihjng thởwryh...

Dạspluytbe Trầzmran buôytbeng Mộdexe Nhưonyn Nguyệjlxut ra, quay đgbgezmrau nhìjgqcn nam nhâkwjen phírpfja trưonynptzuc, sóamdeng ngầzmram bắgqlft đgbgezmrau khởwryhi đgbgedexeng.

"Tửjgqc Hoàosejng!"


Nam nhâkwjen hírpfjt sâkwjeu mộdexet hơvnrwi, con ngưonynơvnrwi vàosejng kim lậsqrqp lòsjyhe, toàosejn thâkwjen bộdexec pháwpvwt khírpfj thếosejonynwnging hãkhgin nhưonyn u hỏxzqqa đgbgemwlha ngụuhrzc.

Dạspluytbe Trầzmran ngẩihnnng đgbgezmrau nhìjgqcn nam nhâkwjen, con ngưonynơvnrwi tírpfjm âkwjem lãkhginh.

amdec đgbgeen tung bay, áwpvwo bàosejo tírpfjm bay múeljua, quanh ngưonynpouci hắgqlfn dầzmran dầzmran bùpfijng lêgqlfn mộdexet ngọwpvwn lửjgqca đgbgeen, khírpfj thếosejosejng thêgqlfm âkwjem lãkhginh, toàosejn thâkwjen tảsbcun ra hơvnrwi thởwryh chấwngin đgbgedexeng lòsjyhng ngưonynpouci....

"Nàosejng làosej nữgcss nhâkwjen củyxfja bổdaedn vưonynơvnrwng, ngưonynpouci kháwpvwc đgbgegihjng hòsjyhng đgbgedexeng vàosejo dùpfij chỉdkzx mộdexet chúeljut!"

"Ha ha!" Nam nhâkwjen cưonynpouci to hai tiếosejng, đgbgeáwpvwy mắgqlft nồvigcng đgbgesqrqm sáwpvwt khírpfj, "Chỉdkzx cầzmran ngưonynơvnrwi chếosejt, nàosejng sẽuhrz thuộdexec vềqpnq ta! Bấwngit kìjgqc nam nhâkwjen nàosejo bêgqlfn cạsplunh nàosejng, ta đgbgeqpnqu giếosejt hếosejt, khôytbeng chừgihja mộdexet ai!"

Oanh!

Hai cỗegry khírpfj thếosej va chạsplum nhau, trong nháwpvwy mắgqlft, cảsbcu mặubdht đgbgewngit phírpfja dưonynptzui đgbgeqpnqu bịmwlh pháwpvw hủyxfjy sạspluch sẽuhrz, giốwmnkng nhưonyn vừgihja bịmwlh cuồvigcng phong quéqgrgt qua.

Trong mắgqlft nam nhâkwjen áwpvwo đgbgeen hiệjlxun lêgqlfn vẻnkas ngưonynng trọwpvwng, hắgqlfn cưonynpouci lạsplunh giơvnrw tay lêgqlfn, mộdexet thanh trưonynpoucng kiếosejm xuấwngit hiệjlxun trong tay hắgqlfn, khírpfj thếosejqgrgt đgbgeáwpvwnh nhằnkasm vềqpnq phírpfja Dạspluytbe Trầzmran.

Hiệjlxun giờpouc, thựonync lựonync hai ngưonynpouci đgbgeqpnqu rấwngit mạsplunh, mọwpvwi ngưonynpouci chỉdkzx nhìjgqcn thấwngiy tia sáwpvwng lóamdee lêgqlfn khi hai vũipoq khírpfj va vàosejo nhau, hai ngưonynpouci chiếosejn đgbgewngiu khôytbeng bao lâkwjeu thìjgqc từgihj mặubdht đgbgewngit nhảsbcuy lêgqlfn khôytbeng trung.

Mộdexe Nhưonyn Nguyệjlxut ngửjgqca đgbgezmrau nhìjgqcn nam nhâkwjen giốwmnkng nhưonyn tu la kia, trong lòsjyhng hơvnrwi căbnytng thẳvigcng: "Vôytbe Trầzmran..."

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.