Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 1479 : Hồn phi phách tán (1)

    trước sau   
Editor: Tưstmloksbng An

Bỗandrng nhiêixoon, lòadfdng bàfypxn tay Mộiueu Nhưstml Nguyệzwubt bùijafng lêixoon mộiueut ngọmwbtn lửrwxaa đmssjnlqk bao quanh thádnainh quảgntk

Sau đmssjópikn, nàfypxng khôandrng hềjnnd do dựfcal, nuốnzsrt thádnainh quảgntkfypxo bụpfvgng.

Oanh!

ytohi thởfiqyjghxnh liệzwubt đmssjiueut nhiêixoon truyềjnndn tớbxhei làfypxm Mộiueu Nhưstml Nguyệzwubt phun mộiueut ngụpfvgm mádnaiu tưstmlơytohi, sắyzncc mặaecdt trắyzncng bệzwubch…

“Ngu ngốnzsrc!”


Hắyzncc y nhâtulnn hồbhfui phụpfvgc tinh thầjbzdn, cưstmloksbi lạjshynh.

Nữnzsr nhâtulnn nàfypxy đmssjúozbung làfypx quádnai ngu ngốnzsrc!

Cứtazo nhưstml vậwsdky nuốnzsrt thádnainh quảgntk

Rốnzsrt cuộiueuc nàfypxng cópikn biếafgzt đmssjópiknfypx thứtazofoir hay khôandrng?

Oanh!

xbfhm ầjbzdm ầjbzdm!

Lựfcalc lưstmljnndng cưstmloksbng đmssjjshyi đmssjgzrsu đmssjádnai tứtazo tung trong cơytoh thểjshy Mộiueu Nhưstml Nguyệzwubt, kinh mạjshych toàfypxn thâtulnn đmssjjnndu căfoirng ra, gâtulnn xanh trêixoon mu bàfypxn tay nhưstml muốnzsrn nổsbmb tung…

Con ngưstmlơytohi hắyzncc y nhâtulnn co rụpfvgt lạjshyi.

Nhìfoirn biểjshyu tìfoirnh hiệzwubn tạjshyi liềjnndn cópikn thểjshy biếafgzt đmssjưstmljnndc nàfypxng đmssjang chịqkrbu đmssjfcalng thốnzsrng khổsbmb cỡbxhefypxo, loạjshyi thốnzsrng khổsbmbfypxy, dùijaffypx hắyzncn cũbhfung khôandrng cádnaich nàfypxo chịqkrbu đmssjưstmljnndc…

Vậwsdky màfypx, nàfypxng lạjshyi dựfcala vàfypxo nghịqkrb lựfcalc củtulna bảgntkn thâtulnn, cốnzsr gắyzncng chịqkrbu đmssjfcalng!

Nếafgzu đmssjjshyfypxng sốnzsrng sópiknt rờoksbi đmssji, kếafgz hoạjshych củtulna bọmwbtn họmwbt sẽzwub bịqkrbgntknh hưstmlfiqyng rấgzrst lớbxhen…

“Khôandrng đmssjưstmljnndc, tuyệzwubt đmssjnzsri khôandrng thểjshy đmssjjshyfypxng tiếafgzp tụpfvgc mạjshynh lêixoon, nữnzsr nhâtulnn nàfypxy quádnai khủtulnng bốnzsr, mìfoirnh cầjbzdn phảgntki lậwsdkp tứtazoc giảgntki quyếafgzt nàfypxng!”

Átazonh mắyznct hắyzncc y nhâtulnn lópikne lêixoon, nhằtlvym vềjnnd phíoafia Mộiueu Nhưstml Nguyệzwubt.


Trưstmloksbng kiếafgzm trong tay hắyzncn hung hăfoirng chébhfum xuốnzsrng, mộiueut đmssjjshyo kiếafgzm quanh xanh biếafgzc bổsbmb vềjnnd phíoafia Mộiueu Nhưstml Nguyệzwubt, nhưstmlng còadfdn chưstmla đmssjếafgzn gầjbzdn thìfoir đmssjãjghx bịqkrb khíoafi thếafgz tảgntkn ra từyncv trêixoon ngưstmloksbi nàfypxng mạjshynh mẽzwub đmssjádnainh tan…

“Đoqvwâtulny chíoafinh làfypx lựfcalc lưstmljnndng thádnainh quảgntk!”

Trong lòadfdng hắyzncc y nhâtulnn cựfcalc kỳbxhe chấgzrsn đmssjiueung, hắyzncn quảgntk thậwsdkt khôandrng thểjshystmlfiqyng tưstmljnndng nổsbmbi, vìfoir sao nữnzsr nhâtulnn nàfypxy nuốnzsrt toàfypxn bộiueu thádnainh quảgntkfypxo bụpfvgng màfypx vẫdtmmn cópikn thểjshy sốnzsrng sópiknt…

Phảgntki biếafgzt rằtlvyng, dùijaffypxstmloksbng giảgntkandrn thưstmljnndng khi dùijafng thádnainh quảgntkbhfung phảgntki ăfoirn từyncvng chúozbut mộiueut rồbhfui chậwsdkm rãjghxi hấgzrsp thu, chứtazo sẽzwub khôandrng đmssjixoon cuồbhfung mộiueut ngụpfvgm nuốnzsrt hếafgzt nhưstmlfypxng…

Lựfcalc lưstmljnndng trêixoon ngưstmloksbi Mộiueu Nhưstml Nguyệzwubt dầjbzdn dầjbzdn tiêixoou tádnain, sau đmssjópikn, mộiueut đmssjjshyo hơytohi thởfiqy khádnaic bộiueuc phádnait, xua tan khôandrng trung u ádnaim…

“Tôandrn thưstmljnndng!”

Hắyzncc y nhâtulnn híoafit mộiueut ngụpfvgm lãjghxnh khíoafi, khôandrng dádnaim tin nhìfoirn Mộiueu Nhưstml Nguyệzwubt.

fypxng thếafgz nhưstmlng đmssjiueut phádnai đmssjếafgzn tôandrn thưstmljnndng…

“Bâtulny giờoksb, nêixoon đmssjếafgzn lưstmljnndt ta rồbhfui chứtazo?” Mộiueu Nhưstml Nguyệzwubt cưstmloksbi nhạjshyt, nhìfoirn vẻjbzd mặaecdt kinh ngạjshyc củtulna hắyzncc y nhâtulnn, trong mắyznct hàfypxm chứtazoa ýnlqkstmloksbi: “Vừyncva rồbhfui cópikn vẻjbzd ngưstmlơytohi đmssjádnainh rấgzrst thốnzsrng khoádnaii, vậwsdky tiếafgzp theo cũbhfung nêixoon đmssjếafgzn lưstmljnndt ta…”

fypxng chậwsdkm rãjghxi nâtulnng tay lêixoon, mộiueut thanh kiếafgzm rựfcalc lửrwxaa xuấgzrst hiệzwubn…

Átazonh lửrwxaa đmssjnlqk rựfcalc rỡbxhestmlơytohi đmssjjusgp phảgntkn chiếafgzu trong mắyznct nàfypxng, tópiknc đmssjen bay múozbua theo ngọmwbtn lửrwxaa trong bópiknng đmssjêixoom, từyncv xa nhìfoirn lạjshyi kinh diễnrxlm khôandrng nópikni nêixoon lờoksbi…

“Ngưstmlơytohi rốnzsrt cuộiueuc đmssjãjghxfypxm thếafgzfypxo?” hắyzncc y nhâtulnn siếafgzt chặaecdt nắyzncm đmssjgzrsm, xanh mặaecdt hỏnlqki.

“Rấgzrst đmssjơytohn giảgntkn, ta cópikn cửrwxau trọmwbtng hỏnlqka, cópikn thểjshy đmssjgntkm bảgntko thâtulnn thểjshyfypx linh hồbhfun bấgzrst diệzwubt! Nếafgzu khôandrng cópikn cửrwxau trọmwbtng hỏnlqka hỗandr trợjnnd, cópikn lẽzwub ta thậwsdkt sựfcal sẽzwub nổsbmb tan xádnaic màfypx chếafgzt!”

Sau khi nàfypxng đmssjếafgzn đmssjqkrba ngụpfvgc, cửrwxau trọmwbtng hỏnlqka làfypx ádnait chủtulnfypxi lớbxhen nhấgzrst củtulna nàfypxng...

“Bâtulny giờoksbpikn thểjshypikni cho ta biếafgzt bíoafi mậwsdkt củtulna cádnaic ngưstmlơytohi chưstmla?”

Hắyzncc y nhâtulnn ngưstmloksbi đmssjixoon cuồbhfung: “Bíoafi mậwsdkt? Ngưstmlơytohi cho rằtlvyng ta sẽzwubpikni sao? Dùijaf hồbhfun phi phádnaich tádnain ta cũbhfung sẽzwub khôandrng nópikni cho ngưstmlơytohi biếafgzt mụpfvgc đmssjíoafich củtulna chúozbung ta!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.