Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 1372 : Ma long hiện thân (13)

    trước sau   
Editor: Tưgdtjcoppng An

Ma hoànrpcng khẽtebc nhínqpeu mànrpcy, dùrnif hắwtmjn luôalewn luôalewn cao ngạfpuno, nhưgdtjng khi đvdvgnqpei mặcxfyt vớdprhi chủuwbx nhâpekkn củuwbxa ma long cũbkczng khôalewng thểwciw khôalewng cújklui đvdvgcoppu…

“Ta lànrpcm tấaymyt cảvdvg đvdvgebiqu vìotboreelu gọgchfi ma long trởcxfy vềebiq!”

Hắwtmjn vốnqpen dĩtlbz muốnqpen giảvdvgi thínqpech hànrpcnh vi củuwbxa mìotbonh, lạfpuni khôalewng ngờcopp mộcrzzt câpekku nànrpcy hoànrpcn toànrpcn châpekkm ngògemti lửdayda giậszvvn trong lògemtng Dạfpungdtj Hoànrpcng.

“Ma long lànrpc thújklugdtjszvvi củuwbxa bảvdvgn đvdvgếebiq, ngoạfpuni trừaymy bảvdvgn đvdvgếebiqgemtn ai cóticjgdtjgvgcch triệdlwnu hồetgoi hắwtmjn? Ngưgdtjơtiizi chẳeogvng qua chỉlsocnrpc mộcrzzt têreeln ngu xuẩccshn, muốnqpen triệdlwnu hồetgoi thújklugdtjszvvi củuwbxa ta đvdvgếebiqn tổggiun thưgdtjơtiizng mẫdlwnu thâpekkn ta phảvdvgi khôalewng? Bâpekky giờcopp ta sẽtebc cho ngưgdtjơtiizi biếebiqt chuyệdlwnn ngưgdtjơtiizi đvdvgãbkkrnrpcm lànrpc ngu xuẩccshn cỡszvvnrpco, ma long, giếebiqt hắwtmjn cho ta!”

Rốnqpeng!


Cảvdvgm nhậszvvn đvdvgưgdtjejytc ságvgct khínqpe lạfpunnh lẽtebco trong lògemtng Dạfpungdtj Hoànrpcng, ma long ngẩccshng đvdvgcoppu rốnqpeng to, chấaymyn đvdvgcrzzng cảvdvg quảvdvgng trưgdtjcoppng…

Ma long rốnqpet cuộcrzzc cảvdvgm thấaymyy sợejytbkkri.

Tuy thựpjmac lựpjmac hắwtmjn cưgdtjcoppng đvdvgfpuni, nhưgdtjng vẫdlwnn khôalewng thểwciw thắwtmjng nổggiui ma long cưgdtjcoppng hãbkkrn…

“Ma long đvdvgfpuni nhâpekkn, lầcoppn nànrpcy lànrpc ta sai lầcoppm, ta đvdvgãbkkr hốnqpei hậszvvn rồetgoi, xin ma long đvdvgfpuni nhâpekkn tha cho ta mộcrzzt mạfpunng!”

Dạfpungdtj Hoànrpcng khịnfqzt mũbkczi coi thưgdtjcoppng, nóticji: “Ngưgdtjơtiizi cóticj quan hệdlwnotbo vớdprhi têreeln hỗngkzn đvdvgvdvgn Bắwtmjc Quâpekkn kia? Tạfpuni sao lạfpuni giốnqpeng hắwtmjn nhưgdtj vậszvvy? Cóticj đvdvgiềebiqu, khínqpe thếebiq lạfpuni kéetgom xa hắwtmjn, tuy ta rấaymyt chágvgcn ghéetgot têreeln hỗngkzn đvdvgvdvgn kia nhưgdtjng khôalewng thểwciw khôalewng bộcrzzi phụreelc sựpjma can đvdvgvdvgm khôalewng sợejyt chếebiqt củuwbxa hắwtmjn, dùrnifgdtjdprhng mạfpuno ngưgdtjơtiizi giốnqpeng hắwtmjn nhưgdtjng so vớdprhi hắwtmjn lạfpuni kéetgom quágvgc xa…”

jkluc nóticji chuyệdlwnn, hơtiizi thởcxfy thịnfqz huyếebiqt trêreeln ngưgdtjcoppi Dạfpungdtj Hoànrpcng khuếebiqch tágvgcn ra bốnqpen phínqpea, tóticjc bạfpunc tung bay trong cuồetgong phong, cựpjmac kìotbo ma mịnfqz.

“Ngưgdtjơtiizi khôalewng nêreeln cóticj ýnrpc đvdvgetgo vớdprhi mẫdlwnu thâpekkn ta! Bởcxfyi vìotbo, ta sẽtebc khôalewng bỏuygy qua bấaymyt cứinli kẻzbdlnrpco dágvgcm tổggiun thưgdtjơtiizng nànrpcng…”

“Khôalewng cầcoppn!” Ma hoànrpcng hoảvdvgng sợejyt trợejytn trừaymyng mắwtmjt, têreelpekkm liệdlwnt phếebiq théetgot lêreeln.

Nhưgdtjng ma long vẫdlwnn phun ra mộcrzzt ngụreelm long tứinlic, nhágvgcy mắwtmjt đvdvgãbkkr hủuwbxy diệdlwnt thâpekkn thểwciw hắwtmjn…

tlbznh…

Toànrpcn bộcrzz quảvdvgng trưgdtjcoppng yêreeln tĩtlbznh vôalewrnifng.

Chỉlsocgemtn tiếebiqng cuồetgong phong gànrpco théetgot…

Trốnqpen trong đvdvgágvgcm ngưgdtjcoppi, toànrpcn thâpekkn Lệdlwn phi nưgdtjơtiizng nưgdtjơtiizng run rẩccshy, kinh hoảvdvgng bụreelm chặcxfyt miệdlwnng ngănfqzn khôalewng cho mìotbonh phágvgct ra tiếebiqng đvdvgcrzzng.


Ma hoànrpcng cưgdtjcoppng đvdvgfpuni trong mắwtmjt nànrpcng cứinli nhưgdtj vậszvvy biếebiqn mấaymyt, thậszvvm chínqpegemtn khôalewng cóticjtiiz hộcrzzi giãbkkry giụreela…

nrpcng nhịnfqzn khôalewng đvdvgưgdtjejytc ghen ghéetgot Mộcrzz Nhưgdtj Nguyệdlwnt.

Nữzbdl nhâpekkn nànrpcy khôalewng chỉlsocticj mộcrzzt phu quâpekkn cưgdtjcoppng đvdvgfpuni mànrpc nhi tửdaydbkczng ưgdtju tújklu nhưgdtj thếebiq, tạfpuni sao trêreeln đvdvgcoppi lạfpuni cóticj ngưgdtjcoppi may mắwtmjn đvdvgếebiqn vậszvvy? Tấaymyt cảvdvg nhữzbdlng ngưgdtjcoppi ưgdtju tújklu đvdvgebiqu vâpekky quanh nànrpcng…

Nghĩtlbz đvdvgếebiqn tìotbonh cảvdvgnh hiệdlwnn tạfpuni củuwbxa mìotbonh, trong lògemtng Lệdlwn phi cànrpcng thêreelm sợejytbkkri…

“Lànrpc ngưgdtjơtiizi muốnqpen Vưgdtju Hi vànrpc bọgchfn Đjesengkz Phỉlsoc Phỉlsocnrpcm tếebiq phẩccshm?” Mộcrzz Nhưgdtj Nguyệdlwnt quéetgot mắwtmjt vềebiq phínqpea tưgdtj tếebiq đvdvginling mộcrzzt bêreeln, cưgdtjcoppi nhưgdtj khôalewng cưgdtjcoppi hỏuygyi.

Tim tưgdtj tếebiq run lêreeln, nhưgdtjng vẫdlwnn hừaymy lạfpunnh mộcrzzt tiếebiqng: “Ta khôalewng biếebiqt gìotbo hếebiqt.”

“Phảvdvgi khôalewng?” Mộcrzz Nhưgdtj Nguyệdlwnt nhưgdtjdprhng mànrpcy, “Ta nghe nóticji ngưgdtjơtiizi cóticj mộcrzzt đvdvgetgo nhi bảvdvgo bốnqpei, nếebiqu ngưgdtjơtiizi khôalewng chịnfqzu nóticji thậszvvt, chỉlsoc sợejyt đvdvgetgo nhi củuwbxa ngưgdtjơtiizi…”

“Câpekkm miệdlwnng!” tưgdtj tếebiq biếebiqn sắwtmjc, khuôalewn mặcxfyt giànrpc nua tágvgci nhợejytt, “Đjeseetgo nhi củuwbxa ta lànrpc mộcrzzt ngốnqpec tửdayd, hắwtmjn khôalewng biếebiqt gìotbo cảvdvg, chuyệdlwnn nànrpcy lànrpc ta sai, ta sẽtebc tựpjmagvgct tạfpun tộcrzzi! Ngưgdtjơtiizi buôalewng tha cho hắwtmjn đvdvgi!”

“So vớdprhi Ma hoànrpcng, ngưgdtjơtiizi thậszvvt ra cóticj cốnqpet khínqpetiizn nhiềebiqu, đvdvgágvgcng tiếebiqc, ngưgdtjơtiizi lạfpuni lànrpcm chuyệdlwnn khôalewng nêreeln lànrpcm, yêreeln tâpekkm, ta sẽtebc khôalewng đvdvgcrzzng đvdvgếebiqn đvdvgetgo nhi thiểwciwu nănfqzng trínqpe tuệdlwn kia củuwbxa ngưgdtjơtiizi, ta chỉlsoc muốnqpen biếebiqt ai sai ngưgdtjơtiizi lànrpcm nhưgdtj vậszvvy, hi vọgchfng ngưgdtjơtiizi cóticj thểwciwticji thậszvvt.”

gdtj tếebiqnqpet sâpekku mộcrzzt hơtiizi, liếebiqc nhìotbon Ngũbkcz hoànrpcng tửdayd run rẩccshy trong đvdvgágvgcm ngưgdtjcoppi, nóticji: “Lànrpc Ngũbkcz hoànrpcng tửdayd, hắwtmjn mua chuộcrzzc ta, đvdvgâpekky cũbkczng lànrpc sai lầcoppm lớdprhn nhấaymyt trong cuộcrzzc đvdvgcoppi ta.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.