Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 1336 : Dạ Vô Trần xuất hiện (6)

    trước sau   
Editor: Tưyetdwkvbng An

yetdu Hi cắyfqen chặulnkt môuqbxi, cuốegqmi cùdfwbng vẫknjyn hạzayl quyếegqmt târynhm, ngẩwkvbng đkevhuzhru nhìinihn Ma hoàwkvbng.

“Ta nómajgi, ngưyetdơnklhi khôuqbxng cảinihm thấlxbiy mìinihnh thậegqmt quárqep đkevhárqepng sao?”

Oanh!

Trêrfmkn ngưyetdwkvbi Ma hoàwkvbng bộoepoc phárqept khómajg thếegqm cuồrynhng nộoepo hung hăwkvbng đkevhárqepnh vềnjhl phísutba Vưyetdu Hi, làwkvbm hắyfqen văwkvbng ra xa, ngãbdxm trong đkevhárqepm ngưyetdwkvbi…

“Bắyfqet hắyfqen lạzayli cho ta!”


“Vârynhng, bệbfwj hạzayl!”

Mộoepot đkevhárqepm thịmijk vệbfwj lậegqmp tứhvacc tiếegqmn lêrfmkn, dùdfwbng vũhxmp khísutb chĩboiia vàwkvbo ngưyetdwkvbi Vưyetdu Hi khiếegqmn hắyfqen khôuqbxng cárqepch nàwkvbo nhúegcmc nhísutbch…

“Phụegqm thârynhn!” Vưyetdu Hi biếegqmn sắyfqec, “Ngưyetdơnklhi thậegqmt sựzyjj khôuqbxng thểaenk tổptwln thưyetdơnklhng nàwkvbng, nàwkvbng…”

“Cârynhm mồrynhm!”

Sắyfqec mặulnkt Ma hoàwkvbng trầuzhrm xuốegqmng, ngắyfqet lờwkvbi Vưyetdu Hi.

Hắyfqen chậegqmm rãbdxmi quay đkevhuzhru, nhìinihn vềnjhl phísutba Mộoepo Nhưyetd Nguyệbfwjt.

“Khómajg trárqepch Bắyfqec Quârynhn lạzayli yêrfmku ngưyetdơnklhi, ngưyetdơnklhi đkevhúegcmng làwkvbmajgyetdrqepch đkevhaenk hắyfqen yêrfmku, chẳkrglng qua, sai lầuzhrm lớykgen nhấlxbit củxkoja ngưyetdơnklhi chísutbnh làwkvb khôuqbxng tiếegqmp nhậegqmn tìinihnh cảinihm củxkoja hắyfqen, nếegqmu nhưyetd ngưyetdơnklhi yêrfmku hắyfqen, ta cũhxmpng sẽjtuy khôuqbxng phảinihi chịmijku đkevhzyjjng ảinihnh hưyetdgfzeng nhưyetd thếegqm, thậegqmm chísutb khi muốegqmn giếegqmt ngưyetdơnklhi, lựzyjjc ảinihnh hưyetdgfzeng kia cũhxmpng ngăwkvbn cảinihn ta, mộoepot khi đkevhãbdxm nhưyetd vậegqmy, ta sẽjtuy chiếegqmm đkevhoạzaylt ngưyetdơnklhi trưyetdykgec, đkevhếegqmn khi cómajg đkevhưyetdijbyc thứhvacwkvb hắyfqen (BQ) vẫknjyn luôuqbxn khao khárqept, cómajg lẽjtuy lựzyjjc ảinihnh hưyetdgfzeng nàwkvby sẽjtuy biếegqmn mấlxbit.”

Ma hoàwkvbng cưyetdwkvbi to, tiếegqmng cưyetdwkvbi vôuqbxdfwbng tàwkvbn nhẫknjyn, lãbdxmnh khốegqmc, từptwl từptwl đkevhi vềnjhl phísutba Mộoepo Nhưyetd Nguyệbfwjt.

Nhìinihn nam nhârynhn đkevhi vềnjhl phísutba mìinihnh, sắyfqec mặulnkt Mộoepo Nhưyetd Nguyệbfwjt trầuzhrm xuốegqmng, nhịmijkn khôuqbxng đkevhưyetdijbyc lui vềnjhl phísutba sau mấlxbiy bưyetdykgec…

Tuy mấlxbiy năwkvbm nay nàwkvbng trưyetdgfzeng thàwkvbnh rấlxbit nhiềnjhlu, nhưyetdng so vớykgei Ma hoàwkvbng thìinih vẫknjyn còsutbn képroqm rấlxbit xa…

“Nguyệbfwjt Nhi!”

Đegqmoepot nhiêrfmkn, mộoepot tia sárqepng trắyfqeng từptwl trong đkevhan thưyetdmajge lêrfmkn, xuấlxbit hiệbfwjn trưyetdykgec mặulnkt nàwkvbng.

“Nơnklhi nàwkvby giao cho ta, ngưyetdơnklhi lậegqmp tứhvacc rờwkvbi khỏjusvi đkevhârynhy.”


“Bạzaylch Trạzaylch.” Trárqepi tim Mộoepo Nhưyetd Nguyệbfwjt run lêrfmkn, lắyfqec lắyfqec đkevhuzhru, “Ta khôuqbxng đkevhi đkevhưyetdijbyc.”

Khôuqbxng sai, lấlxbiy thựzyjjc lựzyjjc củxkoja bọyfqen họyfqe, quảinih thậegqmt khôuqbxng đkevhi đkevhưyetdijbyc…

Huốegqmng chi, nàwkvbng cũhxmpng khôuqbxng thểaenk bỏjusv lạzayli mộoepot mìinihnh Bạzaylch Trạzaylch đkevhegqmi mặulnkt vớykgei nguy hiểaenkm.

“Ha ha!” Ma hoàwkvbng cưyetdwkvbi phárqeprfmkn, khinh miệbfwjt nómajgi, “Xem ra ngưyetdơnklhi còsutbn biếegqmt tụegqmyetdijbyng sứhvacc mìinihnh, bârynhy giờwkvb ta sẽjtuy giếegqmt nam nhârynhn nàwkvby trưyetdykgec, sau đkevhómajg lạzayli đkevhegqmi phómajg ngưyetdơnklhi.”

Khísutb thếegqm trêrfmkn ngưyetdwkvbi Ma hoàwkvbng lãbdxmnh lệbfwj nhưyetd thanh kiếegqmm bắyfqen vềnjhl phísutba Bạzaylch Trạzaylch, Mộoepo Nhưyetd Nguyệbfwjt vộoepoi vàwkvbng nómajgi: “Bạzaylch Trạzaylch, lui ra!”

Nhưyetdng màwkvb, nam nhârynhn vẫknjyn khôuqbxng cómajg bấlxbit cứhvac đkevhoepong tárqepc gìinih.

Bạzaylch y bay múegcma, nhưyetd tiêrfmkn nhưyetd họyfqea, dung nhan tuấlxbin mỹsutb nhưyetd thầuzhrn tiêrfmkn khôuqbxng cómajg chúegcmt biểaenku tìinihnh, chỉuqbx lạzaylnh lùdfwbng nhìinihn Ma hoàwkvbng.

Oanh!

Lựzyjjc lưyetdijbyng cưyetdwkvbng đkevhzayli đkevhárqepnh vàwkvbo ngựzyjjc Bạzaylch Trạzaylch bứhvacc hắyfqen lui lạzayli vàwkvbi bưyetdykgec, khómajge miệbfwjng tràwkvbn ra márqepu tưyetdơnklhi, nhưyetd hoa hồrynhng nởgfze rộoeporfmku diễdvhdm…

“Âhmyfn?”

Ma hoàwkvbng hơnklhi kinh ngạzaylc, nam nhârynhn nàwkvby thếegqm nhưyetdng cómajg thểaenk chốegqmng đkevhckja đkevhưyetdijbyc mộoepot chiêrfmku củxkoja mìinihnh? Nhưyetdng vậegqmy thìinih sao chứhvac, hắyfqen nhấlxbit đkevhmijknh phảinihi bỏjusv mạzaylng tạzayli nơnklhi nàwkvby…

“Bạzaylch Trạzaylch!”

Trong lòsutbng Mộoepo Nhưyetd Nguyệbfwjt khẩwkvbn trưyetdơnklhng nhưyetdng bởgfzei vìinih khísutb thếegqmyetdwkvbng đkevhzayli củxkoja Ma hoàwkvbng, ngay cảinihyetdykgec đkevhi cũhxmpng cómajg vẻeeyr rấlxbit gian nan…

wkvbng chỉuqbxmajg thểaenk trơnklh mắyfqet nhìinihn Ma hoàwkvbng lầuzhrn nữbmsia đkevhárqepnh vềnjhl phísutba Bạzaylch Trạzaylch.

“Trong Ma giớykgei nàwkvby, ta chísutbnh làwkvb trờwkvbi, bấlxbit kìinih ai cũhxmpng khôuqbxng thểaenk trárqepi lệbfwjnh ta! Ai cãbdxmi lệbfwjnh, giếegqmt!”

Mộoepot thanh trưyetdwkvbng kiếegqmm màwkvbu đkevhen mang theo hơnklhi thởgfze ârynhm trầuzhrm từptwl trêrfmkn khôuqbxng trung chéproqm xuốegqmng.

Mặulnkt đkevhlxbit nứhvact ra mộoepot cárqepi khe, bụegqmi đkevhlxbit mùdfwb mịmijkt, khuếegqmch tárqepn khắyfqep khôuqbxng trung…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.