Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 1291 : Ma giới (10)

    trước sau   
Editor: Tưuelrjtulng An

uelru Hi tứwoclc run ngưuelrjtuli, siếajait chặrkrdt nắvaium đzodoguxlm, sắvaiuc mặrkrdt đzododslp bừajaing trừajaing mắvaiut Vưuelru Kỳvqjc.

“Chuyệlqvxn củnqxpa ta khôhjhcng cầepgun cáquwsc ngưuelrơrlcki quảguxln, đzodoi ngay! Lậstuvp tứwoclc đzodoi cho ta, ta khôhjhcng chàiynvo đzodoóajain ngưuelrơrlcki!”

uelru Kỳvqjc cong khóajaie môhjhci: “Ta sẽkgwj đzodoi, nhưuelrng ta sẽkgwj bẩtdrhm báquwso vớtdrhi phụpsmk hoàiynvng chuyệlqvxn ngưuelrơrlcki mang mộluivt nữyrra nhâwocln vềmhem phủnqxp, Vưuelru Hi, ngưuelrơrlcki călqvxn bảguxln khôhjhcng thểutzriynvm chủnqxp vậstuvn mệlqvxnh củnqxpa mìobkanh…”

Dứwoclt lờjtuli, Vưuelru Kỳvqjc xoay ngưuelrjtuli đzodoi ra ngoàiynvi.

Nhìobkan thâwocln ảguxlnh hắvaiun biếajain mấguxlt, Vưuelru Hi còglgjn chưuelra nguôhjhci giậstuvn, toàiynvn thâwocln khẽkgwj run rẩtdrhy…


Giờjtul khắvaiuc nàiynvy, sựwfao kiêajaiu ngạepguo củnqxpa hắvaiun đzodomhemu mấguxlt hếajait, bóajaing lưuelrng cóajai vẻqrdf yếajaiu ớtdrht.

Nhưuelrng Mộluiv Nhưuelr Nguyệlqvxt cũvvanng khôhjhcng nóajaii lờjtuli nàiynvo, chỉwocl lẳslwcng lặrkrdng đzodowoclng phíawfga sau hắvaiun…

“Nếajaiu ngưuelrơrlcki muốgsrtn tựwfaoiynvm chủnqxp cuộluivc đzodojtuli mìobkanh thìobka phảguxli khiếajain bảguxln thâwocln trởfnkgajain cưuelrjtulng đzodoepgui.”

Thậstuvt lâwoclu sau, mộluivt thanh âwoclm đzodoepgum mạepguc từajai phíawfga sau truyềmhemn đzodoếajain…

“Trởfnkgajain cưuelrjtulng đzodoepgui?”

uelru Hi chậstuvm rãbqihi xoay ngưuelrjtuli lạepgui, áquwsnh mắvaiut mờjtul mịyogrt: “Ta nêajain làiynvm thếajaiiynvo đzodoutzr trởfnkgajain cưuelrjtulng đzodoepgui?”

“Thiêajain phúcsor củnqxpa ngưuelrơrlcki khôhjhcng tệlqvx, khôhjhcng nêajain chỉwoclajai chúcsort thựwfaoc lựwfaoc ấguxly, cho nêajain, làiynv chíawfgnh bảguxln thâwocln ngưuelrơrlcki khôhjhcng muốgsrtn trởfnkgajain cưuelrjtulng đzodoepgui màiynv thôhjhci…”

Lờjtuli nóajaii củnqxpa nữyrra tửiqbl giốgsrtng nhưuelrcsora tạepgu nệlqvxn vàiynvo lòglgjng Vưuelru Hi.

Hắvaiun khẽkgwj nhắvaium mắvaiut lạepgui, mộluivt giọsuhet nưuelrtdrhc mắvaiut trong suốgsrtt trưuelrwfaot xuốgsrtng, dọsuhec theo sưuelrjtuln mặrkrdt tuấguxln mỹstuv.

Ngưuelrjtuli kiêajaiu ngạepguo nhưuelr hắvaiun, giờjtul phúcsort nàiynvy thếajai nhưuelrng rơrlcki lệlqvx trưuelrtdrhc mặrkrdt Mộluiv Nhưuelr Nguyệlqvxt…

“Hơrlckn hai trălqvxm nălqvxm trưuelrtdrhc, ta gặrkrdp mộluivt nữyrraiynvi tửiqbl, nàiynvng làiynv nữyrra nhi nhàiynvobkanh thưuelrjtulng, ta vàiynviynvng cóajai quan hệlqvx rấguxlt tốgsrtt, nhưuelrng chuyệlqvxn nàiynvy lạepgui bịyogr phụpsmk hoàiynvng biếajait đzodoưuelrwfaoc.”

“Trong Ma thàiynvnh côhjhc tịyogrch nàiynvy, nàiynvng làiynv bằluivng hữyrrau duy nhấguxlt củnqxpa ta, nhưuelrng phụpsmk hoàiynvng lạepgui khinh thưuelrjtulng xuấguxlt thâwocln củnqxpa nàiynvng, cho rằluivng nàiynvng khôhjhcng cóajaiuelrquwsch ởfnkgajain ta, khôhjhcng cho phélqvxp ta gặrkrdp gỡfvrk nữyrraiynvi kia nữyrraa, ta khôhjhcng nghe lệlqvxnh phụpsmk hoàiynvng, vẫdoiqn lélqvxn lúcsort gặrkrdp nàiynvng…”

“Kếajait quảguxl, phụpsmk hoàiynvng sợwfao ta vàiynviynvng sẽkgwj tựwfao đzodoyogrnh chung thâwocln, cho nêajain liềmhemn cưuelrfvrkng bứwoclc nàiynvng, bắvaiut nàiynvng làiynvm phi tửiqbl củnqxpa hắvaiun.”


uelru Hi thốgsrtng khổtxfe, run giọsuheng nóajaii.

“Nălqvxm đzodoóajai, ta làiynv thiêajain tàiynvi củnqxpa Ma giớtdrhi, chúcsorng ta kháquwsc vớtdrhi nhâwocln loạepgui cáquwsc ngưuelrơrlcki, tuổtxfei thọsuhe củnqxpa con ngưuelrjtuli ngắvaiun ngủnqxpi, phảguxli đzodoluivt pháquws mớtdrhi cóajai thểutzrlqvxo dàiynvi tuổtxfei thọsuhe, nhưuelrng ma tộluivc chúcsorng ta cóajai tuổtxfei thọsuhe rấguxlt dàiynvi, bốgsrtn trălqvxm tuổtxfei mớtdrhi xem nhưuelr thàiynvnh niêajain, màiynvlqvxm ấguxly ta hai trălqvxm tuổtxfei đzodoãbqih đzodoepgut tớtdrhi cảguxlnh giớtdrhi thầepgun hoàiynvng…”

Thầepgun hoàiynvng hai trălqvxm tuổtxfei, đzodogsrti vớtdrhi ma tộluivc màiynvajaii, quảguxl thậstuvt làiynv thiêajain tàiynvi.

oyegiynv con ngưuelrjtuli cũvvanng rấguxlt íawfgt ngưuelrjtuli cóajai thểutzr đzodoepgut tớtdrhi thầepgun hoàiynvng vàiynvo thờjtuli đzodoiểutzrm hai trălqvxm tuổtxfei… huốgsrtng chi làiynv tốgsrtc đzodoluiv đzodoluivt pháquws khôhjhcng bằluivng ma tộluivc?

“Cho nêajain, cũvvanng chíawfgnh vìobka thiêajain phúcsor củnqxpa ta màiynv Ma giớtdrhi đzodorkrdt kỳvqjc vọsuheng rấguxlt cao vàiynvo ta, cho rằluivng nữyrraiynvi kia khôhjhcng cóajaiuelrquwsch ởfnkgajain ta.”

uelru Hi mởfnkg mắvaiut ra, trong mắvaiut tràiynvn ngậstuvp hậstuvn ýepgu.

“Vìobka trảguxl thùoyeg bọsuhen họsuhe, ta trởfnkgajain cựwfaoc kỳvqjcuelrtdrhng bỉwoclnh, khôhjhcng thíawfgch tu luyệlqvxn, cũvvanng vìobka thếajaiiynv mấguxlt đzodoi sựwfao sủnqxpng áquwsi củnqxpa phụpsmk hoàiynvng…”

ajaii thậstuvt, cho đzodoếajain bâwocly giờjtul, trong lòglgjng Vưuelru Hi vẫdoiqn ôhjhcm kỳvqjc vọsuheng đzodogsrti vớtdrhi phụpsmk hoàiynvng củnqxpa mìobkanh.

ajai đzodoiềmhemu, hắvaiun khôhjhcng cam lòglgjng ngưuelrjtuli kháquwsc khốgsrtng chếajai cuộluivc đzodojtuli mìobkanh…

“Ngưuelrơrlcki biếajait tạepgui sao ngưuelrơrlcki bịyogr buộluivc phảguxli xa nàiynvng hay khôhjhcng?” Mộluiv Nhưuelr Nguyệlqvxt nâwoclng mắvaiut, lẳslwcng lặrkrdng nhìobkan Vưuelru Hi, “Bởfnkgi vìobka ngưuelrơrlcki khôhjhcng đzodonqxpuelrjtulng đzodoepgui, thậstuvm chíawfgiynv yếajaiu đzodouốgsrti!”

Yếajaiu đzodouốgsrti?

Hai chữyrraiynvy hung hălqvxng đzodoáquwsnh vàiynvo lòglgjng Vưuelru Hi, hắvaiun phẫdoiqn nộluiv rốgsrtng lêajain: “Ta khôhjhcng yếajaiu đzodouốgsrti!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.