Tứ Đại Tài Phiệt: Đăng Ký Kết Hôn Trễ

Quyển 4-Chương 21 : Nguyên nhân không thiết kế thời trang nam

    trước sau   
Thưtlky Tửgnho Hạccgso thấghjdy vậtnwey liềisldn đplemukfdt dao nĩplema trêplemn tay xuốgsvbng, áiqzfnh mắzcoet cựvugmc kỳremq nghiêplemm túgizdc nhìdfkbn Sầkucsm Tửgnho Tranh, anh khôgucdng hốgsvbi thúgizdc côgucdimrki ra màsahb cựvugmc kỳremq kiêplemn nhẫccgsn lẳukfdng lặukfdng chờtdakgucdplemn tiếkouzng.

Sầkucsm Tửgnho Tranh thởryjbsahbi mộucgft tiếkouzng thậtnwet sâccgsu, mắzcoet nhìdfkbn anh, nóimrki ràsahbnh mạccgsch từhlsqng chữaghw: ‘Thựvugmc ra, ngưtlkytdaki vừhlsqa nãvlgvy gọxonli đplemiệdqwyn thoạccgsi cho em anh cũhleong biếkouzt, anh ấghjdy làsahb … anh ấghjdy làsahb Cung Quývnrftlkyơtdakng!’

‘Cáiqzfi gìdfkb?’ Thưtlky Tửgnho Hạccgso nghe vậtnwey liềisldn đplemdlumng bậtnwet dậtnwey, thâccgsn hìdfkbnh cao gầkucsy rõosdmsahbng hơtdaki run rẩejwxy …

‘Tửgnho Hạccgso, anh đplemhlsqng kíccgsch đplemucgfng nhưtlky vậtnwey, ngồnzrni xuốgsvbng trưtlkylaylc đplemãvlgv!’ Sầkucsm Tửgnho Tranh ngưtlkyplemng ngùhleong nhìdfkbn xung quanh, vộucgfi vàsahbng lêplemn tiếkouzng.

Cửgnho chỉdlum kháiqzfc thưtlkytdakng củryjba anh thu húgizdt khôgucdng íccgst sựvugm chúgizd ývnrf củryjba nhữaghwng vịvnrf kháiqzfch đplemang dùhleong bữaghwa.

Thưtlky Tửgnho Hạccgso lúgizdc nàsahby khôgucdng còehdqn tâccgsm trạccgsng đplemâccgsu màsahb đplemwhib ývnrf đplemếkouzn hìdfkbnh tưtlkyplemng nữaghwa, anh ngồnzrni xuốgsvbng, trong áiqzfnh mắzcoet vẫccgsn đplemkucsy vẻmcrl kinh ngạccgsc nhưtlkyhleo, anh kégsvbo tay Sầkucsm Tửgnho Tranh, thấghjdp giọxonlng nóimrki: ‘Em vừhlsqa nóimrki ngưtlkytdaki kia làsahb Cung Quývnrftlkyơtdakng? Anh khôgucdng nghe lầkucsm đplemghjdy chứdlum?’


Sầkucsm Tửgnho Tranh lắzcoec đplemkucsu nhẹryjb, lạccgsi thởryjbsahbi mộucgft tiếkouzng: ‘Khôgucdng đplemâccgsu, anh khôgucdng nghe lầkucsm, làsahb anh ấghjdy, sau khi anh đplemi mấghjdy ngàsahby thìdfkb em gặukfdp lạccgsi anh ấghjdy!’

Sắzcoec mặukfdt Thưtlky Tửgnho Hạccgso chợplemt trởryjbplemn cựvugmc kỳremq khẩejwxn trưtlkyơtdakng, anh vộucgfi hỏajcyi: ‘Anh ta nhấghjdt đplemvnrfnh làsahb cứdlumiqzfm em riếkouzt khôgucdng buôgucdng đplemúgizdng khôgucdng? Anh ta cóimrksahbm gìdfkb em khôgucdng?’

Sầkucsm Tửgnho Tranh nhẹryjbgizdt tay vềisld, côgucdhleo mi: ‘Anh ấghjdy… khôgucdng cóimrk!’

Ávlgvnh mắzcoet Thưtlky Tửgnho Hạccgso chợplemt xẹryjbt qua mộucgft tia nghi vấghjdn, anh nhìdfkbn Sầkucsm Tửgnho Tranh mộucgft lúgizdc mớlayli lêplemn tiếkouzng: ‘Tửgnho Tranh, em … khôgucdng phảeneni lạccgsi đplemucgfng lòehdqng vìdfkb anh ta nữaghwa đplemghjdy chứdlum?’

ccgsu hỏajcyi nàsahby nhưtlky mộucgft quảenen bom négsvbm vàsahbo lòehdqng Sầkucsm Tửgnho Tranh, côgucd chợplemt ngẩejwxng đplemkucsu, trong áiqzfnh mắzcoet tràsahbn đplemkucsy vẻmcrl đplemau khổxonl: ‘Chẳukfdng lẽigim em bịvnrf tổxonln thưtlkyơtdakng mộucgft lầkucsn còehdqn chưtlkya đplemryjb sao? Vẫccgsn còehdqn muốgsvbn em phảeneni khổxonl sởryjb thêplemm lầkucsn thứdlum hai? Lầkucsn thứdlum ba?’

‘Vậtnwey thìdfkb tốgsvbt rồnzrni!’ Thưtlky Tửgnho Hạccgso cũhleong khôgucdng muốgsvbn égsvbp côgucd, nhưtlkyng ba chữaghw Cung Quývnrftlkyơtdakng nàsahby giốgsvbng nhưtlky mộucgft đplemòehdqn tríccgs mạccgsng đplemáiqzfnh mạccgsnh vàsahbo tim anh, khiếkouzn anh cựvugmc kỳremq khóimrk chịvnrfu.

‘Tửgnho Tranh, anh muốgsvbn em chíccgsnh miệdqwyng nóimrki, em cựvugm tuyệdqwyt tìdfkbnh cảenenm củryjba anh khôgucdng phảeneni làsahbdfkb sựvugm xuấghjdt hiệdqwyn củryjba Cung Quývnrftlkyơtdakng? Đbhubgsvbi vớlayli anh ta, tìdfkbnh yêplemu củryjba em đplemãvlgv sớlaylm khôgucdng còehdqn tồnzrnn tạccgsi nữaghwa rồnzrni!’

‘Tửgnho Hạccgso …’ Sầkucsm Tửgnho Tranh bấghjdt giáiqzfc chau màsahby, côgucd thìdfkb thầkucsm: ‘Sao anh lạccgsi phảeneni khổxonl thếkouz! Anh quáiqzf nhạccgsy cảenenm rồnzrni!’

‘Em nóimrki xem, anh cóimrk thểwhib khôgucdng nhạccgsy cảenenm đplemưtlkyplemc khôgucdng?’ Trong mắzcoet Thưtlky Tửgnho Hạccgso nhưtlkyhleong lêplemn lửgnhoa giậtnwen, ‘Cáiqzfi têplemn Cung Quývnrftlkyơtdakng lúgizdc đplemóimrksahbm em tổxonln thưtlkyơtdakng thếkouzsahbo, cho đplemếkouzn bâccgsy giờtdak anh nhìdfkbn rõosdmsahbnh ràsahbnh. Nếkouzu nhưtlkyplemn đplemóimrk đplemdlumng trưtlkylaylc mặukfdt anh bâccgsy giờtdak, cho dùhleo phảeneni đplemisldn mạccgsng anh cũhleong phảeneni dạccgsy dỗukfd anh ta mộucgft phen, giúgizdp em trảenen thùhleo cho nhữaghwng tổxonln thưtlkyơtdakng màsahb em phảeneni chịvnrfu táiqzfm năttcim trưtlkylaylc!’

‘Bỏajcy đplemi Tửgnho Hạccgso, đplemóimrk đplemisldu làsahb chuyệdqwyn quáiqzf khứdlum cảenen rồnzrni. Em khôgucdng muốgsvbn nghĩplem lạccgsi nữaghwa. Nếkouzu nhưtlkyvlgvi khôgucdng quêplemn đplemưtlkyplemc chuyệdqwyn củryjba táiqzfm năttcim trưtlkylaylc, em nghĩplemdfkbnh sẽigim sốgsvbng rấghjdt khổxonl sởryjb. Em chỉdlum muốgsvbn mộucgft cuộucgfc sốgsvbng đplemơtdakn giảenenn, thoảeneni máiqzfi màsahb thôgucdi!’ Sầkucsm Tửgnho Tranh day day huyệdqwyt tháiqzfi dưtlkyơtdakng đplemang ẩejwxn ẩejwxn đplemau, nhẹryjb giọxonlng nóimrki.

Thưtlky Tửgnho Hạccgso ngưtlkyplemc lạccgsi khôgucdng cóimrkiqzfch nàsahbo bìdfkbnh tĩplemnh đplemưtlkyplemc, anh thựvugmc sựvugm sợplem, thậtnwet sựvugm sợplem Cung Quývnrftlkyơtdakng lạccgsi lầkucsn nữaghwa cưtlkylaylp đplemi Sầkucsm Tửgnho Tranh bêplemn cạccgsnh anh, tuy bâccgsy giờtdak Tửgnho Tranh còehdqn chưtlkya đplemáiqzfp ứdlumng lờtdaki tỏajcydfkbnh củryjba anh, nhưtlkyng anh tin tưtlkyryjbng, chỉdlum cầkucsn bảenenn thâccgsn mìdfkbnh cốgsvb gắzcoeng thìdfkb sớlaylm muộucgfn gìdfkb Tửgnho Tranh cũhleong sẽigim đplemucgfng lòehdqng. Nhưtlkyng … sựvugm xuấghjdt hiệdqwyn củryjba têplemn Cung Quývnrftlkyơtdakng kia nhưtlky gióimrkng lêplemn mộucgft hồnzrni chuôgucdng cảenennh báiqzfo trong lòehdqng anh.

‘Tửgnho Tranh, anh mong em cóimrk thểwhib nhậtnwen rõosdmehdqng mìdfkbnh, bằkrepng khôgucdng em nhấghjdt đplemvnrfnh sẽigim rấghjdt đplemau khổxonl!’ Anh đplemau lòehdqng nhìdfkbn côgucd, thấghjdp giọxonlng nóimrki.

‘Nhậtnwen rõosdmehdqng em?’ Trêplemn mặukfdt Sầkucsm Tửgnho Tranh hơtdaki lộucgf ra vẻmcrl kinh ngạccgsc, sau đplemóimrkgucdtlkytdaki khổxonl mộucgft tiếkouzng, ‘Chẳukfdng lẽigim anh cho rằkrepng, sau khi Cung Quývnrftlkyơtdakng làsahbm tổxonln thưtlkyơtdakng em sâccgsu nhưtlky vậtnwey, em vẫccgsn còehdqn nhưtlky con thiêplemu thâccgsn lao đplemkucsu vàsahbo lửgnhoa, cứdlum tiếkouzp tụsarlc yêplemu anh ấghjdy sao? Em nghĩplem em đplemãvlgv nhậtnwen rấghjdt rõosdmehdqng mìdfkbnh rồnzrni!’


‘Em đplemang nóimrki dốgsvbi, Tửgnho Tranh!’

Thưtlky Tửgnho Hạccgso khôgucdng đplemnzrnng ývnrf vớlayli cáiqzfch nóimrki củryjba côgucd, anh nóimrki: ‘Nếkouzu nhưtlky em thậtnwet sựvugmimrk thểwhib quêplemn đplemi quáiqzf khứdlum, vậtnwey tạccgsi sao cho đplemếkouzn bâccgsy giờtdak em vẫccgsn khôgucdng chịvnrfu thiếkouzt kếkouz thờtdaki trang nam?’

ccgsu nóimrki nàsahby chạccgsm thẳukfdng vàsahbo nỗukfdi đplemau vàsahbgizdt mắzcoec trong lòehdqng côgucd bấghjdy nhiêplemu năttcim qua.

‘Tửgnho Hạccgso, em … em khôgucdng hiểwhibu ývnrf củryjba anh!’

Giọxonlng Sầkucsm Tửgnho Tranh hơtdaki run, trong đplemôgucdi mắzcoet đplemryjbp nhưtlky đplemang nổxonli lêplemn nhữaghwng gợplemn sóimrkng …

Thưtlky Tửgnho Hạccgso thởryjbsahbi mộucgft tiếkouzng thậtnwet sâccgsu: ‘Thựvugmc ra anh vẫccgsn luôgucdn khôgucdng dáiqzfm thừhlsqa nhậtnwen sựvugm suy đplemiqzfn củryjba mìdfkbnh, nhưtlkyng hôgucdm nay anh rốgsvbt cuộucgfc cũhleong phảeneni đplemgsvbi mặukfdt. Em vẫccgsn luôgucdn cóimrk niềisldm đplemam mêplem nồnzrnng nhiệdqwyt vớlayli thiếkouzt kếkouz thờtdaki trang nam, nhưtlkyng vẫccgsn luôgucdn từhlsq chốgsvbi đplemisld cậtnwep đplemếkouzn nóimrk, nhấghjdt đplemvnrfnh làsahbimrk nguyêplemn nhâccgsn, màsahb nguyêplemn nhâccgsn nàsahby khôgucdng thểwhibiqzfch rờtdaki khỏajcyi Cung Quývnrftlkyơtdakng. Từhlsq khi em bịvnrf Cung Quývnrftlkyơtdakng làsahbm tổxonln thưtlkyơtdakng, em liềisldn khôgucdng thiếkouzt kếkouz thờtdaki trang nam nữaghwa!’

‘Khôgucdng … em khôgucdng cóimrk …’

Sầkucsm Tửgnho Tranh thấghjdt thanh phủryjb nhậtnwen, nhưtlkyng bởryjbi vìdfkb phảenenn ứdlumng củryjba côgucd quáiqzfosdm rệdqwyt, tâccgsm tưtlky rốgsvbi bờtdaki củryjba côgucd sớlaylm đplemãvlgv bịvnrf Thưtlky Tửgnho Hạccgso nhìdfkbn thấghjdu.

‘Em cóimrk!’ Anh đplemanh thégsvbp nóimrki, từhlsqng bưtlkylaylc égsvbp côgucd: ‘Nếkouzu nhưtlky sựvugm thậtnwet giốgsvbng nhưtlky lờtdaki em nóimrki, rằkrepng em muốgsvbn cóimrk mộucgft cuộucgfc sốgsvbng hoàsahbn toàsahbn mớlayli, vậtnwey vìdfkb sao em khôgucdng thiếkouzt kếkouz thờtdaki trang nam? Thưtlkyơtdakng hiệdqwyu Leila toàsahbn bộucgf chỉdlum thiếkouzt kếkouz cho nữaghw giớlayli, em chẳukfdng thàsahb buôgucdng tha cho mộucgft khoảenenn lợplemi nhuậtnwen khổxonlng lồnzrnhleong khôgucdng chịvnrfu thiếkouzt kếkouz thờtdaki trang nam! Vìdfkb vậtnwey, têplemn đplemkucsu sỏajcy khiếkouzn em khôgucdng muốgsvbn thiếkouzt kếkouz thờtdaki trang nam chíccgsnh làsahb … Cung Quývnrftlkyơtdakng!’

Thưtlky Tửgnho Hạccgso gầkucsn nhưtlky nghiếkouzn răttcing thốgsvbt ra ba chữaghw sau cùhleong.

‘Đbhubryjb rồnzrni, đplemhlsqng nóimrki nữaghwa!’

Sầkucsm Tửgnho Tranh quảenen thựvugmc khôgucdng thểwhib nghe tiếkouzp đplemưtlkyplemc nữaghwa, côgucd chợplemt thấghjdy thậtnwet phiềisldn, lòehdqng dạccgs rốgsvbi bờtdaki, theo bảenenn năttcing côgucd đplemưtlkya tay bịvnrft hai tai lạccgsi, vừhlsqa thégsvbt lêplemn vừhlsqa đplemdlumng bậtnwet dậtnwey, sau đplemóimrk nhặukfdt vộucgfi túgizdi xáiqzfch chạccgsy vềisld phíccgsa cửgnhoa …

‘Tửgnho Tranh …’

Thưtlky Tửgnho Hạccgso sắzcoec mặukfdt thay đplemxonli hẳukfdn, anh vộucgfi rúgizdt trong víccgs ra vàsahbi tờtdak tiềisldn lớlayln đplemukfdt lêplemn trêplemn bàsahbn, sau đplemóimrk vộucgfi vàsahbng đplemuổxonli theo côgucd.

Nhưtlkyng khi anh đplemuổxonli đplemếkouzn cửgnhoa sau củryjba nhàsahbsahbng thìdfkb lạccgsi nhìdfkbn thấghjdy Sầkucsm Tửgnho Tranh đplemãvlgv sớlaylm ngồnzrni lêplemn taxi chạccgsy lưtlkylaylt qua ngưtlkytdaki anh.

‘Tửgnho Tranh … Tửgnho Tranh …’

Thưtlky Tửgnho Hạccgso négsvbt mặukfdt đplemkucsy thấghjdt vọxonlng ngồnzrni sụsarlp bêplemn vệdqwy đplemưtlkytdakng, trong đplemáiqzfy mắzcoet xẹryjbt qua mộucgft tia đplemau khổxonl.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.