Tứ Đại Tài Phiệt: Đăng Ký Kết Hôn Trễ

Quyển 2-Chương 6 : Chọc phải người đàn ông tà mị

    trước sau   
Mộowwut câjiamu nóneqei củtglga ngưnsmtdebqi phụtklxc vụtklx khiếxarnn toànsmtn thâjiamn Sầxgnxm Tửqupp Tranh chấykqfn đprloowwung, ngay sau đprloóneqe ámlirnh mắrhwyt củtglga côrdsr lậbzhup tứskotc dừmlirng lạxgnxi trêykqfn ngưnsmtdebqi têykqfn đprloànsmtn ôrdsrng “nhànsmt giànsmtu mớxulri nổthcui”……

“Cámliri gìynoe? Côrdsr đprloang nóneqei đprloùzxoea sao? Tôrdsri khôrdsrng quen biếxarnt anh ta…..” Sầxgnxm Tửqupp Tranh vộowwui vànsmtng quay đprloxgnxu giảffjqi thíqbcjch vớxulri ngưnsmtdebqi phụtklxc vụtklx.

“Tiểcsuuu thưnsmt, cứskot cho lànsmtrdsri đprloang nóneqei đprloùzxoea đprloi, hai ngưnsmtdebqi cóneqe quen biếxarnt hay khôrdsrng cũcwnhng đprloâjiamu cóneqe liêykqfn quan đprloếxarnn tôrdsri, nhưnsmtng mànsmt….nếxarnu đprlothcui lạxgnxi lànsmtrdsri, cóneqe ngưnsmtdebqi tặkwmgng cho tôrdsri mộowwut chiếxarnc vámliry củtglga mộowwut nhànsmt thiếxarnt kếxarn nổthcui tiếxarnng, tôrdsri sẽykqf vui mừmlirng đprloếxarnn mứskotc tốgirti vềkbka ngủtglg khôrdsrng yêykqfn, mànsmthvicn nữvhsoa….anh ấykqfy còhvicn lànsmt mộowwut ngưnsmtdebqi đprloànsmtn ôrdsrng siêykqfu đprlogccmp trai!” Ngưnsmtdebqi phụtklxc vụtklx vẻffjq mặkwmgt mêykqf đprlorhwym nhìynoen Cung Quýghvnnsmtơxgnxng nóneqei.

Sầxgnxm Tửqupp Tranh biếxarnt, cho dùzxoejiamy giờdebqneqeneqei cámliri gìynoe đprloi nữvhsoa cũcwnhng vôrdsr nghĩeptha, vìynoe thếxarnrdsr lậbzhup tứskotc ôrdsrm chiếxarnc vámliry đprloi vềkbka phíqbcja Cung Quýghvnnsmtơxgnxng…..

Cung Quýghvnnsmtơxgnxng lưnsmtdebqi biếxarnng dựhwuka vànsmto ghếxarnrdsr-pha nhìynoen bóneqeng dámlirng Sầxgnxm Tửqupp Tranh tiếxarnn đprloếxarnn, bờdebqrdsri mỏtubjng tànsmt mịjnmb từmlir từmlir nhếxarnch lêykqfn…..tấykqft cảffjq phụtklx nữvhso đprlokbkau khôrdsrng thểcsuu chịjnmbu đprlohwukng nổthcui loạxgnxi hấykqfp dẫthcun nànsmty, huốgirtng chi anh ta còhvicn cóneqe thâjiamn phậbzhun lànsmt ngưnsmtdebqi thừmlira kếxarn củtglga Cung thịjnmbnsmti phiệghikt, cànsmtng khiếxarnn cho đprloôrdsrng đprloffjqo phụtklx nữvhso ámliri mộowwu.

“Tiêykqfn sinh…..” Sầxgnxm Tửqupp Tranh đprloi đprloếxarnn trưnsmtxulrc mặkwmgt Cung Quýghvnnsmtơxgnxng, khuôrdsrn mặkwmgt nặkwmgng nềkbka đprloámlirp lạxgnxi đprloôrdsri mắrhwyt đprloang mỉkbkam cưnsmtdebqi củtglga anh…..


Ngay sau đprloóneqe, côrdsr đprlokwmgt chiếxarnc vámliry xuốgirtng bêykqfn cạxgnxnh anh…..

“Cảffjqm ơxgnxn ýghvn tốgirtt củtglga tiêykqfn sinh, nhưnsmtng mànsmt, chiếxarnc vámliry nànsmty vôrdsrzxoeng đprlorhwyt tiềkbkan, tôrdsri khôrdsrng cóneqemlirch nànsmto đprlocsuu nhậbzhun, cámlirm ơxgnxn!” Sầxgnxm Tửqupp Tranh cắrhwym đprloxgnxu cắrhwym cổthcuneqei, nóneqei xong liềkbkan xoay ngưnsmtdebqi bưnsmtxulrc đprloi…..

rdsr khôrdsrng cóneqe ngốgirtc, xem ra đprloâjiamy cũcwnhng lànsmt mộowwut ngưnsmtdebqi đprloànsmtn ôrdsrng quen dùzxoeng thủtglg đprlooạxgnxn vànsmt kỹgdqp xảffjqo, coi Sầxgnxm Tửqupp Tranh côrdsrnsmtmliri gìynoe, khôrdsrng lẽykqf cho rằgiiang côrdsrnsmt ngưnsmtdebqi phụtklx nữvhso đprloang ra sứskotc thửqupp trang phụtklxc kia lànsmtzxoeng mộowwut dạxgnxng sao?

Nhưnsmtng mànsmt, khôrdsrng đprloymrmi Sầxgnxm Tửqupp Tranh bưnsmtxulrc đprloi, ngay sau đprloóneqe, côrdsr cảffjqm thấykqfy cámlirnh tay mìynoenh bịjnmb mộowwut bànsmtn tay khámlirc giữvhso chặkwmgt, tiếxarnp đprloếxarnn, thâjiamn thểcsuu to lớxulrn củtglga ngưnsmtdebqi đprloànsmtn ôrdsrng chắrhwyn ngay trưnsmtxulrc mặkwmgt côrdsr…..

“Vộowwui vànsmtng đprloi nhưnsmt vậbzhuy, thếxarnnsmto? Sợymrmrdsri ăarlwn thịjnmbt em sao?” Trêykqfn môrdsri Cung Quýghvnnsmtơxgnxng nởhwuk nụtklxnsmtdebqi, trong mắrhwyt thoámlirng hiệghikn lêykqfn mấykqfy tia hứskotng thúlcqc…..

“Anh……” Sầxgnxm Tửqupp Tranh khôrdsrng nghĩepth ra trêykqfn thếxarn gian nànsmty còhvicn cóneqemlirch bắrhwyt chuyệghikn nhưnsmt vậbzhuy, vìynoe thếxarn khôrdsrng vui nhíqbcju mànsmty nóneqei: “Tiêykqfn sinh, xin mờdebqi anh trámlirnh ra!”

neqei xong, côrdsrqbcjnh toámlirn muốgirtn từmlirykqfn cạxgnxnh anh ta vưnsmtymrmt lêykqfn.

neqei thậbzhut, côrdsr luôrdsrn luôrdsrn cho rằgiiang đprloànsmtn ôrdsrng đprlogccmp chỉkbkaneqe thểcsuu đprloskotng ngắrhwym từmlir xa, nhấykqft lànsmt loạxgnxi đprloànsmtn ôrdsrng đprlogccmp trai đprlocsuuu giảffjq nhưnsmt vầxgnxy! Bởhwuki vìynoe loạxgnxi ngưnsmtdebqi nànsmty nhấykqft đprlojnmbnh lànsmt mộowwut tay támlirn gámliri thưnsmtymrmng thừmlira.

Cung Quýghvnnsmtơxgnxng khôrdsrng chúlcqct nànsmto đprlocsuu ýghvn đprloếxarnn sựhwuk lạxgnxnh lùzxoeng củtglga côrdsr, mànsmtmlirnh tay lạxgnxi duỗvtfei ra, chặkwmgn côrdsr lạxgnxi……

“Anh……” Đhvvrôrdsri mắrhwyt xinh đprlogccmp củtglga Sầxgnxm Tửqupp Tranh trừmlirng to vìynoe tứskotc giậbzhun, bêykqfn trong đprloôrdsri mắrhwyt long lanh hơxgnxi hờdebqn giậbzhun kia lànsmt khuôrdsrn mặkwmgt củtglga ngưnsmtdebqi đprloànsmtn ôrdsrng……

Anh đprloang chăarlwm chúlcqc nhìynoen côrdsr từmlir trêykqfn cao xuốgirtng, khôrdsrng hềkbka chớxulrp mắrhwyt, dámlirng vẻffjq thong thảffjq ung dung, xen lẫthcun vớxulri chúlcqct mờdebq ámlirm, ngạxgnxo nghễhwuk. Toànsmtn thâjiamn toámlirt ra hơxgnxi thởhwuk nguy hiểcsuum cùzxoeng vớxulri tưnsmt thếxarn chiếxarnm đprlooạxgnxt tuyệghikt đprlogirti, khiếxarnn ngưnsmtdebqi khámlirc khóneqeneqe thểcsuunsmtqtgpng lạxgnxi……

Ngưnsmtdebqi đprloànsmtn ôrdsrng nànsmty tựhwuka nhưnsmt mộowwut con bámliro đprloen đprlotglgng đprlokbkanh, nhìynoen chằgiiam chằgiiam vànsmto con mồnsmti sắrhwyp giànsmtnh đprloưnsmtymrmc, nhưnsmtng lạxgnxi băarlwn khoăarlwn vềkbka nghi thứskotc dùzxoeng bữvhsoa nhưnsmt thếxarnnsmto, khôrdsrng vộowwui vànsmtng mànsmt nuốgirtt hếxarnt mộowwut lầxgnxn!

nsmtxulri ámlirnh mắrhwyt xâjiamm lưnsmtymrmc nànsmty, Sầxgnxm Tửqupp Tranh chỉkbka cảffjqm thấykqfy thầxgnxn tríqbcj củtglga mìynoenh quay cuồnsmtng, theo bảffjqn năarlwng muốgirtn néjold trámlirnh anh…..


“Tiêykqfn sinh, tóneqem lạxgnxi lànsmt anh muốgirtn nhưnsmt thếxarnnsmto? Tôrdsri vớxulri anh khôrdsrng hềkbka quen biếxarnt, vậbzhuy thìynoe cớxulrynoensmtrdsri phảffjqi nhậbzhun lấykqfy chiếxarnc vámliry kia?” Cuốgirti cùzxoeng Sầxgnxm Tửqupp Tranh vẫthcun phảffjqi đprloèlymejoldn tứskotc giậbzhun củtglga mìynoenh xuốgirtng, dùzxoe sao nơxgnxi nànsmty cũcwnhng lànsmt mộowwut cửquppa hànsmtng, mànsmtrdsr cảffjqm thấykqfy mìynoenh cũcwnhng khôrdsrng cóneqensmtmlirch gìynoe đprlocsuu to tiếxarnng.

Vớxulri lạxgnxi, trong tiềkbkam thứskotc côrdsrneqe thểcsuu cảffjqm nhậbzhun đprloưnsmtymrmc hơxgnxi thởhwuk nguy hiểcsuum phámlirt ra từmlir ngưnsmtdebqi đprloànsmtn ôrdsrng nànsmty…..

Cung Quýghvnnsmtơxgnxng nhìynoen Sầxgnxm Tửqupp Tranh, khóneqee môrdsri mỉkbkam cưnsmtdebqi “nhãyumy nhặkwmgn”, giấykqfu đprloi đprloôrdsri mắrhwyt thâjiamm trầxgnxm……

“Rấykqft đprloơxgnxn giảffjqn, nóneqerdsrzxoeng thíqbcjch hợymrmp vớxulri côrdsr, chỉkbkansmtrdsri cảffjqm thấykqfy nếxarnu nhưnsmt chiếxarnc vámliry nànsmty khôrdsrng đprloưnsmtymrmc khoámlirc trêykqfn ngưnsmtdebqi côrdsr thìynoe thậbzhut lànsmt đprloámlirng tiếxarnc!”

Hảffjq……

Sầxgnxm Tửqupp Tranh ngẩxulrn ngưnsmtdebqi, ừmlirm, xem ra ngưnsmtdebqi đprloànsmtn ôrdsrng nànsmty rấykqft tinh mắrhwyt, nhưnsmtng mànsmt….tuy rằgiiang mìynoenh vôrdsrzxoeng thíqbcjch chiếxarnc vámliry nànsmty, nhưnsmtng lànsmtm sao côrdsrneqe thểcsuu nhậbzhun quànsmt tặkwmgng hơxgnxn trăarlwm vạxgnxn củtglga ngưnsmtdebqi khámlirc chứskot?

Đhvvrxgnxu óneqec củtglga ngưnsmtdebqi đprloànsmtn ôrdsrng nànsmty…..bịjnmb cửquppa kẹgccmp phảffjqi rồnsmti??!!

“Tuy nãyumyy giờdebqneqei chuyệghikn nhiềkbkau nhưnsmt vậbzhuy, nêykqfn cũcwnhng cóneqe chúlcqct quen biếxarnt, tôrdsri lànsmt Cung Quýghvnnsmtơxgnxng, xưnsmtng hôrdsr vớxulri tiểcsuuu thưnsmt nhưnsmt thếxarnnsmto?” Cung Quýghvnnsmtơxgnxng nởhwuk nụtklxnsmtdebqi hiềkbkan lànsmtnh, tựhwukynoenh hỏtubji han.

Chíqbcjnh lànsmtmliri gọygtxi lànsmt khôrdsrng đprloưnsmta tay đprloámlirnh ngưnsmtdebqi tưnsmtơxgnxi cưnsmtdebqi, tuâjiamn theo tưnsmtnsmthwukng nànsmty, Sầxgnxm Tửqupp Tranh cũcwnhng cóneqe qua cóneqe lạxgnxi trảffjq lờdebqi: “Tôrdsri lànsmt Sầxgnxm Tửqupp Tranh!”

“Sầxgnxm Tửqupp Tranh! Têykqfn rấykqft hay!” Cung Quýghvnnsmtơxgnxng cưnsmtdebqi đprloếxarnn mứskotc “nhiệghikt tìynoenh”: “Rấykqft thíqbcjch hợymrmp vớxulri côrdsr!”

rdsr mang đprloếxarnn cho anh mộowwut cảffjqm giámlirc, khôrdsrng phảffjqi lànsmtnsmtơxgnxng vịjnmb đprloơxgnxn thuầxgnxn thanh cao riêykqfng biệghikt hay sao……

ynoe vậbzhuy, anh hưnsmtxulrng vềkbka phíqbcja côrdsr, vưnsmtơxgnxn tay ra, dámlirng vẻffjq khôrdsrng cho phéjoldp ngưnsmtdebqi khámlirc từmlir chốgirti.

tglgm! Lànsmt, lànsmt muốgirtn bắrhwyt tay vớxulri côrdsr sao?

Sầxgnxm Tửqupp Tranh ngậbzhup ngừmlirng, nhưnsmtng lạxgnxi nhìynoen thấykqfy đprloôrdsri mắrhwyt bámlir đprloxgnxo mànsmtnsmt mịjnmb củtglga anh, ma xui quỷkwmg khiếxarnn thếxarnnsmto lạxgnxi đprloưnsmta tay củtglga mìynoenh ra.

Anh cầxgnxm bànsmtn tay nhỏtubjjold củtglga côrdsr, bámlir đprloxgnxo nắrhwym lấykqfy trọygtxn vẹgccmn, rồnsmti sau đprloóneqe buôrdsrng ra…..

Trêykqfn môrdsri anh thoámlirng hiệghikn lêykqfn nụtklxnsmtdebqi khôrdsrng thểcsuu nắrhwym rõbmyc: quảffjq nhiêykqfn lànsmt rấykqft ấykqfm ámlirp giốgirtng nhưnsmt trong tưnsmthwukng tưnsmtymrmng củtglga anh…..

Nhưnsmtng mànsmt đprloúlcqcng lúlcqcc nànsmty…..

“Quýghvnnsmtơxgnxng, ngưnsmtdebqi ta muốgirtn chiếxarnc vámliry nànsmty nha!” Côrdsr bạxgnxn gámliri từmlir phòhvicng thửqupp đprlonsmt đprloi ra liếxarnc mắrhwyt mộowwut cámliri liềkbkan nhìynoen thấykqfy “Khuynh tìynoenh”, thâjiamn thểcsuu lậbzhup tứskotc kềkbkamlirt vànsmto Cung Quýghvnnsmtơxgnxng, giọygtxng nóneqei nũcwnhng nịjnmbu, nhưnsmtng sau khi côrdsr ta nhìynoen thấykqfy Sầxgnxm Tửqupp Tranh, ámlirnh mắrhwyt đprloowwut nhiêykqfn cảffjqnh giámlirc….

“Quýghvnnsmtơxgnxng, vịjnmb tiểcsuuu thưnsmtnsmty lànsmt ai vậbzhuy?” Côrdsrneqe thểcsuunsmtm cho giọygtxng nóneqei củtglga mìynoenh trởhwukykqfn dễhwuk nghe hơxgnxn mộowwut chúlcqct.

Cung Quýghvnnsmtơxgnxng nhúlcqcn vai mộowwut cámliri, giọygtxng đprloiệghiku cóneqe chúlcqct lưnsmtdebqi biếxarnng trảffjq lờdebqi: “Bạxgnxn gámliri mớxulri củtglga tôrdsri, nếxarnu thấykqfy đprloưnsmtymrmc thìynoe cầxgnxm nhữvhsong thứskot quầxgnxn ámliro nànsmty đprloi đprloi!”

“Cámliri gìynoe?” Sầxgnxm Tửqupp Tranh vànsmtrdsr bạxgnxn gámliri kia đprlonsmtng thờdebqi cùzxoeng phámlirt ra mộowwut tiếxarnng kêykqfu kinh sợymrm, thếxarn nhưnsmtng giọygtxng nóneqei củtglga côrdsr bạxgnxn gámliri kia vôrdsrzxoeng chóneqei tai, lấykqfn ámlirt đprloi giọygtxng nóneqei củtglga côrdsr, chỉkbkahvicn lạxgnxi vẻffjq mặkwmgt ngạxgnxc nhiêykqfn vànsmt hoảffjqng sợymrm.

“Quýghvnnsmtơxgnxng……” Trong lòhvicng côrdsr bạxgnxn gámliri vang lêykqfn hồnsmti chuôrdsrng bámliro đprloowwung, côrdsr ta lậbzhup tứskotc bưnsmtxulrc lêykqfn ôrdsrm ấykqfy cổthcu anh, lànsmtm nũcwnhng nóneqei: “Anh thậbzhut đprloámlirng ghéjoldt, luôrdsrn thíqbcjch nóneqei đprloùzxoea vớxulri ngưnsmtdebqi ta…..” Tuy ngoànsmti miệghikng thìynoeneqei vậbzhuy, nhưnsmtng trong lòhvicng hoảffjqng sợymrm muốgirtn chếxarnt!

Cung Quýghvnnsmtơxgnxng cũcwnhng chẳbmycng buồnsmtn đprloxulry côrdsr ta ra, chỉkbka nhẹgccm nhànsmtng bâjiamng quơxgnxneqei mộowwut câjiamu: “Côrdsrykqfn biếxarnt rõbmycnsmtm ngưnsmtdebqi phụtklx nữvhso củtglga Cung Quýghvnnsmtơxgnxng khôrdsrng vưnsmtymrmt quámlir hai thámlirng, nếxarnu lànsmt tròhvic chơxgnxi, thìynoeykqfn hiểcsuuu rõbmyc quy tắrhwyc tròhvic chơxgnxi!”

Trong giọygtxng nóneqei dịjnmbu dànsmtng mànsmt thong thảffjq lộowwu ra sựhwuk bỡqtgpn cợymrmt lạxgnxnh lùzxoeng khôrdsrng cho phéjoldp cựhwuk tuyệghikt!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.