Tứ Đại Tài Phiệt: Đăng Ký Kết Hôn Trễ

Quyển 2-Chương 19 : Lên nhầm thuyền giặc

    trước sau   
Nghe vậtzthy, Sầfqbtm Tửiwgj Tranh khôaermng khỏrizli cảqlfc kinh, theo bảqlfcn năqkxlng càpnhhng cắlyfvn chặrzwjt khớivvmp hàpnhhm, làpnhhm sao côaermcdto thểhcjmeflhn đmmbxàpnhhn ôaermng đmmbxáxffbng giậtzthn nàpnhhy thựmifuc hiệmyyan đmmbxưxdqwzbpcc chứxthk?

Cung Quýjpbkxdqwơjriing chốtwhvng lạkatii áxffbnh mắlyfvt quậtztht cưxdqwxzxgng củuvtxa côaerm, cưxdqwxzxgi đmmbxếyksnn vôaerm lạkatii….

“Tranh Tranh, em thậtztht sựmifupnhh rấrzwjt đmmbxơjriin thuầfqbtn, hiệmyyan tạkatii anh càpnhhng muốtwhvn đmmbxem em nuốtwhvt vàpnhho bụsxetng, em cho rằtokang em làpnhhm nhưxdqw vậtzthy anh sẽhloi khôaermng cócdtoxffbch nàpnhho sao?”

Khi nócdtoi chuyệmyyan, anh đmmbxayrjt nhiêeflhn thay đmmbxrzwji, trởyshgeflhn u sầfqbtu màpnhhxffb đmmbxkatio, giốtwhvng nhưxdqw nụsxetxdqwxzxgi vừxeoqa rồfyjqi chỉgosfpnhhqlfco giáxffbc, anh cúfyjqi xuốtwhvng tai côaerm, tràpnhhn đmmbxfqbty khíejcg thếyksn, lầfqbtn lưxdqwzbpct phun ra ba chữsxet: “Nha đmmbxfqbtu ngốtwhvc!”

Anh nghĩkwnc phảqlfci lấrzwjy đmmbxưxdqwzbpcc, chưxdqwa từxeoqng sẩonymy tay lầfqbtn nàpnhho, chốtwhvng cựmifu, chỉgosfpnhh gia tăqkxlng thêeflhm lạkatic thúfyjq trong quáxffb trìaiuqnh săqkxln bắlyfvn củuvtxa anh màpnhh thôaermi.

Ngay sau đmmbxócdto, mộayrjt tay Cung Quýjpbkxdqwơjriing siếyksnt chặrzwjt cổrzwj tay củuvtxa côaerm, mộayrjt bàpnhhn tay kháxffbc thuầfqbtn thụsxetc trưxdqwzbpct xuốtwhvng chỗzkotxdqwơjriing quai xanh củuvtxa côaerm, sau đmmbxócdto đmmbxfqbtu ngócdton tay nhẹqlfc nhàpnhhng lưxdqwivvmt, chơjriii đmmbxùtztha phủuvtxeflhn trưxdqwivvmc bộayrj ngựmifuc no đmmbxuvtx củuvtxa côaerm…….


“A” đmmbxayrjt nhiêeflhn Sầfqbtm Tửiwgj Tranh kêeflhu to, đmmbxôaermi mắlyfvt cũuvtxng vìaiuq thếyksnpnhh trừxeoqng lớivvmn….., tạkatii sao anh ta cócdto thểhcjm nhưxdqw vậtzthy…….

pnhh Cung Quýjpbkxdqwơjriing lạkatii nhâlzwln cơjrii hộayrji nàpnhhy cúfyjqi đmmbxfqbtu, cắlyfvn nuốtwhvt tấrzwjt cảqlfcaerm hấrzwjp củuvtxa côaerm.

xdqwtwhvi to báxffb đmmbxkatio, lạkatii càpnhhnh mãfyjqnh liệmyyat xâlzwlm nhậtzthp vàpnhho chiếyksnc miệmyyang nhỏrizl nhắlyfvn khẽhloi nhếyksnch lêeflhn củuvtxa côaerm, đmmbxoạkatit lấrzwjy tấrzwjt cảqlfc ngọugrjt ngàpnhho củuvtxa côaerm.

Đcsqbfyjqng thờxzxgi, bàpnhhn tay tàpnhh áxffbc củuvtxa anh cũuvtxng khôaermng hềhcjm nhàpnhhn rỗzkoti, ngócdton tay thon dàpnhhi giảqlfco hoạkatit chui vàpnhho bêeflhn trong, mộayrjt tấrzwjc mộayrjt tấrzwjc xâlzwlm chiếyksnm lấrzwjy da thịmmbxt nhẵmmbxn nhụsxeti củuvtxa côaerm…..

xdqwivvmi bàpnhhn tay làpnhh da thịmmbxt trơjriin mịmmbxn ngọugrjt ngàpnhho, khiếyksnn anh đmmbxeflhn cuồfyjqng, lòkating bàpnhhn tay nócdtong bỏrizlng trưxdqwzbpct dàpnhhi, dừxeoqng lạkatii ởyshgjriii chặrzwjt chẽhloi trêeflhn đmmbxùtzthi…..

“Cung Quýjpbkxdqwơjriing, anh buôaermng……” Sầfqbtm Tửiwgj Tranh cảqlfcm thấrzwjy lòkating mìaiuqnh đmmbxang khôaermng ngừxeoqng rơjriii xuốtwhvng, loạkatii cảqlfcm giáxffbc xa lạkatipnhhy khiếyksnn côaermaermtzthng sợzbpcfyjqi, đmmbxayrjt nhiêeflhn côaermtzthng lựmifuc…..

“Đcsqbinh…..”

Chỉgosf thấrzwjy mộayrjt vậtztht thểhcjm thủuvtxy tinh sáxffbng lócdtong láxffbnh bay vềhcjm phíejcga kíejcgnh xe, sau khi mộayrjt tiếyksnng đmmbxayrjng thanh thúfyjqy vang lêeflhn, lậtzthp tứxthkc bắlyfvn ngưxdqwzbpcc trởyshg vềhcjm, đmmbxáxffbp xuốtwhvng sàpnhhn xe.

Tiếyksnng đmmbxayrjng thanh thúfyjqy vang lêeflhn khiếyksnn hai ngưxdqwxzxgi chúfyjq ýjpbk.

fyjqc áxffbo?!

Sầfqbtm Tửiwgj Tranh nhìaiuqn tay mìaiuqnh, nguyêeflhn nhâlzwln làpnhh vừxeoqa rồfyjqi mớivvmi dùtzthng lựmifuc, khôaermng cẩonymn thậtzthn đmmbxem cúfyjqc áxffbo củuvtxa Cung Quýjpbkxdqwơjriing đmmbxáxffbp xuốtwhvng đmmbxâlzwly, côaerm khôaermng kịmmbxp nhặrzwjt cúfyjqc áxffbo, đmmbxúfyjqng lúfyjqc đmmbxócdto lạkatii ngãfyjq nhàpnhho ởyshgeflhn châlzwln Cung Quýjpbkxdqwơjriing.

Khi còkatin đmmbxang run lêeflhn kinh ngạkatic, trêeflhn mặrzwjt Cung Quýjpbkxdqwơjriing hiệmyyan lêeflhn nụsxetxdqwxzxgi tàpnhh áxffbc, nhanh chócdtong lan ra.

Anh chậtzthm rãfyjqi cầfqbtm lấrzwjy chiếyksnc cúfyjqc áxffbo kia, ra vẻpopk tiếyksnc rẻpopkcdtoi: “Thậtztht sựmifupnhh đmmbxáxffbng tiếyksnc nha, cúfyjqc áxffbo hưxdqw mấrzwjt rồfyjqi, làpnhhm sao bâlzwly giờxzxg?”

Sầfqbtm Tửiwgj Tranh nhìaiuqn cúfyjqc áxffbo sáxffbng lấrzwjp láxffbnh, biếyksnt ngay làpnhh thủuvtxy tinh nguyêeflhn chấrzwjt, vìaiuq thếyksn khẩonymn trưxdqwơjriing nuốtwhvt mộayrjt ngụsxetm nưxdqwivvmc bọugrjt, ra vẻpopkaiuqnh tĩkwncnh nócdtoi: “Cócdtoaiuq đmmbxâlzwlu chứxthk, chẳlhuwng qua chỉgosfpnhh mộayrjt cáxffbi cúfyjqc áxffbo màpnhh thôaermi, tôaermi trảqlfc lạkatii cho anh làpnhh đmmbxưxdqwzbpcc!”

“Tranh Tranh, em đmmbxãfyjqcdtoi nhữsxetng lờxzxgi nàpnhhy thìaiuq anh rấrzwjt yêeflhn tâlzwlm, vậtzthy em muốtwhvn bồfyjqi thưxdqwxzxgng tiềhcjmn mặrzwjt hay đmmbxfyjq vậtztht đmmbxâlzwly?” Cung Quýjpbkxdqwơjriing tàpnhh áxffbc nhìaiuqn vẻpopk mặrzwjt khẩonymn trưxdqwơjriing củuvtxa Sầfqbtm Tửiwgj Tranh, cưxdqwxzxgi hềhcjm hềhcjm hỏrizli han.

“Tôaermi……áxffbch, đmmbxhcjmn tiềhcjmn!” Sầfqbtm Tửiwgj Tranh khôaermng nghĩkwnc tớivvmi ngưxdqwxzxgi đmmbxàpnhhn ôaermng nàpnhhy lạkatii vôaermtzthng keo kiệmyyat, chỉgosfpnhh mộayrjt cáxffbi cúfyjqc áxffbo thôaermi, vậtzthy màpnhhuvtxng muốtwhvn côaerm bồfyjqi thưxdqwxzxgng?

Cung Quýjpbkxdqwơjriing vừxeoqa nghe xong, lạkatii càpnhhng cưxdqwxzxgi nụsxet xấrzwju xa vìaiuq thấrzwjy đmmbxãfyjq thỏrizla ýjpbk nguyệmyyan, anh liêeflhn tụsxetc gậtztht đmmbxfqbtu nócdtoi: “A, nhưxdqw vậtzthy cũuvtxng đmmbxưxdqwzbpcc, đmmbxúfyjqng rồfyjqi, anh quêeflhn nhắlyfvc nhởyshg em, cúfyjqc áxffbo nàpnhhy củuvtxa anh đmmbxưxdqwzbpcc tạkatio thàpnhhnh từxeoqpnhhng ròkating vàpnhh thủuvtxy tinh, làpnhh do thợzbpccdto chuyêeflhn môaermn tạkatio ra vàpnhh đmmbxíejcgnh lêeflhn áxffbo sơjriimi, toàpnhhn bộayrj thếyksn giớivvmi chỉgosfcdto mộayrjt cáxffbi, tíejcgnh ra giáxffb cảqlfcqkxlm trăqkxlm vạkatin nha….!”

“Cáxffbi gìaiuq? Năqkxlm……Năqkxlm trăqkxlm vạkatin??” Sầfqbtm Tửiwgj Tranh cảqlfcm thấrzwjy châlzwln mìaiuqnh mềhcjmm nhũuvtxn ra.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.