Tứ Đại Tài Phiệt: Đăng Ký Kết Hôn Trễ

Quyển 2-Chương 15 : Yêu cầu của Thư Tử Hạo

    trước sau   
Cuộpqmic sốrhesng đxfoocjhti họbgtac thìmfur muôcjcjn màhzinu muôcjcjn vẻzkjb, nhấxfoot làhzinhzino buổjmhpi tốrhesi chủxcdy nhậfttkt, đxfooósriq lạcjhti càhzinng làhzin thờrywhi gian vôcjcjzxzlng vui vẻzkjb, màhzin Sầnsvpm Tửhzin Tranh sau khi mấxfoot hai ngàhziny đxfooqedy chỉrukqnh sửhzina lạcjhti tàhzini liệomfbu, đxfooi họbgtac cũachong đxfooãdosirywhu, chủxcdy nhậfttkt nàhziny côcjcj phảecrci trởfmpy vềadpc thăfenam cha mẹadpcmfurnh, em trai lạcjhti đxfooang họbgtac ởfmpy xa, cho nêtxcjn côcjcj cốrhes gắuqdxng dàhzinnh nhiềadpcu thờrywhi gian đxfooqedy chăfenam sósriqc hai ngưlqjlrywhi.

Đzscai dạcjhto dưlqjlcrfhi bósriqng cârywhy, giósriq đxfooêtxcjm thổjmhpi hiu hiu, cựcrfhc kìmfur sảecrcng khoárhyji, Sầnsvpm Tửhzin Tranh khôcjcjng thểqedymfurm névppvn híjojqt sârywhu mộpqmit hơfkpai, nhiệomfbt đxfoopqmi vừjfdza phảecrci khiếuwopn côcjcj cảecrcm thấxfooy thoảecrci márhyji hơfkpan rấxfoot nhiềadpcu, toàhzinn bộpqmi cảecrcnh vậfttkt xung quanh trưlqjlrywhng đxfoocjhti họbgtac cựcrfhc kìmfur ưlqjlu nhãdosi, khôcjcjng kévppvm chútkynt nàhzino so vớcrfhi Họbgtac việomfbn thiếuwopt kếuwop tạcjhti Paris, mấxfooy ngàhziny nàhziny côcjcj rấxfoot vui vẻzkjb, đxfooưlqjlơfkpang nhiêtxcjn…….khôcjcjng bao gồdqydm cárhyji têtxcjn Khổjmhpng Tưlqjlcrfhc tựcrfh cao tựcrfh đxfoocjhti kia!

Trong đxfoonsvpu Sầnsvpm Tửhzin Tranh lậfttkp tứnemmc hiệomfbn ra khuôcjcjn mặyabit vàhzin nụrheslqjlrywhi xấxfoou xa củxcdya Cung Quýzibflqjlơfkpang, khuôcjcjn mặyabit tàhzin mịosvs, thậfttkm chíjojquyfqn cósriq chútkynt……cósriq thểqedyhzin lờrywhi nósriqi nghiêtxcjm tútkync!

Khuôcjcjn mặyabit nhỏskeu nhắuqdxn củxcdya côcjcj đxfoopqmit nhiêtxcjn đxfooskeutxcjn, vộpqmii vàhzinng lắuqdxc đxfoonsvpu, tạcjhti sao lạcjhti nhớcrfh đxfooếuwopn anh ta, thậfttkt sựcrfhhzin mấxfoot hứnemmng, hôcjcjm nay làhzin chủxcdy nhậfttkt, chắuqdxn chắuqdxn cárhyji têtxcjn Khổjmhpng Tưlqjlcrfhc kia lạcjhti mang theo phụrhes nữcjht đxfooi ra ngoàhzini tìmfurm kiếuwopm hoan lạcjhtc rồdqydi.

“Hừjfdz! Loạcjhti ngưlqjlrywhi nhưlqjl vậfttky nhấxfoot đxfooosvsnh sẽuljo phảecrci **** bệomfbnh chếuwopt hếuwopt!” Trong lòuyfqng Sầnsvpm Tửhzin Tranh vôcjcjzxzlng bấxfoot mãdosin mắuqdxng chửhzini, hung hăfenang đxfooárhyj cụrhesc đxfooárhyjtxcjn đxfooưlqjlrywhng.

Đzscaútkynng lútkync nàhziny, mộpqmit ârywhm thanh quen thuộpqmic vang lêtxcjn…..


“Tửhzin Tranh!”

Sầnsvpm Tửhzin Tranh khẽuljo quay đxfoonsvpu lạcjhti……làhzin Thưlqjl Tửhzin Hạcjhto!

“Tửhzin Hạcjhto!”

cjcj dừjfdzng bưlqjlcrfhc, nhìmfurn anh đxfooang đxfooi vềadpc phíjojqa mìmfurnh, thârywhn thiếuwopt hỏskeui han: “Anh….cósriqrhyji gìmfur đxfooárhyjng ngạcjhti khôcjcjng?”

cjcjuyfqn nhớcrfhgveu Cung Quýzibflqjlơfkpang hung hăfenang névppvm anh xuốrhesng đxfooxfoot, sứnemmc lựcrfhc hẳzibfn làhzin khôcjcjng nhẹadpc.

Đzscaôcjcji mắuqdxt Thửhzin Tửhzin Hạcjhto đxfoopqmit nhiêtxcjn vụrhest lêtxcjn mộpqmit tia thùzxzl hậfttkn, ngay lậfttkp tứnemmc liềadpcn che giấxfoou đxfooi…..anh nhẹadpc nhàhzinng cưlqjlrywhi, nhẹadpc giọbgtang nósriqi: “Khôcjcjng cósriq vấxfoon đxfooadpcmfur, đxfooưlqjlyxexc em quan târywhm, anh nghĩrhyj ngưlqjlrywhi cósriq vấxfoon đxfooadpc kia chíjojqnh làhzin họbgtac trưlqjlfmpyng Cung kia!”

txcjn môcjcji Sầnsvpm Tửhzin Tranh giưlqjlơfkpang lêtxcjn mộpqmit tia cưlqjlrywhi khổjmhp: “Tửhzin Hạcjhto, chẳzibfng lẽuljo anh đxfooang chếuwop giễzxzlu em sao?”

Bởfmpyi vìmfur đxfooãdosi nhiềadpcu ngàhziny Cung Quýzibflqjlơfkpang nhưlqjl mộpqmit ârywhm hồdqydn bấxfoot tárhyjn, cảecrc trưlqjlrywhng đxfooãdosi rộpqmitxcjn tin đxfoodqydn, nhấxfoot làhzinrhyjc nữcjht sinh yêtxcju mếuwopn Cung Quýzibflqjlơfkpang, họbgta giốrhesng nhưlqjlsriqzxzlng mộpqmit mốrhesi thùzxzlhzinzxzlng mộpqmit ýzibf đxfoodqyd đxfooen tốrhesi.

Nhìmfurn vẻzkjb mặyabit thoárhyjng hiệomfbn lêtxcjn vẻzkjb bấxfoot lựcrfhc củxcdya côcjcj, Thưlqjl Tửhzin Hạcjhto cảecrcm thấxfooy lòuyfqng mìmfurnh đxfooang dầnsvpn dịosvsu đxfooi, nhữcjhtng lờrywhi đxfoodqydn đxfoocjhti nàhziny anh cũachong nghe hếuwopt rồdqydi, anh biếuwopt vừjfdza rồdqydi Sầnsvpm Tửhzin Tranh chỉrukqhzin tỏskeu ra vẻzkjb thoảecrci márhyji màhzin thôcjcji.

“Tửhzin Tranh…..” Anh nhẹadpc nhàhzinng kévppvo bàhzinn tay Sầnsvpm Tửhzin Tranh, đxfooem bàhzinn tay nhỏskeu nhắuqdxn củxcdya côcjcj bọbgtac lạcjhti trong bàhzinn tay to lớcrfhn củxcdya anh, sau khi cảecrcm nhậfttkn thấxfooy côcjcj khẽuljo run, anh đxfooxdbt lấxfooy bảecrc vai côcjcj…..

“Târywhm ýzibf củxcdya anh, hẳzibfn làhzin em hiểqedyu rõgveu!”

Sầnsvpm Tửhzin Tranh giậfttkt mìmfurnh kinh ngạcjhtc nhìmfurn Thưlqjl Tửhzin Hạcjhto, bàhzinn tay run rẩxdbty tiếuwopt lộpqmi rằjebqng trong lòuyfqng côcjcj đxfooang rấxfoot lo lắuqdxng: “Tửhzin Hạcjhto, em……”

“Anh biếuwopt em cũachong khôcjcjng cósriqmfurnh cảecrcm gìmfur vớcrfhi cárhyji têtxcjn họbgtac trưlqjlfmpyng Cung kia, Tửhzin Tranh, làhzinm bạcjhtn gárhyji anh cósriq đxfooưlqjlyxexc hay khôcjcjng? Chỉrukq cầnsvpn hai ta ởfmpytxcjn nhau, tấxfoot cảecrc nhữcjhtng lờrywhi đxfoodqydn đxfoocjhti kia sẽuljo tan đxfooi!” Giọbgtang nósriqi Thưlqjl Tửhzin Hạcjhto chârywhn thàhzinnh tha thiếuwopt.


Ázqdkch…….??

Trong lòuyfqng Sầnsvpm Tửhzin Tranh chợyxext run lêtxcjn, đxfoopqmit nhiêtxcjn nhìmfurn vàhzino đxfooôcjcji mắuqdxt Thưlqjl Tửhzin Hạcjhto…...

"Tửhzin Hạcjhto. . . . . ." Ázqdknh mắuqdxt củxcdya Sầnsvpm Tửhzin Tranh cósriq chútkynt trárhyjnh névppv, côcjcj khôcjcjng biếuwopt bảecrcn thârywhn mìmfurnh làhzinm sao nữcjhta, chỉrukqhzin theo bảecrcn năfenang muốrhesn thoárhyjt khỏskeui bầnsvpu khôcjcjng khíjojq kỳyabi lạcjhthziny.

Vậfttky màhzin Thưlqjl Tửhzin Hạcjhto chẳzibfng mảecrcy may cho côcjcj lấxfooy mộpqmit cơfkpa hộpqmii đxfooqedy trárhyjnh đxfooi, anh cútkyni ngưlqjlrywhi, nhìmfurn sârywhu vàhzino mắuqdxt củxcdya Sầnsvpm Tửhzin Tranh, cấxfoot giọbgtang êtxcjm árhyji: “Tửhzin Tranh, em nêtxcjn biếuwopt, từjfdz khi em vừjfdza mớcrfhi nhậfttkp họbgtac, anh liềadpcn đxfoorhesi vớcrfhi em làhzin vừjfdza thấxfooy đxfooãdositxcju rồdqydi, màhzin em cũachong cósriqmfurnh cảecrcm vớcrfhi anh, khôcjcjng phảecrci sao?”

Sầnsvpm Tửhzin Tranh cũachong khôcjcjng phủxcdy nhậfttkn, khôcjcjng sai, thậfttkt ra thìmfur tậfttkn sârywhu trong nộpqmii târywhm, côcjcj vẫzqdkn dàhzinnh mộpqmit tìmfurnh cảecrcm đxfooyabic biệomfbt cho Thưlqjl Tửhzin Hạcjhto, nhưlqjlng côcjcj khôcjcjng biếuwopt vìmfur sao, lờrywhi tỏskeumfurnh hôcjcjm nay củxcdya Thưlqjl Tửhzin Hạcjhto cũachong khôcjcjng mang đxfooếuwopn sựcrfh vui sưlqjlcrfhng nhưlqjl trong tưlqjlfmpyng tưlqjlyxexng màhzincjcj vẫzqdkn hằjebqng mong đxfooyxexi.

"Tửhzin Hạcjhto, anh hãdosiy nghe em nósriqi!” Mộpqmit lárhyjt sau, rốrhest cuộpqmic làhzinn môcjcji anh đxfooàhzino cũachong chịosvsu hévppv mởfmpy: “Trong khoảecrcng thờrywhi gian nàhziny, em chỉrukq muốrhesn bồdqydi dưlqjlxdbtng thêtxcjm kiếuwopn thứnemmc vềadpc mảecrcng màhzinu sắuqdxc, em ……Cũachong khôcjcjng nghĩrhyj tớcrfhi quárhyj nhiềadpcu chuyệomfbn……” Côcjcj khẽuljoacho mi mắuqdxt, khôcjcjng biếuwopt nêtxcjn nósriqi nhưlqjl thếuwophzino.

"Tửhzin Tranh.” Thưlqjl Tửhzin Hạcjhto khôcjcjng ngờrywh tớcrfhi Sầnsvpm Tửhzin Tranh sẽuljo khévppvo lévppvo cựcrfh tuyệomfbt mìmfurnh nhưlqjl vậfttky, anh đxfooăfenam chiêtxcju nhìmfurn gưlqjlơfkpang mặyabit trárhyjnh névppv củxcdya côcjcj, chậfttkm rãdosii mởfmpy miệomfbng nósriqi: "Em….sẽuljo khôcjcjng thíjojqch Cung họbgtac trưlqjlfmpyng thậfttkt chứnemm?”

"Khôcjcjng…..em khôcjcjng cósriq!” Côcjcj đxfoopqmit nhiêtxcjn ngẩxdbtng đxfoonsvpu, theo phảecrcn xạcjhtsriq đxfooiềadpcu kiệomfbn, dứnemmt khoárhyjt bárhyjc bỏskeu, ngay sau đxfooósriq lạcjhti cósriq chútkynt khôcjcjng tựcrfh nhiêtxcjn nósriqi: "Tửhzin Hạcjhto, anh khôcjcjng cầnsvpn suy nghĩrhyj nhiềadpcu!"

"Tửhzin Tranh, vìmfur em anh sẽuljohzinm bấxfoot cứnemm chuyệomfbn gìmfur, chỉrukq cầnsvpn em đxfoodqydng ýzibf đxfooi cùzxzlng vớcrfhi anh, cárhyji gìmfur anh cũachong khôcjcjng đxfooqedy ýzibf đxfooếuwopn, em biếuwopt khôcjcjng, em làhzin ngưlqjlrywhi con gárhyji màhzin đxfoorywhi nàhziny anh muốrhesn kếuwopt hôcjcjn nhấxfoot! Cho nêtxcjn, đxfoodqydng ýzibf vớcrfhi anh, cósriq đxfooưlqjlyxexc hay khôcjcjng?”

Từjfdzrywhu thẳzibfm trong nộpqmii târywhm củxcdya Thưlqjl Tửhzin Hạcjhto dârywhng lêtxcjn mộpqmit nỗqedyi sợyxexdosii trưlqjlcrfhc nay chưlqjla từjfdzng cósriq, anh đxfooưlqjla mộpqmit tay kévppvo lấxfooy Sầnsvpm Tửhzin Tranh vàhzino trong ngựcrfhc, tựcrfha đxfoonsvpu chôcjcjn thậfttkt sârywhu vàhzino márhyji tósriqc củxcdya côcjcj, dịosvsu dàhzinng màhzin cốrhes chấxfoop nósriqi.

"Tửhzin Hạcjhto. . . . . ." Giữcjhta hai hàhzinng lôcjcjng màhziny củxcdya Sầnsvpm Tửhzin Tranh gợyxexn névppvt khósriq xửhzin, côcjcj mặyabic cho Thưlqjl Tửhzin Hạcjhto ôcjcjm vàhzino trong ngựcrfhc, cósriq chiềadpcu khôcjcjng biếuwopt phảecrci làhzinm sao.

Sau mộpqmit lútkync lârywhu, Thưlqjl Tửhzin Hạcjhto mớcrfhi buôcjcjng côcjcj ra, lưlqjlu luyếuwopn khẽuljo vuốrhest gưlqjlơfkpang mặyabit củxcdya côcjcj: "Tửhzin Tranh, thàhzinnh thậfttkt nósriqi cho anh biếuwopt, bârywhy giờrywh em cósriquyfqn thíjojqch anh khôcjcjng?”

"Em…..” Sầnsvpm Tửhzin Tranh muốrhesn nósriqi lạcjhti thôcjcji, nhìmfurn vàhzino đxfooôcjcji mắuqdxt dịosvsu dàhzinng ấxfooy, khôcjcjng trárhyjnh khỏskeui lạcjhti nghĩrhyj tớcrfhi nhữcjhtng ngàhziny vui vẻzkjb trưlqjlcrfhc kia ởfmpy họbgtac việomfbn thiếuwopt kếuwop thờrywhi trang Paris, côcjcjcjcj thứnemmc gậfttkt đxfoonsvpu mộpqmit cárhyji, nhẹadpc giọbgtang nósriqi ra: "Thíjojqch. . . . . ."

Hoàhzinn toàhzinn chíjojqnh xárhyjc, côcjcj thậfttkt sựcrfh thíjojqch Thưlqjl Tửhzin Hạcjhto, yêtxcju thíjojqch tàhzini hoa củxcdya anh, thíjojqch lòuyfqng nhiệomfbt huyếuwopt màhzin anh dàhzinnh cho nghệomfb thuậfttkt, ngưlqjlrywhi đxfooàhzinn ôcjcjng nhưlqjl vậfttky rấxfoot đxfooárhyjng đxfooqedymfurnh yêtxcju thíjojqch vàhzinrhyjn thưlqjlfmpyng, khôcjcjng phảecrci sao?

Sau khi Thưlqjl Tửhzin Hạcjhto nghe đxfooưlqjlyxexc Sầnsvpm Tửhzin Tranh trảecrc lờrywhi nhưlqjl vậfttky, cưlqjlrywhi hàhzini lòuyfqng, tìmfurnh cảecrcm dịosvsu dàhzinng nơfkpai đxfooárhyjy mắuqdxt lan tràhzinn ra nhưlqjllqjlcrfhc. . . . . .

"Nghe thấxfooy nhữcjhtng lờrywhi nàhziny củxcdya em làhzin đxfooưlqjlyxexc rồdqydi, Tửhzin Tranh, anh biếuwopt bârywhy giờrywh em đxfooang bậfttkn làhzinm mộpqmit mẫzqdku thiếuwopt kếuwop đxfooqedy dựcrfh thi, cho nêtxcjn anh sẽuljo khôcjcjng buộpqmic em phảecrci đxfooưlqjla ra quyếuwopt đxfooosvsnh gìmfur cảecrc, anh sẽuljo cho em thờrywhi gian, đxfooyxexi em mộpqmit chútkynt!” Thưlqjl Tửhzin Hạcjhto khévppvo hiểqedyu lòuyfqng ngưlqjlrywhi nósriqi.

"Tửhzin Hạcjhto, cárhyjm ơfkpan anh!" Sầnsvpm Tửhzin Tranh khôcjcjng khỏskeui cảecrcm đxfoopqming trong lòuyfqng, từjfdz trong thârywhm târywhm nósriqi lêtxcjn.

Thưlqjl Tửhzin Hạcjhto đxfooau lòuyfqng nắuqdxm lấxfooy bàhzinn tay nhỏskeuvppv củxcdya côcjcj, nósriqi: "Khôcjcjng nêtxcjn thứnemmc sárhyjng đxfooêtxcjm, cầnsvpn anh giútkynp mộpqmit tay cứnemm mởfmpy miệomfbng!"

"Ừvvkgm!" Sầnsvpm Tửhzin Tranh ngoan ngoãdosin gậfttkt gậfttkt đxfoonsvpu, đxfooárhyjy lòuyfqng tựcrfha nhưlqjlsriquyfqng nưlqjlcrfhc ấxfoom xuyêtxcjn qua. . . . . .

"Tửhzin tranh, anh yêtxcju em!" Thưlqjl Tửhzin Hạcjhto kìmfurm lòuyfqng khôcjcjng đxfooyabing khẽuljocjcjn lêtxcjn trárhyjn côcjcj, tìmfurnh cảecrcm nồdqydng nàhzinn tuyêtxcjn bốrhes.

Trong phútkynt chốrhesc, đxfooárhyjy lòuyfqng tựcrfha nhưlqjlsriq mộpqmit cơfkpan giósriq nhẹadpclqjlcrfht ngang qua mặyabit hồdqyd, nổjmhpi lêtxcjn nhữcjhtng gợyxexn sósriqng nhỏskeufenan tăfenan, khuôcjcjn mặyabit nhỏskeu nhắuqdxn củxcdya Sầnsvpm Tửhzin Tranh nhiễzxzlm lêtxcjn mộpqmit tầnsvpng hồdqydng hồdqydng nhưlqjl đxfooang say.

~Hếuwopt Chưlqjlơfkpang 15~

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.