Tứ Đại Tài Phiệt: Đăng Ký Kết Hôn Trễ

Quyển 1-Chương 9 : Làm quen lần nữa

    trước sau   
Sầyijum Tửptxx Tranh đfxxmhxyut nhiêhpbwn trợksvbn to hai mắmmpnt, sau mộhxyut giâmvcey, côgahc liềiayyn néasru trámvcenh hơmmpni thởveqg ámvcem muộhxyui củxbqxa Cung Qúthmzy Dưlbzuơmmpnng, trựdizfc tiếhnrlp nhoàkrfei ngưlbzuzkxei qua, mởveqg cửptxxa xe ởveqg chỗozxr ghếhnrl phụxbqx.

"Xuốkrfeng xe!" Côgahc kiêhpbwn nhẫusiln ra lệgsibnh.

“Em thậmjmrt sựdizf tuyệgsibt tìabmsnh nhưlbzu vậmjmry?” Cung Qúthmzy Dưlbzuơmmpnng liếhnrlc nhìabmsn cámvcenh cửptxxa xe vừmmpna đfxxmưlbzuksvbc mởveqg rộhxyung, biếhnrlng nhámvcec nhìabmsn Sầyijum Tửptxx Tranh.

Trong típtxxch tắmmpnc, cổsinu ámvceo củxbqxa anh liềiayyn bịhnrl Sầyijum Tửptxx Tranh ra sứgsibc nắmmpnm chặauezt.

"Tôgahci cảqnddnh cámvceo anh, mặauezc kệgsib anh cómftn thâmvcen phậmjmrn, đfxxmhnrla vịhnrl thếhnrlkrfeo, khôgahcng cầyijun giảqndd vờzkxe thâmvcen thiếhnrlt vớyijui tôgahci. Tôgahci, khôgahcng, quen, biếhnrlt, anh!” Álancnh mắmmpnt sắmmpnt đfxxmámvce củxbqxa côgahc xoámvcey sâmvceu vàkrfeo Cung Qúthmzy Dưlbzuơmmpnng, nómftni rõusil từmmpnng câmvceu từmmpnng chữaftv.

"OK!" Cung Quýiliblbzuơmmpnng liềiayyn giơmmpn hai tay đfxxmyijuu hàkrfeng, khómftne môgahci khôgahcng nhịhnrln đfxxmưlbzuksvbc, giưlbzuơmmpnng lêhpbwn nụxbqxlbzuzkxei mờzkxe ámvcem.


Sầyijum Tửptxx Tranh buôgahcng cổsinu ámvceo anh ra, thuậmjmrn tiệgsibn cũhxyung đfxxmiềiayyu tiếhnrlt lạhpbwi tâmvcem trạhpbwng củxbqxa mìabmsnh mộhxyut chúthmzt, nhỏwymc giọshpxng nómftni khẽzcgn: “Hiểzwaiu rồwymci thìabms nhanh chómftnng xuốkrfeng xe cho tôgahci, tôgahci rấzwlrt vộhxyui!”

usilkrfeng làkrfegahc đfxxmang ngầyijum ra lệgsibnh đfxxmuổsinui khámvcech!

Ngưlbzuzkxei bìabmsnh thưlbzuzkxeng nghe qua cũhxyung cómftn thểzwai hiểzwaiu rõusil ýilib tứgsib trong lờzkxei nómftni ấzwlry, nhưlbzung,……

Chỉzcgn thấzwlry Cung Quýiliblbzuơmmpnng giậmjmrn quámvcemftna cưlbzuzkxei, khómftne môgahci mỏwymcng nhếhnrlch lêhpbwn, tuôgahcn ra mộhxyut tràkrfeng cưlbzuzkxei nhưlbzu đfxxmhpbwn dạhpbwi, ngay sau đfxxmómftn, anh đfxxmưlbzua mộhxyut tay kéasruo cảqndd ngưlbzuzkxei Sầyijum Tửptxx Tranh sang, khẽzcgn thởveqgkrfei bêhpbwn tai côgahc, toàkrfen bộhxyummpni thởveqgmftnng bỏwymcng phảqnddhpbwn trêhpbwn gưlbzuơmmpnng mặauezt nhỏwymc nhắmmpnn:

plflãsncq nhưlbzu vậmjmry, chúthmzng ta liềiayyn làkrfem quen lầyijun nữaftva, tôgahci têhpbwn làkrfe Cung Qúthmzy Dưlbzuơmmpnng, xin hỏwymci tiểzwaiu thưlbzuhpbwn gìabms?”

Sầyijum Tửptxx Tranh nhắmmpnm mắmmpnt lạhpbwi, bàkrfen tay nhỏwymcasru tứgsibc khắmmpnc siếhnrlt thàkrfenh quảqndd đfxxmzwlrm, sau mộhxyut giâmvcey liềiayyn vung mộhxyut quyềiayyn đfxxmámvcenh thẳzdrmng vàkrfeo trêhpbwn bụxbqxng củxbqxa Cung Quýiliblbzuơmmpnng!

awcdmh….."

Cung Quýiliblbzuơmmpnng êhpbwzdrmm rêhpbwn lêhpbwn mộhxyut tiếhnrlng, ngay sau đfxxmómftn anh tựdizfa nhưlbzu đfxxmang oámvcen hậmjmrn nhìabmsn côgahc, giọshpxng nómftni mậmjmrp mờzkxekrfe trìabmsu mếhnrln: "Tửptxx Tranh, em muốkrfen mưlbzuu sámvcet chồwymcng hảqndd!"

Sầyijum Tửptxx Tranh cảqnddm thấzwlry trêhpbwn đfxxmyijuu cómftn mộhxyut đfxxmámvcem quạhpbw bay qua. . . . . .

mvcem trạhpbwng hiệgsibn giờzkxe củxbqxa côgahc chỉzcgnmftn thểzwaiyijung đfxxmếhnrln hai chữaftv ‘phámvcet đfxxmhpbwn’ đfxxmzwaiabmsnh dung!

"Cung tiêhpbwn sinh đfxxmúthmzng khôgahcng!"

Sầyijum Tửptxx Tranh híptxxt vàkrfeo mộhxyut hơmmpni thậmjmrt sâmvceu, côgahc nhấzwlrt đfxxmhnrlnh phảqnddi kiềiayym chếhnrlmvcei ýilib nghĩelyf muốkrfen đfxxmámvcenh cho anh ta bầyijum dậmjmrp mộhxyut bữaftva, ngay sau đfxxmómftn, gưlbzuơmmpnng mặauezt côgahc liềiayyn giưlbzuơmmpnng lêhpbwn nụxbqxlbzuzkxei sámvceng lạhpbwn khoe mámvcethmzm đfxxmwymcng tiềiayyn: “Tôgahci biếhnrlt làkrfe anh tựdizf nhậmjmrn mìabmsnh rấzwlrt hấzwlrp dẫusiln, cũhxyung cho rằzwlrng phụxbqx nữaftvhpbwn quỳxycklbzuyijui ốkrfeng quầyijun củxbqxa anh, nhưlbzung……ngưlbzuzkxei đfxxmómftn tuyệgsibt đfxxmkrfei khôgahcng phảqnddi làkrfegahci, OK?”

Cung Quýiliblbzuơmmpnng ra vẻpomg hiểzwaiu chuyệgsibn, gậmjmrt gậmjmrt đfxxmyijuu.


Sau khi thấzwlry anh gậmjmrt đfxxmyijuu, tâmvcem tìabmsnh củxbqxa Sầyijum Tửptxx Tranh vôgahcyijung tốkrfet, nómftni tiếhnrlp: “Cho nêhpbwn, chuyệgsibn anh cầyijun làkrfem bâmvcey giờzkxe chíptxxnh làkrfe xuốkrfeng xe, bởveqgi vìabmsgahci khôgahcng cómftn thờzkxei gian ởveqg đfxxmâmvcey đfxxmhpbwn khùyijung vớyijui anh!” Côgahc tốkrfet bụxbqxng khuyêhpbwn bảqnddo, gầyijun nhưlbzukrfe sắmmpnp lừmmpna đfxxmưlbzuksvbc rồwymci.

plflưlbzuksvbc rồwymci!" Cung Duýiliblbzuơmmpnng uểzwai oảqnddi duỗozxri lưlbzung mộhxyut cámvcei, rốkrfet cuộhxyuc cũhxyung cómftn chúthmzt dámvceng vẻpomg bịhnrl thuyếhnrlt phụxbqxc, chỉzcgn thấzwlry anh từmmpn từmmpnlbzuyijuc xuốkrfeng xe.

plfli thong thảqndd nha!” Sầyijum Tửptxx Tranh cảqnddm thấzwlry chưlbzua khi nàkrfeo mìabmsnh lạhpbwi giảqnddi quyếhnrlt vấzwlrn đfxxmiayy dễgsibkrfeng màkrfekrfei lòznxjng đfxxmếhnrln vậmjmry.

Thếhnrl nhưlbzung sau mộhxyut giâmvcey, cửptxxa xe phíptxxa bêhpbwn côgahc lạhpbwi bịhnrl mộhxyut bàkrfen tay to lớyijun mởveqg ra…..

"A" Sầyijum Tửptxx Tranh sợksvbsncqi kêhpbwu lêhpbwn mộhxyut tiếhnrlng, đfxxmôgahci mắmmpnt đfxxmen lámvcey lộhxyu vẻpomg khómftn tin nhìabmsn gưlbzuơmmpnng mặauezt cưlbzuzkxei đfxxmếhnrln xấzwlru xa củxbqxa Cung Qúthmzy Dưlbzuơmmpnng.

"Nàkrfey, làkrfem sao anh còznxjn chưlbzua đfxxmi?"

gahc cảqnddm thấzwlry da đfxxmyijuu run lêhpbwn từmmpnng đfxxmksvbt, nhấzwlrt làkrfe khi côgahc phámvcet hiệgsibn ngưlbzuzkxei đfxxmàkrfen ôgahcng nàkrfey đfxxmang mảqnddi miếhnrlt nhìabmsn mìabmsnh từmmpn trêhpbwn cao xuốkrfeng, khôgahcng hềiayy chớyijup mắmmpnt. . . . . .

~Hếhnrlt Chưlbzuơmmpnng 9~

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.