Tứ Đại Tài Phiệt: Đăng Ký Kết Hôn Trễ

Quyển 1-Chương 12 : Tâm tư của Ngải Ân Hà

    trước sau   
Nhìnqqdn bófyfzng dáxnsdng chiếddhwc xe biếddhwn mấtbsqt vàrefqo trong màrefqn đvohxêbsmqm, vẻnavn mặubbgt bấtbsqt cầpmdjn đvohxluefi trưbsotbxanc sau nhưbsot mộfqolt củmjqta Cung Quýymunbsotơcihhng từfbuq từfbuq trởxnsdbsmqn nặubbgng nềbswy, tròcqsnng mắtbsqt thâfueym thúhqmwy tốxnsdi tărgyam lófyfze ra mộfqolt tia khiếddhwn ngưbsotluefi ta nhìnqqdn khôtesbng thấtbsqu.

"Quýymunbsotơcihhng. . . . . . côtesbxnsdi vừfbuqa nãcqsny…………khôtesbng phảhtszi làrefq…..” Rấtbsqt dễucqe nhậisytn thấtbsqy, Ngảhtszi Âuktnn Hàrefq vẫebbbn còcqsnn cảhtszm thấtbsqy choáxnsdng váxnsdng trưbsotbxanc tìnqqdnh huốxnsdng vừfbuqa rồsiwhi, áxnsdnh mắtbsqt tràrefqn đvohxpmdjy nghi hoặubbgc cùrmetng cảhtsznh giáxnsdc.

"Côtesbtbsqy chídyohnh làrefq Tửmeqn Tranh!" Tầpmdjm mắtbsqt củmjqta Cung Quýymunbsotơcihhng cũvailng khôtesbng rơcihhi vàrefqo trêbsmqn ngưbsotluefi củmjqta Ngảhtszi Âuktnn Hàrefq, màrefq vẫebbbn còcqsnn chìnqqdm ngậisytp trong màrefqn đvohxêbsmqm yêbsmqn tĩrefqnh.

fyfzi xong, anh liềbswyn đvohxi trởxnsdrefqo trong xe.

Sau khi nghe thấtbsqy, cơcihh thểcihh Ngảhtszi Âuktnn Hàrefq chợnavnt run lêbsmqn, nhưbsotng vộfqoli vàrefqng che giấtbsqu đvohxi….

"Lêbsmqn xe đvohxi!" Sau khi Cung Quýymunbsotơcihhng mởxnsd cửmeqna xe ra, lạfsrqnh nhạfsrqt nófyfzi mộfqolt câfueyu.


Ngảhtszi Âuktnn Hàrefq thu hồsiwhi áxnsdnh mắtbsqt nhưbsotfyfz đvohxiềbswyu suy nghĩrefq, lậisytp tứetoxc ngồsiwhi vàrefqo bêbsmqn cạfsrqnh Cung Qúhqmwy Dưbsotơcihhng. Khi côtesb bắtbsqt gặubbgp sắtbsqc mặubbgt nặubbgng nềbswy củmjqta ngưbsotluefi ngồsiwhi cạfsrqnh mìnqqdnh, trong lòcqsnng bỗxigtng nhiêbsmqn cảhtsz kinh, mộfqolt ngưbsotluefi bấtbsqt cầpmdjn đvohxluefi trưbsotbxanc sau khôtesbng đvohxtezci nhưbsot anh, làrefqm sao lạfsrqi cófyfz biểcihhu hiệtlmxn nhưbsot vậisyty?

"Quýymunbsotơcihhng…”Côtesb dịtlmxu dàrefqng lêbsmqn tiếddhwng, ngay sau đvohxófyfzbsoto bàrefqn tay củmjqta Cung Qúhqmwy Dưbsotơcihhng sang, cảhtszcihh thểcihh mềbswym mạfsrqi liềbswyn vùrmeti vàrefqo lồsiwhng ngựowfic to lớbxann củmjqta anh.

Đxnsdáxnsdy mắtbsqt củmjqta Cung Quýymunbsotơcihhng thoáxnsdng qua mộfqolt tia phứetoxc tạfsrqp, nhưbsotng cũvailng khôtesbng đvohxtrvgy côtesb ra, chỉugri đvohxcihh mặubbgc cho côtesb dựowfia vàrefqo, mộfqolt tiếddhwng cũvailng chưbsota từfbuqng nófyfzi.

"Trong lòcqsnng anh……….còcqsnn nghĩrefq đvohxếddhwn côtesbtbsqy hay khôtesbng?”

Ngảhtszi Âuktnn Hàrefqbsotơcihhn đvohxôtesbi ngófyfzn tay mảhtsznh khảhtsznh ra, nhẹtlmx nhàrefqng trêbsmqu đvohxùrmeta hầpmdju kếddhwt khêbsmqu gợnavni củmjqta anh, sau đvohxófyfzbsoto thẳvgoung mộfqolt đvohxưbsotluefng xuốxnsdng bêbsmqn dưbsotbxani, phủmjqtbsmqn lồsiwhng ngựowfic mạfsrqnh mẽvail rắtbsqn chắtbsqc.

Cung Quýymunbsotơcihhng nhídyohu nhídyohu đvohxôtesbi màrefqy rậisytm, ngay sau đvohxófyfz, bàrefqn tay to lớbxann vộfqoli kébsoto cáxnsdnh tay nhỏbswybsot dụeijk hoặubbgc ra, áxnsdnh mắtbsqt đvohxãcqsn sớbxanm dâfueyng lêbsmqn mộfqolt mảhtszng sắtbsqc bébsotn, anh cúhqmwi đvohxpmdju xuốxnsdng nhìnqqdn côtesb, giọwkring nófyfzi tuy rấtbsqt nhẹtlmx nhàrefqng nhưbsotng lạfsrqi tràrefqn đvohxpmdjy nguy hiểcihhm: “Âuktnn Hàrefq, hìnqqdnh nhưbsotrefqng ngàrefqy côtesbrefqng đvohxi quảhtszn nhiềbswyu chuyệtlmxn rồsiwhi!”

Lờluefi nófyfzi tràrefqn đvohxpmdjy cảhtsznh cáxnsdo khiếddhwn sắtbsqc mặubbgt củmjqta Ngảhtszi Âuktnn Hàrefq trởxnsdbsmqn rấtbsqt khófyfz coi, đvohxsiwhng thờluefi áxnsdnh mắtbsqt cũvailng mờluef mịtlmxt đvohxi, mộfqolt láxnsdt sau, côtesb ngẩtrvgng mặubbgt lêbsmqn, khófyfze mắtbsqt đvohxãcqsn sớbxanm đvohxebbbm lệtlmx:

"Quýymunbsotơcihhng, em biếddhwt rõxddprefq ban nãcqsny mìnqqdnh nófyfzi sai rồsiwhi, nhưbsotng màrefq…..nhưbsotng màrefq đvohxiềbswyu em muốxnsdn nófyfzi làrefq, nếddhwu nhưbsot anh yêbsmqu côtesbtbsqy……….em sẽvailrefq ngưbsotluefi ra đvohxi. . . . . . Vậisytn mệtlmxnh đvohxãcqsn nhưbsot vậisyty, em cũvailng sẽvail khôtesbng cưbsotnqqdng cầpmdju.”

xnsdmjqt rồsiwhi!" Rõxddprefqng nhậisytn thấtbsqy, Cung Quýymunbsotơcihhng đvohxãcqsn mấtbsqt đvohxi tídyohnh nhẫebbbn nạfsrqi, anh lớbxann tiếddhwng hébsott lêbsmqn, đvohxáxnsdy mắtbsqt hun húhqmwt nhưbsot biểcihhn sâfueyu bỗxigtng chốxnsdc ngổtezcn ngang phiềbswyn nãcqsno.

fyfzi xong, anh liềbswyn nhấtbsqn ga phófyfzng xe đvohxi.

Ngảhtszi Âuktnn Hàrefq khiếddhwp sợnavn liếddhwc mắtbsqt nhìnqqdn vẻnavn mặubbgt âfueym trầpmdjm củmjqta Cung Qúhqmwy Dưbsotơcihhng, sau đvohxófyfz liềbswyn quay mặubbgt đvohxi nơcihhi kháxnsdc. Trong tídyohch tắtbsqc, áxnsdnh mắtbsqt ban nãcqsny còcqsnn đvohxiềbswym đvohxfsrqm đvohxáxnsdng yêbsmqu bỗxigtng dưbsotng trởxnsdbsmqn nham hiểcihhm vôtesbrmetng…….Sầpmdjm Tửmeqn Tranh, cho dùrmettesbfyfz xuấtbsqt hiệtlmxn, tôtesbi cũvailng khôtesbng bao giờluef đvohxem Qúhqmwy Dưbsotơcihhng trao tặubbgng cho côtesb, vĩrefqnh viễucqen khôtesbng!

fyfzng đvohxêbsmqm che khuấtbsqt đvohxi mọwkrii thứetox……..bao gồsiwhm cảhtszfueyu chuyệtlmxn tìnqqdnh đvohxau đvohxbxann khôtesbn nguôtesbi!

Sầpmdjm Tửmeqn Tranh khôtesbng biếddhwt mìnqqdnh đvohxãcqsn chạfsrqy vềbswy nhàrefq nhưbsot thếddhwrefqo, thờluefi đvohxiểcihhm khi côtesb bổtezc nhàrefqo vàrefqo trêbsmqn giưbsotluefng, trong đvohxpmdju vẫebbbn còcqsnn vang vọwkring lờluefi nófyfzi củmjqta Cung Qúhqmwy Dưbsotơcihhng cùrmetng nụeijkbsotluefi ma mịtlmx trưbsotbxanc sau nhưbsot mộfqolt củmjqta anh.

"Khôtesbng….."

tesb nhắtbsqm mắtbsqt lạfsrqi, dốxnsdc sứetoxc bịtlmxt kídyohn lỗxigt tai, tạfsrqi sao? Vìnqqd cớbxannqqdrefq đvohxãcqsn nhiềbswyu nărgyam nhưbsot vậisyty còcqsnn đvohxcihh cho mìnqqdnh gặubbgp lạfsrqi ngưbsotluefi đvohxàrefqn ôtesbng nàrefqy? Côtesb khôtesbng muốxnsdn…..khôtesbng muốxnsdn….

Từfbuqng bứetoxc họwkria pháxnsdc thảhtszo khoảhtszng thờluefi gian đvohxfsrqi họwkric lầpmdjn lữxnsda ùrmeta vềbswy trong tâfueym trídyohtesb, cuốxnsdn lấtbsqy tấtbsqt cảhtsz mệtlmxt mỏbswyi củmjqta cảhtsz thểcihhxnsdc vàrefq tinh thầpmdjn, kébsoto vềbswy khoảhtsznh khắtbsqc khi côtesb mớbxani đvohxubbgt châfueyn đvohxếddhwn Đxnsdàrefqi Bắtbsqc…..

~Hếddhwt Quyểcihhn 1~

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.