Tự Cẩm

Chương 804 : Tức giận

    trước sau   
nfqiu nóejhli kếkylr tiếkylrp củnhuaa Lạaabbi Bộnhht Thưqqlacysgng Thưqqla bịnsea hắkpsyc ácoiam thìjjhqnh lìjjhqnh ậjcvjp tớcysgi nghẹxukbn ởdrjz trong cổdgmy họmjjeng.

Sau đnseaóejhl, chípksvnh làcoiacaas sốoogg tiếkylrng kêzhkcu hoảkylrng sợcysg vang lêzhkcn.

Trong đnseaaabbi đnseaiệhcevn mộnhhtt vùypikng tăclfqm tốooggi, làcoiacoiai loạaabbi bóejhlng tốooggi duỗeifxi tay khôcaasng thấcysgy năclfqm ngóejhln tay, bóejhlng tốooggi nhưqqla vậjcvjy cóejhl thểgxmv phóejhlng đnseaaabbi toàcoian bộnhht giọmjjeng nóejhli cùypikng nộnhhti tânfqim sợcysgdwedi củnhuaa con ngưqqlabrugi.

“Bảkylro hộnhht Hoàcoiang Thưqqlacysgng!”

Tiếkylrng kêzhkcu sợcysgdwedi, tiếkylrng va chạaabbm, cònsean cóejhl rấcysgt nhiềnfqiu tiếkylrng khóejhlc rốooggng.

“Thiêzhkcn cẩihebu nuốooggt mặcsrgt trờbrugi!”


Khôcaasng biếkylrt qua bao lânfqiu, đnseaooggi vớcysgi ngưqqlabrugi ởdrjz đnseaânfqiy màcoiaejhli đnseaãdwednfqiu nhưqqla qua nửxukba đnseabrugi ngưqqlabrugi, ácoianh đnseaèamzcn cuốooggi cùypikng cũvcrzng sácoiang lêzhkcn.

Ngoàcoiai đnseaiệhcevn, lạaabbi làcoiaejhlng đnseaen nặcsrgng nềnfqi.

Giờbrug khắkpsyc nàcoiay, chúgiwlng thầepegn khôcaasng rảkylrnh đnseai nhìjjhqn lẫxukbn nhau làcoiacoiang vẻdgmyjjhq, thậjcvjm chípksv ngay cảkylr an nguy củnhuaa Cảkylrnh Minh Đbphxếkylr đnseanfqiu quêzhkcn, quỳbcnbnsea vềnfqi phípksva cửxukba đnseaiệhcevn, vừbruga bònsea vừbruga khóejhlc.

Thiêzhkcn cẩihebu nuốooggt mặcsrgt trờbrugi, đnseaânfqiy làcoia đnseaiềnfqim xấcysgu hiệhcevn ra, ắkpsyt sinh đnseaaabbi biếkylrn.

Cảkylrnh Minh Đbphxếkylr ngồfvhgi ởdrjz trêzhkcn long ỷkioo, trong lònseang réfdgqt run, khắkpsyp cảkylr ngưqqlabrugi phácoiat lạaabbnh.

Thiêzhkcn cẩihebu nuốooggt mặcsrgt trờbrugi? Đbphxânfqiy làcoiaejhli đnseadrjzc hạaabbnh ôcaasng cóejhl sai lầepegm, trờbrugi cao giácoiang tộnhhti cảkylrnh bácoiao sao?

giwlc nàcoiay, bầepegu trờbrugi rốooggt cuộnhhtc sácoiang trởdrjz lạaabbi, ácoianh đnseaèamzcn đnseaaabbi đnseaiệhcevn so vớcysgi ácoianh sácoiang bêzhkcn ngoàcoiai lạaabbi cóejhl vẻdgmykylrm đnseaaabbm mờbrug mịnseat.

Ngoàcoiai đnseaiệhcevn ácoianh nắkpsyng tưqqlaơrzzei sácoiang, mộnhhtt chúgiwlt cũvcrzng khôcaasng nhìjjhqn ra vừbruga rồfvhgi đnseaaabbi khủnhuang bốoogg mớcysgi giácoiang lânfqim qua.

Cảkylrnh Minh Đbphxếkylr rốooggt cuộnhhtc dãdwedi dầepegu sưqqlaơrzzeng gióejhl, kiếkylrp sốooggng Đbphxếkylrqqlaơrzzeng dàcoiai đnseaếkylrn mấcysgy chụiobxc năclfqm làcoiam chuyệhcevn xui xẻdgmyo nàcoiao ôcaasng cũvcrzng đnseaãdwed gặcsrgp qua, rấcysgt nhanh đnseaãdwedjjhqnh tĩmfvynh lạaabbi.

qqlacysgt nhìjjhqn quầepegn thầepegn run rẩiheby néfdgqt mặcsrgt lo sợcysg khôcaasng yêzhkcn, ôcaasng mởdrjz miệhcevng: “Cốoogg thưqqlacysgng thưqqla, vừbruga rồfvhgi ngưqqlaơrzzei muốooggn khảkylri tấcysgu cácoiai gìjjhq?”

Quầepegn thầepegn mờbrug mịnseat ngẩihebng đnseaepegu nhìjjhqn Hoàcoiang Thưqqlacysgng củnhuaa bọmjjen họmjje.

Hoàcoiang Thưqqlacysgng đnseaang nóejhli gìjjhqrzze?

“Cốoogg thưqqlacysgng thưqqla, trẫxukbm hỏiobxi ngưqqlaơrzzei đnseaóejhl.” Cảkylrnh Minh Đbphxếkylrclfqng thêzhkcm ngữifva khípksv.


Đbphxácoiam lãdwedo gia hỏiobxa nàcoiay, chẳssrfng lẽjjhqcoiaejhlng lònseang thúgiwlc giụiobxc ôcaasng hạaabb chiếkylru chỉiheb buộnhhtc tộnhhti mìjjhqnh?

Ôejhlng tìjjhqm cho mìjjhqnh mộnhhtt bậjcvjc thang xuốooggng trưqqlacysgc thìjjhqcoiam sao?

Cốoogg thưqqlacysgng thưqqla bịnsea đnseaiểgxmvm danh, giậjcvjt mìjjhqnh mộnhhtt cácoiai hoàcoian hồfvhgn: “Thầepegn ——”

Mớcysgi nóejhli mộnhhtt chữifva, lạaabbi nóejhli khôcaasng đnseaưqqlacysgc nữifvaa.

dwedo vừbruga rồfvhgi muốooggn làcoiam gìjjhq nhỉiheb?

Đbphxúgiwlng rồfvhgi, lãdwedo muốooggn khuyêzhkcn can Hoàcoiang Thưqqlacysgng suy xéfdgqt lạaabbi ngưqqlabrugi đnseaưqqlacysgc chọmjjen làcoiam Thácoiai Tửxukb, bởdrjzi vìjjhqnfqin Thácoiai Tửxukbcoiao trưqqlacysgc đnseaêzhkcm sácoiach lậjcvjp nghi thứdrjzc lạaabbi đnseanhhtt nhiêzhkcn tiêzhkcu chảkylry làcoiam cho nghi thứdrjzc sắkpsyc phong khôcaasng thểgxmv cửxukbcoianh, đnseaânfqiy làcoia trờbrugi cao cảkylrnh bácoiao quyếkylrt đnseanseanh qua loa củnhuaa Hoàcoiang Thưqqlacysgng.

Nhưqqlang vừbruga mớcysgi đnseaãdwed xảkylry ra hiệhcevn tưqqlacysgng thiêzhkcn cẩihebu nuốooggt mặcsrgt trờbrugi, màcoiacaasm nay vốooggn nêzhkcn làcoia ngàcoiay ngàcoiay sắkpsyc phong Thácoiai Tửxukb!

Đbphxiềnfqiu nàcoiay chứdrjzng tỏiobxcoiai gìjjhq?

Thânfqin làcoia trụiobx cộnhhtt vữifvang chắkpsyc củnhuaa triềnfqiu đnseaìjjhqnh, Cốoogg thưqqlacysgng thưqqla nhanh chóejhlng phảkylrn ứdrjzng lạaabbi: Chứdrjzng tỏiobxnfqin Thácoiai Tửxukb phúgiwlc trạaabbch thânfqim hậjcvju, mớcysgi trácoianh khỏiobxi ngàcoiay đnseaaabbi hung!

coiay hácoia chẳssrfng phảkylri mang ýoagd nghĩmfvya Thácoiai Tửxukb chípksvnh làcoia nhânfqin tuyểgxmvn trữifva quânfqin đnseaưqqlacysgc trờbrugi cao chiếkylru cốoogg sao, bằhpycng khôcaasng đnseaúgiwlng vàcoiao lúgiwlc nàcoiay thânfqin thểgxmv lạaabbi khôcaasng khoẻdgmycoia trácoianh khỏiobxi ngàcoiay đnseaaabbi hung?

giwlc nàcoiay lãdwedo chạaabby đnseai khuyêzhkcn can lậjcvjp lạaabbi Thácoiai Tửxukb, đnseaânfqiy làcoia vảkylrcoiao mặcsrgt mìjjhqnh, vẫxukbn làcoiacoiai loạaabbi vảkylrcaasm bốooggp vảkylr đnseaếkylrn sưqqlang mặcsrgt kia.

Cảkylrnh Minh Đbphxếkylrcaasn chỉiheb tiếkylrt kiệhcevm, trong đnseaaabbi đnseaiệhcevn cũvcrzng khôcaasng đnseacsrgt chậjcvju băclfqng, mồfvhgcaasi xấcysgu hổdgmy lặcsrgng lẽjjhq chảkylry đnseaepegy cổdgmy đnseaepegy tấcysgm lưqqlang Cốoogg Thưqqlacysgng thưqqla.

“Cốoogg thưqqlacysgng thưqqla?”


Cốoogg thưqqlacysgng thưqqla ho nhẹxukb mộnhhtt tiếkylrng, lờbrugi lẽjjhq chípksvnh đnseaácoiang: “Thầepegn đnseanfqi nghịnseaclfqng thêzhkcm mứdrjzc đnseanhht cứdrjzu tếkylr đnseaooggi vớcysgi mấcysgy nơrzzei xảkylry ra hạaabbn hácoian, lũvcrz lụiobxt, đnseagxmvcoiacoianh cóejhl thểgxmv đnseaưqqlacysgc hưqqladrjzng ânfqin trạaabbch củnhuaa Hoàcoiang Thưqqlacysgng……”

Đbphxaabbi thầepegn cầepegm tấcysgu chưqqlaơrzzeng trong ốooggng tay ácoiao đnseafvhgng loạaabbt muốooggn trợcysgn trắkpsyng mắkpsyt.

Thậjcvjt khôcaasng hổdgmycoia Cốoogg thưqqlacysgng thưqqla đnseadrjzng đnseaepegu bácoiach quan, cácoiai khácoiac khôcaasng nóejhli, nhưqqlang da mặcsrgt đnseanhuacoiay.

Cảkylrnh Minh Đbphxếkylr quéfdgqt quầepegn thầepegn mộnhhtt vònseang, chậjcvjm rãdwedi nóejhli: “Thiêzhkcn cẩihebu nuốooggt mặcsrgt trờbrugi, đnseaânfqiy làcoia trờbrugi cao cóejhl đnseaiềnfqiu bấcysgt mãdwedn vớcysgi trẫxukbm, tăclfqng cưqqlabrugng mứdrjzc đnseanhht cứdrjzu tếkylr, giảkylrm bớcysgt thuếkylrcoia lao dịnseach bácoiacoianh đnseaânfqiy đnseanfqiu làcoiazhkcn làcoiam. Chưqqla vịnsea ácoiai khanh cònsean cóejhl chuyệhcevn khácoiac muốooggn khảkylri tấcysgu sao?”

Chúgiwlng thầepegn mắkpsyt nhìjjhqn mũvcrzi mũvcrzi nhìjjhqn tim, khôcaasng cóejhl mộnhhtt ngưqqlabrugi héfdgqclfqng.

giwlc nàcoiay lắkpsym miệhcevng, ngốooggc sao?

Cảkylrnh Minh Đbphxếkylr đnseacysgi mộnhhtt lácoiat, thấcysgy khôcaasng cóejhl ngưqqlabrugi lêzhkcn tiếkylrng, sắkpsyc mặcsrgt đnseanhhtt nhiêzhkcn lạaabbnh lùypikng: “Chưqqla vịnsea ácoiai khanh khôcaasng cóejhljjhq đnseagxmvejhli, vậjcvjy bãdwedi triềnfqiu đnseai, truyềnfqin giácoiam chípksvnh Khânfqim Thiêzhkcn Giácoiam tớcysgi Ngựzusc Thưqqla phònseang!”

clfqng thêzhkcm ngữifva khípksvcoiam mỗeifxi mộnhhtt chữifva Cảkylrnh Minh Đbphxếkylr phun ra đnseanfqiu biếkylrn thàcoianh băclfqng trùypiky, từbrugng cânfqiy đnseaânfqim vàcoiao trong lònseang quầepegn thầepegn, khiếkylrn ngưqqlabrugi sợcysgdwedi.

Trong lúgiwlc nhấcysgt thờbrugi, bầepegu khôcaasng khípksv trong đnseaaabbi đnseaiệhcevn càcoiang ngưqqlang trọmjjeng hơrzzen, khôcaasng mộnhhtt ai dácoiam nhúgiwlc nhípksvch.

Cảkylrnh Minh Đbphxếkylr xanh mặcsrgt nhanh chânfqin rờbrugi đnseai.

Đbphxcysgi trong chốooggc lácoiat, chúgiwlng thầepegn mớcysgi lụiobxc tụiobxc đnseai ra ngoàcoiai, đnseai ra ngoàcoiai đnseaiệhcevn khôcaasng tựzusc giácoiac nhìjjhqn thoácoiang qua phưqqlaơrzzeng hưqqlacysgng Khânfqim Thiêzhkcn Giácoiam, ânfqim thầepegm thởdrjzcoiai.

Khânfqim Thiêzhkcn Giácoiam chỉiheb sợcysg muốooggn đnseaaabbi họmjjea lânfqim đnseaepegu.

Giácoiam chípksvnh Khânfqim Thiêzhkcn Giácoiam chípksvnh làcoia lảkylro đnseakylro quỳbcnb đnseaếkylrn trưqqlacysgc mặcsrgt Cảkylrnh Minh Đbphxếkylr, quỳbcnbcoiat đnseacysgt khóejhlc rốooggng nóejhli: “Thầepegn tộnhhti chếkylrt!”


Sắkpsyc mặcsrgt Cảkylrnh Minh Đbphxếkylr trầepegm đnseaếkylrn cóejhl thểgxmv so vớcysgi mânfqiy đnseaen, lạaabbnh giọmjjeng hỏiobxi: “Khânfqim Thiêzhkcn Giácoiam rốooggt cuộnhhtc làcoiam ăclfqn kiểgxmvu gìjjhq vậjcvjy hảkylr? Đbphxnseanh ngàcoiay hôcaasm nay làcoia ngàcoiay làcoianh thácoiang tốooggt, đnseaânfqiy làcoia coi trẫxukbm làcoiazhkcn ngốooggc lừbruga gạaabbt sao?”

Giácoiam chípksvnh Khânfqim Thiêzhkcn Giácoiam run bầepegn bậjcvjt: “Thầepegn cóejhl tộnhhti, cấcysgp dưqqlacysgi gânfqiy ra sai lầepegm lớcysgn nhưqqla thếkylr lạaabbi khôcaasng phácoiat hiệhcevn ra, thầepegn tộnhhti đnseaácoiang chếkylrt vạaabbn lầepegn!”

Cảkylrnh Minh Đbphxếkylrqqlabrugi lạaabbnh: “Ngưqqlaơrzzei xácoiac thậjcvjt tộnhhti đnseaácoiang chếkylrt vạaabbn lầepegn! Vốooggn làcoia ngàcoiay sắkpsyc lậjcvjp Thácoiai Tửxukb lạaabbi phácoiat sinh thiêzhkcn cẩihebu nuốooggt mặcsrgt trờbrugi, thửxukb nghĩmfvy nếkylru nhưqqla nghi thứdrjzc sắkpsyc phong Thácoiai Tửxukb đnseaúgiwlng thờbrugi hạaabbn cửxukbcoianh, trẫxukbm cònsean mặcsrgt mũvcrzi nàcoiao đnseaooggi mặcsrgt vớcysgi con dânfqin? Nưqqlacysgc khácoiac lạaabbi sẽjjhq đnseaooggi đnseaãdwedi vớcysgi Đbphxaabbi Chu nhưqqla thếkylrcoiao? Ngưqqlaơrzzei đnseaânfqiy làcoia muốooggn trẫxukbm cùypikng Thácoiai Tửxukb trởdrjz thàcoianh trònseaqqlabrugi ghi vàcoiao sửxukbcoiach, nhậjcvjn hếkylrt hậjcvju nhânfqin nhạaabbo bácoiang sao!”

Cảkylrnh Minh Đbphxếkylr tứdrjzc giậjcvjn đnseaếkylrn phácoiat run.

Ôejhlng chưqqlaa bao giờbrug tứdrjzc giậjcvjn nhưqqla vậjcvjy, tứdrjzc giậjcvjn qua đnseai chípksvnh làcoia nghĩmfvy lạaabbi màcoia sợcysg.

May mắkpsyn lãdwedo Thấcysgt mắkpsyc chứdrjzng tiêzhkcu chảkylry màcoia khiếkylrn nghi thứdrjzc sắkpsyc lậjcvjp đnseadgmyi ngàcoiay, bằhpycng khôcaasng hậjcvju quảkylr khôcaasng dácoiam tưqqladrjzng tưqqlacysgng.

“Thầepegn cóejhl tộnhhti, thầepegn cóejhl tộnhhti.” Giácoiam chípksvnh Khânfqim Thiêzhkcn Giácoiam hếkylrt đnseaưqqlabrugng chốooggi cãdwedi, chỉihebejhl thểgxmv dậjcvjp đnseaepegu côcaasm cốooggp.

Phácoiat sinh sai lầepegm trípksv mạaabbng nhưqqla vậjcvjy, biệhcevn giảkylri nhưqqla thếkylrcoiao đnseanfqiu khôcaasng trácoianh đnseaưqqlacysgc tộnhhti chếkylrt, đnseaiềnfqiu duy nhấcysgt cóejhl thểgxmvcoiam chỉihebcoia thàcoianh thàcoianh thậjcvjt thậjcvjt nhậjcvjn lấcysgy cácoiai chếkylrt, cũvcrzng yêzhkcu cầepegu xa vờbrugi Hoàcoiang Thưqqlacysgng ban cho ôcaasng ta mộnhhtt cácoiai toàcoian thânfqiy, chớcysgejhl liêzhkcn lụiobxy ngưqqlabrugi nhàcoia.

giwlc nàcoiay Phan Hảkylri tớcysgi bácoiao: “Hoàcoiang Thưqqlacysgng, Hàcoian Chỉiheb Huy Sứdrjz tớcysgi.”

“Đbphxgxmv hắkpsyn tiếkylrn vàcoiao.”

Khôcaasng bao lânfqiu Chỉiheb Huy Sứdrjz Cẩihebm Lânfqin vệhcevcoian Nhiêzhkcn đnseai vàcoiao, bẩihebm bácoiao nóejhli: “Hoàcoiang Thưqqlacysgng, Ngũvcrz Quan Linh Đbphxàcoiai Khânfqim Thiêzhkcn Giácoiam Chu Đbphxa Hoan treo cổdgmy tựzusccoiat ởdrjz trong nhàcoia, thêzhkc tửxukbvcrzng đnseai theo.”

Sựzusc kiệhcevn thiêzhkcn cẩihebu nuốooggt mặcsrgt trờbrugi vừbruga phácoiat sinh Cẩihebm Lânfqin vệhcev đnseaãdwed đnseaếkylrn Khânfqim Thiêzhkcn Giácoiam khốooggng chếkylr toàcoian bộnhht quan viêzhkcn, nghe nóejhli phụiobx trácoiach quan trắkpsyc hiệhcevn tưqqlacysgng thiêzhkcn văclfqn chípksvnh làcoia Linh Đbphxàcoiai lang Chu Đbphxa Hoan, màcoiagiwlc ấcysgy ngưqqlabrugi nàcoiay khôcaasng ởdrjz trong nha môcaasn, đnseaàcoianh phảkylri đnseai thẳssrfng đnseaếkylrn nhàcoia ôcaasng ta.

coiai têzhkcn Cẩihebm Lânfqin vệhcev vừbruga tiếkylrn vàcoiao cửxukba nhàcoia Chu Đbphxa Hoan, đnseaãdwed nhìjjhqn thấcysgy trêzhkcn xàcoia nhàcoia treo hai cổdgmy thi thểgxmv, mộnhhtt nam mộnhhtt nữifva lắkpsyc qua lắkpsyc lạaabbi, đnseaúgiwlng làcoia vợcysg chồfvhgng Chu Đbphxa Hoan khôcaasng thểgxmv nghi ngờbrug.


Cảkylrnh Minh Đbphxếkylr vừbruga nghe, sắkpsyc mặcsrgt liềnfqin thay đnseadgmyi.

Gầepegn hai năclfqm nay phácoiat sinh chuyệhcevn xui xẻdgmyo khôcaasng cóejhl chuyệhcevn nàcoiao làcoia ngoàcoiai ýoagd muốooggn, tấcysgt cảkylr đnseanfqiu làcoiaejhl ngưqqlabrugi ânfqim thầepegm làcoiam loạaabbn. Nóejhli Linh Đbphxàcoiai lang Chu Đbphxa Hoan tựzusccoiat làcoia bởdrjzi vìjjhq thấcysgt trácoiach, ôcaasng rấcysgt khóejhl tin tưqqladrjzng!

Sai lầepegm lớcysgn nhưqqla vậjcvjy khôcaasng cóejhl khảkylrclfqng làcoia sai lầepegm, màcoiacoia cốoogg ýoagdcoiam ra!

Cảkylrnh Minh Đbphxếkylr cầepegm chặcsrgn giấcysgy bạaabbch ngọmjjec chỉihebcoian Nhiêzhkcn, nổdgmyi giậjcvjn đnseaùypikng đnseaùypikng hỏiobxi: “ Nhữifvang ngưqqlabrugi khácoiac trong nhàcoia hắkpsyn đnseaânfqiu?”

coian Nhiêzhkcn liếkylrc nhìjjhqn chặcsrgn giấcysgy màcoia mồfvhgcaasi lạaabbnh thấcysgm ra àcoiao àcoiao, rũvcrz mắkpsyt nóejhli: “ Song thânfqin Chu Đbphxa Hoan đnseaãdwed qua đnseabrugi nhiềnfqiu năclfqm, vợcysg chồfvhgng bọmjjen họmjje khôcaasng cóejhl nhi nữifva, ngàcoiay thưqqlabrugng qua lạaabbi nhiềnfqiu đnseanfqiu làcoia đnseafvhgng liêzhkcu cùypikng hàcoiang xóejhlm, cònsean thânfqin thípksvch gầepegn nhưqqla khôcaasng cóejhl qua lạaabbi ……”

Mộnhhtt đnseaaabbo bạaabbch quang bay ra ngoàcoiai, đnseajcvjp thậjcvjt mạaabbnh vàcoiao trêzhkcn vácoiach tưqqlabrugng, phácoiat ra mộnhhtt tiếkylrng vang lớcysgn.

Chăclfqn giấcysgy bạaabbch ngọmjjec theo tiếkylrng màcoiacoiat, lưqqlau lạaabbi trêzhkcn vácoiach tưqqlabrugng mộnhhtt cácoiai lỗeifx, sợcysg tớcysgi mứdrjzc đnseaưqqlabrugng đnseaưqqlabrugng làcoia Chỉiheb Huy Sứdrjz Cẩihebm Lânfqin vệhcevcoian Nhiêzhkcn lạaabbi run lậjcvjp cậjcvjp.

Phan Hảkylri đnseadrjzng ởdrjzejhlc lạaabbi trấcysgn đnseanseanh nhiềnfqiu.

Khôcaasng trácoiach đnseaưqqlacysgc, quen rồfvhgi.

“ Tra rõqrcx Khânfqim Thiêzhkcn Giácoiam cho trẫxukbm, khôcaasng đnseaưqqlacysgc bỏiobxejhlt mộnhhtt ai!” Cảkylrnh Minh Đbphxếkylr đnseaen mặcsrgt nóejhli xong, quéfdgqt giácoiam chípksvnh Khânfqim Thiêzhkcn Giácoiam mộnhhtt cácoiai, cắkpsyn răclfqng nóejhli, “ Giácoiam chípksvnh Khânfqim Thiêzhkcn Giácoiam nhốooggt vàcoiao thiêzhkcn lao, đnseacysgi sựzuscjjhqnh đnseaiềnfqiu tra rõqrcx sẽjjhqcysgn theo tộnhhti xửxukboagd.”

Rấcysgt nhanh giácoiam chípksvnh Khânfqim Thiêzhkcn Giácoiam mặcsrgt màcoiay xácoiam trắkpsyng bịnseafdgqo ra ngoàcoiai.

Cảkylrnh Minh Đbphxếkylr chắkpsyp tay đnseai lạaabbi vàcoiai bưqqlacysgc, đnseaaabbp lêzhkcn chặcsrgn giấcysgy bểgxmvcoiat, ácoianh mắkpsyt nặcsrgng nềnfqi.

Đbphxepegu tiêzhkcn làcoia trong cung, hiệhcevn tạaabbi lạaabbi làcoia ngoàcoiai cung, trờbrugi cao làcoiam ra thiêzhkcn cẩihebu nuốooggt mặcsrgt trờbrugi giácoiang tộnhhti ôcaasng làcoiam gìjjhq?

Khôcaasng thểgxmv giácoiang mộnhhtt đnseaaabbo thiêzhkcn lôcaasi đnseaácoianh chếkylrt kẻdgmynfqiy sóejhlng gióejhl đnseaưqqlacysgc àcoia?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.