Tự Cẩm

Chương 732 : Cái chết của bình cô cô

    trước sau   
tnzgnh côpvbapvba ——

Ba chữbjmxmlijy khiếljcvn Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv nháeaoby mắjfsrt run lêzrcsn, thậazgrm chíecmp quêzrcsn mấopfzt phảecmpi lậazgrp tứfgmkc truy vấopfzn tìtnzgnh hìtnzgnh cụhanu thểsddl.

Tếljcvt Nguyêzrcsn Tiêzrcsu Phúccizc Thanh côpvbang chúcciza gặoelgp nạrnlln ởrnpm Tuyêzrcsn Đrrrhfgmkc lâhtftu, bởrnpmi vìtnzg nhữbjmxng lờgitdi Úeaobc Cẩyoogn nóirwxi, Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv tuy khôpvbang cóirwx khảecmpmhcong hoàmliji nghi đvfomếljcvn trêzrcsn đvfomknjou Tháeaobi Hậazgru, lạrnlli ngầknjom đvfomiyfyng ýoelg ngầknjom đvfomiềkadru tra Từgvrc Ninh Cung.

Vịaocytnzgnh côpvbapvbamlijy chíecmpnh làmlij nhâhtftn vậazgrt tiếljcvp xúccizc kháeaob nhiềkadru vớbavni cung nữbjmx Thanh Đrrrhrnlli bêzrcsn ngưsddlgitdi Phúccizc Thanh côpvbang chúcciza màmlij gầknjon đvfomâhtfty đvfomiềkadru tra ra.

tnzgnh côpvbapvba đvfomãphbq chếljcvt?

Trong lòaqbmng Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv nhanh chóirwxng chuyểsddln qua ýoelg nghĩfidumlijy, hỏwawsi: “ Tạrnlli sao Tháeaobi Hậazgru lạrnlli nhìtnzgn thấopfzy thi thểsddltnzgnh côpvbapvba?”


tnzgnh côpvbapvbamlij nữbjmx quan tưsddl y củilppa Từgvrc Ninh Cung, chuyêzrcsn môpvban quảecmpn lýoelg nhữbjmxng tiểsddlu cung nữbjmx phụhanu tráeaobch quầknjon áeaobo cho Tháeaobi Hậazgru, cũtpwang coi nhưsddlmlij ngưsddlgitdi đvfomưsddlmoymc yêzrcsu thíecmpch trưsddlbavnc mặoelgt Tháeaobi Hậazgru.

Ma ma quỳpmru trêzrcsn mặoelgt đvfomopfzt rũtpwa đvfomknjou nóirwxi: “ Hôpvbam nay Bìtnzgnh côpvbapvba mang y phụhanuc Tháeaobi Hậazgru muốzrcsn mặoelgc vàmlijo ngàmlijy sinh thầknjon cho Tháeaobi hậazgru xem qua, sau khi Tháeaobi Hậazgru xem qua cảecmpm thấopfzy khôpvbang cóirwx vấopfzn đvfomkadr, liềkadrn đvfomsddl cho Bìtnzgnh côpvbapvba đvfomem đvfomi cấopfzt kỹcwkb. Ai ngờgitdtnzgnh côpvbapvba đvfomi vàmlijo Tâhtfty phòaqbmng mãphbqi vẫhtftn khôpvbang thấopfzy ra, sau đvfomóirwx truyềkadrn đvfomếljcvn mộmpygt tiếljcvng kêzrcsu sợmoymphbqi, Tháeaobi Hậazgru nghe đvfomưsddlmoymc đvfommpygng tĩfidunh đvfomi qua xem tìtnzgnh hìtnzgnh, liềkadrn nhìtnzgn thấopfzy Bìtnzgnh côpvbapvba treo cổwucc tựvbhueaobt ——”

“ Tiệcdyqn tìtnzg kia đvfomâhtftu?” Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv xanh mặoelgt hỏwawsi.

Ma ma nơpmrum nớbavnp lo sợmoymirwxi: “Còaqbmn, còaqbmn treo ởrnpm trêzrcsn xàmlij nhàmlij ——”

“ Dẫhtftn đvfomưsddlgitdng cho trẫhtftm!”

Ma ma lo sợmoym khôpvbang yêzrcsn nhìtnzgn Hoàmlijng Hậazgru mộmpygt cáeaobi.

Hoàmlijng Hậazgru vộmpygi nóirwxi: “Hoàmlijng Thưsddlmoymng, chớbavnirwx đvfomsddl mộmpygt tiệcdyqn tìtnzg quấopfzy nhiễhtftu ngàmliji ——”

Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv xua tay cưsddlgitdi lạrnllnh: “Trẫhtftm gặoelgp qua nhiềkadru, còaqbmn sợmoym mộmpygt khốzrcsi thi thểsddl hay sao?”

Hoàmlijng Hậazgru khôpvbang tiệcdyqn khuyêzrcsn thêzrcsm.

Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv nhìtnzgn ma ma trêzrcsn mặoelgt đvfomopfzt, lạrnllnh lùteaong nóirwxi: “Ngưsddlơpmrui dẫhtftn đvfomưsddlgitdng đvfomi.”

Ma ma đvfomàmlijnh phảecmpi bòaqbm dậazgry, thấopfzp thỏwawsm đvfomi ởrnpm phíecmpa trưsddlbavnc.

Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv đvfomi đvfomưsddlmoymc hai bưsddlbavnc, lạrnlli nóirwxi vớbavni Hoàmlijng Hậazgru: “Hậazgru vớbavni Phúccizc Thanh khôpvbang cầknjon đvfomi theo, đvfomsddlphbqo Thấopfzt cùteaong tứfgmkc phụhanuphbqo Thấopfzt đvfomi cùteaong ta làmlij đvfomưsddlmoymc rồiyfyi.”

Nghe đvfomưsddlmoymc lờgitdi nàmlijy khóirwxe miệcdyqng Úeaobc Cẩyoogn giậazgrt mộmpygt cáeaobi.


irwx ýoelgtnzg nha, kêzrcsu hắjfsrn đvfomi cùteaong cũtpwang rấopfzt bìtnzgnh thưsddlgitdng, vìtnzg sao còaqbmn phảecmpi kêzrcsu cảecmp A Tựvbhu?

Hoàmlijng Hậazgru vớbavni Phúccizc Thanh côpvbang chúcciza chíecmpnh làmlij hai đvfomóirwxa kiềkadru hoa, tứfgmkc phụhanu hắjfsrn lẽicgpmlijo khôpvbang phảecmpi cũtpwang làmlij nữbjmx tửwqkn yếljcvu ớbavnt?

Trong lòaqbmng Úeaobc Cẩyoogn lầknjom bầknjom, bưsddlbavnc châhtftn lạrnlli khôpvbang chậazgrm, lạrnlli nhìtnzgn Khưsddlơpmrung Tựvbhu, đvfomi so vớbavni hắjfsrn còaqbmn nhanh hơpmrun.

Tủilpp y phụhanuc củilppa Tháeaobi Hậazgru đvfomưsddlmoymc đvfomoelgt ởrnpmhtfty phòaqbmng, đvfomi hai ba bưsddlbavnc đvfomãphbq tớbavni.

Trêzrcsn xàmlij nhàmlij treo mộmpygt khốzrcsi thi thểsddl lắjfsrc lưsddl lủilppng làmlij lủilppng lẳjfsrng, mộmpygt cáeaobi ghếljcv thêzrcsu hìtnzgnh chim hoa lẻgkeb loi ngãphbqmlijo mộmpygt bêzrcsn.

Cửwqkna Tâhtfty phòaqbmng giờgitd phúccizt nàmlijy đvfomfgmkng khôpvbang íecmpt cung nhâhtftn, lạrnlli khôpvbang ai dáeaobm lộmpygn xộmpygn, thấopfzy ba ngưsddlgitdi Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv tớbavni liềkadrn vộmpygi vàmlijng hàmlijnh lễhtft.

Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv đvfomfgmkng ởrnpm cửwqkna, ngẩyoogng đvfomknjou nhìtnzgn chằnzrtm chằnzrtm nữbjmx nhâhtftn treo cổwucc mộmpygt láeaobt, sau đvfomóirwx nhìtnzgn Phan Hảecmpi mộmpygt cáeaobi.

Phan Hảecmpi nhỏwaws giọwqknng nóirwxi: “Làmlijtnzgnh côpvbapvba.”

Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv trầknjom mặoelgc trong chốzrcsc láeaobt rồiyfyi mởrnpm miệcdyqng: “Lãphbqo Thấopfzt, ngưsddlơpmrui kiểsddlm tra mộmpygt chúccizt, xem cóirwxtnzg dịaocy thưsddlgitdng khôpvbang.”

“Dạrnll.”

Úeaobc Cẩyoogn đvfomi vàmlijo trong phòaqbmng.

Khưsddlơpmrung Tựvbhu khôpvbang do dựvbhu, cũtpwang đvfomi vàmlijo theo.

Cung nhâhtftn củilppa Từgvrc Ninh Cung lắjfsrp bắjfsrp kinh hãphbqi, thầknjom nghĩfidueaob gan củilppa Yếljcvn Vưsddlơpmrung phi thậazgrt lớbavnn, lạrnlli trộmpygm liếljcvc nhìtnzgn biểsddlu cảecmpm tậazgrp mãphbqi thàmlijnh quen củilppa Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv, càmlijng kinh ngạrnllc hơpmrun: Chẳjfsrng lẽicgp hiệcdyqn tạrnlli hoàmlijng gia tuyểsddln tứfgmkc phụhanu đvfomkadru làmlij nhằnzrtm vàmlijo láeaob gan màmlij tuyểsddln?


Phúccizc Thanh côpvbang chúcciza liếljcvc hưsddlbavnng Tâhtfty phòaqbmng, nhỏwaws giọwqknng nóirwxi: “Mẫhtftu hậazgru, Bìtnzgnh côpvbapvbamlijopfzy ——”

Hoàmlijng Hậazgru nắjfsrm thậazgrt chặoelgt tay Phúccizc Thanh côpvbang chúcciza, thấopfzp giọwqknng nóirwxi: “Chớbavnirwx nhiềkadru lờgitdi.”

Nữbjmx quan tưsddl y củilppa Tháeaobi Hậazgru lạrnlli chếljcvt ởrnpm trong phòaqbmng ngủilpp củilppa Tháeaobi Hậazgru, sựvbhutnzgnh càmlijng ngàmlijy càmlijng khóirwx bềkadr phâhtftn biệcdyqt, lúccizc nàmlijy bảecmpo trìtnzg im lặoelgng làmlij tốzrcst nhấopfzt.

Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv đvfomi vềkadr, hỏwawsi vịaocy ma ma lúccizc trưsddlbavnc: “Bìtnzgnh côpvbapvbamlij mộmpygt mìtnzgnh cấopfzt quầknjon áeaobo?”

Ma ma vộmpygi nóirwxi: “Hồiyfyi bẩyoogm Hoàmlijng Thưsddlmoymng, còaqbmn cóirwx mộmpygt tiểsddlu cung nữbjmxteaong đvfomi theo Bìtnzgnh côpvbapvba.”

“ Tiểsddlu cung nữbjmx đvfomóirwx đvfomâhtftu?” Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv lậazgrp tứfgmkc hỏwawsi.

Mộmpygt giọwqknng nóirwxi khiếljcvp nhưsddlmoymc truyềkadrn đvfomếljcvn: “Nôpvba, nôpvba tỳpmrurnpm chỗmoymmlijy……”

Theo mộmpygt ngưsddlgitdi quỳpmru gốzrcsi trưsddlbavnc mắjfsrt, Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv thấopfzy rõqgad bộmpyg dạrnllng củilppa tiểsddlu cung nữbjmx: Làmlij mộmpygt tiểsddlu côpvbasddlơpmrung thoạrnllt nhìtnzgn chỉzbcpirwxsddlgitdi ba mưsddlgitdi bốzrcsn tuổwucci, giờgitd phúccizt nàmlijy sắjfsrc mặoelgt trắjfsrng bệcdyqch, lãphbq chãphbq chựvbhuc khóirwxc, hiểsddln nhiêzrcsn đvfomãphbq sợmoym tớbavni mứfgmkc khôpvbang nhẹwaws.

“ Lúccizc Bìtnzgnh côpvbapvba treo cổwucc, ngưsddlơpmrui đvfomang ởrnpm đvfomâhtftu?”

tpwang khôpvbang thểsddlmlij tiểsddlu cung nữbjmxmlijy nhìtnzgn Bìtnzgnh côpvbapvba tựvbhueaobt.

“Nôpvba, nôpvba tỳpmru khôpvbang ởrnpm trong phòaqbmng……” Tiểsddlu cung nữbjmx quỳpmru rạrnllp trêzrcsn mặoelgt đvfomopfzt, run nhưsddl cầknjoy sấopfzy, “Bìtnzgnh côpvbapvba muốzrcsn nôpvba tỳpmru đvfomi lấopfzy mộmpygt íecmpt hưsddlơpmrung liệcdyqu đvfomoelgt ởrnpm trong rưsddlơpmrung đvfomsddlpvbang xiêzrcsm y, nôpvba tỳpmru đvfomi lấopfzy hưsddlơpmrung liệcdyqu, ai ngờgitdccizc trởrnpm vềkadr vừgvrca vàmlijo phòaqbmng đvfomãphbq nhìtnzgn thấopfzy Bìtnzgnh côpvbapvba treo cổwucc ——”

Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv nghe màmlij xanh cảecmp mặoelgt, hỏwawsi vịaocy ma ma kia: “ Trưsddlbavnc đvfomóirwxeaobc ngưsddlơpmrui khôpvbang nghe thấopfzy tiếljcvng đvfommpygng gìtnzg?”

Ghếljcv thêzrcsu ngãphbq xuốzrcsng đvfomopfzt cũtpwang sẽicgp pháeaobt ra tiếljcvng đvfommpygng.


Ma ma lắjfsrc đvfomknjou: “Lúccizc ấopfzy Tháeaobi Hậazgru đvfomang ởrnpm nghe từgvrc khúccizc, cũtpwang khôpvbang nghe thấopfzy Tâhtfty phòaqbmng truyềkadrn đvfomếljcvn đvfommpygng tĩfidunh gìtnzg, thẳjfsrng đvfomếljcvn khi truyềkadrn đvfomếljcvn tiếljcvng kêzrcsu sợmoymphbqi củilppa tiểsddlu cung nữbjmx, lúccizc nàmlijy Tháeaobi Hậazgru mớbavni đvfomi ra xem ——”

irwxi đvfomếljcvn đvfomâhtfty, ma ma hung hămhcong trừgvrcng tiểsddlu cung nữbjmx mộmpygt cáeaobi.

Nếljcvu khôpvbang phảecmpi tiệcdyqn tìtnzgmlijy thấopfzt thốzrcs gọwqkni bậazgry, thìtnzg sao Tháeaobi Hậazgru lạrnlli sẽicgp bịaocy dọwqkna ngấopfzt. Nếljcvu nóirwxi Bìtnzgnh côpvbapvba hẳjfsrn phảecmpi quấopfzt xáeaobc, thìtnzg con ranh nàmlijy cũtpwang nêzrcsn loạrnlln côpvban đvfomáeaobnh chếljcvt mớbavni phảecmpi.

Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv lạrnlli khôpvbang rảecmpnh so đvfomo chuyệcdyqn tiểsddlu cung nữbjmx mấopfzt lễhtft nghi, màmlijmlij đvfomem toàmlijn bộmpyg lựvbhuc chúcciz ýoelg đvfomoelgt ởrnpm trêzrcsn ngưsddlgitdi Bìtnzgnh côpvbapvba.

Nếljcvu nhưsddltnzgnh côpvbapvbamlij bịaocy giếljcvt, quan trọwqknng nhấopfzt chíecmpnh làmlijtnzgm ra hung thủilpp, nhưsddlng nếljcvu Bìtnzgnh côpvbapvbamlij tựvbhueaobt, lạrnlli xuấopfzt pháeaobt từgvrc mụhanuc đvfomíecmpch gìtnzg lựvbhua chọwqknn treo cổwucc tựvbhu tửwqknrnpm mộmpygt nơpmrui chúcciz mụhanuc nhưsddl vậazgry?

Tiếljcvng bưsddlbavnc châhtftn truyềkadrn đvfomếljcvn, làmlij Úeaobc Cẩyoogn cùteaong Khưsddlơpmrung Tựvbhu đvfomi tớbavni.

Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv vộmpygi hỏwawsi: “ Thếljcvmlijo?”

Phúccizc Thanh côpvbang chúcciza nhìtnzgn vềkadr phíecmpa Úeaobc Cẩyoogn vớbavni Khưsddlơpmrung Tựvbhu, cũtpwang lộmpyg ra vẻgkeb chờgitd mong.

Hoàmlijng Hậazgru thu hếljcvt phảecmpn củilppa hai ngưsddlgitdi vàmlijo đvfomáeaoby mắjfsrt, lặoelgng lẽicgp giưsddlơpmrung lêzrcsn khóirwxe môpvbai.

irwxi ra cóirwx chúccizt hổwucc thẹwawsn, đvfomzrcsi vớbavni Tháeaobi Hậazgru bàmlijaqbmn lâhtftu mớbavni lo lắjfsrng nhưsddl Hoàmlijng Thưsddlmoymng, cũtpwang vìtnzg vậazgry màmlijirwx thểsddl nhìtnzgn rõqgad mọwqkni việcdyqc hơpmrun.

irwx lẽicgp bảecmpn thâhtftn Hoàmlijng Thưsddlmoymng cũtpwang khôpvbang pháeaobt hiệcdyqn, khi gặoelgp đvfomưsddlmoymc chuyệcdyqn thếljcvmlijy ôpvbang cóirwx phầknjon coi trọwqknng Yếljcvn Vưsddlơpmrung.

Nhi tửwqkn đvfomưsddlmoymc Hoàmlijng Thưsddlmoymng coi trọwqknng, đvfomưsddlơpmrung nhiêzrcsn làmlij mộmpygt việcdyqc đvfomáeaobng giáeaob cao hứfgmkng.

Úeaobc Cẩyoogn lắjfsrc đvfomknjou: “Khôpvbang cóirwx dấopfzu vếljcvt giãphbqy dụhanua, trêzrcsn ngưsddlgitdi cũtpwang khôpvbang cóirwx ngoạrnlli thưsddlơpmrung. Nhi tửwqknirwx hỏwawsi cung nhâhtftn, lúccizc ấopfzy trừgvrc ngưsddlgitdi lưsddlu lạrnlli trong phòaqbmng Tháeaobi Hậazgru, nhữbjmxng ngưsddlgitdi kháeaobc đvfomkadru đvfomfgmkng ởrnpmzrcsn ngoàmliji, khôpvbang thấopfzy cóirwx ai đvfomi vàmlijo Tâhtfty phòaqbmng, nhưsddl thếljcvpmru bảecmpn cóirwx thểsddl kếljcvt luậazgrn Bìtnzgnh côpvbapvbamlij tựvbhueaobt.”


Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv trầknjom mặoelgc thậazgrt lâhtftu, cảecmp giậazgrn nóirwxi: “ Tiệcdyqn tìtnzgmlijy!”

ccizc nàmlijy mộmpygt ngưsddlgitdi cung tìtnzg vộmpygi vàmlijng chạrnlly ra: “Hoàmlijng Thưsddlmoymng, Tháeaobi Hậazgru tỉzbcpnh rồiyfyi.”

Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv vừgvrca nghe, vộmpygi vàmlijng đvfomi vàmlijo.

Tháeaobi Hậazgru đvfomưsddlmoymc mộmpygt cung tìtnzg đvfomoxag nửwqkna ngồiyfyi dậazgry, thấopfzy Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv tớbavni, lộmpyg ra nụhanusddlgitdi suy yếljcvu: “Hoàmlijng thưsddlmoymng tớbavni rồiyfyi.”

“Mẫhtftu hậazgru, ngàmliji khôpvbang sao chứfgmk?” Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv ngồiyfyi ởrnpmzrcsn ngưsddlgitdi Tháeaobi Hậazgru, quan tâhtftm hỏwawsi.

Hoàmlijng Hậazgru cũtpwang hỏwawsi: “Mẫhtftu hậazgru đvfomoxagpmrun chưsddla?”

Phúccizc Thanh côpvbang chúcciza lau nưsddlbavnc mắjfsrt, níecmpn khóirwxc mỉzbcpm cưsddlgitdi: “Hoàmlijng tổwucc mẫhtftu, ngàmliji tỉzbcpnh thìtnzg tốzrcst quáeaob rồiyfyi.”

Úeaobc Cẩyoogn lặoelgng lẽicgp đvfomhanung đvfomhanung tay Khưsddlơpmrung Tựvbhu, hai ngưsddlgitdi cùteaong vấopfzn an Tháeaobi Hậazgru.

Tháeaobi Hậazgru đvfomecmpo qua mọwqkni ngưsddlgitdi, tầknjom mắjfsrt dừgvrcng lạrnlli trêzrcsn ngưsddlgitdi Úeaobc Cẩyoogn hơpmrui lâhtftu, suy yếljcvu hỏwawsi: “Cáeaobc ngưsddlơpmrui hôpvbam nay tiếljcvn cung, làmlij tớbavni thỉzbcpnh an Hoàmlijng Hậazgru àmlij?”

Úeaobc Cẩyoogn gậazgrt đvfomknjou: “Vốzrcsn dĩfidutpwang muốzrcsn thỉzbcpnh an Hoàmlijng tổwucc mẫhtftu luôpvban, lạrnlli sợmoym quấopfzy nhiễhtftu thanh tịaocynh củilppa ngàmliji.”

Ngoạrnlli trừgvrc thờgitdi gian cầknjon thiếljcvt ra, thìtnzgeaobc Vưsddlơpmrung gia Vưsddlơpmrung phi côpvbang chúcciza bêzrcsn ngoàmliji cóirwx tiếljcvn cung cũtpwang khôpvbang cóirwx khảecmpmhcong luôpvban chạrnlly tớbavni Từgvrc Ninh Cung, Tháeaobi Hậazgru cũtpwang khôpvbang cóirwx tinh lựvbhuc ứfgmkng phóirwx nhữbjmxng ngưsddlgitdi nàmlijy, cho nêzrcsn Úeaobc Cẩyoogn vàmlij Khưsddlơpmrung Tựvbhu khôpvbang tớbavni Từgvrc Ninh Cung thỉzbcpnh an khôpvbang tíecmpnh làmlij thấopfzt lễhtft.

“Ai gia ưsddlbavnc gìtnzgeaobo nhiệcdyqt chúccizt ——” Tháeaobi Hậazgru dừgvrcng nóirwxi, giốzrcsng nhưsddl đvfommpygt nhiêzrcsn nghĩfidu đvfomếljcvn đvfomiềkadru gìtnzg, giọwqknng khàmlijn khàmlijn nóirwxi, “Bìtnzgnh côpvbapvba thậazgrt sựvbhu đvfomãphbq chếljcvt?”

Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv chậazgrm rãphbqi gậazgrt đvfomknjou.

Tháeaobi Hậazgru vỗmoym vỗmoym trụhanu giưsddlgitdng, thởrnpmmliji: “ Bìtnzgnh côpvbapvbamlijy, rõqgadmlijng làmlij cốzrcs ýoelg chếljcvt cho ai gia xem!”

Cảecmpnh Minh Đrrrhếljcv ngẩyoogn ngưsddlgitdi, vộmpygi hỏwawsi: “Mẫhtftu hậazgru chỉzbcp giáeaobo cho?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.