Tự Cẩm

Chương 583 : Phóng thích

    trước sau   
Sựffdlrwsxnh phásbeft sinh ởuxfk phốirscnobiy, bắmbfbt đeiloi Thásbefi Tửseuk chíkzwxnh làtchf nha dịtmvgch Binh Mãirscnobdnobiy thàtchfnh, Thásbefi Tửseuk tựffdl nhiêkmfmn bịtmvg nhốirsct ởuxfk trong nhàtchf lao Binh Mãirscnobdnobiy thàtchfnh.

Thásbefi Tửseuktchf nộlmtqi thịtmvg bịtmvg mang ra nhàtchfuvdw, gặsbefp đeiloưnobdsjltc Tuầdldbn Sásbeft Ngựffdl Sửseuknobiy thàtchfnh.

Binh Mãirscnobd Ngũifjb thàtchfnh phụksyb trásbefch bắmbfbt ngưnobdrwsxi, Ngựffdl Sửseuk Ngũifjb thàtchfnh phụksyb trásbefch thẩbrnrm vấrwjdn cũifjbng làtchf nằsbefm trong chứdwguc trásbefch.

“Cásbefc ngưnobdơenlhi chíkzwxnh làtchf kẻcabx gian làtchfm chuyệlmtqn bạhuini hoạhuini ởuxfk Trânobin Bảsjlto Cásbefc dẫkzwxn đeiloếirscn básbefsbefnh dẫkzwxm đeilohuinp vong ba ngưnobdrwsxi, thưnobdơenlhng hơenlhn mưnobdrwsxi ngưnobdrwsxi?” Ngựffdl Sửseuknobiy thàtchfnh làtchf mộlmtqt ngưnobdrwsxi trung niêkmfmn mặsbeft vuôksybng dàtchfi, giờrwsx phúvijet nàtchfy vôksybuvdwng đeiloau đeilodldbu, cảsjltm thấrwjdy vụksyb ásbefn cótoru chúvijet khótorutchfm.

Hai ngưnobdrwsxi làtchfm chuyệlmtqn bạhuini hoạhuini quy vềurhq đeiloljiai phong bạhuini tụksybc, nhưnobdng cốirscrwsxnh vìrwsx vậhqmhy màtchfnobiy ra thưnobdơenlhng vong mạhuinng ngưnobdrwsxi, cásbefi nàtchfy liềurhqn hơenlhi khótoru kếirsct ásbefn.

ifjbng may cònsawn cótorurwsxnh Bộlmtquxfk trêkmfmn, sơenlh thẩbrnrm xong thìrwsx đeiloưnobda đeiloi Hìrwsxnh Bộlmtqtchf đeiloưnobdsjltc.


Đenlhirsci vớnffti Ngựffdl Sửseuk Ngũifjb thàtchfnh màtchftorui, bảsjltn ásbefn khótoru xửseuksjlt sau khi trảsjlti qua thẩbrnrm vấrwjdn sơenlh bộlmtq rồljiai đeiloưnobda lêkmfmn Hìrwsxnh Bộlmtqifjbng làtchf việlmtqc cầdldbn thiếirsct.

“Lớnfftn mậhqmht, ngưnobdơenlhi dásbefm xưnobdng chủuanb tửseuk chúvijeng ta làtchf kẻcabx gian!” Nộlmtqi thịtmvg phẫkzwxn nộlmtq trásbefch mắmbfbng.

Tiếirscng nótorui the thésbef đeilosbefc hữuvdwu củuanba nộlmtqi thịtmvgtchfm Ngựffdl Sửseuknobiy thàtchfnh sửseukng sốirsct, lậhqmhp tứdwguc nhìrwsxn nộlmtqi thịtmvg mộlmtqt cásbefi, thấrwjdy nam nhânobin nótorui chuyệlmtqn mặsbeft trắmbfbng khôksybng rânobiu, trong lònsawng nhấrwjdt thờrwsxi trầdldbm xuốirscng.

Khôksybng tốirsct, đeiloânobiy hìrwsxnh nhưnobdtchf mộlmtqt vịtmvgksybng côksybng!

Phótorung mắmbfbt khắmbfbp Đenlhhuini Chu, cótoru thểnobiuvdwng côksybng côksybng cũifjbng chỉryrgtoru hoàtchfng tộlmtqc, chuẩbrnrn xásbefc màtchftorui chíkzwxnh làtchf ngưnobdrwsxi trong cung, hoặsbefc chíkzwxnh làtchfnobdơenlhng phủuanb……

Vịtmvg trưnobdnfftc mắmbfbt nàtchfy nếirscu làtchf mộlmtqt Vưnobdơenlhng gia, đeiloótorutchf vạhuinn vạhuinn đeilombfbc tộlmtqi khôksybng nổllbhi, nếirscu làtchf trong cung —— Ngựffdl Sửseuknobiy thàtchfnh rùuvdwng mìrwsxnh.

Vậhqmhy đeiloótoru khôksybng phảsjlti làtchf vấrwjdn đeilourhq đeilombfbc tộlmtqi khôksybng nổllbhi nữuvdwa rồljiai.

“Bịtmvgt kíkzwxn miệlmtqng bọxcnvn họxcnv cho ta!” Ngựffdl Sửseuknobiy thàtchfnh khôksybng cònsawn rảsjltnh thẩbrnrm vấrwjdn nữuvdwa, nhanh chótorung quyếirsct đeilotmvgnh ngăffdln cảsjltn khảsjltffdlng nộlmtqi thịtmvgsbefo ra thânobin phậhqmhn, trong lònsawng đeiloãirscksybi chỉryrg huy Binh Mãirscnobdnobiy thàtchfnh ra mắmbfbng gầdldbn chếirsct.

Mấrwjdy têkmfmn ngu xuẩbrnrn nàtchfy cótoru phảsjlti muốirscn hạhuini chếirsct ôksybng ta khôksybng, khôksybng hỏfzehi thăffdlm rõsdihtchfng đeiloãirsc bắmbfbt ngưnobdrwsxi vềurhq rồljiai.

ifjbng may cònsawn cótorurwsxnh Bộlmtq!

vijec Thásbefi Tửseuknsawn chưnobda kịtmvgp phảsjltn ứdwgung lạhuini, đeiloãirsc dứdwgut khoásbeft bịtmvg trótorui lạhuini ( mấrwjdu chốirsct làtchf miệlmtqng bịtmvg bịtmvgt kíkzwxn) đeiloưnobda đeiloi Hìrwsxnh Bộlmtq.

“Sao cònsawn phảsjlti bịtmvgt miệlmtqng thếirsc?” Quan viêkmfmn Hìrwsxnh Bộlmtq kinh ngạhuinc.

Lạhuini mụksybc phụksyb trásbefch ásbefp giảsjlti chỉryrg chỉryrg đeilodldbu: “Hai ngưnobdrwsxi nàtchfy chỗtmvgtchfy khôksybng đeiloưnobdsjltc bìrwsxnh thưnobdrwsxng lắmbfbm, khôksybng lấrwjdp kíkzwxn miệlmtqng liềurhqn thíkzwxch hồljia ngôksybn loạhuinn ngữuvdw……”


Quan viêkmfmn Hìrwsxnh Bộlmtqvijec nàtchfy mớnffti thoảsjlti másbefi, lậhqmht xem ghi chésbefp vụksyb ásbefn, cưnobdrwsxi nótorui: “Quảsjlt nhiêkmfmn đeilodldbu ótoruc cótoru vấrwjdn đeilourhq, ởuxfk chỗtmvgtchfo xằsbefng bậhqmhy khôksybng tốirsct, mộlmtqt hai cứdwgu phảsjlti ởuxfksbefi nơenlhi ngưnobdrwsxi đeiloếirscn ngưnobdrwsxi đeiloi nhưnobd Trânobin Bảsjlto Cásbefc ——”

rwsxnh Bộlmtq quan viêkmfmn nótorui xong, đeilolmtqt nhiêkmfmn nhậhqmhn ra vàtchfi phầdldbn khôksybng đeiloúvijeng.

Ngưnobdrwsxi cótoru thểnobi đeiloếirscn Trânobin Bảsjlto Cásbefc xằsbefng bậhqmhy, hẳssxfn làtchftoru tiềurhqn đeiloi?

toru tiềurhqn, vậhqmhy khôksybng gọxcnvi làtchf đeilodldbu ótoruc khôksybng bìrwsxnh thưnobdrwsxng, mấrwjdy vịtmvgksybng tửseuk trong kinh vìrwsxrwsxm kíkzwxch thíkzwxch chíkzwxnh làtchf chuyệlmtqn gìrwsxifjbng dásbefm làtchfm.

Bằsbefng vàtchfo kinh nghiệlmtqm, hai ngưnobdrwsxi nàtchfy nótorui khôksybng chừvtdkng rấrwjdt cótoru thânobin phậhqmhn ——

“Buôksybng miệlmtqng bọxcnvn họxcnv ra.”

Miệlmtqng Thásbefi Tửseuk cuốirsci cùuvdwng đeiloưnobdsjltc tựffdl do, híkzwxt thởuxfk từvtdkng ngụksybm từvtdkng ngụksybm.

“Cásbefc ngưnobdơenlhi làtchf ngưnobdrwsxi nàtchfo?”

Nếirscu làtchf con chásbefu nhàtchf vọxcnvng tộlmtqc, nhânobin cơenlh hộlmtqi đeiloònsawi chúvijet tiềurhqn bạhuinc cũifjbng khôksybng tệlmtq, nótorui vậhqmhy hai ngưnobdrwsxi nàtchfy làtchf khôksybng muốirscn trưnobduxfkng bốirsci trong nhàtchf biếirsct mìrwsxnh làtchfm ra chuyệlmtqn xấrwjdu.

nsawn vềurhq Trânobin Bảsjlto Cásbefc dẫkzwxm đeilohuinp gânobiy ra thưnobdơenlhng vong, cásbefi nàtchfy cũifjbng đeiloơenlhn giảsjltn, đeilonobi hai ngưnobdrwsxi ngồljiai thưnobdrwsxng thêkmfmm tiềurhqn làtchf đeiloưnobdsjltc.

Khôksybng bồljiai thưnobdrwsxng? Vậhqmhy ngạhuini quásbef, chỉryrgtoru thểnobi thôksybng básbefo cho ngưnobdrwsxi trong nhàtchf lấrwjdy tiềurhqn bạhuinc chuộlmtqc ngưnobdrwsxi thôksybi.

Quan viêkmfmn Hìrwsxnh Bộlmtq nghĩsvgv đeiloếirscn cótoru phầdldbn chu đeiloásbefo.

Nếirscu làtchf ásbefn mạhuinng, tựffdl nhiêkmfmn khôksybng thểnobiuvdwy tiệlmtqn nhưnobd vậhqmhy, nhưnobdng hôksybm nay ngưnobdrwsxi thưnobdơenlhng vong làtchf ngoàtchfi ýsjlt muốirscn tạhuino thàtchfnh, cótoru đeiloưnobdrwsxng sốirscng rấrwjdt lớnfftn.


Đenlhirsci mặsbeft vớnffti vấrwjdn đeilourhq quan viêkmfmn Hìrwsxnh Bộlmtqsbefm ra, Thásbefi Tửseuk nhấrwjdt thờrwsxi cũifjbng khôksybng biếirsct nhưnobd thếirsctchfo cho phảsjlti.

Lầdldbn trưnobdnfftc hắmbfbn hai lầdldbn básbefo ra thânobin phậhqmhn đeilourhqu bịtmvg chặsbefn miệlmtqng, lầdldbn nàtchfy vạhuinn nhấrwjdt lạhuini chặsbefn miệlmtqng tiếirscp thìrwsxtchfm sao bânobiy giờrwsx?

Lầdldbn đeilodldbu tiêkmfmn bịtmvg lấrwjdp kíkzwxn miệlmtqng đeiloưnobda đeiloi nha môksybn Binh Mãirscnobd, lầdldbn thứdwgu hai bịtmvg lấrwjdp kíkzwxn miệlmtqng đeiloưnobda đeiloếirscn Hìrwsxnh Bộlmtq, nếirscu nhưnobd lạhuini bịtmvg lấrwjdp kíkzwxn miệlmtqng, chẳssxfng phảsjlti làtchf muốirscn đeiloưnobda đeiloếirscn trưnobdnfftc mặsbeft phụksyb hoàtchfng luôksybn sao?

Vừvtdka nghĩsvgv đeiloếirscn đeiloótoru, trưnobdnfftc mắmbfbt Thásbefi Tửseuk liềurhqn biếirscn thàtchfnh màtchfu đeiloen.

“Tạhuini sao khôksybng nótorui lờrwsxi nàtchfo? Cásbefc ngưnobdơenlhi đeiloếirscn tộlmtqt cùuvdwng làtchf ngưnobdrwsxi phưnobdơenlhng nàtchfo, mau nótorui!”

Thásbefi Tửseuk bịtmvg hỏfzehi đeiloếirscn trong lònsawng hoảsjltng hốirsct, trong cơenlhn vộlmtqi vàtchfng quay đeilodldbu nhìrwsxn nộlmtqi thịtmvg, rồljiai lậhqmhp tứdwguc bổllbh nhàtchfo qua késbefo quầdldbn nộlmtqi thịtmvg xuốirscng.

Nộlmtqi thịtmvg sữuvdwng sờrwsx, quan viêkmfmn Hìrwsxnh Bộlmtqifjbng sữuvdwng sờrwsx theo.

Khi nhìrwsxn thấrwjdy bêkmfmn dưnobdnffti trốirscng rỗtmvgng củuanba nộlmtqi thịtmvg, quan viêkmfmn Hìrwsxnh Bộlmtq giậhqmht mìrwsxnh mộlmtqt cásbefi hồljiai hồljian, sắmbfbc mặsbeft nhấrwjdt thờrwsxi vôksybuvdwng khótoru coi.

Thásbefi Tửseuk hung hăffdlng thởuxfk ra: “Nhìrwsxn thấrwjdy rồljiai chứdwgu, hắmbfbn làtchf nộlmtqi thịtmvg!”

“Ngàtchfi làtchf ——”

“Ta làtchf Thásbefi Tửseuk.”

Quan viêkmfmn Hìrwsxnh Bộlmtq trựffdlc tiếirscp ngãirsc quỵotco.

Thásbefi Tửseuk trong lònsawng vui mừvtdkng.


Đenlhânobiy làtchf tin rồljiai?

“Nhanh nhanh thảsjlt bổllbhn cung ra, bổllbhn cung tha cho ngưnobdơenlhi tộlmtqi đeilohuini bấrwjdt kíkzwxnh ——”

Lờrwsxi Thásbefi Tửseuknsawn chưnobda nótorui xong, quan viêkmfmn Hìrwsxnh Bộlmtq đeiloãirsc che mặsbeft nhanh chânobin bỏfzeh chạhuiny.

Thásbefi Tửseuk ngẩbrnrn ngưnobdrwsxi, nhìrwsxn vềurhq phíkzwxa nộlmtqi thịtmvg: “Ôazizng ta làtchfm gìrwsx bỏfzeh chạhuiny?”

Nộlmtqi thịtmvg mặsbeft tásbefi nhợsjltt lung lay sắmbfbp đeilollbh: “Cótoru phảsjlti đeiloi bẩbrnrm básbefo thưnobdsjltng quan hay khôksybng?”

Nộlmtqi thịtmvg cựffdlc kỳuxfk ngu xuẩbrnrn trong lònsawng Thásbefi Tửseuk rốirsct cuộlmtqc đeilosbefn đeiloúvijeng mộlmtqt lầdldbn.

rwsxnh Bộlmtq thịtmvg lang nghe hạhuin quan bẩbrnrm básbefo xong thanh ânobim đeilourhqu thay đeilollbhi: “ Ngưnobdrwsxi bịtmvg bắmbfbt tựffdlnobdng Thásbefi Tửseuk?”

Hạhuin quan gậhqmht mạhuinnh đeilodldbu: “Hạhuin quan đeiloãirscsbefc nhậhqmhn qua, mộlmtqt ngưnobdrwsxi khásbefc xásbefc thậhqmht làtchf nộlmtqi thịtmvg khôksybng cótoruffdln.”

Phảsjltn ứdwgung đeilodldbu tiêkmfmn củuanba Hìrwsxnh Bộlmtq thịtmvg lang chíkzwxnh làtchf bỏfzeh chạhuiny, nhưnobdng khi nghĩsvgv đeiloếirscn Trânobin Bảsjlto Cásbefc xuấrwjdt hiệlmtqn sựffdl cốirsc dẫkzwxm đeilohuinp thưnobdơenlhng vong, nếirscu bắmbfbt tớnffti thậhqmht sựffdltchf Thásbefi Tửseuk, cuốirsci cùuvdwng khẳssxfng đeilotmvgnh giấrwjdu khôksybng đeiloưnobdsjltc, trốirscn trásbefnh cho xong việlmtqc sẽmbfb bịtmvg hỏfzehi tộlmtqi, liềurhqn bỏfzeh đeiloi ýsjlt đeilotmvgnh bỏfzeh chạhuiny, sầdldbu đeiloếirscn túvijem chặsbeft rânobiu.

“Đenlhhuini nhânobin, nêkmfmn làtchfm gìrwsxnobiy giờrwsx?”

“Thôksybi, trưnobdnfftc đeiloi básbefo cásbefo cho Thưnobdsjltng Thưnobd đeilohuini nhânobin rồljiai nótorui.”

rwsxnh Bộlmtq Thưnobdsjltng Thưnobd trầdldbm ổllbhn hơenlhn Hìrwsxnh Bộlmtq thịtmvg lang mộlmtqt tíkzwx, căffdlng da đeilodldbu đeiloi nhìrwsxn thoásbefng qua, da đeilodldbu lậhqmhp tứdwguc nổllbh tung.

Thậhqmht sựffdltchf Thásbefi Tửseuk!


Thásbefi Tửseuk liếirscc mắmbfbt mộlmtqt cásbefi nhìrwsxn thấrwjdy Hìrwsxnh Bộlmtq Thưnobdsjltng Thưnobd, hôksyb to: “Cao thưnobdsjltng thưnobd, mau thảsjlt ta!”

rwsxnh Bộlmtq Thưnobdsjltng Thưnobdifjbng khôksybng biếirsct chíkzwxnh mìrwsxnh làtchfm sao đeiloi đeiloếirscn trưnobdnfftc mặsbeft Thásbefi Tửseuk: “Vi thầdldbn gặsbefp qua Thásbefi Tửseuk đeiloiệlmtqn hạhuin.”

Thásbefi Tửseuk nhẹsdih nhàtchfng thởuxfk ra.

ifjbng may Hìrwsxnh Bộlmtq Thưnobdsjltng Thưnobd biếirsct hắmbfbn!

“Khôksybng cầdldbn đeiloa lễsptz, ngưnobdơenlhi mau sai nhữuvdwng ngưnobdrwsxi nàtchfy thảsjlt bổllbhn cung, hôksybm nay bổllbhn cung hồljiai cung đeiloãirsc muộlmtqn rồljiai.”

rwsxnh Bộlmtq Thưnobdsjltng Thưnobdenlhi hơenlhi khom lưnobdng: “Đenlhnobi đeiloiệlmtqn hạhuin chịtmvgu ủuanby khuấrwjdt, vi thầdldbn giờrwsx đeiloưnobda đeiloiệlmtqn hạhuin ra ngoàtchfi.”

Trong lònsawng Thásbefi Tửseuk rốirsct cuộlmtqc yêkmfmn tânobim.

Gầdldbn nhấrwjdt hắmbfbn từvtdk nha môksybn Hộlmtq Bộlmtq trởuxfk lạhuini hoàtchfng thàtchfnh cũifjbng trong thờrwsxi gian nàtchfy, hiệlmtqn tạhuini trởuxfk vềurhqtoru thểnobitorui làtchf thầdldbn khôksybng biếirsct quỷnfft khôksybng hay.

Thásbefi Tửseuk ra khỏfzehi nha môksybn Hìrwsxnh Bộlmtq, trựffdlc tiếirscp đeiloi đeiloếirscn nha môksybn Hộlmtq Bộlmtq, mang theo ásbefm vệlmtqnobdu lạhuini nha môksybn Hộlmtq Bộlmtq vộlmtqi vàtchfng trốirscn vềurhq hoàtchfng cung.

Thásbefi Tửseuk khôksybng biếirsct chíkzwxnh làtchf, hắmbfbn chânobin trưnobdnfftc mớnffti rờrwsxi khỏfzehi nha môksybn Hìrwsxnh Bộlmtq, chânobin sau Hìrwsxnh Bộlmtq Thưnobdsjltng Thưnobd đeiloãirsc đeiloi gặsbefp Cảsjltnh Minh Đenlhếirsc.

Đenlhãirsc nhásbefo đeiloếirscn mứdwguc nàtchfy, Hìrwsxnh Bộlmtq Thưnobdsjltng Thưnobd thậhqmht sựffdl bấrwjdt lựffdlc che giấrwjdu giúvijep Thásbefi Tửseuk, sớnfftm bẩbrnrm básbefo cho Hoàtchfng Thưnobdsjltng mớnffti làtchfsbefch làtchfm củuanba ngưnobdrwsxi thôksybng minh.

Cảsjltnh Minh Đenlhếirsc mớnffti hỏfzehi biểnobiu hiệlmtqn củuanba Thásbefi Tửseuk gầdldbn đeiloânobiy xong, đeiloirsci vớnffti việlmtqc thầdldbn tửseuk khen ngợsjlti Thásbefi Tửseuk tựffdl nhiêkmfmn làtchf mộlmtqt chữuvdwifjbng khôksybng tin, cótoru đeiloiềurhqu Thásbefi Tửseuktoru thểnobi thàtchfnh thàtchfnh thậhqmht thậhqmht đeiloi nha môksybn quan chíkzwxnh, cũifjbng đeilouanb đeilonobi vui mừvtdkng rồljiai.

Khôksybng cótoru biệlmtqn phásbefp, ai bảsjlto con vợsjlt cảsjlt duy nhấrwjdt củuanba ôksybng  chíkzwxnh làtchfnobd chấrwjdt bìrwsxnh thưnobdrwsxng nhưnobd vậhqmhy, cũifjbng khôksybng thểnobi nhésbeft vàtchfo rồljiai sinh lạhuini lầdldbn nữuvdwa đeiloưnobdsjltc.

Theo lýsjlt thuyếirsct côksybng tásbefc dạhuiny dỗtmvg Thásbefi Tửseuk trưnobdnfftc giờrwsx đeilourhqu chưnobda từvtdkng buôksybng lỏfzehng, lêkmfmn lớnfftp giảsjltng bàtchfi đeilourhqu làtchf đeilohuini nho đeiloưnobdơenlhng thờrwsxi, nhưnobdng sao Thásbefi Tửseuk lạhuini khôksybng giỏfzehi giang vậhqmhy chứdwgu?

Cảsjltnh Minh Đenlhếirsc hoang mang sânobiu sắmbfbc, lạhuini hoàtchfi nghi cótoru phảsjlti do mìrwsxnh yêkmfmu cầdldbu quásbef cao hay khôksybng.

Thôksybi, Thásbefi Tửseuk nếirscu cótoru thểnobi thàtchfnh thàtchfnh thậhqmht thậhqmht làtchfm ngưnobdrwsxi, làtchfm mộlmtqt trữuvdw quânobin giữuvdw vữuvdwng cơenlh nghiệlmtqp quốirscc gia đeiloãirsctchf khôksybng thàtchfnh vấrwjdn đeilourhq rồljiai.

Mớnffti an ủuanbi chíkzwxnh mìrwsxnh xong, míkzwx mắmbfbt Cảsjltnh Minh Đenlhếirsc liềurhqn bắmbfbt đeilodldbu giậhqmht thìrwsxnh thịtmvgch.

Sắmbfbc mặsbeft vốirscn bìrwsxnh tĩsvgvnh củuanba Cảsjltnh Minh Đenlhếirsc nhấrwjdt thờrwsxi thay đeilollbhi, trong lònsawng chỉryrgtoru mộlmtqt ýsjlt niệlmtqm: Khôksybng hay rồljiai, lạhuini xảsjlty ra chuyệlmtqn xấrwjdu, lầdldbn nàtchfy lạhuini làtchf đeilodwgua nàtchfo? 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.