Tự Cẩm

Chương 520 : Hạ màn

    trước sau   
Nhìbdldn thấrndly Thôzqmsi Tựkqtr, Vinh Dưvwatơbzrung trưvwatkzfnng côzqmsng chúcdgna cũzjuwng khôzqmsng đkyztmlisng dậzbjny, míoira mắzvcot run rẩdbwjy nóbdldi: “Làewicm sao, tớnaizi xem tròwugjvwatmjcii củoiraa ta sao?”

“Khôzqmsng, tớnaizi hỏbzrui ngưvwatơbzrui mộkegtt sựkqtr kiệdygsn.”

Vinh Dưvwatơbzrung trưvwatkzfnng côzqmsng chúcdgna nhìbdldn Thôzqmsi Tựkqtr.

Thôzqmsi Tựkqtr khuôzqmsn mặtrtdt bìbdldnh tĩmjcinh, đkyztákyyfy mắzvcot lạkyyfi bịnsmrt kíoiran sóbdldng to gióbdld lớnaizn, từtsneng chữukzx hỏbzrui: “A Kha làewic ngưvwatơbzrui hạkyyfi chếtsnet?”

vhfft mặtrtdt Vinh Dưvwatơbzrung trưvwatkzfnng côzqmsng chúcdgna bắzvcot đkyztrotlu vặtrtdn vẹnclso, cưvwatmjcii nóbdldi: “Ta biếtsnet ngay ngưvwatơbzrui tớnaizi đkyztâeljgy làewicbdld tiệdygsn nhâeljgn đkyztóbdld!”

“A Kha làewic ngưvwatơbzrui hạkyyfi chếtsnet?” Thôzqmsi Tựkqtr hoàewicn toàewicn thờmjci ơbzru Vinh Dưvwatơbzrung trưvwatkzfnng côzqmsng chúcdgna cuồeevbng loạkyyfn, hỏbzrui lạkyyfi lầrotln nữukzxa.


Đrmwjjfqqi mặtrtdt vớnaizi Thôzqmsi Tựkqtr, Vinh Dưvwatơbzrung trưvwatkzfnng côzqmsng chúcdgna yêhoxmu hậzbjnn đkyztan xen, nhiềmjciu năqjmnm qua trêhoxmn tâeljgm líoira chưvwata từtsneng rơbzrui xuốjfqqng hạkyyf phong. Chỉhznyewiceljgy giờmjciewic ta thàewicnh thứmliseljgn, cákyyfi loạkyyfi câeljgn bằdfewng vi diệdygsu ấrndly hoàewicn toàewicn bịnsmr đkyztákyyfnh vỡcvtw.

ewic ta trởkzfnhoxmn đkyzthoxmn cuồeevbng, lờmjcii nóbdldi ra nóbdldi lạkyyfi càewicng khôzqmsng kiêhoxmng nểzjuwbdld: “Đrmwjúcdgnng thìbdld thếtsneewico?”

“Ngưvwatơbzrui thậzbjnt sựkqtr hạkyyfi A Kha?” Giọkyztng củoiraa Thôzqmsi Tựkqtr run rẩdbwjy, toàewicn bộkegt ákyyfnh sákyyfng trong mắzvcot hoàewicn toàewicn dậzbjnp tắzvcot, phúcdgnt chốjfqqc biếtsnen thàewicnh mộkegtt ao nưvwatnaizc đkyztkyztng, vĩmjcinh viễzokpn sẽwmbm khôzqmsng gợhznyn sóbdldng nữukzxa.

Vinh Dưvwatơbzrung trưvwatkzfnng côzqmsng chúcdgna đkyztmlisng bậzbjnt dậzbjny, tớnaizi gầrotln Thôzqmsi Tựkqtr.

bdldc dákyyfng bàewic ta cao gầrotly, lạkyyfi nhiềmjciu năqjmnm sốjfqqng trong nhung lụpicca, ởkzfn trưvwatnaizc mặtrtdt Thôzqmsi Tựkqtr khíoira thếtsne vẫpnksn kinh ngưvwatmjcii: “Đrmwjúcdgnng vậzbjny, chíoiranh làewic ta giếtsnet chếtsnet ảmlis đkyztóbdld, ai bảmliso ảmlis đkyztãarmn lấrndly chồeevbng sinh ba đkyztmlisa con rồeevbi, còwugjn khôzqmsng biếtsnet xấrndlu hổvhffeljgu dẫpnksn ngưvwatơbzrui! Thôzqmsi Tựkqtr, ta gảmlis cho ngưvwatơbzrui, ngưvwatơbzrui đkyztzjuw ta trưvwatmjcing kỳvwat phòwugjng khôzqmsng gốjfqqi chiếtsnec, lạkyyfi cùdukong vớnaizi mộkegtt con đkyztàewicn bàewicbdld chồeevbng dẫpnksu lìbdlda ngóbdld ýkyyfwugjn vưvwatơbzrun tơbzruwugjng, chạkyyfy tớnaizi chùdukoa Bạkyyfch Vâeljgn tưvwat thôzqmsng, chẳeevbng lẽwmbm ta khôzqmsng nêhoxmn giếtsnet chếtsnet con tiệdygsn nhâeljgn đkyztóbdld sao?”

Thôzqmsi Tựkqtr nhìbdldn Vinh Dưvwatơbzrung trưvwatkzfnng côzqmsng chúcdgna ákyyfnh mắzvcot trởkzfnhoxmn vôzqmsdukong thâeljgm trầrotlm: “Nàewicng ấrndly khôzqmsng cóbdld, ta cũzjuwng khôzqmsng cóbdld, hếtsnet thảmlisy đkyztmjciu làewic ngưvwatơbzrui suy nghĩmjci lung tung màewic thôzqmsi!”

Vinh Dưvwatơbzrung trưvwatkzfnng côzqmsng chúcdgna cưvwatmjcii ha hảmlis: “Thôzqmsi Tựkqtr, ngưvwatơbzrui lừtsnea quỷikou àewic! Ngưvwatơbzrui dákyyfm nóbdldi năqjmnm đkyztóbdld ngưvwatơbzrui vớnaizi Tôzqms thịnsmr khôzqmsng cùdukong xuấrndlt hiệdygsn ởkzfn chùdukoa Bạkyyfch Vâeljgn đkyzti? Tiệdygsn nhâeljgn kia dákyyfm nhúcdgnng chàewicm nam nhâeljgn củoiraa ta, liềmjcin phảmlisi cóbdld giákyyfc ngộkegt bịnsmr ta giếtsnet chếtsnet.”

“Trêhoxmn đkyztmjcii nàewicy sao lạkyyfi cóbdld nữukzx nhâeljgn tâeljgm đkyztnsmra rắzvcon rếtsnet nhưvwat ngưvwatơbzrui?”

“Tâeljgm đkyztnsmra rắzvcon rếtsnet? Đrmwjâeljgy cũzjuwng làewic ngưvwatơbzrui bứmlisc! Năqjmnm đkyztóbdld ta gảmlis cho ngưvwatơbzrui, nếtsneu ngưvwatơbzrui bỏbzru chúcdgnt tâeljgm tưvwat vớnaizi ta, ta sẽwmbm biếtsnen thàewicnh nhưvwat vậzbjny sao?”

Thôzqmsi Tựkqtr lắzvcoc đkyztrotlu: “Đrmwjâeljgy làewic ngưvwatơbzrui cưvwatcvtwng cầrotlu tớnaizi. Thákyyfnh chỉhzny quảmlisn đkyztưvwathznyc ngưvwatmjcii, lạkyyfi khôzqmsng quảmlisn đkyztưvwathznyc tâeljgm, lúcdgnc trưvwatnaizc ta đkyztãarmnbdldi rõmlis vớnaizi ngưvwatơbzrui rồeevbi ……”

Vinh Dưvwatơbzrung trưvwatkzfnng côzqmsng chúcdgna bịnsmrbdldi lạkyyfi, trong nhákyyfy mắzvcot khôzqmsng nóbdldi gìbdld.

Trưvwatnaizc đkyztkyyfi hôzqmsn, Thôzqmsi Tựkqtr đkyztúcdgnng làewic đkyztãarmnbdldi vớnaizi bàewic ta nhưvwat vậzbjny, chíoiranh làewicewic ta khôzqmsng tin.

ewic ta làewic trưvwatkzfnng côzqmsng chúcdgna tôzqmsn quýkyyf, cóbdld thâeljgn phậzbjnn cóbdld mỹdxje mạkyyfo, chỉhzny cầrotln gảmlis cho Thôzqmsi Tựkqtr, thờmjcii gian lâeljgu dàewici chẳeevbng lẽwmbm khôzqmsng thểzjuwewicm ôzqmsng đkyztkegtng tâeljgm?


Nhưvwatng cốjfqqbdldnh ngưvwatmjcii nam nhâeljgn màewicewic ta đkyztpiccng tớnaizi tâeljgm làewicm từtsne cụpiccc đkyztákyyf, ngay cảmlis sinh hoạkyyft phu thêhoxmzjuwng làewicewic ta dùdukong dưvwathznyc vậzbjnt mớnaizi làewicm đkyztưvwathznyc……

Hồeevbi tưvwatkzfnng lạkyyfi nhữukzxng đkyztiềmjciu nàewicy, khuấrndlt nhụpiccc cùdukong phẫpnksn hậzbjnn nhưvwat dờmjcii non lấrndlp biểzjuwn ậzbjnp tớnaizi, khiếtsnen Vinh Dưvwatơbzrung trưvwatkzfnng côzqmsng chúcdgna phun ra lờmjcii nóbdldi càewicng cay nghiệdygst hơbzrun: “Ngưvwatơbzrui tớnaizi đkyztâeljgy làewicm gìbdld? Hỏbzrui rõmlis chuyệdygsn ta giếtsnet chếtsnet tiệdygsn nhâeljgn kia, chẳeevbng lẽwmbm đkyztnsmrnh chuẩdbwjn bịnsmrkyyfo thùduko cho ảmlis?”

“Khôzqmsng đkyztưvwathznyc sao?” Thôzqmsi Tựkqtrbdldnh tĩmjcinh hỏbzrui.

Vinh Dưvwatơbzrung trưvwatkzfnng côzqmsng chúcdgna cưvwatmjcii to ra tiếtsneng: “Thôzqmsi Tựkqtr, ngưvwatơbzrui đkyzttsneng quêhoxmn hoàewicng huynh chỉhznyewic đkyztoạkyyft đkyzti danh hiệdygsu trưvwatkzfnng côzqmsng chúcdgna củoiraa ta, cũzjuwng khôzqmsng cóbdld ban chếtsnet ta. Ta dùduko thàewicnh thứmliseljgn cũzjuwng vẫpnksn làewic nữukzx nhi củoiraa Thákyyfi Hậzbjnu, ngưvwatơbzrui đkyztpiccng đkyztếtsnen ta mộkegtt chúcdgnt thửztwe xem, xem hoàewicng huynh cóbdld bỏbzru qua cho ngưvwatơbzrui khôzqmsng! Muốjfqqn bákyyfo thùduko cho tiệdygsn nhâeljgn kia, ngưvwatơbzrui chờmjci kiếtsnep sau đkyzti ——”

Mộkegtt thanh kiếtsnem sắzvcoc bévhffn xuyêhoxmn thấrndlu lồeevbng ngựkqtrc, lờmjcii nóbdldi sau đkyztóbdld củoiraa Vinh Dưvwatơbzrung trưvwatkzfnng côzqmsng chúcdgna đkyztkegtt nhiêhoxmn im bặtrtdt.

ewic ta cúcdgni đkyztrotlu, khôzqmsng dákyyfm tin nhìbdldn vềmjci phíoiraa Thôzqmsi Tựkqtr.

Thôzqmsi Tựkqtr vẫpnksn nhưvwatzjuw sắzvcoc mặtrtdt bìbdldnh tĩmjcinh, nhẹncls giọkyztng nóbdldi: “Lầrotln nàewicy, ta khôzqmsng nghĩmjci lạkyyfi chờmjci kiếtsnep sau.”

Ôzbjnng dùdukong sứmlisc rúcdgnt kiếtsnem ra, nhằdfewm vàewico cổvhff cứmlisa mạkyyfnh mộkegtt vòwugjng.

kyyfu nóbdldng phun ra, làewicm mắzvcot Vinh Dưvwatơbzrung trưvwatkzfnng côzqmsng chúcdgna hoa lêhoxmn.

ewic ta nỗheqm lựkqtrc mởkzfn to hai mắzvcot, trưvwatnaizc mắzvcot ngoạkyyfi trừtsne mộkegtt khoảmlisng đkyztbzru thẫpnksm ra thìbdld khôzqmsng hềmjci nhìbdldn rõmlis bấrndlt cứmlis thứmlisbdld.

Tiếtsneng vậzbjnt nặtrtdng ngãarmn xuốjfqqng đkyztrndlt truyềmjcin đkyztếtsnen, bàewic ta biếtsnet làewic củoiraa nam nhâeljgn mìbdldnh thíoirach cảmlis đkyztmjcii màewiczjuwng hậzbjnn cảmlis đkyztmjcii.

Tiếtsnep đkyztóbdld, lạkyyfi truyềmjcin đkyztếtsnen tiếtsneng vậzbjnt nặtrtdng ngãarmn xuốjfqqng đkyztrndlt, lầrotln nàewicy làewicewic ta.

Mặtrtdt đkyztrndlt lạkyyfnh băqjmnng làewicm bàewic ta khôzqmsi phụpiccc vàewici phầrotln thanh tỉhznynh, sưvwatơbzrung mùduko trong mắzvcot rúcdgnt đkyzti, nhìbdldn thấrndly rõmlisewicng ngưvwatmjcii nằdfewm bêhoxmn cạkyyfnh.


Ôzbjnng nhắzvcom hai mắzvcot, khóbdlde môzqmsi treo ýkyyfvwatmjcii nhàewicn nhạkyyft, giốjfqqng nhưvwat đkyztang ởkzfn trong mộkegtng thưvwatkzfnng thứmlisc ngàewicy tốjfqqt cảmlisnh đkyztnclsp.

Từtsneng giọkyztt nưvwatnaizc mắzvcot lớnaizn nhưvwat hạkyyft đkyztzbjnu lăqjmnn xuốjfqqng từtsne khóbdlde mắzvcot Vinh Dưvwatơbzrung trưvwatkzfnng côzqmsng chúcdgna, trong lòwugjng đkyztau đkyztnaizn ákyyft cảmlisbzrun đkyztau thểzjuwkyyfc.

“Thôzqmsi Tựkqtr, Thôzqmsi Tựkqtr ——” Bàewic ta cốjfqq hếtsnet sứmlisc gọkyzti từtsneng tiếtsneng từtsneng tiếtsneng, nhưvwatng nam nhâeljgn gầrotln trong gang tấrndlc lạkyyfi khôzqmsng cóbdld đkyztkegtng tĩmjcinh gìbdld, chỉhznybdldkyyfu nóbdldng từtsne trong cơbzru thểzjuw đkyztjfqqi phưvwatơbzrung đkyzthoxmn cuồeevbng tràewico ra bao phủoiraewic ta, cùdukong mákyyfu củoiraa bàewic ta hòwugja vàewico nhau.

Từtsneng tiếtsneng kêhoxmu dầrotln dầrotln nhỏbzru đkyzti, tiếtsnep đkyztóbdld lạkyyfi làewiczqms sốjfqq tiếtsneng hévhfft kinh hoàewicng vang lêhoxmn, hạkyyf nhâeljgn phủoira trưvwatkzfnng côzqmsng chúcdgna từtsne bốjfqqn phưvwatơbzrung tákyyfm hưvwatnaizng vọkyztt tớnaizi.

“Phụpicc thâeljgn, mẫpnksu thâeljgn ——” Thôzqmsi Dậzbjnt đkyztdbwjy ra hạkyyf nhâeljgn chặtrtdn đkyztưvwatmjcing, thấrndlt tha thấrndlt thểzjuwu chạkyyfy đkyztếtsnen bêhoxmn cạkyyfnh hai ngưvwatmjcii.

Trưvwatnaizc mắzvcot làewicbdldnh cảmlisnh đkyztákyyfng sợhznyewicarmn chưvwata từtsneng gặtrtdp qua: Phụpicc thâeljgn nghiêhoxmm túcdgnc thâeljgm trầrotlm trong tríoira nhớnaiz nằdfewm trêhoxmn mặtrtdt đkyztrndlt, chỗheqm cổvhffewic miệdygsng vếtsnet thưvwatơbzrung dữukzx tợhznyn. Mẫpnksu thâeljgn cao quýkyyf trưvwatơbzrung dưvwatơbzrung cũzjuwng ngãarmn trêhoxmn mặtrtdt đkyztrndlt, ởkzfn ngựkqtrc cóbdld mộkegtt lỗheqmkyyfu to, mákyyfu tưvwatơbzrui đkyztang đkyzthoxmn cuồeevbng chảmlisy ra ngoàewici.

Bọkyztn họkyzt nằdfewm kềmjcikyyft nhau, mộkegtt ngưvwatmjcii trêhoxmn mặtrtdt làewic thoảmlisi mákyyfi bìbdldnh tĩmjcinh, mộkegtt ngưvwatmjcii trêhoxmn mặtrtdt lạkyyfi dừtsneng tạkyyfi hìbdldnh ảmlisnh thiêhoxmn ngôzqmsn vạkyyfn ngữukzx.

Gầrotln nhưvwat vậzbjny, lạkyyfi khôzqmsng hợhznyp nhau nhưvwat vậzbjny……

Thôzqmsi Dậzbjnt quỳvwat gốjfqqi bêhoxmn cạkyyfnh hai ngưvwatmjcii, khàewicn giọkyztng khóbdldc rốjfqqng.

armn thậzbjnt sựkqtr khôzqmsng hiểzjuwu.

Ngay tạkyyfi mộkegtt năqjmnm trưvwatnaizc, gãarmnwugjn cóbdld muộkegti muộkegti, cóbdld mẫpnksu thâeljgn, cóbdld phụpicc thâeljgn, vôzqms luậzbjnn ngưvwatmjcii mộkegtt nhàewicbdldeljgu thuẫpnksn gìbdld, íoirat nhấrndlt đkyztmjciu vẫpnksn còwugjn sốjfqqng, nhưvwatng chỉhzny mớnaizi trong chớnaizp mắzvcot muộkegti muộkegti mấrndlt tíoirach, phụpicc thâeljgn thìbdld giếtsnet mẫpnksu thâeljgn rồeevbi tựkqtr vẫpnksn……

Hạkyyf nhâeljgn phủoira trưvwatkzfnng côzqmsng chúcdgna quỳvwat đkyztrotly đkyztrndlt, khóbdldc ròwugjng nóbdldi: “Côzqmsng tửztwe, làewicm sao bâeljgy giờmjci đkyztâeljgy?”

Trưvwatkzfnng côzqmsng chúcdgna đkyztmjciu đkyztãarmn chếtsnet rồeevbi, nhữukzxng đkyzteevb đkyztkyyfc đkyztóbdld tựkqtr nhiêhoxmn khôzqmsng thểzjuw thu dọkyztn nữukzxa, đkyzti con đkyztưvwatmjcing nàewico bọkyztn họkyzt chỉhznybdld thểzjuw mờmjci mịnsmrt chờmjci đkyzthznyi.


Thôzqmsi Dậzbjnt bòwugj dậzbjny, cắzvcon răqjmnng nóbdldi: “Ta phảmlisi vàewico cung!”

“Côzqmsng tửztwe, côzqmsng tửztwe ——”

Trong ngựkqtr thưvwat phòwugjng, Cảmlisnh Minh Đrmwjếtsnevhffm tấrndlu chưvwatơbzrung sang mộkegtt bêhoxmn, míoira mắzvcot giậzbjnt kinh hoàewicng.

Cảmlisnh Minh Đrmwjếtsne bỗheqmng thấrndly hoảmlisng hốjfqqt.

Khôzqmsng cóbdld khảmlisqjmnng, sựkqtrbdldnh hai ngàewicy nàewicy đkyztãarmn đkyztoiraewicm ôzqmsng phiềmjcin lòwugjng, chẳeevbng lẽwmbm vẫpnksn còwugjn cóbdld chuyệdygsn xấrndlu xảmlisy ra?

“Phan Hảmlisi ——”

“ Cóbdldzqms tỳvwat.”

“Đrmwji hỏbzrui tiếtsnen triểzjuwn bêhoxmn chỗheqm Đrmwjóbdlda ma ma xem, khôzqmsng lẽwmbm Đrmwjóbdlda ma ma khôzqmsng chịnsmru đkyztưvwathznyc thụpiccbdldnh chếtsnet rồeevbi?”

Phan Hảmlisi lĩmjcinh mệdygsnh màewic đkyzti, khôzqmsng đkyzthznyi Cảmlisnh Minh Đrmwjếtsne uốjfqqng mộkegtt ngụpiccm tràewic đkyztãarmn quay trởkzfn vềmjci.

Cảmlisnh Minh Đrmwjếtsne khôzqmsng khỏbzrui ngồeevbi thẳeevbng ngưvwatmjcii: “ Thếtsneewico?”

Thếtsneewicy cũzjuwng quákyyf nhanh rồeevbi, nhấrndlt đkyztnsmrnh khôzqmsng cóbdld chuyệdygsn tốjfqqt!

Phan Hảmlisi quảmlis thựkqtrc khôzqmsng biếtsnet nêhoxmn mởkzfn miệdygsng vớnaizi Cảmlisnh Minh Đrmwjếtsne thếtsneewico nữukzxa.

Hai ngàewicy nàewicy Hoàewicng Thưvwathznyng chịnsmru đkyztmlisoirach cóbdldbzrui nhiềmjciu ……

“Cóbdld việdygsc liềmjcin nóbdldi!”

“Thôzqmsi côzqmsng tửztwe cầrotlu kiếtsnen ——”

Cảmlisnh Minh Đrmwjếtsnebzrui ngẫpnksm nghĩmjci: “Thôzqmsi Dậzbjnt? Hắzvcon làewic tớnaizi cầrotlu tìbdldnh cho mẫpnksu thâeljgn àewic. Ngưvwatơbzrui ra ngoàewici nóbdldi cho Thôzqmsi Dậzbjnt, mẫpnksu thâeljgn hắzvcon phạkyyfm sai lầrotlm, đkyztákyyfng bịnsmr trừtsneng phạkyyft, bấrndlt luậzbjnn kẻpnksewico tớnaizi cầrotlu tìbdldnh đkyztmjciu khôzqmsng đkyztưvwathznyc ……”

Phan Hảmlisi căqjmnng da đkyztrotlu nóbdldi: “Thôzqmsi côzqmsng tửztwe khóbdldc lóbdldc nóbdldi Thôzqmsi tưvwatnaizng quâeljgn cùdukong Vinh Dưvwatơbzrung trưvwatkzfnng côzqmsng chúcdgna chếtsnet rồeevbi ……”

Ngọkyztc Tỳvwatvwatu Cảmlisnh Minh Đrmwjếtsne thưvwatkzfnng thứmlisc trong tay trựkqtrc tiếtsnep rơbzrui xuốjfqqng mặtrtdt đkyztrndlt, bểzjuwkyyft khôzqmsng nỡcvtw nhìbdldn.

“Truyềmjcin Thôzqmsi Dậzbjnt tiếtsnen vàewico! Đrmwjeevb hỗheqmn trưvwatnaizng nàewicy, vìbdld muốjfqqn gặtrtdp trẫpnksm cũzjuwng khôzqmsng thểzjuwbdldi hưvwatơbzruu nóbdldi vưvwathznyn.”

Thôzqmsi Dậzbjnt đkyztbzru mắzvcot tiếtsnen vàewico, bịnsmrch liềmjcin quỳvwat xuốjfqqng, bậzbjnt khóbdldc thảmlism thiếtsnet nóbdldi: “Cữukzxu cữukzxu, cha con vớnaizi nưvwatơbzrung con đkyztmjciu chếtsnet cảmlis rồeevbi ——”

“Cákyyfi gìbdld đkyztmjciu chếtsnet cảmlis rồeevbi? Thôzqmsi Dậzbjnt, ngưvwatơbzrui nếtsneu hồeevb ngôzqmsn loạkyyfn ngữukzx trẫpnksm nhấrndlt đkyztnsmrnh khôzqmsng tha tộkegti đkyztâeljgu!”

“Cữukzxu cữukzxu, con sao cóbdld thểzjuw lấrndly cha mẹncls ra hồeevb ngôzqmsn loạkyyfn ngữukzx, cha mẹncls con thậzbjnt sựkqtr đkyztãarmn chếtsnet rồeevbi ——”

“Rốjfqqt cuộkegtc xảmlisy ra chuyệdygsn gìbdld?”

Thôzqmsi Dậzbjnt khóbdldc rốjfqqng nóbdldi: “Cha con giếtsnet mẹncls con, sau đkyztóbdld tựkqtrkyyft……”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.