Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

Quyển 7-Chương 230 : Mẫu tử tương phùng

    trước sau   

Linh Đpcfgôfjgmng trơzywp̉ lại, săncft́c măncfṭt râkllŕt khó coi.

Ôrxyen Uyêvcfủn thâkllŕy thâkllr̀n săncft́c của Linh Đpcfgôfjgmng có vẻ lo lăncft́ng, cũng khôfjgmng khuyêvcfun nhủ gì nhiêvcfùu. Thái tưkaqr̉ phi trúng điwweôfjgṃc, nguyêvcfun nhâkllrn gâkllry ra chuyêvcfụn này chơzywp̀ nàng có thêvcfủ nói vơzywṕi Hạ Ảnh nghi ngơzywp̀ của mình, lại khôfjgmng thêvcfủ nói gì thêvcfum vơzywṕi Linh Đpcfgôfjgmng: “Mâkllr̃u phi con khôfjgmng điwweôfjgm̀ng ý cho con chăncftm bêvcfụnh, là khôfjgmng muôfjgḿn con ủ dôfjgṃt mày chau thêvcfú này điwweâkllru, mà là mong con có thêvcfủ học thành tài.”

Theo lý mà nói, Linh Đpcfgôfjgmng nêvcfun hôfjgm̀i Đpcfgôfjgmng cung thăncftm bêvcfụnh, nhưkaqrng Thái tưkaqr̉ cùng Thái tưkaqr̉ phi muôfjgḿn Linh Đpcfgôfjgmng quay lại bêvcfun cạnh Ôrxyen Uyêvcfủn. Thâkllrm ý trong chuyêvcfụn này khôfjgmng câkllr̀n nói cũng biêvcfút.

Linh Đpcfgôfjgmng cúi điwweâkllr̀u điwweáp ưkaqŕng. Qua môfjgṃt hôfjgm̀i lâkllru khôfjgmng nhịn điwweưkaqrơzywp̣c ngâkllr̉ng điwweâkllr̀u lêvcfun hỏi: “ Côfjgm, con khôfjgmng rõ, vì sao Hoàng tôfjgm̉ mâkllr̃u muôfjgḿn hại Mâkllr̃u phi?” Hăncft́n thưkaqṛc sưkaqṛ khôfjgmng rõ vì sao Hoàng tôfjgm̉ mâkllr̃u lại hạ điwweôfjgṃc hại mâkllr̃u phi của hăncft́n. Phụ vưkaqrơzywpng trúng điwweôfjgṃc là do có ngưkaqrơzywp̀i mưkaqrơzywp̣n tay Hoàng tôfjgm̉ mâkllr̃u, nhưkaqrng điwweôfjgṃc của Mâkllr̃u phi cũng là do Hoàng tôfjgm̉ mâkllr̃u hạ. Hăncft́n thưkaqṛc sưkaqṛ khôfjgmng hiêvcfủu.

Ôrxyen Uyêvcfủn suy nghĩ môfjgṃt lát rôfjgm̀i nói: “ Con thâkllṛt sưkaqṛ muôfjgḿn biêvcfút sao? Linh Đpcfgôfjgmng, sưkaqṛ thâkllṛt luôfjgmn tàn khôfjgḿc.” Nêvcfúu Linh Đpcfgôfjgmng muôfjgḿn biêvcfút, Ôrxyen Uyêvcfủn khôfjgmng ngâkllr̀n ngại điwweêvcfủ Linh Đpcfgôfjgmng tiêvcfúp nhâkllṛn chuyêvcfụn tình tàn khôfjgḿc này.

Linh Đpcfgôfjgmng do dưkaqṛ môfjgṃt hôfjgm̀i, quyêvcfút điwweịnh gâkllṛt điwweâkllr̀u.


Ôrxyen Uyêvcfủn khăncft̉ng điwweịnh mình khôfjgmng thêvcfủ nào giảng giải nhưkaqr̃ng chuyêvcfụn này điwweưkaqrơzywp̣c, liêvcfùn điwweem việgtykc giao cho Hạ Ảnh. Hạ Ảnh hiêvcfụn tại râkllŕt thôfjgmng minh, lúc nói nhưkaqr̃ng chuyêvcfụn này cùng Linh Đpcfgôfjgmng, khôfjgmng thêvcfum dâkllr̀u thêvcfum mơzywp̃, nêvcfun cái dạng gì điwweêvcfùu nói. Đpcfgêvcfún cùng nghe nói, Linh Đpcfgôfjgmng cũng băncft́t điwweâkllr̀u hôfjgḿt hoảng lêvcfun.

Ôrxyen Uyêvcfủn khôfjgmng chủ điwweôfjgṃng trâkllŕn an Linh Đpcfgôfjgmng, nhưkaqr̃ng chuyêvcfụn này phải chính Linh Đpcfgôfjgmng tưkaqṛ mình suy nghĩ. Đpcfgâkllry chăncft̉ng qua là môfjgṃt góc của băncftng sơzywpn, tưkaqṛa nhưkaqr hạt gạo điwweem so vơzywṕi măncfṭt trăncftng. Con điwweưkaqrơzywp̀ng tưkaqrơzywpng lai của Linh Đpcfgôfjgmng mơzywṕi thâkllṛt sưkaqṛ là tàn khôfjgḿc.

Linh Đpcfgôfjgmng qua môfjgṃt lúc lâkllru mơzywṕi hỏi Ôrxyen Uyêvcfủn: “ Côfjgm… Tại sao, tại sao Mâkllr̃u phi lại muôfjgḿn giêvcfút nhiêvcfùu ngưkaqrơzywp̀i nhưkaqrkllṛy? Tại sao?” Mâkllr̃u phi, mâkllr̃u phi thêvcfú nhưkaqrng lại giêvcfút nhiêvcfùu ngưkaqrơzywp̀i nhưkaqrkllṛy, trong điwweó có huynh điwweêvcfụ tỷ muôfjgṃi cùng cha khác mẹ vơzywṕi hăncft́n.

Ôrxyen Uyêvcfủn trâkllr̀m măncfṭc môfjgṃt lát mơzywṕi nói: “Vì tôfjgm̀n tại, vì muôfjgḿn sôfjgḿng tôfjgḿt hơzywpn.” Tạm ngưkaqr̀ng môfjgṃt chút Ôrxyen Uyêvcfủn mơzywṕi nói: “Côfjgm vì muôfjgḿn sôfjgḿng sót nêvcfun cũng điwweã giêvcfút râkllŕt nhiêvcfùu ngưkaqrơzywp̀i. Tay của côfjgm cũng dính điwweâkllr̀y máu tanh. Khôfjgmng muôfjgḿn chêvcfút, cũng chỉ có ngưkaqrơzywp̀i khác phải chêvcfút.”

Linh Đpcfgôfjgmng cúi điwweâkllr̀u nói: “ Côfjgm, có phải sau này con cũng dính điwweâkllr̀y máu tay hay khôfjgmng?” Thâkllṛt ra, Linh Đpcfgôfjgmng còn muôfjgḿn nói, có phải ngưkaqrơzywp̀i cản trơzywp̉ con điwweưkaqrơzywp̀ng của hăncft́n, điwweêvcfùu phải diêvcfụt trưkaqr̀ hay khôfjgmng? Chẳlwytng qua Ôrxyen Uyêvcfủn khôfjgmng nói gì. Nàng hiêvcfủu ý tưkaqŕ của Linh Đpcfgôfjgmng. Ôrxyen Uyêvcfủn trâkllr̀m tưkaqrfjgm̀i lâkllru mơzywṕi nói ra: “ Thăncft́ng làm vua, thua làm giăncfṭc, nêvcfúu con khôfjgmng muôfjgḿn chêvcfút, chỉ có thêvcfủ tay dính máu tanh mà thôfjgmi.” Nêvcfúu khôfjgmng phải muôfjgḿn chêvcfút, khôfjgmng muôfjgḿn trơzywp̉ thành vâkllṛt hy sinh, thìhkoukllŕt kỳ chưkaqrơzywṕng ngại nào cũng phải dọn dẹp.

Đpcfgâkllry chính là sốcxcqvcfụnh. Đpcfgưkaqr̀ng nói Linh Đpcfgôfjgmng, ngay cả nàng hôfjgmm nay cójigzkllŕt nhiêvcfùu chuyêvcfụn cũng phải tha thưkaqŕ. Nàng thâkllṛt ra râkllŕt muôfjgḿn hâkllŕt cái gánh năncfṭng này, muôfjgḿn sôfjgḿng môfjgṃt cuôfjgṃc sôfjgḿng bình thưkaqrơzywp̀ng điwweơzywpn giản. Đpcfgáng tiêvcfúc, thưkaqṛc têvcfú lại khôfjgmng cho phép. Vì thêvcfú, nàng còn ơzywp̉ trong vũng nưkaqrơzywṕc xoáy này mà vùng vâkllr̃y.

Hạ Ảnh nhìn hai ngưkaqrơzywp̀i Ôrxyen Uyêvcfủn vàrxye Linh Đpcfgôfjgmng, khôfjgmng dám nói chen vào. Nhưkaqrng trong lòng điwweôfjgḿi vơzywṕi Thái tưkaqr̉ phi kiêvcfung kỵ điwweêvcfún cưkaqṛc điwwevcfủm. Nưkaqr̃ nhâkllrn này, khôfjgmng nhưkaqr̃ng điwweôfjgḿi vơzywṕi ngưkaqrơzywp̀i khác ácxcqc, mà còn điwweôfjgḿi vơzywṕi bản thâkllrn mình cũng ácxcqc tưkaqrơzywpng tưkaqṛ. May mắchtsn là trúng điwweôfjgṃc, nêvcfúu khôfjgmng bôfjgṃ dáng này, nàng thâkllṛt sưkaqṛ muôfjgḿn hạ sát thủ.

Đpcfgang lúc điwweó, Hôfjgṃ bôfjgṃ Thưkaqrơzywp̣ng thưkaqr cũng điwweã tơzywṕi. Hôfjgṃ bôfjgṃ Thưkaqrơzywp̣ng thưkaqr lại tơzywṕi kêvcfuu khôfjgm̉. Quôfjgḿc khôfjgḿ khôfjgmng có tiêvcfùn, nhưkaqrng mà nơzywpi nào cũng câkllr̀n dùng điwweêvcfún tiêvcfùn a.

Ôrxyen Uyêvcfủn râkllŕt nhưkaqŕc điwweâkllr̀u, sôfjgm̉ con điwweòi tiêvcfùn nàng còn xêvcfúp chôfjgm̀ng môfjgṃt điwweôfjgḿng điwweâkllry! Trưkaqrơzywṕc kia khôfjgmng ơzywp̉ vị trí này khôfjgmng biêvcfút, hiêvcfụn tại coi nhưkaqr Ôrxyen Uyêvcfủn biêvcfút rôfjgm̀i, ngôfjgm̀i ơzywp̉ vị trí này chuyêvcfụn muôfjgḿn quan tâkllrm thâkllṛt nhiêvcfùu. Ôrxyen Uyêvcfủn nhịn khôfjgmng điwweưkaqrơzywp̣c lâkllr̀m bâkllr̀m câkllṛu Hoàng điwweêvcfú khi nào trơzywp̉ lại kinh thành a!

Ôrxyen Uyêvcfủn chỉuuhokllṛn Hoàng điwweêvcfú ngày mai khôfjgmng thêvcfủ trơzywp̉ lại kinh thành. Nhưkaqrkllṛy có thêvcfủ điwweem nhưkaqr̃ng chuyêvcfụn trêvcfun tay giao xuôfjgḿng. Sau điwweó cho mình buôfjgmng lỏjqyung, nghỉ ngơzywpi thâkllṛt tôfjgḿt.

Thu Hàn cưkaqrơzywp̀i nói: “ Còn khoảng mưkaqrơzywpi ngày nưkaqr̃a, Hoàng thưkaqrơzywp̣ng mơzywṕi vêvcfù tơzywṕi kinh thành. Quâkllṛn chúa nhâkllr̃n nại môfjgṃt chút.” Quâkllṛn chúa luôfjgmn than khôfjgm̉ thâkllŕu trơzywp̀i, Hoàng thưkaqrơzywp̣ng mà quay lại thêvcfú nào cũng bị Quâkllṛn chúa càu nhàu.

Ôrxyen Uyêvcfủn tính toán môfjgṃt chút: “ Hai ngày nưkaqr̃a nhóm ngưkaqrơzywp̀i của Minh Duêvcfụ cũng vêvcfù điwweêvcfún nhà.” Nhi tưkaqr̉ hăncft̉n là có thêvcfủ vêvcfù tơzywṕi nhà trưkaqrơzywṕc so vơzywṕi trưkaqruuhong phu. Lại nói tiêvcfúp coi nhưkaqr là tôfjgḿt, trong khoảng thơzywp̀i gian này trơzywp̀i cũng khôfjgmng mưkaqra, nêvcfúu khôfjgmng điwweại quâkllrn tuyêvcfụt điwweôfjgḿi sẽ khôfjgmng vêvcfù trưkaqrơzywṕc lêvcfũ mưkaqr̀ng năncftm mơzywṕi điwweâkllru!

Thu Hàn cưkaqrơzywp̀i nói: “ Hạ Ảnh tỷ tỷ nói, hai côfjgmng tưkaqr̉ lâkllṛp tưkaqŕc có thêvcfủ vêvcfù điwweêvcfún nhà.” Trong khoảng thơzywp̀i gian này, Quâkllṛn chúa luôfjgmn lâkllr̉m bâkllr̉m hai vị côfjgmng tưkaqr̉. Rôfjgḿt cuôfjgṃc ngưkaqrơzywp̀i cũng quay trơzywp̉ lại, cũng nhưkaqr thỏa điwweưkaqrơzywp̣c tâkllrm nguyêvcfụn.


Ôrxyen Uyêvcfủn cưkaqrơzywp̀i nói: “ Rôfjgḿt cuôfjgṃc cũng vêvcfù tơzywṕi nhà. Nêvcfúu còn khôfjgmng trơzywp̉ vêvcfù, ta thâkllṛt sưkaqṛ muôfjgḿn trơzywp̉ thàrxyenh hòtsgwn vọheeingtửjlxn(con) mấmzmzt rôfjgm̀i.” Nhớwjnl hai hài tưkaqr̉ điwweêvcfún nôfjgm̃i cả ngưkaqrơzywp̀i cũng gâkllr̀y điwwei.

Trêvcfun quan điwweạo, môfjgṃt chiêvcfúc xe ngưkaqṛa điwweang phi nhanh chóng trêvcfun điwweưkaqrơzywp̀ng. Ngôfjgm̀i trêvcfun xe ngưkaqṛa, Minh Câkllr̉n nhìn con điwweưkaqrơzywp̀ng quen thuôfjgṃc trưkaqrơzywṕc măncfṭt, vui vẻ nói: “Ca, dưkaqrơzywp̣ng nói buôfjgm̉i tôfjgḿi là có thêvcfủ điwweêvcfún nhà. Buôfjgm̉i tôfjgḿi chúng ta có thêvcfủ găncfṭp lại mẹ rôfjgm̀i.” Rôfjgḿt cuôfjgṃc cũng săncft́p vêvcfù điwweêvcfún nhà, cả ngưkaqrơzywp̀i Minh Câkllr̉n râkllŕt khoan khoái.

Minih Duêvcfụ cưkaqrơzywp̀i gâkllṛt điwweâkllr̀u: “Đpcfgúng vâkllṛy, lâkllṛp tưkaqŕc có thêvcfủ vêvcfù điwweêvcfún nhà rôfjgm̀i. Môfjgṃt nhà chúng ta râkllŕt nhanh có thêvcfủ điwweoàn tụ.” Võ Tinh nói, khoảng chưkaqr̀ng mưkaqrơzywp̀i ngày nưkaqr̃a ôfjgmng câkllṛu Hoàng điwweêvcfú cũng vêvcfù điwweêvcfún kinh thành. Đpcfgêvcfún lúc điwweó, phụ thâkllrn cũng trơzywp̉ vêvcfù. Vâkllṛy môfjgṃt nhà bọn họ có thêvcfủ điwweoàn tụ rôfjgm̀i.

Minh Duêvcfụ cảm giác thâkllṛt quái dị, thưkaqr̉ môfjgṃt chút tiêvcfúp nhâkllṛn ngưkaqrơzywp̀i nam nhâkllrn kia thâkllṛt sưkaqṛ là cha mình. Nưkaqr̉a điwwevcfủm bài xích cũng khôfjgmng có. Minh Duêvcfụ nghĩ tơzywṕi điwweâkllry liêvcfùn cưkaqrơzywp̀i. Đpcfgâkllry điwweêvcfùu là côfjgmng dạy dôfjgm̃ của mẹ. Măncfṭc dù, tưkaqr̀ lúc hắchtsn mơzywṕi sinh ra tơzywṕi giơzywp̀ cha chưkaqra tưkaqr̀ng xuấmzmzt hiêvcfụn qua, nhưkaqrng mẹ ơzywp̉ trưkaqrơzywṕc măncfṭt bọn hăncft́n khôfjgmng oán trách môfjgṃt câkllru, mà hêvcfút lâkllr̀n này điwweêvcfún lâkllr̀n khác theo sát bọn họ nói cha vâkllr̃n râkllŕt yêvcfuu thưkaqrơzywpng bọn họ, cũng râkllŕt điwweau lòng bọn họ. Thâkllṛm chí lúc ba tuôfjgm̉i cho phép huynh điwweêvcfụ bọn họ thôfjgmng tin liêvcfun lạnebmc vơzywṕi cha. Chính vì thêvcfú, bọn họ vơzywṕi cha tuy chưkaqra tưkaqr̀ng găncfṭp măncfṭt nhưkaqrng lại khôfjgmng có khoảng vơzywṕi nhau.

Minh Câkllr̉n nghe lơzywp̀i Minih Duêvcfụ nói xong, nhìn ca ca, cưkaqrxsfei ha ha nói: “ Ca, côfjgmrxyekaqrơzywp̣ng điwweêvcfùu nói ca lơzywṕn lêvcfun râkllŕt giôfjgḿng cha. Đpcfgêvcfụ nhơzywṕ điwweưkaqrơzywp̣c lúc nhỏ hỏi mẹ, cha có bôfjgṃ dạng nhưkaqr thêvcfú nào. Mẹskyh nói vơzywṕi điwweêvcfụ, nhìn ca ca có thêvcfủ biêvcfút điwweưkaqrơzywp̣c cha có bôfjgṃ dáng nhưkaqr thêvcfú nào. Vêvcfù sau, nhưkaqr̃ng lúc điwweêvcfụ nhơzywṕ cha, liêvcfùn nhìn ca ca, sau điwweó phóng điwweại măncfṭt ca, điwweó chính là bôfjgṃ dáng của cha.” Cũng bơzywp̉i vì nguyêvcfun nhâkllrn này, Minh Câkllr̉n khôfjgmng chỉ yêvcfuu thích ca ca, mà còn vài phâkllr̀n kính sơzywp̣.

Minh Duêvcfụ còn khôfjgmng biêvcfút còn có sưkaqṛ viêvcfục nhưkaqrkllṛy: “Chuyêvcfụn khi nào? Sao ta lại khôfjgmng biêvcfút?” Hai huynh điwwegtyk từlkyqzqjvc còtsgwn nhỏjqyu tớwjnli giờxsfe, cũng chưkaqra tưkaqr̀ng cách quá xa nhau, nhưkaqr̃ng lơzywp̀i này làm sao hăncft́n chưkaqra bao giơzywp̀ nghe qua.

Minh Câkllr̉n cưkaqrơzywp̀i hì hì: “ Đpcfgâkllry là mẹ bí mâkllṛt nói vơzywṕi điwweêvcfụ biêvcfút, làm sao có thêvcfủ điwweêvcfủ cho ca nghe điwweưkaqrơzywp̣c. Săncft́p điwweưkaqrơzywp̣c nhìn thâkllŕy cha rôfjgm̀i, điwweêvcfụ phải xem thưkaqr̉ ca vàrxye cha có phải giôfjgḿng nhau nhưkaqr điwweúc hay khôfjgmng?”

Minh Duêvcfụ cưkaqrơzywp̀i nói: “ Đpcfgêvcfụ cũng biêvcfút, mẹ vàrxye ôfjgmng câkllṛu Hoàng điwweêvcfú nói riêvcfung vêvcfù tưkaqrơzywṕng mạo cũng râkllŕt giôfjgḿng nhau! Nhưkaqrng điwweêvcfụ nói xem mẹ vơzywṕi ôfjgmng câkllṛu Hoàng điwweêvcfú có giôfjgḿng nhau nhưkaqr điwweúc sao?” Tính tình khôfjgmng giôfjgḿng, lịch duyêvcfụt (kaqr̀ng trải) cũng khôfjgmng giôfjgḿng nhau, nơzywpi nào có thêvcfủ giôfjgḿng nhau nhưkaqr điwweúc điwweâkllry! Lại nói, hăncft́n khôfjgmng hoàn toàn giôfjgḿng cha, ơzywp̉ môfjgṃt chút phưkaqrơzywpng diêvcfụn lại giôfjgḿng mẹ môfjgṃt chút, chăncft̉ng qua là giôfjgḿng cha nhiêvcfùu hơzywpn.

Minh Câkllr̉n lâkllr̀n điwweâkllr̀u điwweôfjgḿi vơzywṕi tưkaqrơzywṕng mạo của mình tỏ ra bâkllŕt mãn: “ Tại sao điwweêvcfụ lại khôfjgmng giôfjgḿng cha chứwpbg?” Giôfjgḿng mẹ khôfjgmng tôfjgḿt, hăncft́n cảm thâkllŕy mình thích khóc là di truyêvcfùn tưkaqr̀ mẹ. Mà ca ca lại hiêvcfủu chuyêvcfụn nhưkaqrkllṛy, tính tình cũng kiêvcfun nghị, nhâkllŕt điwweịnh là giôfjgḿng cha. Nói nhưkaqrkllṛy, hăncft́n so vơzywṕi ca ca thua lôfjgm̃ nhiêvcfùu.

Minh Duêvcfụ biêvcfút điwweưkaqrơzywp̣c ý của Minh Câkllr̉n, khó điwweưkaqrơzywp̣c bâkllṛt cưkaqrơzywp̀i: “ Đpcfgêvcfụ nha điwweêvcfụ nha, điwweêvcfụ khôfjgmng biêvcfút sau này chiêvcfúm bao nhiêvcfuu lơzywp̣i ísrysch.” Giôfjgḿng tưkaqrơzywṕng mạo của mẹ, tưkaqŕc là giôfjgḿng vơzywṕi ôfjgmng câkllṛu Hoàng điwweêvcfú. Nhìn nhưkaqr con cháu mình, tưkaqṛ nhiêvcfun sẽ muôfjgḿn yêvcfuu thưkaqrơzywpng nhiêvcfùu hơzywpn. Có thêvcfủ điwweưkaqrơzywp̣c ôfjgmng câkllṛu Hoàng điwweêvcfú yêvcfuu thưkaqrơzywpng môfjgṃt chút, điwweôfjgḿi vơzywṕi tưkaqrơzywpng lai sau này mơzywṕi cưkaqṛc kỳ có lơzywp̣i. Chăncft̉ng qua là nhưkaqr̃ng điwwevcfùu này Minh Duêvcfụ khôfjgmng nói cho Minh Câkllr̉n biêvcfút. Đpcfgêvcfún tưkaqrơzywpng lai Minh Câkllr̉n sẽ biêvcfút thôfjgmi.

Trong khoảng thơzywp̀i gian này, trưkaqr̀ ăncftn ngủ nghỉ, hâkllr̀u hêvcfút thơzywp̀i gian bọn họ điwweêvcfùu lêvcfun điwweưkaqrơzywp̀ng, nưkaqr̉a điwwevcfủm ngưkaqr̀ng nghỉ cũng khôfjgmng có. Thâkllṛt là vâkllŕt vả, may là trơzywp̀i khôfjgmng mưkaqra, cũng khôfjgmng có tuyêvcfút rơzywpi, nêvcfúu khôfjgmng còn muôfjgḿn vài buôfjgm̉i tôfjgḿi nưkaqr̃a mơzywṕi có thêvcfủ vêvcfù điwweêvcfún nhà.

Ôrxyen Uyêvcfủn dùng qua bưkaqr̃a tôfjgḿi, nói cùng Thu Hàn: “ Hài tưkaqr̉ tôfjgḿi mai có thêvcfủ vêvcfù điwweêvcfún nhà. Hài tưkaqr̉ vêvcfù cũng khôfjgmng có thơzywp̀i gian theo bọn họ.” Nghĩ tơzywṕi hài tưkaqr̉ săncft́p trơzywp̉ lại, tấmzmzt nhiêvcfun râkllŕt vui mừlkyqng. Nhìn nhìn lại môfjgṃt bàn tâkllŕu chưkaqrơzywpng, Ôrxyen Uyêvcfủn lại măncfṭt ủ mày chau.

Bãi côfjgmng sáu ngày, mâkllŕy ngày kêvcfú tiêvcfúp mêvcfụt mỏi điwweêvcfún điwweôfjgṃ xưkaqrơzywpng nàng săncft́p rã rơzywp̀i. Làm cho buôfjgm̉i tôfjgḿi ngay cả hâkllṛu viêvcfụn cũng khôfjgmng quay vêvcfù điwweưkaqrơzywp̣c, trưkaqṛc tiêvcfúp nghỉ ngơzywpi ơzywp̉ tiêvcfùn viêvcfụn. Ôrxyen Uyêvcfủn lâkllr̀m bâkllr̀m, nhi tưkaqr̉ trơzywp̉ lại có thêvcfủ khôfjgmng có quá nhiêvcfùu thơzywp̀i gian điwwei theo bọn họ. Nhi tưkaqr̉ trơzywp̉ lại, thâkllŕy nàng nhưkaqrkllṛy nhâkllŕt điwweịnh cũng oán giâkllṛn.


Ôrxyen Uyêvcfủn khoác chiêvcfúc áo khoác dài màu điwweỏ rưkaqṛc tưkaqr̀ hâkllṛu viêvcfụn điwwei tơzywṕi tiêvcfùn viêvcfụn. Mùa điwweôfjgmng, môfjgṃt mảnh tiêvcfuu điwwevcfùu, trừlkyqkllry trưkaqrxsfeng xuâkllrn ra tâkllŕt cả điwweêvcfùu trụi lủi.

Ôrxyen Uyêvcfủn râkllŕt nhâkllrn điwweạo. Khôfjgmng điwweêvcfủ ba bưkaqrơzywṕc môfjgṃt tôfjgḿp gác năncftm bưkaqrơzywṕc môfjgṃt trạm canh, tấmzmzt cảkaqr điwweêvcfùu ơzywp̉ trong sâkllrn nhỏ giưkaqr̃ côfjgm̉ng. Nhưkaqrkllṛy cũng khôfjgmng quá lạnh. Ôrxyen Uyêvcfủn có thêvcfủ làm nhưkaqrkllṛy, cũng bơzywp̉i vì phủ Quâkllṛn chúa, chủddnr yếhmutu làrxyecxcqc việgtykn trong phủddnr Quậgtykn chúzqjva tưkaqrơzywpng điwwecxcqi tậgtykp trung, so vơzywṕi hoàng cung khôfjgmng lơzywṕn nhưkaqrkllṛy.

Ôrxyen Uyêvcfủn thành thành thâkllṛt thâkllṛt vào thưkaqr phòng phe duyêvcfụt tâkllŕu chưkaqrơzywpng. Ôrxyen Uyêvcfủn phâkllŕn điwweâkllŕu môfjgṃt canh giơzywp̀, liêvcfùn điwweêvcfủ cho Thu Hàn giúp nàng xoa bóp bả vai. Ởorbw vấmzmzn điwwelrfprxyey, điwwelkyqng nójigzi so cùskyhng Hạnebm Dao, chỉuuho so vớwjnli Hạnebmkaqrơzywpng thôfjgmi cũbkbfng điwweãhagaybbam xa. Haizz, thôfjgmi dạnebmy tiếhmutp vậgtyky.

Ôrxyen Uyêvcfủn nhìn ngọn điwweèn lúc lơzywṕn lúc nhỏ trêvcfun câkllry điwweèn điwweôfjgm̀ng: “ Môfjgm̃i ngày điwweêvcfùu hưkaqrơzywṕng vêvcfù ánh điwweèn nhưkaqr thêvcfú, mêvcfụt mỏi khôfjgmng nói, măncft́t thêvcfú nào cũng có vâkllŕn điwweêvcfù.” Ánh sáng mơzywp̀ khôfjgmng nói, lại cưkaqrơzywp̀ng điwweôfjgṃ khôfjgmng điwweêvcfùu, thơzywp̀i gian nhìn tâkllŕu chưkaqrơzywpng dài nhưkaqrkllṛy, măncft́t chăncft́c sẽ bị câkllṛn thị mâkllŕt thôfjgmi.

Ôrxyen Uyêvcfủn tưkaqr̀ nhỏ cưkaqṛc kỳ bảo hôfjgṃ con măncft́t. Đpcfgôfjgḿi vơzywṕi hai hài tưkaqr̉ cũng vâkllṛy, khôfjgmng điwweêvcfủ cho hài tưkaqr̉ buôfjgm̉i tôfjgḿi học bài, chỉ cho bọn họ luyêvcfụn chưkaqr̃ to. Nghỉ ngơzywpi môfjgṃt khăncft́c điwweôfjgm̀ng dôfjgm̀, Ôrxyen Uyêvcfủn tiêvcfúp tục chiêvcfún điwweâkllŕu.

Thu Vâkllrn lén lút điwwei tơzywṕi, hưkaqrơzywṕng vêvcfù Thu Hàn điwweưkaqrfjgṃt ánh măncft́t. Thu Hàn điwwei ra ngoài, nhìn trêvcfun măncfṭt Thu Vâkllrn khôfjgmng giâkllŕu nôfjgm̉i vui sưkaqrơzywṕng: “Thu Vâkllrn tỷ tỷ, có chuyêvcfụn gì vui sao?” Có thêvcfủ làm cho trêvcfun măncfṭt Thu Vâkllrn tràn điwweâkllr̀y vui sưkaqrơzywṕng, vâkllṛy thì là chuyêvcfụn tôfjgḿt.

Thu Vâkllrn cưkaqrơzywp̀i nói: “ Ngưkaqrơzywpi nghĩ biêvcfụn pháp làm cho Quâkllṛn chúa điwwei vêvcfù hâkllṛu viêvcfụn. Sẽ có niêvcfùm vui bâkllŕt ngơzywp̀ dành cho Quâkllṛn chúa.” Đpcfgâkllry điwweôfjgḿi vơzywṕi Quâkllṛn chúa mà nói, điwweó là môfjgṃt kinh hỉ.

Thu Hàn buôfjgm̀n bưkaqṛc trong lòng: “ Trong hôfjgm̀ lôfjgm bán thuôfjgḿc gì a, mau nói. Nêvcfúu khôfjgmng nói, ta sẽ khôfjgmng truyêvcfùn lơzywp̀i.” Có điwweại hỷ sưkaqṛ gì mà nàng khôfjgmng biêvcfút.

Thu Vâkllrn truyềlrfpn lại lơzywp̀i Hạ Ảnh nói thâkllr̀m vào tai môfjgṃt lâkllr̀n. Thu Hàn lâkllṛp tưkaqŕc cũng lôfjgṃ ra bôfjgṃ dáng vui vẻ: “ Thâkllṛt sưkaqṛ?” Nêvcfúu Quâkllṛn chúa biêvcfút điwweưkaqrơzywp̣c tin tưkaqŕc kia, nhấmzmzt điwweịnh sẽ vui mưkaqr̀ng điwweêvcfún nơzywp̉ hoa.

Tin tưkaqŕc này là do Hạ Ảnh truyêvcfùn tơzywṕi. Ý của Hạ Ảnh là điwweêvcfủ cho Ôrxyen Uyêvcfủn quay trơzywp̉ lại hâkllṛu viêvcfụn, bọn họ sẽ cho nàng môfjgṃt kinh hỉuuho. Cho nêvcfun khôfjgmng muôfjgḿn bọn Thu Hàn nói cho Ôrxyen Uyêvcfủn biêvcfút trưkaqrơzywṕc, nêvcfúu khôfjgmng, biêvcfút rôfjgm̀i sẽ khôfjgmng còn niêvcfùm vui ngoài ý muôfjgḿn kia nưkaqr̃a.

Thu Hàn hưkaqrơzywṕng vêvcfù phía Ôrxyen Uyêvcfủn điwweang cùng tâkllŕu chưkaqrơzywpng phâkllrn cao thâkllŕp nói: “ Quâkllṛn chúa, ngưkaqrơzywp̀i nêvcfun quay vêvcfù ngâkllrm thuôfjgḿc tăncft́m điwwei. Thuôfjgḿc tăncft́m điwweã chuâkllr̉n bị xong.”

Ôrxyen Uyêvcfủn kỳ quái ngâkllr̉ng điwweâkllr̀u lêvcfun: “Ta khôfjgmng có bảo chuâkllr̉n bị thuôfjgḿc tăncft́m? Có phải nhớwjnl nhầdiutm rôfjgm̀i hay khôfjgmng?” Thuôfjgḿc tăncft́m cũng khôfjgmng phải là ngày ngày ngâkllrm. Trong khoảng thơzywp̀i gian này Ôrxyen Uyêvcfủn cũng khôfjgmng có thơzywp̀i gian điwweêvcfủ ngâkllrm nưkaqr̃a, cho nêvcfun điwweôfjgḿi vơzywṕi lơzywp̀i này bán tính bán nghi.

Thu Hàn cưkaqrơzywp̀i nói: “ Là ta phâkllrn phó. Ta thâkllŕy Quâkllṛn chúa gâkllr̀n điwweâkllry săncft́c măncfṭt khôfjgmng tôfjgḿt lăncft́m, nêvcfun sai ngưkaqrơzywp̀i chuâkllr̉n bị. Quâkllṛn chúa, điwweã chuâkllr̉n bị xong, ngưkaqrơzywp̀i mà khôfjgmng điwwei thì lãng phí lăncft́m.” Thâkllŕy Ôrxyen Uyêvcfủn nhìn môfjgṃt chôfjgm̀ng tâkllŕu chưkaqrơzywpng, lôfjgṃ vẻ măncfṭt do dưkaqṛ, liêvcfùn tiêvcfúp tục nói: “ Quâkllṛn chúa, ta thâkllŕy da ngưkaqrơzywp̀i gâkllr̀n điwweâkllry kém điwwei râkllŕt nhiêvcfùu. Hai ngày trưkaqrơzywṕc trêvcfun côfjgm̉ còn có mâkllŕy nốcxcqt hôfjgm̀ng hôfjgm̀ng. Nêvcfun mơzywṕi phâkllrn phó Hạ Nhàn giúp Quâkllṛn chúa chuâkllr̉n bị thuôfjgḿc tăncft́m.” Thu Hàn thôfjgmng qua Hạ Ảnh biêvcfút, Quâkllṛn chúa điwweôfjgḿi vơzywṕi phưkaqrơzywpng diêvcfụn này tưkaqrơzywpng điwweôfjgḿi nhạy cảm a! Tuyêvcfụt điwweôfjgḿi sẽ làm cho Quâkllṛn chúa điwwei.


Ôrxyen Uyêvcfủn vuôfjgḿt nốcxcqt hồhagang điwweã tiêvcfuu tán môfjgṃt chút, mấmzmzy nốcxcqt hồhagang hồhagang này là do hai ngày trưkaqrơzywṕc điwweôfjgṃt nhiêvcfun mọc lêvcfun, dọa Ôrxyen Uyêvcfủn phải kêvcfuu to môfjgṃt tiêvcfúng. Nêvcfúu hiêvcfụn tại pha thuôfjgḿc xong, điwweã chuâkllr̉n bị tôfjgḿt mà khôfjgmng điwwei cũng tiêvcfúc. Ôrxyen Uyêvcfủn thả tâkllŕu chưkaqrơzywpng trêvcfun tay xuôfjgḿng, điwwei vêvcfù hâkllṛu viêvcfụn. Ngâkllrm thuôfjgḿc tăncft́m coi nhưkaqr điwweêvcfủ lâkllŕy lại tinh thâkllr̀n.

Đpcfgêvcfún hâkllṛu viêvcfụn, vưkaqr̀a mơzywṕi vào sâkllrn, Ôrxyen Uyêvcfủn cảm giác trong viêvcfụn yêvcfun tĩnh điwweêvcfún kỳ lạ. Trong ngày thưkaqrơzywp̀ng sâkllrn cũng râkllŕt yêvcfun tĩnh nêvcfun Ôrxyen Uyêvcfủn cũng khôfjgmng suy nghĩ nhiêvcfùu.

Ôrxyen Uyêvcfủn vưkaqr̀a mơzywṕi vào chính sảnh, bôfjgm̃ng có môfjgṃt bóng ngưkaqrơzywp̀i xôfjgmng vào ngưkaqrơzywp̀i nàng. Cũng có thêvcfủ là tâkllrm hưkaqr̃u linh têvcfu, Ôrxyen Uyêvcfủn khôfjgmng nghĩ là thích khách gì, mà mơzywp̉ rôfjgṃng tay ra ôfjgmm ngưkaqrơzywp̀i vào ngưkaqṛc.

Minh Câkllr̉n ôfjgmm cánh tay Ôrxyen Uyêvcfủn, trong măncft́t rưkaqrng rưkaqrng: “ Mẹ…”

Ôrxyen Uyêvcfủn nghe âkllrm thanh này, có chút khôfjgmng thêvcfủ tin điwweưkaqrơzywp̣c nhìn Minh Câkllr̉n điwweang ơzywp̉ trong lòng, lại nhìn Minh Duêvcfụ điwweang điwwei tơzywṕi trưkaqrơzywṕc măncfṭt: “ Khôfjgmng phải ngày mai mơzywṕi trơzywp̉ lại sao? Hôfjgmm nay sao điwweã tơzywṕi rôfjgm̀i?” Nói xong nhìn Hạ Dao điwweang điwweưkaqŕng ơzywp̉ môfjgṃt bêvcfun. “ Có phải các ngưkaqrơzywpi côfjgḿ ý nói châkllṛm môfjgṃt ngày hay khôfjgmng?” Lâkllŕy điwweưkaqrơzywp̣c tin tưkaqŕc nói ngày mai mơzywṕi vêvcfù tơzywṕi nhà, vâkllṛy mà lại vêvcfù sơzywṕm môfjgṃt ngày, điwweâkllry khôfjgmng phải là côfjgḿ ý lưkaqr̀a nàng sao.

Hạ Dao cưkaqrơzywp̀i nói: “ Đpcfgâkllry khôfjgmng phải là sơzywp̣ Quâkllṛn chúa tôfjgḿi hôfjgmm nay khôfjgmng ngủ điwweưkaqrơzywp̣c sao. Nêvcfun côfjgḿ ý nói châkllṛm môfjgṃt ngày.” Thâkllṛt ra tình huôfjgḿng thâkllṛt của bọn họ làrxye bọheein hắchtsn điwwei liêvcfun tụeujzc, cho nêvcfun tớwjnli trưkaqrwjnlc mộssqnt ngàrxyey. Cójigz điwweiềlrfpu lơzywp̀i này khôfjgmng thêvcfủ nói cho Ôrxyen Uyêvcfủn biêvcfút điwweưkaqrơzywp̣c, sơzywp̣ Ôrxyen Uyêvcfủn càm ràm bọn họ điwweã điwweêvcfủ hai điwweưkaqŕa trẻ chịu khôfjgm̉.

Minh Câkllr̉n nghe lơzywp̀i này khôfjgmng hài lòng nôfjgm̉i, điwweung điwweưkaqra Ôrxyen Uyêvcfủn nói: “ Mẹ, chăncft̉ng lẽ mẹ khôfjgmng hy vọng sơzywṕm ngày thâkllŕy điwweưkaqrơzywp̣c bọn con sao? Mẹ, con cùng ca ca ngày ngàrxyey điwwelrfpu nhớwjnl điwweêvcfún mẹ, cho nêvcfun muôfjgḿn sơzywṕm ngày điwweưkaqrơzywp̣c nhìn thâkllŕy mẹ điwweó!”

Minh Duêvcfụ im lăncfṭng nhìn Minh Câkllr̉n, cũng điwweã nói vơzywṕi hăncft́n điwweưkaqr̀ng cho mẹ biêvcfút bọn họ điwweã khâkllr̉n trưkaqrơzywpng điwwei điwweưkaqrơzywp̀ng, vâkllṛy mà mơzywṕi vưkaqr̀a găncfṭp liêvcfùn lôfjgṃ ra châkllrn tưkaqrơzywṕng rôfjgm̀i.

Ôrxyen Uyêvcfủn lâkllr̀n này lòng quá mưkaqŕc cao hưkaqŕng, lòng tràn điwweâkllr̀y điwweêvcfùu bị tin tưkaqŕc nhi tưkaqr̉ trơzywp̉ lại nhôfjgm̀i nhét vào, nơzywpi nào còn suy nghĩ nhưkaqr̃ng thưkaqŕ có khôfjgmng có kia nưkaqr̃a.: “ Tại sao lại khôfjgmng muôfjgḿn? Mẹ môfjgm̃i ngày điwweêvcfùu nhớwjnl, có lúc muôfjgḿn ngủ mà ngủ khôfjgmng điwweưkaqrơzywp̣c điwweâkllry!”

Ôrxyen Uyêvcfủn nói tơzywṕi điwweâkllry, nưkaqrơzywṕc măncft́t cưkaqŕ ào ào chảy xuôfjgḿng. Ôrxyen Uyêvcfủn buôfjgm̀n bưkaqṛc, nàng thâkllṛt cao hưkaqŕng, cũng thâkllṛt kích điwweôfjgṃng, nhưkaqrng thâkllṛt khôfjgmng nghĩ tơzywṕi muôfjgḿn khóc a! Haizz, tuyếhmutn lệgtyk quácxcq dồhagai dàrxyeo.

Hạ Dao cưkaqrơzywp̀i nói: “ Quâkllṛn chúa, bọn ta trơzywp̉ vêvcfù bưkaqr̃a tôfjgḿi còn chưkaqra ăncftn. Cho chúng ta ăncftn bưkaqr̃a tôfjgḿi rôfjgm̀i nói sau.” Nàng điwweã phâkllrn phó ngưkaqrơzywp̀i phòng bêvcfúp chuâkllr̉n bị bưkaqr̃a tôfjgḿi. Bơzywp̉i vì ơzywp̉ tiêvcfùn viêvcfụn thưkaqrơzywp̀ng có điwweại thâkllr̀n ơzywp̉ qua điwweêvcfum, ngưkaqrơzywp̀i phòng bêvcfúp luôfjgmn biêvcfút làm bưkaqr̃a ăncftn khuya, cho nêvcfun bêvcfun này phâkllrn phó, bêvcfun kia điwweã làm xong xuôfjgmi.

Ôrxyen Uyêvcfủn vôfjgṃi vàng điwweưkaqŕng lêvcfun, môfjgṃt tay lôfjgmi kéo môfjgṃt điwwei thiêvcfun sảnh. Chơzywp̀ ngôfjgm̀i xuôfjgḿng kéo hai điwweưkaqŕa bé ngôfjgm̀i bêvcfun cạnh mình. Vuôfjgḿt hai khuôfjgmn măncfṭt nhỏ nhăncft́n, Ôrxyen Uyêvcfủn có chút khôfjgm̉ sơzywp̉: “ Gâkllr̀y, cũng điwween hơzywpi. Nhưkaqrng lại cao lêvcfun khôfjgmng ít.” Ơkllr̉ bêvcfun hải khâkllr̉u bêvcfun kia, gió lơzywṕn, măncfṭt trơzywp̀i cũng mạnh, nêvcfun điwween là bình thưkaqrơzywp̀ng. Chăncft̉ng qua là khôfjgmng nghĩ tơzywṕi môfjgṃt năncftm khôfjgmng găncfṭp, hai điwweưkaqŕa bé lại cao và điwween nhiêvcfùu nhưkaqr thêvcfú. Hài tưkaqr̉ tám tuôfjgm̉i, cao nhưkaqr điwweưkaqŕa trẻ mưkaqrơzywp̀i tuôfjgm̉i nhàrxye ngưkaqrxsfei ta. ( Hài tưkaqr̉ nuôfjgmi quá tôfjgḿt, khôfjgmng cao cũng khôfjgmng điwweưkaqrơzywp̣c a.) Cưkaqŕ theo cái điwweà này, chăncft́c chăncft́n sẽ râkllŕt cao, khong kém nhưkaqr cha hăncft́n điwweâkllru.

Minh Duêvcfụ nhìn quâkllr̀n áo Ôrxyen Uyêvcfủn cũng điwweêvcfùu sưkaqr̉a nhỏ lại, mà thâkllŕy điwweau lòng: “ Chúng con gâkllr̀y là do cơzywp thêvcfủ điwweang cao, nhưkaqrng mẹ lại gâkllr̀y điwwei môfjgṃt vòng rôfjgm̀i. Mẹ, làm sao ngưkaqrơzywp̀i lại gâkllr̀y nhiêvcfùu điwwei nhưkaqrkllṛy?” Gưkaqrơzywpng măncfṭt tròn điwweã thành nhọn, khôfjgmng biêvcfút mẹskyh ơzywp̉ kinh thành ăncftn biêvcfút bao nhiêvcfuu khôfjgm̉ cưkaqṛc điwweâkllry!


Minh Câkllr̉n ơzywp̉ môfjgṃt bêvcfun cũng phụ họa theo: “ Đpcfgúng vâkllṛy a, mẹ, làm sao ngưkaqrơzywp̀i lại gâkllr̀y nhiêvcfùu nhưkaqrkllṛy? Mẹ, có phải điwweám ngưkaqrơzywp̀i xâkllŕu kia băncft́t nạt mẹ hay khôfjgmng?” ôfjgmm mẹ hăncft́n, ngưkaqrơzywp̀i cũng khôfjgmng còn thịt. Còn gưkaqrơzywpng măncfṭt kia, điwweãhaga khôfjgmng còn tròn trịa nưkaqr̃a.

Ôrxyen Uyêvcfủn cưkaqrơzywp̀i ha hả, nhìn Minh Câkllr̉n, căncft́n môfjgṃt ngụm trêvcfun gưkaqrơzywpng măncfṭt của hăncft́n: “ Khôfjgmng có điwweâkllru. Mẹ của các con râkllŕt lơzywp̣i hại nha, là do ăncftn khôfjgmng ngon ngủ khôfjgmng yêvcfun nêvcfun mơzywṕi gâkllr̀y điwwei. Hiêvcfụn tại các con điwweã vêvcfù nhà, mẹ sẽ nhanh chóng mâkllṛp lêvcfun thôfjgmi.” Ôrxyen Uyêvcfủn khôfjgmng dám căncft́n lêvcfun măncfṭt Minh Duêvcfụ, lâkllr̀n này Minh Duêvcfụ điwwei hải khâkllr̉u cả ngưkaqrơzywp̀i càng thêvcfum nôfjgṃi liêvcfũm. Nhìn nơzywpi nào giôfjgḿng hài tưkaqr̉ tám tuôfjgm̉i, mà giôfjgḿng môfjgṃt tiêvcfủu lão điwweâkllr̀u hơzywpn.

Hạ Ảnh điwweôfjgḿi vơzywṕi giải thích của Ôrxyen Uyêvcfủn râkllŕt im lăncfṭng. Sau khi hài tưkaqr̉ điwwei quả thâkllṛt là ăncftn khôfjgmng ngon ngủ khôfjgmng yêvcfun. Nhưkaqrng nguyêvcfun nhâkllrn ngưkaqrơzywp̀i gâkllr̀y điwwei do chính vụ quá nhiêvcfùu. Vưkaqr̀a khôfjgmng muôfjgḿn ăncftn, lại khôfjgmng muôfjgḿn bôfjgm̀i bôfjgm̉, nêvcfun mơzywṕi gâkllr̀y điwwei nhiêvcfùu nhưkaqrkllṛy. Bâkllry giơzywp̀ nói vơzywṕi hài tưkaqr̉ cái điwweó, lại làm trong lòng thêvcfum điwweau.

Minh Câkllr̉n nghe ôfjgmm lâkllŕy Ôrxyen Uyêvcfủn, thâkllŕp giọng nói: “ Mẹ, con cũng vâkllṛy con cũng râkllŕt nhơzywṕ mẹ. Bôfjgm̉i tôfjgḿi hay năncft̀m mơzywp thâkllŕy mẹ. Hiêvcfụn tại con điwweã vêvcfù nhà, mẹ, sau này con sẽ khôfjgmng rơzywp̀i xa mẹ nưkaqr̃a. Cảkaqr điwwexsfei nàrxyey sẽssqn khôfjgmng rờxsfei điwwei. Mẹskyh, con sẽssqn sốcxcqng ởjigzvcfun mẹskyh.” Trong khoảng thơzywp̀i gian này ơzywp̉ bêvcfun ngoài, Minh Câkllr̉n lâkllr̀n điwweâkllr̀u tiêvcfun nêvcfúm mùi vịbzrf nhớwjnl thưkaqrơzywpng, thâkllṛt là khó chịu.

Ôrxyen Uyêvcfủn nghe xong khôfjgmng biêvcfút là cảm điwweôfjgṃng hay vui mưkaqr̀ng nưkaqr̃a, nghẹn ngào nói: “ Tôfjgḿt, tôfjgḿt, tôfjgḿt lăncft́m, bảo bôfjgḿi ngoan của mẹ. Sau này nơzywpi nào cũng khôfjgmng điwwei, điwweêvcfùu ơzywp̉ lại bêvcfun cạnh mẹ. Mẹ cũng khôfjgmng bao giơzywp̀ rơzywp̀i xa các con nưkaqr̃a.” Khôfjgmng xa rơzywp̀i nhau mơzywṕi kỳ quái, Minh Duêvcfụ hiêvcfụn tại điwweang có khuynh hưkaqrơzywṕng muôfjgḿn bay xa rôfjgm̀i. Nhưkaqrng Minh Câkllr̉n sau này có ơzywp̉ bêvcfun ngưkaqrơzywp̀i hay khôfjgmng Ôrxyen Uyêvcfủn còn chưkaqra xác điwweịnh điwweưkaqrơzywp̣c.

zywṕi nói mâkllŕy câkllru, Thu Ngũ bưkaqrng thưkaqŕc ăncftn tơzywṕi ngăncft́t lơzywp̀i hăncft́n nói.

Minh Duêvcfụ cùng Minh Câkllr̉n khâkllr̉u vị râkllŕt tôfjgḿt, môfjgṃt lâkllr̀n ăncftn liềlrfpn ba chén cơzywpm, ăncftn phảkaqri nójigzi làrxye ngon, Ôrxyen Uyêvcfủn cũng ăncftn nhiêvcfùu hơzywpn nưkaqr̉a chén cơzywpm: “ Mẹ, con ơzywp̉ nơzywpi kia ngày ngày điwweêvcfùu nhớwjnlzywṕi thưkaqŕc ăncftn ơzywp̉ nhà. Mẹ, vâkllr̃n là ơzywp̉ nhà tôfjgḿt.”

Ôrxyen Uyêvcfủn găncft́p thưkaqŕc ăncftn cho Minh Câkllr̉n: “ Trong khoảng thơzywp̀i gian này các con điwweã chịu khôfjgm̉ nhiêvcfùu rôfjgm̀i. Bâkllry giơzywp̀ điwweã vêvcfù nhà, muôfjgḿn ăncftn cái gì, bảkaqro bọn họ điwwei làm là điwweưkaqrơzywp̣c.” lúc Ôrxyen Uyêvcfủn nói nhưkaqr̃ng lơzywp̀i này, có chút áy náy. Trong khoảng thơzywp̀i gian này, quả thưkaqṛc điwweã làm hai điwweưkaqŕa trẻ chịu nhiêvcfùu khôfjgm̉ cưkaqṛc rôfjgm̀i.

Minh Duêvcfụ nói gâkllŕp: “Khôfjgmng có cái gì cưkaqṛc khôfjgm̉ cả, có côfjgmrxyekaqrơzywp̣ng ơzywp̉ điwweó, khôfjgmng khác gì là môfjgṃt gia điwweình.” Trưkaqr̀ lo lăncft́ng cho mẹ ơzywp̉ kinh thành, Minh Duêvcfụ cũng khôfjgmng cảm thâkllŕy có cái gì khôfjgmng tôfjgḿt cả.

Minh Câkllr̉n cũng vôfjgṃi nói: “ Mẹ, thâkllṛt là khôfjgmng có cái gì khôfjgm̉ cả. Nêvcfúu ngưkaqrơzywp̀i khôfjgmng tin, ngưkaqrơzywp̀i có thêvcfủ hỏi Hạ Dao côfjgmfjgmrxyekaqrơzywp̣ng.” Ca ca nói, vêvcfù nhà khôfjgmng điwweưkaqrơzywp̣c tôfjgḿ khôfjgm̉ vơzywṕi mẹ, băncft̀ng khôfjgmng sẽ làm mẹ lo lăncft́ng.

Dùng xong thiêvcfụn, hai ngưkaqrơzywp̀i điwwei phòng tăncft́m tăncft́m rưkaqr̉a.

Ôrxyen Uyêvcfủn nhìn Hạ Dao khí săncft́c râkllŕt tôfjgḿt, kinh ngạc nói: “ Ta thâkllŕy thêvcfú nào ngưkaqrơzywpi cũng khôfjgmng ôfjgḿm, ngưkaqrơzywp̣c lại lại mâkllṛp lêvcfun. Ưgclj̀m, Võ Tinh cũng mâkllṛp lêvcfun môfjgṃt chút.” Có phải thưkaqŕc ăncftn sơzywpn thôfjgmn quá tôfjgḿt, nơzywpi nơzywpi phong cảnh điwweẹp hay khôfjgmng? Thêvcfú nào lại mâkllṛp.

Hạ Dao điwweôfjgḿi vơzywṕi lâkllr̀n này cũng bâkllŕt điwweăncft́c dĩ: “ Quâkllṛn chúa, ta nơzywpi nào mâkllṛp. Ngưkaqrơzywp̀i khôfjgmng thêvcfủ vì ngưkaqrxsfei ôfjgḿm mà nói ta mâkllṛp điwweưkaqrơzywp̣c.” Nói nàng khí săncft́c khôfjgmng têvcfụ, nàng thưkaqr̀a nhâkllṛn, nhưkaqrng nàng khôfjgmng có mâkllṛp điwweưkaqrơzywp̣c khôfjgmng.

Ôrxyen Uyêvcfủn nghe lơzywp̀i này liêvcfùn cưkaqrơzywp̀i ha ha: “ Ưgclj̀m, Hạ Dao ngưkaqrơzywpi điwwei ra ngoài môfjgṃt chuyêvcfún, lơzywp̀i nói cũng thành kinh điwwevcfủn rôfjgm̀i. Nhưkaqrng gâkllr̀y cũng khôfjgmng nêvcfun, ngưkaqrơzywpi xem quâkllr̀n áo của ta toàn bôfjgṃ khôfjgmng măncfṭc điwweưkaqrơzywp̣c, tâkllŕt ca điwweêvcfùu phải sưkaqr̉a lại.” Thâkllṛt ra thì cũng khôfjgmng câkllr̀n quá khoa trưkaqrơzywpng nhưkaqrkllṛy, Ôrxyen Uyêvcfủn có râkllŕt nhiêvcfùu y phục kiêvcfủu rôfjgṃng rãi nhưkaqr kiêvcfủu Hán phục. Chỉuuhojigz nhưkaqr̃ng thưkaqŕ cung trang kia thìhkou chút hơzywpi lơzywṕn, nêvcfun câkllr̀n phải sưkaqr̉a lại.

Hạ Dao khôfjgmng cưkaqrơzywp̀i tiêvcfúp lờxsfei Ôrxyen Uyêvcfủn, màrxye nhìn Ôrxyen Uyêvcfủn tưkaqr̀ trêvcfun xuôfjgḿng dưkaqrơzywṕi: “ Quâkllṛn chúa thâkllṛt gâkllr̀y nhiêvcfùu lăncft́m, câkllr̀n phải bôfjgm̀i bôfjgm̉ hơzywpn nưkaqr̃a.” Ôrxyen Uyêvcfủn nói lơzywp̀i thâkllṛt hay lâkllŕy cơzywṕ, Hạ Dao cũng khôfjgmng truy cưkaqŕu. Nhưkaqrng Hạ Dao thâkllṛt sưkaqṛ nhâkllṛn ra, Ôrxyen Uyêvcfủn gâkllr̀y điwwei râkllŕt nhiêvcfùu, cũng khôfjgmng biêvcfút khi Hoàng thưkaqrơzywp̣ng trơzywp̉ vêvcfù nhìn thâkllŕy bôfjgṃ dáng này của Quâkllṛn chúa sẽ cảm giác gì. Ưgclj̀m, tưkaqrơzywṕng quâkllrn trơzywp̉ vêvcfù sẽ nói cái gì điwweâkllry.

Ôrxyen Uyêvcfủn cưkaqrơzywp̀i ha hả khôfjgmng ngưkaqr̀ng: “Bà quản gia điwweã trơzywp̉ vêvcfù.” Gâkllr̀y nưkaqr̃a thìhkou khôfjgmng điwweưkaqrơzywp̣c, nhưkaqrng bôfjgm̀i bôfjgm̉ thêvcfum cũng khôfjgmng tôfjgḿt, Ôrxyen Uyêvcfủn thâkllŕy vóc dáng của mình hiêvcfụn tại râkllŕt ôfjgm̉n.

Ôrxyen Uyêvcfủn khôfjgmng điwweịnh hỏi nhiêvcfùu hai điwweưkaqŕa trẻ vêvcfù chuyêvcfụn ơzywp̉ bêvcfun ngoài. Hai điwweưkaqŕa trẻ tăncft́m râkllŕt nhanh, thoáng chôfjgḿc điwweã trơzywp̉ lại.

Ôrxyen Uyêvcfủn cho ngưkaqrơzywp̀i lâkllŕy khăncftn lôfjgmng khôfjgm, điwweưkaqra cho bọn họ lau khôfjgm tóc. Ôrxyen Uyêvcfủn giúp Minh Câkllr̉n lau, còn Hạ Thu giúp Minh Duêvcfụ.

Ôrxyen Uyêvcfủn giúp Minh Câkllr̉n lau tóc: “Minh Câkllr̉n, nói cho mẹ nghe môfjgṃt chút, các con ơzywp̉ sơzywpn thôfjgmn trải qua nhưkaqr thêvcfú nào?” Ôrxyen Uyêvcfủn nhanh chóng thâkllṛt muôfjgḿn biêvcfút, hai hài tưkaqr̉ ơzywp̉ thôfjgmn sơzywpn nhưkaqr thêvcfú nào?

Minh Câkllr̉n kêvcfủ lại cuôfjgṃc sôfjgḿng ơzywp̉ thôfjgmn sơzywpn. Còn kêvcfủ chuyêvcfụn vào rưkaqr̀ng săncftn thú nưkaqr̃a: “ Mẹ, ngưkaqrơzywp̀i khôfjgmng biêvcfút điwweâkllru. Con thỏ kia chạy trôfjgḿn râkllŕt nhanh. Con điwwefjgm̉i theo nhưkaqrng khôfjgmng kịp. Có lẽ con điwwefjgm̉i theo quá mãnh liêvcfụt, con thỏ kia chạy điwweụng vào thâkllrn câkllry téybba ngấmzmzt. Con điwwei lêvcfun trưkaqrơzywṕc liêvcfùn nhăncfṭt điwweưkaqrơzywp̣c. Ha hả, mẹ, mẹ khôfjgmng biêvcfút lúc âkllŕy con liêvcfùn nhơzywṕ câkllru chuyêvcfụn xưkaqra mẹ kêvcfủ vêvcfù ôfjgmm câkllry điwweơzywp̣i thỏ. Cho nêvcfun mơzywṕi nói, con thỏ cũng râkllŕt điwweâkllr̀n.” Minh Câkllr̉n líu ríu kêvcfủ chuyêvcfụn khôfjgmng ngưkaqr̀ng.

Ôrxyen Uyêvcfủn phụ họa, tay cũng khôfjgmng ngưkaqr̀ng lại.

Minh Câkllr̉n quay điwweâkllr̀u, hưkaqrơzywṕng vêvcfù phía Ôrxyen Uyêvcfủn nói: “ Mẹ, chơzywp̀ sang mùskyha xuâkllrn năncftm sau, điwweêvcfủ cho cha dâkllr̃n chúng con điwwei săncftn thú, lôfjgṃt da vêvcfù cho mẹ may y phụ nhé?”

Ôrxyen Uyêvcfủn cưkaqrơzywp̀i điwweêvcfún khôfjgmng khép miêvcfụng điwweưkaqrơzywp̣c: “Minh Câkllr̉n nhà ta thâkllṛt hiêvcfúu thuâkllṛn, là môfjgṃt hài tưkaqr̉ hiêvcfủu biêvcfút.” Ôrxyen Uyêvcfủn tưkaqr̀ khi nhìn thâkllŕy hai điwweưkaqŕa bé, nụ cưkaqrơzywp̀i trêvcfun môfjgmi chưkaqra tưkaqr̀ng tăncft́t qua.

Trong khoảng thơzywp̀i gian này hai ngưkaqrơzywp̀i bọn họ luôfjgmn muôfjgḿn vêvcfù sơzywṕm điwweêvcfủ điwweưkaqrơzywp̣c thâkllŕy mẹ, cho nêvcfun, trưkaqr̀ buôfjgm̉i tôfjgḿi ngủ, thơzywp̀i gian còn lại điwweêvcfùu lêvcfun điwweưkaqrơzywp̀ng. Hiêvcfụn tại điwweã nhìn thâkllŕy mẹ rôfjgm̀i, ăncftn uôfjgḿng no điwweủ, Minh Câkllr̉n vưkaqr̀a nói liêvcfùn ngủ mâkllŕt.

vcfúu là ngày thưkaqrơzywp̀ng, Ôrxyen Uyêvcfủn nhâkllŕt điwweịnh lau tóc Minh Câkllr̉n cho khôfjgmzywṕi cho điwwei ngủ. Nhưkaqrng hôfjgmm nay là tình huôfjgḿng điwweăncfṭc thù, nêvcfun cũng khôfjgmng gọi dâkllṛy. Đpcfgêvcfủ cho Minh Câkllr̉n năncft̀m nghiêvcfung ngủ, Ôrxyen Uyêvcfủn bảkaqroThu Hàn tơzywṕi điwweâkllry thay điwweôfjgm̉i môfjgṃt chút.

Ôrxyen Uyêvcfủn điwwei tơzywṕi, điwweem điwweâkllr̀u của Minh Duêvcfụ điwweăncfṭt trêvcfun châkllrn, câkllr̀m lâkllŕy khăncftn lau tóc cho hăncft́n, vưkaqr̀a lau vưkaqr̀a nói: “ Hơzywpn môfjgṃt năncftm nay, hai huynh điwweêvcfụ các con ăncftn khôfjgmng ít khôfjgm̉ rồhagai.”

Minh Duêvcfụ điwweôfjgḿi vơzywṕi việgtykc tưkaqr̀ lúc trơzywp̉ vêvcfù, Ôrxyen Uyêvcfủn chỉ nói chuyêvcfụn cùng Minh Câkllr̉n bỏ qua hăncft́n cũng khôfjgmng nói cái gì. Đpcfgâkllry là lêvcfụ cũ rôfjgm̀i, hăncft́n sơzywṕm điwweã thói quen rôfjgm̀i. Hắchtsn biếhmutt điwweâkllry khôfjgmng phảkaqri làrxye bấmzmzt côfjgmng, chỉ là trọng điwwevcfủm có chút khôfjgmng giôfjgḿng thôfjgmi.

Minh Duêvcfụ cưkaqrơzywp̀i lăncft́c điwweâkllr̀u: “Khôfjgmng khôfjgm̉. Có côfjgmrxyekaqrơzywp̣ng bọn họ ơzywp̉ điwweó nêvcfun khôfjgmng khôfjgm̉. Chẳlwytng qua vâkllr̃n luôfjgmn lo lăncft́ng cho mẹ, sơzywp̣ mẹ ơzywp̉ kinh thành găncfṭp chuyêvcfụn nguy hiêvcfủm.” Đpcfgvcfủm này là thâkllṛt sưkaqṛ. Phưkaqrơzywpng diêvcfụn ăncftn măncfṭc ngủ nghỉ hăncft́n yêvcfuu câkllr̀u khôfjgmng cao, lại nói viêvcfục an toàn cũng điwweưkaqrơzywp̣c săncft́p xêvcfúp thỏa điwweáng, khôfjgmng có cái gì cưkaqṛc khôfjgm̉. Đpcfgoạn thơzywp̀i gian ơzywp̉ tại sơzywpn thôfjgmn kia, cả ngày chỉuuho luôfjgmn lo lăncft́ng an nguy của mẹ.

Ôrxyen Uyêvcfủn nghe có chút điwweau lòng: “ Là mẹ điwweêvcfủ các con chịu khôfjgm̉ rôfjgm̀i.” Hai hài tưkaqr̉ choai choai, khôfjgmng nhưkaqr̃ng khôfjgmng có cha mẹ ơzywp̉ bêvcfun cạnh, còn phảkaqri lo lăncft́ng an nguy của cha mẹ nưkaqr̃a. Cójigz thểgcljkaqrjigzng tưkaqruuhong điwweưkaqruuhoc mỗoybhi ngàrxyey trảkaqri qua khójigz khăncftn thếhmutrxyeo. Nghĩ tơzywṕi điwweâkllry, Ôrxyen Uyêvcfủn nói: “ Sau này cha vàrxye mẹ sẽ khôfjgmng điwweêvcfủ cho các con lo lăncft́ng nưkaqr̃a.” Chuyêvcfụn lâkllr̀n này xong xuôfjgmi thìhkou khôfjgmng cójigz điwweại sưkaqṛ gì nữskyha.

Minh Duêvcfụ cưkaqrơzywp̀i tỏ vẻ tin tưkaqrơzywp̉ng lơzywp̀i nói của Ôrxyen Uyêvcfủn. Nhưkaqrng hăncft́n lại hỏi môfjgṃt vâkllŕn điwweêvcfù điwweáng quan tâkllrm khác: “Mẹ, cha khi nào sẽ vêvcfù điwweêvcfún nhà? Hạ Dao côfjgmfjgm nói râkllŕt nhanh có thêvcfủ tơzywṕi nơzywpi rôfjgm̀i.”

Ôrxyen Uyêvcfủn khẽ cưkaqrơzywp̀i: “ Ưgclj̀, khoảng chưkaqr̀ng mưkaqrơzywp̀i ngày nưkaqr̃a sẽ tơzywṕi nơzywpi. Huynh điwweêvcfụ các con lơzywṕn nhưkaqrkllṛy, còn chưkaqra găncfṭp măncfṭt cha điwweâkllru! Minh Duêvcfụ, có phải con sơzywp̣ nhìn thâkllŕy cha hay khôfjgmng?”

Minh Duêvcfụ cưkaqrơzywp̀i, làm sao phải sơzywp̣ chưkaqŕ? Măncfṭc dù chưkaqra tưkaqr̀ng găncfṭp nhau, nhưkaqrng trưkaqrơzywṕc điwweâkllry bọn họ vâkllr̃n thưkaqrơzywp̀ng liêvcfun lạc vơzywṕi nhau. “ Mẹ, điwweêvcfụ điwweêvcfụ lo lăncft́ng, nói nhiêvcfùu có khi nào cha khôfjgmng thích bọn con hay khôfjgmng?” Minh Duêvcfụ côfjgḿ ý nói lơzywp̀i này. Lo lăncft́ng khôfjgmng yêvcfun thì có, còn nói khôfjgmng thích là khôfjgmng có khả năncftng.

Lau tóc môfjgṃt lúc thì khăncftn ưkaqrơzywṕt, Ôrxyen Uyêvcfủn cho ngưkaqrơzywp̀i điwweôfjgm̉i khăncftn lôfjgmng khác lại điwweâkllry, tưkaqr̀ tưkaqr̀ lau tóc cho Minh Duêvcfụ: “ Đpcfgưkaqŕa nhỏ này, cha con khôfjgmng thích con vàrxye điwweêvcfụ điwwegtyk, còn có thêvcfủ thích ai nưkaqr̃a. Con vàrxye cha liêvcfun lạnebmc nhiêvcfùu năncftm nhưkaqrkllṛy, còn khôfjgmng biêvcfút cha có thái điwweôfjgṃ vơzywṕi các con nhưkaqr thêvcfú nào sao? Chỉ biêvcfút nói ngôfjgḿc. Nójigzi vớwjnli mẹ chuyêvcfụn ơzywp̉ hải khâkllr̉u điwwei.”



Minh Câkllr̉n nói líu ríu râkllŕt nhiêvcfùu, nhưkaqrng Ôrxyen Uyêvcfủn tình nguyêvcfụn nghe Minh Duêvcfụ nói môfjgṃt lâkllr̀n nưkaqr̃a. Minh Duêvcfụ nhìn nhâkllṛn vâkllŕn điwweêvcfù so vơzywṕi Minh Câkllr̉n thâkllŕu triệgtykt hơzywpn môfjgṃt chút.

Minh Duêvcfụ lơzywp̀i ít ý nhiêvcfùu mà nói chuyêvcfụn hăncft́n điwweêvcfún hải khâkllr̉u, rôfjgm̀i nói chuyêvcfụn hăncft́n cùng Minh Câkllr̉n ơzywp̉ sơzywpn trang. Cuộssqnc sôfjgḿng ơzywp̉ sơzywpn trang cũng nói mâkllŕy câkllru lưkaqrơzywp̣c qua, kêvcfủ môfjgm̃i ngày làm gì, tiêvcfúp điwweó khôfjgmng nói nưkaqr̃a. Trưkaqrơzywṕc sau nói khôfjgmng tơzywṕi môfjgṃt khăncft́c điwweôfjgm̀ng hôfjgm̀.

Ôrxyen Uyêvcfủn nơzywp̉ nụ cưkaqrơzywp̀i, Minh Câkllr̉n nói thâkllṛt lâkllru. Nói cũng là chuyêvcfụn lêvcfun núi săncftn thú. Còn nhơzywṕ mãi khôfjgmng quêvcfun chuyêvcfụn làm khăncftn choàng côfjgm̉ cho nàrxyeng. Minh Duêvcfụ lại trả lơzywp̀i điwweơzywpn giản râkllŕt nhiêvcfùu, nhưkaqrng tiêvcfút lôfjgṃ tin tưkaqŕc cũng râkllŕt nhiêvcfùu.

Ôrxyen Uyêvcfủn điwweôfjgḿi vơzywṕi chuyêvcfụn này cũng khôfjgmng có hỏi: “ Vâkllṛy con nói cho mẹ biêvcfút, căncfṭn kẽ quá trình chuyêvcfụn trêvcfun điwweưkaqrơzywp̀ng các con găncfṭp phải ám sát.”

Minh Duêvcfụ hiêvcfủn nhiêvcfun khôfjgmng muôfjgḿn nhiêvcfùu lơzywp̀i. Ám sát cũng khôfjgmng phải chuyêvcfụn tôfjgḿt điwweẹp gì, nói ra cũng chỉ làm mẹ lo lăncft́ng nhiêvcfùu mà thôfjgmi: “ Mẹ, khôfjgmng có gì, con vàrxye điwweêvcfụ điwweêvcfụ điwweêvcfùu tôfjgḿt, chỉ là Minh Câkllr̉n có chút hoảng sơzywp̣, nhưkaqr̃ng thưkaqŕ khác khôfjgmng có chuyêvcfụn gì. Đpcfgúng rôfjgm̀i, mẹ, cái vị Hoa thúc thúc điwweêvcfún điwweón chúng con kia là ai? Con cảm giác ngưkaqrơzywp̀i này sâkllru khôfjgmng lưkaqrơzywp̀ng điwweưkaqrơzywp̣c, chăncft́c chăncft́n điwweịa vị khôfjgmng tâkllr̀m thưkaqrơzywp̀ng.” Ngưkaqrơzywp̀i này, Minh Duêvcfụ điwweoán râkllŕt lơzywp̣i hại, hơzywpn nưkaqr̃a còtsgwn thâkllrm tàng bâkllŕt lôfjgṃ. Hăncft́n suy nghĩ mãi mà vâkllr̃n khôfjgmng ra. Hỏi Hạ Dao côfjgmfjgm, Hạ Dao côfjgmfjgm lại khôfjgmng nói. Hăncft́n cũng khôfjgmng điwweoán điwweưkaqrơzywp̣c nguyêvcfun nhâkllrn.

Ôrxyen Uyêvcfủn khôfjgmng nghĩ tơzywṕi Minh Duêvcfụ điwwei ra ngoài môfjgṃt vòng, nhạy bén lại tăncftng thêvcfum môfjgṃt bâkllṛc: “Hoa chưkaqrơzywp̃ng quỹ là thôfjgḿng lĩnh Thiêvcfun Long của Thâkllr̀n Cơzywp doanh. Nghe nói ngưkaqrơzywp̀i này thâkllr̀n long kiêvcfún thủ bâkllŕt kiêvcfún vĩ (thâkllr̀n long thâkllŕy điwweâkllr̀u nhưkaqrng khôfjgmng thâkllŕy điwwefjgmi), lâkllr̀n này nêvcfúu khôfjgmng phải băncft́t Thích Ngọc, khăncft̉ng điwweịnh ngưkaqrơzywp̀i này cũng khôfjgmng hiêvcfụn thâkllrn. Trái lại, điwweêvcfủ con vàrxyencft́n chung sôfjgḿng môfjgṃt khoảng thơzywp̀i gian dài nhưkaqrkllṛy. Minh Duêvcfụ, mẹ nghe Hạ Dao truyềlrfpn tin tưkaqŕc vêvcfù nói con thưkaqrơzywp̀ng xuyêvcfun ơzywp̉ cùng vơzywṕi hăncft́n, hỏi hăncft́n râkllŕt nhiêvcfùu vâkllŕn điwweêvcfù. Con điwweã nói gì vơzywṕi hăncft́n?” Ôrxyen Uyêvcfủn biêvcfút con trai lơzywṕn của nàng trưkaqrơzywṕc giơzywp̀ khôfjgmng làm chuyêvcfụn vôfjgm duyêvcfun vôfjgmzywṕ.

Minh Duêvcfụ cũng khôfjgmng gạt Ôrxyen Uyêvcfủn: “ Con hỏi hăncft́n môfjgṃt vài vâkllŕn điwweêvcfù, cũng là trêvcfun phưkaqrơzywpng diêvcfụn võ thuâkllṛt. Võ côfjgmng ngưkaqrơzywp̀i này râkllŕt lơzywp̣i hại, so vơzywṕi Hạ Dao côfjgmfjgm còn cao hơzywpn môfjgṃt bâkllṛc.” Minh Duêvcfụ là ngưkaqrơzywp̀i tôfjgḿt, ngưkaqrơzywp̀i này tính tình kỳ quái, cũng khôfjgmng nguyêvcfụn ý nói nhiêvcfùu cùng hăncft́n. Thâkllṛt sưkaqṛ phải quâkllŕn lâkllŕy hăncft́n ta cưkaqṛc kỳ, hăncft́n ta mơzywṕi chỉ ra nhưkaqr̃ng điwwevcfủm da lôfjgmng. Nhưkaqrng cưkaqŕ nhưkaqr thêvcfú, Minh Duêvcfụ điwweưkaqrơzywp̣c lơzywp̣i khôfjgmng ít.

Ôrxyen Uyêvcfủn nghĩ điwweêvcfún tin tưkaqŕc Hạ Dao gưkaqr̉i vêvcfù nói Thiêvcfun Long nhìn trúng Minh Duêvcfụ, còn muôfjgḿn Minh Duêvcfụ tiêvcfúp nhâkllṛn thay thêvcfú hắchtsn. Ôrxyen Uyêvcfủn lại liêvcfúc măncft́t nhìn nhi tưkaqr̉. Nàng nhâkllŕt điwweịnh khôfjgmng điwweáp ưkaqŕng điwweêvcfủ nhi tưkaqr̉ tham gia vào Thâkllr̀n Cơzywp Doanh gì điwweó. Cái loại chỉ luôfjgmn núp trong bóng tôfjgḿi này, tuyêvcfụt điwweôfjgḿi khôfjgmng thích hơzywp̣p vơzywṕi Minh Duêvcfụ. Tính cách của Minh Duêvcfụ có chút âkllrm trâkllr̀m, thâkllṛm chí bản thâkllrn còn có môfjgṃt chút lêvcfụ khí. Nàng điwweã hao tôfjgḿn râkllŕt nhiêvcfùu tinh lưkaqṛc điwweêvcfủ làm cho Minh Duêvcfụ mơzywp̉ rôfjgṃng lòng tiêvcfúp nhâkllṛn ngưkaqrơzywp̀i môfjgṃt nhà, tính tình cũng thay điwweôfjgm̉i cơzywp̉i mơzywp̉ hơzywpn môfjgṃt chút. Nêvcfúu điwwei Thâkllr̀n Cơzywp Doanh, bảo điwweảm tính tình sẽ càng ngày càng âkllrm trâkllr̀m. Nàng hy vọng nhi tưkaqr̉ cả điwweơzywp̀i thuâkllṛn lơzywp̣i, cũng khôfjgmng muôfjgḿn trải qua nhưkaqr̃ng sưkaqṛ tình ngoăncft̀n ngoèo nào. Cho nêvcfun, dù Thiêvcfun Long có ý nghĩ này, nàng cũng liêvcfùu mạng khôfjgmng điwweáp ưkaqŕng. Đpcfgưkaqrơzywpng nhiêvcfun nhưkaqr̃ng lơzywp̀i này khôfjgmng thêvcfủ nói vơzywṕi Minh Duêvcfụ điwweưkaqrơzywp̣c.

Ôrxyen Uyêvcfủn khôfjgmng muôfjgḿn nói, nhưkaqrng Minh Duêvcfụ lại nói thăncft̉ng: “ Mẹ, cái viêvcfục Thiêvcfun Long điwweại nhâkllrn muôfjgḿn nhâkllṛn con vào Thâkllr̀n Cơzywp Doanh, con cũng khôfjgmng có điwweáp ưkaqŕng.” Nói điwweùa, vêvcfù sau hăncft́n còn muôfjgḿn tiêvcfúp nhâkllṛn vị trí của cha hăncft́n, làm môfjgṃt Đpcfgại tưkaqrơzywṕng quâkllrn. Làm tưkaqrơzywṕng quâkllrn là môfjgṃt trong hai nguyêvcfụn vọng của cuôfjgṃc điwweơzywp̀i hăncft́n, hăncft́n làm sao có thêvcfủ tiêvcfún vào Thâkllr̀n Cơzywp Doanh điwweưkaqrơzywp̣c chưkaqŕ.

Ôrxyen Uyêvcfủn khôfjgmng muôfjgḿn cùng Minh Duêvcfụ nói nhiêvcfùu vêvcfù vâkllŕn điwweêvcfù này: “ Chuyêvcfụn này con điwweưkaqr̀ng suy nghĩ nhiêvcfùu. Đpcfgêvcfủ mẹ xưkaqr̉ lý.” Dám điwweêvcfủ con nàng vào Thâkllr̀n Cơzywp Doanh, điwweưkaqr̀ng nói là Thiêvcfun Long, cho dù Hoàng điwweêvcfú cũng khôfjgmng điwweưkaqrơzywp̣c. Nêvcfúu khôfjgmng băncft̀ng lòtsgwng, thìhkou khôfjgmng chỉuuhohagai côfjgmng điwweơzywpn giảkaqrn nhưkaqr vậgtyky điwweâkllru.

Minh Duêvcfụ dạnebmfjgṃt tiêvcfúng.

Nói môfjgṃt hôfjgm̀i lâkllru, Ôrxyen Uyêvcfủn thâkllŕy hai mi măncft́t của Minh Duêvcfụ điwweang điwweánh nhau. Cưkaqrơzywp̀i nói: “ Đpcfgưkaqŕa nhỏ này, điwweã trơzywp̉ lại, có chuyêvcfụn gì mai nói là điwweưkaqrơzywp̣c. Chạy môfjgṃt ngày điwweưkaqrơzywp̀ng, giơzywp̀ điwweã vôfjgṃi ngủ rôfjgm̀i.” Nói xong khẽ ngâkllrm nga điwwevcfụu hát ru ngủ.

Minh Duêvcfụ dưkaqrơzywṕi tác dụng của khúc hát ru Ôrxyen Uyêvcfủn, liêvcfùn râkllŕt nhanh ngủ say.

Ôrxyen Uyêvcfủn điwweêvcfủ Hạ Ảnh và Hạ Dao ôfjgmm hai điwweưkaqŕa trẻ điwwei sưkaqrơzywpng phòng ngủ, nhưkaqrkllṛy sẽ cách hai điwweưkaqŕa trẻ gâkllr̀n thêvcfum chút. Buôfjgm̉i sáng thưkaqŕc dâkllṛy nàng có thêvcfủ nhìn thâkllŕy hai hài tưkaqr̉ nhà mình.

Chơzywp̀ an trí thỏa điwweáng hai điwweưkaqŕa bé, Ôrxyen Uyêvcfủn nhìn Hạ Dao nói: “ Ngưkaqrơzywpi cũng điwwei ngủ chút điwwei, có chuyêvcfụn gì ngàrxyey mai rồhagai nói.” thâkllṛt ra Ôrxyen Uyêvcfủn muôfjgḿn nói râkllŕt nhiêvcfùu chuyêvcfụn, nhưkaqrng hiêvcfụn tại điwweêvcfum điwweã khuya. Đpcfgưkaqr̀ng nói Hạ Dao cả ngày chạy trêvcfun điwweưkaqrơzywp̀ng, ngay cả nàng cũng muôfjgḿn điwwei ngủ.

Hạ Dao gâkllṛt điwweâkllr̀u điwwei xuôfjgḿng.

Ôrxyen Uyêvcfủn điwwei vào trong phòng, hôfjgmn lêvcfun trán các con. Minh Duêvcfụ thoáng mơzywp̉ măncft́t, Ôrxyen Uyêvcfủn khẽ cưkaqrơzywp̀i nói: “ Đpcfgưkaqŕa trẻ này, làm mẹ giâkllṛt cả mình, khôfjgmng phải còn điwweang ngủ sao, lúc nãy là giả vơzywp̀ ngủ?”

Minh Duêvcfụ lăncft́c điwweâkllr̀u, nhỏ giọng nói: “ Khôfjgmng có! Lúc nãy bọn họ ôfjgmm con, con điwweã tỉnh rôfjgm̀i. Mẹ, con muôfjgḿn nghe mẹ hát ru.” Cuôfjgṃc sôfjgḿng xa nhà ngàn dăncfṭm, khó chịu nhâkllŕt chính là buôfjgm̉i tôfjgḿi khôfjgmng điwweưkaqrơzywp̣c nghe bài hát ru của mẹ. Râkllŕt lâkllru mơzywṕi ngủ điwweưkaqrơzywp̣c.

Ôrxyen Uyêvcfủn vuôfjgḿt trán Minh Duêvcfụ: “ Đpcfgưkaqrơzywp̣c, muôfjgḿn nghe thì mẹ hát cho con nghe.” Ôrxyen Uyêvcfủn khẽ ngâkllrm lại bát hát thiêvcfúu nhi. Minh Duêvcfụ râkllŕt nhanh liêvcfùn ngủ.

Ôrxyen Uyêvcfủn chơzywp̀ hai điwweưkaqŕa trẻ ngủ xong, nhìn phía ngoài trơzywp̀i cũng điwweã muôfjgṃn. Vôfjgḿn điwweang chuâkllr̉n bị xưkaqr̉ lý tâkllŕu chưkaqrơzywpng, nhưkaqrng ngâkllr̃m lại vẫqzghn bỏ điwwei. Sáng mai dâkllṛy sơzywṕm môfjgṃt chút xưkaqr̉ lý điwweôfjgḿng tâkllŕu chưkaqrơzywpng âkllŕy cũng điwweưkaqrơzywp̣c!

Trong lúc Ôrxyen Uyêvcfủn ngủ mơzywp hình nhưkaqr nghe thâkllŕy tiêvcfúng kêvcfuu thảm thiêvcfút của Minh Câkllr̉n. Ôrxyen Uyêvcfủn mơzywp̉ măncft́t ra, điwweang cho răncft̀ng có phải mình năncft̀m môfjgṃng hay khôfjgmng, lại nhơzywṕ ra Minh Câkllr̉n điwweã vêvcfù nhà rôfjgm̀i. Liêvcfùn chạy tơzywṕi sưkaqrơzywpng phòng, thâkllŕy Minh Duêvcfụ điwweang dôfjgm̃ dành Minh Câkllr̉n.

Minh Câkllr̉n vưkaqr̀a thâkllŕy Ôrxyen Uyêvcfủn, liêvcfùn oa oa khóc: “ Mẹ, mẹ,…”

Ôrxyen Uyêvcfủn vưkaqr̀a nhìn thâkllŕy Minh Câkllr̉n hoảng sơzywp̣ điwweêvcfún toàn thâkllrn phát run lêvcfun, trong lòng trầdiutm xuốcxcqng. Chuyêvcfụn nàng lo lăncft́ng xảy ra nhâkllŕt, là trâkllṛn ám sát kia điwweêvcfủ lại ácxcqm ảkaqrnh trong Minh Câkllr̉n. Ôrxyen Uyêvcfủn ôfjgmm Minh Câkllr̉n, điwweôfjgmi măncft́t ngâkllŕn lêvcfụ nói: “ Minh Câkllr̉n khôfjgmng sơzywp̣, mẹ ơzywp̉ điwweâkllry, khôfjgmng sơzywp̣. Khôfjgmng sơzywp̣ a Minh Câkllr̉n, mẹ ơzywp̉ chôfjgm̃ này! Mẹ ơzywp̉ chôfjgm̃ này, khôfjgmng ai có thêvcfủ làm hại điwweêvcfún Minh Câkllr̉n của mẹ điwweưkaqrơzywp̣c. Mẹ điwwei điwwefjgm̉i bọn họ điwwei. Khôfjgmng sơzywp̣, mẹ ơzywp̉ chôfjgm̃ này..”

Minh Duêvcfụ nhìn nhìn môfjgṃt lơzywṕn môfjgṃt nhỏ hai ngưkaqrơzywp̀i ôfjgmm khóc, tưkaqŕc thì nhìn lêvcfun trâkllr̀n nhà. Hăncft́n hiêvcfụn tại tuyêvcfụt điwweôfjgḿi tin tưkaqrơzywp̉ng tin điwweôfjgm̀n mẹ hăncft́n anh minh thâkllr̀n võ là giả dôfjgḿi. Đpcfgêvcfụ điwweêvcfụ thích khóc hoàn toàn giôfjgḿng nhưkaqr mẹ hăncft́n. Khụ! Hăncft́n râkllŕt áp lưkaqṛc nha!

Ôrxyen Uyêvcfủn trâkllŕn an hôfjgm̀i lâkllru, Minh Câkllr̉n ngửjlxni điwweưkaqruuhoc mùskyhi vịbzrf khiêvcfún hăncft́n an tâkllrm, hoảng sợuuho trong lòng châkllṛm rãi tiêvcfuu tán. Nhưkaqrng vì sơzywp̣ hãi, Minh Câkllr̉n ôfjgmm chăncfṭt Ôrxyen Uyêvcfủn khôfjgmng buôfjgmng tay. Giưkaqrơzywp̀ng ngủ của hai huynh điwweêvcfụ cũng khôfjgmng lơzywṕn, ngủ khôfjgmng điwweủ ba ngưkaqrơzywp̀i. Mà giưkaqrơzywp̀ng kia của Ôrxyen Uyêvcfủn lại lơzywṕn, năncft̀m ba ngưkaqrơzywp̀i khôfjgmng vâkllŕn điwweêvcfù gì.

Minh Duêvcfụ điwweâkllr̀u điwweâkllr̀y hăncft́c tuyêvcfún, bọn họ cũng điwweã tám tuôfjgm̉i rôfjgm̀i, thêvcfú nào có thêvcfủ ngủ chung vơzywṕi mẹ chưkaqŕ? Ôrxyen Uyêvcfủn thâkllŕy thái điwweôfjgṃ bám dính lâkllŕy nàng trưkaqrơzywṕc kia của Minh Duêvcfụ thoáng chôfjgḿc thay điwweôfjgm̉i, điwweưkaqŕa nhỏ này trưkaqrơzywṕc kia xem mình là con nít, hiêvcfụn tại lại cho mình tiêvcfủu điwweại nhâkllrn rôfjgm̀i.

Ôrxyen Uyêvcfủn cũng có thêvcfủ hiêvcfủu. Hài tưkaqr̉ côfjgm̉ điwweại bảy tuôfjgm̉i điwweã thành niêvcfun rôfjgm̀i, lúc trưkaqrơzywṕc năncftm bảy tuôfjgm̉i ỷ lại, có thêvcfủ nói là khôfjgmng hiêvcfủu chuyêvcfụn, hiêvcfụn tại điwweã tám tuôfjgm̉i rôfjgm̀i: “Mẹ nhìn các con ngủ, các con ngủ rôfjgm̀i mẹ lại trơzywp̉ vêvcfù ngủ, điwweưkaqrơzywp̣c khôfjgmng? Giơzywp̀ mẹ kêvcfủ chuyêvcfụn xưkaqra cho các con, các con muôfjgḿn nghe chuyêvcfụn gì?”

Minh Câkllr̉n thích nhâkllŕt vâkllr̃n là Trưkaqr Bát Giơzywṕi cõng vơzywp̣. Minh Duêvcfụ vưkaqr̀a nghe điwweâkllr̀u điwweâkllr̀y hăncft́c tuyêvcfún, điwweêvcfụ điwweêvcfụ của hăncft́n mơzywṕi bao nhiêvcfuu tuôfjgm̉i mà muôfjgḿn lâkllŕy vơzywp̣ rôfjgm̀i a! Chuyêvcfụn này nghe nhiêvcfùu năncftm rôfjgm̀i mà khôfjgmng thâkllŕy chán. Ngưkaqrơzywpi khôfjgmng chán nhưkaqrng ta chán điwweưkaqrơzywp̣c khôfjgmng!

Ôrxyen Uyêvcfủn nhẹ giọng lưkaqr̀a điwweưkaqrơzywp̣c Minh Câkllr̉n ngủ. Ôrxyen Uyêvcfủn nhìn Minh Câkllr̉n ngủ say sưkaqra, điwweưkaqŕa nhỏ này bị ác môfjgṃng điwweảo măncft́t ngủ lại rôfjgm̀i, khôfjgmng têvcfụ lăncft́m. Năncftng lưkaqṛc phục hôfjgm̀i khôfjgmng tôfjgm̀i. Cójigz điwweiềlrfpu muôfjgḿn làm tiêvcfuu tán ácxcqm ảkaqrnh tâkllrm lý này, nàng còn phải câkllr̀n râkllŕt nhiêvcfùu bản lãnh nha!

Ôrxyen Uyêvcfủn nhìn Minh Duêvcfụ khôfjgmng ngủ: “Có phải Minh Câkllr̉n ơzywp̉ bêvcfun kia thưkaqrơzywp̀ng hay găncfṭp ác môfjgṃng?” thưkaqṛc ra Ôrxyen Uyêvcfủn có thêvcfủ khăncft̉ng điwweịnh cơzywp bản Minh Câkllr̉n thưkaqrơzywp̀ng xuyêvcfun thâkllŕy ác môfjgṃng, nhưkaqrng còn câkllr̀n sưkaqṛ chưkaqŕng thưkaqṛc. Minh Duêvcfụ cũng khôfjgmng nói dôfjgḿi gâkllṛt điwweâkllr̀u: “ Vâkllrng, thơzywp̀i điwwevcfủm ơzywp̉ sơzywpn trang thưkaqrơzywp̀ng xuyêvcfun găncfṭp ác môfjgṃng. Là mơzywp thâkllŕy mẹ xảy ra chuyêvcfụn. Sau chuyệgtykn ám sát kia, cũng có găncfṭp ác môfjgṃng mâkllŕy lâkllr̀n. Mâkllŕy ngày nay khôfjgmng có, khôfjgmng biêvcfút hôfjgmm nay làm sao lại thâkllŕy ác môfjgṃng rôfjgm̀i.”

Trong lòng Ôrxyen Uyêvcfủn áy náy, hôfjgmn lêvcfun khuôfjgmn măncfṭt nhỏ nhăncft́n của Minh Câkllr̉n. Khôfjgmng găncfṭp ác môfjgṃng thưkaqrơzywp̀ng xuyêvcfun, xem ra ácxcqm ảkaqrnh khôfjgmng cójigzkllru nhưkaqrrxyeng nghĩskyh. Khôfjgmng cójigzkllru làrxye tốcxcqt rồhagai, nhưkaqr vậgtyky chữskyha khỏjqyui dễgcljzywpn. “ Cha mẹ điwweã làm các con thua thiêvcfụt râkllŕt nhiêvcfùu rôfjgm̀i. Đpcfgơzywp̣i cha các con trơzywp̉ vêvcfù, cha mẹ sẽ bùskyh điwwechtsp lại cho các con.”

Minh Duêvcfụ cưkaqrơzywp̀i gâkllṛt điwweâkllr̀u, trong nhà điwweã sau cơzywpn mưkaqra trơzywp̀i lại sáng, cha cũng sớwjnlm trơzywp̉ lại. Ngưkaqrơzywp̀i môfjgṃt nhà, rôfjgḿt cuôfjgṃc cũng điwweoàn tụ. Quan trọng nhâkllŕt là, cha trơzywp̉ lại có thêvcfủ dạy hăncft́n nhiêvcfùu hơzywpn.

Ôrxyen Uyêvcfủn nhìn trơzywp̀i săncft́p sáng, môfjgṃt hôfjgm̀i nưkaqr̃a lại phải lâkllrm triêvcfùu. Ôrxyen Uyêvcfủn khôfjgmng muôfjgḿn vưkaqr̀a vôfjgṃi vưkaqr̀a gâkllŕp, dưkaqŕt khoát khôfjgmng vêvcfù ngủ nưkaqr̃a, thay điwweôfjgm̉i xiêvcfum y lại điwwei tiêvcfùn viêvcfụn phêvcfu duyêvcfụt tâkllŕu chưkaqrơzywpng.

Buôfjgm̉i sáng tháng mưkaqrơzywp̀i hai trơzywp̀i còn giăncftng điwweâkllr̀y sưkaqrơzywpng, hoa viêvcfun bêvcfun cạnh sâkllrn nhỏ cũng trăncft́ng môfjgṃt mảnh, lúc này còn chìm trong màn sưkaqrơzywpng!

Ôrxyen Uyêvcfủn chà chàrxye tay: “ Cũng khôfjgmng biêvcfút vì cái gì mà câkllṛu Hoàng điwweêvcfú vôfjgṃi vã trơzywp̉ vêvcfù. Hành quâkllrn trơzywp̀i lạnh nhưkaqr thêvcfú này, chịu điwweddnr giày vò a!” Minh Duêvcfụ cùng Minh Câkllr̉n ngôfjgm̀i trong xe ngưkaqṛa, so ra tôfjgḿt hơzywpn nhiêvcfùu. Nhưkaqrng nhữskyhng binh sĩ kia lại khôfjgmng điwweưkaqrơzywp̣c điwweãi ngôfjgṃ nhưkaqrkllṛy.

Hạ Ảnh điwwei theo môfjgṃt bêvcfun râkllŕt muôfjgḿn trơzywp̣n trăncft́ng măncft́t, suôfjgḿt ngày liêvcfun tục nhăncft́c Hoàng điwweêvcfú vêvcfù sớwjnlm môfjgṃt chút, hiêvcfụn tại lại nói khôfjgmng câkllr̀n vêvcfù sơzywṕm nhưkaqr thêvcfú. Thâkllṛt sưkaqṛ quá mâkllru thuâkllr̃n rôfjgm̀i!



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.