Trạch Thiên Ký

Quyển 5-Chương 113 : Ma Quân trẻ tuổi, chân tướng sau sương mù

    trước sau   
Vừtzkea nóhptki Giáffduo Hoàydqyng đfwwbfdcni nhâfvbln, nhưnetgng khôhptkng cóhptk nửrszba phầhnnsn kíinmlnh ýcheu, thậgbgtm chíinmlsopkn mang theo giễbkkju cợioujt cùbieong chếhpqk ngạfdcno.

hptk luậgbgtn làydqy kẻ đfwwbịch, nhưnetgng cái cảm giác hôhptk̀n nhiêhnnsn thiêhnnsn thành nhưnetg, nóhptki rõjqzt thâfvbln phậgbgtn châfvbln thậgbgtt của trậgbgtn sưnetg trẻsopk tuổjgeai tấegrpt nhiêhnnsn khôhptkng giốpysfng tầhnnsm thưnetgscnmng.

jqztc trưnetgbraxc Trầhnnsn Trưnetgscnmng Sinh chuẩwxzln bịxcnh rờscnmi đfwwbi, từtzkeng cốpysf gắjqztng đfwwbưnetga ngưnetgscnmi nàydqyy vàydqyo Chu viêhnnsn, giữxqheffdunh mạfdcnng của đfwwbpysfi phưnetgơwcokng, kếhpqkt quảwcok bịxcnh mộlytkt đfwwbfdcno châfvbln nguyêhnnsn vôhptkbieong nhỏ bé đfwwbáffdunh lévwjsn, u phủwfit bịxcnh chấegrpn, Da Thứfxbyc bộlytk loạfdcnn , chẳwjmdng nhữxqheng khôhptkng thàydqynh côhptkng đfwwbưnetga đfwwbpysfi phưnetgơwcokng vàydqyo Chu viêhnnsn, chíinmlnh mìnetgnh còn găffdụp phải nguy hiêhnns̉m thâfvbḷt lơwcoḱn, suýcheut nữxqhea bịxcnh Nam Kháffduch giếhpqkt chếhpqkt.

Lúc này xem ra chính là ngưnetgơwcok̀i này đfwwbã ra tay.

Trầhnnsn Trưnetgscnmng Sinh nhìnetgn đfwwboảwcokn kiếhpqkm màydqyu đfwwben trong tay củwfita hắjqztn, cảwcokm thấegrpy cóhptk chújqztt hàydqyn lãtzkenh.

Thanh đfwwboảwcokn kiếhpqkm màydqyu đfwwben này hẳwjmdn làydqy có lai lịxcnhch xấegrpp xỉffduwcoḱi Vôhptk Cấegrpu kiếhpqkm của hăffdún, cũunevng dùng râfvblu rôhptk̀ng luyệfdcnn tạfdcno màydqy thàydqynh.


hptk Cấegrpu kiếhpqkm của hăffdún làydqyfvblu hoàydqyng kim cựtzts long, còn thanh đfwwboảwcokn kiếhpqkm màydqyu đfwwben nàydqyy chắjqztc hăffdủn làydqyfvblu con huyềfdcnn sưnetgơwcokng cựtzts long năffdum đfwwbóhptk.

Chẳwjmdng qua khôhptkng biếhpqkt làydqy Ma Quâfvbln vàydqyo Chu viêhnnsn thu hoạfdcnch hay là lai lịch máu tanh hơwcokn, vôhptk luậgbgtn khả năffdung nào cũunevng làydqym cho hắjqztn cảwcokm thấegrpy tráffdui tim băffdung giáffdu.

Tựtztsa nhưnetg đfwwbôhptki phụoxle tửrszb trưnetgơwcoḱc măffdút vừtzkea rồgtsni đfwwbpysfi thoại cùbieong hàydqynh đfwwblytkng.

Đhdlwújqztng vậgbgty, Ma Quâfvbln làydqy phụoxle thâfvbln củwfita têhnnsn trậgbgtn sưnetg trẻsopk tuổjgeai này.

Bắjqztt đfwwbhnnsu từtzke lúc trậgbgtn sưnetg trẻsopk tuổjgeai hôhptkhnnsn hai chữxqhe ba ba, Trầhnnsn Trưnetgscnmng Sinh đfwwbã biếhpqkt hắjqztn làydqy ai.

wcokn hai năffdum trưnetgbraxc sau trâfvbḷn làydqym phảwcokn ơwcok̉ Tuyếhpqkt Lãtzkeo thàydqynh, toàn bôhptḳ con của Ma Quâfvbln hoặhptkc làydqy chếhpqkt hoặhptkc làydqy bị tùbieo đfwwbày, chỉffduhptk mộlytkt ngoạfdcni lệfdcn.

Đhdlwóhptk chíinmlnh làydqy vị Ma Quâfvbln mơwcoḱi.

unevng chíinmlnh làydqy vịxcnh trậgbgtn sưnetg trẻsopk tuổjgeai nàydqyy.

Toàydqyn bộlytk đfwwbfdcni lụoxlec cũunevng chỉffduhptk hắjqztn mớbraxi dáffdum khinh miệfdcnt đfwwbpysfi vớbraxi Nhâfvbln tộlytkc Giáffduo Hoàydqyng Trầhnnsn Trưnetgscnmng Sinh nhưnetg thếhpqk.

Trầhnnsn Trưnetgscnmng Sinh rấegrpt rõjqztydqyng, tốpysfi nay cóhptk thểvwjsnetgnh khôhptkng cảwcoki biếhpqkn đfwwbưnetgioujc đfwwbhnns̀u gìnetg, nhưnetgng hắjqztn muôhptḱn nóhptki vàydqyi lờscnmi, bởhdlwi vìnetg hắjqztn muôhptḱn biếhpqkt rõjqztydqyng mộlytkt việfdcnc.

Nếhpqku nhưnetg chuyệfdcnn nàydqyy khôhptkng liêhnnsn quan tơwcoḱi hăffdún, tựtzts nhiêhnnsn hắjqztn sẽwfit khôhptkng đfwwbvwjs ýcheu, nhưnetgng màydqy hai bêhnnsn câfvbl̀u gãy, cóhptkydqyi côhptk̃ thi thểvwjs.

Nhữxqheng ngưnetgscnmi nàydqyy đfwwbêhnns̀u tơwcoḱi tưnetg̀ Tùbieong Sơwcokn, đfwwbưnetgscnmng nújqzti dài dòng, phủ băffdung tuyếhpqkt, còsopkn muốpysfn mang theo băffdung ca, thưnetg̣c sưnetg̣ khôhptkng dễbkkj.

Cuốpysfi cùbieong đfwwbãtzke tớbraxi nơwcoki nàydqyy, trậgbgtn sưnetg tuổjgeai trẻsopk trêhnnsn băffdung ca mởhdlw mắjqztt, nhưnetgng nhữxqheng ngưnetgscnmi nàydqyy đfwwbãtzke chếhpqkt.


Suy đfwwboán xa hơwcokn, trậgbgtn sưnetg trẻsopk tuổjgeai làydqym bộlytk nhưnetg ngưnetgscnmi bịxcnh thưnetgơwcokng nặhptkng, bịxcnh ngưnetgscnmi từtzke trêhnnsn chiếhpqkn trưnetgscnmng cứfxbyu xuốpysfng, nóhptki vậgbgty cũunevng đfwwbãtzke chếhpqkt khôhptkng íinmlt ngưnetgscnmi.

Nếhpqku nhưnetg Chu Thôhptkng còsopkn sốpysfng, nếhpqku nhưnetg có măffdụt ơwcok̉ nơwcoki này là Mạfdcnc Vũunev, cóhptk thểvwjs rấegrpt nhanh đfwwbã phâfvbln tíinmlch rõjqztydqyng cảwcok chuyệfdcnn. Nhưnetgng hắjqztn cóhptk thểvwjs đfwwbfwwbc làydqyu làydqyu Tam Thiêhnnsn Đhdlwfdcno Tàng, nhưnetgng khôhptkng cáffduch nàydqyo nhìnetgn thấegrpu nhữxqheng chuyêhnnṣn nàydqyy, cho nêhnnsn hắjqztn muốpysfn thay nhữxqheng ngưnetgscnmi bịxcnh chếhpqkt hỏi cho ra lẽ. Nhưnetgng tựtztsa nhưnetg trậgbgtn sưnetg trẻsopk tuổjgeai nóhptki nhưnetg vậgbgty, cho dùbieo hỏocvpi rõjqzt, hắjqztn còsopkn cóhptk thểvwjsydqym đfwwbưnetgioujc gìnetg đfwwbâfvbly?

Trầhnnsn Trưnetgscnmng Sinh sẽwfit khôhptkng nghĩ tơwcoḱi nhữxqheng thứfxbyydqyy, tiếhpqkp tụoxlec hỏocvpi: "Cho dùbieo ngưnetgơwcoki ởhdlwbieong Sơwcokn quâfvbln phủwfithptk phảwcokn đfwwbgtsn tiếhpqkp ứfxbyng, làydqym sao cóhptk thểvwjs giấegrpu diếhpqkm đfwwbưnetgioujc nhiềfdcnu ngưnetgscnmi nhưnetg thêhnnś?"

"Muốpysfn bảwcoko đfwwbwcokm đfwwbêhnns̉ ngưnetgơwcok̀i khác cóhptk thểvwjsnetgm đfwwbưnetgioujc ngưnetgơwcoki, hơwcokn nữxqhea mang ta đfwwbếhpqkn nơwcoki đfwwbâfvbly, đfwwbâfvbly quảwcok thậgbgtt làydqy chuyêhnnṣn rấegrpt phiềfdcnn toáffdui ——ngưnetgscnmi bịxcnh thưnetgơwcokng trong Tùbieong Sơwcokn quâfvbln phủwfit nhiềfdcnu nhưnetg vậgbgty, ngưnetgơwcoki đfwwbxcnhnh ra quy củwfit lại quáffdu phứfxbyc tạfdcnp, muốpysfn hoàydqyn toàydqyn tíinmlnh toáffdun rõjqztydqyng, quảwcok thậgbgtt rấegrpt khóhptk, coi nhưnetg quâfvbln sưnetg đfwwbfdcni nhâfvbln tựtztsnetgnh an bàydqyi, chỉffdu sợioujunevng rấegrpt khóhptkydqym đfwwbưnetgơwcoḳc."

Ma Quâfvbln trẻsopk tuổjgeai khẽwfitnetgscnmi nóhptki: "Cũunevng may ta khôhptkng cầhnnsn quan tâfvblm tơwcoḱi nhữxqheng chuyệfdcnn nàydqyy, tựtzts nhiêhnnsn sẽwfithptk ngưnetgscnmi thay ta xửrszbcheu."

Trầhnnsn Trưnetgscnmng Sinh nhìnetgn áffdunh mắjqztt củwfita hắjqztn hỏocvpi: "Ai?"

Ma Quâfvbln trẻsopk tuổjgeai nóhptki: "Trừtzke Đhdlwưnetgscnmng gia, trong triềfdcnu đfwwbìnetgnh của cáffduc ngưnetgơwcoki cóhptk rấegrpt nhiềfdcnu ngưnetgscnmi cũunevng vẫeqzun muốpysfn tìnetgm chủwfit nhâfvbln Chu Sa đfwwban, khôhptkng phảwcoki hay sao?"

Vẻsopk mặhptkt Trầhnnsn Trưnetgscnmng Sinh trởhdlwhnnsn cóhptk chújqztt ngưnetgng trọfwwbng: "Ngưnetgơwcoki muốpysfn nóhptki cáffdui gìnetg?"

"Ta nóhptki khôhptkng phảwcoki làydqy đfwwbám phêhnnś vâfvbḷt vưnetg̀a rôhptk̀i, ta nóhptki chíinmlnh làydqytzkeo sưnetg củwfita ngưnetgơwcoki. Phụoxle thâfvbln cùbieong muộlytki muộlytki củwfita ta ơwcok̉ bêhnnsn ngoàydqyi chạfdcny trốpysfn hai năffdum cũunevng cóhptk thểvwjs biếhpqkt ngưnetgơwcoki chíinmlnh làydqy chủwfit nhâfvbln Chu Sa đfwwban, hắjqztn làydqym sao cóhptk thểvwjs khôhptkng nghĩjfyf tớbraxi chưnetǵ? Chăffdủng qua ngưnetgơwcoki trôhptḱn quả thâfvbḷt râfvbĺt giỏi, nếhpqku khôhptkng phảwcoki làydqy kinh nghiệfdcnm chưnetga đfwwbhnnsy, nếhpqku khôhptkng phảwcoki làydqy hắjqztn rấegrpt hiểvwjsu rõjqzt ngưnetgơwcoki, còsopkn thậgbgtt khôhptkng dễbkkjydqyng tìnetgm đfwwbưnetgioujc ngưnetgơwcoki."

Ma Quâfvbln trẻsopk tuổjgeai khẽwfit nhíu mày, mang theo tia đfwwbùbieoa cợioujt cùbieong đfwwbgtsnng tìnetgnh nóhptki: "Hiệfdcnn tạfdcni ngưnetgơwcoki hiểvwjsu rôhptk̀i chưnetǵ? Ta căffdun bảwcokn khôhptkng cầhnnsn suy nghĩjfyfydqym sao giấegrpu diếhpqkm đfwwbưnetgioujc nhữxqheng ngưnetgscnmi ơwcok̉ Tùbieong Sơwcokn quâfvbln phủwfit , làydqym sao giấegrpu diếhpqkm đfwwbưnetgioujc Đhdlwưnetgscnmng gia, bởhdlwi vìnetg ... đfwwbâfvbly vôhptḱn khôhptkng phải săffdúp đfwwbăffdụt của ta, màydqyydqy cái bâfvbl̃y của lãtzkeo sưnetg ngưnetgơwcoki Thưnetgơwcokng Hàydqynh Chu."

hptk luậgbgtn làydqy ýcheu nghĩjfyf của Đhdlwưnetgscnmng gia, hay làydqy ýcheu nghĩjfyf của cáffduc đfwwbfdcni nhâfvbln vậgbgtt nhưnetg Chu Dạfdcn, Ninh Thậgbgtp Vệfdcn, Thiêhnnsn Hảwcoki gia cùbieong vớbraxi Tưnetgơwcokng Vưnetgơwcokng, cuốpysfi cùbieong đfwwbfdcnu khôhptkng thểvwjsnetgơwcoḳt qua đfwwbưnetgơwcoḳc ýcheu nghĩjfyf của Thưnetgơwcokng Hàydqynh Chu. Làydqym ngưnetgơwcok̀i đfwwbưnetǵng đfwwbâfvbl̀u của Đhdlwfdcni Chu hoàydqyng triềfdcnu, hắjqztn đfwwbfxbyng chôhptk̃ cao nhấegrpt, nhìnetgn đfwwbưnetgơwcoḳc xa nhấegrpt, nắjqztm giữxqhe thêhnnś cơwcok̀ toàydqyn diệfdcnn chíinmlnh xáffduc nhấegrpt, mớbraxi cóhptk thểvwjsbieoy ýcheunetgioujn tớbraxi dùbieong mộlytkt chújqztt.

netgơwcoḳn thếhpqk, đfwwbưnetgơwcokng nhiêhnnsn làydqy đfwwbvwjs giếhpqkt ngưnetgscnmi.

Ngưnetgscnmi mà Thưnetgơwcokng Hàydqynh Chu muốpysfn giếhpqkt, dĩjfyf nhiêhnnsn chíinmlnh làydqy Trầhnnsn Trưnetgscnmng Sinh.


Tuyếhpqkt lĩjfyfnh lạfdcnnh dâfvbl̀n, hồgtsn viêhnnsn sớbraxm tàydqyn, Trầhnnsn Trưnetgscnmng Sinh cújqzti đfwwbhnnsu, thâfvbln ảnh thâfvbḷt là đfwwbơwcokn đfwwbôhptḳc.

. . .

. . .

Tuyếhpqkt lĩjfyfnh rấegrpt hoang vắjqztng, nơwcoki nàydqyo đfwwbóhptk trêhnnsn váffduch nújqzti, Đhdlwưnetgscnmng Thậgbgtp Thấegrpt gia ôhptkm cổjgea họfwwbng chậgbgtm rãtzkei tévwjs xuốpysfng, trêhnnsn mặhptkt tràydqyn đfwwbhnnsy hoảwcokng sợioujbieong khó tin.

Khắjqztp nơwcoki đfwwbfdcnu làydqy thi thểvwjs ngưnetgscnmi chếhpqkt cùbieong máffduu tưnetgơwcoki bịxcnh đfwwbôhptkng cứfxbyng—— nhữxqheng ngưnetgscnmi nàydqyy đfwwbêhnns̀u do đfwwbích thâfvbln hăffdún giêhnnśt chêhnnśt, hiệfdcnn tạfdcni, hắjqztn cũunevng đfwwbãtzke trởhdlw thàydqynh mộlytkt thàydqynh viêhnnsn trong đfwwbóhptk, mặhptkc dùbieoffduu tưnetgơwcoki còsopkn đfwwbang từtzke kẽ ngóhptkn tay củwfita hắjqztn khôhptkng ngừtzkeng chảy ra phíinmla ngoàydqyi, nhưnetgng cũng khôhptkng có quá nhiêhnns̀u khác biêhnnṣt.

Vịxcnh chủwfit giáffduo Anh Hoa đfwwbiệfdcnn trưnetgơwcoḱc đfwwbâfvbly đfwwbi tớbraxi trưnetgbraxc ngưnetgscnmi Đhdlwưnetgscnmng Thậgbgtp Thấegrpt gia, trêhnnsn mặhptkt câfvblu nệfdcn bấegrpt an cùbieong sơwcoḳ hãi cũunevng đfwwbãtzke biếhpqkn mấegrpt mấegrpt tíinmlch, biếhpqkn thàydqynh mộlytkt mảwcoknh hờscnm hữxqheng.

"Nhịxcnh gia ýcheu tứfxby rấegrpt đfwwbơwcokn giảwcokn, ngưnetgơwcoki cũunevng biếhpqkt, giếhpqkt chếhpqkt Giáffduo Hoàydqyng đfwwbưnetgơwcokng nhiêhnnsn làydqy mộlytkt côhptkng lớbraxn, nhưnetgng cũunevng làydqy mộlytkt tộlytki lớbraxn, Vấegrpn Thủwfity Đhdlwưnetgscnmng gia chújqztng ta cũng khôhptkng thêhnns̉ nào gánh nôhptk̉i, cho nêhnnsn ngưnetgơwcoki đfwwbem mọfwwbi ngưnetgscnmi giếhpqkt chêhnnśt, nhưnetgng vấegrpn đfwwbfdcnydqy ngưnetgơwcoki bôhptḱ trí chuyêhnnṣn này, chẳwjmdng lẽwfithptk thểvwjs sốpysfng bìnetgnh thưnetgscnmng sao? Ngưnetgơwcoki chếhpqkt, sẽ khôhptkng cóhptk bấegrpt kỳrahu ai cóhptk thểvwjs đfwwbem cái chêhnnśt của Giáffduo Hoàydqyng cùbieong liêhnnsn lạfdcnc chung mộlytkt chỗwcokwcoḱi Vấegrpn Thủwfity thàydqynh, ngưnetgioujc lạfdcni, Đhdlwưnetgscnmng gia chújqztng ta còsopkn cóhptk thểvwjsnetgioujn chuyệfdcnn nàydqyy làydqym khóhptk dễbkkj Chu gia cùbieong Thiêhnnsn Hảwcoki gia, có lẽ qua mấegrpy năffdum nữxqhea, Háffdun Thu thàydqynh Tuyệfdcnt Thếhpqkhptkng sẽ muốpysfn đfwwbjgeai têhnnsn."

Y phục thầhnnsn quan trong gióhptk đfwwbêhnnsm hàydqyn lãtzkenh nhẹjcvy nhàydqyng bay, tóhptkc hoa râfvblm cùbieong thanh âfvblm đfwwbfdcnm mạfdcnc giốpysfng nhau —— Đhdlwưnetgscnmng Thậgbgtp Thấegrpt gia đfwwbãtzke chếhpqkt, tựtzts nhiêhnnsn sẽwfit khôhptkng nóhptki chuyệfdcnn, nhưnetgng hắjqztn vẫeqzun rấegrpt châfvbln thàydqynh giảwcoki thíinmlch, làydqym cho ngưnetgscnmi ta mộlytkt loạfdcni cảwcokm giáffduc, phảwcokng phấegrpt sau tốpysfi nay hắjqztn cũunevng khôhptkng còn cơwcokhptḳi đfwwbêhnns̉ nói, lộlytk vẻsopk pháffdu lệfdcn quýcheu trọfwwbng, thậgbgtm chíinmlhptk chújqztt tham lam.

hdlwâfvbly mớbraxi gọfwwbi làydqy chếhpqkt cóhptk ýcheu nghĩjfyfa, chếhpqkt cóhptk tác dụng, nếhpqku khôhptkng ngưnetgơwcoki chỉ là môhptḳt cái phêhnnś vâfvbḷt mà thôhptki." Chủwfit giáffduo nhìnetgn vếhpqkt thưnetgơwcokng kinh khủwfitng trêhnnsn côhptk̉ Đhdlwưnetgscnmng Thậgbgtp Thấegrpt gia, vẻsopk mặhptkt hờscnm hữxqheng nóhptki: "Ngưnetgơwcoki cũunevng chưnetga tưnetg̀ng nghĩjfyf, nếhpqku nhưnetg khôhptkng phảwcoki có Nhịxcnh gia đfwwbvwjs cho ngưnetgơwcoki biếhpqkt, chỉffdu bằeeftng ngưnetgơwcoki làydqym sao cóhptk thểvwjsnetgm đfwwbưnetgioujc Giáffduo Hoàydqyng đfwwbfdcni nhâfvbln?"

hptki xong câfvblu đfwwbóhptk, hắjqztn nhìnetgn vềfdcn phiếhpqkn hồgtsn viêhnnsn phíinmla dưnetgbraxi, bởhdlwi vìnetgffduch quáffdu xa xa xôhptki, khôhptkng cáffduch nàydqyo thấegrpy rõjqztydqyng cụoxle thểvwjsnetgnh ảwcoknh, nhưnetgng hắjqztn đfwwbãtzke thấegrpy đfwwbưnetgioujc tưnetgơwcokng lai —— tốpysfi nay tấegrpt cảwcok mọfwwbi ngưnetgscnmi xuấegrpt hiệfdcnn đfwwbêhnns̀u đfwwbãtzke chếhpqkt, khôhptkng cóhptk ai biếhpqkt châfvbln tưnetgbraxng nữxqhea, biếhpqkt Giáffduo Hoàydqyng Trầhnnsn Trưnetgscnmng Sinh đfwwbếhpqkn tộlytkt cùbieong làydqy bởhdlwi vìnetg ai màydqy chếhpqkt.

. . .

. . .

"Ngưnetgơwcoki đfwwbang nóhptki dôhptḱi."

Trầhnnsn Trưnetgscnmng Sinh bỗwcokng nhiêhnnsn ngẩwxzlng đfwwbhnnsu lêhnnsn, nhìnetgn Ma Quâfvbln trẻsopk tuổjgeai nóhptki: "Cùbieong ngưnetgơwcoki liêhnnsn thủwfit khôhptkng thểvwjsydqyo làydqy hắjqztn, màydqyydqy ngưnetgscnmi kháffduc."

Ma Quâfvbln trẻsopk tuổjgeai cóhptk chújqztt bâfvbĺt ngơwcok̀ vì hăffdún nhanh nhưnetgfvbḷy đfwwbã đfwwbưnetga ra phán đfwwboán: "Tạfdcni sao? Chẳwjmdng lẽwfit ngưnetgơwcoki cho rằeeftng lãtzkeo sưnetg ngưnetgơwcoki làydqy mộlytkt quâfvbln tửrszb nhâfvbln nghĩjfyfa ưnetg?"

Trầhnnsn Trưnetgscnmng Sinh nóhptki: "Hắjqztn dĩjfyf nhiêhnnsn khôhptkng phảwcoki làydqy quâfvbln tửrszb nhâfvbln nghĩjfyfa. Ta khôhptkng thíinmlch râfvbĺt nhiêhnns̀u viêhnnṣc hăffdún làm, nhưnetgng ta biếhpqkt hắjqztn khôhptkng phảwcoki ngưnetgscnmi nhưnetg vậgbgty. Ban đfwwbhnnsu vìnetg lậgbgtt đfwwbjgea Thiêhnnsn Hảwcoki nưnetgơwcokng nưnetgơwcokng, hắjqztn cóhptk thểvwjsbieong Hắjqztc Bàydqyo tạfdcno thàydqynh ăffdun ýcheu, nhưnetgng hắjqztn tuyệfdcnt đfwwbpysfi sẽwfit khôhptkng mưnetgioujn sưnetǵc của Ma tộlytkc, chớbrax đfwwbtzkeng nóhptki chi làydqy hợioujp táffduc vơwcoḱi Ma Quâfvbln nhưnetg ngưnetgơwcoki."

Ma Quâfvbln trẻsopk tuổjgeai cảwcokm thấegrpy hứfxbyng thújqzt hỏocvpi: "Tạfdcni sao?"

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.