Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 223 : Cho cô một cơ hội cuối cùng

    trước sau   
Chẳjtqjng qua làmgmxcshf khôcshfng thểkskl ngờfqxc tớjigji, Tầjtqjn Dịszfbch Dưksklơwxjgng rõjigjmgmxng đuqexãwxjguvqji xe đuqexi ra ngoàmgmxi, thếjljm nhưksklng chưkskla đuqexếjljmn hơwxjgn mưksklfqxci phúoiigt liềrubcn đuqexãwxjg trởcyiz lạsinzi, chiếjljmc xe màmgmxu đuqexen cóeajhwspmm che kia sáuvqjng lạsinzng trong tiếjljmt trờfqxci âjljmm u, đuqexâjljmm xuyêgoebn qua cửubjua sắmkjat vọvooxt tớjigji đuqexâjljmy, cảcukr ngưksklfqxci Lily run rẩhydmy chạsinzy nhanh tráuvqjnh néyjbn, thếjljm nhưksklng chiếjljmc xe kia lạsinzi “Kéyjbnt” mộeupit tiếjljmng, dừlwtxng lạsinzi ngay bêgoebn cạsinznh ngưksklfqxci côcshf.

Trong xe, thâjljmn ảcukrnh Tầjtqjn Dịszfbch Dưksklơwxjgng giốubjung nhưkskl thầjtqjn chếjljmt, làmgmxm cho tim ngưksklfqxci ta sợptih run rẩhydmy.

Lily ngâjljmy dạsinzi, áuvqjnh mắmkjat trợptihn to, khôcshfng biếjljmt hắmkjan bịszfbmgmxm sao, tim lạsinzi áuvqjp lựsdezc đuqexhxffp cuồdkhung loạsinzn nhưkskl trưkskljigjc, run giọvooxng nóeajhi: “Vinson, tạsinzi sao anh đuqexãwxjg trởcyiz lạsinzi....”

Tầjtqjn Dịszfbch Dưksklơwxjgng thảcukrn nhiêgoebn xuốubjung xe, thâjljmn ảcukrnh cao lớjigjn nhưkskl mộeupit ngọvooxn núoiigi áuvqjp bứgoebc đuqexi tớjigji, Lily cốubju gắmkjang kiêgoebn trìdcmk nhìdcmkn hắmkjan, buộeupic bảcukrn thâjljmn khôcshfng đuqexưksklptihc sợptihwxjgi, nhưksklng làmgmx sốubjung lưksklng vẫikltn làmgmxwxjgi chùbgohng xuốubjung mộeupit chúoiigt, suýrswet nữvcvoa lảcukro đuqexcukro ngãwxjg xuốubjung trưkskljigjc mặubjut hắmkjan.

uvqjnh tay Tầjtqjn Dịszfbch Dưksklơwxjgng giơwxjg ra đuqexlwtx lấhdedy côcshf khôcshfng cho côcshf ngãwxjg xuốubjung, hung hăocjrn kéyjbno côcshf ta đuqexgoebng thẳjtqjng trưkskljigjc mặubjut mìdcmknh.

Cổvzos tay Lily bịszfb xiếjljmt chặubjut tựsdeza nhưksklmgmx hai gọvooxng kìdcmkm.


Lily đuqexau tớjigji mứgoebc mặubjut nhăocjrn nhóeajh lạsinzi, hícyizt sâjljmu, lạsinzi hícyizt sâjljmu, đuqexrubcu khôcshfng cóeajh biệpubvn pháuvqjp giảcukrm đuqexi đuqexau đuqexjigjn đuqexếjljmn náuvqjt xưksklơwxjgng trêgoebn cổvzos tay.

“Côcshf đuqexãwxjgmgmxm gìdcmk?” Hắmkjan nâjljmng lêgoebn áuvqjnh mắmkjat lợptihi hạsinzi cóeajh tia huyếjljmt sắmkjac, thảcukrn nhiêgoebn hỏvddni.

Tầjtqjn Dịszfbch Dưksklơwxjgng nhìdcmkn chằkftzm chằkftzm côcshf mộeupit hồdkhui, cưksklfqxci lạsinznh mộeupit tiếjljmng kéyjbno côcshfuvqjt lạsinzi gầjtqjn, hơwxjgi thởcyiz mong manh, “Côcshfeajh biếjljmt hay khôcshfng, căocjrn bảcukrn làmgmxcshf khôcshfng biếjljmt nóeajhi dốubjui? Mộeupit khi nóeajhi dốubjui cũfpucng chỉhnyieajh thểkskleajhi đuqexưksklptihc vàmgmxi câjljmu nhưkskl vậhxffy làmgmx sẽhbuo bịszfb pháuvqjt hiệpubvn? Lily, tôcshfi cho côcshf mộeupit cơwxjg hộeupii cuốubjui cùbgohng, nóeajhi cho tôcshfi biếjljmt rốubjut cụkatyc côcshf đuqexãwxjgmgmxm cáuvqji gìdcmk....?”

Họvooxng súoiigng đuqexen ngòpubvm xuyêgoebn qua làmgmxn tóeajhc củhzcra côcshf, tìdcmkm đuqexếjljmn sau gáuvqjy côcshf.

Lily hấhdedp mộeupit ngụkatym khícyiz, cảcukrm giáuvqjc đuqexưksklptihc cáuvqji chếjljmt đuqexang đuqexếjljmn gầjtqjn.

“Hi Hi ởcyiz đuqexâjljmu?” Thanh âjljmm củhzcra Tầjtqjn Dịszfbch Dưksklơwxjgng trởcyizgoebn khàmgmxn khàmgmxn “Mưksklfqxci giâjljmy, đuqexhzcr cho côcshf suy nghĩpubv chứgoeb? Tôcshfi vẫikltn luôcshfn cảcukrm thấhdedy côcshf nghe vàmgmx hiểksklu đuqexưksklptihc nhữvcvong lờfqxci tôcshfi nóeajhi, cóeajh thểkskl hiểksklu đuqexưksklptihc ýrswe tứgoeb củhzcra tôcshfi, thếjljm nhưksklng côcshf đuqexãwxjg biếjljmt màmgmxpubvn dáuvqjm làmgmxm, Lily, côcshf thựsdezc làmgmxm tôcshfi thấhdedt vọvooxng.”

“Cạsinzch” Mộeupit tiếjljmng giòpubvn vang, tiếjljmng lêgoebn đuqexsinzn, dícyiz thậhxfft mạsinznh, mộeupit pháuvqjt súoiigng làmgmxeajh thểkskl nổvzos tung đuqexjtqju củhzcra côcshf ta

“Vinson...” Lily bịszfb dọvooxa đuqexếjljmn khóeajhc khôcshfng ra tiếjljmng, sắmkjac mặubjut trắmkjang bệpubvch nhưkskl tờfqxc giấhdedy.

eajh chuyệpubvn gìdcmk đuqexau lòpubvng hơwxjgn thếjljmmgmxy nữvcvoa, ngưksklfqxci đuqexàmgmxn ôcshfng màmgmxcshfgoebu suốubjut mưksklfqxci năocjrm, ôcshfm côcshfmgmxo ngựsdezc, cũfpucng lấhdedy cáuvqji chếjljmt đuqexkskl bứgoebc côcshf, bắmkjat côcshf phảcukri nóeajhi thựsdezc.

“Vìdcmk sao anh lạsinzi cho làmgmx em làmgmxm. Cáuvqji gìdcmk em cũfpucng khôcshfng cóeajhmgmxm, cáuvqji gìdcmkfpucng đuqexrubcu khôcshfng cóeajhmgmxm Vinson, khôcshfng cầjtqjn tìdcmkm, em yêgoebu anh nhưkskl vậhxffy tạsinzi sao anh lạsinzi khôcshfng thểkskl chấhdedp nhậhxffn em, em yêgoebu anh màmgmx...” Côcshf nhìdcmkn đuqexếjljmn sắmkjac mặubjut khôcshfng thểkskl khốubjung chếjljm củhzcra hắmkjan, mặubjut hoa khóeajhc nóeajhc, chẳjtqjng qua làmgmx trong khoảcukrnh khắmkjac nàmgmxy, côcshf cầjtqjm tay hắmkjan, túoiigm lấhdedy Tâjljmy trang củhzcra hắmkjan, run rẩhydmy giốubjung nhưkskluvqjjljmy sắmkjap rụkatyng.

“Còpubvn năocjrm giâjljmy…” Cáuvqjnh môcshfi táuvqji nhợptiht củhzcra hắmkjan phun ra mấhdedy chữvcvo, càmgmxng lúoiigc càmgmxng mícyizm chặubjut.

Lily héyjbnt chóeajhi tai, trốubjun khôcshfng thoáuvqjt kìdcmkm kẹszfbp củhzcra hắmkjan, rõjigjmgmxng bịszfb ngưksklfqxci đuqexàmgmxn ôcshfng màmgmxdcmknh yêgoebu thícyizch nhấhdedt bứgoebc đuqexếjljmn đuqexưksklfqxcng chếjljmt.

“Kìdcmka Vinson, cậhxffu đuqexang làmgmxm gìdcmk?” Lan Phu nhâjljmn từlwtx trong đuqexsinzi sảcukrnh đuqexi ra, nhìdcmkn thấhdedy đuqexôcshfi nam nữvcvo đuqexang dâjljmy dưkskla ngoàmgmxi cửubjua lớjigjn, nhìdcmkn cáuvqji tưkskl thếjljm kia làmgmx biếjljmt bọvooxn họvoox đuqexang làmgmxm cáuvqji gìdcmk, Lan phu nhâjljmn cũfpucng sợptih tớjigji mặubjut táuvqji nhợptiht, cho tớjigji bâjljmy giờfqxcmgmx vẫikltn biếjljmt Vinson khôcshfng thícyizch Lily, nhưksklng màmgmxfpucng khôcshfng đuqexếjljmn mứgoebc hậhxffn côcshf ta nhưkskl vậhxffy chứgoeb.


“Phu nhâjljmn.... Phu nhâjljmn cứgoebu cứgoebu tôcshfi! Tôcshfi khôcshfng muốubjun chếjljmt. Tôcshfi khôcshfng muốubjun chếjljmt a, Lily khóeajhc théyjbnt lêgoebn, ởcyiz trong ngựsdezc Tầjtqjn Dịszfbch Dưksklơwxjgng giãwxjgy giụkatya, miệpubvng bịszfb ngưksklfqxci ta ngăocjrn chặubjun, sau gáuvqjy lạsinzi làmgmx nguy hiểksklm rìdcmknh rậhxffp.

Lan Phu nhâjljmn đuqexi lêgoebn phícyiza trưkskljigjc, cũfpucng khôcshfng dáuvqjm dùbgohng hàmgmxnh đuqexeuping đuqexkskl ngăocjrn cảcukrn, chỉhnyieajh thểkskl lớjigjn tiếjljmng quáuvqjt lớjigjn: “Vinson, buôcshfng ra!”

Tầjtqjn Dịszfbch Dưksklơwxjgng ngoảcukrnh mặubjut làmgmxm ngơwxjg, cưksklfqxci lạsinznh mộeupit tiếjljmng, trựsdezc tiếjljmp bóeajhp còpubvoiigng.

Họvooxng súoiigng dáuvqjn chặubjut da đuqexjtqju, Lily rõjigj rằkftzng nghe đuqexưksklptihc thanh âjljmm ” Bùbgohm” Mộeupit tiếjljmng đuqexsinzn bùbgohng nổvzosgoebn tai.

Sắmkjac mặubjut Lan phu nhâjljmn nháuvqjy mắmkjat đuqexãwxjg trắmkjang bệpubvch, màmgmx nữvcvo hầjtqju phícyiza sau bàmgmx đuqexrubcu héyjbnt ầjtqjm lêgoebn, bịszfb cảcukrnh tưksklptihng kia dọvooxa đuqexếjljmn sắmkjap xụkatyi lơwxjg, thậhxffm chícyizeajh ngưksklfqxci đuqexãwxjg sợptih tớjigji mứgoebc chạsinzy loạsinzn lêgoebn, bêgoebn trong tòpubva lâjljmu đuqexàmgmxi mộeupit mảcukrng tĩpubvnh mịszfbch, lạsinzi mộeupit mảcukrng hỗhrtsn loạsinzn.

Lily kêgoebu thảcukrm thiếjljmt mộeupit tiếjljmng, nhắmkjam lạsinzi mắmkjat tựsdeza nhưkskl sắmkjap ngấhdedt đuqexi, sắmkjac mặubjut trắmkjang bệpubvch nhưkskl tờfqxc giấhdedy, mồdkhucshfi lạsinznh chảcukry ròpubvng ròpubvng.

cshf ngâjljmy ngốubjuc, ngẩhydmn ngưksklfqxci, khôcshfng thểkskl đuqexeuping đuqexhxffy.

Sau mộeupit lúoiigc lâjljmu côcshf mớjigji rõjigjmgmxng bảcukrn thâjljmn khôcshfng cóeajh bịszfb thưksklơwxjgng, côcshfpubvn cóeajh thểkskl thấhdedy ngóeajhn tay táuvqji nhợptiht củhzcra mìdcmknh, còpubvn cóeajh thểkskl cảcukrm nhậhxffn đuqexưksklptihc nhiệpubvt đuqexeupi lạsinznh nhưksklocjrng củhzcra ngưksklfqxci đuqexàmgmxn ôcshfng trưkskljigjc mặubjut, côcshf.... Côcshf chưkskla chếjljmt!

wxjgi nưkskljigjc còpubvn đuqexvooxng bêgoebn tai, lúoiigc nãwxjgy Tầjtqjn Dịszfbch Dưksklơwxjgng lệpubvch đuqexi mộeupit chúoiigt góeajhc, viêgoebn đuqexsinzn xuyêgoebn qua tóeajhc côcshf chạsinzy xẹszfbt bêgoebn tai bay ra ngoàmgmxi, lỗhrts tai Lily nóeajhng lêgoebn, máuvqju tưksklơwxjgi ồdkhudkhu toáuvqjt ra....

cshf giơwxjg tay kêgoebn sờfqxc thửubju, nửubjua đuqexjtqju đuqexrubcu ong ong đuqexau đuqexjigjn, trêgoebn tay đuqexjtqjy máuvqju....

“Mộeupit cơwxjg hộeupii cuốubjui cùbgohng… ” Tầjtqjn Dịszfbch Dưksklơwxjgng lêgoebn đuqexsinzn mộeupit lầjtqjn nữvcvoa, lúoiigc nàmgmxy đuqexiklt áuvqjp sáuvqjt tháuvqji dưksklơwxjgng củhzcra côcshf, ”Cóeajh tin tôcshfi dáuvqjm nổvzosoiigng khôcshfng? Tôcshfi hỏvddni côcshf mộeupit câjljmu, côcshfhdedy ởcyiz đuqexâjljmu?”

Mộeupit bêgoebn, Lan phu nhâjljmn cũfpucng sửubjung sốubjut đuqexếjljmn chôcshfn châjljmn mộeupit chỗhrts, khôcshfng thểkskl đuqexeuping đuqexhxffy.

Lily biếjljmt ngay lúoiigc nàmgmxy nếjljmu côcshf khôcshfng mởcyiz miệpubvng, thìdcmk viêgoebn đuqexsinzn sẽhbuo xuyêgoebn qua tháuvqji dưksklơwxjgng củhzcra côcshf, mang theo mộeupit ícyizt dịszfbch nãwxjgo dícyiznh ởcyiz đuqexóeajh

cshfuvqj mồdkhum, toàmgmxn bộeupi nhữvcvong gìdcmk sợptihwxjgi nhấhdedt trêgoebn thếjljm giớjigji nàmgmxy đuqexrubcu ngưksklng tụkaty trong con mắmkjat đuqexang mởcyiz lớjigjn củhzcra côcshf, cáuvqjnh môcshfi run rẩhydmy, gắmkjat gao nắmkjam chặubjut quầjtqjn áuvqjo Tầjtqjn Dịszfbch Dưksklơwxjgng, nhưksklng Tầjtqjn Dịszfbch Dưksklơwxjgng chỉhnyi đuqexptihi cóeajhmgmxi giâjljmy, côcshffpucng khôcshfng nóeajhi gìdcmk, hắmkjan lạsinzi cưksklfqxci lạsinznh, chuẩhydmn bịszfbeajhp còpubvoiigng.

“.... Tôcshfi nóeajhi!!!!!!!” Đheiaeupit nhiêgoebn mộeupit tiếjljmng la bùbgohng nổvzos vang vọvooxng trong lâjljmu đuqexàmgmxi. Lily cảcukrm giáuvqjc đuqexưksklptihc giọvooxng nóeajhi củhzcra mìdcmknh pháuvqjt ra cóeajh thểkskl pháuvqj tan cảcukr sốubjung chếjljmt, nỗhrtsi kinh hãwxjgi bêgoebn bờfqxc vựsdezc tuyệpubvt vọvooxng, kícyizch thícyizch màmgmxng nhĩpubv củhzcra mọvooxi ngưksklfqxci.

“Côcshf ta đuqexãwxjg chếjljmt... Côcshf ta từlwtx trêgoebn váuvqjch núoiigi nhảcukry xuốubjung, côcshf ta đuqexãwxjg chếjljmt!!!!!” Rốubjut cụkatyc cóeajh thểkskl rốubjung ra bícyiz mậhxfft đuqexèwspm nặubjung trong đuqexáuvqjy lòpubvng chícyiznh mìdcmknh, Lily đuqexem tấhdedt cảcukr tộeupii áuvqjc củhzcra mìdcmknh phơwxjgi bàmgmxy trưkskljigjc mặubjut mọvooxi ngưksklfqxci, khiếjljmn tấhdedt cảcukr nhữvcvong ai nghe đuqexưksklptihc đuqexrubcu sửubjung sốubjut, ngay cảcukr Lan phu nhâjljmn, sắmkjac mặubjut bàmgmxuvqji nhợptiht suýrswet nữvcvoa ngấhdedt đuqexi, cóeajh chếjljmt cũfpucng khôcshfng muốubjun nghe đuqexếjljmn loạsinzi tin nhưkskl vậhxffy.

Tầjtqjn Dịszfbch Dưksklơwxjgng đuqexkskl họvooxng súoiigng áuvqjp sáuvqjt ởcyiz tháuvqji dưksklơwxjgng củhzcra côcshf, nhưksklmgmx bịszfbyjbnt đuqexáuvqjnh ngang tai, sắmkjac mặubjut lạsinznh lùbgohng bỗhrtsng chốubjuc trởcyizgoebn khiếjljmp sợptihuvqji nhợptiht, cáuvqjnh môcshfi khẽhbuo mởcyiz, khàmgmxn khàmgmxn hỏvddni: “Côcshfeajhi cáuvqji gìdcmk?”

“Tôcshfi muốubjun côcshf ta chếjljmt... Làmgmxcshfi muốubjun cho côcshf ta chếjljmt, tôcshfi bứgoebc côcshf ta từlwtx trêgoebn đuqexóeajh nhảcukry xuốubjung dưkskljigji.” Lily ôcshfm mặubjut khóeajhc rốubjung lêgoebn, thanh âjljmm run rẩhydmy hôcshf “Vinson, côcshf ta đuqexãwxjg chếjljmt, côcshf ta thựsdezc đuqexãwxjg chếjljmt, anh khôcshfng nêgoebn tiếjljmp tụkatyc yêgoebu côcshf ta, khôcshfng nêgoebn yêgoebu côcshf ta… “

oiigng trong tay Tầjtqjn Dịszfbch Dưksklơwxjgng rơwxjgi xuốubjung, khuôcshfn mặubjut tuấhdedn túoiig khôcshfng còpubvn chúoiigt huyếjljmt sắmkjac, lùbgohi vềrubc sau mấhdedy bưkskljigjc nhìdcmkn từlwtxng cửubju chỉhnyi củhzcra Lily.

Hi Hi củhzcra hắmkjan....

mgmxng mạsinzo hiểksklm đuqexi ra khỏvddni lâjljmu đuqexàmgmxi lúoiigc trờfqxci mưkskla lớjigjn, từlwtx trêgoebn váuvqjch núoiigi cao ngấhdedt nhảcukry xuốubjung, phảcukri khôcshfng?

Tầjtqjn Dịszfbch Dưksklơwxjgng gian nan tựsdez hỏvddni vếjljmt thưksklơwxjgng trêgoebn mặubjut cụkatyc cưksklng làmgmx do đuqexâjljmu tạsinzo thàmgmxnh, dùbgohng hếjljmt khícyiz lựsdezc cuốubjui cùbgohng đuqexkskl cẩhydmn thậhxffn suy xéyjbnt hếjljmt thảcukry… Đheiaau quáuvqj, đuqexau đuqexếjljmn tráuvqji tim nhưkskl ngừlwtxng đuqexhxffp, nhưkskl ngừlwtxng thởcyiz

uvqjch núoiigi cao nhưkskl vậhxffy, nàmgmxng cứgoeb nhưkskl thếjljm mộeupit mìdcmknh nhảcukry xuốubjung!!!!!

“Hi Hi....” Tầjtqjn Dịszfbch Dưksklơwxjgng mờfqxc mịszfbt kêgoebu lêgoebn mộeupit tiếjljmng, tựsdeza nhưkskl ngưksklfqxci đuqexgoebn nhằkftzm phícyiza chiếjljmc xe, mởcyiz cửubjua xe, nổvzosuvqjy, đuqexgoebn cuồdkhung màmgmxkskljigjng váuvqjch núoiigi kia lao tớjigji. Toàmgmxn bộeupi trong đuqexjtqju hắmkjan làmgmxdcmknh ảcukrnh cảcukr ngưksklfqxci nàmgmxng ưkskljigjt sũfpucng rơwxjgi xuốubjung vựsdezc sâjljmu

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.