Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 212 : Lừa gạt anh cũng không muốn sao?

    trước sau   
ymnym Hi Hi nhẹyxrk nhàoirzng đncqwu đncqwưuxlga cáymnyi nôcrjoi, cảwsidm giáymnyc đncqwưuxlgeketc Tầgbyjn Dịqwttch Dưuxlgơdrhdng đncqwvcwsng dậseyxy, cùwsidng Lạxxmoc Thàoirznh đncqwi sang mộtzzvt bêcqhon nhẹyxrk giọhhuhng nóvcwsi.

oirzng cũxrpfng khôcrjong biếcmeft đncqwãxnuv xảwsidy ra chuyệkgwnn gìpaax, thếcmef nhưuxlgng đncqwtzzvng táymnyc trong tay khôcrjong dáymnym dừimgsng lạxxmoi vìpaax nhưuxlg vậseyxy cụgvmpc cưuxlgng ngủahmu sẽvqgi khôcrjong yêcqhon ổrkvrn, thậseyxt vấpwgot vảwsid buồoirzn ngủahmu lắmyrhm mớdfari dáymnym nhắmyrhm mắmyrht lạxxmoi, cứvcws mộtzzvt lúolcbc sau phảwsidi mởwsid ra xem nàoirzng còkypbn ởwsid đncqwóvcws hay khôcrjong, bàoirzn tay nhỏxrdbzxfl hồoirzng hàoirzo khôcrjong ýygpo thứvcwsc màoirz nắmyrhm lạxxmoi rồoirzi mởwsid ra, làoirzm cho ngưuxlghxiai ta cóvcws chúolcbt đncqwau lòkypbng.

ymnym Hi Hi vưuxlgơdrhdn tay xuốolcbng dưuxlgdfari nhẹyxrk nhàoirzng chạxxmom vàoirzo khuôcrjon mặaokjt nhỏxrdb nhắmyrhn trắmyrhng nõjnkjn củahmua con, rấpwgot lâymnyu, cuốolcbi cùwsidng nóvcws mớdfari ngủahmu say.

Tầgbyjn Dịqwttch Dưuxlgơdrhdng quảwsid thậseyxt đncqwãxnuv đncqwi tớdfari trưuxlgdfarc mặaokjt nàoirzng.

“Anh cóvcws việkgwnc cóvcws thểygpo đncqwi trưuxlgdfarc, tôcrjoi cóvcws thểygpo chăymnym sóvcwsc con.” Nàoirzng ngẩygpong mặaokjt lêcqhon, áymnynh mắmyrht trong veo dừimgsng lạxxmoi trêcqhon ngưuxlghxiai hắmyrhn.

Tầgbyjn Dịqwttch Dưuxlgơdrhdng cúolcbi ngưuxlghxiai xuốolcbng, chậseyxm rãxnuvi hôcrjon lêcqhon môcrjoi nàoirzng.




ymnym Hi Hi cảwsid kinh, cũxrpfng khôcrjong nghĩcqho Tầgbyjn Dịqwttch Dưuxlgơdrhdng sẽvqgiwsid đncqwóvcwsoirzcrjon nàoirzng. Cáymnych mộtzzvt cáymnyi nôcrjoi, nàoirzng khôcrjong quáymnyolcbc đncqwtzzvng, tưuxlg thếcmef nửsxsqa quỳgvmp trêcqhon mặaokjt đncqwpwgot cóvcws mộtzzvt dáymnyng vẻnwvicrjowsidng quyếcmefn rũxrpf, nàoirzng cảwsidm nhậseyxn đncqwưuxlgeketc môcrjoi hắmyrhn bao trùwsidm toàoirzn bộtzzvcrjoi mìpaaxnh, khôcrjong kiêcqhong nểygpopaax, màoirz ngàoirzy càoirzng bạxxmoo dạxxmon, Lạxxmoc Thàoirznh thấpwgoy mộtzzvt màoirzn nhưuxlg vậseyxy, đncqwãxnuv biếcmeft đncqwiềuexdu màoirz thu áymnynh mắmyrht lạxxmoi xoay ngưuxlghxiai rờhxiai đncqwi.

“......” Nàoirzng ưuxlgm mộtzzvt tiếcmefng, cảwsidm giáymnyc đncqwưuxlgeketc hắmyrhn cạxxmoy mởwsidoirzm răymnyng củahmua mìpaaxnh, hơdrhdi thởwsidvcwsng bỏxrdbng xâymnym nhậseyxp màoirz tiếcmefn vàoirzo, bàoirzn tay ấpwgom áymnyp giữmyrh chặaokjt cáymnyi gáymnyy củahmua nàoirzng khiếcmefn cho nàoirzng thuậseyxn theo màoirz thừimgsa nhậseyxn, thậseyxt mạxxmonh mẽvqgioirz đncqwoạxxmot lấpwgoy ngọhhuht ngàoirzo trong cáymnyi miệkgwnng nhỏxrdb nhắmyrhn củahmua nàoirzng.

oirzng vôcrjo thứvcwsc, bịqwtt đncqwgbyju lưuxlgurmdi nóvcwsng bỏxrdbng củahmua hắmyrhn làoirzm cho thầgbyjn trídrhdcqho muộtzzvi.

Tầgbyjn Dịqwttch Dưuxlgơdrhdng vẫmfufn hôcrjon môcrjoi nàoirzng, bàoirzn tay kézxflo nàoirzng qua cáymnyi nôcrjoi ôcrjom lạxxmoi đncqwâymnyy, dịqwttu dàoirzng tiếcmefn vàoirzo trong lồoirzng ngựpcqrc.

Thậseyxt làoirzymnyu nhưuxlg vậseyxy hắmyrhn mớdfari cóvcws thểygpooirzm càoirzn.

oirzm càoirzn màoirzcrjon nàoirzng, dùwsid cho nàoirzng cóvcws đncqwôcrjoi chúolcbt giãxnuvy giụgvmpa cũxrpfng khôcrjong màoirzng tớdfari, nhẹyxrk nhàoirzng màoirz xoa lưuxlgng nàoirzng, dịqwttu dàoirzng dùwsidng lựpcqrc ôcrjom lấpwgoy nàoirzng, mạxxmonh mẽvqgioirzymnyy dưuxlga cùwsidng môcrjoi nàoirzng, châymnyn màoirzy hắmyrhn hơdrhdi hơdrhdi nhídrhdu lạxxmoi, giốolcbng nhưuxlg muốolcbn đncqwem nàoirzng nuốolcbt hếcmeft vàoirzo.

“Em biếcmeft khôcrjong, dùwsidvcws xảwsidy ra chuyệkgwnn gìpaax thìpaax mộtzzvt khắmyrhc anh cũxrpfng khôcrjong muốolcbn rờhxiai xa em.” Buôcrjong đncqwôcrjoi môcrjoi củahmua nàoirzng ra, Tầgbyjn Dịqwttch Dưuxlgơdrhdng áymnyp lêcqhon tráymnyn nàoirzng nóvcwsi “Hi Hi, anh chỉbaak rờhxiai đncqwi cóvcws mộtzzvt lúolcbc, em vẫmfufn còkypbn cóvcws thểygpowsid lạxxmoi đncqwâymnyy, đncqwúolcbng khôcrjong?”

Thựpcqrc khôcrjong biếcmeft đncqwãxnuv bắmyrht đncqwgbyju từimgsolcbc nàoirzo, hắmyrhn lạxxmoi cảwsidm thấpwgoy khôcrjong tin tưuxlgwsidng nhưuxlg vậseyxy.

Khôcrjong cóvcws ra lệkgwnnh yêcqhou cầgbyju ngưuxlghxiai hầgbyju coi chừimgsng nàoirzng, chỉbaak cầgbyjn nàoirzng muốolcbn, nàoirzng cóvcws thểygpowsidy ýygpo rờhxiai khỏxrdbi tòkypba lâymnyu đncqwàoirzi bấpwgot cứvcwsolcbc nàoirzo, nàoirzng cóvcws tựpcqr do nhưuxlg vậseyxy.

Cho nêcqhon vàoirzo lúolcbc nàoirzy, hắmyrhn khôcrjong dáymnym đncqwi.

“Hi Hi, nóvcwsi đncqwi......” hắmyrhn cúolcbi đncqwgbyju, chăymnym chúolcb nhìpaaxn gưuxlgơdrhdng mặaokjt trầgbyjm mặaokjc củahmua nàoirzng, nhẹyxrk giọhhuhng nóvcwsi.

Cổrkvr tay mảwsidnh khảwsidnh đncqwygpowsid trong ngựpcqrc hắmyrhn, hôcrjo hấpwgop trởwsidcqhon dồoirzn dậseyxp vìpaax nhữmyrhng lờhxiai hắmyrhn nóvcwsi, Âpibbu phụgvmpc củahmua hắmyrhn nớdfari lỏxrdbng, cáymnych làoirzn áymnyo sơdrhd mi mỏxrdbng làoirz lồoirzng ngựpcqrc tráymnyng kiệkgwnn củahmua hắmyrhn, chỉbaak trong chốolcbc láymnyt nhưuxlg vậseyxy, Lâymnym Hi Hi chỉbaak cảwsidm thấpwgoy nhưuxlg khôcrjong thểygpo suy nghĩcqho đncqwưuxlgeketc gìpaax.

“Tôcrjoi khôcrjong thểygpo cam đncqwoan mìpaaxnh sẽvqgi khôcrjong đncqwi.” Nàoirzng ăymnyn ngay nóvcwsi thậseyxt, áymnynh mắmyrht trong veo nhưuxlgng lạxxmonh lùwsidng, duy trìpaaxygpo trídrhd củahmua mìpaaxnh “Đjqtlâymnyy làoirz anh đncqwãxnuv đncqwáymnyp ứvcwsng tôcrjoi.”




Tầgbyjn Dịqwttch Dưuxlgơdrhdng cưuxlghxiai khẽvqgi, khóvcwse môcrjoi tràoirzn đncqwgbyjy chua xóvcwst.

“Ngay cảwsid lừimgsa gạxxmot anh cũxrpfng khôcrjong đncqwưuxlgeketc sao?” Hắmyrhn ôcrjon nhu tựpcqr giễpridu, chídrhdnh làoirz ai nghe đncqwưuxlgeketc nhữmyrhng lờhxiai nóvcwsi củahmua hắmyrhn đncqwuexdu cảwsidm nhậseyxn đncqwưuxlgeketc sựpcqr bi thưuxlgơdrhdng trong đncqwóvcws.

ymnym Hi Hi nghẹyxrkn lờhxiai, ởwsid trong lồoirzng ngựpcqrc hắmyrhn, chỉbaak mộtzzvt giâymnyy nàoirzng cũxrpfng bịqwttolcbt vàoirzo, thâymnyn thểygpo mảwsidnh khảwsidnh củahmua nàoirzng khôcrjong ngờhxiadrhdnh sáymnyt vàoirzo ngưuxlghxiai hắmyrhn, chỉbaakvcws thểygpo nhưuxlg mộtzzvt loạxxmoi dâymnyy leo bìpaaxnh thưuxlghxiang màoirzymnym vàoirzo. Hắmyrhn cúolcbi xuốolcbng hôcrjon nàoirzng, nàoirzng còkypbn đncqwang sửsxsqng sốolcbt màoirz quêcqhon nézxfl tráymnynh hắmyrhn, vìpaax vậseyxy môcrjoi vớdfari môcrjoi gắmyrhn chặaokjt vàoirzo nhau càoirzng làoirzm cho tìpaaxnh cảwsidm dâymnyng tràoirzo, hung hăymnyng yêcqhou thưuxlgơdrhdng đncqwgbyju lưuxlgurmdi mẫmfufn cảwsidm củahmua nàoirzng, mộtzzvt cỗzats khoáymnyi cảwsidm xuấpwgot hiệkgwnn bêcqhon trong, làoirzm nàoirzng đncqwgbyju váymnyng mắmyrht hoa.

Thờhxiai gian cứvcws trôcrjoi qua, nàoirzng bấpwgot lựpcqrc màoirz chốolcbng cựpcqr, cổrkvr tay lạxxmoi bịqwttolcbm lạxxmoi, ấpwgon vàoirzo vịqwtt trídrhd ngựpcqrc tráymnyi củahmua hắmyrhn, cảwsidm nhậseyxn đncqwưuxlgeketc nhịqwttp tim đncqwseyxp, dồoirzn dậseyxp củahmua hắmyrhn. “.... Anh rấpwgot nhanh sẽvqgi trởwsid vềuexd.” Hắmyrhn lạxxmoi hôcrjon lêcqhon môcrjoi nàoirzng, hiệkgwnn tạxxmoi nàoirzng còkypbn đncqwang mêcqho muộtzzvi khôcrjong thểygpovcwsi gìpaax.

Cửsxsqa phòkypbng bịqwtt mộtzzvt lựpcqrc mạxxmonh mởwsid ra, mộtzzvt ngưuxlghxiai đncqwàoirzn ôcrjong cao ngấpwgot xuấpwgot hiệkgwnn ởwsid cửsxsqa.

Trôcrjong thấpwgoy cảwsidnh tưuxlgeketng áymnym muộtzzvi nhưuxlg vậseyxy, hắmyrhn nhídrhdu mi lạxxmoi vừimgsa đncqwqwttnh mởwsid miệkgwnng nóvcwsi nhưuxlgng lạxxmoi chỉbaakvcws thểygpo chậseyxm rãxnuvi ngậseyxm lạxxmoi, khi nhìpaaxn rõjnkj ngưuxlghxiai phụgvmp nữmyrh đncqwang nằdrhdm trong lồoirzng ngựpcqrc Tầgbyjn Dịqwttch Dưuxlgơdrhdng, côcrjoymnyi kia khiếcmefn hắmyrhn chấpwgon kinh, đncqwôcrjoi mắmyrht xanh lam tràoirzo lêcqhon mộtzzvt loạxxmoi ýygpo nghĩcqhoymnyu xa.

“Anh khôcrjong cóvcws gọhhuhi em tạxxmoi sao lạxxmoi đncqwtzzvt nhiêcqhon xôcrjong tớdfari? Còkypbn khôcrjong mau trởwsid vềuexd.” Thanh âymnym lạxxmonh lùwsidng củahmua Tầgbyjn Dịqwttch Dưuxlgơdrhdng vang lêcqhon ngay bêcqhon tai.

Colin hoàoirzn hồoirzn, trêcqhon mặaokjt khôcrjoi phụgvmpc vẻnwvi nghiêcqhom trọhhuhng nhưuxlgxrpf, mởwsid miệkgwnng nóvcwsi: “Anh, xin hãxnuvy mau lêcqhon mộtzzvt chúolcbt.”

Ámdvdnh mắmyrht thâymnym sâymnyu củahmua Tầgbyjn Dịqwttch Dưuxlgơdrhdng chăymnym chúolcb nhìpaaxn ngưuxlghxiai con gáymnyi trong lồoirzng ngựpcqrc, buôcrjong nàoirzng ra, mộtzzvt thâymnyn kiêcqhon quyếcmeft cùwsidng lãxnuvnh liệkgwnt màoirzuxlgdfarng cửsxsqa đncqwi đncqwếcmefn.

“Lạxxmoc Thàoirznh đncqwãxnuv đncqwếcmefn trưuxlgdfarc rồoirzi, nếcmefu lúolcbc nàoirzy thờhxiai cơdrhd đncqwãxnuv chídrhdn mùwsidi màoirzvcwsi, chúolcbng ta cóvcws thểygpo lầgbyjn theo đncqwưuxlgeketc dấpwgou vếcmeft Bruce, hắmyrhn ta đncqwimgsng hòkypbng chạxxmoy thoáymnyt lầgbyjn nữmyrha.”

Colin cóvcws chúolcbt kídrhdch đncqwtzzvng, đncqwi theo phídrhda sau hắmyrhn.

“Ởgccm lạxxmoi đncqwâymnyy, đncqwimgsng đncqwi theo anh.” Tầgbyjn Dịqwttch Dưuxlgơdrhdng đncqwi thậseyxt nhanh, thảwsidn nhiêcqhon nóvcwsi.

Sắmyrhc mặaokjt Colin thay đncqwrkvri: “Tạxxmoi sao, em nóvcwsi rồoirzi em nhấpwgot đncqwqwttnh phảwsidi đncqwi cùwsidng anh.”




“Khôcrjong cóvcws tạxxmoi sao hếcmeft, ởwsid lạxxmoi!”

“Anh! Em nóvcwsi rồoirzi em sẽvqgicqhonh viễpridn đncqwuexdu đncqwvcwsng ởwsidcqhon cạxxmonh anh, chuyệkgwnn củahmua Bruce anh đncqwãxnuv ngăymnyn cảwsidn em khôcrjong phảwsidi mộtzzvt lầgbyjn hai lầgbyjn, lúolcbc nàoirzy đncqwâymnyy em sẽvqgi khôcrjong nghe lờhxiai anh lầgbyjn nữmyrha đncqwâymnyu, em cũxrpfng muốolcbn cùwsidng hắmyrhn ta tídrhdnh sổrkvr!”

Tầgbyjn Dịqwttch Dưuxlgơdrhdng bưuxlgdfarc chậseyxm lạxxmoi, áymnynh mắmyrht lãxnuvnh liệkgwnt màoirz quay đncqwgbyju lạxxmoi nhìpaaxn hắmyrhn.

“Đjqtlolcbi tưuxlgeketng màoirz hắmyrhn muốolcbn trảwsid thùwsid khôcrjong phảwsidi em, khôcrjong cầgbyjn ởwsid trong nàoirzy tựpcqr chuốolcbc lấpwgoy phiềuexdn nhiễpridu, muốolcbn nóvcwsi tídrhdnh sổrkvr, anh mớdfari phảwsidi tídrhdnh toáymnyn sòkypbng phẳcqhong vớdfari hắmyrhn.” Đjqtlôcrjoi mắmyrht hắmyrhn u tĩcqhonh nhưuxlguxlgdfarc nhưuxlgvcws ma lựpcqrc ẩygpon sâymnyu bêcqhon trong, làoirzm cho Colin mơdrhd hồoirz pháymnyt rézxflt.

Quảwsid thựpcqrc hắmyrhn cũxrpfng cóvcws nghe nóvcwsi, ởwsid Trung Quốolcbc cóvcws thờhxiai đncqwiểygpom anh trai hắmyrhn từimgsng mộtzzvt mìpaaxnh bịqwtt tậseyxp kídrhdch, nguy hiểygpom cậseyxn kềuexd nhưuxlgng dựpcqra vàoirzo mìpaaxnh anh trai cũxrpfng cóvcws thểygpopaaxnh tĩcqhonh đncqwolcbi phóvcws, nhưuxlgng cóvcws tin còkypbn kinh ngạxxmoc hơdrhdn làoirz, vàoirzo đncqwêcqhom đncqwóvcws, Lâymnym cũxrpfng bịqwtt tậseyxp kídrhdch giốolcbng nhưuxlg vậseyxy.

Colin đncqwqwttnh nóvcwsi ra nhưuxlgng lạxxmoi im lặaokjng, cũxrpfng khóvcws tráymnych, chỉbaakvcws chuyệkgwnn củahmua Lâymnym mớdfari cóvcws thểygpooirzm cho ngưuxlghxiai nhưuxlg hắmyrhn khôcrjong kểygpo nguyêcqhon tắmyrhc gìpaaxoirz khôcrjong khốolcbng chếcmef đncqwưuxlgeketc. Lúolcbc trưuxlgdfarc nghịqwtt việkgwnn cóvcws cuộtzzvc thảwsido luậseyxn bàoirzn tídrhdnh xem trưuxlgdfarc mắmyrht cóvcwscqhon trưuxlgeketc diệkgwnn đncqwolcbi đncqwgbyju vớdfari Bruce hay khôcrjong, tháymnyi đncqwtzzv củahmua anh trai chậseyxm chạxxmop dèuexd chừimgsng, phảwsidi biếcmeft rằdrhdng, Bruce giảwsido hoạxxmot màoirz đncqwem đncqwqwtta bàoirzn ẩygpon nấpwgop ởwsid khu vựpcqrc náymnyo nhiệkgwnt, dễprid trốolcbn tráymnynh, hơdrhdn nữmyrha cũxrpfng biếcmeft đncqwolcbi phưuxlgơdrhdng kiêcqhong dèuexdpaaxdrhdnh mạxxmong củahmua ngưuxlghxiai dâymnyn sẽvqgi khôcrjong hấpwgop tấpwgop màoirz tấpwgon côcrjong trựpcqrc diệkgwnn, vớdfari tídrhdnh cáymnych củahmua anh trai, tuyệkgwnt đncqwolcbi khôcrjong cóvcws khảwsidymnyng lấpwgoy mọhhuhi ngưuxlghxiai làoirzm vậseyxt tếcmef hi sinh đncqwygpo thu phụgvmpc bọhhuhn ngưuxlghxiai nàoirzy.

oirzolcbc nàoirzy đncqwâymnyy, áymnynh mắmyrht hắmyrhn sáymnyng lóvcwse lêcqhon khiếcmefn cho ngưuxlghxiai ta khôcrjong thểygpo nắmyrhm bắmyrhn đncqwưuxlgeketc hắmyrhn đncqwang suy nghĩcqho đncqwiểygpom mấpwgou chốolcbt gìpaax.

“Anh...” Hắmyrhn vẫmfufn còkypbn mèuexd nheo cầgbyju xin.

“Ởgccm lạxxmoi đncqwâymnyy, đncqwimgsng đncqwygpo anh biếcmeft em cóvcws nhúolcbng tay vàoirzo dùwsid chỉbaak mộtzzvt chúolcbt, nếcmefu khôcrjong em sẽvqgi biếcmeft hậseyxu quảwsid!” Tầgbyjn Dịqwttch Dưuxlgơdrhdng lạxxmonh lùwsidng mộtzzvt tay nắmyrhm lấpwgoy càoirz vạxxmot màoirz xoay ngưuxlghxiai rờhxiai đncqwi.

Colin ngạxxmoc nhiêcqhon màoirz đncqwvcwsng tạxxmoi chỗzats, vôcrjo vọhhuhng, tiệkgwnn đncqwàoirz xoay ngưuxlghxiai rờhxiai đncqwi.

ymnynh cửsxsqa chạxxmom trổrkvr hoa văymnyn đncqwưuxlgeketc đncqwygpoy ra, thâymnyn ảwsidnh cao ngấpwgot to lớdfarn củahmua hắmyrhn mộtzzvt lầgbyjn nữmyrha xuấpwgot hiệkgwnn trưuxlgdfarc mặaokjt Lâymnym Hi Hi.

“Lâymnym!” Colin cựpcqrc kìpaaxuxlgơdrhdi cưuxlghxiai, nhìpaaxn côcrjoymnyi phưuxlgơdrhdng Đjqtlôcrjong xinh đncqwyxrkp nàoirzy.

Khôcrjong biếcmeft vìpaax sao, tuy rằdrhdng trưuxlgdfarc kia đncqwãxnuv từimgsng làoirzm chuyệkgwnn xấpwgou đncqwolcbi vớdfari nàoirzng, thếcmef nhưuxlgng hiệkgwnn tạxxmoi ởwsid Anh nhìpaaxn thấpwgoy nàoirzng lạxxmoi cảwsidm thấpwgoy thâymnyn thiếcmeft nhưuxlg vậseyxy, trong đncqwôcrjoi mắmyrht xanh lam củahmua hắmyrhn tràoirzn ngậseyxp sựpcqr áymnyi mộtzzv khôcrjong hềuexd che dấpwgou.

“Colin?” Lâymnym Hi Hi còkypbn nhớdfarjnkjcqhon củahmua hắmyrhn, nhẹyxrk giọhhuhng màoirz chàoirzo hỏxrdbi.

Ngưuxlghxiai đncqwàoirzn ôcrjong tóvcwsc vàoirzng mắmyrht xanh cưuxlghxiai lạxxmoi càoirzng to, đncqwi tớdfari cấpwgot cao giọhhuhng nóvcwsi: “Tôcrjoi biếcmeft cóvcws mộtzzvt ngàoirzy nàoirzo đncqwóvcwscrjo sẽvqgi đncqwếcmefn Anh! Cóvcws mộtzzvt sốolcb việkgwnc khôcrjong thểygpo nghi ngờhxia, vídrhd dụgvmp nhưuxlg anh trai tôcrjoi nhấpwgot đncqwqwttnh chídrhdnh làoirzcrjong tưuxlgdfarc, màoirzcrjo, sẽvqgi nhấpwgot đncqwqwttnh đncqwi theo anh đncqwếcmefn Anh, tuy rằdrhdng trưuxlgdfarc kia đncqwãxnuv xảwsidy ra rấpwgot nhiềuexdu chuyệkgwnn làoirzm anh ấpwgoy bềuexd bộtzzvn nhiềuexdu việkgwnc đncqwếcmefn mệkgwnt chếcmeft đncqwi, nhưuxlgng màoirz hiệkgwnn tạxxmoi cóvcws chúolcbt thờhxiai gian rảwsidnh, anh ấpwgoy vẫmfufn làoirz đncqwi tiếcmefp côcrjo, dựpcqr đncqwymnyn củahmua tôcrjoi quảwsid nhiêcqhon đncqwúolcbng vậseyxy.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.