Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 212 : Lừa gạt anh cũng không muốn sao?

    trước sau   
lsupm Hi Hi nhẹuhys nhàisglng đwrrru đwrrrưlxhra cáirhii nôjoavi, cảypqym giáirhic đwrrrưlxhrdqvcc Tầhxdjn Dịbhgbch Dưlxhrơwgxtng đwrrrsikdng dậjbedy, cùwlqtng Lạlsupc Thàisglnh đwrrri sang mộznzit bêlxhrn nhẹuhys giọpldwng nózbrki.

isglng cũxcwxng khôjoavng biếyrlpt đwrrrãqoef xảypqyy ra chuyệpldwn gìfsiw, thếyrlp nhưlxhrng đwrrrznzing táirhic trong tay khôjoavng dáirhim dừzmwzng lạlsupi vìfsiw nhưlxhr vậjbedy cụrumqc cưlxhrng ngủpldw sẽukjo khôjoavng yêlxhrn ổbvqzn, thậjbedt vấfjodt vảypqy buồrxfen ngủpldw lắbvqzm mớrkgri dáirhim nhắbvqzm mắbvqzt lạlsupi, cứsikd mộznzit lúplphc sau phảypqyi mởqoef ra xem nàisglng còbhgbn ởqoef đwrrrózbrk hay khôjoavng, bàisgln tay nhỏuhysacfd hồrxfeng hàisglo khôjoavng ýqxfo thứsikdc màisgl nắbvqzm lạlsupi rồrxfei mởqoef ra, làisglm cho ngưlxhrbrqyi ta cózbrk chúplpht đwrrrau lòbhgbng.

lsupm Hi Hi vưlxhrơwgxtn tay xuốyyting dưlxhrrkgri nhẹuhys nhàisglng chạlsupm vàisglo khuôjoavn mặbfnct nhỏuhys nhắbvqzn trắbvqzng nõuwwen củpldwa con, rấfjodt lâlsupu, cuốyytii cùwlqtng nózbrk mớrkgri ngủpldw say.

Tầhxdjn Dịbhgbch Dưlxhrơwgxtng quảypqy thậjbedt đwrrrãqoef đwrrri tớrkgri trưlxhrrkgrc mặbfnct nàisglng.

“Anh cózbrk việpldwc cózbrk thểuoit đwrrri trưlxhrrkgrc, tôjoavi cózbrk thểuoit chărkdjm sózbrkc con.” Nàisglng ngẩrkgrng mặbfnct lêlxhrn, áirhinh mắbvqzt trong veo dừzmwzng lạlsupi trêlxhrn ngưlxhrbrqyi hắbvqzn.

Tầhxdjn Dịbhgbch Dưlxhrơwgxtng cúplphi ngưlxhrbrqyi xuốyyting, chậjbedm rãqoefi hôjoavn lêlxhrn môjoavi nàisglng.




lsupm Hi Hi cảypqy kinh, cũxcwxng khôjoavng nghĩchfz Tầhxdjn Dịbhgbch Dưlxhrơwgxtng sẽukjoqoef đwrrrózbrkisgljoavn nàisglng. Cáirhich mộznzit cáirhii nôjoavi, nàisglng khôjoavng quáirhiplphc đwrrrznzing, tưlxhr thếyrlp nửuhysa quỳldsh trêlxhrn mặbfnct đwrrrfjodt cózbrk mộznzit dáirhing vẻltjqjoavwlqtng quyếyrlpn rũxcwx, nàisglng cảypqym nhậjbedn đwrrrưlxhrdqvcc môjoavi hắbvqzn bao trùwlqtm toàisgln bộznzijoavi mìfsiwnh, khôjoavng kiêlxhrng nểuoitfsiw, màisgl ngàisgly càisglng bạlsupo dạlsupn, Lạlsupc Thàisglnh thấfjody mộznzit màisgln nhưlxhr vậjbedy, đwrrrãqoef biếyrlpt đwrrriềyimsu màisgl thu áirhinh mắbvqzt lạlsupi xoay ngưlxhrbrqyi rờbrqyi đwrrri.

“......” Nàisglng ưlxhrm mộznzit tiếyrlpng, cảypqym giáirhic đwrrrưlxhrdqvcc hắbvqzn cạlsupy mởqoefisglm rărkdjng củpldwa mìfsiwnh, hơwgxti thởqoefzbrkng bỏuhysng xâlsupm nhậjbedp màisgl tiếyrlpn vàisglo, bàisgln tay ấfjodm áirhip giữarlq chặbfnct cáirhii gáirhiy củpldwa nàisglng khiếyrlpn cho nàisglng thuậjbedn theo màisgl thừzmwza nhậjbedn, thậjbedt mạlsupnh mẽukjoisgl đwrrroạlsupt lấfjody ngọpldwt ngàisglo trong cáirhii miệpldwng nhỏuhys nhắbvqzn củpldwa nàisglng.

isglng vôjoav thứsikdc, bịbhgb đwrrrhxdju lưlxhrwgxti nózbrkng bỏuhysng củpldwa hắbvqzn làisglm cho thầhxdjn tríqoeflxhr muộznzii.

Tầhxdjn Dịbhgbch Dưlxhrơwgxtng vẫyzten hôjoavn môjoavi nàisglng, bàisgln tay kéacfdo nàisglng qua cáirhii nôjoavi ôjoavm lạlsupi đwrrrâlsupy, dịbhgbu dàisglng tiếyrlpn vàisglo trong lồrxfeng ngựwsgic.

Thậjbedt làisgllsupu nhưlxhr vậjbedy hắbvqzn mớrkgri cózbrk thểuoitisglm càisgln.

isglm càisgln màisgljoavn nàisglng, dùwlqt cho nàisglng cózbrk đwrrrôjoavi chúplpht giãqoefy giụrumqa cũxcwxng khôjoavng màisglng tớrkgri, nhẹuhys nhàisglng màisgl xoa lưlxhrng nàisglng, dịbhgbu dàisglng dùwlqtng lựwsgic ôjoavm lấfjody nàisglng, mạlsupnh mẽukjoisgllsupy dưlxhra cùwlqtng môjoavi nàisglng, châlsupn màisgly hắbvqzn hơwgxti hơwgxti nhíqoefu lạlsupi, giốyyting nhưlxhr muốyytin đwrrrem nàisglng nuốyytit hếyrlpt vàisglo.

“Em biếyrlpt khôjoavng, dùwlqtzbrk xảypqyy ra chuyệpldwn gìfsiw thìfsiw mộznzit khắbvqzc anh cũxcwxng khôjoavng muốyytin rờbrqyi xa em.” Buôjoavng đwrrrôjoavi môjoavi củpldwa nàisglng ra, Tầhxdjn Dịbhgbch Dưlxhrơwgxtng áirhip lêlxhrn tráirhin nàisglng nózbrki “Hi Hi, anh chỉyyti rờbrqyi đwrrri cózbrk mộznzit lúplphc, em vẫyzten còbhgbn cózbrk thểuoitqoef lạlsupi đwrrrâlsupy, đwrrrúplphng khôjoavng?”

Thựwsgic khôjoavng biếyrlpt đwrrrãqoef bắbvqzt đwrrrhxdju từzmwzplphc nàisglo, hắbvqzn lạlsupi cảypqym thấfjody khôjoavng tin tưlxhrqoefng nhưlxhr vậjbedy.

Khôjoavng cózbrk ra lệpldwnh yêlxhru cầhxdju ngưlxhrbrqyi hầhxdju coi chừzmwzng nàisglng, chỉyyti cầhxdjn nàisglng muốyytin, nàisglng cózbrk thểuoitwlqty ýqxfo rờbrqyi khỏuhysi tòbhgba lâlsupu đwrrràisgli bấfjodt cứsikdplphc nàisglo, nàisglng cózbrk tựwsgi do nhưlxhr vậjbedy.

Cho nêlxhrn vàisglo lúplphc nàisgly, hắbvqzn khôjoavng dáirhim đwrrri.

“Hi Hi, nózbrki đwrrri......” hắbvqzn cúplphi đwrrrhxdju, chărkdjm chúplph nhìfsiwn gưlxhrơwgxtng mặbfnct trầhxdjm mặbfncc củpldwa nàisglng, nhẹuhys giọpldwng nózbrki.

Cổbvqz tay mảypqynh khảypqynh đwrrruoitqoef trong ngựwsgic hắbvqzn, hôjoav hấfjodp trởqoeflxhrn dồrxfen dậjbedp vìfsiw nhữarlqng lờbrqyi hắbvqzn nózbrki, Âqoefu phụrumqc củpldwa hắbvqzn nớrkgri lỏuhysng, cáirhich làisgln áirhio sơwgxt mi mỏuhysng làisgl lồrxfeng ngựwsgic tráirhing kiệpldwn củpldwa hắbvqzn, chỉyyti trong chốyytic láirhit nhưlxhr vậjbedy, Lâlsupm Hi Hi chỉyyti cảypqym thấfjody nhưlxhr khôjoavng thểuoit suy nghĩchfz đwrrrưlxhrdqvcc gìfsiw.

“Tôjoavi khôjoavng thểuoit cam đwrrroan mìfsiwnh sẽukjo khôjoavng đwrrri.” Nàisglng ărkdjn ngay nózbrki thậjbedt, áirhinh mắbvqzt trong veo nhưlxhrng lạlsupnh lùwlqtng, duy trìfsiwqxfo tríqoef củpldwa mìfsiwnh “Đldshâlsupy làisgl anh đwrrrãqoef đwrrráirhip ứsikdng tôjoavi.”




Tầhxdjn Dịbhgbch Dưlxhrơwgxtng cưlxhrbrqyi khẽukjo, khózbrke môjoavi tràisgln đwrrrhxdjy chua xózbrkt.

“Ngay cảypqy lừzmwza gạlsupt anh cũxcwxng khôjoavng đwrrrưlxhrdqvcc sao?” Hắbvqzn ôjoavn nhu tựwsgi giễirhiu, chíqoefnh làisgl ai nghe đwrrrưlxhrdqvcc nhữarlqng lờbrqyi nózbrki củpldwa hắbvqzn đwrrryimsu cảypqym nhậjbedn đwrrrưlxhrdqvcc sựwsgi bi thưlxhrơwgxtng trong đwrrrózbrk.

lsupm Hi Hi nghẹuhysn lờbrqyi, ởqoef trong lồrxfeng ngựwsgic hắbvqzn, chỉyyti mộznzit giâlsupy nàisglng cũxcwxng bịbhgbplpht vàisglo, thâlsupn thểuoit mảypqynh khảypqynh củpldwa nàisglng khôjoavng ngờbrqyqoefnh sáirhit vàisglo ngưlxhrbrqyi hắbvqzn, chỉyytizbrk thểuoit nhưlxhr mộznzit loạlsupi dâlsupy leo bìfsiwnh thưlxhrbrqyng màisglirhim vàisglo. Hắbvqzn cúplphi xuốyyting hôjoavn nàisglng, nàisglng còbhgbn đwrrrang sửuhysng sốyytit màisgl quêlxhrn néacfd tráirhinh hắbvqzn, vìfsiw vậjbedy môjoavi vớrkgri môjoavi gắbvqzn chặbfnct vàisglo nhau càisglng làisglm cho tìfsiwnh cảypqym dâlsupng tràisglo, hung hărkdjng yêlxhru thưlxhrơwgxtng đwrrrhxdju lưlxhrwgxti mẫyzten cảypqym củpldwa nàisglng, mộznzit cỗdlxj khoáirhii cảypqym xuấfjodt hiệpldwn bêlxhrn trong, làisglm nàisglng đwrrrhxdju váirhing mắbvqzt hoa.

Thờbrqyi gian cứsikd trôjoavi qua, nàisglng bấfjodt lựwsgic màisgl chốyyting cựwsgi, cổbvqz tay lạlsupi bịbhgbplphm lạlsupi, ấfjodn vàisglo vịbhgb tríqoef ngựwsgic tráirhii củpldwa hắbvqzn, cảypqym nhậjbedn đwrrrưlxhrdqvcc nhịbhgbp tim đwrrrjbedp, dồrxfen dậjbedp củpldwa hắbvqzn. “.... Anh rấfjodt nhanh sẽukjo trởqoef vềyims.” Hắbvqzn lạlsupi hôjoavn lêlxhrn môjoavi nàisglng, hiệpldwn tạlsupi nàisglng còbhgbn đwrrrang mêlxhr muộznzii khôjoavng thểuoitzbrki gìfsiw.

Cửuhysa phòbhgbng bịbhgb mộznzit lựwsgic mạlsupnh mởqoef ra, mộznzit ngưlxhrbrqyi đwrrràisgln ôjoavng cao ngấfjodt xuấfjodt hiệpldwn ởqoef cửuhysa.

Trôjoavng thấfjody cảypqynh tưlxhrdqvcng áirhim muộznzii nhưlxhr vậjbedy, hắbvqzn nhíqoefu mi lạlsupi vừzmwza đwrrrbhgbnh mởqoef miệpldwng nózbrki nhưlxhrng lạlsupi chỉyytizbrk thểuoit chậjbedm rãqoefi ngậjbedm lạlsupi, khi nhìfsiwn rõuwwe ngưlxhrbrqyi phụrumq nữarlq đwrrrang nằyimsm trong lồrxfeng ngựwsgic Tầhxdjn Dịbhgbch Dưlxhrơwgxtng, côjoavirhii kia khiếyrlpn hắbvqzn chấfjodn kinh, đwrrrôjoavi mắbvqzt xanh lam tràisglo lêlxhrn mộznzit loạlsupi ýqxfo nghĩchfzlsupu xa.

“Anh khôjoavng cózbrk gọpldwi em tạlsupi sao lạlsupi đwrrrznzit nhiêlxhrn xôjoavng tớrkgri? Còbhgbn khôjoavng mau trởqoef vềyims.” Thanh âlsupm lạlsupnh lùwlqtng củpldwa Tầhxdjn Dịbhgbch Dưlxhrơwgxtng vang lêlxhrn ngay bêlxhrn tai.

Colin hoàisgln hồrxfen, trêlxhrn mặbfnct khôjoavi phụrumqc vẻltjq nghiêlxhrm trọpldwng nhưlxhrxcwx, mởqoef miệpldwng nózbrki: “Anh, xin hãqoefy mau lêlxhrn mộznzit chúplpht.”

Ásuimnh mắbvqzt thâlsupm sâlsupu củpldwa Tầhxdjn Dịbhgbch Dưlxhrơwgxtng chărkdjm chúplph nhìfsiwn ngưlxhrbrqyi con gáirhii trong lồrxfeng ngựwsgic, buôjoavng nàisglng ra, mộznzit thâlsupn kiêlxhrn quyếyrlpt cùwlqtng lãqoefnh liệpldwt màisgllxhrrkgrng cửuhysa đwrrri đwrrrếyrlpn.

“Lạlsupc Thàisglnh đwrrrãqoef đwrrrếyrlpn trưlxhrrkgrc rồrxfei, nếyrlpu lúplphc nàisgly thờbrqyi cơwgxt đwrrrãqoef chíqoefn mùwlqti màisglzbrki, chúplphng ta cózbrk thểuoit lầhxdjn theo đwrrrưlxhrdqvcc dấfjodu vếyrlpt Bruce, hắbvqzn ta đwrrrzmwzng hòbhgbng chạlsupy thoáirhit lầhxdjn nữarlqa.”

Colin cózbrk chúplpht kíqoefch đwrrrznzing, đwrrri theo phíqoefa sau hắbvqzn.

“Ởmrva lạlsupi đwrrrâlsupy, đwrrrzmwzng đwrrri theo anh.” Tầhxdjn Dịbhgbch Dưlxhrơwgxtng đwrrri thậjbedt nhanh, thảypqyn nhiêlxhrn nózbrki.

Sắbvqzc mặbfnct Colin thay đwrrrbvqzi: “Tạlsupi sao, em nózbrki rồrxfei em nhấfjodt đwrrrbhgbnh phảypqyi đwrrri cùwlqtng anh.”




“Khôjoavng cózbrk tạlsupi sao hếyrlpt, ởqoef lạlsupi!”

“Anh! Em nózbrki rồrxfei em sẽukjochfznh viễirhin đwrrryimsu đwrrrsikdng ởqoeflxhrn cạlsupnh anh, chuyệpldwn củpldwa Bruce anh đwrrrãqoef ngărkdjn cảypqyn em khôjoavng phảypqyi mộznzit lầhxdjn hai lầhxdjn, lúplphc nàisgly đwrrrâlsupy em sẽukjo khôjoavng nghe lờbrqyi anh lầhxdjn nữarlqa đwrrrâlsupu, em cũxcwxng muốyytin cùwlqtng hắbvqzn ta tíqoefnh sổbvqz!”

Tầhxdjn Dịbhgbch Dưlxhrơwgxtng bưlxhrrkgrc chậjbedm lạlsupi, áirhinh mắbvqzt lãqoefnh liệpldwt màisgl quay đwrrrhxdju lạlsupi nhìfsiwn hắbvqzn.

“Đldshyytii tưlxhrdqvcng màisgl hắbvqzn muốyytin trảypqy thùwlqt khôjoavng phảypqyi em, khôjoavng cầhxdjn ởqoef trong nàisgly tựwsgi chuốyytic lấfjody phiềyimsn nhiễirhiu, muốyytin nózbrki tíqoefnh sổbvqz, anh mớrkgri phảypqyi tíqoefnh toáirhin sòbhgbng phẳuhysng vớrkgri hắbvqzn.” Đldshôjoavi mắbvqzt hắbvqzn u tĩchfznh nhưlxhrlxhrrkgrc nhưlxhrzbrk ma lựwsgic ẩrkgrn sâlsupu bêlxhrn trong, làisglm cho Colin mơwgxt hồrxfe pháirhit réacfdt.

Quảypqy thựwsgic hắbvqzn cũxcwxng cózbrk nghe nózbrki, ởqoef Trung Quốyytic cózbrk thờbrqyi đwrrriểuoitm anh trai hắbvqzn từzmwzng mộznzit mìfsiwnh bịbhgb tậjbedp kíqoefch, nguy hiểuoitm cậjbedn kềyims nhưlxhrng dựwsgia vàisglo mìfsiwnh anh trai cũxcwxng cózbrk thểuoitfsiwnh tĩchfznh đwrrryytii phózbrk, nhưlxhrng cózbrk tin còbhgbn kinh ngạlsupc hơwgxtn làisgl, vàisglo đwrrrêlxhrm đwrrrózbrk, Lâlsupm cũxcwxng bịbhgb tậjbedp kíqoefch giốyyting nhưlxhr vậjbedy.

Colin đwrrrbhgbnh nózbrki ra nhưlxhrng lạlsupi im lặbfncng, cũxcwxng khózbrk tráirhich, chỉyytizbrk chuyệpldwn củpldwa Lâlsupm mớrkgri cózbrk thểuoitisglm cho ngưlxhrbrqyi nhưlxhr hắbvqzn khôjoavng kểuoit nguyêlxhrn tắbvqzc gìfsiwisgl khôjoavng khốyyting chếyrlp đwrrrưlxhrdqvcc. Lúplphc trưlxhrrkgrc nghịbhgb việpldwn cózbrk cuộznzic thảypqyo luậjbedn bàisgln tíqoefnh xem trưlxhrrkgrc mắbvqzt cózbrklxhrn trưlxhrdqvcc diệpldwn đwrrryytii đwrrrhxdju vớrkgri Bruce hay khôjoavng, tháirhii đwrrrznzi củpldwa anh trai chậjbedm chạlsupp dèoppm chừzmwzng, phảypqyi biếyrlpt rằyimsng, Bruce giảypqyo hoạlsupt màisgl đwrrrem đwrrrbhgba bàisgln ẩrkgrn nấfjodp ởqoef khu vựwsgic náirhio nhiệpldwt, dễirhi trốyytin tráirhinh, hơwgxtn nữarlqa cũxcwxng biếyrlpt đwrrryytii phưlxhrơwgxtng kiêlxhrng dèoppmfsiwqoefnh mạlsupng củpldwa ngưlxhrbrqyi dâlsupn sẽukjo khôjoavng hấfjodp tấfjodp màisgl tấfjodn côjoavng trựwsgic diệpldwn, vớrkgri tíqoefnh cáirhich củpldwa anh trai, tuyệpldwt đwrrryytii khôjoavng cózbrk khảypqyrkdjng lấfjody mọpldwi ngưlxhrbrqyi làisglm vậjbedt tếyrlp hi sinh đwrrruoit thu phụrumqc bọpldwn ngưlxhrbrqyi nàisgly.

isglplphc nàisgly đwrrrâlsupy, áirhinh mắbvqzt hắbvqzn sáirhing lózbrke lêlxhrn khiếyrlpn cho ngưlxhrbrqyi ta khôjoavng thểuoit nắbvqzm bắbvqzn đwrrrưlxhrdqvcc hắbvqzn đwrrrang suy nghĩchfz đwrrriểuoitm mấfjodu chốyytit gìfsiw.

“Anh...” Hắbvqzn vẫyzten còbhgbn mèoppm nheo cầhxdju xin.

“Ởmrva lạlsupi đwrrrâlsupy, đwrrrzmwzng đwrrruoit anh biếyrlpt em cózbrk nhúplphng tay vàisglo dùwlqt chỉyyti mộznzit chúplpht, nếyrlpu khôjoavng em sẽukjo biếyrlpt hậjbedu quảypqy!” Tầhxdjn Dịbhgbch Dưlxhrơwgxtng lạlsupnh lùwlqtng mộznzit tay nắbvqzm lấfjody càisgl vạlsupt màisgl xoay ngưlxhrbrqyi rờbrqyi đwrrri.

Colin ngạlsupc nhiêlxhrn màisgl đwrrrsikdng tạlsupi chỗdlxj, vôjoav vọpldwng, tiệpldwn đwrrràisgl xoay ngưlxhrbrqyi rờbrqyi đwrrri.

irhinh cửuhysa chạlsupm trổbvqz hoa vărkdjn đwrrrưlxhrdqvcc đwrrrrkgry ra, thâlsupn ảypqynh cao ngấfjodt to lớrkgrn củpldwa hắbvqzn mộznzit lầhxdjn nữarlqa xuấfjodt hiệpldwn trưlxhrrkgrc mặbfnct Lâlsupm Hi Hi.

“Lâlsupm!” Colin cựwsgic kìfsiwlxhrơwgxti cưlxhrbrqyi, nhìfsiwn côjoavirhii phưlxhrơwgxtng Đldshôjoavng xinh đwrrruhysp nàisgly.

Khôjoavng biếyrlpt vìfsiw sao, tuy rằyimsng trưlxhrrkgrc kia đwrrrãqoef từzmwzng làisglm chuyệpldwn xấfjodu đwrrryytii vớrkgri nàisglng, thếyrlp nhưlxhrng hiệpldwn tạlsupi ởqoef Anh nhìfsiwn thấfjody nàisglng lạlsupi cảypqym thấfjody thâlsupn thiếyrlpt nhưlxhr vậjbedy, trong đwrrrôjoavi mắbvqzt xanh lam củpldwa hắbvqzn tràisgln ngậjbedp sựwsgi áirhii mộznzi khôjoavng hềyims che dấfjodu.

“Colin?” Lâlsupm Hi Hi còbhgbn nhớrkgruwwelxhrn củpldwa hắbvqzn, nhẹuhys giọpldwng màisgl chàisglo hỏuhysi.

Ngưlxhrbrqyi đwrrràisgln ôjoavng tózbrkc vàisglng mắbvqzt xanh cưlxhrbrqyi lạlsupi càisglng to, đwrrri tớrkgri cấfjodt cao giọpldwng nózbrki: “Tôjoavi biếyrlpt cózbrk mộznzit ngàisgly nàisglo đwrrrózbrkjoav sẽukjo đwrrrếyrlpn Anh! Cózbrk mộznzit sốyyti việpldwc khôjoavng thểuoit nghi ngờbrqy, víqoef dụrumq nhưlxhr anh trai tôjoavi nhấfjodt đwrrrbhgbnh chíqoefnh làisgljoavng tưlxhrrkgrc, màisgljoav, sẽukjo nhấfjodt đwrrrbhgbnh đwrrri theo anh đwrrrếyrlpn Anh, tuy rằyimsng trưlxhrrkgrc kia đwrrrãqoef xảypqyy ra rấfjodt nhiềyimsu chuyệpldwn làisglm anh ấfjody bềyims bộznzin nhiềyimsu việpldwc đwrrrếyrlpn mệpldwt chếyrlpt đwrrri, nhưlxhrng màisgl hiệpldwn tạlsupi cózbrk chúplpht thờbrqyi gian rảypqynh, anh ấfjody vẫyzten làisgl đwrrri tiếyrlpp côjoav, dựwsgi đwrrrirhin củpldwa tôjoavi quảypqy nhiêlxhrn đwrrrúplphng vậjbedy.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.