Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 135 : Xóa sạch ký ức trong khách sạn

    trước sau   
Khôjmdyng phảtpxgi làskdg chồihxbng củjbvka Nhạvenbc Cảtpxgnh San đroaoang ởfoym trong nhàskdg lao sao? Ôkobing ta vốcrpbn đroaoãnpdx bịbmpp phápmkjn tửqxeyjmdynh nha… “Anh… làskdgm cápmkjch nàskdgo màskdg đroaoưmqava ôjmdyng ấtpxgy ra đroaoưmqavtdfjc?”

skdgng thựroaoc sựroao nghĩekwj khôjmdyng ra.

skdgng vẫmbtdn luôjmdyn biếkxoit khảtpxgxssqng củjbvka ngưmqaviidei đroaoàskdgn ôjmdyng nàskdgy thậayxjt lợtdfji hạvenbi, chẳglumng qua làskdg khôjmdyng nghĩekwj tớmhqfi cótjzl thểbsyo giỏqtisi đroaoếkxoin nhưmqav vậayxjy.

Đtdfjoạvenbt lạvenbi ngưmqaviidei từmhqf trong tay tửqxey thầejlzn, hắjhhtn đroaoãnpdxskdgm nhưmqav thếkxoiskdgo chứhens?

foymn môjmdyi lộuwbg ra mộuwbgt nụiojpmqaviidei nhưmqavmqav khôjmdyng, Tầejlzn Dịbmppch Dưmqavơefixng thảtpxgn nhiêfoymn nótjzli mộuwbgt câgfifu: “Khôjmdyng khótjzl.” Tựroaojmdynh đroaouwbgng thủjbvk giúhbcap nàskdgng cắjhhtt miếkxoing thịbmppt bòxxjw trong đroaoĩekwja, đroaouwbgng tápmkjc tao nhãnpdx khiếkxoin cho ápmkjnh mắjhhtt ngưmqaviidei ta phảtpxgi lưmqavu luyếkxoin, ápmkjnh mắjhhtt thâgfifm thúhbcay nâgfifng lêfoymn, chăxssqm chúhbca nhìjmdyn vàskdgo khuôjmdyn mặltxbt tòxxjwxxjw nhưmqavlmulmqavng củjbvka nàskdgng, mởfoym miệgpafng nótjzli: “Hápmkj miệgpafng.”

gfifm Hi Hi giậayxjt mìjmdynh, nghe đroaoưmqavtdfjc mệgpafnh lệgpafnh theo bảtpxgn năxssqng chậayxjm rãnpdxi mởfoym ra hai cápmkjnh môjmdyi anh đroaoàskdgo.


Miếkxoing thịbmppt bòxxjw đroaoưmqavtdfjc ăxssqn đroaoi, khuôjmdyn mặltxbt xinh đroaoknfwp củjbvka nàskdgng tràskdgn ngậayxjp nhu thuậayxjn, chẳglumng qua làskdg vẫmbtdn còxxjwn kinh ngạvenbc vàskdg nghi hoặltxbc, vừmhqfa mớmhqfi kia khi màskdg Tầejlzn Dịbmppch Dưmqavơefixng tựroaoa vàskdgo lưmqavng ghếkxoi, khíhzty phápmkjch củjbvka hắjhhtn thậayxjt khiếkxoin ngưmqaviidei khápmkjc khiếkxoip sợtdfj, thảtpxgn nhiêfoymn màskdg nhìjmdyn nàskdgng: “Chỉszpu cầejlzn em thựroaoc sựroao muốcrpbn thìjmdy đroaoknfwu cótjzl thểbsyo, khôjmdyng cótjzljmdyskdg khôjmdyng đroaoưmqavtdfjc.”

Hắjhhtn cũefixng khôjmdyng ngạvenbo mạvenbn, chẳglumng qua làskdgknfwy ngưmqaviidei màskdg biểbsyou hiệgpafn thápmkji đroaouwbg, đroaoãnpdx bắjhhtt đroaoejlzu nảtpxgy sinh từmhqf khi hắjhhtn 16 tuổjiqxi bắjhhtt đroaoejlzu xâgfify dựroaong sựroao nghiệgpafp đroaoếkxoin bâgfify giờiide.

gfifm Hi Hi run sợtdfj, tựroaoa nhưmqavskdg đroaoang suy tưmqav, tiếkxoip nhậayxjn ýioeg tứhens trong lờiidei nótjzli củjbvka hắjhhtn.

Ngưmqaviidei đroaoàskdgn ôjmdyng trưmqavmhqfc mắjhhtt nàskdgy thâgfifm sâgfifu khótjzlmqaviideng, trừmhqf bỏqtis nhữwewxng thờiidei khắjhhtc khôjmdyng thểbsyo khốcrpbng chếkxoi đroaoưmqavtdfjc ra, nàskdgng chỉszpu nhìjmdyn thấtpxgy sựroao trầejlzm tĩekwjnh vữwewxng vàskdgng cùknfwng hoàskdgn hảtpxgo, nàskdgng khôjmdyng biếkxoit vìjmdy sao màskdg mấtpxgy ngàskdgy hôjmdym nay nàskdgng lạvenbi bịbmpp giam ởfoym Tầejlzn gia, nhưmqavng làskdg hiệgpafn tạvenbi xem ra nguyêfoymn nhâgfifn làskdg hắjhhtn cốcrpb ýioeg muốcrpbn bảtpxgo vệgpafskdgng, nhữwewxng việgpafc phíhztya sau, cưmqav nhiêfoymn hắjhhtn đroaoknfwu đroaoãnpdx an bàskdgi tốcrpbt lắjhhtm.

hztych đroaouwbgng khiếkxoin lòxxjwng cótjzl chúhbcat rốcrpbi bờiidei, ápmkjnh mắjhhtt nàskdgng trong veo, buôjmdyng dao nĩekwja xuốcrpbng, chậayxjm rãnpdxi xoay ngưmqaviidei, hai cápmkjnh tay tinh tếkxoi nhu bạvenbch quấtpxgn lêfoymn cổjiqx hắjhhtn, nhẹknfw giọhensng nótjzli: “Cápmkjm ơefixn.”

tjzl thểbsyo xửqxeyioeg xong khúhbcac xưmqavơefixng cứhensng Nhạvenbc Cảtpxgnh San, bảtpxgo hộuwbgskdgng khôjmdyng bịbmpp nửqxeya đroaoiểbsyom thưmqavơefixng tổjiqxn, chỉszpu cầejlzn nhữwewxng đroaoiềknfwu nàskdgy cũefixng đroaoãnpdx đroaojbvk khiếkxoin nàskdgng cảtpxgm đroaouwbgng rồihxbi.

jmdy hấtpxgp củjbvka Tầejlzn Dịbmppch Dưmqavơefixng cựroaoc ngắjhhtn, khuôjmdyn mặltxbt tuấtpxgn lãnpdxng bứhensc ngưmqaviidei lãnpdxnh đroaovenbm hờiide hữwewxng, u tốcrpbi trong mắjhhtt cũefixng dầejlzn dầejlzn lắjhhtng xuốcrpbng.

Đtdfjêfoymm nay coi nhưmqavskdg thắjhhtng lợtdfji, chỉszpu sợtdfj rằeilrng đroaoâgfify làskdg thắjhhtng lợtdfji ngắjhhtn ngủjbvki, nhưmqavng hắjhhtn cũefixng thậayxjt vừmhqfa lòxxjwng, đroaoan cápmkjnh tay chếkxoi trụiojppmkji gápmkjy củjbvka nàskdgng, cúhbcai đroaoejlzu chậayxjm rãnpdxi vuốcrpbt ve cápmkjnh môjmdyi anh đroaoàskdgo củjbvka nàskdgng, đroaoèayxj thấtpxgp thanh âgfifm nótjzli: “Buổjiqxi tốcrpbi ởfoym trêfoymn giưmqaviideng cảtpxgm ơefixn anh làskdg đroaoưmqavtdfjc.”

Hắjhhtn nótjzli rõwrmsskdgng màskdg trắjhhtng phớmhqf ra, nhắjhhtm mắjhhtt lạvenbi khôjmdyng chúhbcat nàskdgo che giấtpxgu dụiojpc vọhensng củjbvka chíhztynh mìjmdynh.

Khuôjmdyn mặltxbt Lâgfifm Hi Hi nhanh chótjzlng đroaoqtisfoymn, nhápmkjy mắjhhtt đroaoãnpdx cảtpxgm thấtpxgy cựroaoc nótjzlng, đroaoang từmhqf mọhensi hưmqavmhqfng tậayxjp kíhztych vàskdgo cơefix thểbsyo.

***

Khápmkjch sạvenbn.

jmdy sao lạvenbi làskdg khápmkjch sạvenbn?


Trưmqavmhqfc khi đroaoi vàskdgo nơefixi nàskdgy Lâgfifm Hi Hi cótjzl chúhbcat choápmkjng vápmkjng, cótjzl lẽrggl nguyêfoymn nhâgfifn làskdg do uốcrpbng hai ly rưmqavtdfju đroaoqtis kia, bưmqavmhqfc châgfifn củjbvka nàskdgng cótjzl chúhbcat lảtpxgo đroaotpxgo. Tửqxeyu lưmqavtdfjng vốcrpbn khôjmdyng khápmkj, hắjhhtn lạvenbi cótjzl hứhensng uốcrpbng hai chélmuln, nàskdgng cũefixng chỉszpu biếkxoit theo cùknfwng, sau đroaoótjzl liềknfwn thựroaoc sựroaojmdyn mêfoym.

skdg ngạvenbc nhiêfoymn hơefixn chíhztynh làskdg giâgfify phúhbcat nâgfifng tầejlzm mắjhhtt lêfoymn kia, nhưmqavng lạvenbi nhìjmdyn đroaoếkxoin dòxxjwng chữwewx thậayxjt lớmhqfn màskdg đroaoqtis rựroaoc “Khápmkjch sạvenbn Vienna.”

Mấtpxgy chữwewxskdgy. Khápmkjch sạvenbn Vienna? Vìjmdy sao lạvenbi cảtpxgm thấtpxgy quen thuộuwbgc nhưmqav vậayxjy?

“Say sao? “

mqavmhqfc châgfifn củjbvka nàskdgng lảtpxgo đroaotpxgo, rơefixi vàskdgo lồihxbng ngựroaoc ấtpxgm ápmkjp củjbvka ngưmqaviidei đroaoàskdgn ôjmdyng, nghe đroaoưmqavtdfjc tiếkxoing nótjzli trầejlzm thấtpxgp củjbvka hắjhhtn.

“Em … Khôjmdyng cótjzl.” Lâgfifm Hi Hi vộuwbgi vàskdgng thoápmkjt khỏqtisi bờiide vai củjbvka hắjhhtn, nhíhztyu mi, ngótjzln tay nhẹknfw nhàskdgng day day thápmkji dưmqavơefixng, nhẹknfw giọhensng nótjzli: “Chẳglumng qua làskdgefixi nhứhensc đroaoejlzu thôjmdyi, chờiidepmkjt nữwewxa uốcrpbng nưmqavmhqfc làskdgjiqxn thôjmdyi.”

Tốcrpbt quápmkj, nàskdgng còxxjwn cótjzl thểbsyotjzli chuyệgpafn trôjmdyi chảtpxgy, chứhensng minh thựroaoc sựroao khôjmdyng cótjzl vấtpxgn đroaoknfwjmdy.

Tầejlzm Dịbmppch Dưmqavơefixng ôjmdym nàskdgng vàskdgo trong lồihxbng ngựroaoc, côjmdypmkji nhỏqtis trong lòxxjwng, dừmhqfng ởfoym khuôjmdyn mặltxbt ửqxeyng hồihxbng mêfoym ly củjbvka nàskdgng, trong lòxxjwng dâgfifng lêfoymn mộuwbgt tia phứhensc tạvenbp.

Sau hai năxssqm nàskdgng lạvenbi mộuwbgt lầejlzn nữwewxa đroaoi vàskdgo khápmkjch sạvenbn nàskdgy, khôjmdyng biếkxoit nàskdgng đroaoãnpdx thôjmdyng suốcrpbt chưmqava? Hắjhhtn đroaoiềknfwu chỉszpunh khốcrpbng chếkxoiskdgng trong khuỷflppu tay củjbvka chíhztynh mìjmdynh, mộuwbgt bàskdgn tay giúhbcap đroaouwbgskdgng chốcrpbng trụiojp sau gápmkjy mềknfwm mạvenbi, mộuwbgt tay khápmkjc vựroaong dậayxjy thắjhhtt lưmqavng củjbvka nàskdgng đroaobsyoskdgng dựroaoa vàskdgo chíhztynh mìjmdynh, tao nhãnpdx nhưmqav trưmqavmhqfc đroaoi đroaoếkxoin quầejlzy tiếkxoip tâgfifn.

“Xin hỏqtisi tiêfoymn sinh muốcrpbn nghỉszpu tạvenbi khápmkjch sạvenbn sao? Mờiidei xem bảtpxgng giápmkj phòxxjwng củjbvka khápmkjch sạvenbn chúhbcang tôjmdyi, lựroaoa chọhensn căxssqn phòxxjwng thíhztych hợtdfjp vớmhqfi ngàskdgi… A, thìjmdy ra ngàskdgi làskdg hộuwbgi viêfoymn đroaoltxbc biệgpaft, thựroaoc xin lỗxexbi, thựroaoc xin lỗxexbi, tiêfoymn sinh mờiidei ngàskdgi chọhensn sốcrpb phòxxjwng.” Nhâgfifn viêfoymn trưmqavmhqfc quầejlzy tiếkxoip tâgfifn bịbmpp tấtpxgm thẻuopq hộuwbgi viêfoymn Vip vàskdgng ótjzlng củjbvka hắjhhtn dọhensa đroaoếkxoin, chạvenby nhanh đroaoem biểbsyon sốcrpb phòxxjwng đroaoếkxoin cho hắjhhtn chọhensn lựroaoa.

Áfoymnh mắjhhtt thâgfifm thúhbcay củjbvka Tầejlzn Dịbmppch Dưmqavơefixng nhìjmdyn thoápmkjng qua côjmdypmkji nhỏqtis trong lòxxjwng, tiếkxoing nótjzli trầejlzm thấtpxgp chậayxjm rãnpdxi nótjzli; “1109.”

Sốcrpb phòxxjwng nàskdgy, năxssqm đroaoótjzl hắjhhtn đroaoãnpdx từmhqfng ởfoym.

“Đtdfjưmqavtdfjc. Tôjmdyi lậayxjp tứhensc thay ngàskdgi hoàskdgn thàskdgnh thủjbvk tụiojpc, mờiidei ngàskdgi theo nhâgfifn viêfoymn củjbvka chúhbcang tôjmdyi lêfoymn phòxxjwng trưmqavmhqfc, đroaoưmqavtdfjc chứhensvenb?” Trưmqavmhqfc quầejlzy tiếkxoip tâgfifn, nhâgfifn viêfoymn lễayxjgfifn lịbmppch sựroaotjzli, xoay ngưmqaviidei kêfoymu mộuwbgt ngưmqaviidei phụiojpc vụiojp tao nhãnpdx.


jhht trong lồihxbng ngựroaoc hắjhhtn, ápmkjnh mắjhhtt Lâgfifm Hi Hi sau mộuwbgt hồihxbi cũefixng thanh tỉszpunh, liếkxoic mắjhhtt nhìjmdyn sốcrpb phòxxjwng, trong mắjhhtt hiệgpafn lêfoymn mộuwbgt tia nghi hoặltxbc. Chíhztynh làskdg sau đroaoótjzlefixi rưmqavtdfju cũefixng chậayxjm rãnpdxi dâgfifng lêfoymn, nàskdgng nhanh chótjzlng dựroaoa vàskdgo ngưmqaviidei đroaoàskdgn ôjmdyng bêfoymn cạvenbnh.

Tay nhỏqtislmul bịbmpp hắjhhtn nắjhhtm gọhensn trong lòxxjwng bàskdgn tay, rấtpxgt chặltxbt, “Khôjmdyng phảtpxgi sợtdfj.” Lâgfifm Hi Hi đroaoi vàskdgo thang mápmkjy, bịbmpplmulo vàskdgo mộuwbgt vòxxjwng ôjmdym ấtpxgp, hơefixi thởfoym thơefixm mápmkjt trựroaoc tiếkxoip phun ra trêfoymn Âflppu phụiojpc củjbvka hắjhhtn, nàskdgng cắjhhtn môjmdyi, nhẹknfw nhàskdgng hỏqtisi: “Hôjmdym nay vìjmdy sao lạvenbi ởfoym khápmkjch sạvenbn?”

Hắjhhtn cótjzl nhàskdg trọhens củjbvka chíhztynh mìjmdynh, Tầejlzn Trạvenbch lạvenbi xa hoa nhưmqav vậayxjy, hắjhhtn khôjmdyng phảtpxgi lo khôjmdyng cótjzl chỗxexbfoymskdg.

“Đtdfjuwbgt nhiêfoymn nghĩekwj muốcrpbn ởfoym đroaoâgfify.” Tầejlzn Dịbmppch Dưmqavơefixng thảtpxgn nhiêfoymn giảtpxgi thíhztych, ôjmdym thắjhhtt lưmqavng củjbvka nàskdgng, ôjmdyn nhu chăxssqm chúhbca nhìjmdyn nàskdgng hai giâgfify, “Em khôjmdyng thíhztych?” Trong men say Lâgfifm Hi Hi vẫmbtdn môjmdyng lung nhưmqav trưmqavmhqfc, thậayxjt cẩbgtmn thậayxjn màskdg suy nghĩekwj mộuwbgt chúhbcat, lắjhhtc lắjhhtc đroaoejlzu: “Khôjmdyng thíhztych.”

efixng khôjmdyng phảtpxgi làskdg ‘nhàskdg’ lạvenbi khôjmdyng cótjzl sựroaotpxgm ápmkjp, cho dùknfw rấtpxgt thoảtpxgi mápmkji cũefixng nhấtpxgt đroaobmppnh chỉszpuskdg khápmkjch qua đroaoưmqaviideng. Hơefixn nữwewxa ởfoym trong khápmkjch sạvenbn nếkxoiu đroaoãnpdx đroaoápmkjnh mấtpxgt cápmkji gìjmdy thìjmdy sẽrggl rấtpxgt khótjzljmdym trởfoym vềknfw, bởfoymi vìjmdy khôjmdyng xápmkjc đroaobmppnh đroaoưmqavtdfjc làskdg khápmkjch trọhensskdgo, hưmqavơefixng vịbmpp củjbvka nhau còxxjwn sótjzlt lạvenbi cũefixng rấtpxgt nhanh màskdg mấtpxgt đroaoi, khôjmdyng còxxjwn nửqxeya dấtpxgu vếkxoit đroaoápmkjng nótjzli.

Áfoymnh mắjhhtt thâgfifm thúhbcay củjbvka Tầejlzn Dịbmppch Dưmqavơefixng phứhensc tạvenbp hơefixn mộuwbgt chúhbcat, xoa tótjzlc nàskdgng, nỉszpu non nótjzli: “Vậayxjy giúhbcap anh. Cùknfwng anh ởfoym đroaoâgfify.”

gfifm Hi Hi thựroaoc nghe lờiidei tựroaoa vàskdgo ngựroaoc hắjhhtn, trầejlzm mặltxbc xuốcrpbng.

Phòxxjwng 1109.

Ngótjzln tay thon dàskdgi cầejlzm thẻuopq phòxxjwng quélmult mộuwbgt cápmkji cửqxeya liềknfwn mởfoym ra.

gfifm Hi Hi lạvenbi chợtdfjt hoảtpxgng hốcrpbt, nàskdgng nhìjmdyn thẻuopq ghi sốcrpb phòxxjwng trêfoymn tay hắjhhtn, khôjmdyng ngờiide hắjhhtn đroaoãnpdx mởfoym cửqxeya ra, lộuwbg ra mộuwbgt khoảtpxgng khôjmdyng tốcrpbi đroaoen đroaoayxjp vàskdgo tầejlzm mắjhhtt, nàskdgng bịbmpp dọhensa đroaoếkxoin, theo bảtpxgn năxssqng màskdgknfwi vềknfw phíhztya sau. Ngưmqaviidei phíhztya sau trựroaoc tiếkxoip dùknfwng thâgfifn hìjmdynh ngăxssqn lạvenbi nàskdgng, đroaoem nàskdgng ôjmdym vàskdgo ngựroaoc chíhztynh mìjmdynh, thấtpxgp giọhensng nótjzli: “Đtdfjmhqfng sợtdfj, anh bậayxjt đroaoèayxjn.”

Sau đroaoótjzl đroaouwbgskdgng đroaoi vàskdgo trong phòxxjwng, ngótjzln tay thon dàskdgi bậayxjt côjmdyng tắjhhtc, ápmkjnh sápmkjng rọhensi lêfoymn lan tỏqtisa khắjhhtp nơefixi.

Trong lòxxjwng Lâgfifm Hi Hi toàskdgn tiếkxoing tim đroaoayxjp oàskdgnh oàskdgnh lúhbcac nàskdgy mớmhqfi bìjmdynh tĩekwjnh hơefixn chúhbcat, mắjhhtt trầejlzm tĩekwjnh màskdg quyélmult ngang bốcrpbn phíhztya, quảtpxg nhiêfoymn làskdg đroaoihxb đroaovenbc củjbvka khápmkjch sạvenbn, lạvenbi khôjmdyng biếkxoit vìjmdy sao nàskdgng lạvenbi cótjzl chúhbcat bốcrpbi rốcrpbi khi đroaoi vàskdgo.

Đtdfjêfoymm nay… Rấtpxgt kỳjjqn quápmkji… Rốcrpbt cuộuwbgc nàskdgng bịbmppskdgm sao vậayxjy?

“Anh đroaoi tắjhhtm trưmqavmhqfc, em cótjzl thểbsyo ngồihxbi đroaoâgfify hoặltxbc cùknfwng anh đroaoi vàskdgo …. Em muốcrpbn thếkxoiskdgo?” Đtdfjem nàskdgng an tríhzty trêfoymn giưmqaviideng lớmhqfn mềknfwm mạvenbi, Tầejlzn Dịbmppch Dưmqavơefixng cúhbcai ngưmqaviidei xanh tạvenbi hai bêfoymn ngưmqaviidei nàskdgng, vuốcrpbt ve khuôjmdyn mặltxbt nhỏqtis nhắjhhtn củjbvka nàskdgng.

gfifm Hi Hi chậayxjm bừmhqfng tỉszpunh, ápmkjnh mắjhhtt trong veo dừmhqfng ởfoym hắjhhtn, nhớmhqf tớmhqfi sựroao đroaofoymn cuồihxbng ởfoym Tầejlzn trạvenbch kia, hoan ápmkji gầejlzn nhưmqav bạvenbo ngưmqavtdfjc trong phòxxjwng tắjhhtm tràskdgn đroaoejlzy hơefixi nưmqavmhqfc kia, nàskdgng run lêfoymn, lắjhhtc lắjhhtc đroaoejlzu: “Em chờiide anh, anh đroaoi đroaoi.”

Gầejlzn nhưmqavskdg cựroao tuyệgpaft, làskdgm cho khótjzle miệgpafng Tầejlzn Dịbmppch Dưmqavơefixng nổjiqxi lêfoymn ýioegmqaviidei, hôjmdyn nhẹknfw khótjzle môjmdyi củjbvka nàskdgng sau đroaoótjzl mớmhqfi đroaohensng dậayxjy.

efixng tốcrpbt, đroaobsyo cho nàskdgng bìjmdynh ổjiqxn tâgfifm tìjmdynh trưmqavmhqfc.

Hắjhhtn đroaohensng dậayxjy tao nhãnpdxskdg cởfoymi bỏqtisskdg-vạvenbt, đroaobsyo xuốcrpbng bêfoymn cạvenbnh ngưmqaviidei nàskdgng. Đtdfjêfoymm nay hắjhhtn sẽrggl hếkxoit sứhensc ôjmdyn nhu, dùknfw sao hai năxssqm trưmqavmhqfc, thưmqavơefixng tổjiqxn sâgfifu đroaoayxjm kia làskdg do hắjhhtn tạvenbo thàskdgnh cho nàskdgng, màskdg hai năxssqm sau lúhbcac nàskdgy đroaoâgfify, hy vọhensng hắjhhtn cótjzl thểbsyotjzla đroaoi mộuwbgt lầejlzn thốcrpbng khổjiqx kia.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.