Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 120 : Không thể thừa nhận đã yêu hắn

    trước sau   
“A…. Côjpuwpjzpm cárodei gìondr? Lâurlxm Hi Hi côjpuw đnvjrang làpjzpm cárodei gìondr? Côjpuwbohbi rõgenlpjzpng hiệzchrn tạygqki côjpuw đnvjrang ởmwek đnvjrâurlxu, tạygqki sao côjpuw lạygqki cầaenhm di đnvjrpjzpng củthmta Vinson? Côjpuwbohbi đnvjri, nóbohbi mau.”

Mộpjzpt nơuoyoi khárodec tiếqnpcng ríkxypt gàpjzpo vang lêroden, tiếqnpcng nóbohbi ủthmty khuấiovft màpjzpurlxn nhọovxyn phárode vỡxiiopjzpng nhĩtgot củthmta nàpjzpng.

Cảaenh ngưxiiolnyhi Lâurlxm Hi Hi run lêroden.

Khuôjpuwn mặjdaut nhỏplfo nhắepczn củthmta nàpjzpng nhấiovft thờlnyhi tárodei nhợthmtt hơuoyon mộpjzpt chúxiiot, cuốtgoti cùxvhxng cũabmfng lĩtgotnh ngộpjzp đnvjrưxiiothmtc đnvjrtgoti phưxiioơuoyong chíkxypnh làpjzp ….Lily.

Hồusjmi lâurlxu khôjpuwng thấiovfy Lily, cưxiio nhiêroden côjpuwiovfy lạygqki gọovxyi đnvjriệzchrn thoạygqki lạygqki đnvjrâurlxy.

bohb lẽaenhpjzpbohbondr đnvjróbohb khôjpuwng đnvjrúxiiong, nghĩtgot vậaenhy Lâurlxm Hi Hi cầaenhm lấiovfy di đnvjrpjzpng nhìondrn nhìondrn, chiếqnpcc đnvjriệzchrn thoạygqki màpjzpu xanh dưxiioơuoyong đnvjrepczt đnvjrplfo kia, rõgenlpjzpng làpjzppjzpng thưxiiolnyhng xuyêroden thấiovfy trong xe củthmta Tầaenhn Dịjwdpch Dưxiioơuoyong, nàpjzpng đnvjrpjzpt nhiêroden tỉfqsknh ra, khuôjpuwn mặjdaut nhỏplfo nhắepczn càpjzpng thêrodem tárodei nhợthmtt, cốtgotondrnh vùxvhxng ra khỏplfoi ngưxiiolnyhi đnvjràpjzpn ôjpuwng bêroden cạygqknh ngồusjmi dậaenhy, Lâurlxm Hi Hi sợthmt tớahmni mứujosc buôjpuwng thõgenlng tay, di đnvjrpjzpng rơuoyoi xuốtgotng giưxiiolnyhng.


Trong đnvjriệzchrn thoạygqki thanh âurlxm béurlxn nhọovxyn vẫkxypn ríkxypt gàpjzpo, Tầaenhn Dịjwdpch Dưxiioơuoyong đnvjrujosng dậaenhy, árodenh mắepczt thâurlxm thúxiioy mang theo mộpjzpt tia ấiovfm árodep trìondru mếqnpcn dừxbwqng ởmwekjpuwrodei nhỏplfo trong lồusjmng ngựkgbqc, hai tay vâurlxy tạygqki hai bêroden ngưxiiolnyhi nàpjzpng, tao nhãzuitpjzp cầaenhm lấiovfy di đnvjrpjzpng bịjwdppjzpng đnvjrárodenh rơuoyoi.

“Chuyệzchrn gìondr?” thanh âurlxm buổujmei sárodeng củthmta hắepczn thảaenhn nhiêroden màpjzp đnvjrjdauc biệzchrt cóbohb từxbwqkxypnh.

“Vinson…” Lily vừxbwqa nghe đnvjrưxiiothmtc thanh âurlxm nàpjzpy liềkalhn hoàpjzpn toàpjzpn sụygqkp đnvjrujme, che miệzchrng bắepczt đnvjraenhu khóbohbc, nưxiioahmnc mắepczt nhưxiio thếqnpcpjzpo cũabmfng ngừxbwqng khôjpuwng đnvjrưxiiothmtc.

Ngẫkxypm lạygqki cũabmfng đnvjrthmt biếqnpct, lúxiioc nàpjzpy căvymyn bảaenhn khôjpuwng phảaenhi làpjzp thờlnyhi gian đnvjri làpjzpm, vìondr sao bọovxyn họovxy lạygqki ởmwekxvhxng nhau?

Áirgsnh mắepczt Tầaenhn Dịjwdpch Dưxiioơuoyong thủthmty chung khôjpuwng dờlnyhi khỏplfoi Lâurlxm Hi Hi, khuôjpuwn mặjdaut nhỏplfo nhắepczn củthmta nàpjzpng tárodei nhợthmtt cóbohbjpuw thốtgotxvhxng mờlnyh mịjwdpt, đnvjraenhy ngưxiiolnyhi làpjzp dấiovfu vếqnpct bịjwdprodeu thưxiioơuoyong, im lặjdaung nằgenlm trong lồusjmng ngựkgbqc hắepczn. Áirgsnh mắepczt hắepczn hiệzchrn lêroden mộpjzpt tia mềkalhm mạygqki, vuốtgott ve tóbohbc trêroden trároden nàpjzpng, lộpjzp ra vầaenhng trároden nhu bạygqkch củthmta nàpjzpng, hắepczn nóbohbi mộpjzpt câurlxu vàpjzpo tai nghe: “Làpjzpjpuwi.”, lờlnyhi nóbohbi vẫkxypn thảaenhn nhiêroden nhưxiio trưxiioahmnc.

“Vinson, hai ngưxiiolnyhi cùxvhxng mộpjzpt chỗbgac phảaenhi khôjpuwng? Anh cùxvhxng vớahmni côjpuw ta…. Cárodec ngưxiiolnyhi phárodet sinh quan hệzchrbohb phảaenhi hay khôjpuwng? Vinson, em khôjpuwng nêroden rờlnyhi khỏplfoi anh, em khôjpuwng nêroden dỗbgaci vớahmni anh, em quay lạygqki đnvjrưxiiothmtc khôjpuwng? Em sẽaenh khôjpuwng bao giờlnyh … rờlnyhi khỏplfoi anh nữbwuma, anh đnvjrxbwqng khôjpuwng cầaenhn em, van cầaenhu anh…” Lily bắepczt đnvjraenhu khóbohbc, vạygqkn phầaenhn đnvjrau thưxiioơuoyong quấiovfy nhiễtghsu lòqvkwng củthmta nàpjzpng.

Áirgsnh mắepczt Tầaenhn Dịjwdpch Dưxiioơuoyong trầaenhm mộpjzpt chúxiiot.

“Khôjpuwng cóbohb việzchrc quan trọovxyng đnvjrxbwqng làpjzpm phiềkalhn tôjpuwi lúxiioc ngoàpjzpi thờlnyhi gian làpjzpm việzchrc, đnvjriểkuwvm nàpjzpy tôjpuwi đnvjrãzuitbohbi rồusjmi.” Thanh âurlxm củthmta hắepczn rõgenlpjzpng đnvjrygqkm bạygqkc trong veo nhưxiioxiioahmnc.

Khiếqnpcn cho ngưxiiolnyhi nghe cảaenhm thấiovfy cóbohb vẻbohb lạygqknh nhưxiiovymyng, “Vềkalh chuyệzchrn củthmta Hi Hi, cóbohbondr khôjpuwng hiểkuwvu đnvjrếqnpcn hỏplfoi Thanh Ngôjpuwn.”

Hắepczn nóbohbi xong liềkalhn cắepczt đnvjrujost đnvjriệzchrn thoạygqki, đnvjrpjzpng tárodec vẫkxypn tựkgbq nhiêroden tao nhãzuit nhưxiio trưxiioahmnc.

jpuwrodei nhỏplfo trong ngựkgbqc hắepczn nhìondrn thấiovfy mỗbgaci đnvjrpjzpng tárodec nàpjzpy, lòqvkwng cảaenh kinh nóbohbi khôjpuwng lêroden lờlnyhi.

pjzpng khôjpuwng thểkuwv khôjpuwng thừxbwqa nhậaenhn, thanh âurlxm củthmta Lily vừxbwqa nóbohbi ra khiếqnpcn cho lòqvkwng nàpjzpng êrodeqcuxm đnvjrau, cũabmfng khôjpuwng phảaenhi thờlnyhi gian đnvjrãzuiturlxu gìondr, cưxiio nhiêroden nàpjzpng liềkalhn dễtghspjzpng quêroden đnvjri mốtgoti quan hệzchr giữbwuma Tầaenhn Dịjwdpch Dưxiioơuoyong cùxvhxng Lily, màpjzp hiệzchrn giờlnyh, nàpjzpng lạygqki đnvjrang nằgenlm dưxiioahmni thâurlxn ngưxiiolnyhi đnvjràpjzpn ôjpuwng nàpjzpy, hơuoyoi thởmwekbohbng ấiovfm chậaenhm rãzuiti híkxypt ra thởmwekpjzpo củthmta hắepczn nhắepczc nhởmwekpjzpng, khoảaenhng cárodech giữbwuma nàpjzpng vàpjzp hắepczn gầaenhn biếqnpct bao nhiêrodeu.

“… Mấiovfy giờlnyh rồusjmi?” Suy nghĩtgot hồusjmi lâurlxu, nàpjzpng cưxiio nhiêroden khóbohb khăvymyn hỏplfoi mộpjzpt câurlxu.


“6 giờlnyh.” Tầaenhn Dịjwdpch Dưxiioơuoyong nhẹpxbw giọovxyng nóbohbi, árodenh mắepczt thâurlxm thúxiioy cóbohb thâurlxm ýhavxpjzpng nhìondrn khôjpuwng hiểkuwvu, cúxiioi đnvjraenhu hôjpuwn lêroden khóbohbe môjpuwi củthmta nàpjzpng, thanh âurlxm dễtghs nghe nóbohbi: “Mệzchrt sao? Cóbohb muốtgotn ngủthmt thêrodem mộpjzpt lárodet khôjpuwng?”

bohb muốtgotn ngủthmt thêrodem mộpjzpt lárodet hay khôjpuwng?

Mộpjzpt câurlxu nóbohbi làpjzpm cho hốtgotc mắepczt Lâurlxm Hi Hi nóbohbng lêroden, sựkgbq quan tâurlxm rõgenlpjzpng cùxvhxng thâurlxn thiếqnpct nhưxiio vậaenhy, thựkgbqc sựkgbq giốtgotng nhưxiio đnvjrtgoti thoạygqki củthmta đnvjrôjpuwi vợthmt chồusjmng yêrodeu nhau, nàpjzpng hẳkalhn làpjzp phảaenhi làpjzpm thếqnpcpjzpo đnvjrâurlxy? Nhắepczm mắepczt vùxvhxi vàpjzpo trong ngựkgbqc hắepczn, nghỉfqsk ngơuoyoi, hưxiiomwekng thụygqkqvkwng ôjpuwm cùxvhxng cárodei nhìondrn chăvymym chúxiio củthmta hắepczn, chẳkalhng qua nhưxiiopjzp đnvjrang ngầaenhm làpjzpm nũabmfng vớahmni hắepczn, vôjpuw luậaenhn nàpjzpng chưxiioa nóbohbi gìondr, bọovxyn họovxy đnvjrkalhu khôjpuwng cầaenhn.

Nụygqkjpuwn củthmta hắepczn vẫkxypn còqvkwn ởmwekroden môjpuwi, mang theo hơuoyoi ấiovfm, truyềkalhn đnvjrếqnpcn nơuoyoi mẫkxypn cảaenhm têrode dạygqki. Lâurlxm Hi Hi dựkgbqa vàpjzpo bờlnyh vai củthmta hắepczn, híkxypt sâurlxu mộpjzpt hơuoyoi, hồusjmi lâurlxu mớahmni nghe đnvjrưxiiothmtc thanh âurlxm mơuoyo hồusjm củthmta chíkxypnh mìondrnh: “Em khôjpuwng mệzchrt… Em muốtgotn dậaenhy.”

pjzpn tay nhu bạygqkch nhỏplfo nhắepczn vịjwdpn lêroden vai hắepczn, íkxypt nhiềkalhu khơuoyoi màpjzpo dụygqkc vọovxyng củthmta Tầaenhn Dịjwdpch Dưxiioơuoyong.

Nhớahmn tớahmni tốtgoti hôjpuwm qua nàpjzpng ởmwek trong mộpjzpng bịjwdp hắepczn giữbwum lấiovfy, mệzchrt đnvjrếqnpcn mứujosc nơuoyoi mềkalhm mạygqki tậaenhn cùxvhxng củthmta cơuoyo thểkuwv đnvjrang còqvkwn co rúxiiot nhanh, nhíkxypu mi tiếqnpcp nhậaenhn hắepczn ra vàpjzpo, khoárodei cảaenhm nhanh nhưxiio vậaenhy đnvjrãzuit bao phủthmt cảaenh đnvjraenhu óbohbc….

Nụygqkjpuwn củthmta hắepczn mạygqknh thêrodem mộpjzpt chúxiiot, ôjpuwm chặjdaut vòqvkwng eo củthmta nàpjzpng.

“Dịjwdpch Dưxiioơuoyong.” Lâurlxm Hi Hi nhịjwdpn khôjpuwng đnvjrưxiiothmtc kêrodeu lêroden mộpjzpt tiếqnpcng, cóbohb chúxiiot thốtgotng khổujmepjzp nhắepczm mắepczt lạygqki.

“Lúxiioc màpjzp phụygqk nữbwum tứujosc giậaenhn đnvjrkalhu giốtgotng nhưxiio em bâurlxy giờlnyh sao?” Thanh âurlxm củthmta hắepczn đnvjrãzuit khôjpuwi phụygqkc thanh tỉfqsknh, árodenh mắepczt thâurlxm thúxiioy cóbohb mộpjzpt tia dòqvkwurlxt, ngồusjmi thẳkalhng ngưxiiolnyhi, dừxbwqng ởmwekpjzpng.

urlxm Hi Hi khôjpuwng rõgenl ýhavxroden cũabmfng ngồusjmi dậaenhy, cốtgot gắepczng che phủthmt thâurlxn thểkuwv nhỏplfo xinh, árodenh mắepczt trong veo nhìondrn hắepczn.

rodei loạygqki cảaenhm giárodec đnvjrau đnvjrahmnn trong lòqvkwng nàpjzpy, làpjzp tứujosc giậaenhn sao?

pjzpng khôjpuwng hiểkuwvu.

Nhưxiiong màpjzpbohb đnvjriềkalhu nàpjzpng rấiovft rõgenlpjzpng, mốtgoti quan hệzchr củthmta bọovxyn họovxyxiioc nàpjzpy cũabmfng chỉfqskpjzp hiệzchrp nghịjwdppjzp thôjpuwi, qua đnvjroạygqkn thờlnyhi gian nàpjzpy bấiovft kỳxvhx quan hệzchrondrabmfng khôjpuwng cóbohb, hắepczn cũabmfng đnvjrthmt thỏplfoa mãzuitn, nhưxiiong chỉfqskbohb loạygqki chăvymym sóbohbc nàpjzpy làpjzpm cho nàpjzpng hiểkuwvu lầaenhm hắepczn cũabmfng nhưxiiopjzpng đnvjrãzuituoyoi vàpjzpo tay giặjdauc, mỗbgaci mộpjzpt árodenh mắepczt, mộpjzpt đnvjrpjzpng tárodec, nàpjzpng tưxiiomwekng hắepczn làpjzp đnvjrang yêrodeu, chẳkalhng qua làpjzp ngâurlxy ngốtgotc màpjzp tỉfqsknh mộpjzpng, hếqnpct thảaenhy cóbohb phảaenhi đnvjrkalhu khôjpuwng tồusjmn tạygqki hay khôjpuwng?


pjzpng nhẹpxbw nhàpjzpng lắepczc đnvjraenhu, cốtgot gắepczng khôjpuwng cho phéurlxp chíkxypnh mìondrnh lùxvhxi bưxiioahmnc, ôjpuwn nhu nóbohbi: “Em khôjpuwng cóbohb ýhavx kia.”

Con mắepczt thâurlxm thúxiioy củthmta Tầaenhn Dịjwdpch Dưxiioơuoyong đnvjrãzuit sớahmnm bắepczt giữbwum đnvjrưxiiothmtc sựkgbq giảaenh bộpjzp kiêroden cưxiiolnyhng củthmta nàpjzpng, thảaenhn nhiêroden nhìondrn xuốtgotng nàpjzpng, cúxiioi đnvjraenhu hôjpuwn thậaenht mạygqknh lêroden cárodenh môjpuwi củthmta nàpjzpng, nàpjzpng bấiovft ngờlnyh khôjpuwng kịjwdpp phòqvkwng bịjwdp, hôjpuw hấiovfp đnvjrkalhu trởmwekroden đnvjrujost quãzuitng, nụygqkjpuwn củthmta hắepczn lạygqki mạygqknh bạygqko cùxvhxng đnvjrroden cuồusjmng nhưxiio vậaenhy, sắepczp đnvjrem nàpjzpng hoàpjzpn toàpjzpn phárode hủthmty mấiovft.

“….” Nàpjzpng buồusjmn bựkgbqc ngâurlxm ra tiếqnpcng, cảaenhm giárodec ra giưxiiolnyhng trong tay bịjwdp ngăvymyn lạygqki, bịjwdppjzpn tay to lớahmnn củthmta hắepczn bao trùxvhxm, nàpjzpng mộpjzpt lầaenhn nữbwuma ởmwek trong lồusjmng ngựkgbqc hắepczn.

“Khôjpuwng mệzchrt thìondrpjzpm lạygqki lầaenhn nữbwuma, em cũabmfng muốtgotn màpjzp, đnvjrúxiiong khôjpuwng?” Tiếqnpcng nóbohbi trầaenhm thấiovfp củthmta Tầaenhn Dịjwdpch Dưxiioơuoyong árodep sárodet bêroden tai nàpjzpng, bàpjzpn tay tárodech hai châurlxn củthmta nàpjzpng ra, chạygqkm vàpjzpo nơuoyoi hoa viêroden mẫkxypn cảaenhm cùxvhxng mềkalhm mạygqki nhấiovft củthmta nàpjzpng, hơuoyoi hơuoyoi dùxvhxng lựkgbqc chếqnpc trụygqk eo nhỏplfo củthmta nàpjzpng.

“Khôjpuwng!” Nàpjzpng sợthmt tớahmni mứujosc héurlxt lêroden, cầaenhn cổujme ngửhavxa vềkalh phíkxypa sau, lạygqki khôjpuwng thoárodet khỏplfoi lựkgbqc đnvjrygqko nóbohbng rựkgbqc hung mãzuitnh củthmta hắepczn, rưxiiong rưxiiong nóbohbi, “Khôjpuwng cầaenhn….đnvjrxbwqng màpjzp…”

pjzpng mệzchrt mỏplfoi quárode, cũabmfng cóbohb chúxiiot đnvjrau, theo bảaenhn năvymyng màpjzppjzpi xíkxypch. Chẳkalhng qua làpjzp tay hắepczn đnvjrang du ngoạygqkn lêroden nhữbwumng đnvjriểkuwvm nhạygqky cảaenhm trêroden cơuoyo thểkuwvpjzpng, gárodey tràpjzpn đnvjraenhy hơuoyoi thởmwekbohbng bỏplfong đnvjrếqnpcn têrode dạygqki, nàpjzpng khôjpuwng muốtgotn đnvjrpjzpng tìondrnh, chẳkalhng qua làpjzp thâurlxn thểkuwv đnvjrãzuit phảaenhn bộpjzpi nàpjzpng, nhữbwumng khiêrodeu khíkxypch thàpjzpnh thạygqko củthmta hắepczn vĩtgotnh viễtghsn đnvjrkalhu cóbohbrodec dụygqkng đnvjrtgoti vớahmni nàpjzpng.

“Đlnyhxbwqng màpjzp...... A......” Nàpjzpng ngâurlxn lêroden, vôjpuw lựkgbqc màpjzp chốtgotng cựkgbq, cảaenhm giárodec đnvjrưxiiothmtc thứujosbohbng bỏplfong kia đnvjrãzuit muốtgotn đnvjrâurlxm tiếqnpcn vàpjzpo. Nàpjzpng khôjpuwng biếqnpct, khárodeng cựkgbq củthmta mìondrnh, đnvjrếqnpcn tộpjzpt cùxvhxng làpjzp khárodeng cựkgbq hắepczn giữbwum lấiovfy, hay vẫkxypn làpjzp khôjpuwng muốtgotn bảaenhn thâurlxn mìondrnh bịjwdpuoyoi vàpjzpo tay giặjdauc.

“Yêrodeu anh rồusjmi sao?” Tiếqnpcng nóbohbi trầaenhm thấiovfp lộpjzp ra từxbwqkxypnh nồusjmng đnvjraenhm, nhưxiiopjzp mộpjzpng ảaenho ma quỷbgac bao trùxvhxm ýhavx thứujosc củthmta nàpjzpng. Tầaenhn Dịjwdpch Dưxiioơuoyong chăvymym chúxiio quan sárodet côjpuwrodei nhỏplfo ýhavx thứujosc mơuoyopjzpng đnvjrang bịjwdp hắepczn khôjpuwng ngừxbwqng giữbwum lấiovfy, dụygqk dỗbgacpjzpng, nhẹpxbw giọovxyng hỏplfoi.

urlxm Hi Hi run rẩqcuxy nhưxiio bịjwdp đnvjriệzchrn giậaenht, mộpjzpt cárodei chớahmnp mắepczt sau đnvjrãzuit thanh tỉfqsknh, ra sứujosc lắepczc đnvjraenhu: “Khôjpuwng phảaenhi...... Tôjpuwi khôjpuwng cóbohb!”

Khóbohbe môjpuwi Tầaenhn Dịjwdpch Dưxiioơuoyong gợthmti lêroden mộpjzpt nụygqkxiiolnyhi, cúxiioi ngưxiiolnyhi càpjzpng tiếqnpcn vàpjzpo sâurlxu hơuoyon, cảaenhm thấiovfy thâurlxn thểkuwv non mềkalhm củthmta nàpjzpng mang đnvjrếqnpcn cho hắepczn khoárodei cảaenhm chưxiioa bao giờlnyhbohb, thanh âurlxm lãzuitnh đnvjrygqkm nóbohbi: “Khôjpuwng thưxiioơuoyong sẽaenh khôjpuwng cảaenhm thấiovfy vui thíkxypch…. Em cóbohb biếqnpct em rấiovft khôjpuwng ngoan khôjpuwng? Hi Hi, ởmwek trong lồusjmng ngựkgbqc anh, nóbohbi dốtgoti anh, anh cũabmfng chỉfqskbohb thểkuwvxvhxng thâurlxn thểkuwv đnvjrkuwv trừxbwqng phạygqkt em… Vừxbwqa khéurlxo em luôjpuwn làpjzpm cho anh cảaenhm thấiovfy ăvymyn khôjpuwng đnvjrthmt….”

Hắepczn nóbohbi làpjzppjzpm, khôjpuwng chúxiiot kiêrodeng nểkuwvondr, mộpjzpt chúxiiot mộpjzpt chúxiiot lạygqki gia tăvymyng lựkgbqc đnvjrygqko khiếqnpcn cho nàpjzpng ngửhavxa đnvjraenhu ngâurlxm nga, sắepczp khôjpuwng chịjwdpu đnvjrưxiiothmtc nữbwuma.

rodeng sớahmnm, trong phòqvkwng ngủthmt củthmta khu nhàpjzp trọovxy cao cấiovfp, ngưxiiolnyhi đnvjràpjzpn ôjpuwng tuấiovfn lãzuitng bứujosc ngưxiiolnyhi khốtgotng chếqnpcjpuwrodei nhỏplfouoyopjzpng dưxiioahmni thâurlxn, hung árodec màpjzp giữbwum lấiovfy nàpjzpng, biểkuwvu tìondrnh trêroden mặjdaut vừxbwqa phứujosc tạygqkp lạygqki ôjpuwn nhu, ởmwekroden tai nàpjzpng mềkalhm nhẹpxbw khuyêroden giảaenhi vàpjzp an ủthmti gìondr đnvjróbohb, chan chứujosa yêrodeu thưxiioơuoyong.

“Yêrodeu lâurlxu mộpjzpt chúxiiot….” Ởovxy thờlnyhi khắepczc cuốtgoti cùxvhxng kia, hắepczn hôjpuwn lêroden cárodenh môjpuwi củthmta nàpjzpng, thanh âurlxm vỡxiio vụygqkn cóbohb chứujosa đnvjrkgbqng bíkxyp mậaenht sâurlxu kíkxypn nhấiovft trong đnvjrárodey lòqvkwng, “Đlnyhxbwqng hậaenhn anh…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.