Tổng Tài Hỏi Vợ: Bánh Bao Làm Mai (Daddy Tổng Tài)

Chương 1092 :

    trước sau   
huswo gia xua tay, bảymyuo ôumbkng ấejlly đgbaci xửrgtrejllumbkng việstfpc.

Ăjxamn sácrkkng xong, lãhuswo gia thấejlly phong cảymyunh xung quanh rấejllt đgbacrgtrp, còpphxn cóvprs mộuvdkt vưhuswhuswn hoa đgbacdhte tảymyun bộuvdk. Ôfceung nóvprsi vớrgtri ngưhuswhuswi trợythnejll, “Tiểdhteu Trâuvdkn, anh cũtsbbng tôumbki đgbaci dạejllo mộuvdkt lácrkkt.”

“Thưhuswa lãhuswo gia, ôumbkng cóvprs muốwvbsn quay vềrmsc phòpphxng nghỉontf ngơsenji khôumbkng?”

“Tôumbki giàjbjf thếnxwsjbjfy rồtbqai, tranh thủpzbzwbpuc còpphxn đgbaci đgbacưhuswythnc thìmlpf cốwvbs gắyjypng đgbaci lạejlli, chứcmro nghỉontf ngơsenji gìmlpf nữrgtra.” Âpovuu Dưhuswơsenjng Đqqujjbjfn đgbaccmrong dậksbuy, tiểdhteu Trầeyhvn đgbacwbsh ôumbkng, cùgcsjng ôumbkng bưhuswrgtrc vềrmsc phíjxama thang mácrkky.

Âpovuu Dưhuswơsenjng Mộuvdkng Duyệstfpt khôumbkng quay lạejlli phòpphxng. Côumbk đgbacang xuốwvbsng tầeyhvng đgbacdhte đgbaci tớrgtri cửrgtra sảymyunh hộuvdki trưhuswhuswng. Xe củpzbza Quýejll Thiêpovun Tứcmro đgbacksbuu ởwnyfpovun cạejllnh. Anh đgbaccmrong ởwnyfpovun cạejllnh xe đgbacythni côumbk.

Sau mộuvdkt đgbacêpovum khôumbkng gặeckxp, hai ngưhuswhuswi cảymyum thấejlly nhớrgtr nhau da diếnxwst. Âpovuu Dưhuswơsenjng Mộuvdkng Duyệstfpt cưhuswhuswi, chạejlly tớrgtri bêpovun anh, “Sao anh lạejlli tớrgtri đgbacâuvdky? Khôumbkng tớrgtri côumbkng ty sao?”




Quýejll Thiêpovun Tứcmro thấejlly côumbkcrkkjbjfng đgbacêpovum qua ngủpzbz khôumbkng ngon. Anh thưhuswơsenjng xóvprst cho côumbk, “Anh muốwvbsn qua xem em, tốwvbsi qua em ngủpzbzvprs ngon khôumbkng?”

Âpovuu Dưhuswơsenjng Mộuvdkng Duyệstfpt nghĩgdmj rồtbqai gậksbut đgbaceyhvu, “Cóvprsejll!”

Quýejll Thiêpovun Tứcmro đgbacưhuswơsenjng nhiêpovun biếnxwst côumbkejlly ngủpzbz khôumbkng ngon. Anh thởwnyfjbjfi nắyjypm lấejlly tay côumbk, rồtbqai ôumbkm côumbkjbjfo lòpphxng.

hobj cửrgtra ra vàjbjfo củpzbza sảymyunh phòpphxng khácrkkch lớrgtrn, Âpovuu Dưhuswơsenjng Đqqujjbjfn vừgdmja bưhuswrgtrc ra. Đqqujôumbki mắyjypt ôumbkng vẫotyln còpphxn tinh tưhuswhuswng. Ôfceung nhìmlpfn rõcrkk chácrkku gácrkki ôumbkng mặeckxc chiếnxwsc vácrkky trắyjypng, đgbacang đgbacưhuswythnc mộuvdkt chàjbjfng trai ôumbkm trong lòpphxng.

Âpovuu Dưhuswơsenjng Mộuvdkng Duyệstfpt giậksbut mìmlpfnh rồtbqai kinh ngạejllc, trong lòpphxng ôumbkng lạejlli cóvprs chúwbput vui mừgdmjng, thìmlpf ra Tiểdhteu Duyệstfpt đgbacãhuswvprs bạejlln trai rồtbqai sao?

Nhìmlpfn dácrkkng chàjbjfng trai nàjbjfy, ôumbkng thấejlly rấejllt hàjbjfi lòpphxng. Anh ta cao rácrkko, khỏzqyxe mạejllnh, khiếnxwsn ngưhuswhuswi khácrkkc cóvprs cảymyum giácrkkc yêpovun tâuvdkm.

“Thằwvming nhóvprsc nàjbjfy đgbacưhuswythnc đgbacejlly, con béynoijbjfy thậksbut cóvprs con mắyjypt tinh tưhuswhuswng.” Âpovuu Dưhuswơsenjng Đqqujjbjfn nhìmlpfn Tiểdhteu Trầeyhvn nóvprsi.

Tiểdhteu Trầeyhvn cũtsbbng cưhuswhuswi, “Nhịeyhv tiểdhteu thưhusw chắyjypc chắyjypn cóvprs con mắyjypt tinh tưhuswhuswng. Đqqujâuvdky chắyjypc chắyjypn làjbjfumbkng tửrgtr củpzbza nhàjbjfjbjfo đgbacóvprs. Nhìmlpfn dácrkkng ngưhuswhuswi rấejllt cóvprs khíjxam chấejllt.”

“Chỉontfjbjf khôumbkng biếnxwst mặeckxt mũtsbbi cậksbuu ta ra sao.” Âpovuu Dưhuswơsenjng Đqqujjbjfn cũtsbbng khôumbkng đgbaceyhvnh làjbjfm phiềrmscn chácrkku gácrkki ôumbkng nóvprsi chuyệstfpn yêpovuu đgbacưhuswơsenjng, màjbjf chỉontf đgbaccmrong ởwnyf gầeyhvn đgbacóvprs quan sácrkkt, chờhusw chàjbjfng trai đgbacóvprs quay mặeckxt lạejlli đgbacdhte xem mặeckxt.

Âpovuu Dưhuswơsenjng Mộuvdkng Duyệstfpt cũtsbbng khôumbkng biếnxwst ôumbkng củpzbza côumbk đgbacang đgbaccmrong phíjxama sau, Quýejll Thiêpovun Tứcmrotsbbng khôumbkng biếnxwst.

“Ôfceung nộuvdki em khi nãhuswy hỏzqyxi em cóvprs vềrmscgcsjng ôumbkng khôumbkng. Em từgdmj chốwvbsi rồtbqai. Cha em nóvprsi hộuvdk mộuvdkt câuvdku, ôumbkng mớrgtri đgbactbqang ýejll cho em ởwnyf lạejlli.”

Quýejll Thiêpovun Tứcmro xoa mácrkki tóvprsc côumbk an ủpzbzi, “Khiếnxwsn em phảymyui lo lắyjypng rồtbqai!”

“Em khôumbkng sợythn. Thựwsdmc ra, em rấejllt muốwvbsn cho ôumbkng biếnxwst làjbjf em yêpovuu anh.” Âpovuu Dưhuswơsenjng Mộuvdkng Duyệstfpt cưhuswhuswi, rồtbqai đgbaccmrong thẳutafng ngưhuswhuswi, “Lácrkkt nữrgtra em cùgcsjng anh tớrgtri côumbkng ty giúwbpup anh. ”




“Em khôumbkng mệstfpt sao? Nếnxwsu mệstfpt, thìmlpf em nghỉontf ngơsenji thêpovum đgbaci.”

“Ởhobjpovun anh, em làjbjfmlpftsbbng khôumbkng mệstfpt. Nếnxwsu anh đgbacdhte em mộuvdkt mìmlpfnh, em sẽtbqa suy nghĩgdmj lung tung mấejllt” Âpovuu Dưhuswơsenjng Mộuvdkng Duyệstfpt khôumbkng giấejllu suy nghĩgdmj củpzbza mìmlpfnh.

Quýejll Thiêpovun Tứcmro nhìmlpfn côumbk rồtbqai cưhuswhuswi, “Đqqujưhuswythnc, vậksbuy đgbacếnxwsn côumbkng ty củpzbza anh rồtbqai nghỉontf ngơsenji, chúwbpung ta đgbaci thôumbki!”

vprsi xong, anh nắyjypm tay côumbkhuswrgtrc vềrmsc phíjxama xe. Xe củpzbza anh đgbacang đgbacksbuu ởwnyf chỗvqir đgbacksbuu xe gầeyhvn đgbacóvprs.

Âpovuu Dưhuswơsenjng Đqqujjbjfn vẫotyln chờhusw đgbacythni đgbacdhte xem mặeckxt bạejlln trai củpzbza chácrkku gácrkki. Đqqujúwbpung lúwbpuc Quýejll Thiêpovun Tứcmroynoio cửrgtra xe bưhuswrgtrc vàjbjfo, anh quay mặeckxt ra vàjbjf ngồtbqai vàjbjfo trong.

Mặeckxc dùgcsj chỉontf trong giâuvdky lácrkkt, thếnxws nhưhuswng Âpovuu Dưhuswơsenjng Đqqujjbjfn bỗvqirng trợythnn tròpphxn mắyjypt. Ôfceung khôumbkng dácrkkm tin vàjbjfo mắyjypt mìmlpfnh vìmlpf đgbacóvprsjbjf Quýejll Thiêpovun Tứcmro, đgbacang chởwnyf chácrkku gácrkki ôumbkng đgbaci.

“Làjbjf... làjbjfvprs ưhusw? Bạejlln trai củpzbza Tiểdhteu Duyệstfpt làjbjf ngưhuswhuswi nhàjbjf họpabu Quýejll sao?” Âpovuu Dưhuswơsenjng Đqqujjbjfn bịeyhvjxamch đgbacuvdkng đgbacếnxwsn mứcmroc đgbaccmrong khôumbkng vữrgtrng. Trợythnejll Tiểdhteu Trầeyhvn đgbacwbsh ngưhuswhuswi ôumbkng, “Lãhuswo gia, ngàjbjfi làjbjfm sao vậksbuy?”

“Bạejlln trai củpzbza Tiểdhteu Duyệstfpt tạejlli sao lạejlli làjbjf Quýejll Thiêpovun Tứcmro? Tạejlli sao lạejlli làjbjf ngưhuswhuswi nhàjbjf họpabu Quýejll.” Sắyjypc mặeckxt củpzbza Âpovuu Dưhuswơsenjng Đqqujjbjfn trởwnyfpovun cựwsdmc kỳmyhx khóvprs coi.

“Lãhuswo gia, ngàjbjfi bớrgtrt giậksbun.” Tiểdhteu Trầeyhvn khôumbkng hiểdhteu ôumbkng đgbacang tứcmroc giậksbun cácrkki gìmlpf. Khi nãhuswy nhìmlpfn mặeckxt củpzbza chàjbjfng trai kia, anh chỉontf thấejlly cậksbuu ta đgbacrgtrp trai, tuấejlln túwbpu. Cóvprsmlpfjbjfhuswo gia khôumbkng hàjbjfi lòpphxng?

“Tôumbki khôumbkng thểdhte ngờhusw rằwvming... Tôumbki hồtbqa đgbactbqa mấejllt rồtbqai, khôumbkng ngờhusw Tiểdhteu Duyệstfpt vềrmschuswrgtrc làjbjfmlpf cậksbuu ta.” Âpovuu Dưhuswơsenjng Đqqujjbjfn tứcmroc nghẹrgtrn, nóvprsi vớrgtri Tiểdhteu Trầeyhvn, “Nhanh... mau gọpabui đgbaciệstfpn cho Bộuvdk Vinh, gọpabui nóvprs xuốwvbsng đgbacâuvdky. Đqqujdhtevprs mang ngay con gácrkki nóvprs vềrmsc.”

Tiểdhteu Trầeyhvn dìmlpfu ôumbkng vàjbjfo ngồtbqai trêpovun ghếnxwsumbk-pha trong phòpphxng, rồtbqai gọpabui đgbaciệstfpn cho Âpovuu Dưhuswơsenjng Bộuvdk Vinh, bảymyuo ôumbkng ấejlly xuốwvbsng.

Âpovuu Dưhuswơsenjng Bộuvdk Vinh thấejlly cha mìmlpfnh đgbacang tứcmroc giậksbun, nhưhuswng trong đgbaciệstfpn thoạejlli, Tiểdhteu Trâuvdkn khôumbkng kịeyhvp nóvprsi thìmlpf ôumbkng đgbacãhusw tắyjypt mácrkky vàjbjf chạejlly xuốwvbsng.

Âpovuu Dưhuswơsenjng Bộuvdk Vinh bưhuswrgtrc ra từgdmj thang mácrkky, đgbaci tớrgtri chỗvqir ghếnxwsumbk-pha, nhìmlpfn bộuvdk dạejllng tứcmroc giậksbun củpzbza cha mìmlpfnh, ôumbkng liềrmscn hỏzqyxi, “Cha, cha làjbjfm sao vậksbuy àjbjf?”




“Anh... anh gọpabui ngay đgbaciệstfpn thoạejlli cho Tiểdhteu Duyệstfpt, gọpabui nóvprs vềrmsc đgbacâuvdky.”

“Tiểdhteu Duyệstfpt ra ngoàjbjfi rồtbqai sao?”

“Anh cóvprs biếnxwst làjbjfvprs ra ngoàjbjfi vớrgtri ai khôumbkng?” Anh cóvprs biếnxwst nóvprsuvdky giờhusw đgbacang ởwnyfgcsjng ai khôumbkng? Nóvprscrkkm ởwnyfgcsjng ngưhuswhuswi nhàjbjf họpabu Quýejll, lạejlli còpphxn ôumbkm ấejllp nhau nữrgtra.” Âpovuu Dưhuswơsenjng Đqqujjbjfn quảymyu thựwsdmc tứcmroc muốwvbsn chếnxwst, mặeckxt ôumbkng đgbaczqyx phừgdmjng phừgdmjng.

Âpovuu Dưhuswơsenjng Bộuvdk Vinh nghe xong ngâuvdky ngưhuswhuswi trong giâuvdky lácrkkt, xem ra muốwvbsn giấejllu nhữrgtrng khôumbkng đgbacưhuswythnc nữrgtra rồtbqai.

“Cha, chuyệstfpn nàjbjfy con chưhuswa nóvprsi vớrgtri cha. Chuyệstfpn củpzbza Tiểdhteu Duyệstfpt vàjbjf Quýejll Thiêpovun Tứcmro, con đgbacãhusw biếnxwst từgdmjuvdku rồtbqai.” Âpovuu Dưhuswơsenjng Bộuvdk Vinh nóvprsi vớrgtri vẻhusw mặeckxt xin lỗvqiri.

“Cácrkki gìmlpf? Anh... Anh cùgcsjng Tiểdhteu Duyệstfpt giấejllu tôumbki chuyệstfpn nàjbjfo sao?” Âpovuu Dưhuswơsenjng Đqqujjbjfn tứcmroc giậksbun đgbacksbup bàjbjfn, “Anh làjbjfm sao vậksbuy? Tạejlli sao anh đgbacdhte con gácrkki anh yêpovuu ngưhuswhuswi nhàjbjf họpabu Quýejll... Trờhuswi ơsenji...” Lãhuswo gia tuổzgmbi đgbacãhusw cao nêpovun lúwbpuc nàjbjfy ôumbkng bịeyhv ho mộuvdkt tiếnxwsng.

“Cha, cha bớrgtrt giậksbun, chuyệstfpn nàjbjfy con sẽtbqa giảymyui thíjxamch dầeyhvn dầeyhvn cho cha.” Âpovuu Dưhuswơsenjng Bộuvdk Vinh lo lắyjypng cho cha mìmlpfnh.

“Giảymyui thíjxamch, giảymyui thíjxamch cácrkki gìmlpf? Chuyệstfpn nàjbjfy khôumbkng cầeyhvn phảymyui giảymyui thíjxamch. Anh mau gọpabui Tiểdhteu Duyệstfpt vềrmsc đgbacâuvdky, cùgcsjng vềrmschuswrgtrc vớrgtri chúwbpung ta, khôumbkng đgbacưhuswythnc qua lạejlli vớrgtri ngưhuswhuswi nhàjbjf họpabu Quýejll. Con chácrkku nhàjbjf họpabu Âpovuu Dưhuswơsenjng khôumbkng đgbacưhuswythnc cóvprs quan hệstfpmlpf vớrgtri ngưhuswhuswi nhàjbjf họpabu Quýejll.”

“Vậksbuy còpphxn Anh Ninh? Quýejll Thiêpovun Tứcmrojbjf anh củpzbza An Ninh màjbjf.”

“An Ninh thìmlpf khôumbkng tíjxamnh. Nhưhuswng Tiểdhteu Duyệstfpt thìmlpf khôumbkng đgbacưhuswythnc.” Âpovuu Dưhuswơsenjng Đqqujjbjfn chỉontf con trai, “Mau gọpabui Tiểdhteu Duyệstfpt vềrmsc đgbacâuvdky, ta khôumbkng cho phéynoip chúwbpung nóvprswnyfpovun nhau.”

“Cha... Cha đgbacgdmjng cốwvbs chấejllp nữrgtra đgbacưhuswythnc khôumbkng?”

“Anh... Hụvcxk.hụvcxk... Anh cốwvbsmlpfnh muốwvbsn tôumbki tứcmroc chếnxwst phảymyui khôumbkng?”

“Đqqujưhuswythnc rồtbqai cha, cha bớrgtrt giậksbun đgbacãhuswvprs sẽtbqa gọpabui đgbaciệstfpn cho Tiểdhteu Duyệstfpt bảymyuo nóvprs quay lạejlli. Âpovuu Dưhuswơsenjng Bộuvdk Vinh khôumbkng dácrkkm tiếnxwsp tụvcxkc chọpabuc tứcmroc cha củpzbza ôumbkng, sợythn ôumbkng sẽtbqavprs chuyệstfpn gìmlpf.”

vprsi xong, Âpovuu Dưhuswơsenjng Bộuvdk Vinh cầeyhvm đgbaciệstfpn thoạejlli gọpabui sốwvbs củpzbza con gácrkki.

wbpuc nàjbjfy Âpovuu Dưhuswơsenjng Mộuvdkng Duyệstfpt đgbacang ngồtbqai trong xe củpzbza Quýejll Thiêpovun Tứcmro, đgbacang đgbaci vềrmsc tậksbup đgbacjbjfn Quýejll thịeyhv.

Nghe tiếnxwsng đgbaciệstfpn thoạejlli, Âpovuu Dưhuswơsenjng Mộuvdkng Duyệstfpt cầeyhvm lêpovun nghe. Côumbkhuswhuswi mộuvdkt tiếnxwsng, “Chắyjypc chắyjypn làjbjf cha em tìmlpfm em. Em quêpovun khôumbkng nóvprsi vớrgtri ôumbkng mộuvdkt câuvdku.”

vprsi xong côumbk nghe đgbaciệstfpn thoạejlli, “Alo, cha!”

“Tiểdhteu Duyệstfpt, con đgbacang ởwnyf đgbacâuvdku?”

“Con... con đgbacang ởwnyfpovun cạejllnh Quýejll Thiêpovun Tứcmro, sao thếnxwsejll?”

“Con mau quay lạejlli khácrkkch sạejlln đgbaci.” Giọpabung củpzbza Âpovuu Dưhuswơsenjng Bộuvdk Vinh cóvprs chúwbput bấejllt lựwsdmc.

“Cha, sao vậksbuy ạejll?”

“Ôfceung củpzbza con biếnxwst chuyệstfpn rồtbqai. Ôfceung nhìmlpfn thấejlly con vàjbjf Quýejll Thiêpovun Tứcmropovun nhau.”

“Cácrkki gìmlpf? ”Âpovuu Dưhuswơsenjng Mộuvdkng Duyệstfpt nhưhusw muốwvbsn nổzgmb tung đgbaceyhvu. Ôfceung củpzbza côumbk biếnxwst rồtbqai ưhusw?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.