Toàn Chức Pháp Sư

Chương 586 : Xâm nhập hầm mộ

    trước sau   
Dịeuaych: ketonazon

” Xìfmaofmaofmao ~~~~~!!”

Mộhbokt nhófmwbm quang đfmaoiệmrjsn lớxyjin khuếgxtgch tággbjn ra xung quanh tạxjico thàqbbqnh vôpqse sốijad nhággbjnh lôpqsei đfmaoiệmrjsn, theo mộhbokt tia séunjst to dàqbbqy đfmaoággbjnh thẳftnfng xuốijadng, nhữmhjlng tia séunjst nàqbbqy cũxjicng tràqbbqn lan ra trong khôpqseng khízghx nhưwzzong càqbbqng ngàqbbqy càqbbqng trởcncgbiysn kịeuaych liệmrjst, giốijadng nhưwzzoqbbqng phâsrrxn hófmwba ra nhiềnmnyu nhággbjnh thìfmao sứsmjac mạxjicnh lôpqsei đfmaoiệmrjsn lạxjici càqbbqng tăagpkng thêbiysm!

Cho nêbiysn khi tia séunjst nàqbbqy đfmaoággbjnh trúcncgng Quảcncg Bốijad Thi Tưwzzoxyjing liềnmnyn đfmaoem nófmwb oanh tạxjicc mạxjicnh, vảcncgi trắyvzang xággbjm bêbiysn trong huyếgxtgt nhụfmaoc đfmaonmnyu bịeuay chággbjy đfmaoen, cùnoccng bảcncg vai đfmaoãsjqa biếgxtgn mấbrsvt. Quảcncg Bốijad Thi Tưwzzoxyjing quảcncg thậobrmt khággbjc vớxyjii nhữmhjlng con Thi Tưwzzoxyjing trâsrrxu bòyvza kia rấbrsvt lớxyjin, trưwzzoxyjic kia thờwzzoi đfmaoiểclqjm Mạxjicc Phàqbbqm đfmaoággbjnh vớxyjii Đxyjixjici Thi Tưwzzoxyjing, Phízghxch Lịeuaych cấbrsvp thứsmja ba cũxjicng khôpqseng si nhêbiys, đfmaoeuayng nófmwbi làqbbq đfmaoem tớxyjii hiệmrjsu quảcncg nhưwzzo thếgxtgqbbqy, xem ra mặidgec dùnocc con Quảcncg Bốijad Thi Tưwzzoxyjing tốijadc đfmaohbok nhanh, chỉabxh cầxjicn cófmwb thểclqj khốijadng chếgxtg đfmaoưwzzosxrmc nófmwb thìfmao giếgxtgt cũxjicng khôpqseng khófmwb.

Quảcncg Bốijad Thi Tưwzzoxyjing sau khi bịeuay thưwzzoơggbjng cũxjicng khôpqseng cófmwb lung lay sắyvzap đfmaosxrm, con mắyvzat nófmwbggbjng lêbiysn màqbbqu đfmaorxhc, thâsrrxn thểclqj rấbrsvt nhanh xoay tròyvzan tạxjici chỗmfgl

Xoay tròyvzan tốijadc đfmaohbokqbbqng lúcncgc càqbbqng nhanh, nófmwb giốijadng nhưwzzofmwba thàqbbqnh mộhbokt cággbji đfmaoinh khổsxrmng lồyvih, cảcncg ngưwzzowzzoi chui vàqbbqo trong đfmaobrsvt…




Khôpqsen Chi Lâsrrxm dưwzzoxyjii mặidget đfmaobrsvt khôpqseng cófmwb rễtgsesrrxy, nếgxtgu cófmwbxjicng phi thưwzzowzzong yếgxtgu ớxyjit, nếgxtgu đfmaoeuaych nhâsrrxn chui vàqbbqo đfmaobrsvt thìfmao Khôpqsen Chi Lâsrrxm khôpqseng thểclqj nhốijadt lạxjici mộhbokt cággbjch hiệmrjsu quảcncg.

Rấbrsvt nhanh, Khôpqsen Chi Lâsrrxm bịeuay mộhbokt cággbji đfmaoinh khổsxrmng lồyvih xuyêbiysn qua, Quảcncg Bốijad Thi Tưwzzoxyjing mấbrsvt tízghxch trong lòyvzang đfmaobrsvt, hoàqbbqn toàqbbqn mấbrsvt dấbrsvu.

“Đxyjiággbjng chếgxtgt, vậobrmy màqbbq khiếgxtgn nófmwb chạxjicy mấbrsvt!” Nam tửpkzv mặidget sẹrtbzo cófmwb chúcncgt tứsmjac giậobrmn nófmwbi.

“Chạxjicy cũxjicng khôpqseng phảcncgi xấbrsvu, chúcncgng ta cófmwb thểclqj tranh thủyvih thờwzzoi gian kéunjso gầxjicn khoảcncgng cággbjch vớxyjii đfmaoxjici quâsrrxn, ta cảcncgm giággbjc bọmjmvn hắyvzan đfmaoãsjqa muốijadn đfmaoi xa rồyvihi.” Têbiysn lùnoccn quay đfmaoxjicu nhìfmaon hàqbbqng dàqbbqi đfmaoang dầxjicn đfmaoi xa.

wzzo Thanh Tốijadjiseqbbqng khôpqseng cam tâsrrxm, nếgxtgu biếgxtgt rõjise con Thi Tưwzzoxyjing nàqbbqy biếgxtgt đfmaoàqbbqo đfmaobrsvt, chízghxnh mìfmaonh nêbiysn dùnoccng dâsrrxy leo trófmwbi nófmwb lạxjici, Quảcncg Bốijad Thi Tưwzzoxyjing tízghxnh ra khággbjc vớxyjii nhữmhjlng con Thi Tưwzzoxyjing khággbjc, cófmwb rấbrsvt nhiềnmnyu năagpkng lựgydzc xảcncgo quyệmrjst, nếgxtgu cófmwb thểclqj lấbrsvy đfmaoưwzzosxrmc kếgxtgt tinh Vong Linh củyviha nófmwb, cófmwb thểclqjagpkng thứsmja hạxjicng củyviha nàqbbqng lêbiysn mộhbokt ízghxt!

“Ha ha ha ~ ha ha ha ~~~ ” m thanh rấbrsvt nhỏrxhc truyềnmnyn ra từeuay sau lưwzzong nam tửpkzv mặidget sẹrtbzo, nghe giốijadng nhưwzzofmwb ngưwzzowzzoi đfmaoang bưwzzoxyjic châsrrxn đfmaoxjicp trêbiysn băagpkng.

“Cággbjc ngưwzzoơggbji cófmwb nghe thấbrsvy…”

“Băagpkng ~~~!”

biysn lùnoccn vừeuaya muốijadn nófmwbi chuyệmrjsn, mặidget đfmaobrsvt đfmaoôpqseng cứsmjang dưwzzoxyjii châsrrxn nam tửpkzv mặidget sẹrtbzo chữmhjl thậobrmp trong nhággbjy mắyvzat nổsxrm tung, trong cággbji khe thòyvza ra hai cággbji tay nhưwzzo Bạxjicch Vôpqse Thưwzzowzzong củyviha Quảcncg Bốijad Thi Tưwzzoxyjing!!

fmwb bay tớxyjii trưwzzoxyjic mặidget nam tửpkzv mặidget sẹrtbzo, hai tay gắyvzat gao bággbjm lấbrsvy cổsxrm hắyvzan, nam tửpkzv mặidget sẹrtbzo phảcncgn ứsmjang cũxjicng rấbrsvt nhanh, ngay khi bịeuay đfmaoággbjnh léunjsn lậobrmp tứsmjac trêbiysn ngưwzzowzzoi hắyvzan liềnmnyn hiệmrjsn ra vôpqse sốijad vếgxtgt lốijadm đfmaoijadm.

Vếgxtgt lốijadm đfmaoijadm màqbbqu nâsrrxu nhạxjict hiệmrjsn thàqbbqnh mộhbokt cággbji ma cụfmao chiếgxtgn giággbjp nhanh chófmwbng bao trùnoccm lêbiysn ngưwzzowzzoi hắyvzan. Nhưwzzong màqbbq Quảcncg Bốijad Thi Tưwzzoxyjing tuy khôpqseng gâsrrxy sággbjt thưwzzoơggbjng mạxjicnh lạxjici rấbrsvt mềnmnym dẻhiyno, nófmwb vẫxasyn nhưwzzoxjic ghìfmaom chặidget đfmaoxjicu củyviha nam tửpkzv mặidget sẹrtbzo kéunjso ngãsjqa xuốijadng đfmaobrsvt. Đxyjisxrmi mọmjmvi ngưwzzowzzoi phảcncgn ứsmjang lạxjici thìfmao hắyvzan đfmaoãsjqa bịeuayunjso xa đfmaoi mưwzzowzzoi méunjst, trựgydzc tiếgxtgp bịeuayfmwbm vàqbbqo mộhbokt cággbji huyệmrjst đfmaohbokng khôpqseng ai phággbjt hiệmrjsn ra trưwzzoxyjic đfmaoófmwb!

“Cứsmjau hắyvzan, mau cứsmjau hắyvzan!!” Dưwzzo Thanh Tốijad biếgxtgn sắyvzac, dẫxasyn đfmaoxjicu đfmaouổsxrmi theo hưwzzoxyjing đfmaoófmwb.

Khôpqseng biếgxtgt vìfmao sao Dưwzzo Thanh Tốijadxjicng khôpqseng cófmwb bấbrsvt kìfmao mộhbokt năagpkng lựgydzc di chuyểclqjn nàqbbqo, chỉabxh chạxjicy bộhbok thìfmao khôpqseng thểclqj đfmaouổsxrmi kịeuayp cággbji con đfmaoang bắyvzat đfmaoi nam tửpkzv mặidget sẹrtbzo.




Mộhbokt màqbbqn nàqbbqy phággbjt sinh trong thờwzzoi gian rấbrsvt ngắyvzan, bấbrsvt luậobrmn làqbbq Mạxjicc Phàqbbqm hay têbiysn lùnoccn dùnocc muốijadn cứsmjau cũxjicng khôpqseng kịeuayp sửpkzv dụfmaong ma phággbjp gìfmao.

“Hắyvzan bịeuay bắyvzat vàqbbqo Thi đfmaohbokng rồyvihi, chúcncgng ta làqbbqm thếgxtgqbbqo cứsmjau, chẳftnfng lẽfitj lạxjici cùnoccng nhảcncgy xuốijadng chỗmfglqbbqy??” Têbiysn lùnoccn chạxjicy đfmaoếgxtgn cửpkzva đfmaohbokng nhìfmaon xuốijadng, thấbrsvy mộhbokt mảcncgnh đfmaoen kịeuayt.

Ádwrenh mắyvzat cófmwb nhìfmaon thấbrsvy hay khôpqseng làqbbq chuyệmrjsn khággbjc, trong huyệmrjst mộhbok đfmaoa phầxjicn làqbbq nhỏrxhc hẹrtbzp vôpqsenoccng, phággbjp sưwzzo bọmjmvn họmjmv sợsxrm nhấbrsvt làqbbq bịeuay tiếgxtgp cậobrmn quággbj gầxjicn, nếgxtgu nhưwzzo khôpqseng cófmwbijadagpkng bảcncgo hộhbok dạxjicng mai rùnocca thìfmao thểclqjqbbqo họmjmvxjicng sẽfitj bịeuay nhófmwbm Hủyvih Thi trong mộhbok bổsxrm nhàqbbqo tớxyjii!

“Cággbjc ngưwzzoơggbji khôpqseng đfmaoi, ta đfmaoi!” Dưwzzo Thanh Tốijad cắyvzan răagpkng mộhbokt cággbji, khôpqseng ngờwzzo trựgydzc tiếgxtgp nhảcncgy xuốijadng huyệmrjst đfmaohbokng. Mạxjicc Phàqbbqm vàqbbqbiysn lùnoccn trợsxrmn mắyvzat hággbj mồyvihm, phízghxa dưwzzoxyjii cággbji gìfmaoxjicng khôpqseng rõjiseqbbq cứsmja nhưwzzo vậobrmy nhảcncgy xuốijadng, khôpqseng khỏrxhci quággbj mứsmjac khôpqseng muốijadn sốijadng đfmaoi.

“Làqbbqm sao bâsrrxy giờwzzo, chúcncgng ta khôpqseng xuốijadng àqbbq?” Têbiysn lùnoccn nhìfmaon Mạxjicc Phàqbbqm, nhấbrsvt thờwzzoi đfmaonmnyu khôpqseng cófmwb chủyvih ýsjqa. ” Còyvzan nhưwzzo thếgxtgqbbqo nữmhjla, xuốijadng dưwzzoxyjii cứsmjau hai ngưwzzowzzoi họmjmv ra… Tiểclqju Viêbiysm Cơggbj, đfmaoi ra!” Mạxjicc Phàqbbqm kêbiysu mộhbokt tiếgxtgng.

Mạxjicc Phàqbbqm bắyvzat đfmaoxjicu phággbjc họmjmva Tinh Đxyjiyvih triệmrjsu hoággbjn hệmrjs, kếgxtgt quảcncgqbbq Tinh Đxyjiyvih chưwzzoa vẽfitj xong, Tiểclqju Viêbiysm Cơggbj đfmaoãsjqa chui ra, nófmwbyvzan giưwzzoơggbjng nắyvzam đfmaobrsvm ra bêbiysn ngoàqbbqi, hoàqbbqn toàqbbqn làqbbq mộhbokt bộhbok dạxjicng giảcncgi cứsmjau thếgxtg giớxyjii, Mạxjicc Phàqbbqm đfmaoau lòyvzang mộhbokt hồyvihi, sớxyjim biếgxtgt vậobrmy thìfmao khôpqseng biểclqju diễtgsen Siêbiysu Nhâsrrxn Đxyjiiệmrjsn Quang cho nàqbbqng nhìfmaon, đfmaoclqjqbbqnh cággbji kỹrthcagpkng triệmrjsu hoággbjn nàqbbqy làqbbq đfmaoưwzzosxrmc rồyvihi!

biysn lùnoccn bêbiysn cạxjicnh nhấbrsvt thờwzzoi ngẩeupxn ngưwzzowzzoi. Cũxjicng khôpqseng phảcncgi làqbbq hắyvzan khôpqseng biếgxtgt Mạxjicc Phàqbbqm cófmwb hệmrjs đfmaoidgec thùnocc, chỉabxh cầxjicn nhữmhjlng ai ưwzzoa thízghxch chúcncg ýsjqa nhữmhjlng cággbji bảcncgng xếgxtgp hạxjicng đfmaoyvih loạxjici kia đfmaonmnyu biếgxtgt đfmaosmjang thứsmjaagpkm Mạxjicc Phàqbbqm cófmwb ba cággbji hệmrjs, vấbrsvn đfmaonmnyqbbq trung giai ma phággbjp chưwzzoa phággbjc họmjmva đfmaoưwzzosxrmc mộhbokt nửpkzva màqbbq thúcncgsjqa khếgxtg ưwzzoxyjic đfmaoãsjqa đfmaoi ra làqbbq ýsjqa tứsmjafmao? Vi phạxjicm thưwzzowzzong thứsmjac ma thuậobrmt đfmaoâsrrxy!!!

“Thằsxrmng nàqbbqy đfmaoggbjn chừeuayng cófmwb huyếgxtgt thốijadng hệmrjs khôpqseng gian nêbiysn mớxyjii cófmwb thểclqj tựgydz chui ra đfmaoưwzzosxrmc.” Mạxjicc Phàqbbqm bấbrsvt đfmaoyvzac dĩijad giảcncgi thízghxch mộhbokt câsrrxu.’

“Ai da…. Ta thậobrmt khôpqseng muốijadn nghĩijad tiếgxtgp, ta sợsxrm ta nghĩijadqbbq ta tựgydz sinh ra con củyviha mìfmaonh mấbrsvt.” Têbiysn lùnoccn biểclqju lộhbokggbjch nghĩijad củyviha mìfmaonh mộhbokt cággbjch châsrrxn thậobrmt.

“Đxyjieuayng cófmwbfmwbi nhảcncgm!” Mạxjicc Phàqbbqm cũxjicng khôpqseng cho têbiysn lùnoccn cơggbj hộhboki ảcncgo tưwzzocncgng, tófmwbm lấbrsvy hắyvzan, cho Tiểclqju Viêbiysm Cơggbj đfmaoi trưwzzoxyjic chiếgxtgu sággbjng, hízghxt mộhbokt hơggbji liềnmnyn trựgydzc tiếgxtgp nhảcncgy xuốijadng huyệmrjst đfmaohbokng.

“Khôpqseng…. Khôpqseng muốijadn…”

Thểclqjfmaonh củyviha têbiysn lùnoccn so vớxyjii Mạxjicc Phàqbbqm thìfmao chêbiysnh lệmrjsch rấbrsvt nhiềnmnyu, Mạxjicc Phàqbbqm quảcncg thậobrmt làqbbq mộhbokt têbiysn dãsjqa nhâsrrxn, đfmaoem hắyvzan cùnoccng kéunjso vàqbbqo huyệmrjst đfmaohbokng.

Trong huyệmrjst đfmaohbokng rơggbji xuốijadng thẳftnfng đfmaosmjang, quảcncgqbbq mộhbokt cággbji mộhbokggbji lớxyjin mộhbokt chúcncgt, chung quanh bùnoccn đfmaobrsvt khôpqseng chiếgxtgm toàqbbqn bộhbok, màqbbqqbbq mộhbokt sốijad gạxjicch cổsxrmwzzoa khôpqseng dễtgse bịeuay ăagpkn mòyvzan xâsrrxy thàqbbqnh, xem ra thờwzzoi xưwzzoa cófmwb ngưwzzowzzoi gia cốijad mộhbokt huyệmrjst nàqbbqy!

“Tiêbiysn sưwzzo, còyvzan chưwzzoa tớxyjii đfmaoággbjy àqbbq!” Têbiysn lùnoccn mộhbokt mựgydzc kêbiysu rêbiysn, xung quanh lạxjici làqbbq mộhbokt mảcncgnh tốijadi đfmaoen, hắyvzan giờwzzo nhưwzzo mộhbokt mụfmao đfmaoàqbbqn bàqbbq bấbrsvt an kêbiysu lớxyjin.

Tiểclqju Viêbiysm Cơggbjcncg phízghxa dưwzzoxyjii chiếgxtgu rọmjmvi, nhưwzzong khôpqseng thấbrsvy đfmaoưwzzosxrmc đfmaoiểclqjm cuốijadi.

“Băagpkng ~~~~!!” Rốijadt cuộhbokc, mộhbokt cággbji phòyvzang mộhbok xuấbrsvt hiệmrjsn phízghxa dưwzzoxyjii, Mạxjicc Phàqbbqm sau khi đfmaoággbjp xuốijadng vớxyjii tưwzzo thếgxtg ngồyvihi xổsxrmm, giảcncgm bớxyjit lựgydzc rơggbji.

biysn lùnoccn khôpqseng thưwzzo thággbji nhưwzzo Mạxjicc Phàqbbqm, trựgydzc tiếgxtgp ngãsjqa mộhbokt cággbji, run hai châsrrxn lêbiysn,đfmaoau đfmaoếgxtgn mứsmjac chửpkzvi cha chửpkzvi mẹrtbz.

“Dưwzzo Thanh Tốijad đfmaoâsrrxu?” Mạxjicc Phàqbbqm nhìfmaon bốijadn phízghxa xung quanh, khôpqseng thấbrsvy quảcncgxyjit xanh đfmaoófmwb đfmaoâsrrxu.

“Cũxjicng bịeuayunjso đfmaoi rồyvihi chăagpkng, trêbiysn mặidget đfmaobrsvt chúcncgng ta muốijadn làqbbqm gìfmao Quảcncg Bốijad Thi Tưwzzoxyjing khôpqseng khófmwb, đfmaoâsrrxy làqbbq tiềnmnyn vàqbbqo đfmaoeuaya bàqbbqn ngưwzzowzzoi khággbjc, cửpkzvu tửpkzv nhấbrsvt sinh làqbbq chuyệmrjsn thưwzzowzzong!!” Têbiysn lùnoccn khôpqseng tìfmaonh nguyệmrjsn nófmwbi.

“Còyvzan tưwzzocncgng rằsxrmng sau khi nhảcncgy xuốijadng thìfmao sẽfitj gặidgep nơggbji tràqbbqn đfmaoxjicy Vong Linh. xem ra nơggbji nàqbbqy vẫxasyn tưwzzoơggbjng đfmaoijadi trốijadng trảcncgi.” Mạxjicc Phàqbbqm dùnoccng Tiểclqju Viêbiysm Cơggbj nhưwzzoggbji bófmwbng đfmaoètbptn nhìfmaon rõjisefmaonh huốijadng xung quanh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.