Tiểu Bạch Dương

Chương 15 :

    trước sau   
*Chưxpwuơfrkvng nàmkjvy cóstcd nộtpbwi dung ảhntlnh, nếlijuu bạmcehn khôawpbng thấawpby nộtpbwi dung chưxpwuơfrkvng, vui lòdqrlng bậuvsst chếliju đsuvqtpbw hiệxlcqn hìwqwpnh ảhntlnh củalrta trìwqwpnh duyệxlcqt đsuvqierp đsuvqsoclc.

Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq trừcdzjng to hai măsquq́t nhìn hắdeekn, ýezcx bảhntlo đsuvqcdzjng có mà giơfrkv̉ trò.

Du Phong Thàmkjvnh giảhntl bộtpbw khôawpbng thấawpby màmkjvgowqp thẳgowqng tớvnogi ngay, hắdeekn xoa hai tay, bắdeekt chưxpwuvnogc đsuvqôawpḅng tác của Phùgowqng Đjrhxôawpbng Nguyênsnen nắdeekm lâulbḱy băsquq́p đsuvqùi của Bạch Tâulbkn Vũ.

“Áaaaa!” Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq hét lênsnen mộtpbwt tiếlijung, nói thâulbḳt ra thì cũxlcqng khôawpbng đsuvqau là bao, chẳgowqng qua câulbḳu muôawpb́n thừcdzja cơfrkv hù Du Phong Thành môawpḅt tíbtqj thôawpbi.

Du Phong Thàmkjvnh nàmkjvo tốierpt bụsxbfng nhưxpwu Phùgowqng Đjrhxôawpbng Nguyênsnen mà bỏ tay ra, đsuvqãoshl vậuvssy lạmcehi còn ra sứsbudc bóstcdp mạmcehnh vàmkjvo, còn làm bôawpḅ khiênsnem tôawpb́n học hỏi, “Nhưxpwuulbk̀y hảhntl?”

Phùgowqng Đjrhxôawpbng Nguyênsnen gậuvsst đsuvqbtqju, “Đjrhxúng rồsagpi, dùng năsquq́m tay miênsnét dọc xuôawpb́ng, rôawpb̀i âulbḱn.”


Du Phong Thàmkjvnh cong môawpbi cưxpwuơfrkv̀i vơfrkv́i Bạch Tâulbkn Vũ, đsuvqoạmcehn lâulbḱy xưxpwuơfrkvng năsquq́m tay miênsnét mạnh mộtpbwt cágowqi, Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq la toáng lênsnen, “Á đsuvqau đsuvqau đsuvqau.”

Du Phong Thàmkjvnh vôawpbawpḅi nói: “Ráng chút đsuvqi, anh khôawpbng nghe Phùng Đjrhxôawpbng Nguyênsnen nói à, khôawpbng đsuvqau khôawpbng hiệxlcqu quảhntl.”

Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq cảhntl giậuvssn nóstcdi: “Rõivlfmkjvng làmkjv cậuvssu cốierp ýezcx, ôawpb́i…”

Trầbtqjn Tĩstcdnh bôawpb̃ng tưxpwù ngoài cưxpwủa đsuvqi vào, “Mâulbḱy câulbḳu làm gì đsuvqó, kênsneu au ágowqu nhưxpwu heo là sao?”

Phùgowqng Đjrhxôawpbng Nguyênsnen cưxpwuhvoti nóstcdi: “Đjrhxôawpḅi trưxpwuơfrkv̉ng, Tâulbkn Vũxlcq đsuvqau châulbkn nênsnen bọn em xoa bóp cho ảnh.”

Trầbtqjn Tĩstcdnh bưxpwuvnogc tớvnogi xem, “Nhưxpwu thếliju thìwqwp khôawpbng đsuvqưxpwuhvotc, câulbḳu ta bị đsuvqau cơfrkvsquq́p chưxpwú đsuvqâulbku phảhntli ôawpbng già bị thấawpbp khớvnogp, đsuvqênsnẻ tôawpbi nàmkjvo.”

Hai ngưxpwuhvoti bèrdwzn tránh ra, Trầbtqjn Tĩstcdnh xăsquq́n tay áo, bưxpwuơfrkv́c lênsnen băsquq́t lâulbḱy môawpḅt châulbkn của Bạch Tâulbkn Vũ, gâulbḳp lênsnen, ép vào ngưxpwục.

Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcqrzkynsnen, “Má nó tôawpbi khôawpbng xoa bóstcdp nữwlasa! Tôawpbi khôawpbng xoa bóstcdp nưxpwũa!”

Trầbtqjn Tĩstcdnh nóstcdi: “Lâulbku ngàmkjvy anh khôawpbng vâulbḳn đsuvqôawpḅng nênsnen đsuvqtpbwt nhiênsnen vậuvssn đsuvqtpbwng sẽ làm cơfrkvsquq́p bị tôawpb̉n thưxpwuơfrkvng, lúc này phải kéo gâulbkn ra, bảo đsuvqảm ngày mai châulbkn sẽ bơfrkv́t đsuvqau hơfrkvn.”

Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcqnsnéu máo nóstcdi: “Tôawpbi khôawpbng muôawpb́n hôawpbm nay đsuvqau đsuvqâulbku.” Khôawpbng chỉ đsuvqau, mà còn mâulbḱt măsquq̣t nưxpwũa chứsbud, chẳgowqng lẽoshl mọsocli ngưxpwuhvoti khôawpbng thâulbḱy tưxpwu thếliju này râulbḱt “ba châulbḱm” hảhntl? Đjrhxúng là đsuvqám xưxpwủ nam ngâulbky thơfrkv!

“Nhịn tí đsuvqi.” Trầbtqjn Tĩstcdnh đsuvqôawpb̉i cái châulbkn khác, dùgowqng sứsbudc âulbḱn xuôawpb́ng.

Sau khi hành hạ Bạch Tâulbkn Vũ vơfrkv́i đsuvqủ loại tưxpwu thênsné đsuvqênsnén đsuvqôawpḅ khóc lóc thảm thiênsnét, Trầbtqjn Tĩstcdnh mặbcnrt màmkjvy tỉnh bơfrkvawpb́t cuôawpḅc cũng buôawpbng tay ra, chỉnh lại măsquq́t kính rồsagpi đsuvqsbudng lênsnen, “Nhìn đsuvqi, có đsuvqơfrkṽ hơfrkvn chút nào khôawpbng.”

Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcqulbk̀n sốierpng lại, cảm giác đsuvqau nhưxpwúc bỗuvssng giảm đsuvqi rấawpbt nhiềwlasu, câulbḳu ngạmcehc nhiênsnen nóstcdi: “Êvddú, bớvnogt đsuvqau rồsagpi nèrdwz!”


Trầbtqjn Tĩstcdnh hừcdzj mộtpbwt tiếlijung, “Nhữwlasng thứsbudxpwù tưxpwù tôawpbi sẽ dạy cho mấawpby ngưxpwuhvoti, sau này tôawpbi mà nói là phải chăsquqm chú nghe, rõ chưxpwua.”

Đjrhxmcehi Hùgowqng hôawpb: “Đjrhxôawpḅi trưxpwuơfrkv̉ng oai quá.”

Ai nâulbḱy cũng cưxpwuơfrkv̀i toe toét theo.

Tiềwlasn Lưxpwuhvotng ởgdvvnsnen cạmcehnh cưxpwuơfrkv̀i nhưxpwusquq́c nẻ, ngưxpwuhvoti ta đsuvqã cưxpwuơfrkv̀i xong còn câulbḳu ta vâulbk̃n hả họng khôawpbng ngưxpwùng.

Trầbtqjn Tĩstcdnh cau màmkjvy nóstcdi: “Tiềwlasn Lưxpwuhvotng, câulbḳu bị gì vâulbḳy, dâulbky cóstcdt vặbcnrn quá mưxpwúc hảhntl?”

Tiềwlasn Lưxpwuhvotng cưxpwuơfrkv̀i ha ha nóstcdi: “Khôawpbng phảhntli, đsuvqôawpḅi trưxpwuơfrkv̉ng, mâulbḱy chiênsneu này tôawpb́t ghênsne á, nhưxpwung mà, mâulbḱy cái tưxpwu thênsné kia, ha ha ha ha, em chịu hênsnét nôawpb̉i rôawpb̀i, ha ha ha.”

Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq buôawpb̀n bưxpwục liênsnéc nhìn Tiềwlasn Lưxpwuhvotng, học tâulbḳp âulbḱy hả, học cái đsuvqâulbk̀u mi âulbḱy.

Vài câulbḳu tâulbkn binh ngâulbky thơfrkvxpwùa hiểierpu ra, xôawpbn xao cưxpwuhvoti trộtpbwm khôawpbng ngớvnogt.

Trầbtqjn Tĩstcdnh nheo mắdeekt lạmcehi, khoanh tay nhìn Tiềwlasn Lưxpwuhvotng. Tiềwlasn Lưxpwuhvotng nháy măsquq́t ra hiênsnẹu vơfrkv́i Trầbtqjn Tĩstcdnh, chợhvott thâulbḱy tình huôawpb́ng cóstcdwqwp đsuvqóstcdmkjv lạmceh, cưxpwuơfrkv̀i hai tiênsnéng dởgdvvfrkvi liênsnèn nuôawpb́t trơfrkv̉ vào bụng ngay, cưxpwuhvoti khì khì vơfrkv́i Trầbtqjn Tĩstcdnh.

Trầbtqjn Tĩstcdnh nênsnẹn đsuvqâulbk̀u câulbḳu mộtpbwt cágowqi “cóstcdc”, “Ngưxpwuơfrkv̀i nhỏ mà ý nhiênsnèu ghênsne nhỉ.”

Batoul chớvnogp đsuvqôawpbi măsquq́t ngâulbky thơfrkv hỏjzqui: “Ai cơfrkv ai cơfrkv?”

Mọsocli ngưxpwuhvoti cưxpwuhvoti vang.

Đjrhxoạmcehn thờhvoti gian trưxpwuơfrkv́c đsuvqâulbky khi Bạch Tâulbkn Vũ chơfrkvi vơfrkv́i đsuvqám bạmcehn “trưxpwusquq̀ng câulbk̉u hưxpwũu”, cảhntl đsuvqágowqm cũng hay thưxpwuơfrkv̀ng xuyênsnen nói chuyênsnẹn bâulbḳy bạ vớvnogi nhau, nhưxpwung đsuvqôawpb́i vơfrkv́i đsuvqám nhóc xưxpwủ nam khôawpbng hơfrkvn 20 tuôawpb̉i này thìwqwpulbḳu lạmcehi cảm thâulbḱy râulbḱt khó mơfrkv̉ miênsnẹng, đsuvqăsquq̣c biênsnẹt còdqrln cóstcd vị đsuvqôawpḅi trưxpwuơfrkv̉ng nghiênsnem túc quanh năsquqm suôawpb́t tháng kèrdwzrdwz ơfrkv̉ đsuvqâulbky, câulbḳu quyếlijut đsuvqrymonh mình vẫsavgn cóstcdfrkv hộtpbwi tưxpwụ tay rèn giũa Tiênsnèn Lưxpwuơfrkṿng môawpḅt chút.


Du Phong Thàmkjvnh hai tay thọc túrzkyi, chéo hai châulbkn, khẽoshl tựawpba vàmkjvo cộtpbwt giưxpwuhvotng, mặbcnrt cưxpwuhvoti màmkjv nhưxpwu khôawpbng cưxpwuhvoti nhìwqwpn Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq, Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq vừcdzja xoay đsuvqbtqju thì chạmcehm ngay ánh măsquq́t thâulbkm thúy của hăsquq́n, bôawpḅ quâulbkn phục phăsquq̉ng phiu cùgowqng nụ cưxpwuơfrkv̀i nhạt trôawpbng khôawpbng mâulbḱy đsuvqưxpwúng đsuvqăsquq́n, vưxpwùa mâulbku thuẫsavgn vưxpwùa lại hoàmkjvn mỹierp, Bạch Tâulbkn Vũ chơfrkṿt khôawpbng hiênsnẻu sao, cảhntlm thâulbḱy xâulbḱu hôawpb̉ lại thâulbḱy ngạc nhiênsnen, câulbḳu than ôawpbi trong lòng, dáng ngưxpwuơfrkv̀i và khuôawpbn măsquq̣t này màmkjv vác ra ngoài tán gái thì chăsquq̉ng còn gì đsuvqênsnẻ nói, ngay cả nhưxpwũng ngôawpbi sao giá ngàn vàng ngoài kia, cũng dênsnẽ dàng bị đsuvqạp xuôawpb́ng cái môawpḅt cho màmkjv xem, có lẽ viênsnẹc Du Phong Thàmkjvnh thích đsuvqàn ôawpbng, chính là sưxpwụ côawpbng băsquq̀ng của ôawpbng trơfrkv̀i, cái tênsnen măsquq̣t ngưxpwuơfrkv̀i dạ sói thôawpb́i tha này, tuyênsnẹt hâulbḳu đsuvqi cho đsuvqẹp.

nsnét giơfrkv̀ nghỉ trưxpwua, cả bọn lạmcehi bịrymoyjbfo ra sâulbkn tậuvssp, tiếlijup tụsxbfc huấawpbn luyệxlcqn.

Buổsavgi tốierpi cơfrkvm nưxpwuvnogc xong xuôawpbi trởgdvv lạmcehi kýezcxrzkyc xágowq, Bạch Tâulbkn Vũ mênsnẹt mỏi đsuvqênsnén co quăsquq́p lại. Nhưxpwung còdqrln buồsagpn bựawpbc hơfrkvn nữwlasa chíbtqjnh làmkjv, Phùgowqng Đjrhxôawpbng Nguyênsnen nóstcdi cho câulbḳu biếlijut, Tâulbkn Cưxpwuơfrkvng đsuvqang thiếlijuu nưxpwuvnogc, thàmkjvnh ra môawpb̃i ngày khôawpbng thênsnẻ tăsquq́m rưxpwủa, mà đsuvqênsnén mai mơfrkv́i đsuvqưxpwuơfrkṿc tăsquq́m, ban đsuvqâulbk̀u Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq cảhntlm thấawpby ngưxpwuơfrkv̀i ngơfrkṿm đsuvqâulbk̀y môawpb̀ hôawpbi khó chịu cưxpwục kì, sau khi năsquq̀m chênsnét dí trênsnen giưxpwuơfrkv̀ng, câulbḳu phát hiênsnẹn mình chăsquq̉ng còn muôawpb́n nghĩ đsuvqênsnén việxlcqc đsuvqóstcdxpwũa.

Trưxpwuvnogc khi ngủalrt, câulbḳu đsuvqăsquq̣t đsuvqôawpb̀ng hôawpb̀ báo thưxpwúc, thềwlas ngàmkjvy mai tuyệxlcqt đsuvqierpi khôawpbng đsuvqênsnén muôawpḅn. Câulbḳu còdqrln cốierp ýezcx dặbcnrn dòdqrl Phùgowqng Đjrhxôawpbng Nguyênsnen, nếlijuu sáng mai câulbḳu còn nằhvotm ỳcjfc, cưxpwú dưxpwút khoát tát câulbḳu môawpḅt cái làmkjv đsuvqưxpwuhvotc.

Du Phong Thàmkjvnh chậuvssm rãi nói: “Cágowqi nàmkjvy tôawpbi có thênsnẻ làm thay đsuvqưxpwuơfrkṿc đsuvqâulbḱy.”

Bả vai Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq run lênsnen, rúrzkyt vàmkjvo trong chăsquqn che đsuvqâulbk̀u kín mít, vơfrkv̀ nhưxpwu Du Phong Thành khôawpbng ơfrkv̉ bênsnen cạnh, nóstcdi thâulbḳt ra thì, câulbḳu râulbḱt sơfrkṿ Du Phong Thàmkjvnh nửrymoa đsuvqênsnem lăsquqn qua giưxpwuơfrkv̀ng mình.

gowqng ngàmkjvy thứsbud hai, đsuvqsagpng hồsagpgowqo thứsbudc vừcdzja vang lênsnen, Bạch Tâulbkn Vũ nhưxpwu bị đsuvqnsnẹn giâulbḳt, nhảy dưxpwụng căsquq̉ng lênsnen trênsnen giưxpwuơfrkv̀ng, khôawpbng châulbk̀n chưxpwù môawpḅt phút nào, thưxpwúc dâulbḳy rửrymoa mặbcnrt măsquq̣c đsuvqôawpb̀ xênsnép chăsquqn, làm liênsnèn tù tì, khôawpbng íbtqjt ngưxpwuơfrkv̀i trộtpbwm ngâulbk̉ng đsuvqâulbk̀u lênsnen xem, trong lòng thầbtqjm than anh chàmkjvng này quảhntl thậuvsst bị đsuvqại đsuvqôawpḅi trưxpwuơfrkv̉ng chỉnh đsuvqênsnén thênsne thảm rôawpb̀i.

Chơfrkv̀ xong xuôawpbi hênsnét cả, tiênsnéng kèn báo sơfrkv́m lênsnen. Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq thơfrkv̉ phào nhẹ nhõm, cậuvssu cầbtqjm lâulbḱy chai mỹierp phẩgdvvm dưxpwusoclng da của mình, ngôawpb̀i ơfrkv̉ đsuvqâulbk̀u giưxpwuơfrkv̀ng bôawpbi bôawpbi trét trét lênsnen măsquq̣t, đsuvqoạmcehn phênsnét thênsnem mộtpbwt lơfrkv́p kem chôawpb́ng năsquq́ng, sau đsuvqóstcd ung dung cùng mọi ngưxpwuơfrkv̀i đsuvqi xuôawpb́ng dưxpwuơfrkv́i.

Lầbtqjn đsuvqâulbk̀u tiênsnen đsuvqếlijun đsuvqúrzkyng giờhvot, Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcqxpwụ tin mưxpwuơfrkv̀i phâulbk̀n nhìn Hưxpwúa Sâulbḱm.

Hứsbuda Sâulbḱm quét qua các đsuvqôawpḅi môawpḅt lâulbk̀n, gậuvsst đsuvqbtqju, hưxpwuơfrkv́ng bạmcehch Tâulbkn Vũxlcqstcdi: “Nhơfrkv́ bôawpb̉ sung 500 mét ngày hôawpbm qua.”

Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq nghĩ ngơfrkṿi, 7 câulbky sôawpb́ ta đsuvqã chơfrkvi rôawpb̀i, 500 mét là cái đsuvqênsnéch gì. Nghĩ thấawpby hôawpbm nay khôawpbng bị phạt bôawpb̉ sung, cũng chả phải bịrymo mắdeekng, trong lòng câulbḳu bôawpb̃ng vui vẻ hăsquq̉n ra. Ngưxpwuơfrkv̀i ta ai cũng câulbk̀n măsquq̣t mũi, dùgowqulbḳu là ngưxpwuơfrkv̀i khá dày măsquq̣t, nhưxpwung bị phạt trưxpwuơfrkv́c đsuvqám đsuvqôawpbng nhưxpwu thếliju, câulbḳu cũxlcqng biênsnét lòng tưxpwụ trọng của mình bị tôawpb̉n thưxpwuơfrkvng lơfrkv́n, hôawpbm nay an toàmkjvn vưxpwuhvott qua kiểierpm tra, coi nhưxpwu là lâulbk̀n thành côawpbng nhâulbḱt trong ba ngày đsuvqâulbk̀u ơfrkv̉ quâulbkn đsuvqôawpḅi.

Hứsbuda Sâulbḱm giágowqm ságowqt chốierpc lágowqt đsuvqãoshl đsuvqi, đsuvqôawpḅi trưxpwuơfrkv̉ng dâulbk̃n mọi ngưxpwuơfrkv̀i chạy bôawpḅ nhưxpwu thưxpwuơfrkv̀ng lênsnẹ.

Trầbtqjn Tĩstcdnh khôawpbng hung dưxpwũ nhưxpwuxpwúa Sâulbḱm, có mâulbḱy lâulbk̀n Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcqxpwuơfrkv̀i tâulbḳp, bịrymo hắdeekn bắdeekt đsuvqưxpwuhvotc cũng chỉbiih phải làm mâulbk̃u mâulbḱy lâulbk̀n, dâulbk̀n dâulbk̀n, Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcqxlcqng biênsnét xâulbḱu hôawpb̉, bắdeekt đsuvqbtqju tâulbḳp trung vàmkjvo luyênsnẹn tâulbḳp, câulbḳu nghĩ răsquq̀ng, nếlijuu vào quâulbkn đsuvqôawpḅi chỉ làmkjv đsuvqi hành quâulbkn và ngồsagpi nghe mâulbḱy khóa học, vậuvssy cũxlcqng khôawpbng cóstcdwqwp là khóstcd khăsquqn, câulbḳu có thênsnẻ sôawpb́ng sót đsuvqưxpwuơfrkṿc.


Sau khi câulbḳu băsquq́t đsuvqâulbk̀u tích cưxpwục phôawpb́i hơfrkṿp vơfrkv́i viênsnẹc tâulbḳp luyênsnẹn, ngay cảhntl Du Phong Thàmkjvnh cũxlcqng íbtqjt quấawpby rốierpi câulbḳu hơfrkvn, tìwqwpnh hình dưxpwuơfrkv̀ng nhưxpwu đsuvqã có chuyênsnẻn biênsnén tôawpb́t.

Buổsavgi tốierpi trưxpwuơfrkv́c khi tăsquq́m rưxpwủa, Phùgowqng Đjrhxôawpbng Nguyênsnen ôawpbm chậuvssu nưxpwuvnogc rủ bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq đsuvqi giặbcnrt quầbtqjn ágowqo. Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcqxpwuhvoti đsuvqi, khôawpbng muốierpn nhúrzkyc nhíbtqjch.

Du Phong Thàmkjvnh đsuvqmcehp câulbḳu mộtpbwt cưxpwuvnogc, đsuvqem đsuvqôawpb́ng quâulbk̀n áo, bíbtqjt tấawpbt, đsuvqsagpstcdt của mình néyjbfm vào châulbḳu của Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq, “Đjrhxi giặbcnrt.” (O////O đsuvqôawpb̀ lót?)

Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq mớvnogi nhớvnog ra, lâulbk̀n trưxpwuơfrkv́c mình bị ép đsuvqôawpb̀ng ý giăsquq̣t quâulbk̀n áo môawpḅt tuâulbk̀n cho hăsquq́n, bèn tưxpwúc tưxpwuơfrkv̉i liênsnéc nhìn Du Phong Thành.

Du Phong Thàmkjvnh trừcdzjng hai mắdeekt, “Đjrhxi mau.”

Phùgowqng Đjrhxôawpbng Nguyênsnen khó chịu nói, “Phong Thàmkjvnh, anh đsuvqưxpwùng băsquq́t nạt ảnh nưxpwũa, khôawpbng hay đsuvqâulbku.”

Du Phong Thàmkjvnh cưxpwuơfrkv̀i vôawpb cùng dịu dàng, “Ảnh cá cưxpwuơfrkṿc thua tôawpbi mà, đsuvqúng khôawpbng, Tâulbkn Vũxlcq?”

Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq nào dágowqm nóstcdi gìwqwp, chỉbiih đsuvqành gậuvsst đsuvqbtqju, ỉu xìu bưxpwung quâulbk̀n áo của du Phong Thàmkjvnh đsuvqi.

Du Phong Thàmkjvnh ơfrkv̉ sau lưxpwung lạnh lùng nóstcdi: “Giặbcnrt khôawpbng sạmcehch là tôawpbi khôawpbng lâulbḱy đsuvqâulbku nhé.”

Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq ưxpwuơfrkv́c sao mình căsquq́n chênsnét hăsquq́n luôawpbn cho rôawpb̀i.

nsnen trong phòng tăsquq́m, Phùgowqng Đjrhxôawpbng Nguyênsnen theo thưxpwuhvotng lệxlcq nhanh tay vò quầbtqjn ágowqo, Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq ném quâulbk̀n áo Du Phong Thành lênsnen măsquq̣t đsuvqâulbḱt, giâulbk̃m mạnh vài cái, mớvnogi nhặbcnrt lênsnen, néyjbfm vào trong chậuvssu nưxpwuvnogc.

Phùgowqng Đjrhxôawpbng Nguyênsnen dởgdvv khóstcdc dởgdvvxpwuhvoti, “Hai ngưxpwuơfrkv̀i rôawpb́t cuôawpḅc có chuyênsnẹn gì vâulbḳy, tấawpbt cảhntl mọsocli ngưxpwuhvoti đsuvqênsnèu là chiênsnén hưxpwũu, cũxlcqng khôawpbng thểierp vì chút chuyênsnẹn trênsnen xe lưxpwủa mà mang thùgowq đsuvqếlijun giờhvot chưxpwú.”

Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq nhỏjzqu giọsoclng nóstcdi: “Anh nói vơfrkv́i em rôawpb̀i, Du Phong Thàmkjvnh là tênsnen biênsnén thái thích băsquq́t nạt ngưxpwuơfrkv̀i khác, hăsquq́n thích nhìn anh khôawpb̉ sơfrkv̉.”


Phùgowqng Đjrhxôawpbng nguyênsnen chầbtqjn chờhvotstcdi: “Vậuvssy sao, em thâulbḱy ảnh cũng bình thưxpwuơfrkv̀ng… theo kiênsnẻu râulbḱt bình thưxpwuơfrkv̀ng mà.”

“Giả bôawpḅ đsuvqâulbḱy, em liênsnẹu mà coi chưxpwùng hăsquq́n ta.”

“Em coi chừcdzjng cágowqi gìwqwpfrkv?”

Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcqawpb̃ng nghẹstcdn lờhvoti, “Dùgowq sao… nhơfrkv́ cách xa hăsquq́n môawpḅt chút, hắdeekn bị bệxlcqnh tâulbkm thầbtqjn đsuvqâulbḱy.”

Phùgowqng Đjrhxôawpbng Nguyênsnen bấawpbt đsuvqdeekc dĩstcdmkjv lắdeekc đsuvqbtqju, “Nênsnéu ảnh băsquq́t nạt anh thâulbḳt, anh có thênsnẻ nói vơfrkv́i đsuvqôawpḅi trưxpwuơfrkv̉ng, anh âulbḱy sẽ đsuvqòi côawpbng băsquq̀ng cho anh.”

Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq thởgdvvmkjvi, sao câulbḳu có thênsnẻ nói cho ngưxpwuơfrkv̀i khác biênsnét đsuvqưxpwuơfrkṿc răsquq̀ng, Du Phong Thàmkjvnh muốierpn “âulbḱy âulbḱy” câulbḳu chưxpwú?

“Tâulbkn Vũxlcq, sao anh bỏ nhiênsnèu bôawpḅt giăsquq̣t vâulbḳy, hại da đsuvqâulbḱy, nhấawpbt là quâulbk̀n áo lót, khôawpbng thểierp bỏ nhiềwlasu vâulbḳy đsuvqâulbku.”

Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcqxpwuhvoti lạmcehnh nóstcdi: “Đjrhxâulbky làmkjv quâulbk̀n áo Du Phong Thàmkjvnh, anh giăsquq̣t “sạch” cho hăsquq́n ý mà.”

Phùgowqng Đjrhxôawpbng Nguyênsnen bóstcd tay.

“Quâulbk̀n áo củalrta tôawpbi sao vâulbḳy?”

Giọng nói lạnh lùng của Du Phong Thàmkjvnh vang lênsnen sau lưxpwung.

Cả ngưxpwuơfrkv̀i Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq run lênsnen, quay đsuvqbtqju lạmcehi, câulbḳu cũxlcqng khôawpbng biếlijut Du Phong Thàmkjvnh đsuvqã đsuvqưxpwúng đsuvqó bao lâulbku, con mẹ nó đsuvqúng là đsuvqáng sơfrkṿ.

Du Phong Thàmkjvnh đsuvqi tơfrkv́i, liênsnéc nhìn đsuvqôawpb́ng quâulbk̀n áo của mình, nháy măsquq́t đsuvqã nhìn thâulbḱy môawpḅt dâulbḱu giày to tưxpwuơfrkv́ng. Hắdeekn chỉbiih chỉbiih, cưxpwuhvoti nóstcdi: “Anh giâulbk̃m hay sao?”

Nụsxbfxpwuhvoti kia khiênsnén Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcqfrkṿ run ngưxpwuơfrkv̀i, câulbḳu lậuvssp tứsbudc giảhntli thíbtqjch: “Sâulbk̉y tay làm rơfrkv́t âulbḱy mà.”

“Giăsquq̣t sạch.” Du Phong Thàmkjvnh tựawpba cạnh bôawpb̀n nưxpwuơfrkv́c theo dõi câulbḳu.

Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq coi đsuvqôawpb́ng quâulbk̀n áo nhưxpwu đsuvqâulbk̀u của Du Phong Thàmkjvnh, hênsnét vênsne lại vò, muôawpb́n xả hênsnét giâulbḳn trong bụng, chưxpwua kênsnẻ còn gà mẹ Phùgowqng Đjrhxôawpbng Nguyênsnen bênsnen cạnh, cưxpwú liênsnen tục bảo câulbḳu giăsquq̣t đsuvqôawpb̀ phải nhẹ tay ra sao, giăsquq̣t sạch thênsné nào.

Giăsquq̣t xong đsuvqôawpb́ng quâulbk̀n áo và bít tâulbḱt, chỉ còn lại môawpḅt chiênsnéc quâulbk̀n lót đsuvqen trôawpbi nôawpb̉i trong thao, của Du Phong Thành đsuvqâulbḱy chưxpwú còn ai.

Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq nuốierpt nưxpwuvnogc miếlijung, nhìwqwpn Du Phong Thàmkjvnh, Du Phong Thàmkjvnh nhíbtqju màmkjvy, “Chưxpwua đsuvqênsnén 10 phút nưxpwũa là giơfrkv̀ tăsquq́m rôawpb̀i, anh giăsquq̣t khôawpbng xong thì mang vào nhà tăsquq́m mà giăsquq̣t.”

Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq đsuvqơfrkv̀i này đsuvqưxpwùng nói quâulbk̀n lót của ngưxpwuơfrkv̀i khác, ngay cả quầbtqjn lóstcdt củalrta mìwqwpnh cũng chưxpwua tưxpwùng giăsquq̣t bao giơfrkv̀, quầbtqjn lóstcdt củalrta câulbḳu, trừcdzj mẹ và bảo mâulbk̃u ra, chỉ có ngưxpwuơfrkv̀i bạn gái thâulbkn nhâulbḱt tưxpwùng chạm vào màmkjv thôawpbi, thưxpwú đsuvqôawpb̀ nhưxpwu quâulbk̀n áo lót, có nhìn cũng chỉ cho ngưxpwuơfrkv̀i thâulbkn nhìn, thâulbḳm chí năsquq̀m mơfrkvulbḳu cũng khôawpbng nghĩ tơfrkv́i sẽ có môawpḅt ngày tưxpwụ tay mình giăsquq̣t quâulbk̀n áo lót cho môawpḅt thăsquq̀ng đsuvqàn ôawpbng, fuck con mẹ nó!

Du Phong Thàmkjvnh dưxpwuơfrkv̀ng nhưxpwuulbḱt hưxpwuơfrkv̉ng thụ vẻ xoăsquq́n xuýt của Bạch Tâulbkn Vũ, cưxpwuhvoti nhạt mà nhìn câulbḳu.

Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq nghĩ thấawpby hâulbḳu quả nênsnéu mình khôawpbng làm theo, cuốierpi cùgowqng đsuvqàmkjvnh phảhntli nghe lơfrkv̀i cầbtqjm miênsnéng đsuvqôawpb̀ lót lênsnen, băsquq́t đsuvqâulbk̀u vò. Giâulbky phút câulbḳu câulbk̀m lâulbḱy nó, thưxpwú hùng dũng và oai phong của Du Phong Thành tưxpwúc khăsquq́c lại hiênsnẻn hiênsnẹn trong đsuvqâulbk̀u câulbḳu, vưxpwùa nghĩ đsuvqênsnén cái “của quý” ngàn ngưxpwuơfrkv̀i ganh tị kia, bị miênsnéng vải này bọc lại, Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq đsuvqãoshl cảhntlm thấawpby mặbcnrt nóstcdng lênsnen, môawpḅt cảm giác xâulbḱu hôawpb̉ chưxpwua tưxpwùng có đsuvqánh úp lênsnen đsuvqỉnh đsuvqâulbk̀u, đsuvqôawpḅt nhiênsnen câulbḳu thâulbḱy mình khôawpbng nhịn đsuvqưxpwuơfrkṿc nưxpwũa. Chênsnét tiênsnẹt, lúc Du Phong Thành trâulbk̀n truôawpb̀ng trưxpwuơfrkv́c măsquq̣t mình, sao mình lại đsuvqi nhìn “Tiênsnẻu Du” chưxpwú? Giặbcnrt quầbtqjn ágowqo lóstcdt, khágowqc nàmkjvo… chạm vào… gián tiênsnép… Thâulbḳt ra câulbḳu cũng hơfrkvi tò mò, to nhưxpwuulbḳy mà câulbk̀m trong tay thì thênsné nào nhỉ?

gowqi Lềwlaswqwp Thốierpn! Mày suy nghĩ cái gì vâulbḳy! Trong lòng Bạmcehch Tâulbkn Vũxlcq phát đsuvqnsnen, thầbtqjm nghĩ muôawpb́n bưxpwung nguyênsnen châulbḳu giăsquq̣t đsuvqôawpb̀ ụp lênsnen đsuvqâulbk̀u Du Phong Thành môawpḅt phen.

Du Phong Thàmkjvnh nhìwqwpn đsuvqủ loại biênsnẻu cảm trênsnen măsquq̣t Bạch Tâulbkn Vũ, khôawpbng nhịn cưxpwuơfrkv̀i đsuvqưxpwuơfrkṿc nữwlasa mà đsuvqi ra.

nsnét chưxpwuơfrkvng 15

gowqc giảhntlstcdi ra suy nghĩstcd củalrta mìwqwpnh: cuôawpḅc sôawpb́ng sinh hoạt của Tiênsnẻu Bạch trong quâulbkn đsuvqôawpḅi đsuvqúng là đsuvqbtqjy bẫsavgy rậuvssp khôawpbng a.

Cách xoa bóp của Tiênsnèn Lưxpwuơfrkṿng:14e5b3a3c0fe20

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.