Tiểu Bạch Dương

Chương 15 :

    trước sau   
*Chưjaujơenxnng nàimbey cówksf nộpbvqi dung ảxrjxnh, nếqzrdu bạsgrun khônkywng thấshkty nộpbvqi dung chưjaujơenxnng, vui lòlfxang bậuipat chếqzrd đjcsxpbvq hiệenxnn hìsgrunh ảxrjxnh củdkcpa trìsgrunh duyệenxnt đjcsxpbvq đjcsxlvkrc.

Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw trừkgxwng to hai mărcth́t nhìn hắatypn, ýipyw bảxrjxo đjcsxkgxwng có mà giơenxn̉ trò.

Du Phong Thàimbenh giảxrjx bộpbvq khônkywng thấshkty màimbeojubp thẳwekbng tớpfgmi ngay, hắatypn xoa hai tay, bắatypt chưjaujpfgmc đjcsxônkyẉng tác của Phùwksfng Đuzlvônkywng Nguyêuphwn nắatypm lâfpzĺy bărcth́p đjcsxùi của Bạch Tâfpzln Vũ.

“Áaaaa!” Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw hét lêuphwn mộpbvqt tiếqzrdng, nói thâfpzḷt ra thì cũdduwng khônkywng đjcsxau là bao, chẳwekbng qua câfpzḷu muônkyẃn thừkgxwa cơenxn hù Du Phong Thành mônkyẉt tílvkr thônkywi.

Du Phong Thàimbenh nàimbeo tốfmmmt bụlfxang nhưjauj Phùwksfng Đuzlvônkywng Nguyêuphwn mà bỏ tay ra, đjcsxãluhz vậuipay lạsgrui còn ra sứnddac bówksfp mạsgrunh vàimbeo, còn làm bônkyẉ khiêuphwm tônkyẃn học hỏi, “Nhưjaujfpzl̀y hảxrjx?”

Phùwksfng Đuzlvônkywng Nguyêuphwn gậuipat đjcsxdxtmu, “Đuzlvúng rồxrjxi, dùng nărcth́m tay miêuphẃt dọc xuônkyẃng, rônkyẁi âfpzĺn.”


Du Phong Thàimbenh cong mônkywi cưjaujơenxǹi vơenxńi Bạch Tâfpzln Vũ, đjcsxoạsgrun lâfpzĺy xưjaujơenxnng nărcth́m tay miêuphẃt mạnh mộpbvqt cáojubi, Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw la toáng lêuphwn, “Á đjcsxau đjcsxau đjcsxau.”

Du Phong Thàimbenh vônkywnkyẉi nói: “Ráng chút đjcsxi, anh khônkywng nghe Phùng Đuzlvônkywng Nguyêuphwn nói à, khônkywng đjcsxau khônkywng hiệenxnu quảxrjx.”

Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw cảxrjx giậuipan nówksfi: “Rõkpnfimbeng làimbe cậuipau cốfmmm ýipyw, ônkyẃi…”

Trầdxtmn Tĩdvkwnh bônkyw̃ng tưjauj̀ ngoài cưjauj̉a đjcsxi vào, “Mâfpzĺy câfpzḷu làm gì đjcsxó, kêuphwu au áojubu nhưjauj heo là sao?”

Phùwksfng Đuzlvônkywng Nguyêuphwn cưjaujnziji nówksfi: “Đuzlvônkyẉi trưjaujơenxn̉ng, Tâfpzln Vũdduw đjcsxau châfpzln nêuphwn bọn em xoa bóp cho ảnh.”

Trầdxtmn Tĩdvkwnh bưjaujpfgmc tớpfgmi xem, “Nhưjauj thếqzrd thìsgru khônkywng đjcsxưjaujklawc, câfpzḷu ta bị đjcsxau cơenxnrcth́p chưjauj́ đjcsxâfpzlu phảxrjxi ônkywng già bị thấshktp khớpfgmp, đjcsxêuphw̉ tônkywi nàimbeo.”

Hai ngưjaujnziji bèlwqan tránh ra, Trầdxtmn Tĩdvkwnh xărcth́n tay áo, bưjaujơenxńc lêuphwn bărcth́t lâfpzĺy mônkyẉt châfpzln của Bạch Tâfpzln Vũ, gâfpzḷp lêuphwn, ép vào ngưjauj̣c.

Bạsgruch Tâfpzln Vũdduwkyinuphwn, “Má nó tônkywi khônkywng xoa bówksfp nữsakoa! Tônkywi khônkywng xoa bówksfp nưjauj̃a!”

Trầdxtmn Tĩdvkwnh nówksfi: “Lâfpzlu ngàimbey anh khônkywng vâfpzḷn đjcsxônkyẉng nêuphwn đjcsxpbvqt nhiêuphwn vậuipan đjcsxpbvqng sẽ làm cơenxnrcth́p bị tônkyw̉n thưjaujơenxnng, lúc này phải kéo gâfpzln ra, bảo đjcsxảm ngày mai châfpzln sẽ bơenxńt đjcsxau hơenxnn.”

Bạsgruch Tâfpzln Vũdduwuphẃu máo nówksfi: “Tônkywi khônkywng muônkyẃn hônkywm nay đjcsxau đjcsxâfpzlu.” Khônkywng chỉ đjcsxau, mà còn mâfpzĺt mărctḥt nưjauj̃a chứndda, chẳwekbng lẽkpnf mọlvkri ngưjaujnziji khônkywng thâfpzĺy tưjauj thếqzrd này râfpzĺt “ba châfpzĺm” hảxrjx? Đuzlvúng là đjcsxám xưjauj̉ nam ngâfpzly thơenxn!

“Nhịn tí đjcsxi.” Trầdxtmn Tĩdvkwnh đjcsxônkyw̉i cái châfpzln khác, dùwksfng sứnddac âfpzĺn xuônkyẃng.

Sau khi hành hạ Bạch Tâfpzln Vũ vơenxńi đjcsxủ loại tưjauj thêuphẃ đjcsxêuphẃn đjcsxônkyẉ khóc lóc thảm thiêuphẃt, Trầdxtmn Tĩdvkwnh mặlvkrt màimbey tỉnh bơenxnnkyẃt cuônkyẉc cũng buônkywng tay ra, chỉnh lại mărcth́t kính rồxrjxi đjcsxnddang lêuphwn, “Nhìn đjcsxi, có đjcsxơenxñ hơenxnn chút nào khônkywng.”

Bạsgruch Tâfpzln Vũdduwfpzl̀n sốfmmmng lại, cảm giác đjcsxau nhưjauj́c bỗcfajng giảm đjcsxi rấshktt nhiềgzjeu, câfpzḷu ngạsgruc nhiêuphwn nówksfi: “Êimbé, bớpfgmt đjcsxau rồxrjxi nèlwqa!”


Trầdxtmn Tĩdvkwnh hừkgxw mộpbvqt tiếqzrdng, “Nhữsakong thứnddajauj̀ tưjauj̀ tônkywi sẽ dạy cho mấshkty ngưjaujnziji, sau này tônkywi mà nói là phải chărcthm chú nghe, rõ chưjauja.”

Đuzlvsgrui Hùwksfng hônkyw: “Đuzlvônkyẉi trưjaujơenxn̉ng oai quá.”

Ai nâfpzĺy cũng cưjaujơenxǹi toe toét theo.

Tiềgzjen Lưjaujklawng ởjqffuphwn cạsgrunh cưjaujơenxǹi nhưjaujrcth́c nẻ, ngưjaujnziji ta đjcsxã cưjaujơenxǹi xong còn câfpzḷu ta vâfpzl̃n hả họng khônkywng ngưjauj̀ng.

Trầdxtmn Tĩdvkwnh cau màimbey nówksfi: “Tiềgzjen Lưjaujklawng, câfpzḷu bị gì vâfpzḷy, dâfpzly cówksft vặlvkrn quá mưjauj́c hảxrjx?”

Tiềgzjen Lưjaujklawng cưjaujơenxǹi ha ha nówksfi: “Khônkywng phảxrjxi, đjcsxônkyẉi trưjaujơenxn̉ng, mâfpzĺy chiêuphwu này tônkyẃt ghêuphw á, nhưjaujng mà, mâfpzĺy cái tưjauj thêuphẃ kia, ha ha ha ha, em chịu hêuphẃt nônkyw̉i rônkyẁi, ha ha ha.”

Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw buônkyẁn bưjauj̣c liêuphẃc nhìn Tiềgzjen Lưjaujklawng, học tâfpzḷp âfpzĺy hả, học cái đjcsxâfpzl̀u mi âfpzĺy.

Vài câfpzḷu tâfpzln binh ngâfpzly thơenxnjauj̀a hiểpbvqu ra, xônkywn xao cưjaujnziji trộpbvqm khônkywng ngớpfgmt.

Trầdxtmn Tĩdvkwnh nheo mắatypt lạsgrui, khoanh tay nhìn Tiềgzjen Lưjaujklawng. Tiềgzjen Lưjaujklawng nháy mărcth́t ra hiêuphẉu vơenxńi Trầdxtmn Tĩdvkwnh, chợklawt thâfpzĺy tình huônkyẃng cówksfsgru đjcsxówksfimbe lạsgru, cưjaujơenxǹi hai tiêuphẃng dởjqffenxni liêuphẁn nuônkyẃt trơenxn̉ vào bụng ngay, cưjaujnziji khì khì vơenxńi Trầdxtmn Tĩdvkwnh.

Trầdxtmn Tĩdvkwnh nêuphẉn đjcsxâfpzl̀u câfpzḷu mộpbvqt cáojubi “cówksfc”, “Ngưjaujơenxǹi nhỏ mà ý nhiêuphẁu ghêuphw nhỉ.”

Batoul chớpfgmp đjcsxônkywi mărcth́t ngâfpzly thơenxn hỏwekbi: “Ai cơenxn ai cơenxn?”

Mọlvkri ngưjaujnziji cưjaujnziji vang.

Đuzlvoạsgrun thờnziji gian trưjaujơenxńc đjcsxâfpzly khi Bạch Tâfpzln Vũ chơenxni vơenxńi đjcsxám bạsgrun “trưjaujrcth̀ng câfpzl̉u hưjauj̃u”, cảxrjx đjcsxáojubm cũng hay thưjaujơenxǹng xuyêuphwn nói chuyêuphẉn bâfpzḷy bạ vớpfgmi nhau, nhưjaujng đjcsxônkyẃi vơenxńi đjcsxám nhóc xưjauj̉ nam khônkywng hơenxnn 20 tuônkyw̉i này thìsgrufpzḷu lạsgrui cảm thâfpzĺy râfpzĺt khó mơenxn̉ miêuphẉng, đjcsxărctḥc biêuphẉt còlfxan cówksf vị đjcsxônkyẉi trưjaujơenxn̉ng nghiêuphwm túc quanh nărcthm suônkyẃt tháng kèlwqalwqa ơenxn̉ đjcsxâfpzly, câfpzḷu quyếqzrdt đjcsxvamanh mình vẫdkcpn cówksfenxn hộpbvqi tưjauj̣ tay rèn giũa Tiêuphẁn Lưjaujơenxṇng mônkyẉt chút.


Du Phong Thàimbenh hai tay thọc túkyini, chéo hai châfpzln, khẽkpnf tựlbwka vàimbeo cộpbvqt giưjaujnzijng, mặlvkrt cưjaujnziji màimbe nhưjauj khônkywng cưjaujnziji nhìsgrun Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw, Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw vừkgxwa xoay đjcsxdxtmu thì chạsgrum ngay ánh mărcth́t thâfpzlm thúy của hărcth́n, bônkyẉ quâfpzln phục phărcth̉ng phiu cùwksfng nụ cưjaujơenxǹi nhạt trônkywng khônkywng mâfpzĺy đjcsxưjauj́ng đjcsxărcth́n, vưjauj̀a mâfpzlu thuẫdkcpn vưjauj̀a lại hoàimben mỹdyqw, Bạch Tâfpzln Vũ chơenxṇt khônkywng hiêuphw̉u sao, cảxrjxm thâfpzĺy xâfpzĺu hônkyw̉ lại thâfpzĺy ngạc nhiêuphwn, câfpzḷu than ônkywi trong lòng, dáng ngưjaujơenxǹi và khuônkywn mărctḥt này màimbe vác ra ngoài tán gái thì chărcth̉ng còn gì đjcsxêuphw̉ nói, ngay cả nhưjauj̃ng ngônkywi sao giá ngàn vàng ngoài kia, cũng dêuphw̃ dàng bị đjcsxạp xuônkyẃng cái mônkyẉt cho màimbe xem, có lẽ viêuphẉc Du Phong Thàimbenh thích đjcsxàn ônkywng, chính là sưjauj̣ cônkywng bărcth̀ng của ônkywng trơenxǹi, cái têuphwn mărctḥt ngưjaujơenxǹi dạ sói thônkyẃi tha này, tuyêuphẉt hâfpzḷu đjcsxi cho đjcsxẹp.

uphẃt giơenxǹ nghỉ trưjauja, cả bọn lạsgrui bịvamanddao ra sâfpzln tậuipap, tiếqzrdp tụlfxac huấshktn luyệenxnn.

Buổjqffi tốfmmmi cơenxnm nưjaujpfgmc xong xuônkywi trởjqff lạsgrui kýipywkyinc xáojub, Bạch Tâfpzln Vũ mêuphẉt mỏi đjcsxêuphẃn co quărcth́p lại. Nhưjaujng còlfxan buồxrjxn bựlbwkc hơenxnn nữsakoa chílvkrnh làimbe, Phùwksfng Đuzlvônkywng Nguyêuphwn nówksfi cho câfpzḷu biếqzrdt, Tâfpzln Cưjaujơenxnng đjcsxang thiếqzrdu nưjaujpfgmc, thàimbenh ra mônkyw̃i ngày khônkywng thêuphw̉ tărcth́m rưjauj̉a, mà đjcsxêuphẃn mai mơenxńi đjcsxưjaujơenxṇc tărcth́m, ban đjcsxâfpzl̀u Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw cảxrjxm thấshkty ngưjaujơenxǹi ngơenxṇm đjcsxâfpzl̀y mônkyẁ hônkywi khó chịu cưjauj̣c kì, sau khi nărcth̀m chêuphẃt dí trêuphwn giưjaujơenxǹng, câfpzḷu phát hiêuphẉn mình chărcth̉ng còn muônkyẃn nghĩ đjcsxêuphẃn việenxnc đjcsxówksfjauj̃a.

Trưjaujpfgmc khi ngủdkcp, câfpzḷu đjcsxărctḥt đjcsxônkyẁng hônkyẁ báo thưjauj́c, thềgzje ngàimbey mai tuyệenxnt đjcsxfmmmi khônkywng đjcsxêuphẃn muônkyẉn. Câfpzḷu còlfxan cốfmmm ýipyw dặlvkrn dòlfxa Phùwksfng Đuzlvônkywng Nguyêuphwn, nếqzrdu sáng mai câfpzḷu còn nằwksfm ỳijrv, cưjauj́ dưjauj́t khoát tát câfpzḷu mônkyẉt cái làimbe đjcsxưjaujklawc.

Du Phong Thàimbenh chậuipam rãi nói: “Cáojubi nàimbey tônkywi có thêuphw̉ làm thay đjcsxưjaujơenxṇc đjcsxâfpzĺy.”

Bả vai Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw run lêuphwn, rúkyint vàimbeo trong chărcthn che đjcsxâfpzl̀u kín mít, vơenxǹ nhưjauj Du Phong Thành khônkywng ơenxn̉ bêuphwn cạnh, nówksfi thâfpzḷt ra thì, câfpzḷu râfpzĺt sơenxṇ Du Phong Thàimbenh nửdyqwa đjcsxêuphwm lărcthn qua giưjaujơenxǹng mình.

ojubng ngàimbey thứndda hai, đjcsxxrjxng hồxrjxojubo thứnddac vừkgxwa vang lêuphwn, Bạch Tâfpzln Vũ nhưjauj bị đjcsxuphẉn giâfpzḷt, nhảy dưjauj̣ng cărcth̉ng lêuphwn trêuphwn giưjaujơenxǹng, khônkywng châfpzl̀n chưjauj̀ mônkyẉt phút nào, thưjauj́c dâfpzḷy rửdyqwa mặlvkrt mărctḥc đjcsxônkyẁ xêuphẃp chărcthn, làm liêuphẁn tù tì, khônkywng ílvkrt ngưjaujơenxǹi trộpbvqm ngâfpzl̉ng đjcsxâfpzl̀u lêuphwn xem, trong lòng thầdxtmm than anh chàimbeng này quảxrjx thậuipat bị đjcsxại đjcsxônkyẉi trưjaujơenxn̉ng chỉnh đjcsxêuphẃn thêuphw thảm rônkyẁi.

Chơenxǹ xong xuônkywi hêuphẃt cả, tiêuphẃng kèn báo sơenxńm lêuphwn. Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw thơenxn̉ phào nhẹ nhõm, cậuipau cầdxtmm lâfpzĺy chai mỹdyqw phẩptvtm dưjaujsakong da của mình, ngônkyẁi ơenxn̉ đjcsxâfpzl̀u giưjaujơenxǹng bônkywi bônkywi trét trét lêuphwn mărctḥt, đjcsxoạsgrun phêuphẃt thêuphwm mộpbvqt lơenxńp kem chônkyẃng nărcth́ng, sau đjcsxówksf ung dung cùng mọi ngưjaujơenxǹi đjcsxi xuônkyẃng dưjaujơenxńi.

Lầdxtmn đjcsxâfpzl̀u tiêuphwn đjcsxếqzrdn đjcsxúkyinng giờnzij, Bạsgruch Tâfpzln Vũdduwjauj̣ tin mưjaujơenxǹi phâfpzl̀n nhìn Hưjauj́a Sâfpzĺm.

Hứnddaa Sâfpzĺm quét qua các đjcsxônkyẉi mônkyẉt lâfpzl̀n, gậuipat đjcsxdxtmu, hưjaujơenxńng bạsgruch Tâfpzln Vũdduwwksfi: “Nhơenxń bônkyw̉ sung 500 mét ngày hônkywm qua.”

Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw nghĩ ngơenxṇi, 7 câfpzly sônkyẃ ta đjcsxã chơenxni rônkyẁi, 500 mét là cái đjcsxêuphẃch gì. Nghĩ thấshkty hônkywm nay khônkywng bị phạt bônkyw̉ sung, cũng chả phải bịvama mắatypng, trong lòng câfpzḷu bônkyw̃ng vui vẻ hărcth̉n ra. Ngưjaujơenxǹi ta ai cũng câfpzl̀n mărctḥt mũi, dùwksffpzḷu là ngưjaujơenxǹi khá dày mărctḥt, nhưjaujng bị phạt trưjaujơenxńc đjcsxám đjcsxônkywng nhưjauj thếqzrd, câfpzḷu cũdduwng biêuphẃt lòng tưjauj̣ trọng của mình bị tônkyw̉n thưjaujơenxnng lơenxńn, hônkywm nay an toàimben vưjaujklawt qua kiểpbvqm tra, coi nhưjauj là lâfpzl̀n thành cônkywng nhâfpzĺt trong ba ngày đjcsxâfpzl̀u ơenxn̉ quâfpzln đjcsxônkyẉi.

Hứnddaa Sâfpzĺm giáojubm sáojubt chốfmmmc láojubt đjcsxãluhz đjcsxi, đjcsxônkyẉi trưjaujơenxn̉ng dâfpzl̃n mọi ngưjaujơenxǹi chạy bônkyẉ nhưjauj thưjaujơenxǹng lêuphẉ.

Trầdxtmn Tĩdvkwnh khônkywng hung dưjauj̃ nhưjaujjauj́a Sâfpzĺm, có mâfpzĺy lâfpzl̀n Bạsgruch Tâfpzln Vũdduwjaujơenxǹi tâfpzḷp, bịvama hắatypn bắatypt đjcsxưjaujklawc cũng chỉkpnf phải làm mâfpzl̃u mâfpzĺy lâfpzl̀n, dâfpzl̀n dâfpzl̀n, Bạsgruch Tâfpzln Vũdduwdduwng biêuphẃt xâfpzĺu hônkyw̉, bắatypt đjcsxdxtmu tâfpzḷp trung vàimbeo luyêuphẉn tâfpzḷp, câfpzḷu nghĩ rărcth̀ng, nếqzrdu vào quâfpzln đjcsxônkyẉi chỉ làimbe đjcsxi hành quâfpzln và ngồxrjxi nghe mâfpzĺy khóa học, vậuipay cũdduwng khônkywng cówksfsgru là khówksf khărcthn, câfpzḷu có thêuphw̉ sônkyẃng sót đjcsxưjaujơenxṇc.


Sau khi câfpzḷu bărcth́t đjcsxâfpzl̀u tích cưjauj̣c phônkyẃi hơenxṇp vơenxńi viêuphẉc tâfpzḷp luyêuphẉn, ngay cảxrjx Du Phong Thàimbenh cũdduwng ílvkrt quấshkty rốfmmmi câfpzḷu hơenxnn, tìsgrunh hình dưjaujơenxǹng nhưjauj đjcsxã có chuyêuphw̉n biêuphẃn tônkyẃt.

Buổjqffi tốfmmmi trưjaujơenxńc khi tărcth́m rưjauj̉a, Phùwksfng Đuzlvônkywng Nguyêuphwn ônkywm chậuipau nưjaujpfgmc rủ bạsgruch Tâfpzln Vũdduw đjcsxi giặlvkrt quầdxtmn áojubo. Bạsgruch Tâfpzln Vũdduwjaujnziji đjcsxi, khônkywng muốfmmmn nhúkyinc nhílvkrch.

Du Phong Thàimbenh đjcsxsgrup câfpzḷu mộpbvqt cưjaujpfgmc, đjcsxem đjcsxônkyẃng quâfpzl̀n áo, bílvkrt tấshktt, đjcsxxrjxwksft của mình nénddam vào châfpzḷu của Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw, “Đuzlvi giặlvkrt.” (O////O đjcsxônkyẁ lót?)

Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw mớpfgmi nhớpfgm ra, lâfpzl̀n trưjaujơenxńc mình bị ép đjcsxônkyẁng ý giărctḥt quâfpzl̀n áo mônkyẉt tuâfpzl̀n cho hărcth́n, bèn tưjauj́c tưjaujơenxn̉i liêuphẃc nhìn Du Phong Thành.

Du Phong Thàimbenh trừkgxwng hai mắatypt, “Đuzlvi mau.”

Phùwksfng Đuzlvônkywng Nguyêuphwn khó chịu nói, “Phong Thàimbenh, anh đjcsxưjauj̀ng bărcth́t nạt ảnh nưjauj̃a, khônkywng hay đjcsxâfpzlu.”

Du Phong Thàimbenh cưjaujơenxǹi vônkyw cùng dịu dàng, “Ảnh cá cưjaujơenxṇc thua tônkywi mà, đjcsxúng khônkywng, Tâfpzln Vũdduw?”

Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw nào dáojubm nówksfi gìsgru, chỉkpnf đjcsxành gậuipat đjcsxdxtmu, ỉu xìu bưjaujng quâfpzl̀n áo của du Phong Thàimbenh đjcsxi.

Du Phong Thàimbenh ơenxn̉ sau lưjaujng lạnh lùng nówksfi: “Giặlvkrt khônkywng sạsgruch là tônkywi khônkywng lâfpzĺy đjcsxâfpzlu nhé.”

Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw ưjaujơenxńc sao mình cărcth́n chêuphẃt hărcth́n luônkywn cho rônkyẁi.

uphwn trong phòng tărcth́m, Phùwksfng Đuzlvônkywng Nguyêuphwn theo thưjaujnzijng lệenxn nhanh tay vò quầdxtmn áojubo, Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw ném quâfpzl̀n áo Du Phong Thành lêuphwn mărctḥt đjcsxâfpzĺt, giâfpzl̃m mạnh vài cái, mớpfgmi nhặlvkrt lêuphwn, nénddam vào trong chậuipau nưjaujpfgmc.

Phùwksfng Đuzlvônkywng Nguyêuphwn dởjqff khówksfc dởjqffjaujnziji, “Hai ngưjaujơenxǹi rônkyẃt cuônkyẉc có chuyêuphẉn gì vâfpzḷy, tấshktt cảxrjx mọlvkri ngưjaujnziji đjcsxêuphẁu là chiêuphẃn hưjauj̃u, cũdduwng khônkywng thểpbvq vì chút chuyêuphẉn trêuphwn xe lưjauj̉a mà mang thùwksf đjcsxếqzrdn giờnzij chưjauj́.”

Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw nhỏwekb giọlvkrng nówksfi: “Anh nói vơenxńi em rônkyẁi, Du Phong Thàimbenh là têuphwn biêuphẃn thái thích bărcth́t nạt ngưjaujơenxǹi khác, hărcth́n thích nhìn anh khônkyw̉ sơenxn̉.”


Phùwksfng Đuzlvônkywng nguyêuphwn chầdxtmn chờnzijwksfi: “Vậuipay sao, em thâfpzĺy ảnh cũng bình thưjaujơenxǹng… theo kiêuphw̉u râfpzĺt bình thưjaujơenxǹng mà.”

“Giả bônkyẉ đjcsxâfpzĺy, em liêuphẉu mà coi chưjauj̀ng hărcth́n ta.”

“Em coi chừkgxwng cáojubi gìsgruenxn?”

Bạsgruch Tâfpzln Vũdduwnkyw̃ng nghẹdptwn lờnziji, “Dùwksf sao… nhơenxń cách xa hărcth́n mônkyẉt chút, hắatypn bị bệenxnnh tâfpzlm thầdxtmn đjcsxâfpzĺy.”

Phùwksfng Đuzlvônkywng Nguyêuphwn bấshktt đjcsxatypc dĩdvkwimbe lắatypc đjcsxdxtmu, “Nêuphẃu ảnh bărcth́t nạt anh thâfpzḷt, anh có thêuphw̉ nói vơenxńi đjcsxônkyẉi trưjaujơenxn̉ng, anh âfpzĺy sẽ đjcsxòi cônkywng bărcth̀ng cho anh.”

Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw thởjqffimbei, sao câfpzḷu có thêuphw̉ nói cho ngưjaujơenxǹi khác biêuphẃt đjcsxưjaujơenxṇc rărcth̀ng, Du Phong Thàimbenh muốfmmmn “âfpzĺy âfpzĺy” câfpzḷu chưjauj́?

“Tâfpzln Vũdduw, sao anh bỏ nhiêuphẁu bônkyẉt giărctḥt vâfpzḷy, hại da đjcsxâfpzĺy, nhấshktt là quâfpzl̀n áo lót, khônkywng thểpbvq bỏ nhiềgzjeu vâfpzḷy đjcsxâfpzlu.”

Bạsgruch Tâfpzln Vũdduwjaujnziji lạsgrunh nówksfi: “Đuzlvâfpzly làimbe quâfpzl̀n áo Du Phong Thàimbenh, anh giărctḥt “sạch” cho hărcth́n ý mà.”

Phùwksfng Đuzlvônkywng Nguyêuphwn bówksf tay.

“Quâfpzl̀n áo củdkcpa tônkywi sao vâfpzḷy?”

Giọng nói lạnh lùng của Du Phong Thàimbenh vang lêuphwn sau lưjaujng.

Cả ngưjaujơenxǹi Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw run lêuphwn, quay đjcsxdxtmu lạsgrui, câfpzḷu cũdduwng khônkywng biếqzrdt Du Phong Thàimbenh đjcsxã đjcsxưjauj́ng đjcsxó bao lâfpzlu, con mẹ nó đjcsxúng là đjcsxáng sơenxṇ.

Du Phong Thàimbenh đjcsxi tơenxńi, liêuphẃc nhìn đjcsxônkyẃng quâfpzl̀n áo của mình, nháy mărcth́t đjcsxã nhìn thâfpzĺy mônkyẉt dâfpzĺu giày to tưjaujơenxńng. Hắatypn chỉkpnf chỉkpnf, cưjaujnziji nówksfi: “Anh giâfpzl̃m hay sao?”

Nụlfxajaujnziji kia khiêuphẃn Bạsgruch Tâfpzln Vũdduwenxṇ run ngưjaujơenxǹi, câfpzḷu lậuipap tứnddac giảxrjxi thílvkrch: “Sâfpzl̉y tay làm rơenxńt âfpzĺy mà.”

“Giărctḥt sạch.” Du Phong Thàimbenh tựlbwka cạnh bônkyẁn nưjaujơenxńc theo dõi câfpzḷu.

Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw coi đjcsxônkyẃng quâfpzl̀n áo nhưjauj đjcsxâfpzl̀u của Du Phong Thàimbenh, hêuphẃt vêuphw lại vò, muônkyẃn xả hêuphẃt giâfpzḷn trong bụng, chưjauja kêuphw̉ còn gà mẹ Phùwksfng Đuzlvônkywng Nguyêuphwn bêuphwn cạnh, cưjauj́ liêuphwn tục bảo câfpzḷu giărctḥt đjcsxônkyẁ phải nhẹ tay ra sao, giărctḥt sạch thêuphẃ nào.

Giărctḥt xong đjcsxônkyẃng quâfpzl̀n áo và bít tâfpzĺt, chỉ còn lại mônkyẉt chiêuphẃc quâfpzl̀n lót đjcsxen trônkywi nônkyw̉i trong thao, của Du Phong Thành đjcsxâfpzĺy chưjauj́ còn ai.

Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw nuốfmmmt nưjaujpfgmc miếqzrdng, nhìsgrun Du Phong Thàimbenh, Du Phong Thàimbenh nhílvkru màimbey, “Chưjauja đjcsxêuphẃn 10 phút nưjauj̃a là giơenxǹ tărcth́m rônkyẁi, anh giărctḥt khônkywng xong thì mang vào nhà tărcth́m mà giărctḥt.”

Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw đjcsxơenxǹi này đjcsxưjauj̀ng nói quâfpzl̀n lót của ngưjaujơenxǹi khác, ngay cả quầdxtmn lówksft củdkcpa mìsgrunh cũng chưjauja tưjauj̀ng giărctḥt bao giơenxǹ, quầdxtmn lówksft củdkcpa câfpzḷu, trừkgxw mẹ và bảo mâfpzl̃u ra, chỉ có ngưjaujơenxǹi bạn gái thâfpzln nhâfpzĺt tưjauj̀ng chạm vào màimbe thônkywi, thưjauj́ đjcsxônkyẁ nhưjauj quâfpzl̀n áo lót, có nhìn cũng chỉ cho ngưjaujơenxǹi thâfpzln nhìn, thâfpzḷm chí nărcth̀m mơenxnfpzḷu cũng khônkywng nghĩ tơenxńi sẽ có mônkyẉt ngày tưjauj̣ tay mình giărctḥt quâfpzl̀n áo lót cho mônkyẉt thărcth̀ng đjcsxàn ônkywng, fuck con mẹ nó!

Du Phong Thàimbenh dưjaujơenxǹng nhưjaujfpzĺt hưjaujơenxn̉ng thụ vẻ xoărcth́n xuýt của Bạch Tâfpzln Vũ, cưjaujnziji nhạt mà nhìn câfpzḷu.

Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw nghĩ thấshkty hâfpzḷu quả nêuphẃu mình khônkywng làm theo, cuốfmmmi cùwksfng đjcsxàimbenh phảxrjxi nghe lơenxǹi cầdxtmm miêuphẃng đjcsxônkyẁ lót lêuphwn, bărcth́t đjcsxâfpzl̀u vò. Giâfpzly phút câfpzḷu câfpzl̀m lâfpzĺy nó, thưjauj́ hùng dũng và oai phong của Du Phong Thành tưjauj́c khărcth́c lại hiêuphw̉n hiêuphẉn trong đjcsxâfpzl̀u câfpzḷu, vưjauj̀a nghĩ đjcsxêuphẃn cái “của quý” ngàn ngưjaujơenxǹi ganh tị kia, bị miêuphẃng vải này bọc lại, Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw đjcsxãluhz cảxrjxm thấshkty mặlvkrt nówksfng lêuphwn, mônkyẉt cảm giác xâfpzĺu hônkyw̉ chưjauja tưjauj̀ng có đjcsxánh úp lêuphwn đjcsxỉnh đjcsxâfpzl̀u, đjcsxônkyẉt nhiêuphwn câfpzḷu thâfpzĺy mình khônkywng nhịn đjcsxưjaujơenxṇc nưjauj̃a. Chêuphẃt tiêuphẉt, lúc Du Phong Thành trâfpzl̀n truônkyẁng trưjaujơenxńc mărctḥt mình, sao mình lại đjcsxi nhìn “Tiêuphw̉u Du” chưjauj́? Giặlvkrt quầdxtmn áojubo lówksft, kháojubc nàimbeo… chạm vào… gián tiêuphẃp… Thâfpzḷt ra câfpzḷu cũng hơenxni tò mò, to nhưjaujfpzḷy mà câfpzl̀m trong tay thì thêuphẃ nào nhỉ?

ojubi Lềgzjesgru Thốfmmmn! Mày suy nghĩ cái gì vâfpzḷy! Trong lòng Bạsgruch Tâfpzln Vũdduw phát đjcsxuphwn, thầdxtmm nghĩ muônkyẃn bưjaujng nguyêuphwn châfpzḷu giărctḥt đjcsxônkyẁ ụp lêuphwn đjcsxâfpzl̀u Du Phong Thành mônkyẉt phen.

Du Phong Thàimbenh nhìsgrun đjcsxủ loại biêuphw̉u cảm trêuphwn mărctḥt Bạch Tâfpzln Vũ, khônkywng nhịn cưjaujơenxǹi đjcsxưjaujơenxṇc nữsakoa mà đjcsxi ra.

uphẃt chưjaujơenxnng 15

ojubc giảxrjxwksfi ra suy nghĩdvkw củdkcpa mìsgrunh: cuônkyẉc sônkyẃng sinh hoạt của Tiêuphw̉u Bạch trong quâfpzln đjcsxônkyẉi đjcsxúng là đjcsxdxtmy bẫdkcpy rậuipap khônkywng a.

Cách xoa bóp của Tiêuphẁn Lưjaujơenxṇng:14e5b3a3c0fe20

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.