Tiên Võ Truyền Kỳ

Chương 1112 : 1112

    trước sau   



Tuy nhiêroefn thầlbihn hiệkbjlu chủcgrf yếfhczu củcgrfa Cửrluuu Chuyểbvkqn Hỗcgrfn Nguyêroefn Đlnsvan khônthzng phảvogbi làbzkw đreymâlnsvy, lýidho do khiếfhczn mọceoji ngưryrrfneyi mong muốhnkin cóbpyn đreymưryrrrfppc nhấvcwqt làbzkwbpynbpyn thểbvkq giúhnkip cao thủcgrf cảvogbnh giớpoyci Khônthzng Minh tầlbihng thứhnki chíbxavn cóbpynqvlqm phầlbihn khảvogbqvlqng tiếfhczn cấvcwqp lêroefn cảvogbnh giớpoyci Chuẩxykan Thiêroefn.

Đlnsvceojc đreymếfhczn đreymâlnsvy, vớpoyci khảvogbqvlqng củcgrfa Diệkbjlp Thàbzkwnh màbzkw tim vẫhnkin đreymppqpp thìxiddnh thịptafch.

Cảvogbnh giớpoyci Chuẩxykan Thiêroefn chỉqvlqreymn mộckwyt bưryrrpoycc nữptafa làbzkw tớpoyci cảvogbnh giớpoyci Thiêroefn.

reym Đlnsvpyrai Sởwdtx hiệkbjln nay, cảvogbnh giớpoyci Thiêroefn làbzkw mộckwyt sựxggi tồioign tạpyrai tốhnkii cao.

Thônthzng thưryrrfneyng đreymbvkq tiếfhczn cấvcwqp lêroefn cảvogbnh giớpoyci Chuẩxykan Thiêroefn làbzkw rấvcwqt khóbpyn, đreymâlnsvy cũzdolng làbzkwidho do tạpyrai sao rấvcwqt nhiềdffru tu sĩefxz cảvogbnh giớpoyci Khônthzng Minh tầlbihng thứhnki chíbxavn màbzkw đreymếfhczn lúhnkic chếfhczt cũzdolng khônthzng thểbvkqryrrpoycc ra khỏczdki mộckwyt bưryrrpoycc đreymóbpyn, bởwdtxi vìxidd mộckwyt bưryrrpoycc đreymóbpyn thựxggic sựxggi quásynz khóbpyn.


“Còreymn cóbpyn loạpyrai đreyman dưryrrrfppc básynz đreympyrao thếfhczbzkwy ưryrr”, trong mắcgrft Diệkbjlp Thàbzkwnh loévcwqroefn tia sásynzng dịptaf thưryrrfneyng, hắcgrfn thầlbihm nghĩefxz: “Nếfhczu luyệkbjln thàbzkwnh cônthzng đreyman dưryrrrfppc nàbzkwy, cóbpyn lẽaazj thậppqpt sựxggibpyn thểbvkq tạpyrao ra mộckwyt cảvogbnh giớpoyci Chuẩxykan Thiêroefn đreymvcwqy”.

Nhưryrrng sau khi đreymceojc hếfhczt đreyman phưryrrơfneyng, Diệkbjlp Thàbzkwnh hơfneyi nhíbxavu màbzkwy, nghi hoặyxenc nhìxiddn Vônthz Nhai Đlnsvpyrao Nhâlnsvn: “Tiềdffrn bốhnkii, hìxiddnh nhưryrr đreyman phưryrrơfneyng Cửrluuu Chuyểbvkqn Hỗcgrfn Nguyêroefn Đlnsvan củcgrfa ngưryrrfneyi vẫhnkin chưryrra hoàbzkwn chỉqvlqnh!”  

Khụlbih khụlbih!  
nthz Nhai Đlnsvpyrao Nhâlnsvn ho khan hai tiếfhczng: “Ừzdolm, đreymúhnking làbzkw vẫhnkin chưryrra hoàbzkwn chỉqvlqnh, còreymn thiếfhczu nửrluua sau nữptafa”.

“Vậppqpy nửrluua sau đreymóbpynwdtx đreymâlnsvu ạpyra?”, Diệkbjlp Thàbzkwnh vộckwyi hỏczdki.

“Ta khônthzng biếfhczt”, lãreymo ta lắcgrfc đreymlbihu.

nthz Nhai Đlnsvpyrao Nhâlnsvn vừczdka nóbpyni xong lờfneyi nàbzkwy, Diệkbjlp Thàbzkwnh khônthzng khỏczdki giậppqpt giậppqpt khoévcwq miệkbjlng, sau đreymóbpyn trảvogb đreyman phưryrrơfneyng lạpyrai cho lãreymo ta.

bzkw nộckwyi nóbpyn, ngưryrrfneyi đreymang đreymùbpyna con đreymúhnking khônthzng? Linh đreyman cấvcwqp cao thếfhczbzkwy, cho dùbpynbpyn đreyman phưryrrơfneyng cũzdolng chưryrra chắcgrfc luyệkbjln ra đreymưryrrrfppc, thếfhczbzkw ngưryrrfneyi còreymn đreymưryrra cho con bảvogbn chưryrra hoàbzkwn chỉqvlqnh, ngưryrrfneyi nghĩefxz con làbzkw Đlnsvan Tổdhxe đreymvcwqy àbzkw?  
“Đlnsvczdkng màbzkw! Ngưryrrơfneyi làbzkw Đlnsvan Thásynznh, chắcgrfc chắcgrfn ngưryrrơfneyi sẽaazjbpynsynzch”, Vônthz Nhai Đlnsvpyrao Nhâlnsvn lạpyrai đreymxykay đreyman phưryrrơfneyng cho hắcgrfn.

“Tiềdffrn bốhnkii, ngưryrrfneyi hãreymy nhờfney cao minh khásynzc đreymi! Nếfhczu khônthzng cóbpyn đreyman phưryrrơfneyng hoàbzkwn chỉqvlqnh, đreymczdkng nóbpyni làbzkw con, cho dùbpyn Đlnsvan Tổdhxezdolng chưryrra chắcgrfc đreymãreym luyệkbjln đreymưryrrrfppc, đreyman phưryrrơfneyng Cửrluuu Chuyểbvkqn Hỗcgrfn Nguyêroefn Đlnsvan củcgrfa ngưryrrfneyi chỉqvlqbpyn nửrluua đreymlbihu, vãreymn bốhnkii thậppqpt sựxggi khônthzng làbzkwm gìxidd đreymưryrrrfppc”.


“Vậppqpy nếfhczu cóbpyn nửrluua viêroefn Cửrluuu Chuyểbvkqn Hỗcgrfn Nguyêroefn Đlnsvan, cóbpyn phảvogbi cóbpyn thểbvkq nghiêroefn cứhnkiu tìxiddm ra đreymưryrrrfppc khônthzng?”, Vônthz Nhai Đlnsvpyrao Nhâlnsvn thửrluu hỏczdki.

“Tiềdffrn bốhnkii cóbpyn mộckwyt nửrluua viêroefn Cửrluuu Chuyểbvkqn Hỗcgrfn Nguyêroefn Đlnsvan sao?”, nghe vậppqpy, mắcgrft Diệkbjlp Thàbzkwnh lậppqpp tứhnkic sásynzng lêroefn, so vớpoyci đreyman phưryrrơfneyng, linh hồioign lạpyrac ấvcwqn trong linh đreyman làbzkw đreymásynzng tin cậppqpy nhấvcwqt, cóbpyn khảvogbqvlqng tásynzi diễlkban phụlbihc hồioigi củcgrfa Tiêroefn Luâlnsvn Nhãreymn básynz đreympyrao thìxidd mọceoji chuyệkbjln đreymdffru dễlkbabzkwng.

“Ta khônthzng cóbpyn”, Vônthz Nhai Đlnsvpyrao Nhâlnsvn vuốhnkit râlnsvu, lừczdkng chừczdkng mộckwyt giâlnsvy rồioigi nóbpyni tiếfhczp: “Nhưryrrng ta biếfhczt ai cóbpyn mộckwyt nửrluua viêroefn Cửrluuu Chuyểbvkqn Hỗcgrfn Nguyêroefn Đlnsvan nàbzkwy”.

“Ai ạpyra?”, Diệkbjlp Thàbzkwnh xoa xoa tay.

“Sởwdtx Thưryrrơfneyng Tônthzng”.

“Thiêroefn… Thiêroefn Tônthzng Lãreymo Tổdhxe?”, Diệkbjlp Thàbzkwnh sửrluung sốhnkit rồioigi lậppqpp tứhnkic ngỡogfr ngàbzkwng, hắcgrfn chưryrra bao giờfney nghĩefxz trong tay Thiêroefn Tônthzng Lãreymo Tổdhxebpyn mộckwyt nửrluua viêroefn Cửrluuu Chuyểbvkqn Hỗcgrfn Nguyêroefn Đlnsvan, nếfhczu Vônthz Nhai Đlnsvpyrao Nhâlnsvn khônthzng nóbpyni cóbpyn lẽaazj hắcgrfn cũzdolng khônthzng bao giờfney biếfhczt.

“Ừzdolm, chíbxavnh làbzkw ônthzng ta”, Vônthz Nhai Đlnsvpyrao Nhâlnsvn suy nghĩefxz mộckwyt lásynzt rồioigi xásynzc nhậppqpn, lãreymo nóbpyni tiếfhczp: “Cóbpyn lẽaazjbzkw thếfhczbzkwy, trong tay Sởwdtx Thưryrrơfneyng Tônthzng cóbpyn nửrluua viêroefn, trong tay Thịptaf Huyếfhczt Diêroefm La cóbpyn nửrluua viêroefn”.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.