Tiên Hồng Lộ

Chương 612 : Quyền sinh sát trong tay

    trước sau   
- Ha ha! Thanh Giao Long đbvmabugṭn hạ, ngài nhâtdlṣn ra Dưmdhgơdiiong môknfj̃ chưmdhǵ?

Trong tâtdls̀m măkfbv́t thâtdlsn ảnh nhưmdhg ác môknfj̣ng kia, đbvmaưmdhǵng yêbugtn trêbugtn khôknfjng trung hải vưmdhg̣c phía trưmdhgơdiióc.

Xem ra, Dưmdhgơdiiong Phàm chơdiiò đbvmaơdiiọi ơdiiỏ nơdiioi đbvmaâtdlsy đbvmaã lâtdlsu.

Thanh Giao Long Tra Phi cùng Ngâtdlsn Thiêbugtn Yêbugtu Hoàng săkfbv́c măkfbṿt đbvmaôknfj̀ng thơdiiòi cưmdhǵng đbvmaơdiiò, rùng mình môknfj̣t cái, trong ánh măkfbv́t nhìn nhau đbvmaêbugt̀u lôknfj̣ vẻ kinh hoàng.

diiói thâtdls̀n thôknfjng tu vi của đbvmaôknfj́i phưmdhgơdiiong, bọn họ nhâtdlśt đbvmaịnh khôknfjng có khả năkfbvng chạy thoát.

- Tiêbugt̀ntiêbugt̀n bôknfj́i, có thêbugt̉ là ta nhâtdlṣn lâtdls̀m rôknfj̀i.


Thanh Giao Long Tra Phi đbvmaôknfj̉ môknfj̀ hôknfji lạnh trêbugtn trán, côknfj́ xóa đbvmai cái thâtdlsn ảnh mơdiioknfj̀ trong trí nhơdiió kia.

mdhg̀ môknfj̣t trăkfbvm năkfbvm trưmdhgơdiióc, trưmdhgơdiiỏng lão họ Tiêbugt́t giêbugt́t chêbugt́t đbvmaưmdhǵa con của Thanh Giao Long, dâtdls̃n tơdiiói ngâtdlṣp đbvmaâtdls̀u tai ưmdhgơdiiong cho Thiêbugtn Nhạc Viêbugtn. Lúc âtdlśy, Dưmdhgơdiiong Phàm lâtdlśy tu vi Kim Đehsxan trung kỳ hơdiiọp lưmdhg̣c cùng ba gã đbvmaại tu sĩ Kim Đehsxan chiêbugt́n đbvmaâtdlśu vơdiiói bâtdlṣc cao Nguyêbugtn Anh.

Khi đbvmaó Dưmdhgơdiiong Phàm chỉ là tu vi trung kỳ, lại khôknfjng kém gì đbvmaại tu sĩ Kim Đehsxan, hơdiion nưmdhg̃a thâtdlsn thủ cưmdhg̣c kỳ xảo diêbugṭu, Thanh Giao Long Tra Phi đbvmaưmdhǵng x cuôknfj̣c chiêbugt́n lúc đbvmaó hơdiioi có lưmdhgu ý, nhưmdhgng vâtdls̃n khôknfjng hêbugt̀ đbvmaêbugt̉ ơdiiỏ trong lòng.

Hiêbugṭn nay, thơdiiòi gian đbvmaã qua môknfj̣t trăkfbvm năkfbvm, khi Thanh Giao Long Tra Phi găkfbṿp lại Dưmdhgơdiiong Phàm, phát hiêbugṭn nhìn có vẻ quen măkfbv́t, bâtdlśt kêbugt̉ là tưmdhgơdiióng mạo hay là khí tưmdhǵc côknfjng pháp.

Chỉ có đbvmabugt̀u khi Dưmdhgơdiiong Phàm hỏi, hăkfbv́n lại cảm thâtdlśy khôknfjng có khả năkfbvng, cũng khôknfjng dám đbvmaêbugt̀ câtdlṣp lại chuyêbugṭn năkfbvm đbvmaó.

- Nhâtdlṣn lâtdls̀m rôknfj̀i?

mdhgơdiiong Phàm trào phúng cưmdhgơdiiòi:

- Thanh Giao Long đbvmabugṭn hạ nhưmdhg thêbugt́ nào có thêbugt̉ nhâtdlṣn sai lâtdls̀m? Dưmdhgơdiiong môknfj̃ đbvmaôknfj́i vơdiiói ngài nhưmdhgng ký ưmdhǵc hãy còn mơdiiói mẻ, năkfbvm đbvmaó các hạ thôknfj́ng lĩnh đbvmaại quâtdlsn yêbugtu tôknfj̣c, đbvmaánh giêbugt́t Thiêbugtn Nhạc Viêbugtn thâtdlṣt uy phong, ngay cả Dưmdhgơdiiong môknfj̃ cũng thiêbugt́u chút nưmdhg̃a găkfbṿp nạn.

- A!

Thanh Giao Long kinh hôknfjknfj̣t tiêbugt́ng, mơdiiỏ to hai măkfbv́t, măkfbṿt đbvmaâtdls̀y vẻ hoảng sơdiiọ.

kfbv́n nhìn chăkfbv̀m chăkfbv̀m vào Dưmdhgơdiiong Phàm, thâtdlsn ảnh vĩ ngạn khôknfjng thêbugt̉ vơdiiói tơdiiói trưmdhgơdiióc măkfbv́t này, dâtdls̀n dâtdls̀n cũng bóng ngưmdhgơdiiòi trong trí nhơdiió kia mơdiioknfj̀ chôknfj̀ng lêbugtn nhau, trùng khĩ nhiêbugtn là môknfj̣t ngưmdhgơdiiòi.

Thanh Giao Long dâtdlṣy sóng trong lòng.

Nhơdiió lại hôknfj̀i đbvmaó, đbvmaôknfj́i phưmdhgơdiiong chỉ là môknfj̣t têbugtn Kim Đehsxan nho nhỏ, căkfbvn bản mình khôknfjng đbvmaêbugt̉ vào măkfbv́t. Thêbugt́ mà hôknfjm nay, môknfj̃i cái giơdiio tay nhâtdlśc châtdlsn của đbvmaôknfj́i phưmdhgơdiiong, liêbugt̀n quyêbugt́t đbvmaịnh sinh tưmdhg̉ của mình.


"Nhưmdhg thêbugt́ nào có thêbugt̉Đehsxbugt̀u này sao có thêbugt̉"

Trong đbvmaâtdls̀u Thanh Giao Long đbvmaâtdlsy ý nghĩ hôknfj̃n loạn, hoảng sơdiiọ, hôknfj́i hâtdlṣn, nghi ngơdiiò, còn có phâtdls̀n nhiêbugt̀u là thâtdlśp thỏm lo âtdlsu.

kfbv́n khôknfjng thêbugt̉ tưmdhgơdiiỏng tưmdhgơdiiọng, thơdiiòi gian vẻn vẹn chỉ môknfj̣t trăkfbvm năkfbvm, đbvmaôknfj́i phưmdhgơdiiong làm thêbugt́ nào có thêbugt̉ đbvmaạt tơdiiói đbvmaôknfj̣ cao nhưmdhg thêbugt́, trơdiiỏ thành cưmdhgơdiiòng giả đbvmaưmdhǵng trêbugtn hàng tỉ sinh linh ơdiiỏ Nôknfj̣i Hải.

Cũng giôknfj́ng nhưmdhg Thanh Giao Long Tra Phi, Ngâtdlsn Thiêbugtn Yêbugtu Hoàng cũng toát môknfj̀ hôknfji lạnh, nhưmdhgng đbvmaâtdls̀u óc hăkfbv́n hơdiioi bình tĩnh môknfj̣t chút, vôknfj̣i vàng phâtdlsn tích.

Ngay sau đbvmaó, ánh măkfbv́t hăkfbv́n đbvmaôknfj̣t nhiêbugtn biêbugt́n săkfbv́c, nhìn chăkfbv̀m chăkfbv̀m Dưmdhgơdiiong Phàm:

- Ngài họ Dưmdhgơdiiongchăkfbv̉ng lẽ là Dưmdhgơdiiong Phàm nhâtdlṣn đbvmaưmdhgơdiiọc Lôknfji Linh Châtdlsu kia?

Thanh Giao Long Tra Phi nghe vâtdlṣy, đbvmaôknfj̣t nhiêbugtn bưmdhg̀ng tỉnh, Khó trách đbvmaôknfj́i phưmdhgơdiiong có thêbugt̉ có đbvmaôknfj̣ cao nhưmdhg thêbugt́, hóa ra là chiêbugt́m đbvmaưmdhgơdiiọc kêbugt́ thưmdhg̀a linh châtdlsu mơdiiói trơdiiỏ thành chí cưmdhgơdiiòng giả Nôknfj̣i Hải.

- Đehsxúng vâtdlṣy, chính là Dưmdhgơdiiong môknfj̃.

Vẻ tưmdhgơdiioi cưmdhgơdiiòi trêbugtn măkfbṿt Dưmdhgơdiiong Phàm chơdiiọt tăkfbv́t đbvmai, lại biêbugt́n thành vẻ lạnh lùng đbvmaáng sơdiiọ.

Thanh Giao Long cũng Ngâtdlsn Thiêbugtn Yêbugtu Hoàng rùng mình môknfj̣t cái.

- Tiêbugt̀n bôknfj́i! Trưmdhgơdiióc đbvmaâtdlsy chúng ta cũng khôknfjng biêbugt́t thâtdlsn phâtdlṣn của ngài, có thêbugt̉ cho chúng ta môknfj̣t cơdiioknfj̣i hôknfj́i cải đbvmaêbugt̉ làm ngưmdhgơdiiòi mơdiiói đbvmaưmdhgơdiiọc khôknfjng?

Thanh Giao Long vưmdhǵt bỏ tính cao ngạo của Giao Long nhâtdlśt tôknfj̣c, khúm núm nói.

- Dưmdhgơdiiong tiêbugt̀n bôknfj́i! Ngưmdhgơdiiòi khôknfjng biêbugt́t khôknfjng có tôknfj̣i, hơdiion nưmdhg̃a chúng ta cũng khôknfjng có ảnh hưmdhgơdiiỏng tơdiiói ích lơdiiọi của ngài.


Ngâtdlsn Thiêbugtn Yêbugtu Hoàng hơdiioi nịnh nọt nói.

Xem theo tôknfj́c đbvmaôknfj̣ của đbvmaôknfj́i phưmdhgơdiiong, cơdiioknfj̣i chạy trôknfj́n của hăkfbv́n hôknfjm nay sẽ khôknfjng vưmdhgơdiiọt qua hai thành.

Ơqswb̉ thơdiiòi đbvmabugt̉m lưmdhg̣a chọn giưmdhg̃a cái sôknfj́ng và cái chêbugt́t, hăkfbv́n thâtdlsn là đbvmaại yêbugtu tu Biêbugt́n Hóa, cũng vưmdhǵt bỏ tưmdhg thêbugt́ câtdlśp bâtdlṣc, khúm na khúm núm.

Giơdiiò này khăkfbv́c này, trong hải vưmdhg̣c phụ câtdlṣn cũng âtdls̉n núp ngàn vạn con yêbugtu thú.

Nhưmdhgng bọn chúng đbvmaêbugt̀u âtdls̉n núp dưmdhgơdiiói sâtdlsu hải vưmdhg̣c, ngay cả thơdiiỏ mạnh cũng khôknfjng dám, càng đbvmaưmdhg̀ng nói dám ra tay tưmdhgơdiiong trơdiiọ.

Trong lãnh đbvmaịa Thanh Giao Long, tính ra có tơdiiói mâtdlśy trăkfbvm vạn yêbugtu tu, chỉ câtdls̀n Thanh Giao Long ra lêbugṭnh môknfj̣t tiêbugt́ng, ít nhâtdlśt có thêbugt̉ kêbugtu gọi mâtdlśy chục vạn yêbugtu tu ào tơdiiói.

Nhưmdhgng giơdiiò phút này, khi đbvmaôknfj́i măkfbṿt vơdiiói cưmdhgơdiiòng giả đbvmaỉnh cao châtdlsn chính, hêbugt́t thảy đbvmaêbugt̀u là thùng rôknfj̃ng kêbugtu to, khôknfjng có tác dụng.

Dù có tơdiiói nhiêbugt̀u yêbugtu tu mâtdlśy đbvmai nưmdhg̃a, cũng khôknfjng cách nào thay đbvmaôknfj̉i sinh tưmdhg̉ của bản thâtdlsn hăkfbv́n, hăkfbv́n râtdlśt hiêbugt̉u rõ đbvmabugt̉m này.

- Dưmdhgơdiiong môknfj̃ vôknfj́n muôknfj́n lại đbvmaâtdlsy lâtdlśy thủ câtdlśp của hai ngưmdhgơdiiòi các ngưmdhgơdiioi, niêbugṭm tình thái đbvmaôknfj̣ cung kính thành khâtdls̉n của các ngưmdhgơdiioi, nêbugtn lưmdhgu lại cho các ngưmdhgơdiioi môknfj̣t đbvmaưmdhgơdiiòng sinh cơdiio.

mdhgơdiiong Phàm đbvmaảo măkfbv́t nhìn lưmdhgơdiiót qua hai ngưmdhgơdiiòi, nói vơdiiói giọng bình thản nhưmdhg thưmdhgơdiiòng.

- Đehsxa tạ long âtdlsn của tiêbugt̀n bôknfj́i.

Thanh Giao Long cũng Ngâtdlsn Thiêbugtn Yêbugtu Hoàng vôknfj̣i vàng khom ngưmdhgơdiiòi cúi đbvmaâtdls̀u, măkfbṿt đbvmaâtdls̀y vẻ nịnh bơdiiọ.

- Môknfj̃i ngưmdhgơdiiòi các ngưmdhgơdiioi ngoan ngoãn chịu ta môknfj̣t chưmdhgơdiiỏng, khôknfjng đbvmaưmdhgơdiiọc phản kích chạy trôknfj́n, nêbugt́u khôknfjng giêbugt́t khôknfjng tha! Có còn mạng sôknfj́ng hay khôknfjng, cưmdhǵ xem bản lãnh của chính các ngưmdhgơdiioi.


mdhgơdiiong Phàm nhẹ nhàng nói.

- A

Thanh Giao Long cùng Ngâtdlsn Thiêbugtn Yêbugtu Hoàng đbvmaêbugt̀u biêbugt́n săkfbv́c, nhâtdlśt là Thanh Giao Long.

Ngưmdhgơdiiọc lại, Ngâtdlsn Thiêbugtn Yêbugtu Hoàng thơdiiỏ môknfj̣t hơdiioi nhẹ nhõm.

- Đehsxưmdhgơdiiọc! Tiêbugt̀n bôknfj́i có thêbugt̉ ra tay!

Ngâtdlsn Thiêbugtn Yêbugtu Hoàng vâtdlṣn chuyêbugt̉n pháp lưmdhg̣c toàn thâtdlsn, tâtdlṣn lưmdhg̣c rót vào môknfj̣t tâtdlśm quang thuâtdls̀n màu bạc hưmdhgknfj phía trưmdhgơdiióc ngưmdhgơdiiòi, khôknfjng ngưmdhg̀ng lâtdlśp lóe hào quang lóa măkfbv́t.

mdhgơdiiong Phàm khẽ gâtdlṣt gâtdlṣt đbvmaâtdls̀u có vẻ tán thưmdhgơdiiỏng, khôknfjng biêbugt́t là tán thưmdhgơdiiỏng thưmdhg̣c lưmdhg̣c của đbvmaôknfj́i phưmdhgơdiiong, hay là chủ đbvmaôknfj̣ng phôknfj́i hơdiiọp.

mdhgơdiiong Phàm thâtdlsn hình liêbugtn tục lay đbvmaôknfj̣ng, đbvmai tơdiiói phụ câtdlṣn hai ngưmdhgơdiiòi, ánh măkfbv́t chăkfbvm chú nhìn trêbugtn măkfbṿt Ngâtdlsn Thiêbugtn Yêbugtu Hoàng.

Ngay tưmdhǵc khăkfbv́c, hăkfbv́n châtdlṣm rãi nâtdlsng bàn tay lêbugtn, ánh sáng hai màu nâtdlsu và xanh đbvmaôknfj̣t nhiêbugtn cuôknfj̀n cuôknfj̣n tuôknfjn ra, phóng xuâtdlśt ra môknfj̣t áp lưmdhg̣c kiêbugt̀m chêbugt́ toàn trưmdhgơdiiòng.

Chăkfbv̉ng nhưmdhg̃ng Ngâtdlsn Thiêbugtn Yêbugtu Hoàng cũng Thanh Giao Long cảm thâtdlśy hôknfjtdlśp khó khăkfbvn, ngay cả phâtdls̀n đbvmaôknfjng yêbugtu thú trong hải vưmdhg̣c cũng đbvmaêbugt̀u rùng mình run sơdiiọ.

"Bùng!"

knfj̣t luôknfj̀ng sáng xanh nâtdlsu tưmdhg̀ lòng bàn tay Dưmdhgơdiiong Phàm phun ra, cuôknfj̀n cuôknfj̣n đbvmaánh mạnh tơdiiói trêbugtn ngưmdhgơdiiòi Ngâtdlsn Thiêbugtn Yêbugtu Hoàng. Lâtdlśy hăkfbv́n làm trung tâtdlsm, trong phạm vi trăkfbvm trưmdhgơdiiọng nôknfj̉i lêbugtn sóng to gió lơdiión rít gào cao tơdiiói mưmdhgơdiiòi mâtdlśy trưmdhgơdiiọng.

"Răkfbvng răkfbv́c!"


Quang thuâtdls̃n màu bạc trưmdhgơdiióc ngưmdhgơdiiòi Ngâtdlsn Thiêbugtn Yêbugtu Hoàng, khôknfjng hêbugt̀ nghi ngơdiiò, lâtdlṣp tưmdhǵc bị nưmdhǵt rạn vơdiiõ tan, môknfj̣t lưmdhg̣c lưmdhgơdiiọng cưmdhg̣c kỳ mãnh liêbugṭt, trưmdhg̣c tiêbugt́p đbvmaánh hăkfbv́n bay xa mưmdhgơdiiòi mâtdlśy trưmdhgơdiiọng, thâtdlsn hình ơdiiỏ giưmdhg̃a khôknfjng trung phun máu tưmdhgơdiioi "phèo phèo".

"Bùm!"

Ngâtdlsn Thiêbugtn Yêbugtu Hoàng rơdiioi xuôknfj́ng nưmdhgơdiióc, khôknfjng thâtdlśy đbvmaôknfj̣ng tĩnh, sinh tưmdhg̉ khôknfjng rõ.

Thâtdlśy tình cảnh này, Thanh Giao Long hít ngưmdhgơdiiọc môknfj̣t hơdiioi khí lạnh, thâtdlsn thêbugt̉ nhưmdhg lọt vào hâtdls̀m băkfbvng.

mdhg̀ sau Tam Sát Nam Đehsxêbugt́ năkfbvm đbvmaó, đbvmaâtdlsy chính là lâtdls̀n kêbugt́ tiêbugt́p hăkfbv́n găkfbṿp phải nhâtdlsn vâtdlṣt đbvmaáng sơdiiọ nhưmdhg thêbugt́.

kfbv́n hít sâtdlsu môknfj̣t hơdiioi, vâtdlṣn chuyêbugt̉n pháp lưmdhg̣c toàn thâtdlsn, bêbugtn ngoài thâtdlsn thêbugt̉ hiêbugṭn ra môknfj̣t giáp trụ hoa văkfbvn vàng, trong tay hăkfbv́n lại nhiêbugt̀u thêbugtm môknfj̣t tâtdlśm mâtdlṣt quyêbugt̉n màu vàng, hình thành môknfj̣t màn hào quang vàng ánh chói măkfbv́t.

mdhgơdiiong Phàm thoáng lôknfj̣ vẻ măkfbṿt kinh ngạc, nhưmdhgng vâtdls̃n nhưmdhg trưmdhgơdiióc khôknfjng chút do dưmdhg̣, giơdiioknfj̣t đbvmaâtdls̀u ngón tay cách khôknfjng đbvmabugt̉m môknfj̣t cái.

"vèo!"

knfj̣t luôknfj̀ng sáng xen kẽ hai màu nâtdlsu xanh, vạch ngang trêbugtn bâtdls̀u trơdiiòi, trong nháy măkfbv́t đbvmaánh trúng Thanh Giao Long Tra Phi.

"Răkfbv́c!"

Long Văkfbvn Mâtdlṣt Quyêbugt̉n hình thành màn hào quang màu vàng chói măkfbv́t đbvmaó lâtdlṣp tưmdhǵc vơdiiõ nát, lưmdhg̣c côknfjng kích cưmdhgơdiiòng đbvmaại chạm tiêbugt́p vào giáp trụ màu vàng trêbugtn ngưmdhgơdiiòi hăkfbv́n, trêbugtn măkfbṿt giáp lâtdlṣp tưmdhǵc xuâtdlśt hiêbugṭn tưmdhg̀ng vêbugt́t nưmdhǵt râtdlśt nhỏ.

izsr̀m!"

Cả ngưmdhgơdiiòi Thanh Giao Long hóa thành bản tôknfjn giao long, băkfbv́n tung ra ngoài mâtdlśy chục trưmdhgơdiiọng, rơdiioi xuôknfj́ng hải vưmdhg̣c, sóng biêbugt̉n nôknfj̉i lêbugtn mâtdlśy trưmdhgơdiiọng cao, rôknfj̀i khôknfjng thâtdlśy đbvmaôknfj̣ng tĩnh.

Hai đbvmaại cưmdhgơdiiòng giả yêbugtu tôknfj̣c, bị môknfj̣t chưmdhgơdiiỏng môknfj̣t lóng tay của Dưmdhgơdiiong Phàm đbvmaánh rơdiioi xuôknfj́ng đbvmaáy biêbugt̉n, sinh tưmdhg̉ khôknfjng rõ.

mdhgơdiiong Phàm nheo hai măkfbv́t lại, nhìn chăkfbv̀m chăkfbv̀m phía dưmdhgơdiiói hải vưmdhg̣c, mỉm cưmdhgơdiiòi nói:

- Còn giả chêbugt́t vơdiiói ta à?

kfbv́n cũng khôknfjng đbvmaưmdhg̀ng lại, lâtdlṣp tưmdhǵc quay trơdiiỏ vêbugt̀ Thiêbugtn Khung Thành.

"Rào!"

Qua thâtdlṣt lâtdlsu sau, tưmdhg̀ trong hải vưmdhg̣c hiêbugṭn lêbugtn hai ngưmdhgơdiiòi săkfbv́c măkfbṿt tái nhơdiiọt, đbvmaúng là Thanh Giao Long và Ngâtdlsn Thiêbugtn Yêbugtu Hoàng.

Hai ngưmdhgơdiiòi nhìn nhau, đbvmaêbugt̀u thâtdlśy rõ vẻ kinh hãi trong măkfbv́t đbvmaôknfj́i phưmdhgơdiiong.

- Ngưmdhgơdiiòi này thâtdlṣt sưmdhg̣ râtdlśt khủng bôknfj́, thưmdhg̣c lưmdhg̣c hoàn toàn khôknfjng kém bảy đbvmaại Yêbugtu Tôknfjn yêbugtu tôknfj̣c!

Ngâtdlsn Thiêbugtn Yêbugtu Hoàng nói, trôknfj́ng ngưmdhg̣c còn đbvmaâtdlṣp thình thịch.

- Nhơdiió ngày đbvmaó, hăkfbv́n còn là môknfj̣t cái tiêbugt̉u nhâtdlsn vâtdlṣt trong Nôknfj̣i Hải, khôknfjng nghĩ tơdiiói hiêbugṭn tại đbvmaã đbvmaưmdhǵng trêbugtn đbvmaỉnh cao nhìn xuôknfj́ng.

Trêbugtn măkfbṿt Thanh Giao Long có vài phâtdls̀n hôknfj́i hâtdlṣn và khôknfjng cam lòng, phâtdls̀n nhiêbugt̀u vâtdls̃n là sơdiiọ hãi.

- Nhưmdhgng côknfjng pháp của ngưmdhgơdiiòi này, cũng khôknfjng phải thuôknfj̣c loại lôknfji hêbugṭ, thâtdlṣm chí dưmdhgơdiiòng nhưmdhg là côknfjng pháp môknfj̣c hêbugṭ tưmdhgơdiiong khăkfbv́c vơdiiói lôknfji hêbugṭ, tóm lại tuyêbugṭt đbvmaôknfj́i khôknfjng có khả năkfbvng luyêbugṭn hóa Lôknfji Linh Châtdlsu.

Ngâtdlsn Thiêbugtn Yêbugtu Hoàng bình tĩnh lại nói.

- Ý của ngưmdhgơdiioi là

Thanh Giao Long biêbugt́n săkfbv́c.

- Ngưmdhgơdiiòi này tu vi đbvmaôknfj̣t nhiêbugtn tăkfbvng mạnh, hoàn toàn là nguyêbugtn nhâtdlsn của bản thâtdlsn, khôknfjng liêbugtn quan gì tơdiiói kêbugt́ thưmdhg̀a Lôknfji Linh Châtdlsu.

Ngâtdlsn Thiêbugtn Yêbugtu Hoàng nói vơdiiói vẻ măkfbṿt ngưmdhgng trọng.

- Nêbugt́u quả thâtdlṣt nhưmdhgtdlṣy, thâtdls̀n thôknfjng côknfjng pháp của ngưmdhgơdiiòi này hoàn toàn có thêbugt̉ sánh ngang vơdiiói tôknfjng sưmdhg Thiêbugtn Thu Vôknfj Ngâtdlsn ơdiiỏ Nôknfj̣i Hải

Thanh Giao Long nói, trêbugtn măkfbṿt càng lôknfj̣ rõ vẻ kinh hãi.

Theo hăkfbv́n biêbugt́t, mưmdhgơdiiòi hai đbvmaại chí cưmdhgơdiiòng giả Nôknfj̣i Hải, sơdiiỏ dĩ cưmdhgơdiiòng đbvmaại khôknfjng thêbugt̉ khiêbugtu chiêbugt́n, bình thưmdhgơdiiòng là xuâtdlśt phát tưmdhg̀ ba loại tình huôknfj́ng:

Loại thưmdhǵ nhâtdlśt, là bơdiiỏi vì năkfbv́m giưmdhg̃ kêbugt́ thưmdhg̀a linh châtdlsu hoăkfbṿc là pháp bảo cưmdhg̣c kỳ cưmdhgơdiiòng đbvmaại, có thêbugt̉ tăkfbvng lêbugtn thưmdhg̣c lưmdhg̣c và tu vi trêbugtn diêbugṭn rôknfj̣ng.

Loại thưmdhǵ hai, là tưmdhg châtdlśt huyêbugt́t mạch của bản thâtdlsn, tỷ nhưmdhg đbvmaạt tơdiiói câtdlśp bâtdlṣc thâtdls̀n thú, vưmdhgơdiiọt câtdlśp khiêbugtu chiêbugt́n cũng khôknfjng phải viêbugṭc khó, măkfbṿc dù khôknfjng có kêbugt́ thưmdhg̀a linh châtdlsu, cũng râtdlśt đbvmaáng sơdiiọ.

Loại thưmdhǵ ba, là côknfjng pháp tu luyêbugṭn của bản thâtdlsn tài trí hơdiion ngưmdhgơdiiòi, có thêbugt̉ nói là nghịch thiêbugtn, tỷ nhưmdhg Thiêbugtn Thu Vôknfj Ngâtdlsn, Thác Thiêbugtn Ma Vưmdhgơdiiong, nôknfj̉i bâtdlṣt trong sôknfj́ chí cưmdhgơdiiòng giả Nôknfj̣i Hải.

Nhìn theo tình huôknfj́ng trưmdhgơdiióc măkfbv́t, Dưmdhgơdiiong Phàm cũng môknfj̣t dạng nhưmdhgtdlśy ngưmdhgơdiiòi Thiêbugtn Thu Vôknfj Ngâtdlsn, cũng thuôknfj̣c loại thưmdhǵ ba, có thâtdls̀n thôknfjng côknfjng pháp biêbugt́n thái, thưmdhg̣c lưmdhg̣c của bọn họ hơdiion phâtdlsn nưmdhg̉a là phát xuâtdlśt tưmdhg̀ bản thâtdlsn.

Loại cưmdhgơdiiòng giả thưmdhǵ ba này, thưmdhgơdiiòng thưmdhgơdiiòng mơdiiói châtdlsn chính là ngưmdhgơdiiòi có thưmdhg̣c lưmdhg̣c.

Khi Dưmdhgơdiiong Phàm trơdiiỏ vêbugt̀ lại Thiêbugtn Khung Thành, phát hiêbugṭn trâtdlṣn chiêbugt́n nơdiioi này đbvmaã châtdlśm dưmdhǵt.

Đehsxại trưmdhgơdiiỏng lão Tào gia đbvmaã nhâtdlṣn thua, thâtdls̀n săkfbv́c ảm đbvmaạm khôknfjng ánh sáng, mà Hôknfj̀ Phi thâtdls̀n thái sáng láng, trôknfjng thâtdlṣt sảng khoái.

mdhg̀a thâtdlśy Dưmdhgơdiiong Phàm trơdiiỏ vêbugt̀, Hôknfj̀ Phi đbvmaăkfbv́c ý dào dạt nói:

- Dưmdhgơdiiong lão đbvmaại! Lão già này bị ta thu thâtdlṣp rôknfj̀i!

Các cao tâtdls̀ng Tào gia nghe nói lơdiiòi âtdlśy, săkfbv́c măkfbṿt đbvmaêbugt̀u tái xanh, Đehsxại trưmdhgơdiiỏng lão Tào gia lại càng u ám tơdiiói cưmdhg̣c đbvmabugt̉m.

Qua giải thích, Dưmdhgơdiiong Phàm biêbugt́t đbvmaưmdhgơdiiọc Hôknfj̀ Phi ơdiiỏ thơdiiòi đbvmabugt̉m cuôknfj́i cùng, dùng thâtdls̀n thôknfjng huyêbugt́t mạch đbvmaánh môknfj̣t lâtdls̀n liêbugt̀n phá tan bí thuâtdlṣt tà đbvmaạo của đbvmaôknfj́i phưmdhgơdiiong, khiêbugt́n Đehsxại trưmdhgơdiiỏng lão Tào gia ngoan ngoãn đbvmaâtdls̀u hàng.

- Dưmdhgơdiiong lão đbvmaại! Hai têbugtn tiêbugt̉u yêbugtu kia khôknfjng phải đbvmaã bị ngưmdhgơdiioi giêbugt́t chêbugt́t rôknfj̀i chưmdhǵ?

knfj̀ Phi đbvmaôknfj̣t nhiêbugtn nghĩ đbvmaêbugt́n cái gì, tò mò hỏi.

Ngưmdhgơdiiòi của Tào gia Quan gia trêbugtn Thiêbugtn Khung Thành, cũng đbvmaêbugt̀u nhao nhao ghé măkfbv́t nhìn.

Bọn họ tâtdlṣn măkfbv́t thâtdlśy Dưmdhgơdiiong Phàm đbvmaknfj̉i băkfbv́t Thanh Giao Long vàNgâtdlsn Thiêbugtn Yêbugtu Hoàng, khôknfjng biêbugt́t tình huôknfj́ng cụ thêbugt̉ nhưmdhg thêbugt́ nào.

Phải biêbugt́t Thanh Giao Long kia chính là chủng tôknfj̣c thưmdhgơdiiọng vị trong giao long, thưmdhg̣c lưmdhg̣c còn thăkfbv́ng hơdiion yêbugtu tu cùng câtdlśp môknfj̣t bâtdlṣc.

Còn Ngâtdlsn Thiêbugtn Yêbugtu Hoàng lại là đbvmaại yêbugtu tu Biêbugt́n Hóa nôknfj̉i tiêbugt́ng khăkfbv́p Nôknfj̣i Hải.

Hai ngưmdhgơdiiòi này liêbugtn thủ ngay cả chí cưmdhgơdiiòng giả buôknfjng xuôknfj́ng, cũng khôknfjng có năkfbv́m chăkfbv́c tuyêbugṭt đbvmaôknfj́i giêbugt́t chêbugt́t chúng.

- Lưmdhgu lại cho bọn chúng nưmdhg̉a cái mạng, tuy nhiêbugtn ít nhâtdlśt phải vêbugt̀ tĩnh dưmdhgơdiiõng mâtdlśy tháng.

mdhgơdiiong Phàm thản nhiêbugtn nói.

Mọi ngưmdhgơdiiòi nghe vâtdlṣy, trong lòng hoảng sơdiiọ, nghe ý tưmdhǵ của đbvmaôknfj́i phưmdhgơdiiong, muôknfj́n giêbugt́t chêbugt́t hai ngưmdhgơdiiòi Ngâtdlsn Thiêbugtn Yêbugtu Hoàng, cũng khôknfjng phải là chuyêbugṭn khó, chỉ là trưmdhg̀ng phạt chút đbvmaỉnh mà thôknfji.

knfj́n ý của Dưmdhgơdiiong Phàm cũng khôknfjng đbvmaịnh chém chêbugt́t hai ngưmdhgơdiiòi này, vì chăkfbv́c chăkfbv́n sẽ mang đbvmaêbugt́n phiêbugtn toái cho mình. Tỷ nhưmdhg Thanh Giao Long kia, phụ thâtdlsn hăkfbv́n là Kim Giao Long Vưmdhgơdiiong đbvmaưmdhǵng đbvmaâtdls̀u bảy đbvmaại yêbugtu tôknfj̣c Nôknfj̣i Hải.

Cùng vơdiiói giêbugt́t chêbugt́t bọn họ, còn khôknfjng băkfbv̀ng uy hiêbugt́p đbvmaánh bị thưmdhgơdiiong năkfbṿng, lưmdhgu lại môknfj̣t cái mạng thả đbvmai, nhưmdhgtdlṣy cũng có lưmdhg̣c uy hiêbugt́p, vêbugt̀ sau đbvmaám lâtdlsu la đbvmaó, sao dám lại đbvmaâtdlsy gâtdlsy phiêbugt̀n toái nưmdhg̃a?

Sau nưmdhg̉a canh giơdiiò, Thiêbugtn Khung Thành chỉnh đbvmaôknfj́n hoàn hảo, kỳ thâtdlṣt cũng khôknfjng có thưmdhgơdiiong vong bao nhiêbugtu, hơdiion phâtdlsn nưmdhg̉a chiêbugt́n đbvmaâtdlśu đbvmaêbugt̀u là bâtdlṣc cao Nguyêbugtn Anh giao phong cũng yêbugtu tu Biêbugt́n Hóa kỳ.

Sau đbvmaó, tại trung tâtdlsm nghị sưmdhg̣ đbvmaại đbvmabugṭn Thiêbugtn Khung Thành khai mơdiiỏ hôknfj̣i nghị.

Hai đbvmaại gia tôknfj̣c cũng vơdiiói các thêbugt́ lưmdhg̣c Thiêbugtn Khung Thành, tụ tâtdlṣp đbvmaâtdls̀y đbvmaủ.

Tào gia cũng Quan gia cung kính mơdiiòi Dưmdhgơdiiong Phàm ngôknfj̀i ghêbugt́ trêbugtn.

Phâtdls̀n đbvmaôknfjng cưmdhgơdiiòng giả khôknfjng ngoài viêbugṭc cảm tạ Dưmdhgơdiiong Phàm cưmdhǵu vãn nguy cơdiio cho Thiêbugtn Khung Thành.

mdhgơdiiong Phàm khôknfjng nói đbvmaưmdhgơdiiọc môknfj̣t lơdiiòi, thâtdlṣt lâtdlsu sau mơdiiói lêbugtn tiêbugt́ng:

- Tiêbugṭn đbvmaưmdhgơdiiòng đbvmai ngang qua Thiêbugtn Khung Thành, viêbugṭn trơdiiọ môknfj̣t phâtdls̀n cho lão băkfbv̀ng hưmdhg̃u, chỉ nhâtdlśc tay làm chút chuyêbugṭn, đbvmaâtdlsu có gì đbvmaáng nói.

tdlśt nhanh, hăkfbv́n biêbugt̉u lôknfj̣ ý muôknfj́n rơdiiòi đbvmai.

Tào gia nhưmdhg quăkfbv̉ng đbvmaưmdhgơdiiọc gánh năkfbṿng, mà Quan gia thì có chút sôknfj́t ruôknfj̣t, Quan Trưmdhgơdiiòng Thiêbugtn vôknfj̣i vàng đbvmaưmdhǵng đbvmaâtdlṣy nói:

- Dưmdhgơdiiong đbvmaạo hưmdhg̃u! Ngài có đbvmaại âtdlsn đbvmaại đbvmaưmdhǵc vơdiiói Thiêbugtn Khung Thành, thâtdlṣt đbvmaủ sưmdhǵc đbvmaêbugt̉ ngạo thị Nôknfj̣i Hải, sao khôknfjng làm thành chủ của Thiêbugtn Khung Thành ta?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.