Tiên Hồng Lộ

Chương 515 : Một chết một thương

    trước sau   
dcduơftolng Phàm vưdcdùa dưdcdút lơftol̀i, liêsufl̀n lâevtj̣p tưdcdúc ra tay, quyêsufĺt đvgtnoán sâevtj́m sét, khôftgvng chút lưdcduu tình.

Bùm!

Mọi ngưdcduơftol̀i còn chưdcdua kịp phản ưdcdúng lại là chuyêsufḷn gì, thâevtjn hình hăkmjf́n đvgtnã biêsufĺn mâevtj́t, xuâevtj́t hiêsufḷn ơftol̉ bêsufln cạnh ngưdcduơftol̀i nam tưdcdủ dị tôftgṿc kia, tung ra môftgṿt chưdcduơftol̉ng sét đvgtnánh,

Trong lòng bàn tay, tràn đvgtnâevtj̀y hoa văkmjfn màu đvgtnâevtj́t thôftgv ráp, âevtj̉n chưdcdúa môftgṿt côftgṽ lưdcdục lưdcduơftoḷng năkmjf̣ng nêsufl̀ hùng hôftgv̀n.

Bùm

ftgṿt chưdcduơftol̉ng đvgtnánh tơftoĺi, nhưdcdu núi cao sụp đvgtnôftgv̉, khiêsufĺn bôftgv́n phía ảm đvgtnạm thâevtj́t săkmjf́c.


- Dưdcdùng tay

Thanh niêsufln măkmjf́t tím kinh hôftgv, ôftgv́ng tay áo vung lêsufln, môftgṿt côftgṽ ánh sáng màu tím vọt vêsufl̀ phía Dưdcduơftolng Phàm, côftgv́ găkmjf́ng viêsufḷn trơftoḷ nam tưdcdủ dị tôftgṿc.

- Dưdcduơftolng dưdcduơftoḷc sưdcdu hạ thủ lưdcduu tình.

Dạ Hạm cưdcduơftol̀i khôftgv̉ môftgṿt tiêsufĺng, bàn tay ngọc châevtj́m ra, giưdcdũa hưdcdu khôftgvng lóe ra quang mang bảy màu, hóa thành môftgṿt hưdcdu ảnh khôftgv̉ng tưdcduơftoĺc, đvgtnánh vêsufl̀ phía Dưdcduơftolng Phàm.

Đyzwoâevtjy chính là thủ đvgtnoạn linh khí hóa hình.

dcduơftolng Phàm đvgtnôftgv̀ng thơftol̀i côftgvng kích nam tưdcdủ dị tôftgṿc, năkmjf́m giưdcdũ toàn bôftgṿ xung quanh, khẽ lôftgṿ dị săkmjf́c.

kmjf́t thâevtj́y môftgṿt chưdcduơftol̉ng âevtj̉n chưdcdúa sưdcdúc bùng nôftgv̉ khủng khiêsufĺp đvgtnánh tói trưdcduơftoĺc măkmjf́t, nam tưdcdủ dị tôftgṿc kinh hôftgvftgṿt tiêsufĺng, miêsufl̃n cưdcduơftol̃ng nhâevtj́c tay, trong khoảng khăkmjf́c chơftoĺp nhoáng ngăkmjfn cản môftgṿt chưdcduơftol̉ng của Dưdcduơftolng Phàm.

Bùmrăkmjfng răkmjf́c!

Tiêsufĺng đvgtnôftgṿng kia. giôftgv́ng nhưdcdu tiêsufĺng gâevtj̣y trúc vơftol̃ vụn.

evtj́y ngưdcduơftol̀i xem trâevtj̣n chiêsufĺn gâevtj̀n đvgtnó, măkmjf́t trơftoḷn to nhìn cánh tay nam tưdcdủ dị tôftgṿc, trong khoảng khăkmjf́c nôftgv̉ tung, nhưdcdu cánh hoa bung ra, môftgṿt mảnh đvgtnỏ tưdcduơftoli.

- Ạ

kmjf́n kêsuflu thảm môftgṿt tiêsufĺng, toàn cánh tay nháy măkmjf́t phêsufĺ bỏ, thâevtjn hình theo lưdcdục đvgtnánh kia bay vọt ra ngoài.

Vào lúc này, quang mang màu tím do thanh niêsufln măkmjf́t tím chém ra,còn có hưdcdu ảnh khôftgv̉ng tưdcduơftoĺc của Dạ Hạm, gâevtj̀n nhưdcdu chỉ sau khoảng khăkmjf́c đvgtnánh trúng thâevtjn thêsufl̉ Dưdcduơftolng Phàm.


dcduơftolng Phàm sưdcdùng sưdcdũng tại chôftgṽ, khôftgvng chút kinh sơftoḷ. Quâevtj̀ng sáng vàng nhạt toàn thâevtjn đvgtnâevtj̣p dơftol̀n, bâevtj́t luâevtj̣n là quang mang màu tím, hay là hưdcdu ảnh khôftgv̉ng tưdcduơftoĺc, sau khi đvgtnánh trúng thâevtjn thêsufl̉ hăkmjf́n, gâevtj̀n nhưdcdu chỉ tạo ra môftgṿt tia rung đvgtnôftgṿng.

Hai đvgtnại Nguyêsufln Anh côftgvng kích, ngay cả phòng ngưdcdụ của hăkmjf́n cũng khôftgvng phá đvgtnưdcduơftoḷc.

Đyzwosufl̀u này làm cho thanh niêsufln măkmjf́t tím cùng Dạ Hạm khôftgvng khỏi kinh hãi.

Trưdcduơftoĺc kia chưdcdua giao thủ, bọn họ còn có chút hoài nghi sưdcdụ tích đvgtnã tưdcdùng là truyêsufl̀n thuyêsufĺt kia.

Có mạnh mâevtj́y đvgtni nưdcdũa, chăkmjf̉ng qua chỉ là tu sĩ Nguyêsufln Anh sơftol kỳ trung kỳ. Dù là chém giêsufĺt Nguyêsufln Anh đvgtnại tu sĩ, quá nưdcdủa cũng có thành phâevtj̀n may măkmjf́n.

Thêsufĺ nhưdcdung, sau khi châevtjn chính giao thủ, bọn họ mơftoĺi rõ ràng khăkmjf́c sâevtju. Nam tưdcdủ trong truyêsufl̀n thuyêsufĺt năkmjfm mưdcduơftoli năkmjfm trưdcduơftoĺc, đvgtnáng sơftoḷ cơftol̃ nào.

Suôftgv́t năkmjfm mưdcduơftoli năkmjfm, hăkmjf́n chưdcdua tưdcdùng lôftgṿ diêsufḷn, đvgtna sôftgv́ ngưdcduơftol̀i gâevtj̀n nhưdcdu đvgtnã quêsufln mâevtj́t hăkmjf́n.

Còn hôftgvm nay, sau khi xuâevtj́t quan lâevtj̀n đvgtnâevtj̀u tiêsufln ra tay, Dưdcduơftolng Phàm bày ra lưdcdục phòng ngưdcdụ cưdcduơftol̀ng đvgtnại, làm cho bọn họ môftgṿt trâevtj̣n vôftgvdcdục.

Bùm bùm bùm -

dcduơftolng Phàm cách khôftgvng đvgtnánh ra mâevtj́y chưdcduơftol̉ng, quang mang vàng đvgtnâevtj́t thôftgv ráp trong bàn tay đvgtnả thưdcduơftolng ngưdcduơftol̀i giưdcdũa hưdcdu khôftgvng.

Bùm

Chưdcduơftol̉ng thưdcdú nhâevtj́t, dêsufl̃ đvgtnàng đvgtnánh nát vòng phòng ngưdcdụ của nam tưdcdủ dị tôftgṿc.

Bùm

Chưdcduơftol̉ng thưdcdú hai, thâevtjn thêsufl̉ chia năkmjfm xẻ bôftgv́n, ngũ tạng lục phủ hóa thành phâevtj́n bụi.

Vù -

Ngay chưdcduơftol̉ng thưdcdú ba, môftgṿt Nguyêsufln Anh nhỏ bay ra.

Thêsufĺ nhưdcdung, Nguyêsufln Anh này vưdcdùa bay ra đvgtnưdcduơftoḷc, chưdcduơftol̉ng thưdcdú ba vưdcdùa lúc đvgtnánh tơftoĺi.

Bùm

Nguyêsufln Anh nhỏ lâevtj̣p tưdcdúc nát bâevtj́y, lưdcdục lưdcduơftoḷng cưdcduơftol̀ng đvgtnại nháy măkmjf́t bùng nôftgv̉ tràn ra.

Tuy răkmjf̀ng khôftgvng phải tưdcdụ đvgtnôftgṿng tưdcdụ bạo, nhưdcdung Nguyêsufln Anh này khi tan biêsufĺn bùng phát ra thưdcdục lưdcdục vâevtj̃n râevtj́t đvgtnáng sơftoḷ.

May là lúc này ơftol̉ trong tưdcdủu quán chỉ có mâevtj́y đvgtnại Nguyêsufln Anh, các tu sĩ còn lại đvgtnã bị đvgtnftgv̉i ra xa, đvgtnưdcdúng ơftol̉ ngoài xem trâevtj̣n chiêsufĺn.

Trong nháy măkmjf́t Nguyêsufln Anh bùng nôftgv̉, đvgtnưdcdúng mũi chịu sào trưdcduơftoĺc tiêsufln chính là Dưdcduơftolng Phàm.

Thâevtjn hình hăkmjf́n chơftoḷt lóe, sau đvgtnó rơftol̀i xa bôftgv́n năkmjfm trưdcduơftoḷng, uy lưdcdục vụ nôftgv̉ lan ra băkmjf́n trúng ngưdcduơftol̀i hăkmjf́n, chỉ tạo nêsufln môftgṿt tia rung đvgtnôftgṿng.

Khôftgvng chút tôftgv̉n thưdcduơftolng.

Xem nhưdcdu thêsufĺ, dù là đvgtnưdcdúng chịu vụ nôftgv̉ này, cũng sẽ khôftgvng bị trọng thưdcduơftolng.

Chém giêsufĺt nam tưdcdủ dị tôftgṿc, toàn bôftgṿ quá trình chỉ dùng thơftol̀i gian bôftgv́n năkmjfm hơftoli thơftol̉.


Có thêsufl̉ ngưdcduơftol̀i bêsufln ngoài sẽ hỏi, lẽ nào hai đvgtnại Nguyêsufln Anh dị tôftgṿc ăkmjfn ngôftgv̀i khôftgvng hay sao?

Đyzwoáp án: đvgtnúng vâevtj̣y.

Trong thơftol̀i gian bôftgv́n năkmjfm hơftoli thơftol̉ này, côftgvng kích do bọn họ phát đvgtnôftgṿng đvgtnôftgv́i vơftoĺi Dưdcduơftolng Phàm, lại khôftgvng gâevtjy ra môftgṿt chút tác dụng nào.

ftgvng kích của bọn họ đvgtnánh lêsufln trêsufln ngưdcduơftol̀i Dưdcduơftolng Phàm, khôftgvng khác gì gãi ngưdcdúa.

Châevtjn đvgtnạp măkmjf̣t đvgtnâevtj́t; lưdcdục phòng ngưdcdụ của Dưdcduơftolng Phàm phải tăkmjfng cưdcduơftol̀ng gâevtj́p đvgtnôftgvi bình thưdcduơftol̀ng, hơftoln nưdcdũa lưdcdục lưdcduơftoḷng cuôftgv̀n cuôftgṿn khôftgvng ngưdcdùng.

dcduơftoĺi tình huôftgv́ng nhưdcduevtj̣y, dù là năkmjfm ba tu sĩ Nguyêsufln Anh bình thưdcduơftol̀ng vâevtjy côftgvng, hăkmjf́n cũng có thêsufl̉ ung dung ưdcdúng phó.

dcdù Diêsufl̃n Căkmjfn sơftol kỳ thăkmjfng câevtj́p tơftoĺi cảnh giơftoĺi trung kỳ, thưdcdục lưdcdục của hăkmjf́n tăkmjfng lêsufln khôftgvng chỉ có môftgṿt chút nhỏ.

Vì vâevtj̣y, thanh niêsufln măkmjf́t tím cùng Dạ Hạm chỉ có thêsufl̉ trơftolkmjf́t nhìn Dưdcduơftolng Phàm chém giêsufĺt nam tưdcdủ dị tôftgṿc, lại hoàn toàn khôftgvng còn cách nào.

Tình cảnh nhưdcduevtj̣y, so sánh vơftoĺi Dưdcduơftolng Phàm chém giêsufĺt Tưdcdủ Tâevtjm Châevtjn Nhâevtjn năkmjfm đvgtnó, tưdcduơftolng tưdcdụ cơftol̃ nào?

Bọn họ khôftgvng phải khôftgvng có bí kỹ sát thủ, nhưdcdung ơftol̉ trong khôftgvng gian nhỏ hẹp này, Dưdcduơftolng Phàm lại chiêsufĺn đvgtnâevtj́u câevtj̣n thâevtjn vơftoĺi nam tưdcdủ dị tôftgṿc, sẽ dêsufl̃ ngôftgṿ thưdcduơftolng tơftoĺi ngưdcduơftol̀i môftgṿt nhà.

Sau khi Dưdcduơftolng Phàm chém giêsufĺt nam tưdcdủ dị tôftgṿc, thanh niêsufln măkmjf́t tím cùng Dạ Hạm chỉ cảm thâevtj́y môftgṿt làn khí lạnh chạy khăkmjf́p toàn thâevtjn.

Đyzwoôftgv́i phưdcduơftolng có thưdcdục lưdcdục chém giêsufĺt nam tưdcdủ dị tôftgṿc, nhưdcduevtj̣y sơftoḷ răkmjf̀ng cũng có thêsufl̉ tạo ra thưdcduơftolng hại chí mạng vơftoĺi bọn họ.

kmjf̣c dù bọn họ tưdcdụ nhâevtj̣n thưdcdục lưdcdục mạnh hơftoln nam tưdcdủ dị tôftgṿc khôftgvng ít, nhưdcdung còn khôftgvng tưdcdụ tin tơftoĺi mưdcdúc có thêsufl̉ toàn thâevtjn trơftol̉ ra dưdcduơftoĺi Dưdcduơftolng Phàm truy sát.


dcdù tình huôftgv́ng Dưdcduơftolng Phàm ra tay, măkmjf̣c dù hăkmjf́n khôftgvng tu luyêsufḷn tơftoĺi cảnh giơftoĺi hâevtj̣u kỳ, nhưdcdung thưdcdục lưdcdục tuyêsufḷt đvgtnôftgv́i khôftgvng thêsufl̉ kém hơftoln Nguyêsufln Anh đvgtnại tu sĩ.

- Ngưdcduơftoli khôftgvng sơftoḷ man di cưdcdủu tôftgṿc ta trả thù hay sao?

Thanh niêsufln măkmjf́t tím lạnh lùng nhìn chm chăkmjfm Dưdcduơftolng Phàm, trêsufln ngưdcduơftol̀i hiêsufḷn lêsufln môftgṿt côftgṽ uy áp vưdcduơftolng giả, ánh măkmjf́t màu tím kia lại mang tơftoĺi cho hăkmjf́n môftgṿt cảm giác uy hiêsufĺp.

dcduơftolng Phàm khẽ híp hai măkmjf́t, quan sát môftgṿt chút, cảm giác thanh niêsufln măkmjf́t tím hay là Dạ Hạm này đvgtnêsufl̀u khôftgvng đvgtnơftoln giản.

- Lại là uy hiêsufĺp?

kmjf́c măkmjf̣t Dưdcduơftolng Phàm dâevtj̀n dâevtj̀n lạnh nhạt:

- Ơvkqz̉ nơftoli Băkmjf́c Tâevtj̀n này, khôftgvng có bâevtj́t kỳ kẻ nào có thêsufl̉ uy hiêsufĺp ta. dù là Hăkmjf́c Phong Ma Hoàng Thánh tôftgṿc ngưdcduơftoli đvgtních thâevtjn tơftoĺi. Dưdcduơftolng môftgṽ cũng khôftgvng sơftoḷ.

- Hơftoln nưdcdũaDưdcduơftolng môftgṽ ghét nhâevtj́t, chính là bị ngưdcduơftol̀i khác uy hiêsufĺp ta. Cho nêsuflnngưdcduơftoli cũng phải trả môftgṿt cái giá.

dcduơftolng Phàm dưdcdút lơftol̀i, thâevtjn hình lại chơftoḷt lóe lêsufln, biêsufĺn mâevtj́t giưdcdũa hưdcdu khôftgvng, xuâevtj́t hiêsufḷn ơftol̉ bêsufln cạnh ngưdcduơftol̀i thanh niêsufln măkmjf́t tím.

Thanh niêsufln măkmjf́t tím phản ưdcdúng lại cưdcdục nhanh, giôftgv́ng nhưdcdu đvgtnã sơftoĺm có dưdcdụ liêsufḷu, thâevtjn hình nháy măkmjf́t lóe ra khỏi tưdcdủu quán.

- Lui.

Thanh niêsufln măkmjf́t tím cùng Dạ Hạm liêsufĺc nhau, hai ngưdcduơftol̀i hóa thành hai tàn ảnh bỏ chạy ra ngoài Vụ Liêsufl̃u trâevtj́n.

Bọn họ râevtj́t giảo hoạt, khôftgvng lâevtj̣p tưdcdúc bay lêsufln khôftgvng trung, mà lâevtj̃n vào dòng ngưdcduơftol̀i dày đvgtnăkmjf̣c trong trâevtj́n.

evtj̃n lôftgṿn vơftoĺi nhâevtjn loại cùng tu sĩ câevtj́p thâevtj́p, Dưdcduơftolng Phàm muôftgv́n ra tay, khăkmjf̉ng đvgtnịnh sẽ bâevtj̣n tâevtjm.

Chỉ là Dưdcduơftolng Phàm cưdcduơftol̀i trào phúng quanh ngưdcduơftol̀i bọc môftgṿt tâevtj̀ng ánh sáng vàng nhạt, thoáng cái dung nhâevtj̣p vào măkmjf̣t đvgtnâevtj́t, biêsufĺn mâevtj́t khôftgvng thâevtj́y.

Thanh niêsufln măkmjf́t tím cùng Dạ Hạm vưdcdùa thâevtj́y đvgtnôftgṿng tác này, săkmjf́c măkmjf̣t liêsufl̀n biêsufĺn đvgtnôftgv̉i.

Khi bọn họ phản ưdcdúng lại, môftgṿt cánh tay vưdcduơftoln ra tưdcdù tâevtj̀ng đvgtnâevtj́t, chụp vào châevtjn thanh niêsufln măkmjf́t tím.

- Câevtj̉n thâevtj̣n!

Trong ánh măkmjf́t phưdcduơftoḷng Dạ Hạm hiêsufḷn môftgṿt tia lo lăkmjf́ng, môftgṿt cưdcduơftoĺc đvgtná vào cánh tay phủ ánh sáng vàng nhạt, khiêsufĺn nó tiêsufĺn lêsufln khẽ ngưdcdùng lại

Thanh niêsufln măkmjf́t tím bị dọa toát môftgv̀ hôftgvi lạnh, vôftgṿi vàng phóng đvgtni, thoát khỏi phạm vi cánh tay kia côftgvng kích.

- Ha ha, phản ưdcdúng khôftgvng têsufḷ.

dcduơftoĺi tâevtj̀ng đvgtnâevtj́t, truyêsufl̀n ra tiêsufĺng nói của Dưdcduơftolng Phàm, dưdcduơftol̀ng nhưdcdu tán thưdcduơftol̉ng Dạ Hạm phản ưdcdúng nhanh nhạy.

- Chăkmjf̉ng qua

ftgṽng nhiêsufln, cánh tay kia truyêsufl̀n ra môftgṿt lưdcdục hút, băkmjf́t lâevtj́y châevtjn Dạ Hạm:

- Côftgv giúp hăkmjf́n, bản thâevtjn lại khôftgvng đvgtni đvgtnưdcduơftoḷc.

Dạ Hạm kiêsufl̀u dung trăkmjf́ng bêsufḷch, kinh hôftgvftgṿt tiêsufĺng, côftgv́ sưdcdúc muôftgv́n thoát khỏi bàn tay kia.

Thêsufĺ nhưdcdung, lưdcdục lưdcduơftoḷng của nàng làm sao có thêsufl̉ chôftgv́ng lại Dưdcduơftolng Phàm?

Hai côftgṽ lưdcdục lưdcduơftoḷng kéo đvgtnâevtj̉y, lâevtj̣p tưdcdúc châevtj́n vơftol̃ chiêsufĺc giày thêsuflu cùng nưdcdủa đvgtnoạn ôftgv́ng quâevtj́n, lôftgṿ ra bàn châevtjn trăkmjf́ng nõn linh lung, còn có nưdcdủa phâevtj̀n đvgtnùi ngọc mưdcduơftoḷt mà giưdcdũa khôftgvng khí

Dị biêsufĺn nhưdcdu thêsufĺ. là cho Dạ Hạm dung nhan trăkmjf́ng bêsufḷch lại thêsuflm môftgṿt phiêsufĺn mâevtjy hôftgv̀ng, ánh măkmjf́t sáng lôftgṿ môftgṿt mảnh xâevtj́u hôftgv̉ khuâevtj́t nhục.

Càng làm cho nàng xâevtj́u hôftgv̉ giâevtj̣n dưdcdũ, bàn tay kia còn đvgtnang khẽ vuôftgv́t bàn châevtjn ngọc tuyêsufĺt trăkmjf́ng mịn màng của nàng.

Có thêsufl̉, chỉ là đvgtnôftgṿng tác vôftgv thưdcdúc

Thêsufĺ nhưdcdung, nhưdcdu thêsufĺ cũng đvgtnã làm cho Dạ Hạm tuyêsufḷt mỹ thánh khiêsufĺt càng thêsuflm nhục nhã khó coi, nôftgv̉i giâevtj̣n gâevtj́p gáp, nhưdcdung làm thêsufĺ nào cũng khôftgvng thoát ra đvgtnưdcduơftoḷc.

Ngâevtj̃m lại mình có thâevtjn phâevtj̣n cao quý ơftol̉ Thánh tôftgṿc, lại bị ngưdcduơftol̀i này khinh bạc nhưdcdu thêsufĺ. Nêsufĺu truyêsufl̀n ra, nàng nào còn còn có măkmjf̣t mũi sôftgv́ng đvgtnưdcduơftoḷc?

- Dưdcdùng tay.

Thanh niêsufln măkmjf́t tím kia hét lơftoĺn môftgṿt tiêsufĺng, lại khôftgvng bỏ rơftoli Dạ Hạm chạy trôftgv́n môftgṿt mình.

ftgṽng nhiêsufln trong ánh măkmjf́t tím của hăkmjf́n châevtj́n đvgtnôftgṿng tưdcdủ quang, phóng ra môftgṿt đvgtnoàn ánh sáng màu tím trong suôftgv́t.

Thâevtjn thêsufl̉ Dưdcduơftolng Phàm dung nhâevtj̣p đvgtnại đvgtnịa đvgtnôftgṿt nhiêsufln cưdcdúng đvgtnơftol̀, linh hôftgv̀n nhưdcdu bị đvgtnả kích năkmjf̣ng nêsufl̀.

Tuy răkmjf̀ng nhưdcdu thêsufĺ khôftgvng tôftgv̉n thưdcduơftolng tơftoĺi hăkmjf́n, nhưdcdung cũng làm Dưdcduơftolng Phàm côftgvng kích dưdcdùng môftgṿt chút, bàn châevtjn tuyêsufĺt trăkmjf́ng của Dạ Hạm cũng thoát khỏi ma trảo của hăkmjf́n.

- Chủ nhâevtjn, ta tơftoĺi giúp ngài.

Đyzwoúng vào lúc này, tưdcdù trong đvgtnám ngưdcduơftol̀i truyêsufl̀n ra môftgṿt giọng nói tục tăkmjf̀ng.

Xoạt vù

ftgṿt nam nhâevtjn cao lơftoĺn khôftgvi hôftgv hiêsufḷn thâevtjn, hai măkmjf́t chơftoḷt lóe đvgtnsufḷn quang u lam, giăkmjf̀ng co vơftoĺi ánh măkmjf́t thanh niêsufln măkmjf́t tím kia.

Thoáng cái, thâevtjn thêsufl̉ thanh niêsufln măkmjf́t tím châevtj́n đvgtnôftgṿng, săkmjf́c măkmjf̣t tái mét, phôftgv́c môftgṿt tiêsufĺng phun ra môftgṿt ngụm máu.

- Chạy mau!

Dạ Hạm cũng bâevtj́t châevtj́p vêsufĺt xanh trêsufln bàn châevtjn mơftolftgv̀ phát đvgtnau, càng khôftgvng côftgv́ nưdcdủa phâevtj̀n đvgtnùi ngọc trăkmjf́ng nõn lôftgṿ ra khôftgvng khí, kéo thanh niêsufln măkmjf́t tím chạy ra xa xa.

- Đyzwoưdcdùng mơftol toàn thâevtjn trơftol̉ ra.

dcduơftolng Phàm lâevtj̣p tưdcdúc vung tay, đvgtnoàn ánh sáng vàng đvgtnâevtj́t dưdcduơftoĺi châevtjn rung đvgtnôftgṿng, môftgṿt côftgṽ dao đvgtnôftgṿng nguy hiêsufl̉m quỷ dị truyêsufl̀n ra tưdcdù trêsufln ngưdcduơftol̀i hăkmjf́n.

Khoảng khăkmjf́c, thâevtjn thêsufl̉ thanh niêsufln măkmjf́t tím cưdcdúng đvgtnơftol̀, thâevtjn thêsufl̉ băkmjf́t đvgtnâevtj̀u cưdcdúng lại tưdcdùng chút.

kmjf́n côftgv́ hêsufĺt sưdcdúc chôftgv́ng lại, nhưdcdung linh hôftgv̀n vưdcdùa bị thưdcduơftolng, thưdcdục lưdcdục hao tôftgv̉n mâevtj́y phâevtj̀n cảm thâevtj́y có lòng lại kiêsufḷt sưdcdúc.

dcdú thêsufĺ, sau khi thâevtjn thêsufl̉ hăkmjf́n cưdcdúng lại, lâevtj̣p tưdcdúc liêsufl̀n hóa thành môftgṿt pho tưdcduơftoḷng đvgtná hình ngưdcduơftol̀i.

Dạ Hạm kinh hôftgvftgṿt tiêsufĺng, dung nhan tràn đvgtnâevtj̀y sơftoḷ hãi, toàn thâevtjn bùng lêsufln đvgtnoàn ánh sáng bảy màu, di chuyêsufl̉n pho thưdcduơftoḷng đvgtná hình ngưdcduơftol̀i đvgtni, tiêsufĺp đvgtnó hóa thành môftgṿt dải câevtj̀u vôftgv̀ng, thâevtjn ảnh chơftoḷt lóe liêsufl̀n biêsufĺn mâevtj́t, sau khoảnh khăkmjf́c đvgtnã xôftgvng vêsufl̀ phía châevtjn trơftol̀i.

- Chủ nhâevtjn, có câevtj̀n ta đvgtnftgv̉i theo bọn họ khôftgvng?

Trung niêsufln khôftgvi ngôftgv ơftol̉ bêsufln cạnh hỏi.

- Khôftgvng câevtj̀n.

dcduơftolng Phàm nâevtjng cánh tay vưdcdùa chôftgṿp lâevtj́y, đvgtnăkmjf̣t lêsufln mũi khẽ ngưdcdủi, vâevtj̃n còn có môftgṿt tia dưdcdudcduơftolng, khóe miêsufḷng khôftgvng khỏi khẽ nhêsufĺch lêsufln:

- Thâevtj̣t là cưdcdục phâevtj̉m, khôftgvng biêsufĺt nàng ơftol̉ Tâevtjy Nhạc Cưdcdủu Tôftgṿc có thâevtjn phâevtj̣n đvgtnăkmjf̣c thù gì.

Hiêsufḷn giơftol̀ hăkmjf́n ơftol̉ môftgṿt góc Băkmjf́c Tâevtj̀n, vưdcdùa xuâevtj́t quan, còn chưdcdua dưdcdụ đvgtnịnh triêsufḷt đvgtnêsufl̉ là đvgtnịch vơftoĺi man di cưdcdủu tôftgṿc.

Đyzwoôftgv́i vơftoĺi ba ngưdcduơftol̀i vưdcdùa rôftgv̀i quâevtj́y rôftgv́i,hăkmjf́n giêsufĺt môftgṿt ngưdcduơftol̀i lâevtj̣p uy, thuâevtj̣n tiêsufḷn lại trọng thưdcduơftolng môftgṿt ngưdcduơftol̀i, trưdcdùng phạt môftgṿt chút.

- Hăkmjf́c hăkmjf́c! Dưdcduơftolng lão đvgtnại, bêsufĺ quan năkmjfm mưdcduơftoli năkmjfm khôftgvng ra, thưdcdục lưdcdục của lão đvgtnại đvgtnã cưdcduơftol̀ng đvgtnại nhưdcdu thêsufĺ, hôftgvm nào chúng ta luâevtj̣n bàn.

ftgv̀ Phi xoa tay nói.

dcduơftolng Phàm rõ ràng Hôftgv̀ Phi đvgtnúng là hạng ngưdcduơftol̀i hiêsufĺu chiêsufĺn, càng là đvgtnôftgv́i thủ cưdcduơftol̀ng đvgtnại đvgtnôftgv́i thủ cưdcduơftol̀ng đvgtnại, càng có thêsufl̉ kích thích chiêsufĺn ý.

Dù là đvgtnôftgv́i thủ mạnh mẽ hơftoln hăkmjf́n râevtj́t nhiêsufl̀u, cũng khôftgvng dâevtj̣p tăkmjf́t đvgtnưdcduơftoḷc quyêsufĺt tâevtjm của hăkmjf́n.

- Đyzwoưdcduơftoḷc, chúng ta đvgtni.

dcduơftolng Phàm gâevtj̣t đvgtnâevtj̀u. liêsufl̀n dâevtj̃n Hôftgv̀ Phi bay vêsufl̀ phưdcduơftolng xa, hăkmjf́n đvgtnang muôftgv́n kiêsufl̉m nghiêsufḷm thưdcdục lưdcdục châevtjn chính của mình môftgṿt chút.

Bọn họ vưdcdùa mơftoĺi đvgtni, tu sĩ châevtj́p phép Vụ Liêsufl̃u trâevtj́n xuâevtj́t hiêsufḷn, thu dọn tàn cục hiêsufḷn trưdcduơftol̀ng.

Chủ nhâevtjn nhà tưdcdủu quán kia, thâevtj̣t muôftgv́n tưdcdụ sát:

- Tưdcdủu quán của ta

Thêsufĺ nhưdcdung ngay sau đvgtnó có tu sĩ phụ trách thu dọn hâevtj̣u quả, cho hăkmjf́n mâevtj́y chục khôftgv́i linh thạch:

- Chôftgṽ này đvgtnủ cho ngưdcduơftoli tu sưdcdủa tưdcdủu quán rôftgv̀i.

Ơvkqz̉ trong phạm vi Tiêsufln Thành, loại tiêsufl̀n có giá trị lưdcduu thôftgvng thâevtj̣t sưdcdụ chính là linh thạch.

Đyzwoưdcduơftolng nhiêsufln, vàng bạc châevtju báu cũng có thêsufl̉ sưdcdủ dụng ơftol̉ khu vưdcdục ngưdcduơftol̀i phàm trong Vụ Liêsufl̃u trâevtj́n này, dưdcdụa theo tỷ lêsufḷ quỳ đvgtnôftgv̉i linh thạch nhâevtj́t đvgtnịnh.

- Xuâevtj́t quan rôftgv̀iRôftgv́t cuôftgṿc ngài âevtj́y xuâevtj́t quan rôftgv̀i.

Lão giả râevtju bạc trưdcduơftoĺc đvgtnó run giọng nói. kích đvgtnôftgṿng khó hiêsufl̉u, trong ánh măkmjf́t nhưdcdu thâevtj́y đvgtnưdcduơftoḷc hy vọng:

- Chỉ có ngài âevtj́y, mơftoĺi có thêsufl̉ cưdcdúu lại đvgtnại cục Băkmjf́c Tâevtj̀n hôftgvm nay.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.