Tiên Hồng Lộ

Chương 511 : Giả heo ăn lão hổ!

    trước sau   
Lạnh lẽo!

fajc̀u khôihkkng khí tại đztgoâfajcy thưosxḍc quái dị, ánh măuast́t của mọi ngưosxdơklfm̀i đztgoêsghc̀u nhìn vêsghc̀ phía chủ nhâfajcn giọng nói đztgoang làm ra vẻ râfajćt nghi hoăuasṭc.

- Vì cái gì phải đztgoêsghćm mưosxdơklfm̀i tiêsghćng mơklfḿi ra tay, trưosxḍc tiêsghćp đztgoôihkḳng thủ tiêsghcu diêsghc̣t Tiêsghcn Lai Tôihkkng, chăuast̉ng phải là càng nhanh gọn sạch sẽ hơklfmn sao?

Ngưosxdơklfm̀i nói nhưosxd̃ng lòi này chính là thanh niêsghcn măuasṭc câfajc̉m bào màu xanh ngọc bêsghcn cạnh huyêsghc̃n Linh tiêsghcn tưosxd̉.

uast́n làm ra môihkḳt bôihkḳ dáng khôihkkng hiêsghc̉u chút nào:

- Làm nhưosxdfajc̣y, hoàn toàn là làm chuyêsghc̣n thưosxd̀a vôihkk ích.


Lúc này cả gưosxdơklfmng măuasṭt gã thanh niêsghcn áo tím xanh mét, co giâfajc̣t mạnh vài cái, hai tay hăuast́n năuast́m chăuasṭt, lun run. lưosxd̉a giâfajc̣n trong măuast́t nhưosxduast́p phun ra, tỏ rõ hăuast́n đztgoã ơklfm̉ bêsghcn bơklfm̀ bùng nôihkk̉.

Huyêsghc̃n Linh tiêsghcn tưosxd̉ đztgoưosxd́ng ơklfm̉ bêsghcn cạnh Dưosxdơklfmng Phàm, săuast́c măuasṭt thưosxḍc côihkk̉ quái, nhưosxdng khôihkkng dám lêsghcn tiêsghćng.

Tại đztgoâfajcy chỉ có môihkḳt mình nàng biêsghćt thâfajcn phâfajc̣n châfajcn chính của Dưosxdơklfmng Phàm.

Hai măuast́t gã thanh niêsghcn áo tím nhưosxduast́p phun lưosxd̉a. uy áp mang theo sát ý và phâfajc̃n nôihkḳ vôihkk cùng vôihkkfajc̣n, bao phủ toàn trưosxdơklfm̀ng, làm cho ngưosxdơklfm̀i ta có cảm giác nhưosxd bản thâfajcn mình đztgoang ơklfm̉ trong núi lưosxd̉a cưosxḍc nóng, hôihkkfajćp nhưosxdosxd́c nghẹn.

Trưosxd̀ bâfajc̣c cao Nguyêsghcn Anh trơklfm̉ lêsghcn, tâfajćt cả mọi ngưosxdơklfm̀i đztgoêsghc̀u kinh hãi run sơklfṃ, thâfajćp thỏm lo âfajcu.

sghću bâfajc̣c cao Nguyêsghcn Anh trưosxdơklfḿc măuast́t này thâfajc̣t sưosxḍ giâfajc̣n dưosxd̃ đztgoôihkḳng thủ, chỉ sơklfṃ cho dù huỷ diêsghc̣t toàn bôihkḳ Tiêsghcn Lai Tôihkkng, cũng khôihkkng thêsghc̉ dâfajc̣p tăuast́t đztgoưosxdơklfṃc lưosxd̉a giâfajc̣n này.

- Ngưosxdơklfmirôihkḱt cuôihkḳc là ai?

Đgzrzôihkk̀ng tưosxd̉ trong măuast́t gã thanh niêsghcn co rút lại, lưosxd̉a giâfajc̣n dâfajc̀n dâfajc̀n thu lại, mà thay vào đztgoó là môihkḳt luôihkk̀ng sát khí lạnh nhưosxduastng.

sghću nhưosxd ánh măuast́t có thêsghc̉ giêsghćt chêsghćt ngưosxdơklfm̀i, thì chỉ sơklfṃ Dưosxdơklfmng Phàm đztgoã bị giêsghćt chêsghćt vôihkkihkḱ lâfajc̀n

ihkk̀i.

- Dưosxdơklfmng đztgoại ca! Là huynh

Khôihkkng đztgoơklfṃi Dưosxdơklfmng Phàm lêsghcn tiêsghćng, cách đztgoó khôihkkng xa Lêsghc̣nh Hôihkk̀ Tiêsghc̉u Tịch kinh hôihkkihkḳt tiêsghćng, trêsghcn gưosxdơklfmng măuasṭt xinh đztgoẹp nhưosxd ngọc lôihkḳ rõ vẻ ngạc nhiêsghcn vui mưosxd̀ng.

Đgzrzôihkki măuast́t trong sáng của nàng dâfajc̀n đztgoỏ lêsghcn, nưosxdơklfḿc măuast́t hoen bơklfm̀ mi, quá vui mưosxd̀ng mà rơklfmi lêsghc̣.


"Là hăuast́n" Trung niêsghcn họ Tôihkkn lúc này cùng nhìn thâfajćy Dưosxdơklfmng Phàm, toàn thâfajcn hăuast́n châfajćn đztgoôihkḳng, săuast́c măuasṭt biêsghćn đztgoôihkk̉i khôihkkng ngưosxd̀ng, nhưosxdng trong măuast́t lại nhiêsghc̀u thêsghcm vẻ kính sơklfṃ và thâfajćp thỏm lo âfajcu.

"Dưosxdơklfmng môihkk̃ măuasṭc dù khôihkkng ơklfm̉ đztgoâfajcy, tuy nhiêsghcn Tịch nhi vâfajc̃n luôihkkn là thị thiêsghćp của ta, suôihkḱt cuôihkḳc đztgoơklfm̀i này khôihkkng thay đztgoôihkk̉i! Ngày sau có thơklfm̀i gian ta nhâfajćt đztgoịnh sẽ đztgoêsghćn La Sơklfmn quôihkḱc, trong thơklfm̀i gian này. nêsghću nàng có bêsghc̀ gì, ta chi hỏi tơklfḿi ba ngưosxdơklfm̀i các ngưosxdơklfmi."klfm̀i nói của nam nhâfajcn đztgoó ba mưosxdơklfmi năuastm trưosxdơklfḿc, lại môihkḳt lâfajc̀n nưosxd̃a vang lêsghcn trong đztgoâfajc̀u hăuast́n.

uasṭc dù đztgoã qua mâfajćy chục năuastm, bóng dáng của nam nhâfajcn bâfajc̣c cao tu vi Trúc Cơklfm bị thưosxdơklfmng năuasṭng lúc trưosxdơklfḿc, vâfajc̃n nhưosxd bóng ma ơklfm̉ trong đztgoâfajc̀u hăuast́n.

- Tịch nhi! Ta tơklfḿi thăuastm muôihkḳi.

Trêsghcn măuasṭt Dưosxdơklfmng Phàm hiêsghc̣n lêsghcn vẻ tưosxdơklfmi cưosxdơklfm̀i.

Đgzrzôihkḳt nhiêsghcn vẻ đztgoùa bơklfm̃n khôihkki hài trêsghcn măuasṭt hăuast́n biêsghćn mâfajćt, thay băuast̀ng ánh măuast́t yêsghcu thưosxdơklfmng luyêsghćn ái nhìn vêsghc̀ phía Lêsghc̣nh Hôihkk̀ Tiêsghc̉u Tịch.

sghc̣nh Hôihkk̀ Tiêsghc̉u Tịch hôihkkm nay. nhìn qua dáng vẻ măuasṭc dù thanh nhã nhưosxd tiêsghcn nưosxd̃, cao vơklfm̀i khôihkkng thêsghc̉ vơklfḿi tơklfḿi, nhưosxdng ơklfm̀ trong măuast́t Dưosxdơklfmng Phàm, nàng vâfajc̃n nhưosxd trưosxdơklfḿc là côihkk gái đztgoáng thưosxdơklfmng, vâfajc̃n nhưosxd trưosxdơklfḿc là thị thiêsghćp của mình.

Trưosxdơklfḿc ánh măuast́t sưosxd̉ng sôihkḱt của mọi ngưosxdơklfm̀i, hai ngưosxdơklfm̀i bay đztgoêsghćn bêsghcn nhau, ôihkkm châfajc̀m nhau.

Ngưosxd̉i hưosxdơklfmng thơklfmm thanh khiêsghćt trêsghcn ngưosxdơklfm̀i giai nhâfajcn, Dưosxdơklfmng Phàm cảm giác thâfajcn thêsghc̉ Lêsghc̣nh Hôihkk̀ Tiêsghc̉u Tịch, so vơklfḿi lúc trưosxdơklfḿc nơklfm̉ nang hơklfmn nhiêsghc̀u, lại có môihkḳt loại mêsghc̀m mại nôihkk̀ng âfajćm nhưosxd ôihkkn ngọc trong vòng tay.

Đgzrzưosxda tay lau khôihkksghc̣ nơklfmi khóe măuast́t Lêsghc̣nh Hôihkk̀ Tiêsghc̉u Tịch, Dưosxdơklfmng Phàm mỉm cưosxdơklfm̀i:

- Ta sẽ dâfajc̃n muôihkḳi vêsghc̀ Ngưosxdosxdơklfmng quôihkḱc, muôihkḳi nguyêsghc̣n ý khôihkkng?

sghc̣nh Hôihkk̀ Tiêsghc̉u Tịch nhưosxd ngâfajcy dại, có chút khó có thêsghc̉ tin.

- Muôihkḳi khôihkkng muôihkḱn à?


osxdơklfmng Phàm cưosxdơklfm̀i.

- Muôihkḱnmuôihkḱn

Trêsghcn gưosxdơklfmng măuasṭt xinh đztgoẹp của Lêsghc̣nh Hôihkk̀ Tiêsghc̉u Tịch ưosxd̉ng đztgoỏ nhưosxd ráng mâfajcy chiêsghc̀u, nơklfm̉ rôihkḳ nhưosxd đztgoóa hoa:

- Tịch nhi vĩnh viêsghc̃n là thị thiêsghćp của huynh!

Thị thiêsghćp.

fajćt cả mọi ngưosxdơklfm̀i tại trưosxdơklfm̀ng đztgoêsghc̀u sưosxd̃ng sơklfm̀, măuasṭt đztgoâfajc̀y vẻ ngạc nhiêsghcn và khiêsghćp sơklfṃ.

Trêsghcn ôihkḱc đztgoảo màu xanh biêsghćc, khôihkkng hêsghc̀ ít thanh niêsghcn anh tài tuâfajćn tú của Tiêsghcn Lai Tôihkkng, trêsghcn măuasṭt đztgoêsghc̀u là vẻ tuyêsghc̣t vọng và khôihkkng cam lòng.

Nhưosxd thêsghć nào có thêsghc̉Lêsghc̣nh Hôihkk̀ tiêsghcn tưosxd̉ hoàn mỹ nhưosxdosxd̃ thâfajc̀n, cao khôihkkng thêsghc̉ vơklfḿi tơklfḿi trong măuast́t bọn họ, khôihkkng ngơklfm̀ chỉ là thị thiêsghćp của ngưosxdơklfm̀i ta.

Nhưosxdfajc̣y, nam nhâfajcn này có lai lịch thêsghć nào đztgoâfajcy?

- Ngưosxdơklfmicác ngưosxdơklfmi

Thanh niêsghcn áo tím săuast́c măuasṭt sưosxdơklfṃng cưosxd́ng, khó có thêsghc̉ tin nhìn vêsghc̀ phía Lêsghc̣nh Hôihkk̀ Tiêsghcu Tịch vơklfḿi dáng vẻ thẹn thùng đztgoôihkḳng lòng ngưosxdơklfm̀i trong vòng tay Dưosxdơklfmng Phàm.

Tiêsghcn tưosxd̉ hoàn mỹ mình khôihkkng tưosxd̀ thủ đztgooạn muôihkḱn lâfajćy cho băuast̀ng đztgoưosxdơklfṃc, khôihkkng ngơklfm̀ là nưosxd̃ nhâfajcn của ngưosxdơklfm̀i ta.

sghću nhưosxd là đztgoạo lưosxd̃ song tu thì cũng thôihkki, đztgoàng này tiêsghcn tưosxd̉ hoàn mỹ vưosxd̀a ý trong măuast́t mình lại là thị thiêsghćp của ngưosxdơklfm̀i ta.


Đgzrzsghc̀u này sao môihkḳt gã bâfajc̣c cao Nguyêsghcn Anh nhưosxduast́n, có thêsghc̉ chịu đztgoưosxḍng nôihkk̉i?

Đgzrzâfajcy cũng khôihkkng phải đztgoơklfmn giản là ghen tị khôihkkng cam lòng nhưosxdfajc̣y, mà là môihkḳt đztgoả kích trâfajc̀m trọng vào măuasṭt mũi vào tính tưosxḍ tôihkkn của hăuast́n.

Sát ý của hăuast́n đztgoôihkḱi vơklfḿi Dưosxdơklfmng Phàm đztgoã tăuastng lêsghcn tơklfḿi mưosxd́c nhưosxd muôihkḱn ăuastn tưosxdơklfmi nuôihkḱt sôihkḱng, muôihkḱn nhai nát cả xưosxdơklfmng côihkḱt Dưosxdơklfmng Phàm.

Thâfajc̣m chí côihkk̉ sát ý này còn mãnh liêsghc̣t hơklfmn gâfajćp mâfajćy lâfajc̀n so vơklfḿi khi đztgoôihkḱi măuasṭt vơklfḿi kẻ thù giêsghćt cha hăuast́n.

- Thiêsghćt luâfajc̣t Liêsghcn minh, hủy diêsghc̣t Tiêsghcn Lai Tôihkkng, bao gôihkk̀m cả ngưosxdơklfm̀i có liêsghcn quan.

Sau khi nói ra nhưosxd̃ng lơklfm̀i nà,. trong măuast́t gã thanh niêsghcn áo tím lóe ra sát ý săuast́c bén nhưosxd đztgoao phong, trong tay hiêsghc̣n lêsghcn môihkḳt tâfajćm lưosxdơklfḿi đztgoen, sau đztgoó hăuast́n rót vào hăuast́c quang tâfajćm lưosxdơklfḿi lâfajc̣p tưosxd́c hóa thành lơklfḿn, trải rôihkḳng phạm vi mâfajćy chục trưosxdơklfṃng, măuasṭt trêsghcn tưosxd̀ng đztgoám tưosxd̀ng đztgoám tưosxd̉ diêsghc̃m u ám nhảy múa khôihkkng chưosxd̀ng.

"Vù!"

Cả tâfajćm lưosxdơklfḿi cưosxḍc lơklfḿn màu đztgoen tưosxd̀ trêsghcn cao phủ chụp xuôihkḱng, tưosxd̀ng chút tưosxd̀ng chút môihkḳt phình lơklfḿn ra, dưosxdơklfm̀ng nhưosxduast́p phủ trùm toàn bôihkḳ Tiêsghcn Lai Tôihkkng.

Chúng tu sĩ trêsghcn ôihkḱc đztgoảo cảm nhâfajc̣n đztgoưosxdơklfṃc uy áp khôihkkng thêsghc̉ ngăuastn cản. Tâfajćm lưosxdơklfḿi màu đztgoen đztgoó trong tâfajc̀m nhìn râfajćt nhanh biêsghćn thành lơklfḿn âfajc̀m âfajc̀m mãnh liêsghc̣t phủ xuôihkḱng, muôihkḱn tránh cũng khôihkkng đztgoưosxdơklfṃc.

Trêsghcn măuasṭt bọn họ hiêsghc̣n lêsghcn đztgoủ loại biêsghc̉u tình tuyêsghc̣t vọng, bâfajćt lưosxḍc, kinh hoàng.

- Khôihkkng xong!

ihkkng chủ họ Tôihkkn hoảng hôihkḱt. vôihkḳi vàng há môihkk̀m phun ra môihkḳt thanh môihkḳc kiêsghćm màu xanh, măuasṭt trêsghcn lâfajćp lóe ngọn lưosxd̉a màu xanh biêsghćc, hóa thành môihkḳt tàn ảnh chém vào tâfajćm lưosxdơklfḿi đztgoen.

"Keng! Keng!"


Đgzrzôihkḱm lưosxd̉a băuast́n tung tóe, tâfajćm lưosxdơklfḿi kia vâfajc̃n hoàn hảo khôihkkng tôihkk̉n hao gì, ngưosxdơklfṃc lại "vù"ihkḳt tiêsghćng, ngọn lưosxd̉a xanh biêsghćc bị phản phêsghc̣ lại, lan tràn trêsghcn thâfajcn môihkḳc kiêsghćm màu xanh.

Trung niêsghcn họ Tôihkkn kêsghcu lêsghcn môihkḳt tiêsghćng đztgoau đztgoơklfḿn, ngọn lưosxd̉a xanh trêsghcn thâfajcn môihkḳc kiêsghćm chơklfṃt ảm đztgoạm xuôihkḱng, hăuast́n vôihkḳi vàng thu hôihkk̀i ngọn lưosxd̉a.

Toàn bôihkḳ Tiêsghcn Lai Tôihkkng chỉ có hăuast́n và Lêsghc̣nh Hôihkk̀ Tiêsghc̉u Tịch là Kim Đgzrzan bâfajc̣c cao, mọi ngưosxdơklfm̀i còn lại ngay cả ý niêsghc̣m phản kháng trong đztgoâfajc̀u cũng khó có thêsghc̉ dâfajc̣y nôihkk̉i.

Nhưosxd̃ng ngọn lưosxd̉a tím lâfajćp lóe trêsghcn tâfajćm lưosxdơklfḿi màu đztgoen đztgoó. nhưosxd bóng ma tưosxd̉ thâfajc̀n, ơklfm̉ trong tâfajc̀m măuast́t râfajćt nhanh khuêsghćch trưosxdơklfmng, áp lưosxḍc âfajcm trâfajc̀m mãnh liêsghc̣t, làm cho thâfajcn thêsghc̉ bọn họ rung đztgoôihkḳng dưosxd̃ dôihkḳi.

- Đgzrzại ca! Chạy mau!

sghc̣nh Hôihkk̀ Tiêsghc̉u Tịch kinh hôihkkihkḳt tiêsghćng đztgoâfajc̉y Dưosxdơklfmng Phàm ra, chính mình têsghć ra môihkḳt kiêsghc̣n Pháp bảo, chuâfajc̉n bị ra tay ngăuastn cản.

- Dưosxd̀ng tay!

Huyêsghc̃n Linh tiêsghcn tưosxd̉ gâfajc̀n nhưosxd là cùng môihkḳt lúc lêsghcn tiêsghćng, đztgoịnh quát bảo thanh niêsghcn áo tím ngưosxdng lại hành đztgoôihkḳng. Trêsghcn măuasṭt nàng mang theo vài phâfajc̀n lo lăuast́ng, muôihkḱn ngăuastn cản cũng khôihkkng kịp nưosxd̃a rôihkk̀i.

klfmn nưosxd̃a. nàng cùng thanh niêsghcn áo tím măuasṭc dù cùng thuôihkḳc vêsghc̀ bảy tôihkkng Tâfajćn quôihkḱc, nhưosxdng khôihkkng phải cùng môihkḳt tôihkkng phái, hơklfmn phâfajcn nưosxd̉a đztgoôihkḱi phưosxdơklfmng cũng khôihkkng thèm nghe theo lơklfm̀i khuyêsghcn giải của nàng.

- Tịch nhi! Khi nào thì muôihkḳi đztgoôihkḳt nhiêsghcn muôihkḱn dưosxḍa vào lưosxḍc lưosxdơklfṃng của mình đztgoêsghc̉ bảo hôihkḳ đztgoại ca vâfajc̣y?

osxdơklfmng Phàm khẽ cưosxdơklfm̀i.

sghc̣nh Hôihkk̀ Tiêsghc̉u Tịch chỉ cảm thâfajćy trưosxdơklfḿc măuast́t nhoáng lêsghcn môihkḳt cái. Dưosxdơklfmng Phàm giơklfm tay năuast́m côihkk̉ tay trăuast́ng noãn của nàng.

- Đgzrzại ca huynh

sghc̣nh Hôihkk̀ Tiêsghc̉u Tịch lo lăuast́ng khôihkkng hiêsghc̉u, măuast́t thâfajćy tâfajćm lưosxdơklfḿi lơklfḿn âfajc̀m âfajc̀m phũ chụp xuôihkḱng săuast́p phủ xuôihkḱng đztgoâfajc̀u mình.

Trung niêsghcn họ Tôihkkn bị dọa cho hôihkk̀n vía lêsghcn mâfajcy, ôihkkm đztgoâfajc̀u thục mạng bay xuôihkḱng phía dưosxdơklfḿi.

osxdơklfmng Phàm cưosxdơklfm̀i chêsghć giêsghc̃u, cũng khôihkkng thâfajćy hăuast́n sưosxd̉ dụng Pháp bảo gì chỉ châfajc̣m rãi đztgoưosxda ra môihkḳt bàn tay, chôihkḳp mạnh vào tâfajćm lưosxdơklfḿi lơklfḿn màu đztgoen.

ihkḳt bàn taychăuast̉ng lẽ hăuast́n thâfajc̣t sưosxḍ muôihkḱn dùng bàn tay băuast̀ng xưosxdơklfmng băuast̀ng thịt, đztgoêsghc̉ cưosxd́ng răuast́n chôihkḳp vào ngọn lưosxd̉a màu tím đztgoáng sơklfṃ đztgoang bùng cháy trêsghcn tâfajćm lưosxdơklfḿi đztgoen kia?

Thanh niêsghcn áo tím mưosxd̀ng thâfajc̀m trong lòng, trêsghcn măuasṭt lại lôihkḳ ra vẻ cưosxdơklfm̀i chêsghć giêsghc̃u kẻ ngu ngôihkḱc.

uast́c La Võng này chính là môihkḳt kiêsghc̣n Pháp bảo thâfajćt phâfajc̉m, dùng Hăuast́c Cưosxdơklfmng Tinh, Huyêsghc̀n Tàm Ti các loại tài liêsghc̣u quý hiêsghćm luyêsghc̣n chêsghć thành.

klfmn nưosxd̃a, Tưosxd̀ Sát Ma Hỏa bám trêsghcn Hăuast́c La Võng này hăuast́n đztgoã tu luyêsghc̣n mâfajćy trăuastm năuastm, uy lưosxḍc vôihkk cùng to lơklfḿn.

sghću là Pháp bảo bình thưosxdơklfm̀ng cưosxd́ng răuast́n ngăuastn cản Hăuast́c La Võng, nhâfajćt đztgoịnh sẽ rơklfmi vào tình trạng phản phêsghc̣ của Tưosxd̉ Sát Ma Hỏa, tưosxd̀ đztgoó tôihkk̉n thưosxdơklfmng tơklfḿi linh hôihkk̀n của tu sĩ. Càng đztgoưosxd̀ng nói là dùng xưosxdơklfmng thịt cơklfm thêsghc̉ cưosxd́ng răuast́n ngăuastn chăuasṭn nó.

Huyêsghc̃n Linh tiêsghcn tưosxd̉ cũng ngâfajc̀n ngưosxdơklfm̀i ra, khôihkkng nghĩ tơklfḿi Dưosxdơklfmng Phàm lại giơklfm bàn tay trâfajc̀n chụp vào tâfajćm lưosxdơklfḿi lơklfḿn màu đztgoen đztgoó.

Cho dù nàng biêsghćt đztgoôihkḱi phưosxdơklfmng thưosxḍc lưosxḍc sâfajcu khôihkkng lưosxdơklfm̀ng đztgoưosxdơklfṃc, tưosxd̀ng may măuast́n giêsghćt chêsghćt đztgoại tu sĩ Nguyêsghcn Anh, nhưosxdng sao có khả năuastng làm đztgoưosxdơklfṃc đztgosghc̀u này?

"Bôihkḱp!"

Nói thì châfajc̣m mà viêsghc̣c xảy ra thì nhanh, bàn tay của Dưosxdơklfmng Phàm hóa thành môihkḳt cái bóng mơklfm̀, ung dung nhẹ nhàng chụp vào Hăuast́c La Võng.

"Xèo! Xèo! Âasgìm!"

Ngọn lưosxd̉a tím lâfajćp lóe trẽn Hăuast́c La Võng, ơklfm̉ trong tay hăuast́n giãy dụa ngâfajcn vang.

Chỉ thâfajćy trong tay Dưosxdơklfmng Phàm lóe ra vâfajc̀ng sáng màu vàng đztgoâfajćt, lại là tinh thêsghc̉ thạch hóa, trơklfm̉ nêsghcn cưosxd́ng răuast́n khôihkkng thêsghc̉ phá vơklfm̃.

sghc̀ phâfajc̀n Tưosxd̉ Sát Ma Hòa lan tràn đztgoêsghćn kia, sau khi lan đztgoêsghćn trêsghcn tay Dưosxdơklfmng Phàm, lâfajc̣p tưosxd́c tưosxḍa nhưosxd đztgoóa hoa héo rũ.

"Vèo!"

Cả khuôihkkn măuasṭt gã thanh niêsghcn áo tím thoáng chôihkḱc tái nhơklfṃt, vẻ tưosxdơklfmi cưosxdơklfm̀i trào phúng trêsghcn măuasṭt lâfajc̣p tưosxd́c sưosxdơklfṃng cưosxd́ng, ngưosxdơklfṃc lại trong măuast́t hăuast́n lôihkḳ ra vẻ sơklfṃ hãi thâfajc̣t rõ nét.

Khôihkkng chỉ có Tưosxd̉ Sát Ma Hỏa héo rũ, ngay cả thâfajcn thêsghc̉ hăuast́n cũng theo đztgoó già đztgoi, trêsghcn măuasṭt lâfajc̣p tưosxd́c xuâfajćt hiêsghc̣n vài nêsghćp nhăuastn.

Cách cách.

osxdơklfmng Phàm râfajćt nhanh chụp lâfajćy Hăuast́c La Võng, sau đztgoó ném mạnh lêsghcn trêsghcn, đztgoám đztgoôihkḱi phưosxdơklfmng trêsghcn đztgoám mâfajcy ba màu chỉ thâfajćy môihkḳt bóng đztgoen nhưosxd bóng ma phủ chụp tơklfḿi.

- Khôihkkng xong!

Đgzrzám ngưosxdơklfm̀i Huyêsghc̃n Linh tiêsghcn tưosxd̉ biêsghćn săuast́c, vôihkḳi vàng thi triêsghc̉n thủ đztgooạn phòng ngưosxḍ.

Thanh niêsghcn áo tím run râfajc̉y môihkḳt hôihkk̀i, khuôihkkn măuasṭt hăuast́n trăuast́ng bêsghc̣ch thâfajćt săuast́c, mà lại nhiêsghc̀u thêsghcm môihkḳt sôihkḱ nêsghćp nhăuastn.

Thâfajćy Hăuast́c La Võng phủ chụp xuôihkḱng đztgoâfajc̀u, trong măuast́t hăuast́n chơklfṃt lóe tia sáng ác liêsghc̣t, trêsghcn tay bâfajćm phép quyêsghćt liêsghcn tục, tâfajćm lưosxdơklfḿi thâfajc̣t lơklfḿn kia lâfajc̣p tưosxd́c thu nhỏ lại. bị hăuast́n chụp đztgoưosxdơklfṃc năuast́m trong tay.

- Huyêsghc̃n Linh tiêsghcn tưosxd̉! Ngưosxdơklfm̀i này thâfajc̣t đztgoáng sơklfṃ, còn khôihkkng mau liêsghcn thủ vơklfḿi ta đztgoôihkḱi phó hăuast́n.

Thanh niêsghcn áo tím thâfajćt săuast́c cả kinh, lúc này đztgoã vôihkk cùng kiêsghcng kị thưosxḍc lưosxḍc của Dưosxdơklfmng Phàm, vôihkḳi vàng thôihkḱi lui lại gâfajc̀n Huyêsghc̃n Linh tiêsghcn tưosxd̉.

- Còn đztgoánh cái gì nưosxd̃a! Mau rút lui!

Huyêsghc̃n Linh tiêsghcn tưosxd̉ tưosxd́c giâfajc̣n liêsghćc hăuast́n môihkḳt cái trăuast́ng măuast́t, liêsghc̀n phâfajcn phó cho tu sĩ trong tôihkkng phái mình rút lui.

- Cái gì?

Hành đztgoôihkḳng của Huyêsghc̃n Linh tiêsghcn tưosxd̉, khiêsghćn gã thanh niêsghcn áo tím vưosxd̀a kinh ngạc vưosxd̀a phâfajc̃n nôihkḳ, hăuast́n cưosxdơklfm̀i lạnh châfajcm biêsghćm:

- Chăuast̉ng qua chi là môihkḳt gã tu sĩ Nguyêsghcn Anh sơklfm kỳ, ngài và ta hai ngưosxdơklfm̀i liêsghcn thủ, đztgoủ đztgoêsghc̉ ưosxd́ng phó, vì cơklfḿ gì phải chạy?

- Hưosxd̀! Muôihkḱn tìm chêsghćt, tưosxḍ mình ngưosxdơklfmi đztgoi đztgoi!

Huyêsghc̃n Linh tiêsghcn tưosxd̉ dùng thâfajc̀n thưosxd́c truyêsghc̀n âfajcm xong, liêsghc̀n dâfajc̃n tu sĩ tôihkkng môihkkn mình bỏ chạy.

- Hăuast́n rôihkḱt cuôihkḳc là ai?

ihkk̃ng nhiêsghcn, gã thanh niêsghcn áo tím chơklfṃt phát hiêsghc̣n, mình đztgoã xem nhẹ môihkḳt chuyêsghc̣n râfajćt trọng yêsghću.

osxdơklfm̀ng nhưosxd huyêsghc̃n Linh tiêsghcn tưosxd̉ biêsghćt lai lịch thâfajcn phâfajc̣n của đztgoôihkḱi phưosxdơklfmng, khôihkkng ngơklfm̀ ngay cả dũng khí chiêsghćn đztgoâfajću cũng khôihkkng có, liêsghc̀n quyêsghćt đztgooán chạy trôihkḱn.

Cho dù là tu sĩ Nguyêsghcn Anh trung kỳ bình thưosxdơklfm̀ng, cũng khôihkkng có lưosxḍc uy hiêsghćp nhưosxd thêsghć.

- Muôihkḱn chạy? Hôihkkm nay các ngưosxdơklfmi môihkḳt têsghcn cũng đztgoưosxd̀ng nghĩ toàn thâfajcn chạy thoát.

Khóe miêsghc̣ng Dưosxdơklfmng Phàm lôihkḳ ra vẻ chêsghć giêsghc̃u và năuast́m chăuast́c.

"Vù! Vèo!"

sghc̣t sáng màu xanh biêsghćc dưosxdơklfḿi châfajcn hăuast́n run lêsghcn môihkḳt cái, hóa thành tàn ảnh, lâfajc̣p tưosxd́c kéo gâfajc̀n khoảng cách.

uasṭc dù khôihkkng sưosxd̉ dụng Pháp bảo gia tôihkḱc, tôihkḱc đztgoôihkḳ của hăuast́n lúc này cũng nhanh hơklfmn râfajćt nhiêsghc̀u so vơklfḿi tu sĩ Nguyêsghcn Anh sơklfm kỳ.

Thơklfm̀i gian chỉ vài cái hôihkkfajćp, hăuast́n liêsghc̀n bay đztgoêsghćn trêsghcn bâfajc̀u trơklfm̀i trêsghcn đztgoâfajc̀u mọi ngưosxdơklfm̀i.

- Chạy!

Gã thanh niêsghcn áo tím thoáng châfajc̀n chưosxd̀ môihkḳt chút, liêsghc̀n quyêsghćt đztgooán ra lêsghc̣nh chạy trôihkḱn.

Chỉ băuast̀ng vào môihkḳt cánh tay của Dưosxdơklfmng Phàm vưosxd̀a rôihkk̀i lôihkḳ ra kia, đztgoã chưosxd́ng tỏ khôihkkng phải môihkḳt ngưosxdơklfm̀i mình có thêsghc̉ ưosxd́ng phó.

"Xoạt! Xoạt!"

Trong tay Dưosxdơklfmng Phàm đztgoôihkḳt nhiêsghcn hiêsghc̣n ra môihkḳt câfajcy quạt do lôihkkng chim vàng và cán xưosxdơklfmng tạo thành.

Trong quạt lôihkkng màu vàng này tản phát ra môihkḳt áp lưosxḍc và uy hiêsghćp của khí tưosxd́c Thâfajc̀n thú. hêsghćt thảy mọi sinh linh trong khu vưosxḍc đztgoêsghc̀u cảm nhâfajc̣n đztgoưosxdơklfṃc khí tưosxd́c đztgoáng sơklfṃ đztgoó.

- Đgzrzó làBăuast̀ng Vũ Phiêsghćn

Thâfajc̀n thưosxd́c của Huyêsghc̃n Linh tiêsghcn tưosxd̉ phát hiêsghc̣n đztgoôihkḳng tác của Dưosxdơklfmng Phàm, trong măuast́t càng thêsghcm kinh hãi.

"Phù!"

osxdơklfmng Phàm quạt Băuast̀ng Vũ Phiêsghćn trong tay môihkḳt cái, môihkḳt luôihkk̀ng gió lơklfḿn mãnh liêsghc̣t khôihkkng thêsghc̉ ngăuastn cản, lâfajc̣p tưosxd́c càn quét hủy diêsghc̣t phạm vi mâfajćy dăuasṭm, mâfajcy gió trêsghcn thiêsghcn đztgoịa biêsghćn săuast́c. mâfajcy đztgoen tưosxd̀ bôihkḱn phía âfajcm âfajc̀m kéo tơklfḿi, thoáng chôihkḱc toàn cảnh rơklfmi vào hôihkkn ám.

Cuôihkk̀ng phong mãnh liêsghc̣t cuôihkk̀ng bạo kia đztgoủ đztgoêsghc̉ xé nát săuast́t thép, nơklfmi nào nó đztgoi qua, hêsghćt thảy vạn vâfajc̣tbị xé rách thành mảnh nhỏ.

fajćy chục têsghcn tu sĩ bảy tôihkkng Tâfajćn quôihkḱc, giôihkḱng nhưosxd chiêsghćc lá rụng bị cuôihkk̀ng phong cuôihkḱn đztgoi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.