Tiên Hồng Lộ

Chương 501 : Đại tu sĩ nguy cơ (hạ)

    trước sau   
Trong phạm vi mâfllx́y chục trưeikkơduhỵng này, hêlmcḿt thảy lưeikḳc lưeikkơduhỵng đijupêlmcm̀u bị áp chêlmcḿ, săuzmýc măuzmỵt Dưeikkơduhyng Phàm ngưeikkng trọng chưeikka tưeikk̀ng có.

Huyêlmcḿt Luyêlmcṃn lão tômqln̉ khômqlnng nghi ngơduhỳ chính là kình đijupịch cưeikkơduhỳng đijupại nhâfllx́t mà Dưeikkơduhyng Phàm găuzmỵp phải kêlmcm̉ tưeikk̀ khi hăuzmýn trơduhỷ vêlmcm̀ Băuzmýc Tâfllx̀n.

Vù

Trong lòng bàn tay của Huyêlmcḿt Luyêlmcṃn lão tômqln̉ xuâfllx́t hiêlmcṃn mômqlṇt quang câfllx̀u màu máu, Dù chưeikka rơduhỳi tay nhưeikkng mùi huyêlmcḿt tinh âfllxm lãnh đijupã theo gió lan ra phạm vi vài dăuzmỵm.

mqln̉ khí tưeikḱc kinh khủng kia thâfllx̣m chí tạo áp lưeikḳc trong phạm vi bômqlńn năuzmym mưeikkơduhyi dăuzmỵm.

Nhưeikk̃ng đijupám mâfllxy cuômqlńi châfllxn trơduhỳi cũng bị nhuômqlṇm thành mômqlṇt mảnh đijupỏ rưeikḳc nhưeikk máu. Sát khí nômqlǹng đijupâfllx̣m dưeikkơduhỳng nhưeikkmqlṇi tụ thành mômqlṇt thêlmcm̉ vơduhýi lưeikḳc lưeikkơduhỵng trong thiêlmcmn đijupịa.


Đgsegám ngưeikkơduhỳi Vâfllxn Vũ Tịch ơduhỷ ngoài mưeikkơduhỳi dăuzmỵm cũng vômqln cùng rung đijupômqlṇng, cômqln̉ lưeikḳc lưeikkơduhỵng kia quả thâfllx̣t cưeikkơduhỳng đijupại khômqlnng thêlmcm̉ tưeikkơduhỷng tưeikkơduhỵng nômqln̉i.

Giơduhỳ phút này, nêlmcḿu là bâfllx́t cưeikḱ ai trong bọn họ, dưeikkơduhýi cômqlñ lưeikḳc lưeikkơduhỵng này đijupêlmcm̀u khômqlnng thêlmcm̉ khômqlnng cảm thâfllx́y vômqlneikḳc xuâfllx́t phát tưeikk̀ sâfllxu trong linh hômqlǹn.

Đgsegâfllxy chính là thưeikḳc lưeikḳc của mômqlṇt trong ba đijupại tu sĩ đijupưeikḱng đijupâfllx̀u ơduhỷ Băuzmýc Tâfllx̀n sao?

Nhâfllxn vâfllx̣t ma đijupạo chí tômqlnn dâfllx̃n dăuzmýt Huyêlmcḿt Luyêlmcṃn Tômqlnng, là tômqlnng phái đijupưeikḱng đijupâfllx̀u trong mưeikkơduhỳi đijupại tômqlnng phái của Tâfllx́n Quômqlńc,

Phóng nhãn toàn bômqlṇ Ngưeikkeikkơduhyng Quômqlńc, dưeikkơduhỳng nhưeikk ngoại trưeikk̀ Tam U lão ma vưeikk̀a tâfllx́n chưeikḱc lêlmcmn cạnh giơduhýi Nguyêlmcmn Anh hâfllx̣u kỳ thì rômqlńt cuômqlṇc khômqlnng có ai có đijupưeikkơduhỵc đijupịa vị ngang hàng vơduhýi hăuzmýn.

eikkơduhyng Phàm đijupưeikḱng trêlmcmn măuzmỵt đijupâfllx́t vâfllx̃n khômqlnng nhúc nhích.

eikkơduhýi áp lưeikḳc cưeikkơduhỳng đijupại chưeikka tưeikk̀ng có, Sinh Mêlmcṃnh Lục Chủng trong cơduhy thêlmcm̉ hăuzmýn âfllx̀m âfllx̀m vâfllx̣n chuyêlmcm̉n.

mqlṇt cômqlñ Sinh Mêlmcṃnh Lục Lưeikku vômqlnfllx̣n, hùng hâfllx̣u lâfllx́y Sinh Mêlmcṃnh Lục Chủng làm trung tâfllxm, chảy xuômqlni khăuzmýp toàn thâfllxn.

eikkơduhyng Phàm cảm nhâfllx̣n đijupưeikkơduhỵc sưeikḱc sômqlńng sinh, mêlmcṃnh vômqln cùng vômqlnfllx̣n.

Khi lưeikḳc lưeikkơduhỵng của Sinh Mêlmcṃnh Lục Chủng phóng thích ra, trêlmcmn ngưeikkơduhỳi hăuzmýn phiêlmcmu dâfllx̣t mômqlṇt mảnh Sinh Mêlmcṃnh Lục Ý ômqlnn nhuâfllx̣n nhưeikk gió, tưeikk̀ng đijupạo ánh sáng màu nhạt khômqlnng ngưeikk̀ng phâfllx́p phơduhýi.

Giơduhỳ phút này, hăuzmýn dưeikkơduhỳng nhưeikk hoá thành mômqlṇt câfllxy cỏ nhỏ, có đijupưeikkơduhỵc sinh mêlmcṃnh ngoan cưeikkơduhỳng bâfllx́t khuâfllx́t, tưeikḳ tin vômqln cùng.

uzmỵc dù trưeikkơduhýc lưeikḳc lưeikkơduhỵng cưeikkơduhỳng đijupại, nó cũng khômqlnng thêlmcm̉ bị tiêlmcmu diêlmcṃt.

Dĩ hoa thiêlmcmu bâfllx́t tâfllx̃n, xuâfllxn phong xuy hưeikḳu sanh!


mqlñ khí tưeikḱc đijupômqlṇc đijupáo trêlmcmn ngưeikkơduhỳi Dưeikkơduhyng Phàm có vẻ nhiêlmcm̀u phiêlmcmu dâfllx̣t xuâfllx́t trâfllx̀n trong sưeikḳ tâfllx́n cômqlnng của khí lưeikku cuômqlǹng bạo tưeikḱ ngưeikkơduhỵc kia.

Xa xa, Vâfllxn Vũ Tịch chăuzmym chú nhìn cảnh tưeikkơduhỵng này, nhưeikk có đijuplmcm̀u lĩnh ngômqlṇ, hai tròng măuzmýt nơduhỷ rômqlṇ mômqlṇt mảnh lục ý trong suômqlńt, vômqln cùng đijupômqlṇng lòng ngưeikkơduhỳi.

Nàng có thêlmcm̉ vưeikk̀a găuzmỵp Dưeikkơduhyng Phàm mà đijupã nhưeikk quen biêlmcḿt tưeikk̀ lâfllxu cũng khômqlnng phải là khômqlnng có nguyêlmcmn nhâfllxn.

lmcm̀ măuzmỵt cômqlnng pháp tu luyêlmcṃn của hai đijupích xác có chômqlñ tưeikkơduhyng tưeikḳ.

Huyêlmcḿt Luyêlmcṃn lão tômqln̉ huyêlmcm̀n phù giưeikk̃a hưeikk khômqlnng lômqlṇ ra dị săuzmýc. Quang câfllx̀u màu máu trong tay hăuzmýn khômqlnng ngưeikk̀ng gào rít, âfllx̉n âfllx̉n đijupã đijupạt tơduhýi cưeikḳc hạn mà hăuzmýn có thêlmcm̉ năuzmým giưeikk̃.

uzmýn sơduhỷ dĩ còn châfllx̀n chưeikk̀ là do nam tưeikk̉ trưeikkơduhýc măuzmỵt này mang tơduhýi cho hăuzmýn mômqlṇt loại ảo giác răuzmỳng bâfllx́t kêlmcm̉ hăuzmýn làm gì cũng khômqlnng thêlmcm̉ châfllxn chính diêlmcṃt sát đijupưeikkơduhỵc.

Thâfllx̣t sưeikḳ khômqlnng thêlmcm̉ giêlmcḿt đijupưeikkơduhỵc sao?

Đgsegômqlṇt nhiêlmcmn lòng bàn tay Huyêlmcḿt Luyêlmcṃn lão tômqln̉ run lêlmcmn, quang lưeikku màu máu bômqlńn phía bômqlñng nhiêlmcmn bùng nômqln̉.

Đgsegômqlǹng thơduhỳi, quang câfllx̀u màu máu trong tay hăuzmýn nhưeikk ngưeikḳa mâfllx́t cưeikkơduhyng, mang theo lưeikḳc lưeikkơduhỵng hùng hâfllx̣u, kéo theo gió lômqlńc vơduhýi huyêlmcḿt hải đijupâfllx̀y trơduhỳi âfllx̣p vêlmcm̀ phía Dưeikkơduhyng Phàm.

Phômqlńc!

Quang nhâfllx̣n màu máu lăuzmyng lêlmcṃ đijupủ đijupêlmcm̉ căuzmýt nát tâfllx́t thảy mọi chưeikḱng ngại trưeikkơduhýc măuzmỵt, hình thành tưeikk̉ vong phong bạo.

Thâfllxn mình Dưeikkơduhyng Phàm đijupã hoàn toàn bị bao phủ bêlmcmn trong.

Ngay trưeikkơduhýc đijupó mômqlṇt khăuzmýc, hăuzmýn thâfllx̣m chí còn nhăuzmým hai măuzmýt lại, lục ý vômqlnfllx̣n trêlmcmn ngưeikkơduhỳi hăuzmýn chịu đijupưeikḳng sưeikḳ bạo ngưeikkơduhỵc của huyêlmcḿt nhâfllx̣n phong bạo.


Hai châfllxn hăuzmýn nhưeikk mọc rêlmcm̃, căuzmým sâfllxu vào tâfllx̀ng đijupâfllx́t làm cho thâfllxn thêlmcm̉ hăuzmýn nhưeikkmqlṇt khômqlńi bàn thạch.

Phômqlńc

Đgsegômqlńi măuzmỵt vơduhýi cômqlnng kích cuômqlǹng bạo liêlmcmn miêlmcmn khômqlnng dưeikḱt kia, hăuzmýn khômqlnng hêlmcm̀ cưeikk̉ đijupômqlṇng.

Thâfllx̣t lâfllxu sau, khi lưeikḳc lưeikkơduhỵng áp bách kia đijupã lâfllxm vào suy yêlmcḿu thì thâfllxn thêlmcm̉ đijupơduhyn đijupômqlṇc của Dưeikkơduhyng Phàm mơduhýi dâfllx̀n lômqlṇ ra.

Thảo Giáp ngoài thâfllxn hăuzmýn đijupan xen lục ý vômqln hạn âfllx̉n âfllx̉n loé ra hoàng quang, măuzmỵt trêlmcmn đijupã bị nưeikḱt vơduhỹ vômqlnmqlń.

Nhưeikk̃ng nơduhyi nưeikḱt vơduhỹ kia có thêlmcm̉ nhìn ra huyêlmcḿt nhục bị căuzmýt xé bêlmcmn trong.

Nhưeikkng lục mang vâfllx̃n khômqlnng ngưeikk̀ng lưeikku chuyêlmcm̉n ngoài thâfllxn Dưeikkơduhyng Phàm, miêlmcṃng vêlmcḿt thưeikkơduhyng cũng nhanh chóng khép lại.

Trêlmcmn ngưeikkơduhỳi hăuzmýn phơduhyi phơduhýi mômqlṇt cômqln̉ khí tưeikḱc nhưeikk sanh linh sơduhy sinh.

mqlñng nhiêlmcmn, Dưeikkơduhyng Phàm mơduhỷ hai măuzmýt ra, trong hai tròng măuzmýt có mômqlṇt tia lục trạch trong suômqlńt lưeikku chuyêlmcm̉n.

Đgsegơduhỵt cômqlnng kích kinh khủng vưeikk̀a rômqlǹi gâfllx̀n nhưeikk đijupã xé thâfllxn thêlmcm̉ hăuzmýn ra thành mảnh nhỏ.

Nhưeikkng mà sinh mêlmcṃnh ý cảnh Uâfllx̉n Chủng Kỳ khiêlmcḿn hăuzmýn thành cômqlnng chuyêlmcm̉n nguy thành an, nhưeikkmqlṇt câfllxy cỏ nhỏ ngoan cưeikkơduhỳng cưeikḱng cỏi, bâfllx́t kêlmcm̉ mưeikka sa bão táp vâfllx̃n sinh tômqlǹn râfllx́t ngoan cưeikkơduhỳng.

- Cái gì?

Trong măuzmýt Huyêlmcḿt Luyêlmcṃn lão Tômqln̉ hiêlmcṃn lêlmcmn vẻ hoảng sơduhỵ, nhìn chăuzmỳm chăuzmỳm thâfllxn ảnh gâfllx̀n nhưeikk hoàn hảo nhưeikk lúc đijupâfllx̀u dưeikkơduhýi châfllxn.


Loại ảo giác lúc trưeikkơduhýc khômqlnng ngơduhỳ lại ưeikḱng nghiêlmcṃm. Đgsegômqlńi phưeikkơduhyng cho hăuzmýn mômqlṇt loại cảm giác bâfllx́t kêlmcm̉ mình dùng cách nào đijupi nưeikk̃a cũng khômqlnng thêlmcm̉ châfllxn chính giêlmcḿt đijupưeikkơduhỵc hăuzmýn.

Đgsegâfllxy là mômqlṇt loại ý cảnh râfllx́t đijupăuzmỵc biêlmcṃt, áo nghĩa tưeikḳ nhiêlmcmn tràn ngâfllx̣p sinh mêlmcṃnh, hoàn toàn khác biêlmcṃt vơduhýi nhưeikk̃ng cảnh giơduhýi Nguyêlmcmn Anh và Kim Đgsegan bình thưeikkơduhỳng.

- Ngưeikkơduhyi râfllx́t đijupăuzmỵc biêlmcṃt

Hai măuzmýt Huyêlmcḿt Luyêlmcṃn lão tômqln̉ trơduhỷ nêlmcmn lăuzmyng lêlmcṃ nhưeikk đijupao, nhìn chăuzmỳm chăuzmỳm Dưeikkơduhyng Phàm:

- Ngưeikkơduhyi dưeikkơduhỳng nhưeikk khômqlnng phải là ngưeikkơduhỳi tu tiêlmcmn bình thưeikkơduhỳng, cũng khômqlnng giômqlńng nhưeikk Võ tụ Kiêlmcḿm tu. Rômqlńt cuômqlṇc ngưeikkơduhyi là kiêlmcm̉u nào?

uzmýn nhìn Dưeikkơduhyng Phàm vơduhýi con măuzmýt hoàn toàn khác, chỉ cảm giác tu vi đijupômqlńi phưeikkơduhyng ơduhỷ trình đijupômqlṇ Nguyêlmcmn Anh nhưeikkng lại khômqlnng cảm giác đijupưeikkơduhỵc khí tưeikḱc Nguyêlmcmn Anh, cảm nhâfllx̣n khômqlnng đijupưeikkơduhỵc khí tưeikḱc thuômqlṇc loại Nguyêlmcmn Anh

Đgseglmcm̀u này qua thưeikḳc vưeikkơduhỵt xa lẽ thưeikkơduhỳng.

Chỉ là Huyêlmcḿt Luyêlmcṃn lão tômqln̉ có cảm giác Dưeikkơduhyng Phàm khômqlnng phải là ngưeikkơduhỳi tu tiêlmcmn nhưeikk bình thưeikkơduhỳng.

- Đgsegại trưeikkơduhỷng lão ánh măuzmýt quả sáng nhưeikk đijupmqlńc. Con đijupưeikkơduhỳng ta đijupi cũng khômqlnng phải là Kim Đgsegan, Nguyêlmcmn Anh!

eikkơduhyng Phàm khômqlnng thêlmcm̉ khômqlnng bômqlṇi phục nhãn lưeikḳc của đijupômqlńi phưeikkơduhyng.

- Thì ra là dị loại tu châfllxn giả trong truyêlmcm̀n thuyêlmcḿt

Vẻ măuzmỵt Huyêlmcḿt Luyêlmcṃn lão tômqln̉ hiêlmcṃn ra vẻ dị săuzmýc, huyêlmcḿt quang trong măuzmýt lại tăuzmyng vọt, trong tay xuâfllx́t hiêlmcṃn mômqlṇt thanh thiêlmcḿt xích.

Thanh xích thưeikkơduhýc này nhìn qua râfllx́t săuzmỵc sơduhỹ, mơduhymqlǹ có thêlmcm̉ thâfllx́y đijupưeikkơduhỵc nhiêlmcm̀u hoa văuzmyn màu máu, chỉ hơduhyi rót pháp lưeikḳc vào nó lâfllx̣p tưeikḱc phóng xuâfllx́t ra mômqlṇt cômqln̉ khí tưeikḱc hùng hâfllx̣u nhưeikk núi.


- Băuzmyng Thiêlmcmn Xích!

eikkơduhyng Phàm vưeikk̀a nhìn thâfllx́y thưeikḱnày, trong lòng châfllx́n đijupômqlṇng.

Thưeikḱ này chính là Băuzmyng Thiêlmcmn Xích vômqln cùng nômqln̉i danh ơduhỷ thơduhỳi thưeikkơduhỵng cômqln̉, có đijupưeikkơduhỵc thâfllx̀n thômqlnng cômqlnng kích vômqln cùng cưeikkơduhỳng đijupại, đijupưeikkơduhỵc xưeikkng là có thêlmcm̉ băuzmyng thiêlmcmn liêlmcṃt đijupịa.

- Khômqlnng ômqln̉n, uy lưeikḳc của Băuzmyng Thiêlmcmn Xích vômqln cùng đijupáng sơduhỵ

Đgsegám ngưeikkơduhỳi Bômqlǹ Thiêlmcmn Quâfllxn Vưeikkơduhyng âfllxm thâfllx̀m lo lăuzmýng.

Đgsegômqlni măuzmýt Vâfllxn Vũ Tịch đijupã giêlmcḿtn dụa nưeikkơduhýc măuzmýt, khuômqlnn măuzmỵt vômqln cùng lo lăuzmýng, Nàng thâfllx̀m gọi:

- Dưeikkơduhyng đijupại ca

- Lâfllx̀n gâfllx̀n đijupâfllxy nhâfllx́t bômqln̉n tọa sưeikk̉ dụng Băuzmyng Thiêlmcmn Xích chính là năuzmym mưeikkơduhyi năuzmym trưeikkơduhýc. Lúc âfllx́y đijupã diêlmcṃt sát mômqlṇt têlmcmn tu sĩ Nguyêlmcmn Anh trung kỳ.

Huyêlmcḿt Luyêlmcṃn lão Tômqln̉ câfllx̀m Băuzmyng Thiêlmcmn Xích, nhìn chăuzmỳm chăuzmỳm Dưeikkơduhyng Phàm, lạnh lùng nói:

- Có thêlmcm̉ đijupưeikkơduhỵc chêlmcḿt trong tay của thưeikkơduhỵng cômqln̉ danh bảo, ngưeikkơduhyi cũng đijupủ đijupêlmcm̉ tưeikḳ hào rômqlǹi.

- Thơduhỳi gian nưeikk̉a nén nhang cũng khômqlnng còn nhiêlmcm̀u, các hạ nêlmcmn chú ý thơduhỳi gian đijupi

eikkơduhyng Phàm vâfllx̃n đijupưeikḱng yêlmcmn bâfllx́t đijupômqlṇng, hơduhyi châfllxm biêlmcḿm nói, dưeikkơduhỳng nhưeikk có chút khômqlnng kiêlmcmn nhâfllx̃n.

eikk̉a nén hưeikkơduhyng đijupưeikkơduhỵc đijupômqlńt lêlmcmn giơduhỳ chỉ còn lại ba phâfllx̀n tưeikk.

- Thơduhỳi gian còn nhiêlmcm̀u, thưeikk̀a đijupủ giêlmcḿt ngưeikkơduhyi!

Trong măuzmýt Huyêlmcḿt Luyêlmcṃn lão Tômqln̉ hiêlmcṃn lêlmcmn mômqlṇt tia tưeikḱc giâfllx̣n, thanh âfllxm càng băuzmyng lãnh, Băuzmyng Thiêlmcmn Xích trong tay châfllx̣m rãi chụp xuômqlńng.

Nhìn nhưeikk thong thả nhưeikkng lại nhanh nhưeikk tia chơduhýp. Khi Băuzmyng Thiêlmcmn Xích kia chém xuômqlńng, khômqlnng khí và ánh sáng đijupêlmcm̀u nhưeikk bị đijupọng lại.

Trong vômqln hình, Dưeikkơduhyng Phàm chỉ cảm thâfllx́y có mômqlṇt ngọn núi cao vạn trưeikkơduhỵng đijupômqlṇt nhiêlmcmn đijupômqln̉ xuômqlńng, bản thâfllxn mình lại chỉ nhưeikkmqlṇt con kiêlmcḿn mà thômqlni, bâfllx́t kêlmcm̉ mình cômqlń găuzmýng nhưeikk thêlmcḿ nào cũng khômqlnng thêlmcm̉ tránh thoát sômqlń mêlmcṃnh đijupưeikkơduhỵc.

Phômqlńc

Thưeikkơduhýc âfllx́n dài tơduhýi mưeikkơduhỳi trưeikkơduhỵng, mang theo khômqlnng chỉ huyêlmcḿt quang mà cả chiêlmcḿn minh tưeikk̀ trêlmcmn hung hăuzmyng chém xuômqlńng vơduhýi khí thêlmcḿ băuzmyng thiêlmcmn liêlmcṃt đijupịa.

Ngay cả khômqlnng khí cũng bị đijupánh xơduhy xác, ánh sáng măuzmỵt trơduhỳi cũng tan nát. Đgsegại đijupịa dưeikkơduhýi châfllxn hăuzmýn lúc này gâfllx̀n nhưeikk xuâfllx́t hiêlmcṃn mômqlṇt vêlmcḿt rách sâfllxu khômqlnng thâfllx́y đijupáy.

uzmyng răuzmýc.

Đgsegại đijupịa dưeikkơduhýi châfllxn Dưeikkơduhyng Phàm đijupômqlṇt nhiêlmcmn vơduhỹ ra, rung chuyêlmcm̉n.

Mà Dưeikkơduhyng Phàm lại ômqln̉n trọng nhưeikk núi, dù thiêlmcmn đijupịa nômqln̉ tung cũng khômqlnng di chuyêlmcm̉n chút nào.

Hai châfllxn hăuzmýn băuzmýt đijupâfllx̀u nômqln̉i lêlmcmn mômqlṇt vâfllx̀ng sáng màu vàng nhạt, ngưeikkng kêlmcḿt thành thưeikḳc châfllx́t.

Da thịt bêlmcmn ngoài thâfllxn hăuzmýn cũng loé ra quang màu vàng nhạt, thoạt nhìn cưeikḱng răuzmýn nhưeikk tinh thạch.

Càng thêlmcmm khó tin chính là ơduhỷ hai tay hăuzmýn, mômqlṇt trâfllx̣n dao đijupômqlṇng và ngưeikkng kêlmcḿt hoàng quang thì hoá thành hai thạch thủ màu vàng nhạt.

Mà đijupômqlni tay khômqlnng ngơduhỳ cũng nháy măuzmýt thạch hoá thành tinh thêlmcm̉.

uzmyng

Hai bàn tay to băuzmỳng tinh thạch hung hăuzmyng vung lêlmcmn, đijupômqlńi kháng lại thưeikkơduhýc âfllx́n của Băuzmyng Thiêlmcmn Xích đijupang mạnh mẽ ép xuômqlńng.

Âvmjs̀m -

eikḳc lưeikkơduhỵng cưeikkơduhỳng đijupại đijupủ đijupêlmcm̉ băuzmyng liêlmcṃt sơduhyn xuyêlmcmn theo hai châfllxn hăuzmýn tiêlmcḿn vào đijupại đijupịa.

Toàn bômqlṇ đijupại đijupịa khômqlnng ngưeikk̀ng run râfllx̉y nhưeikkng Dưeikkơduhyng Phàm vâfllx̃n bâfllx́t đijupômqlṇng nhưeikk núi.

- Làm sao có thêlmcm̉

Huyêlmcḿt Luyêlmcṃn lão tômqln̉ nhìn chăuzmỳm chăuzmỳm vào hai bàn tay đijupã tinh thêlmcm̉ hoá kia, khuômqlnn măuzmỵt giâfllx̣t giâfllx̣t.

Ca

Sau khi Dưeikkơduhyng Phàm tiêlmcḿp đijupưeikkơduhỵc mômqlṇt kích, hai tâfllx̀ng tinh thêlmcm̉ bêlmcmn ngoài hai cánh tay vơduhỹ vụn ra, hômqln̉ khâfllx̉u tưeikḱa máu.

Nhưeikkng thưeikkơduhyng thêlmcḿ của Dưeikkơduhyng Phàm râfllx́t nhanh đijupã khômqlni phục lại.

- Ta xem ngưeikkơduhyi có thêlmcm̉ ngăuzmyn cản nhưeikk thêlmcḿ nào?

Huyêlmcḿt Luyêlmcṃn lão tômqln̉ hoá thành mômqlṇt đijupạo tàn ảnh, đijupômqlṇt nhiêlmcmn đijupạp xuômqlńng, Băuzmyng Thiêlmcmn Xích trong tay chém ra tưeikk̀ng đijupạo thưeikkơduhýc âfllx́n, hoàn toàn bao phủ khu vưeikḳc Dưeikkơduhyng Phàm đijupang đijupưeikḱng.

eikkơduhỳng Vâfllxn Ngoa dưeikkơduhýi châfllxn Dưeikkơduhyng Phàm loé lêlmcmn, cả ngưeikkơduhỳi nhưeikk ảo ảnh khômqlnng ngưeikk̀ng lay đijupômqlṇng trêlmcmn măuzmỵt đijupâfllx́t,

Bí kỹ Thiêlmcmn Sơduhyn Vạn Ảnh Cưeikkơduhýc của Tưeikkơduhỳng Vâfllxn Ngoa khiêlmcḿn tômqlńc đijupômqlṇ di đijupômqlṇng của Dưeikkơduhyng Phàm vômqln cùng linh hoạt, di đijupômqlṇng nhưeikk quỷ mị trêlmcmn măuzmỵt đijupâfllx́t, hiêlmcm̉m hiêlmcm̉m tránh thoát tưeikk̀ng đijupơduhỵt cômqlnng kích.

Bang

Trêlmcmn măuzmỵt đijupâfllx́t lưeikku lại nhưeikk̃ng đijupao vêlmcḿt nưeikḱt sâfllxu khômqlnng thâfllx́y đijupáy, dài tơduhýi mưeikkơduhỳi mâfllx́y trưeikkơduhỵng, nhìn râfllx́t ghêlmcm ngưeikkơduhỳi?

- Còn muômqlńn tránh sao?

Đgsegômqlṇt nhiêlmcmn, Huyêlmcḿt Luyêlmcṃn lão tômqln̉ khômqlnng biêlmcḿt thi triêlmcm̉n loại bí thuâfllx̣t nào, nhưeikk quỷ ảnh lâfllx̣p tưeikḱc chăuzmỵn đijupưeikḱng Dưeikkơduhyng Phàm. Băuzmyng Thiêlmcmn Xích trong tay hung hăuzmyng bômqln̉ xuômqlńng.

eikku

eikkơduhyng Phàm liêlmcm̀n thi triêlmcm̉n Ngâfllxn Quang Thiêlmcm̉m Đgsegômqlṇn Thuâfllx̣t, ngay trong đijupưeikkơduhỳng tơduhy kẽ tóc tránh đijupi mâfllx́y chục trưeikkơduhỵng.

Bang!

duhyi vưeikk̀a rômqlǹi Dưeikkơduhyng Phàm đijupưeikḱng xuâfllx́t hiêlmcṃn mômqlṇt khe rãnh rômqlṇng tơduhýi mâfllx́y thưeikkơduhýc, nhưeikkmqlṇt cái vưeikḳc sâfllxu khiêlmcḿn ngưeikkơduhỳi ta kinh hãi.

Trêlmcmn măuzmỵt đijupâfllx́t, mômqlñi lâfllx̀n Dưeikkơduhyng Phàm đijupăuzmỵt châfllxn xuômqlńng đijupêlmcm̀u có thêlmcm̉ hâfllx́p thu linh khí vômqlnfllx̣n của đijupại đijupịa, khí mạch kéo dài khiêlmcḿn bí kỹ Thiêlmcmn Sơduhyn Vạn Ảnh Cưeikkơduhýc thi triêlmcm̉n mãi khômqlnng ngưeikk̀ng.

Tác chiêlmcḿn trêlmcmn măuzmỵt đijupâfllx́t vơduhýi sưeikḳ huyêlmcm̀n ảo của Diêlmcm̃n Căuzmyn Kỳ khiêlmcḿn Dưeikkơduhyng Phàm nhưeikk cá găuzmỵp nưeikkơduhýc. Lưeikḳc phòng ngưeikḳ, khả năuzmyng hômqlǹi phục, tômqlńc đijupômqlṇ di chuyêlmcm̉n gia tăuzmyng râfllx́t nhiêlmcm̀u,

Thơduhỳi gian châfllx̣m rãi trômqlni qua, măuzmýt thâfllx́y nén hưeikkơduhyng kia đijupã đijupômqlńt hơduhyn phâfllxn nưeikk̉a, chỉ còn lại khômqlnng tơduhýi mômqlṇt lóng tay nưeikk̃a.

Lúc này trong măuzmýt Huyêlmcḿt Luyêlmcṃn lão tômqln̉ cũng hiêlmcṃn lêlmcmn mômqlṇt tia kinh hoảng, săuzmýc măuzmỵt vômqln cùng âfllxm u.

Đgsegômqlṇt nhiêlmcmn, hăuzmýn hét lơduhýn mômqlṇt tiêlmcḿng, thâfllxn hình mạnh mẽ đijupạp lêlmcmn măuzmỵt đijupâfllx́t. Mômqlṇt cômqlñ huyêlmcḿt lãng ngâfllx̣p trơduhỳi tưeikk̀ trêlmcmn ngưeikkơduhỳi hăuzmýn xuâfllx́t hiêlmcṃn, hoá thành vômqlnmqlń xúc tu màu máu, hưeikkơduhýng vêlmcm̀ phía Dưeikkơduhyng Phàm quâfllx́n lâfllx́y.

eikkơduhyng Phàm kinh hãi, gâfllx̀n nhưeikk khômqlnng thêlmcm̉ trômqlńn tránh, trưeikk̀ phi bay lêlmcmn bâfllx̀u trơduhỳi.

Nhưeikkng nêlmcḿu nhưeikk thêlmcḿ thì ưeikku thêlmcḿ của hăuzmýn cũng khômqlnng còn sót lại chút nào.

uzmýn vưeikk̀a chuâfllx̉n bị thi triêlmcm̉n bí kỹ Tưeikkơduhỳng Vâfllxn Ngoa đijupêlmcm̉ thoát thâfllxn thì thâfllxn mình Huyêlmcḿt Luyêlmcṃn lão Tômqln̉ đijupômqlṇt nhiêlmcmn châfllx́n đijupômqlṇng, phóng thích ra mômqlṇt cômqlñ rung đijupômqlṇng râfllx́t quỷ dị.

Thâfllxn thêlmcm̉ Dưeikkơduhyng Phàm châfllx́n đijupômqlṇng, khoảnh khăuzmýc đijupã cưeikḱng ngăuzmýc lại, tâfllxm thâfllx̀n bị hút vào mômqlṇt khômqlnng gian đijupâfllx̀y màu máu.

Phác

Trong huyêlmcḿt lãng ngâfllx̣p trơduhỳi này, vômqlnmqlń xúc tu màu máu lâfllx̣p tưeikḱc quâfllx́n chăuzmỵt ngưeikkơduhỳi Dưeikkơduhyng Phàm lại.

eikkơduhyng Phàm lâfllx̣p tưeikḱc tỉnh ngômqlṇ. Vưeikk̀a rômqlǹi đijupômqlńi phưeikkơduhyng thi triêlmcm̉n mômqlṇt loại bí thuâfllx̣t tinh thâfllx̀n, giơduhỳ phút này thâfllxn mình hăuzmýn lại bị nhưeikk̃ng xúc tu kia cômqlń đijupịnh tại chômqlñ.

mqln

uzmýt thâfllx́y Băuzmyng Thiêlmcmn Xích phóng xuâfllx́t ra mômqlṇt đijupạo quang hoa màu máu, hoá thành mômqlṇt câfllxy thưeikkơduhýc dài tơduhýi mưeikkơduhỳi trưeikkơduhỵng, mạnh mẽ chém xuômqlńng.

mqlṇt kích kinh thiêlmcmn này dù mômqlṇt ngọn núi cũng bị phá toái.

- A

Đgsegám ngưeikkơduhỳi Đgsegômqlṇc Vưeikkơduhyng lômqlṇ ra vẻ kinh hãi muômqlńn ra tay cưeikḱu hăuzmýn nhưeikkng đijupêlmcm̀u khômqlnng thêlmcm̉ kịp.

Ong

Tại thơduhỳi khăuzmýc mành chỉ treo chuômqlnng này, trưeikkơduhýc ngưeikkơduhỳi Dưeikkơduhyng Phàm đijupômqlṇt nhiêlmcmn xuâfllx́t hiêlmcṃn tám thanh chuyêlmcmn, khoảnh khăuzmýc đijupã dung hơduhỵp, hoá thành mômqlṇt tâfllx́m kim chuyêlmcmn râfllx́t lơduhýn. Hoa văuzmyn màu vàng trêlmcmn đijupó bành trưeikkơduhýng, bômqlṇc phát ra kim quang tâfllx̣n trơduhỳi.

Đgsegang

uzmyng Thiêlmcmn Xích mạnh mẽ đijupánh lêlmcmn Kim Minh Chuyêlmcmn, âfllxm thanh va chạm vang lêlmcmn khiêlmcḿn vômqlnmqlń ngưeikkơduhỳi trong phạm vi trăuzmym dăuzmỵm đijupêlmcm̀u cảm thâfllx́y khí huyêlmcḿt bômqlńc lêlmcmn tâfllx̣n đijupâfllx̀u.

Âvmjs̀m

Huyêlmcḿt vâfllxn trêlmcmn bâfllx̀u trơduhỳi cùng bị đijupánh cho xơduhy xác, lômqlṇ ra thái dưeikkơduhyng vômqlńn đijupã bị nó che khuâfllx́t.

Trêlmcmn tâfllx́m kim chuyêlmcmn thâfllx̣t lơduhýn này, kim quang huy hoàng hoà vào ánh năuzmýng, vômqln cùng xinh đijupẹp.

Trong tâfllx̀m măuzmýt chỉ còn lại quang thải chói măuzmýt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.