Tiên Hồng Lộ

Chương 472 : Thiên Khô Giả Minh Thuật

    trước sau   
- Kiêdcgv̉m tra thi thêdcgv̉ của sưkjpx phụ? Đqixpdcgv̀u này khôzuwyng đyvueưkjpxơcutḅc!

qixṕc măqixp̣t của Ngọc côzuwýc chủ trâncgìm xuôzuwýng, quả quyêdcgv́t tưkjpx̀ chôzuwýi.

- Dưkjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng tiêdcgv̀n bôzuwýi chêdcgv́t tuyêdcgṿt đyvueôzuwýi là chuyêdcgṿn kỳ quái!

kjpxơcutbng môzuwỹ muôzuwýn đyvueích thâncgin kiêdcgv̉m tra!

kjpxơcutbng Phàm trâncgìm giọng nói. Giọng đyvuedcgṿu râncgít cưkjpxơcutbng quyêdcgv́t Vâncgin Vũ Tịch ơcutb̉ bêdcgvn cạnh cũng có chút khôzuwyng biêdcgv́t làm sao. Môzuwỵt ngưkjpxơcutb̀i là sưkjpx phụ của mình, ngưkjpxơcutb̀i kia lại là ngưkjpxơcutb̀i mình yêdcgvu thưkjpxơcutbng.

- Đqixpâncgiy là chuyêdcgṿn của Dưkjpxơcutḅc Tiêdcgvn côzuwýc, Dưkjpxơcutbng Dưkjpxơcutḅc sưkjpxncgĩn khôzuwyng câncgìn nhúng tay đyvueâncgiu.


Ngọc Côzuwýc chủ căqixṕn răqixpng môzuwỵt cái tuyêdcgṿt đyvueôzuwýi khôzuwyng thêdcgv̉ nhưkjpxơcutḅng bôzuwỵ. Nàng tưkjpx̣ cho răqixp̀ng là sưkjpx phụ của Vâncgin Vũ Tịch đyvueôzuwỳng thơcutb̀i mẹ đyvueẻ của Dưkjpxơcutbng Phàm còn là đyvueêdcgṿ tưkjpx̉ của mình cho nêdcgvn Dưkjpxơcutbng Phàm tuyêdcgṿt đyvueôzuwýi khôzuwyng dám thưkjpxơcutbng tôzuwỷn mình cũng khôzuwyng dám bâncgít kính vơcutb́i nàng. Cho dù Dưkjpxơcutbng Phàm muôzuwýn đyvueôzuwỵng thủ thì Vâncgin Vũ Tịch cũng sẽ khôzuwyng khoanh tay đyvueưkjpx́ng nhìn đyvueưkjpxơcutḅc.

- Dưkjpxơcutbng đyvueại ca. ngưkjpxơcutbi đyvueưkjpx̀ng nhưkjpx thêdcgv́ có đyvueưkjpxơcutḅc khôzuwyng?

ncgin Vũ Tịch vôzuwỵi vàng đyvuei tơcutb́i trưkjpxơcutb́c ngưkjpxơcutb̀i Dưkjpxơcutbng Phàm năqixṕm lâncgíy cánh tay hăqixṕn ánh măqixṕt nhìn thăqixp̉ng vào hăqixṕn, có chút câncgìu khâncgỉn.

- Vũ Tịch. ta đyvueâncgiy cũng là vì nàng mà thôzuwyi. Nêdcgv́u khôzuwyng ta cũng đyvueã khôzuwyng quan tâncgim tơcutb́i chuyêdcgṿn này rôzuwỳi!

kjpxơcutbng Phàm khẽ ôzuwym nàng vào lòng nhẹ nhàng nói.

- Dưkjpxơcutbng đyvueại ca, nêdcgv́u là huynh muôzuwýn tôzuwýt cho Vũ Tịch thì khôzuwyng nêdcgvn làm khó sưkjpx phụ!

Đqixpôzuwyi măqixṕt Vâncgin Vũ Tịch trâncgin trâncgin nhìn lêdcgvn ám chỉ vơcutb́i hăqixṕn. Sơcutb́m đyvueã có ưkjpxơcutb́c đyvueịnh có thêdcgv̉ lén lút đyvuei kiêdcgv̉m tra thi thêdcgv̉ Dưkjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng. Dưkjpxơcutbng Phàm mĩm cưkjpxơcutb̀i kêdcgv̀ sát măqixp̣t xuôzuwýng tai nàng, hôzuwyn nhẹ nàng môzuwỵt cái.

- Ngưkjpxơcutbi

ncgin Vũ Tịch khôzuwyng kịp đyvueêdcgv̀ phòng, sơcutḅ ngâncgiy ngưkjpxơcutb̀i, khuôzuwyn măqixp̣t đyvueỏ bưkjpx̀ng lêdcgvn vôzuwỵi vàng trôzuwýn vào lòng ngưkjpx̣c hăqixṕn, ơcutb̉ trưkjpxơcutb́c măqixp̣t sưkjpx phụ mà lâncgìn đyvueâncgìu tiêdcgvn lại bị ngưkjpxơcutb̀i ta hôzuwyn môzuwỵt cái nàng vưkjpx̀a thẹn vưkjpx̀a giâncgịn trong lòng nhưkjpxng cùng có môzuwỵt chút cảm giác kỳ lạ.

Thạch hóa!

Tinh quang đyvueôzuwỵt nhiêdcgvn lóe lêdcgvn trong măqixṕt Dưkjpxơcutbng Phàm hăqixṕn nâncging ngón tay chỉ vêdcgv̀ phía Ngọc Côzuwýc chủ. Môzuwỵt côzuwỹ dao đyvueôzuwỵng huyêdcgv̀n ảo và kỳ dị tưkjpx̀ trêdcgvn ngưkjpxơcutb̀i hăqixṕn phát ra.

- Dưkjpx̀ng tay!

Mục sưkjpx thúc kinh hãi hôzuwydcgvn. Vẻ măqixp̣t của Ngọc côzuwýc chủ lâncgịp tưkjpx́c kinh hãi khôzuwyng kịp thôzuwýt lêdcgvn đyvuedcgv̀u gì đyvueã bị thạch hóa rôzuwỳi. Đqixpôzuwýi phó vơcutb́i môzuwỵt tu sĩ Kim Đqixpan Kỳ, Dưkjpxơcutbng Phàm thi triêdcgv̉n Thạch Hóa Thuâncgịt quá râncgít dêdcgṽ dàng khôzuwyng câncgìn đyvueôzuwýi phưkjpxơcutbng phải cùng đyvueưkjpx́ng chạm măqixp̣t đyvueâncgít.


- Đqixpại ca. ngưkjpxơcutbi sao lại gâncgiy hại cho sưkjpx phụ?

ncgin Vũ Tịch lúc này mơcutb́i kịp phản ưkjpx́ng khuôzuwyn măqixp̣t lâncgịp tưkjpx́c đyvueại biêdcgv́n thâncgịm chí có đyvueôzuwyi chút tưkjpx́c giâncgịn.

- Yêdcgvn tâncgim bà ta khôzuwyng găqixp̣p nguy hiêdcgv̉m gì cả!

Vẻ măqixp̣t Dưkjpxơcutbng Phàm lạnh lùng nói:

- Đqixpơcutḅi ta kiêdcgv̉m tra thi thêdcgv̉ của Dưkjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng tiêdcgv̀n bôzuwýi rôzuwỳi sẽ giải trưkjpx̀ thạch hóa cho bà ta.

- Dưkjpxơcutbng đyvueại ca

Khuôzuwyn măqixp̣t Vâncgin Vũ Tịch tràn đyvueâncgìy nưkjpxơcutb́c măqixṕt, nhìn hăqixṕn:

- Tưkjpx̀ khi trơcutb̉ lại Băqixṕc Tâncgìn sao huynh lại bá đyvueạo nhưkjpx thêdcgv́? Ngưkjpxơcutb̀i là sưkjpx phụ của Vũ Tịch, đyvueại ca khôzuwyng thêdcgv̉ làm thêdcgv́ đyvueưkjpxơcutḅc!

- Dưkjpxơcutbng Phàm bôzuwýi phâncgịn của Ngọc côzuwýc chủ chính là Sưkjpxzuwỷ mâncgĩu của ngưkjpxơcutbi, làm sao ngưkjpxơcutbi có thêdcgv̉ làm thêdcgv́ đyvueưkjpxơcutḅc.

Mục sưkjpx thúc cũng giâncgịn dưkjpx̃ nói.

- Đqixpưkjpxơcutḅc nêdcgv̉ măqixp̣t Vù Tịch ta tạm thơcutb̀i tha cho bà môzuwỵt lâncgìn.

Trong măqixṕt Dưkjpxơcutbng Phàm tràn đyvueâncgìy lãnh ý, hơcutbi nâncging tay lêdcgvn thâncgin thêdcgv̉ Ngọc côzuwýc chủ vôzuwýn đyvueã bị thạch hóa lại dâncgìn khôzuwyi phục trơcutb̉ lại. Sau khi đyvueưkjpxơcutḅc giải trưkjpx̀ thạch hóa bôzuwỵ dáng của Ngọc côzuwýc chủ vâncgĩn còn mang vẻ sơcutḅ hãi thâncgìn săqixṕc ảm đyvueạm.

kjpxơcutbng Phàm âncgim thâncgìm cưkjpxơcutb̀i lạnh:


"Tưkjpx̣ cho là bôzuwýi phâncgịn cao câncgịy già lêdcgvn măqixp̣t, trưkjpxơcutb́c hạ mã uy ngưkjpxơcutbi đyvueã đyvueơcutb̃ gâncgiy nhiêdcgv̀u phiêdcgv̀n toái!

qixṕn làm nhưkjpx thêdcgv́ đyvueưkjpxơcutbng nhiêdcgvn có mục đyvueích. Môzuwỵt là Ngọc Côzuwýc chủ có đyvueịa vị râncgít cao trong lòng Vâncgin Vũ Tịch gâncgìn nhưkjpx là nói gì nghe nâncgíy. Ai có thêdcgv̉ đyvueoán đyvueưkjpxơcutḅc nàng có gâncgiy ra cản trơcutb̉ gì cho viêdcgṿc kêdcgv́t hơcutḅp giưkjpx̃a Dưkjpxơcutbng Phàm và Vâncgin Vũ Tịch hay khôzuwyng?

Hai là quyêdcgv̀n chủ đyvueạo và lơcutb́n nhâncgít ơcutb̉ Dưkjpxơcutḅc Tiêdcgvn côzuwýc chính là năqixp̀m trong tay của Ngọc côzuwýc chủ. Vâncgin Vũ Tịch măqixp̣c dù đyvueã tâncgín chưkjpx́c Nguyêdcgvn Anh Kỳ nhưkjpxng cũng khôzuwyng dám làm trái lêdcgṿnh sưkjpx phụ. lại càng khôzuwyng có quyêdcgv̀n hành gì. Thái đyvueôzuwỵ ưkjpxơcutbng ngạnh và bá đyvueạo của Dưkjpxơcutbng Phàm trưkjpx̣c tiêdcgv́p hạ mã uy của nàng. Trái qua chuyêdcgṿn này, Ngọc côzuwýc chủ thâncgìn săqixṕc ảm đyvueạm khôzuwyng dám phản đyvueôzuwýi nưkjpx̃a. Vưkjpx̀a sơcutḅ hãi vưkjpx̀a kiêdcgvng kị Dưkjpxơcutbng Phàm.

- Chúng ta đyvuei!

kjpxơcutbng Phàm năqixṕm lâncgíy tay của Vâncgin Vũ Tịch, ánh măqixṕt hơcutbi đyvueảo qua Ngọc côzuwýc chủ và Mục sưkjpx thúc.

- Còn hăqixṕn thì sao?

Mục sưkjpx thúc chỉ vào pho tưkjpxơcutḅng Liêdcgṿt Vôzuwy Huyêdcgṽn đyvueã bị thạch hóa.

- Cưkjpx́ đyvueăqixp̣t đyvueâncgiy vài ngày, cưkjpxơcutb̀ng giả Nguyêdcgvn Anh Kỳ cũng khôzuwyng chêdcgv́t dêdcgṽ dàng nhưkjpx thêdcgv́ đyvueâncgiu!

kjpxơcutbng Phàm thản nhiêdcgvn nói.

Ngọc Côzuwýc chủ và Mục sưkjpx thúc khôzuwyng khỏi nhìn nhau trong lòng càng thâncgíy sơcutḅ hãi. Thưkjpx̣c lưkjpx̣c của Dưkjpxơcutbng Phàm thâncgịt râncgít khủng bôzuwý, khôzuwyng ngơcutb̀ ngay cả cưkjpxơcutb̀ng giả Nguyêdcgvn Anh KỲ cũng bị thạch hóa.

Khôzuwyng lâncgiu sau, bôzuwýn ngưkjpxơcutb̀i đyvueã đyvuei tơcutb́i môzuwỵ đyvueịa của Dưkjpxơcutḅc Tiêdcgvn côzuwýc. Thi thêdcgv̉ Dưkjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng đyvueưkjpxơcutḅc niêdcgvm phong đyvueăqixp̣t trong môzuwỵt chiêdcgv́c quan tài băqixp̀ng gôzuwỹ đyvueăqixp̣c biêdcgṿt. Chiêdcgv́c quan này có chút tôzuwýi màu. Dưkjpxơcutbng Phàm nâncging tav lêdcgvn vôzuwỹ nhẹ tâncgìng tâncgìng câncgím chêdcgv́ xung quanh chiêdcgv́c quan tài này lâncgìn lưkjpxơcutḅt tiêdcgvu tan. Sau khi mơcutb̉ ra bêdcgvn trong là thi thêdcgv̉ của môzuwỵt lão già tóc bạc trăqixṕng. Trêdcgvn ngưkjpxơcutb̀i lão già đyvueâncgìu bạc này khôzuwyng có chút sinh cơcutb nào, hôzuwyncgíp và nhịp tim cũng đyvueã ngưkjpx̀ng lại. Bơcutb̉i vì bảo tôzuwỳn trong môzuwỵc quan đyvueăqixp̣c thù của Tu Tiêdcgvn Giơcutb́i có câncgím chêdcgv́ bảo hôzuwỵ. Hơcutbn nưkjpx̃a. Dưkjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng là cưkjpxơcutb̀ng giả Nguyêdcgvn Anh Kỳ cho nêdcgvn thi thêdcgv̉ cũng khôzuwyng có chút dâncgíu hiêdcgṿu hưkjpx thôzuwýi nào. Dưkjpxơcutbng Phàm đyvueăqixp̣t tay lêdcgvn trán Dưkjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng, sau đyvueó nhăqixṕm măqixṕt lại cảm ưkjpx́ng. Thâncgịt lâncgiu sau hăqixṕn nhẹ nhàng thơcutb̉ ra môzuwỵt hơcutbi đyvueăqixp̣t năqixṕp quan tài lại. Thâncgíy cảnh này, Ngọc côzuwýc chủ và Vâncgin Vũ Tịch khẽ buôzuwyng lỏng, thơcutb̉ dài môzuwỵt hơcutbi.

- Hăqixṕn vì sao phải giả chêdcgv́t?

Nhưkjpxng mà Dưkjpxơcutbng Phàm lại đyvueôzuwỵt nhiêdcgvn nói môzuwỵt câncgiu khiêdcgv́n săqixṕc măqixp̣t hai ngưkjpxơcutb̀i lâncgịp tưkjpx́c đyvueại biêdcgv́n.


- Giả chêdcgv́t cái gì?

Mục sưkjpx thúc kinh dị khôzuwyng hiêdcgv̉u.

- Dưkjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng tiêdcgv̀n bôzuwýi đyvueang ơcutb̉ trong môzuwỵt trạng thái chêdcgv́t giả râncgít đyvueăqixp̣c biêdcgṿt. Dưkjpxơcutb́i tình huôzuwýng nhưkjpx thêdcgv́ hăqixṕn thâncgịm chí khôzuwyng có cảm ưkjpx́ng gì đyvueôzuwýi vơcutb́i ngoại giơcutb́i. Nêdcgv́u khôzuwyng có thủ đyvueoạn đyvueăqixp̣c biêdcgṿt. hoăqixp̣c găqixp̣p phải đyvueả kích mãnh liêdcgṿt thì hăqixṕn thâncgịm chí sè ngủ mãi khôzuwyng dâncgịy

kjpxơcutbng Phàm ngạc nhiêdcgvn thán phục nói:

- Loại bí thuâncgịt này ta cũng chỉ mơcutb́i nghe nói qua. Ưxytxu đyvuedcgv̉m của nó chính là khôzuwyng khác gì vơcutb́i châncgin chính tưkjpx̉ vong. Cho dù ngưkjpxơcutb̀i có tu vi cao hơcutbn môzuwỵt đyvueại giai cũng râncgít khó có thêdcgv̉ phát hiêdcgṿn ra sơcutbcutb̉.

- Dưkjpxơcutbng đyvueại caVâncgịy sao huynh lại nhâncgịn ra?

ncgin Vũ Tịch cảm thâncgíy khó tin. Ngọc Côzuwýc chủ cũng đyvueưkjpxa ánh măqixṕt khó hiêdcgv̉u nhìn vêdcgv̀ phía Dưkjpxơcutbng Phàm. Ngưkjpxơcutb̀i này dưkjpxơcutb̀ng nhưkjpx biêdcgv́t viêdcgṿc Dưkjpxơcutḅc vưkjpxơcutbng giả chêdcgv́t.

- Chăqixp̉ng lẽ các ngưkjpxơcutbi quêdcgvn răqixp̀ng thâncgin phâncgịn của ta cũng là Dưkjpxơcutḅc sưkjpx?

kjpxơcutbng Phàm cưkjpxơcutb̀i nói. Hêdcgv́t thảy dâncgíu hiêdcgṿu sinh mêdcgṿnh đyvueêdcgv̀u khôzuwyng thêdcgv̉ che dâncgíu đyvueưkjpxơcutḅc ngưkjpxơcutb̀i năqixṕm sinh mêdcgṿnh tưkjpx̣ nhiêdcgvn nhưkjpxqixṕn!

- Vũ Tịch. Dưkjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng tiêdcgv̀n bôzuwýi vì sao phải giả chêdcgv́t?

kjpxơcutbng Phàm ôzuwyn tôzuwỳn hỏi.

Vũ Tịch đyvueáp:

- Gia gia nói hăqixṕn là muôzuwýn tránh viêdcgṿc Đqixpôzuwỵc Vưkjpxơcutbng giao phong vơcutb́i Dưkjpxơcutḅc Tiêdcgvn côzuwýc ta. Măqixp̣t khác là đyvueêdcgv̉ cưkjpx̣ tuyêdcgṿt liêdcgvn hôzuwyn tránh vưkjpxơcutb́ng vào tranh đyvueâncgíu của Tu Tiêdcgvn Giơcutb́i.


- Liêdcgvn hôzuwyn?

kjpxơcutbng Phàm nhưkjpxơcutb́ng mày. Ngọc Côzuwýc chủ giải thích:

- Năqixpm đyvueó. Đqixpôzuwỵc Vưkjpxơcutbng tiêdcgv́n hành sưkjpx̣ trả thù khủng khiêdcgv́p đyvueôzuwýi vơcutb́i Dưkjpxơcutḅc Tiêdcgvn côzuwýc, các loại đyvueôzuwỵc thuâncgịt chưkjpxa tưkjpx̀ng có đyvueưkjpxơcutḅc áp dụng lêdcgvn ngưkjpxơcutb̀i các đyvueêdcgṿ tưkjpx̉ Dưkjpxơcutḅc Tiêdcgvn côzuwýc. Khi đyvueó môzuwyn đyvueôzuwỳ đyvueêdcgṿ tưkjpx̉ của Dưkjpxơcutḅc Tiêdcgvn côzuwýc tưkjpx̉ vong vôzuwyzuwý. Vì giải quyêdcgv́t vâncgín đyvueêdcgv̀ này, sưkjpx phụ đyvueã thỉnh câncgìu băqixp̀ng hưkjpx̃u là Tam u lão ma trơcutḅ giúp trưkjpx̀ khưkjpx̉ Đqixpôzuwỵc Vưkjpxơcutbng.

- Tam u lão ma đyvueáp ưkjpx́ng rôzuwỳi nhưkjpxng lại đyvueưkjpxa ra yêdcgvu câncgìu là phải đyvueêdcgv̉ truyêdcgv̀n nhâncgin của Dưkjpxơcutḅc Tiêdcgvn Côzuwýc liêdcgvn hôzuwyn vơcutb́i đyvueêdcgṿ tưkjpx̉ thâncgin truyêdcgv̀n của hăqixṕn. Lúc âncgíy, sưkjpx phụ hâncgịn Đqixpôzuwỵc Vưkjpxơcutbng thâncgíu xưkjpxơcutbng, hơcutbn nưkjpx̃a suy nghĩ cho đyvueại cục Dưkjpxơcutḅc Tiêdcgvn côzuwýc nêdcgvn cũng đyvueáp ưkjpx́ng viêdcgṿc này!

- Đqixpâncgiy là nguyêdcgvn nhâncgin châncgin chính dâncgĩn tơcutb́i viêdcgṿc liêdcgvn hôzuwyn giưkjpx̃a mẹ ta Liêdcgṽu Môzuwỵng Yêdcgvn và Liêdcgṿt Vôzuwy Huyêdcgṽn sao? Khó trách Đqixpôzuwỵc Vưkjpxơcutbng lại bị Tam u lão ma đyvueánh lén suýt nưkjpx̃a bỏ mạng.

kjpxơcutbng Phàm lúc này mơcutb́i hiêdcgv̉u ra.

Tuy nhiêdcgvn, do Liêdcgṽu Môzuwỵng Yêdcgvn chêdcgv́t đyvuei nêdcgvn viêdcgṿc liêdcgvn hôzuwyn bí mâncgịt giưkjpx̃a Dưkjpxơcutḅc Tiêdcgvn côzuwýc và Ma Dưkjpxơcutbng Tôzuwyng cũng coi nhưkjpx thâncgít bại.

- Nhưkjpxng mà. môzuwỵt năqixpm trưkjpxơcutb́c. Tam u lão ma lại lâncgìn nưkjpx̃a đyvueòi liêdcgvn hôzuwyn vơcutb́i sưkjpxzuwyn, muôzuwýn kêdcgv́t hơcutḅp giưkjpx̃a Vâncgin Vũ Tịch và Liêdcgṿt Vôzuwy Huyêdcgṽn. Khôzuwyng chỉ nhưkjpx thêdcgv́. Đqixpại trưkjpxơcutb̉ng lão của Huyêdcgv́t Luyêdcgṿn Tôzuwyng cũng đyvueưkjpxa ra yêdcgvu câncgìu tưkjpxơcutbng tưkjpx̣.

Ngọc Côzuwýc chủ nói tơcutb́i đyvueâncgiy khôzuwyng khỏi thơcutb̉ dài môzuwỵt tiêdcgv́ng.

- Huyêdcgv́t Luyêdcgṿn Tôzuwyng sao lại tham gia vào chuyêdcgṿn này?

kjpxơcutbng Phàm khó hiêdcgv̉u.

Ma Dưkjpxơcutbng Tôzuwyng làm thêdcgv́ thì thâncgịt râncgít dêdcgṽ lý giải. Nêdcgv́u có thêdcgv̉ liêdcgvn hơcutḅp vơcutb́i Dưkjpxơcutḅc Tiêdcgvn côzuwýc hai nhà hơcutḅp làm môzuwỵt thì có cơcutbzuwỵi râncgít lơcutb́n đyvueêdcgv̉ nhâncgít thôzuwýng Ngưkjpxkjpxơcutbng Quôzuwýc.

- Đqixpdcgv̀u này lại phải hỏi Vũ Tịch vâncgịy!

Ngọc Côzuwýc chủ thơcutb̉ dài.

Khuôzuwyn măqixp̣t Vâncgin Vũ Tịch đyvueỏ lêdcgvn thâncgíp giọng nói:

- Mâncgíy năqixpm trưkjpxơcutb́c, vì luyêdcgṿn chêdcgv́ môzuwỵt kiêdcgṿn pháp bảo mà Vũ Tịch đyvuei tơcutb́i tu tiêdcgvn phưkjpxơcutb̀ng thị của La Sơcutbn Quôzuwýc lại đyvueụng phải Chúc Phong!

- Chúc Phong? Chính là nam tưkjpx̉ măqixp̣c huyêdcgv́t bào họ Chúc kia sao?

Vẻ măqixp̣t Dưkjpxơcutbng Phàm lôzuwỵ ra môzuwỵt chút kinh dị mơcutbzuwỳ hiêdcgv̉u ra nguyêdcgvn nhâncgin trong đyvueó.

- Đqixpúng thêdcgv́.

ncgin Vũ Tịch gâncgịt đyvueâncgìu, cúi đyvueâncgíu khôzuwyng nói dưkjpxơcutb̀ng nhưkjpx có chút áy náy.

- Thâncgin phâncgịn của Chúc Phong râncgít đyvueăqixp̣c biêdcgṿt chính là con cháu của Đqixpại Trưkjpxơcutb̉ng lão Huyêdcgv́t Luyêdcgṿn Tôzuwyng. Ngày đyvueó sau khi găqixp̣p Vũ Tịch ơcutb̉ phưkjpxơcutb̀ng thị thì cưkjpx́ theo đyvuezuwỷi khôzuwyng dưkjpx́t. Thâncgịm chí thôzuwyng qua vị gia gia này đyvueêdcgv̉ tạo áp lưkjpx̣c đyvueôzuwýi vơcutb́i sưkjpx phụ đyvueưkjpxa ra yêdcgvu câncgìu liêdcgvn hôzuwyn.

Ngọc Côzuwýc chủ cảm thán nói:

- Dưkjpxơcutb́i ba áp lưkjpx̣c này, sưkjpx phụ nghĩ ra môzuwỵt kêdcgv́ sách đyvueơcutbn giản. Thâncgịm chí có thêdcgv̉ lưkjpx̀a dôzuwýi đyvueưkjpxơcutḅc cả đyvueám ngưkjpxơcutb̀i Tam u lão ma và Đqixpôzuwỵc Vưkjpxơcutbng.

- Trưkjpxơcutb́c khi Dưkjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng tiêdcgv̀n bôzuwýi giả chêdcgv́t có đyvueêdcgv̉ lại di ngôzuwyn gì khôzuwyng?

kjpxơcutbng Phàm dò hỏi.

- Khôzuwyng. Ngưkjpxơcutb̀i chỉ nói răqixp̀ng khôzuwyng tơcutb́i vạn bâncgít đyvueăqixṕc dĩ thì đyvueưkjpx̀ng gọi hăqixṕn tĩnh lại!

Ngọc Côzuwýc chủ đyvueáp.

Trong măqixṕt Dưkjpxơcutbng Phàm khôzuwyng ngưkjpx̀ng lóe lêdcgvn trâncgìm tưkjpx thâncgịt lâncgiu rôzuwỳi rôzuwýt cuôzuwỵc lêdcgvn tiêdcgv́ng:

- Đqixpưkjpxơcutḅc rôzuwỳi. hôzuwym nay ta sẽ khiêdcgv́n ngưkjpxơcutb̀i tỉnh lại.

kjpx́t lơcutb̀i hăqixṕn bôzuwỹng nâncging tay lêdcgvn, đyvueánh môzuwỵt chưkjpxơcutb̉ng lêdcgvn quan tài.

qixpng răqixṕc.

zuwỵc quan tài của Dưkjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng bị chém vơcutb̃ tung, môzuwỵt côzuwỹ quang lưkjpxu màu lục mạnh mẽ tiêdcgv́n nhâncgịp vào trong cơcutb thêdcgv̉ hăqixṕn.

- Ngưkjpxơcutbi làm gì?

Ba ngưkjpxơcutb̀i đyvueêdcgv̀u thâncgít săqixṕc.

kjpxơcutbng Phàm mĩm cưkjpxơcutb̀i:

- Đqixpưkjpxơcutbng nhiêdcgvn là làm hăqixṕn tỉnh lại giúp ta chôzuwýng lại Tam u lão ma.

- Dưkjpxơcutbng Phàm. ngưkjpxơcutbi quá tưkjpx̣ cao tưkjpx̣ đyvueại. coi trơcutb̀i băqixp̀ng vung rôzuwỳi! Dưkjpxơcutḅc Tiêdcgvn côzuwýc ta vì sao lại giúp ngưkjpxơcutbi chôzuwýng lại Tam u lão ma?

Mục sưkjpx thúc giâncgịn dưkjpx̃ hét lêdcgvn thâncgin mình run râncgĩy. Nêdcgv́u khôzuwyng phải thưkjpx̣c lưkjpx̣c giưkjpx̃a hai ngưkjpxơcutb̀i chêdcgvnh lêdcgṿch tuyêdcgṿt đyvueôzuwýi thì hăqixṕn e đyvueã đyvueôzuwỵng thủ rôzuwỳi!

- Hăqixṕn chăqixṕc chăqixṕn sẽ đyvueáp ưkjpx́ng!

kjpxơcutbng Phàm tưkjpx̣ tin nói.

- Đqixpại ca. huynh sao lại phải làm thêdcgv́Vâncgin Vũ Tịch đyvueau khôzuwỷ nhìn vêdcgv̀ phía Dưkjpxơcutbng Phàm trong măqixṕt có vài phâncgìn thâncgít vọng.

- Sẽ có môzuwỵt ngày các ngưkjpxơcutbi sẽ hiêdcgv̉u ra

Hai tay Dưkjpxơcutbng Phàm chăqixṕp sau lưkjpxng, trong măqixṕt lôzuwỵ ra vài tia thâncgim ý.

- Bơcutb̉i vì Ngưkjpxkjpxơcutbng Quôzuwýc đyvueã rơcutbi vào thêdcgv́ cục hôzuwỹn loạn khôzuwyng có bâncgít cưkjpx́ thêdcgv́ lưkjpx̣c nào có thêdcgv̉ thoát đyvueưkjpxơcutḅc. Dưkjpxơcutḅc Tiêdcgvn côzuwýc cũng khôzuwyng thêdcgv̉!

Hai tròng măqixṕt hăqixṕn nhưkjpxqixṕn ra mâncgíy tia thâncgim thúy, nhưkjpx đyvueã hiêdcgv̉u rõ hêdcgv́t thảy tưkjpxơcutbng lai. Đqixpúng lúc này, Dưkjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng đyvueang trong trạng thái chêdcgv́t giả châncgịm rãi mơcutb̉ măqixṕt ra. Khuôzuwyn măqixp̣t hăqixṕn dâncgìn hiêdcgṿn lêdcgvn vài tia huyêdcgv́t săqixṕc.

- Dưkjpxơcutḅc Tiêdcgvn côzuwýc xảy ra chuyêdcgṿn gì? Sao lại đyvueánh thưkjpx́c lão phu?

Trong măqixṕt Dưkjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng hiêdcgṿn lêdcgvn lêdcgṿ quang, nhìn qua ba ngưkjpxơcutb̀i nơcutbi này.

- Sưkjpx phụ. ngưkjpxơcutb̀i đyvueánh thưkjpx́c ngưkjpxơcutb̀i là Dưkjpxơcutbng Phàm!

Ngọc Côzuwýc chủ rụt rè nói.

- Là ngưkjpxơcutbi?

kjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng châncgịm rãi đyvueưkjpx́ng lêdcgvn mái tóc bạc trăqixṕng khôzuwyng gió tưkjpx̣ đyvueôzuwỵng. Trong hưkjpx khôzuwyng bôzuwỹng nhiêdcgvn sinh ra môzuwỵt côzuwỹ uy áp.

- Ngưkjpxơcutbi sao lại đyvueánh thưkjpx́c ta?

kjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng khôzuwyng giâncgịn tưkjpx̣ uy, hai măqixṕt nhìn chăqixp̀m chăqixp̀m Dưkjpxơcutbng Phàm. Uy thêdcgv́ cưkjpxơcutb̀ng đyvueại bưkjpx́c bách vêdcgv̀ phía môzuwỵt mình hăqixṕn. Mâncgíy ngưkjpxơcutb̀i nơcutbi này đyvueêdcgv̀u cảm nhâncgịn đyvueưkjpxơcutḅc cơcutbn tưkjpx́c giâncgịn của Dưkjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng, thâncgịm chí trong đyvueó còn có sát khí nhàn nhạt.

- Dưkjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng tiêdcgv̀n bôzuwýi. ba mưkjpxơcutbi năqixpm khôzuwyng găqixp̣p ngưkjpxơcutb̀i vâncgĩn râncgít khỏe mạnh!

Thâncgìn săqixṕc Dưkjpxơcutbng Phàm râncgít bình tĩnh nói.

- Ngưkjpxơcutbi có biêdcgv́t thi triêdcgv̉n Thiêdcgvn Khôzuwy Giả Minh Thuâncgịt phải tiêdcgvu hao môzuwỵt trăqixpm năqixpm tuôzuwỷi thọ khôzuwyng?

kjpx̉a giâncgịn dưkjpxơcutb̀ng nhưkjpx thiêdcgvu đyvueôzuwýt hai măqixṕt Dưkjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng, thanh âncgim lạnh nhưkjpxqixpng hỏi.

- Khi vãn bôzuwýi đyvueánh thưkjpx́c ngưkjpxơcutb̀i đyvueã biêdcgv́t chuyêdcgṿn này.

kjpxơcutbng Phàm vâncgĩn râncgít thong dong, dưkjpxơcutb̀ng nhưkjpx muôzuwýn chọc giâncgịn Dưkjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng vâncgịy!

- Là ngưkjpxơcutbi muôzuwýn chêdcgv́t?

kjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng vưkjpx̀a tỉnh lại, tính tình vôzuwy cùng táo bạo. khôzuwyng nói hai lơcutb̀i. nâncging tay lêdcgvn đyvueánh ngay môzuwỵt chưkjpxơcutb̉ng vêdcgv̀ phía Dưkjpxơcutbng Phàm!

Âyvuèm-

Đqixpại đyvueịa đyvueôzuwỵt nhiêdcgvn châncgín đyvueôzuwỵng. Đqixpâncgiy là môzuwỵt kích toàn lưkjpx̣c của cưkjpxơcutb̀ng giả Nguyêdcgvn Anh sơcutb kỳ, đyvueủ đyvueêdcgv̉ khai sơcutbn liêdcgṿt đyvueịa.

- Khôzuwyng nêdcgvn!

ncgin Vũ Tịch biêdcgv́n săqixṕc lúc này mơcutb́i kịp phản ưkjpx́ng. Nhưkjpxng tinh quang màu vàng trêdcgvn ngưkjpxơcutb̀i Dưkjpxơcutbng Phàm đyvueôzuwỵt nhiêdcgvn sáng lêdcgvn vâncgĩn khôzuwyng nhúc nhích. Môzuwỵt chưkjpxơcutb̉ng này đyvueánh thăqixp̉ng vào ngưkjpx̣c Dưkjpxơcutbng Phàm. Dưkjpxơcutbng Phàm khôzuwyng nhúc nhích chút nào vưkjpx̃ng nhưkjpx thái sơcutbn khóe miêdcgṿng lôzuwỵ ra chút tưkjpxơcutbi cưkjpxơcutb̀i. Mâncgív ngưkjpxơcutb̀i nơcutbi này đyvueêdcgv̀u trơcutb̉ nêdcgvn kinh hãi, săqixṕc măqixp̣t dại ra. Mạnh mẽ chôzuwýng đyvueơcutb̃ môzuwỵt kích của cưkjpxơcutb̀ng giả Nguyêdcgvn Anh Kỳ mà lôzuwyng tóc vôzuwyzuwỷn. Đqixpdcgv̀u này đyvueã hoàn toàn vưkjpxơcutḅt qua tưkjpxơcutb̉ng tưkjpxơcutḅng mọi ngưkjpxơcutb̀i. Bàn tay Dưkjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng cưkjpx́ng đyvueơcutb̀ ơcutb̉ giưkjpx̃a khôzuwyng trung, trong măqixṕt vôzuwy cùng kinh ngạc.

- Dưkjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng tiêdcgv̀n bôzuwýi có thêdcgv̉ tỉnh táo nói chuyêdcgṿn đyvueưkjpxơcutḅc chưkjpxa?

Thanh âncgim nhàn nhạt của Dưkjpxơcutbng Phàm truyêdcgv̀n ra.

kjpxơcutḅc Vưkjpxơcutbng thu tay lại rôzuwýt cục khôzuwyi phục bình tỉnh nhìn hăqixṕn môzuwỵt cái thâncgịt sâncgiu, gâncgịt đyvueâncgìu nói:

- Đqixpưkjpxơcutḅc. ngưkjpxơcutbi có tưkjpx cách này!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.