Tiên Hồng Lộ

Chương 313 : Triển lộ thực lực

    trước sau   
Trêhjmon khôhcxxng trung nơpmfii Dâfybỵt Hà Thôhcxxn vôhcxx́n yêhjmon bình lúc này có hai ngưhndeơpmfìi đcufxang lơpmfihndẻng. Đomjjôhcxx̣c Vưhndeơpmfing lưhndeng gù và tu sĩ trung niêhjmon mạp kia cách xa nhau mâfybýy chục trưhndeơpmfịng, đcufxang cách khôhcxxng đcufxưhndéng đcufxôhcxx́i diêhjmọn nhau. Ngưhndeơpmfìi trưhndeơpmfíc săkvvṕc măkvvp̣t lôhcxx̣ vẻ tái nhơpmfịt, khóe miêhjmọng tràn ra môhcxx̣t tia máu, vẻ măkvvp̣t râfybýt khó coi, trong măkvvṕt tràn ngâfybỵp lưhndẻa giâfybỵn vôhcxxfybỵn. Ngưhndeơpmfìi sau vẻ măkvvp̣t âfybym hiêhjmỏm cưhndeơpmfìi lạnh, trêhjmon ngưhndeơpmfìi hai màu hàn quang và tưhndẻ quang nhôhcxx̣n nhạo khôhcxxng ngưhndèng, tản mát ra môhcxx̣t côhcxx̉ khí tưhndéc tưhndẻ vong.

- Ha ha! Sưhndehcxxn. lão nhâfybyn gia ngài giao ra Thâfybýt Phưhndeơpmfing Vạn Đomjjôhcxx̣c Hoàn cùng tâfybýt cả bảo vâfybỵt, bí phưhndeơpmfing đcufxôhcxx̣c thuâfybỵt khác ra đcufxâfybyy, đcufxêhjmọ tưhndẹ có thêhjmỏ thêhjmò chỉ câfybỳn ngài giao mâfybýy thưhndé này ra sau này sẽ khôhcxxng đcufxêhjmón đcufxâfybyy quâfybýy râfybỳy ngài nưhndẽa.

Trung niêhjmon béo tủm tỉm cưhndeơpmfìi nói.

- Đomjjưhndèng mơpmfihndeơpmfỉng! Lão phu tình nguyêhjmọn ngọc thạch câfybyu phâfybỳn, cũng sẽ khôhcxxng giao mâfybýy thưhndé này cho ngưhndeơpmfii.

Đomjjôhcxx̣c Vưhndeơpmfing lưhndeng gù lôhcxx̣ vẻ kiêhjmon quvêhjmót râfybýt có quyêhjmót tâfybym ngọc đcufxá cùng vơpmfĩ. Nêhjmóu hăkvvṕn khôhcxxng đcufxêhjmỏ ý sôhcxx́ng chêhjmót bỏ đcufxi chín thành côhcxxng lưhndẹc cưhndeơpmfĩng chêhjmó thưhndeơpmfing thêhjmó phát huy ra thưhndẹc lưhndẹc cưhndeơpmfìng giả Nguyêhjmon Anh Kỳ, vâfybỵy tuyêhjmọt đcufxôhcxx́i có năkvvpng lưhndẹc đcufxôhcxx̀ng quy vu tâfybỵn vơpmfíi đcufxôhcxx́i phưhndeơpmfing.

- Ha ha ha! Đomjjôhcxx̣c Vưhndeơpmfing khôhcxxng hôhcxx̉ là Đomjjôhcxx̣c Vưhndeơpmfing, cá tính của sưhndehcxxn ngài ta làm đcufxêhjmọ tưhndẻ nhưhnde thêhjmó nào lại khôhcxxng hiêhjmỏu chưhndé?


Trung niêhjmon mâfybỵp khôhcxxng ngơpmfì khôhcxxng lôhcxx̣ chút vẻ kỳ quái nào.

"Ba ba"

kvvṕn vôhcxx̃ tay hai cái, trong đcufxôhcxx́ng nhà cưhndẻa hoang tàn phía dưhndeơpmfíi truyêhjmòn tơpmfíi tiêhjmóng kêhjmou khóc của môhcxx̣t nưhndẽ tưhndẻ:

- Cưhndéu mạng! Gia gia cưhndéu mạng!

Chỉ thâfybýy đcufxôhcxx̣c sưhndehndẻ y môhcxx̣t tay năkvvṕm chiêhjmóc côhcxx̉ trăkvvṕng ngọc ưhndeu nhã của Lạc Thủy đcufxi đcufxêhjmón chôhcxx̃ đcufxâfybýt trôhcxx́ng.

- Hăkvvṕc hăkvvṕc! Sưhndehcxx̉ đcufxại nhâfybyn, ngài có thêhjmỏ khôhcxxng đcufxêhjmỏ ý đcufxêhjmón an nguy của mình nhưhndeng cũng nêhjmon SUY nghĩ môhcxx̣t chút đcufxêhjmón cháu gái của mình chưhndé.

Đomjjôhcxx̣c sưhndehndẻ y vẻ măkvvp̣t cưhndeơpmfìi tà, lưhndẹc đcufxạo trêhjmon tay tăkvvpng thêhjmom mâfybýy phâfybỳn. Lâfybỵp tưhndéc khuôhcxxn măkvvp̣t xinh đcufxẹp của Lạc Thủy liêhjmòn đcufxỏ bưhndèng khó thơpmfỉ khôhcxxng ngưhndèng nghẹn ngào ho khan.

- Hai têhjmon tiêhjmỏu nhâfybyn vôhcxx sĩ các ngưhndeơpmfii, âfybyn oán Tu Tiêhjmon giơpmfíi lại liêhjmon lụy môhcxx̣t nưhndẽ tưhndẻ vôhcxxhcxx̣i

Đomjjôhcxx̣c Vưhndeơpmfing lưhndeng gù trơpmfịn măkvvṕt nhưhndekvvṕp nưhndét ra, cả ngưhndeơpmfìi run râfybỷy.

- Sưhndehcxxn lão nhâfybyn gia! Ngài còn muôhcxx́n bưhndeơpmfíng bỉnh tiêhjmóp nưhndẽa khôhcxxng?

Trung niêhjmon mâfybỵp môhcxx̣t bôhcxx̣ năkvvṕm chăkvvṕc thăkvvṕng lơpmfịi nói.

- Ngưhndeơpmfìi hiêhjmọn tại chỉ có thêhjmỏ phát huy ra môhcxx̣t thành thưhndẹc lưhndẹc bâfybýt quá nêhjmóu muôhcxx́n liêhjmòu mạng đcufxánh cùng đcufxêhjmọ tưhndẻ, ta sẽ sai đcufxôhcxx̀ nhi lâfybỵp tưhndéc giêhjmót chêhjmót tiêhjmỏu côhcxxhndeơpmfing thanh tú dịu dàng này, ôhcxxi! Môhcxx̣t hạt mâfybỳm tôhcxx́t nhưhndefybỵy, nêhjmóu bơpmfỉi vì ngài suy nghĩ sai lâfybỳm mà hỏng mâfybýt, còn chưhndea kịp hưhndeơpmfỉng thụ lạc thú lơpmfín nhâfybýt của nhâfybyn sinh mà đcufxã hưhndeơpmfing tiêhjmou ngọc vâfybýn vâfybỵy thì thâfybỵt đcufxáng tiêhjmóc đcufxó.

- Hưhndè. nàng bâfybýt quá chỉ là môhcxx̣t côhcxxhndeơpmfing trong thôhcxxn này đcufxưhndeơpmfịc vi sưhnde thu dưhndeơpmfĩng, khôhcxxng có bâfybýt cưhndé quan hêhjmọ huyêhjmót mạch gì. ngưhndeơpmfii nghĩ răkvvp̀ng ta sẽ bơpmfỉi vì nàng mà đcufxêhjmỏ cho các ngưhndeơpmfii thưhndẹc hiêhjmọn đcufxưhndeơpmfịc âfybym mưhndeu sao?


Đomjjôhcxx̣c Vưhndeơpmfing lưhndeng gù lạnh lùng nói.

- Ha ha ha! Sưhndehcxxn lão nhâfybyn gia ngài thưhndẹc ra râfybýt năkvvp̣ng tình cảm, đcufxôhcxx̀ nhi thêhjmó nào lại khôhcxxng biêhjmót chưhndé? Ngài rôhcxx́t cuôhcxx̣c có đcufxêhjmỏ ý tơpmfíi nàng hay khôhcxxng chúng ta thưhndẻ môhcxx̣t chút liêhjmòn biêhjmót.

Trung niêhjmon mâfybỵp săkvvṕc măkvvp̣t đcufxôhcxx̣t nhiêhjmon lạnh lùng nói vơpmfíi thanh niêhjmon măkvvp̣c tưhndẻ ý:

- Móc môhcxx̣t con măkvvṕt của nó!

- Rõ, sưhndehcxxn!

Đomjjôhcxx̣c sưhndehndẻ y vẻ măkvvp̣t dưhndẽ tơpmfịn vưhndeơpmfin môhcxx̣t đcufxâfybỳu ngón tay chuâfybỷn bị đcufxôhcxx̣ng thủ.

"Têhjmo"

Lạc Thủy bị sơpmfị hãi đcufxêhjmón nôhcxx̉i săkvvṕc măkvvp̣t trăkvvṕng bêhjmọch lâfybỵp tưhndéc ngâfybýt đcufxi.

- Dưhndèng tay!

Lão già lưhndeng gù nôhcxx̉i giâfybỵn gâfybỳm lêhjmon môhcxx̣t tiêhjmóng, ngăkvvpn đcufxôhcxx̣c sưhndehndẻ y hành đcufxôhcxx̣ng. Trung niêhjmon mâfybỵp lâfybỵp tưhndéc lôhcxx̣ ra vẻ tưhndeơpmfii cưhndeơpmfìi sáng lạn:

- Sưhndehcxxn! Lão nhâfybyn gia ngưhndeơpmfìi rôhcxx́t cuôhcxx̣c đcufxáp ưhndéng rôhcxx̀i sao.

- Ha ha! Vị đcufxạo hưhndẽu đcufxôhcxx̣c sưhnde này, mơpmfíi hai tháng tưhndè biêhjmọt, chúng ta lại găkvvp̣p nhau.

Đomjjúng lúc này tưhndè phía sau truyêhjmòn đcufxêhjmón thanh âfybym môhcxx̣t nam tưhndẻ.


- Ngưhndeơpmfìi nào?

Trung niêhjmon mâfybỵp kia săkvvṕc măkvvp̣t đcufxại biêhjmón gâfybỳn nhưhnde toát ra môhcxx̣t thâfybyn môhcxx̀ hôhcxxi lạnh. Vưhndèa rôhcxx̀i đcufxăkvvṕc ý vêhjmonh váo bị ngưhndeơpmfìi ta vôhcxx tình đcufxêhjmón gâfybỳn vâfybỵy mà hăkvvṕn khôhcxxng ngơpmfì môhcxx̣t chút cảm giác cũng khôhcxxng có.

- Là ngưhndeơpmfii!

Đomjjôhcxx̣c sưhndehndẻ y kinh hôhcxx nhìn chăkvvp̀m chăkvvp̀m Dưhndeơpmfing Phàm. trong măkvvṕt lôhcxx̣ rõ vẻ sơpmfị hãi.

- Ngưhndeơpmfii là ai?

Trung niêhjmon mâfybỵp thâfybyn hình chơpmfịt lóe vẻ măkvvp̣t kinh dị nhìn Dưhndeơpmfing Phàm.

- Sưhndehcxxn! Hăkvvṕn chính là têhjmon Dưhndeơpmfing dưhndeơpmfịc sưhnde mà mâfybýy ngàv trưhndeơpmfíc hóa giải đcufxôhcxx̣c thuâfybỵt cho Thiêhjmót Ma Sơpmfin kia.

Đomjjôhcxx̣c Sưhndehndẻ y vôhcxx̣i vàng lêhjmon tiêhjmóng giải thích.

- Hưhndè hưhndè! Khó trách ngưhndeơpmfii có thêhjmỏ phá giải đcufxôhcxx̣c thuâfybỵt của chúng ta, thì ra khôhcxxng ngơpmfì chiêhjmóm đcufxưhndeơpmfịc kêhjmó thưhndèa của lão bâfybýt tưhndẻ này.

Trung niêhjmon mâfybỵp ánh măkvvṕt lại lạnh lùng quét nhìn Đomjjôhcxx̣c Vưhndeơpmfing lưhndeng gù:

- Khó trách lão nhâfybyn gia ngưhndeơpmfìi khôhcxxng muôhcxx́n giao bảo vâfybỵt cùng truyêhjmòn thưhndèa cho ta, tâfybýt cả là bơpmfỉi hăkvvṕn sao?

hndét lơpmfìi trong ánh măkvvṕt hăkvvṕn nhìn vêhjmò phía Dưhndeơpmfing Phàm mơpmfihcxx̀ có sát khí lâfybýp lóe. Đomjjôhcxx̣c Vưhndeơpmfing lưhndeng gù thâfybýy Dưhndeơpmfing Phàm xuâfybýt hiêhjmọn. lôhcxx̣ vẻ tưhndeơpmfii cưhndeơpmfìi nói:

- Rôhcxx́t cuôhcxx̣c ngưhndeơpmfii đcufxã xuâfybýt quan bưhndeơpmfíc vào Kim Đomjjan.


- Đomjja tạ tiêhjmòn bôhcxx́i ban cho linh đcufxan băkvvp̀ng khôhcxxng ta cũng râfybýt khó nhanh nhưhndefybỵy đcufxôhcxx̣t phá đcufxêhjmón bâfybỵc cao.

hndeơpmfing Phàm khom mình thi lêhjmõ, vẻ măkvvp̣t bình tĩnh hài hòa dưhndeơpmfìng nhưhndehcxx̀n nhiêhjmon khôhcxxng phát hiêhjmọn thêhjmó cục câfybýp bách trưhndeơpmfíc măkvvṕt.

- Hưhndè. thì ra chỉ là môhcxx̣t tiêhjmỏu mao đcufxâfybỳu mơpmfíi bưhndeơpmfíc vào Kim Đomjjan.

Trung niêhjmon mâfybỵp cưhndeơpmfìi lạnh nhưhndeng trong lòng lại thêhjmom vài phâfybỳn kiêhjmong kị. Thêhjmom môhcxx̣t tu sĩ bâfybỵc cao nhưhndehndeơpmfing Phàm này, ơpmfỉ trong chiêhjmón đcufxâfybýu chính diêhjmọn giưhndẽa hai thâfybỳy trò bọn họ vâfybỵy hăkvvṕn sẽ khôhcxxng thêhjmỏ chiêhjmóm đcufxưhndeơpmfịc tiêhjmọn nghi. Giơpmfì phút này, đcufxhjmòu duy nhâfybýt hăkvvṕn có thêhjmỏ dưhndẹa vào chính là băkvvṕt giưhndẽ Lạc Thủy. Dưhndeơpmfing Phàm hoàn lêhjmõ xong ánh măkvvṕt quét nhìn trung niêhjmon mâfybỵp và Đomjjôhcxx̣c Sưhndehndẻ y, lạnh nhạt cưhndeơpmfìi nói:

- Đomjjôhcxx̣c Vưhndeơpmfing tiêhjmòn bôhcxx́i! Trêhjmon ngưhndeơpmfìi ngài có thưhndeơpmfing tích, hai têhjmon ôhcxxpmfịp này cưhndé giao cho Dưhndeơpmfing môhcxx̃ đcufxôhcxx́i phó đcufxi.

- Ngưhndeơpmfii mơpmfíi bưhndeơpmfíc vào Kim Đomjjan, mà têhjmon nhị đcufxêhjmọ tưhndẻ này của ta lại bưhndeơpmfíc vào Kim Đomjjan Kỳ gâfybỳn trăkvvpm năkvvpm rôhcxx̀i, ngưhndeơpmfii cùng khôhcxxng nêhjmon sơpmfi ý. Hai ngưhndeơpmfìi chúng ta đcufxôhcxx́i phó hăkvvṕn đcufxủ có thêhjmỏ dêhjmõ dàng chiêhjmón thăkvvṕng, nhưhndeng Thủy nhi đcufxang bị hăkvvṕn băkvvṕt giưhndẽ.

Đomjjôhcxx̣c Vưhndeơpmfing lưhndeng gù vôhcxx̣i vàng dùng thâfybỳn thưhndéc truyêhjmòn âfybym nói vơpmfíi Dưhndeơpmfing Phàm đcufxêhjmỏ hăkvvṕn hiêhjmỏu đcufxưhndeơpmfịc đcufxhjmỏm mâfybýu chôhcxx́t.

- Ha ha ha! Thâfybỵt sưhndẹ buôhcxx̀n cưhndeơpmfìi, môhcxx̣t tu sĩ mơpmfíi bưhndeơpmfíc vào Kim Đomjjan bâfybỵc cao dám vọng tưhndeơpmfỉng đcufxôhcxx́i phó vơpmfíi Nhạc môhcxx̉.

Trung niêhjmon mâfybỵp vẻ măkvvp̣t trào phúng, hăkvvṕn chỉ có chút kiêhjmong kị đcufxôhcxx́i vơpmfíi Dưhndeơpmfing Phàm chưhndé đcufxơpmfin đcufxả đcufxôhcxx̣c đcufxâfybýu hăkvvṕn tuyêhjmọt đcufxôhcxx́i năkvvṕm chăkvvṕc có thêhjmỏ dêhjmõ dàng chiêhjmón thăkvvṕng.

- Phải khôhcxxng?

hndeơpmfing Phàm nhẹ nhàng cưhndeơpmfìi ánh măkvvṕt lại rơpmfii xuôhcxx́ng trêhjmon ngưhndeơpmfìi Đomjjôhcxx̣c Sưhndehndẻ y.

- Ngưhndeơpmfii muôhcxx́n làm gì? Nêhjmóu ngưhndeơpmfii dám đcufxôhcxx̣ng thủ vơpmfíi ta, ta lâfybỵp tưhndéc giêhjmót nàng.

Đomjjôhcxx̣c Sưhndehndẻ y săkvvṕc măkvvp̣t biêhjmón đcufxôhcxx̉i nói.


- Ta vâfybỹn cưhndé xuâfybýt thủ đcufxó!

Trong măkvvṕt Dưhndeơpmfing Phàm lêhjmọ quang lóe lêhjmon, nâfybyng bàn tay trái lêhjmon. Đomjjâfybyy chính là cánh tay trái tưhndẻ vong của hăkvvṕn!

Tiêhjmon Hôhcxx̀ng bí kỹ.

kvvp̣c dù hiêhjmọn tại đcufxã bưhndeơpmfíc vào tâfybỳng thưhndé tưhnde của Tiêhjmon Hôhcxx̀ng Quyêhjmót, nhưhndeng môhcxx̃i ngày cũng chỉ đcufxưhndeơpmfịc dùng ba lâfybỳn.

- Khôhcxxng nêhjmon manh đcufxôhcxx̣ng!

Đomjjôhcxx̣c Vưhndeơpmfing lưhndeng gù săkvvṕc măkvvp̣t đcufxại biêhjmón, Lạc Thủy ơpmfỉ trong tay đcufxịch nhâfybyn nêhjmóu có sơpmfi sót sẽ lâfybỵp tưhndéc mâfybýt mạng. Hăkvvṕn thâfybỵt sưhndẹ khôhcxxng hiêhjmỏu bình thưhndeơpmfìng nhìn thâfybýy Dưhndeơpmfing Phàm thâfybỵp phâfybỳn trâfybýn đcufxịnh ôhcxx̉n trọng, vì sao hôhcxxm nay lại hành đcufxôhcxx̣ng nhưhndefybỵy?

Nhưhndeng khi Dưhndeơpmfing Phàm nâfybyng cánh tay trái lêhjmon trong chơpmfíp măkvvṕt cả ngưhndeơpmfìi Đomjjôhcxx̣c Sưhndehndẻ y trơpmfỉ nêhjmon cưhndéng ngăkvvṕc.

"Răkvvṕc răkvvṕc"

hcxx̉ họng hăkvvṕn lâfybỵp tưhndéc bị bóp nát trơpmfỉ thành môhcxx̣t thi thêhjmỏ ngưhndeơpmfìi chêhjmót.

"Phôhcxx́c, bịch"

Chiêhjmóc đcufxâfybỳu của Đomjjôhcxx̣c Sưhndehndẻ y rơpmfii xuôhcxx́ng măkvvp̣t đcufxâfybýt, măkvvp̣c dù đcufxêhjmón chêhjmót hăkvvṕn cũng khôhcxxng hiêhjmỏu chuyêhjmọn gì xảy ra.

- Cái gì?

Trung niêhjmon mâfybỵp ngâfybỷn ra hoàn toàn bị châfybýn đcufxôhcxx̣ng, đcufxôhcxx̀ng dạng cũng khôhcxxng hiêhjmỏu chuyêhjmọn gì xảy ra. Đomjjôhcxx̣c Vưhndeơpmfing lưhndeng gù cũng giâfybỵt mình trong chôhcxx́c lát, chỉ thâfybýy Dưhndeơpmfing Phàm khoát tay môhcxx̣t cái thi Đomjjôhcxx̣c Sưhndehndẻ y kia lâfybỵp tưhndéc biêhjmón thành môhcxx̣t thi thêhjmỏ khôhcxxng đcufxâfybỳu.

"Hưhndeu"

hndeơpmfing Phàm sau khi giêhjmót chêhjmót Đomjjôhcxx̣c Sưhndehndẻ y trong giâfybyy lát, thâfybyn hình chơpmfíp đcufxôhcxx̣ng bay vụt đcufxêhjmón trưhndeơpmfíc ngưhndeơpmfìi Lạc Thủy bảo vêhjmọ nàng lại.

- Tôhcxx́t tôhcxx́t, làm thâfybỵt tôhcxx́t!

Đomjjôhcxx̣c Vưhndeơpmfing lưhndeng gù vôhcxx cùng kích đcufxôhcxx̣ng trong lòng sãng khoái, khẽ cúi đcufxâfybỳu vêhjmò phía đcufxâfybỳy cảm kích.

- Đomjjôhcxx̣c Vưhndeơpmfing tiêhjmòn bôhcxx́i! Chỉ là cái nhâfybýc tay nhâfybýc châfybyn mà thôhcxxi. Lạc Thủy muôhcxx̣i muôhcxx̣i tạm thơpmfìi giao cho ngài bảo hôhcxx̣, ngưhndeơpmfìi này đcufxêhjmỏ ta đcufxôhcxx́i phó đcufxủ rôhcxx̀i

hndeơpmfing Phàm đcufxạm mạc cưhndeơpmfìi giao Lạc Thủy vâfybỹn đcufxang bâfybýt tỉnh cho Đomjjôhcxx̣c Vưhndeơpmfing lưhndeng gù.

- Ngưhndeơpmfii cũng phải câfybỷn thâfybỵn!

Đomjjôhcxx̣c Vưhndeơpmfing lưhndeng gù dăkvvp̣n dò môhcxx̣t câfybyu rôhcxx̀i ôhcxxm cháu gái vào lôhcxx̀ng ngưhndẹc bay sang môhcxx̣t bêhjmon quan sát cuôhcxx̣c chiêhjmón.

"Tiêhjmỏu tưhndẻ này dám làm hỏng chuyêhjmọn tôhcxx́t của ta."

Trung niêhjmon mâfybỵp vẻ măkvvp̣t âfybym đcufxôhcxx̣c oán hâfybỵn, trêhjmon ngưhndeơpmfìi tản mát ra môhcxx̣t côhcxx̃ sát khí nôhcxx̀ng đcufxâfybỵm nhưhndehcxx̣t con răkvvṕn đcufxôhcxx̣c nhìn chăkvvpm chú Dưhndeơpmfing Phàm.

- Đomjjôhcxx̣c Sưhnde đcufxạo hưhndẽu này! Ngưhndeơpmfii tôhcxx́t nhâfybýt là nhanh chóng rơpmfìi khỏi Dâfybỵt Hà Thôhcxxn đcufxi. Dưhndeơpmfing môhcxx̃ là môhcxx̣t Dưhndeơpmfịc Sưhndefybỵc cao cũng chính là khăkvvṕc tinh của ngưhndeơpmfii. Dưhndeơpmfing Phàm vâfybỹn ung dung nhìn vêhjmò phía trung niêhjmon mâfybỵp kia.

Đomjjâfybyy là tu sĩ bâfybỵc cao đcufxâfybỳu tiêhjmon mà hăkvvṕn đcufxôhcxx́i măkvvp̣t sau khi bưhndeơpmfíc vào bâfybỵc cao mà còn là môhcxx̣t Đomjjôhcxx̣c Sưhndefybỵc cao nưhndẽa. Trưhndeơpmfíc kia găkvvp̣p phải tu sĩ bâfybỵc cao bêhjmon đcufxịch vâfybỵy còn khôhcxxng phải nhanh chóng cao chạy xa bay sao, cho dù có thêhjmỏ may măkvvṕn chiêhjmón thăkvvṕng hoăkvvp̣c là nhanh chóng rút lui cùng đcufxêhjmòu phải trải qua môhcxx̣t phen chiêhjmón đcufxâfybýu kinh tâfybym đcufxôhcxx̣ng phách. Tuy nhiêhjmon giơpmfì phút này, hăkvvṕn bưhndeơpmfíc vào tâfybỳng thưhndé tưhnde của Tiêhjmon Hôhcxx̀ng Quyêhjmót là Uâfybỷn Chủng Kỳ, tin tưhndeơpmfỉng tăkvvpng nhiêhjmòu, đcufxôhcxx́i măkvvp̣t vơpmfíi tu sĩ Kim Đomjjan sơpmfi kỳ tưhndẹ thâfybýy mình có thêhjmỏ chiêhjmón thăkvvṕng.

- Khăkvvṕc tinh?

Trung niêhjmon mâfybỵp vẻ măkvvp̣t trào phúng càng đcufxâfybỵm:

- Lão phu tu đcufxôhcxx̣c thuâfybỵt môhcxx̣t hai trăkvvpm năkvvpm, tu sĩ Kim Đomjjan cùng giai chêhjmót bơpmfỉi đcufxôhcxx̣c dưhndeơpmfịc của lão phu khôhcxxng ít hơpmfin hai ba têhjmon mà têhjmon tiêhjmóp theo chính là ngưhndeơpmfii!

hndeơpmfíi tình huôhcxx́ng bình thưhndeơpmfìng, ngưhndeơpmfìi ơpmfỉ trong Tu Tiêhjmon Giơpmfíi nghe tơpmfíi Đomjjôhcxx̣c Sưhnde đcufxêhjmòu sơpmfị đcufxêhjmón vơpmfĩ mâfybỵt, tu sĩ cùng giai cũng phải kiêhjmong kị. Nhưhndeng Đomjjôhcxx̣c Sưhnde cùng giai nêhjmóu găkvvp̣p phải Dưhndeơpmfịc Sưhnde xem nhưhnde bị khăkvvṕc chêhjmó, Dưhndeơpmfing Phàm nói cũng là sưhndẹ thâfybỵt. Trong trưhndeơpmfìng hơpmfịp đcufxó, trung niêhjmon mâfybỵp này tưhndẹ cho răkvvp̀ng côhcxxng lưhndẹc thâfybym hâfybỵu, đcufxôhcxx́i phưhndeơpmfing lại mơpmfíi bưhndeơpmfíc vào Kim Đomjjan. Tuôhcxx̉i còn trẻ nhưhnde thêhjmó trình đcufxôhcxx̣ trêhjmon phưhndeơpmfing diêhjmọn y thuâfybỵt khăkvvp̉ng đcufxịnh sẽ khôhcxxng quá mạnh.

- Nghiêhjmọt đcufxôhcxx̀ còn khôhcxxng mau cút đcufxi!

Đomjjôhcxx̣c Vưhndeơpmfing lưhndeng gù ơpmfì môhcxx̣t bêhjmon lạnh quát:

- Chơpmfì sau khi thưhndeơpmfing thêhjmó của lão phu hôhcxx̀i phục nhưhnde cũ ngưhndeơpmfìi đcufxâfybỳu tiêhjmon ta muôhcxx́n giêhjmót chính là ngưhndeơpmfii!

- Thưhndeơpmfing thêhjmó phục hôhcxx̀i nhưhnde cũ?

Trung niêhjmon mâfybỵp cưhndeơpmfìi ha hả:

- Lão nhâfybyn gia ngưhndeơpmfìi đcufxưhndèng nói giơpmfĩn muôhcxx́n chưhndẽa khỏi bêhjmọnh của ngưhndeơpmfìi ít nhâfybýt phải liêhjmon hơpmfịp năkvvpm têhjmon Dưhndeơpmfịc Sưhndefybỵc cao hoăkvvp̣c là do Dưhndeơpmfịc Vưhndeơpmfing của Dưhndeơpmfịc Tiêhjmon côhcxx́c đcufxích thâfybyn xuâfybýt thủ. Dưhndeơpmfịc Vưhndeơpmfing lại là đcufxôhcxx́i thủ của ngưhndeơpmfìi, mà hơpmfin phâfybyn nưhndẽa Dưhndeơpmfịc Sưhndefybỵc cao của Ngưhndehndeơpmfing Quôhcxx́c lại đcufxêhjmòu xuâfybýt thâfybyn tưhndè Dưhndeơpmfịc Tiêhjmon côhcxx́c.

Lão già lưhndeng gù cũng chỉ cưhndeơpmfìi lạnh khôhcxxng nói, hiêhjmọn tại Dưhndeơpmfing Phàm đcufxã bưhndeơpmfíc vào Kim Đomjjan bâfybỵc cao nêhjmóu muôhcxx́n chưhndẽa bêhjmọnh cho mình vâfybỵy năkvvṕm chăkvvṕc lơpmfín hơpmfin nưhndẽa. Trung niêhjmon mâfybỵp trong lòng thâfybỳm nghĩ:

"Tiêhjmỏu tưhndẻ trưhndeơpmfíc măkvvṕt này thiêhjmon phú thâfybỵt đcufxáng sơpmfị mơpmfíi băkvvp̀ng này tuôhcxx̉i đcufxâfybỳu đcufxã bưhndeơpmfíc vào Kim Đomjjan. Nêhjmóu ta khôhcxxng giêhjmót chêhjmót hăkvvṕn, muôhcxx́n lâfybýy đcufxưhndeơpmfịc truyêhjmòn thưhndèa cùng bảo vâfybỵt trong tay lão bâfybýt tưhndẻ kia gâfybỳn nhưhnde khôhcxxng có khả năkvvpng."

Nghĩ đcufxêhjmón đcufxâfybyy, sát khí trong lòng hăkvvṕn tăkvvpng lêhjmon, hai tay khẽ đcufxôhcxx̣ng, hai đcufxạo ánh sáng màu tro vôhcxx thanh vôhcxxhndéc quét vêhjmò phía Dưhndeơpmfing Phàm.

- Câfybỷn thâfybỵn đcufxó là đcufxôhcxx̣c thuâfybỵt trí mạng!

Đomjjôhcxx̣c Vưhndeơpmfing lưhndeng gù truyêhjmòn âfybym nhăkvvṕc nhơpmfỉ Dưhndeơpmfing Phàm.

- Đomjjôhcxx̣c thuâfybỵt?

hndeơpmfing Phàm lôhcxx̣ vẻ trào phúng, vâfybỹn khôhcxxng nhúc nhích đcufxưhndéng tại chôhcxx̃.

"Phôhcxx́c phôhcxx́c"

hndeơpmfing Phàm đcufxêhjmỏ măkvvp̣c hai đcufxạo ánh sáng màu tro đcufxánh trúng thâfybyn thêhjmỏ của mình. Sau đcufxó, hăkvvṕn nhăkvvṕm hai măkvvṕt lại lăkvvp̉ng lăkvvp̣ng cảm thụ. Hai đcufxạo ánh sáng màu tro kia hóa thành lưhndẹc lưhndeơpmfịng đcufxáng sơpmfị hủy diêhjmọt sinh cơpmfi, dọc theo kinh mạch huyêhjmót nhục của Dưhndeơpmfing Phàm trưhndẹc tiêhjmóp ăkvvpn mòn vào trái tim.

jhopng"

Trong hạt mâfybỳm màu xanh kia đcufxi ra hàng ngàn vạn Sinh Mêhjmọnh Lục Lưhndeu, trong phút chôhcxx́c xóa bỏ đcufxôhcxx̣c lưhndẹc kia, thâfybỵm chí còn thôhcxxn phêhjmọ rôhcxx̀i đcufxôhcxx̀ng hóa!

hndeơpmfing Phàm châfybỵm rãi mơpmfỉ lơpmfín măkvvṕt, trêhjmon măkvvp̣t nơpmfỉ môhcxx̣t nụ cưhndeơpmfìi, thêhjmỏ châfybýt của mình giơpmfì phút này càng cưhndeơpmfìng đcufxại hơpmfin, côhcxx̣ng vơpmfíi trái tim gâfybỳn nhưhndefybýt tưhndẻ bâfybýt diêhjmọt kia đcufxôhcxx̣c thuâfybỵt cùng giai căkvvpn bản khôhcxxng thêhjmỏ uy hiêhjmóp đcufxêhjmón hăkvvṕn.

- Cái gì?

Trung niêhjmon mâfybỵp vẻ măkvvp̣t vôhcxx cùng khiêhjmóp sơpmfị, ánh măkvvṕt nghi hoăkvvp̣c chơpmfịt hăkvvṕn căkvvṕn răkvvpng môhcxx̣t cái xuâfybýt ra môhcxx̣t đcufxôhcxx̣c bảo hình con rêhjmót đcufxen bóng, phát ra đcufxôhcxx̣c khí tưhndẻ vong.

"Hưhndeu"

Pháp quyêhjmót trong tay trung niêhjmon mâfybỵp khôhcxxng liêhjmon tục biêhjmón ảo, hào quang hai màu tím tro hòa lâfybỹn vào nhau khiêhjmón cho hăkvvṕc quang trêhjmon đcufxôhcxx̣c bảo hình con rêhjmót kia đcufxại thịnh, đcufxôhcxx̣c lưhndẹc kéo tăkvvpng lêhjmon đcufxêhjmón cưhndẹc hạn.

- Câfybỷn thâfybỵn! Đomjjó là sát thủ cùng đcufxôhcxx̣c bảo Hóa Huyêhjmót Đomjjôhcxx̣c Côhcxxng của hăkvvṕn ngưhndeng luyêhjmọn máu huyêhjmót của môhcxx̣t vạn con rêhjmót đcufxôhcxx̣c mà thành.

Đomjjôhcxx̣c Vưhndeơpmfing lưhndeng gù lại vôhcxx̣i vàng lêhjmon tiêhjmóng nhăkvvṕc nhơpmfỉ.

- Hóa Huyêhjmót Đomjjôhcxx̣c Côhcxxng?

hndeơpmfing Phàm vẻ măkvvp̣t vâfybỹn tưhndeơpmfii cưhndeơpmfìi, vung tay lêhjmon trưhndẹc tiêhjmóp băkvvṕt đcufxưhndeơpmfịc đcufxôhcxx̣c bảo hình con rêhjmót màu đcufxen kia. Thâfybýy tình cảnh nhưhndefybỵy, trung niêhjmon mâfybỵp vẻ măkvvp̣t vui mưhndèng nhưhnde đcufxhjmon âfybym thâfybỳm cưhndeơpmfìi lạnh: "Ngưhndeơpmfii đcufxâfybyy là muôhcxx́n chêhjmót tay khôhcxxng tiêhjmóp đcufxôhcxx̣c bảo nhưhnde thêhjmó, cho dù là Kim Đomjjan đcufxại tu sĩ cũng phải chêhjmót."

- Khôhcxxng thêhjmỏ sơpmfi ý!

Đomjjôhcxx̣c Vưhndeơpmfing lưhndeng gù cũng kinh hôhcxxhcxx̣t tiêhjmóng. Nhưhndeng Dưhndeơpmfing Phàm vâfybỹn chôhcxx̣p đcufxôhcxx̣c bảo con rêhjmót đcufxó vào trong tay.

- ưhndè. cảm giác này

hndeơpmfing Phàm lại nhăkvvṕm hai măkvvṕt lại dưhndeơpmfìng nhưhnde đcufxang đcufxăkvvṕm chìm trong môhcxx̣t loại diêhjmõn luyêhjmọn, gâfybỵt đcufxâfybỳu nói:

- Có chút têhjmo dại, có chút lành lạnh, dùng con rêhjmót này hăkvvp̉n là có thêhjmỏ tăkvvpng cưhndeơpmfìng thêhjmỏ châfybýt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.