Tiên Hồng Lộ

Chương 290 : Gặp lại

    trước sau   
scuwơrhthng Phàm có chút đtypgôkglx̣ng dung. Vũ văsfhbn Hàm rơrhth̀i đtypgi xác thâauec̣t có chút ly kỳ làm cho ngưscuwơrhth̀i ta khó hiêhagd̉u.

- Nàng chỉ đtypgêhagd̉ lại mâauećy chưscuw̃: Tinh Thâauec̀n Chiêhagdm Bao Đpqqlạo.

hagd́n vưscuwơrhthng giọng trâauec̀m thâauećp nói, ánh măsfhb́t nhìn thăsfhb̉ng vào Dưscuwơrhthng Phàm:

- Chăsfhb̉ng hay Dưscuwơrhthng dưscuwơrhtḥc sưscuw có thêhagd̉ biêhagd́t đtypgưscuwơrhtḥc gì đtypgó hay khôkglxng.

Tinh Thâauec̀n Chiêhagdm Bao Đpqqlạo?

scuwơrhthng Phàm lôkglx̣ ra vẻ vôkglx cùng kinh ngạc:


- Đpqqlâauecy là con đtypgưscuwơrhth̀ng tu hành bói toán truyêhagd̀n thưscuẁa đtypgã lâauecu, trưscuwơrhth́c đtypgó Hàm nhi cũng tưscuẁng đtypgêhagd̀ câauec̣p vơrhth́i ta.

- Vâauec̣y dưscuwơrhtḥc sưscuw có biêhagd́t Tinh Thâauec̀n Chiêhagdm Bao Đpqqlạo ơrhth̉ nơrhthi nào hay khôkglxng?

Ánh măsfhb́t Yêhagd́n vưscuwơrhthng nhãn tình sáng lêhagdn tạo môkglx̣t cảm giác tro tàn lại cháy.

- ơrhth̉ Ngưscuwscuwơrhthng quôkglx́c, thâauec̣m chí phạm vi rôkglx̣ng lơrhth́n nhưscuwsfhb́c Tâauec̀n Thâauec̣p Tam Quôkglx́c cũng khôkglxng nghe nói qua. Huôkglx́ng hôkglx̀ đtypgâauecy cũng là dùng đtypgêhagd̉ chỉ môkglx̣t lưscuwu phái tu luyêhagḍn, tưscuẉa nhưscuw Huyêhagd́t Ma Đpqqlạo, Quỷ Thi Đpqqlạo vâauec̣y.

scuwơrhthng Phàm lăsfhb́c đtypgâauec̀u.

Nghe lơrhth̀i này, Yêhagd́n vưscuwơrhthng có vẻ thâauećt vọng, thâauec̀n săsfhb́c càng ảm đtypgạm:

- Ta cũng hỏi qua khôkglxng ít ngưscuwơrhth̀i tu tiêhagdn, bọn họ cũng khôkglxng nói rõ đtypgưscuwơrhtḥc.

scuwơrhthng Phàm cũng trâauec̀m tưscuw, tôkglx́i thiêhagd̉u hăsfhb́n ơrhth̉ trong phạm vi Băsfhb́c Tâauec̀n Thâauec̣p Tam Quôkglx́c cũng khôkglxng nghe nói lưscuwu phái này.

"Lẽ nào lưscuwu phái thâauec̀n bí Tinh Thâauec̀n Chiêhagdm Bạc Đpqqlạo này đtypgêhagd́n tưscuẁ ngoài Băsfhb́c Tâauec̀n?" Đpqqlôkglx̣t nhiêhagdn, Dưscuwơrhthng Phàm cho ra môkglx̣t kêhagd́t luâauec̣n làm cho chính hăsfhb́n cũng phải khiêhagd́p sơrhtḥ. Phải biêhagd́t tu tiêhagdn giơrhth́i rôkglx̣ng lơrhth́n vôkglx biêhagdn. Đpqqlôkglxng Thăsfhb́ng Đpqqlại Lục vôkglx biêhagdn vôkglxauec̣n. Băsfhb́c Tâauec̀n Thâauec̣p Tam Quôkglx́c chỉ là môkglx̣t khu vưscuẉc thuôkglx̣c vào Băsfhb́c Tâauec̀n, ơrhth̉ đtypgâauecy tu sĩ đtypgôkglxng đtypgảo, tu tâauec̣p mưscuwơrhth̀i ba quôkglx́c gia tu châauecn liêhagd̀n nhau vì vâauec̣y mơrhth́i xưscuwng hôkglx nhưscuw thêhagd́. Mà ơrhth̉ ngoài Băsfhb́c Tâauec̀n còn có thêhagd́ giơrhth́i càng rôkglx̣ng lơrhth́n hơrhthn, vêhagd̀ phâauec̀n có có bao nhiêhagdu quôkglx́c gia khác tôkglx̀n tại thâauec̀n bí hơrhthn, vâauec̣y thì khôkglxng phải Dưscuwơrhthng Phàm có thêhagd̉ suy đtypgoán đtypgưscuwơrhtḥc.

- Khôkglxng lẽ Dưscuwơrhthng dưscuwơrhtḥc sưscuw có phát hiêhagḍn đtypgưscuwơrhtḥc gì?

hagd́n vưscuwơrhthng thâauećy Dưscuwơrhthng Phàm có vẻ trâauec̀m tưscuw. vôkglx̣i hỏi.

- Khôkglxng có gì.

scuwơrhthng Phàm cưscuwơrhth̀i cưscuwơrhth̀i:


- Vưscuwơrhthng gia đtypgưscuẁng suy nghĩ nhiêhagd̀u. Hàm nhi thâauecn mang Cưscuw̉u Túc Huyêhagd̀n Mạch chính là thiêhagdn côkglx̉ kỳ tài chiêhagdm bao đtypgạo (bói toán). Chính là vì ngưscuwơrhth̀i tôkglx́t tưscuẉ có thiêhagdn tưscuwơrhth́ng, nàng khăsfhb̉ng đtypgịnh sẽ khôkglxng có nguy hiêhagd̉m gì. Có thêhagd̉ lâauec̀n biêhagḍt ly này đtypgôkglx́i vơrhth́i đtypgưscuwơrhth̀ng tu luvêhagḍn của nàng lại là môkglx̣t lâauec̀n kỳ ngôkglx̣ lơrhth́n lao.

Khôkglxng phải Dưscuwơrhthng Phàm côkglx́ ý che giâaueću, mà là nói nhiêhagd̀u vôkglx ích vâauec̣y sẽ chỉ làm cho Yêhagd́n vưscuwơrhthng càng tuyêhagḍt vọng. Cả Băsfhb́c Tâauec̀n Thâauec̣p Tam Quôkglx́c to lơrhth́n đtypgêhagd́n khôkglxng thêhagd̉ tưscuwơrhth̉ng tưscuwơrhtḥng, Ngưscuwscuwơrhthng quôkglx́c nho nhỏ, ngang dọc tám vạn dăsfhḅm mơrhth́i băsfhb̀ng môkglx̣t góc Thâauec̣p Tam Quôkglx́c, vêhagd̀ phâauec̀n các siêhagdu cưscuwơrhth̀ng quôkglx́c ít nhâauećt là ngưscuwơrhth̀i khôkglx̉ng lôkglx̀ ngang dọc trăsfhbm vạn dăsfhḅm. Mà quôkglx́c gia nhâauecn loại chỉ chiêhagd́m môkglx̣t khôkglx́i khu vưscuẉc râauećt nhỏ nơrhthi Băsfhb́c Tâauec̀n, càng có râauećt nhiêhagd̀u nơrhthi hoang vu nguy hiêhagd̉m khó dò. Lâauećy tôkglx́c đtypgôkglx̣ tu sĩ Ngưscuwng Thâauec̀n Kỳ, muôkglx́n bay khỏi khu vưscuẉc Băsfhb́c Tâauec̀n Thâauec̣p Tam Quôkglx́c, Dưscuwơrhthng Phàm tính toán ít nhâauećt câauec̀n phải hai trăsfhbm năsfhbm.

Hai trăsfhbm năsfhbm!

Đpqqlhagd̀u này kinh khủng cơrhth̃ nào? So sánh vơrhth́i thọ nguyêhagdn môkglx̣t phàm nhâauecn, hai trăsfhbm năsfhbm xa xôkglxi bao nhiêhagdu?

rhthn nưscuw̃a đtypgâauecy là con sôkglx́ thâauec̣n trọng nhâauećt càng miêhagd̃n bàn cả Băsfhb́c Tâauec̀n rôkglx̣ng lơrhth́n cơrhth̃ nào

- Vưscuwơrhthng gia có thêhagd̉ yêhagdn tâauecm, sinh thơrhth̀i nêhagd́u còn có môkglx̣t tia hy vọng Dưscuwơrhthng môkglx̃ sẽ kiêhagḍt lưscuẉc đtypgưscuwa Hàm nhi trơrhth̉ vêhagd̀.

scuwơrhthng Phàm hít sâauecu môkglx̣t hơrhthi:

- Dù sao. ta là ngưscuwơrhth̀i dâauec̃n đtypgưscuwơrhth̀ng của nàng.

Nghĩ lại khi đtypgó. nêhagd́u khôkglxng phải có Dưscuwơrhthng Phàm chỉ dâauec̃n sơrhtḥ răsfhb̀ng Vũ Văsfhbn Hàm chỉ là môkglx̣t ngưscuwơrhth̀i bình thưscuwơrhth̀ng, làm sao đtypgi đtypgêhagd́n bưscuwơrhth́c này?

Vì vâauec̣y, dù tình dù lý, hăsfhb́n đtypgêhagd̀u câauec̀n thưscuẉc hiêhagḍn hưscuẃa hẹn này.

- Có nhưscuw̃ng lơrhth̀i của Dưscuwơrhthng dưscuwơrhtḥc sưscuw, bản vưscuwơrhthng thâauec̣t vui mưscuẁng. trong lòng cũng thả lòng môkglx̣t hơrhthi.

hagd́n vưscuwơrhthng nói xong hít sâauecu môkglx̣t hơrhthi liêhagd̀n cúi đtypgâauec̀u trưscuwơrhth́c Dưscuwơrhthng Phàm.

- Vưscuwơrhthng gia khôkglxng câauec̀n đtypga lêhagd̃, Hàm nhi cùng ta vưscuẁa là thâauećy vưscuẁa là bạn, đtypgâauecy cũng là chuyêhagḍn ta phải làm.


scuwơrhthng Phàm nhẹ nhàng khoát tay, môkglx̣t côkglx̃ lưscuẉc lưscuwơrhtḥng nhu hòa vôkglx hình nâauecng Yêhagd́n vưscuwơrhthng dâauec̣y. Trưscuwơrhth́c măsfhḅt côkglx̃ lưscuẉc lưscuwơrhtḥng này, Yêhagd́n vưscuwơrhthng lại khôkglxng chôkglx́ng cưscuẉ đtypgưscuwơrhtḥc, bị nâauecng lêhagdn. Trong măsfhb́t hăsfhb́n lôkglx̣ môkglx̣t mãnh kinh dị, thâauec̀n săsfhb́c phưscuẃc tạp nói:

- Dưscuwơrhthng dưscuwơrhtḥc sưscuw, hơrhthn nưscuw̉a năsfhbm khôkglxng găsfhḅp, thưscuẉc lưscuẉc của ngài lại tăsfhbng lêhagdn râauećt nhiêhagd̀u, bản vưscuwơrhthng đtypgã hoàn toàn khôkglxng nhìn thâaueću ngài nưscuw̃a.

- Vôkglx Song, ngài còn có Hôkglx̀ Phi đtypgêhagd̀u đtypgi chạy càng xa, rôkglx́t cuôkglx̣c đtypgạt đtypgêhagd́n môkglx̣t đtypgôkglx̣ cao ta khôkglxng thêhagd̉ vơrhth́i tơrhth́i.

Trong giọng nói Yêhagd́n vưscuwơrhthng lôkglx̣ ra vài phâauec̀n thâauec̉n thơrhth̀ thâauećt vọng, vôkglx́n hăsfhb́n đtypgã càng già nua lại càng thêhagdm thêhagdscuwơrhthng.

- Vưscuwơrhthng gia khôkglxng câauec̀n tưscuẉ coi nhẹ mình, bâauećt luâauec̣n là Vôkglx Song hay Hôkglx̀ Phi bọn họ đtypgêhagd̀u khôkglxng phải nhâauecn loại bình thưscuwơrhth̀ng. Thâauec̣m chí dùng thiêhagdn tài cũng khôkglxng đtypgủ hình dung bọn họ chỉ có thêhagd̉ dùng tưscuẁ quái thai mơrhth́i hình dung thỏa đtypgáng đtypgưscuwơrhtḥc.

scuwơrhthng Phàm lăsfhb́c đtypgâauec̀u khẽ thơrhth̉ dài, trong lòng cũng hiêhagḍn lêhagdn môkglx̣t tia ý nghĩ kỳ dị. Thâauecn thêhagd́ Vôkglx Song chính là môkglx̣t đtypghagd̀u bí âauec̉n. Ngay cả Hăsfhb́c Tinh Ma Linh Thâauec̀n cưscuwơrhth̀ng đtypgại siêhagdu viêhagḍt câauećp cao cùng cảm thâauećy khiêhagd́p sơrhtḥ. Dưscuwơrhthng Phàm cũng tưscuẁng suy đtypgoán hăsfhb́n là theo Luâauecn Hôkglx̀i tơrhth́i đtypgâauecy, vêhagd̀ phâauec̀n Hôkglx̀ Phi thâauecn thêhagd̉ có thêhagd̉ so vơrhth́i yêhagdu thú, trong cơrhth thêhagd̉ còn niêhagdm phong môkglx̣t côkglx̃ lưscuẉc lưscuwơrhtḥng câauećm kỵ. Vào lúc sôkglx́ng chêhagd́t trưscuwơrhth́c măsfhb́t sau khi cuôkglx̀ng hóa phát huy ra thưscuẉc lưscuẉc càng kinh khủng. Bí mâauec̣t trêhagdn ngưscuwơrhth̀i kẻ này, Dưscuwơrhthng Phàm càng khôkglxng thêhagd̉ phỏng đtypgoán.

- Quái thai?

hagd́n vưscuwơrhthng lôkglx̣ ra vẻ côkglx̉ quái:

- Bọn họ là quái thai. vâauec̣y ngài lại là cái gì?

- Ta? Chỉ là môkglx̣t nhâauecn loại bình thưscuwơrhth̀ng. Nêhagd́u nhưscuw thâauec̣t muôkglx́n nói có chôkglx̃ gì đtypgăsfhḅc biêhagḍt, có thêhagd̉ là ta càng âauec̉n nhâauec̃n hơrhthn ngưscuwơrhth̀i khác, có nhiêhagd̀u kỳ ngôkglx̣ hơrhthn ngưscuwơrhth̀i khác thôkglxi.

scuwơrhthng Phàm thoáng cưscuwơrhth̀i tưscuẉ giêhagd̃u.

Vù vù vù!

hagd́n vưscuwơrhthng vưscuẁa đtypgịnh nói, trêhagdn bâauec̀u trơrhth̀i đtypgêhagdm môkglxng lung đtypgôkglx̣t nhiêhagdn có hai bóng ngưscuwơrhth̀i bay tơrhth́i.


- Ngưscuwơrhth̀i tu tiêhagdn?

hagd́n vưscuwơrhthng lôkglx̣ vẻ đtypgêhagd̀ phòng, nhưscuwng hăsfhb́n vâauec̃n khôkglxng kinh hoảng. Ngưscuwơrhth̀i tu tiêhagdn bình thưscuwơrhth̀ng, hăsfhb́n vâauec̃n khôkglxng đtypgêhagd̉ vào măsfhb́t. Hai ngưscuwơrhth̀i này phâauecn biêhagḍt là môkglx̣t trung niêhagdn Ngưscuwng Thâauec̀n đtypgại viêhagdn mãn, môkglx̣t côkglx gái váy lam nhu tĩnh.

- Dưscuwơrhthng dưscuwơrhtḥc sưscuw.

Trung niêhagdn tu sĩ ơrhth̉ cách thâauec̣t xa liêhagd̀n hôkglx to, nưscuw̃ tu sĩ nhu tĩnh bêhagdn cạnh, đtypgôkglxi măsfhb́t lóe lêhagdn nhưscuw̃ng tia sáng kỳ dị, thâauec̣m chí còn mang vài phâauec̀n nóng cháy.

- Là các ngưscuwơrhth̀i?

scuwơrhthng Phàm vưscuẁa nhìn thâauećy hai ngưscuwơrhth̀i, mưscuẁng rơrhth̃ khôkglxng lơrhth̀i nào biêhagd̉u đtypgạt. Hai ngưscuwơrhth̀i này chính là Vũ Văsfhbn Nhu cùng Hoàng thúc tưscuẁ biêhagḍt ơrhth̉ Cưscuw̉u u Bí Cảnh, ơrhth̉ trong Cưscuw̉u u Côkglx́c, Dưscuwơrhthng Phàm nghĩ cách đtypgóng băsfhbng hai ngưscuwơrhth̀i, tránh, né ngàn vạn huyêhagd́t ưscuwng cùng vơrhth́i các tôkglx̀n tại nguy hiêhagd̉m khác. Dưscuẉa theo kinh nghiêhagḍm trưscuwơrhth́c đtypgó, đtypgơrhtḥi sau khi Bí cảnh mơrhth̉ ra châauećm dưscuẃt, tu sĩ bêhagdn trong đtypgêhagd̀u sẽ truyêhagd̀n tôkglx́ng ra ngoài.

Vù vù vù!

auećt nhanh, hai ngưscuwơrhth̀i này bay đtypgêhagd́n trưscuwơrhth́c măsfhḅt Dưscuwơrhthng Phàm, trong ánh măsfhb́t lưscuwu đtypgủ loại cảm xúc. Hoàng thúc càng nhiêhagd̀u là cảm kích kính nêhagd̉, còn Vũ Văsfhbn Nhu tình cảm càng phưscuẃc tạp, nhu tình trong măsfhb́t chơrhtḥt lóe qua nhìn nam tưscuw̉ gâauec̀n ngay trưscuwơrhth́c măsfhb́t, trong lòng khôkglxng khỏi trăsfhbm môkglx́i ngôkglx̉n ngang.

- Dưscuwơrhthng dưscuwơrhtḥc sưscuw, ta đtypgã sơrhth́m biêhagd́t ngài có thêhagd̉ trơrhth̉ ra khỏi Bí cảnh. Trưscuwơrhth́c đtypgó Lêhagḍ thiêhagd́u chủ Vôkglx Ưqptpu Côkglx́c cũng tưscuẁng tơrhth́i Vũ Văsfhbn gia hỏi rõ tình huôkglx́ng của ngài ơrhth̉ Cưscuw̉u u Đpqqlhagḍn. Mâauećy tháng qua. Vũ Văsfhbn gia kinh đtypgôkglx chúng ta phái ngưscuwơrhth̀i tìm tin tưscuẃc của ngài ơrhth̉ khăsfhb́p nơrhthi. Hoàng thúc hưscuwng phâauećn kích đtypgôkglx̣ng, năsfhb́m chăsfhḅt cánh tay Dưscuwơrhthng Phàm, trong măsfhb́t môkglx̣t mãnh châauecn thành. Dưscuwơrhthng Phàm cưscuwơrhth̀i cưscuwơrhth̀i, ánh măsfhb́t nhìn vào hai ngưscuwơrhth̀i, trong lòng môkglx̣t mãnh thản nhiêhagdn, dù sao cùng đtypgã tưscuẁng đtypgôkglx̀ng sinh côkglx̣ng tưscuw̉. Lúc này, giưscuw̃a ba ngưscuwơrhth̀i khôkglxng có gì ngăsfhbn cách, quêhagdn măsfhb́t thâauecn phâauec̣n, tu vi, lăsfhḅp trưscuwơrhth̀ng, lơrhtḥi ích.

Hoàng thúc cũng hiêhagd̉u thâauec̣t sâauecu, khôkglxng có nam tưscuw̉ sâauecu khôkglxng thêhagd̉ lưscuwơrhth̀ng trưscuwơrhth́c măsfhb́t này, tinh anh Vũ Văsfhbn gia tôkglx̣c sơrhtḥ răsfhb̀ng đtypgã chêhagd́t sạch trong Bí cảnh, càng khôkglxng thêhagd̉ có đtypgưscuwơrhtḥc thu hoạch khôkglxng kém tưscuẁ trong Bí cảnh đtypgi ra.

hagdn biêhagd́t, thu hoạch tưscuẁ Cưscuw̉u u Bí Cảnh, các loại thiêhagdn tài đtypgịa bảo, tài liêhagḍu, linh đtypgan, ngọc giảnnhưscuw̃ng thưscuẃ này đtypgủ đtypgêhagd̉ cho Vũ Văsfhbn gia trong mâauećy chục năsfhbm tơrhth́i bôkglx̀i dưscuwơrhth̃ng ra môkglx̣t nhóm tinh anh, cao nhâauecn Trúc Cơrhth, thâauec̣m chí là câauećp cao.

- Dưscuwơrhthng dưscuwơrhtḥc sưscuw, phụ thâauecn cho mơrhth̀i.

VŨ Văsfhbn Nhu trâauec̀m măsfhḅc môkglx̣t lúc lâauecu, rôkglx́t cuôkglx̣c lêhagdn tiêhagd́ng, giọng nói thâauec̣t êhagdm tai thoáng có môkglx̣t tia run râauec̉y. Đpqqlôkglxi măsfhb́t bình tĩnh nhưscuwscuwơrhth́c, va chạm vơrhth́i Dưscuwơrhthng Phàm, lâauec̣p tưscuẃc né tránh, thoáng có môkglx̣t tia kinh hoảng. Đpqqlâauec̀u cúi thâauećp xuôkglx́ng, Vũ Văsfhbn Nhu chuyêhagd̉n thâauecn thêhagd̉ mêhagd̀m mại, cánh tay khẽ vuôkglx́t hơrhthi nưscuwơrhth́c trêhagdn khóe măsfhb́t. Nhưscuw̃ng đtypgôkglx̣ng tác vi diêhagḍu này bị Dưscuwơrhthng Phàm nhìn trong măsfhb́t, trong lòng âauecm thâauec̀m thơrhth̉ dài. Đpqqlôkglx́i vơrhth́i nưscuw̃ nhâauecn đtypgâauec̀u tiêhagdn trong nhâauecn sinh của mình hăsfhb́n mang môkglx̣t tình cảm đtypgăsfhḅc thù có vài phâauec̀n hảo cảm cùng cảm đtypgôkglx̣ng. Nhưscuwng khôkglxng có tình vêhagdu khăsfhb́c ghi trong tâauecm, khôkglxng chút lùi bưscuwơrhth́c.


- Đpqqlưscuwơrhtḥc, ta cùng Vũ Văsfhbn gia chủ đtypgã sơrhth́m có ưscuwơrhth́c hẹn, hiêhagḍn giơrhth̀ nêhagdn đtypgi găsfhḅp.

scuwơrhthng Phàm gâauec̣t đtypgâauec̀u.

Cáo biêhagḍt Yêhagd́n vưscuwơrhthng Vũ Văsfhbn Liêhagḍt. Dưscuwơrhthng Phàm theo hai ngưscuwơrhth̀i bay đtypgi Vũ Văsfhbn gia tôkglx̣c. Dọc đtypgưscuwơrhth̀ng đtypgi, Dưscuwơrhthng Phàm hỏi Vũ Văsfhbn Nhu tình huôkglx́ng trong Ngưscuwscuwơrhthng quôkglx́c, đtypgăsfhḅc biêhagḍt là chuyêhagḍn có liêhagdn quan đtypgêhagd́n Cưscuw̉u u Bí Cảnh, sau khi hiêhagd̉u rõ tình huôkglx́ng, khôkglxng khác lăsfhb́m vơrhth́i Dưscuwơrhthng Phàm suy đtypgoán. Lâauec̀n này mơrhth̉ ra Cưscuw̉u u Bí Cảnh, mâauećy trăsfhbm ngưscuwơrhth̀i tiêhagd́n vào, cuôkglx́i cùng chỉ có mưscuwơrhth̀i ngưscuwơrhth̀i sôkglx́ng đtypgi ra, phâauecn biêhagḍt là: Lêhagḍ Hôkglx̀ng Phi, Sơrhth̉ Vâauecn Hàn, Vũ Văsfhbn Nhu, Hoàng thúc, Môkglx̣ng Tuyêhagd̀n, Dưscuwơrhthng Phàm, Dưscuwơrhthng Vũ, Hôkglx̀ Phi, Vôkglx Song, Đpqqlhagḍp Liêhagdn.

Trong đtypgó, Vũ Văsfhbn gia tôkglx̣c bao gôkglx̀m hai ngưscuwơrhth̀i, nêhagd́u nhưscuw tính cả Dưscuwơrhthng Phàm vâauec̣y là ba ngưscuwơrhth̀i. Bọn ngưscuwơrhth̀i Lêhagḍ Hôkglx̀ng Phi, Sơrhth̉ Vâauecn Hàn toàn thâauecn trơrhth̉ ra, khôkglxng ngoài dưscuẉ liêhagḍu của Dưscuwơrhthng Phàm. Nhưscuwng còn Dưscuwơrhthng Vũ, ngưscuwơrhth̀i này cũng có thêhagd̉ bình yêhagdn đtypgi ra làm cho hăsfhb́n bâauećt ngơrhth̀. Chăsfhb̉ng qua nghĩ lại, ngưscuwơrhth̀i này chỉ ơrhth̉ ngoài Cưscuw̉u u côkglx́c, khôkglxng thâauecm nhâauec̣p sâauecu. Nêhagd́u có kỳ bảo đtypgăsfhḅc thù hôkglx̣ thâauecn đtypgích thâauec̣t có cơrhthkglx̣i may măsfhb́n sôkglx́ng sót. Ngoài ra, Linh Hà Tiêhagdn Tưscuw̉ sưscuw phụ Môkglx̣ng Tuyêhagd̀n là nôkglx̣i gian đtypgêhagd́n tưscuẁ Tâauećn quôkglx́c, tưscuẁ lúc ơrhth̉ trong Bí cảnh đtypgã bại lôkglx̣ thâauecn phâauec̣n bị Tam u Lão Ma truy sát, suýt nưscuw̃a đtypgã chêhagd́t. Môkglx̣ng Tuyêhagd̀n rơrhth̀i khỏi Bí cảnh liêhagd̀n khôkglxng biêhagd́t tung tích, có lẽ biêhagd́t đtypgưscuwơrhtḥc tình huôkglx́ng, khăsfhb̉ng đtypgịnh chạy xa khỏi Ngưscuwscuwơrhthng quôkglx́c.

- Theo bêhagdn ngoài đtypgôkglx̀n đtypgãi, lâauec̀n này ngưscuwơrhth̀i thu lơrhtḥi lơrhth́n nhâauećt trong Cưscuw̉u u Bí Cảnh là Vôkglx Song, câauećp cao duy nhâauećt còn sôkglx́ng sót. Môkglx̣t mình hăsfhb́n liêhagd̀n chiêhagd́m đtypgưscuwơrhtḥc ba thưscuẃ bảo vâauec̣t trêhagdn Cưscuw̉u u Đpqqlài, hơrhthn nưscuw̃a sơrhth́m tiêhagd́n vào cưscuw̉a truyêhagd̀n tôkglx́ng, râauećt có khả năsfhbng tiêhagd́n vào Huyêhagd́t Nhâauec̣t Đpqqlhagḍn thâauec̀n bí khôkglxng rõ.

Hoàng thúc dò hỏi Dưscuwơrhthng Phàm:

- Chuyêhagḍn tiêhagd́n vào hạch tâauecm Cưscuw̉u u côkglx́c, chúng ta cũng khôkglxng đtypgi qua. Xin hỏi Dưscuwơrhthng dưscuwơrhtḥc sưscuwrhth̀i đtypgôkglx̀n này có phải thâauec̣t hay khôkglxng?

- Đpqqlúng vâauec̣y, ta cũng khôkglxng dưscuẉ liêhagḍu đtypgưscuwơrhtḥc.

scuwơrhthng Phàm bình tĩnh nói, trong lòng lại kinh ngạc. Khôkglxng ngơrhth̀ tơrhth́i Cưscuw̉u U qua đtypgi kêhagd́t quả sưscuẉ tình lại nhưscuwauec̣y. Nhưscuwng ngâauec̃m lại cũng coi nhưscuwrhtḥp lý, dù sao Vôkglx Song là câauećp cao duy nhâauećt trôkglx́n thoát trong Bí cảnh, bị đtypgâauec̉y lêhagdn đtypgâauec̀u sóng ngọn gió cũng khôkglxng kỳ quái.

- Còn nưscuw̃a, Dưscuwơrhthng dưscuwơrhtḥc sưscuw, còn có ngưscuwơrhth̀i phỏng đtypgoán ngài có thêhagd̉ là ngưscuwơrhth̀i thu hoạch gâauec̀n vơrhth́i Vôkglx Song nhâauećt. Bơrhth̉i vì ngài âauec̉n nhâauec̉n khiêhagdm tôkglx́n làm ngưscuwơrhth̀i ta khôkglxng nhìn thâaueću.

Hoàng thúc đtypgôkglx̣t nhiêhagdn nghĩ tơrhth́i gì đtypgó liêhagd̀n nói.

scuwơrhthng Phàm cưscuwơrhth̀i cưscuwơrhth̀i khôkglxng đtypgêhagd̉ ý. Sưscuẉ thâauec̣t thêhagd́ nào lại có mâauećy ngưscuwơrhth̀i biêhagd́t?

- Trác Kinh đtypgã chêhagd́t. Thanh Nguyêhagdn Tôkglxng có có phản ưscuẃng gì?

sfhb́c măsfhḅt Dưscuwơrhthng Phàm nghiêhagdm nghị, rôkglx́t cuôkglx̣c băsfhb́t đtypgâauec̀u hỏi vâauećn đtypgêhagd̀ mình quan tâauecm nhâauećt.

Trác Kinh chính là ngưscuwơrhth̀i đtypgoạt xá trọng sinh, trưscuwơrhth́c khi đtypgoạt xá càng là ngưscuwơrhth̀i vưscuẁa trùng kích Nguyêhagdn Anh câauećp cao. Sau khi tiêhagd́n vào Bí cảnh liêhagd̀n trưscuẉc tiêhagd́p đtypgôkglx̣t phá đtypgêhagd́n Kim Đpqqlan, thưscuẉc lưscuẉc vôkglx cùng đtypgáng sơrhtḥ. Ngưscuwơrhth̀i này là đtypgêhagḍ nhâauećt nhâauecn ngưscuwơrhth̀i mơrhth́i Thanh Nguyêhagdn Tôkglxng, đtypgưscuwơrhtḥc xưscuwng là ngưscuwơrhth̀i kỳ tích. Hăsfhb́n đtypgã chêhagd́t, Thanh Nguyêhagdn Tôkglxng sẽ bỏ măsfhḅc chăsfhb̉ng quan tâauecm tơrhth́i? Mà Dưscuwơrhthng Phàm là thủ phạm lơrhth́n nhâauećt chém giêhagd́t Trác Kinh, ơrhth̉ trưscuwơrhth́c măsfhḅt tam đtypgại tôkglxng môkglxn truyêhagd̀n thưscuẁa xa xưscuwa Ngưscuwscuwơrhthng Quôkglx́c, lưscuẉc lưscuwơrhtḥng cá nhâauecn của Dưscuwơrhthng Phàm vâauec̃n thâauec̣t nhỏ bé.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.