Tiên Hồng Lộ

Chương 203 : Ước hẹn Hàn Viễn Sơn (2)

    trước sau   
"Hai nămobtm sau. xin Dưanyyơnuewng đgzwgại ca nhâcrcḿt đgzwgịnh phải rơnueẁi khỏi Ngưanyyanyyơnuewng quôdkećc".

Đhcleêobblm khuya, Dưanyyơnuewng Phàm đgzwgã ra khỏi vưanyyơnuewng phủ nhưanyyng lơnueẁi nói Vũ Vămobtn Hàm vâcrcm̃n quanh quâcrcm̉n khôdkecng thôdkeci trong đgzwgâcrcm̀u hămobt́n. Kêobbĺt quả quẻ bói này, khôdkecng thêobbl̉ nghi ngơnueẁ khôdkecng mưanyyu mà hơnueẉp vơnueẃi suy luâcrcṃn cùng dưanyỵ đgzwgoán của chính Dưanyyơnuewng Phàm. Nhìn bôdkec̣ dạng suy nghĩ sâcrcmu xa của hămobt́n, Hôdkec̀ Phi khôdkecng cho là đgzwgúng nói:

- Dưanyyơnuewng Phàm. Ngưanyyơnuewi thâcrcṃt sưanyỵ tin tưanyyơnuew̉ng lơnueẁi nói của nưanyỹ nhâcrcmn này?

anyyơnuewng Phàm gâcrcṃt đgzwgâcrcm̀u khôdkecng chút nghi ngơnueẁ:

- Tin tưanyyơnuew̉ng.

- Nhưanyycrcṃv hai nămobtm sau ngưanyyơnuewi sẽ rơnueẁi khỏi Ngưanyyanyyơnuewng quôdkećc?


dkec̀ Phi cảm thâcrcḿy khôdkecng thêobbl̉ tưanyyơnuew̉ng tưanyyơnueẉng, ơnuew̉ trong mămobt́t hămobt́n. Dưanyyơnuewng Phàm khôdkecng thêobbl̉ nghi ngơnueẁ là môdkec̣t ngưanyyơnueẁi sáng suôdkećt giơnueẁ phút nàv lại dêobbl̃ dàng tin tưanyyơnuew̉ng lơnueẁi nói môdkec̣t nhâcrcmn.

- Đhcleúng vâcrcṃy. Tuy rămobt̀ng ta đgzwgi chưanyya đgzwgưanyyơnueẉc bao xa nhưanyyng theo sách côdkec̉ ghi lại, diêobbḷn tích lãnh thôdkec̉ Đhcleôdkecng Thămobt́ng Đhcleại Lục rôdkec̣ng lơnueẃn, dọc ngang hàng tỷ dămobṭm, trong đgzwgó quôdkećc gia lơnueẃn nhỏ vôdkecdkeć. Ngưanyyanyyơnuewng quôdkećc chămobt̉ng qua chỉ là nhưanyydkec̣t hạt cát bêobbln trong, cho dù là ơnuew̉ mưanyyơnueẁi ba nưanyyơnueẃc Bămobt́c Tâcrcm̀n cũng chỉ có thêobbl̉ xêobbĺp hàng cuôdkeći, càng đgzwgưanyỳng nói gì đgzwgêobbĺn chuyêobbḷn so sánh vơnueẃi Đhcleại Tâcrcm̀n vưanyyơnuewng triêobbl̀u - cái nôdkeci Thánh đgzwgịa tu tiêobbln?

anyyơnuewng Phàm nhìn bâcrcm̀u trơnueẁi sao vôdkec hạn cảm thán vạn phâcrcm̀n. Thêobbĺ giơnueẃi to lơnueẃn nhưanyycrcṃy, mình chỉ mơnueẃi vưanyỳa tưanyỳ Dưanyyơnuewng gia bảo tơnueẃi kinh đgzwgôdkec quả thâcrcṃt khôdkecng khác gì con kiêobbĺn.

anyyơnueẁi ba nưanyyơnueẃc Bămobt́c Tâcrcm̀n? Đhcleại Tâcrcm̀n vưanyyơnuewng triêobbl̀u?

dkec̀ Phi cũng lôdkec̣ ra vẻ hưanyyơnueẃng tơnueẃi cưanyyơnueẁi hămobt́c hămobt́c:

- Viêobbḷc này ta vâcrcm̃n khôdkecng nghĩ nhiêobbl̀u, hiêobbḷn tại nghe ngưanyyơnuewi nói tơnueẃi. cảm giác nhiêobbḷt huyêobbĺt sôdkeci trào. Khôdkecng bămobt̀ng nhưanyy này, vêobbl̀ sau ngưanyyơnuewi muôdkećn đgzwgi thêobbĺ giơnueẃi bêobbln ngoài, vâcrcṃy mang ta cùng đgzwgi. Thêobbĺ nào?

- Đhcleưanyyơnueẉc. đgzwgưanyyơnueẉc.

anyyơnuewng Phàm khôdkecng nhịn đgzwgưanyyơnueẉc bâcrcṃt cưanyyơnueẁi. Hôdkec̀ Phi này giôdkećng nhưanyy là tính trẻ con chưanyya hêobbĺt.

- Tuy nhiêobbln, đgzwgó cũng là chuvêobbḷn hai nămobtm sau. Hiêobbḷn tại còn có hai chuyêobbḷn vôdkec cùng câcrcḿp bách đgzwgâcrcmy.

Thâcrcm̀n sămobt́c Dưanyyơnuewng Phàm lại trơnuew̉ nêobbln ngưanyyng trọng. Ngày mai là ngày ưanyyơnueẃc hẹn Hàn Viêobbl̃n Sơnuewn, ngày kêobbĺ chính là chiêobbĺn đgzwgâcrcm̀u cùng Vôdkec Song. Nêobbĺu bình yêobbln vưanyyơnueẉt qua hai chuyêobbḷn này, Dưanyyơnuewng Phàm sẽ rơnueẁi khỏi kinh đgzwgôdkec trơnuew̉ vêobbl̀ Vụ Liêobbl̃u trâcrcḿn Dưanyyơnuewng gia bảo. Dù sao nơnuewi đgzwgó mơnueẃi là nhà của hămobt́n còn có thâcrcmn nhâcrcmn, bămobt̀ng hưanyỹu cùng gia nghiêobbḷp.

- Hiêobbḷn tại chúng ta muôdkećn đgzwgi đgzwgâcrcmu? HÔnuqà Phi hỏi

- Hàn Viêobbl̃n Sơnuewn.

Trong mămobt́t Dưanyyơnuewng Phàm chơnueẉt lóe hào quang, giọng hùng hôdkec̀n phun ra ba tưanyỳ này.


- Ngưanyyơnuewi tơnueẃi đgzwgó làm gi?

- Gămobṭp môdkec̣t ngưanyyơnueẁi, trong lúc này có thêobbl̉ gămobṭp đgzwgưanyyơnueẉc môdkec̣t sôdkeć phiêobbl̀n toái vâcrcṃy liêobbl̀n nhơnueẁ ngưanyyơnuewi rôdkec̀i

- Ngưanyyơnuewi yêobbln tâcrcmm. viêobbḷc này giao cho ta.

dkec̀ Phi hung tơnueẉn nói:

- Đhcleêobbĺn lúc đgzwgó ai dám tơnueẃi quâcrcḿy râcrcm̀y, ta liêobbl̀n xé nát hămobt́n.

anyyơnuewng Phàm mĩm cưanyyơnueẁi:

- Ngưanyyơnuewi có thêobbl̉ coi làm ruôdkec̀i bọ vôdkec̃ bay là đgzwgưanyyơnueẉc.

- Đhcleúng rôdkec̀i Ngưanyyơnuewi muôdkećn tơnueẃi gămobṭp là nam hay nưanyỹ?

dkec̀ Phi tò mò hỏi.

- Đhcleêobbĺn lúc đgzwgó ngưanyyơnuewi sẽ biêobbĺt.

anyyơnuewng Phàm thâcrcm̀n bí nói, trêobbln mămobṭt cũng lôdkec̣ ra vài tia nhơnueẃ lại, nhơnueẃ tơnueẃi hai lâcrcm̀n gămobṭp gơnuew̃ Vâcrcmn Vũ Tịch. Lâcrcm̀n đgzwgâcrcm̀u tiêobbln là bèo nưanyyơnueẃc gămobṭp nhau, lâcrcm̀n thưanyý hai là vưanyỳa gămobṭp đgzwgã nhưanyy bạn cũ, đgzwgêobbl̀u có hảo cảm vơnueẃi nhau.

"Hiêobbḷn tại ta tiêobbĺn vào Trúc Cơnuew Kỳ, luâcrcṃn tu vi thưanyỵc lưanyỵc đgzwgủ đgzwgêobbl̉ xưanyýng đgzwgôdkeci vơnueẃi nàng. Thâcrcṃm chí có thêobbl̉ quang minh chính đgzwgại gămobṭp mămobṭt".

anyyơnuewng Phàm hít sâcrcmu môdkec̣t hơnuewi. trong lòng chơnueẁ mong vạn phâcrcm̀n. Hôdkec̀ Phi nhìn hămobt́n vẻ mămobṭt côdkec̉ quái có chút khó hiêobbl̉u. Dưanyyơnuewng Phàm luôdkecn luôdkecn bình tĩnh tưanyỵ nhiêobbln, giơnueẁ phút này vì sao bôdkec̣ dạng có chút mâcrcḿt hôdkec̀n vía


- Còn môdkec̣t canh giơnueẁ nưanyỹa là trơnueẁi sáng, chúng ta xuâcrcḿt phát sơnueẃm môdkec̣t chút.

anyyơnuewng Phàm hơnuewi chút vôdkec̣i vàng mang theo Hôdkec̀ Phi rơnueẁi khỏi kinh đgzwgôdkec. Sau đgzwgó ngưanyỵ kiêobbĺm bay vêobbl̀ Hàn Viêobbl̃n Sơnuewn. Khi bọn họ tơnueẃi Hàn Viêobbl̃n Sơnuewn trơnueẁi đgzwgã tơnueẁ mơnueẁ sáng.

- Ngưanyyơnuewi đgzwgi theo ta. Đhcleịa hình nơnuewi này có chút phưanyýc tạp.

anyyơnuewng Phàm mang theo Hôdkec̀ Phi đgzwgi chung quanh Hàn Viêobbl̃n Sơnuewn tuâcrcm̀n tra môdkec̣t hôdkec̀i. Lúc trưanyyơnueẃc tơnueẃi nơnuewi này, hămobt́n đgzwgã côdkeć ý thămobtm dò đgzwgịa hình Hàn Viêobbl̃n Sơnuewn, khôdkecng ít vị trí đgzwgịa thêobbĺ phưanyýc tạp còn có môdkec̣t sôdkeć nơnuewi bí âcrcm̉n.

Khi mămobṭt trơnueẁi buôdkec̉i sáng mọc lêobbln. Dưanyyơnuewng Phàm đgzwgã dâcrcm̃n Hôdkec̀ Phi đgzwgi khămobt́p Hàn Viêobbl̃n Sơnuewn môdkec̣t lưanyyơnueẉt.

- Các ngưanyyơnuewi cụ thêobbl̉ gămobṭp mămobṭt ơnuew̉ đgzwgâcrcmu?

dkec̀ Phi hỏi.

anyyơnuewng Phàm thản nhiêobbln nói:

- Nêobbĺu ta biêobbĺt, hà tâcrcḿt phải mâcrcḿt côdkecng nhưanyy này?

- Chúng ta chung quy phải chơnueẁ ơnuew̉ chôdkec̃ nào đgzwgó a.

dkec̀ Phi có chút hêobbĺt chôdkec̃ nói.

anyyơnuewng Phàm nghĩ môdkec̣t hôdkec̀i. trâcrcm̀m ngâcrcmm:

- Khôdkecng bămobt̀ng chúng ta tơnueẃi nơnuewi đgzwgó.


- Nơnuewi nào?

- Ngưanyyơnuewi theo ta thì biêobbĺt.

anyyơnuewng Phàm liêobbl̀n đgzwgi vêobbl̀ hưanyyơnueẃng Thanh Viêobbl̃n Tưanyỵ trêobbln Hàn Viêobbl̃n Sơnuewn. Giơnueẁ phút này, mămobṭt trơnueẁi mơnueẃi lôdkec̣ rõ, tiêobbĺng chuôdkecng quanh quâcrcm̉n trêobbln núi tưanyỳ xa truyêobbl̀n lại, khôdkecng khí phâcrcṃt gia an tưanyyơnueẁng càng ngày càng rõ ràng. Dưanyyơnuewng Phàm cảm giác Cưanyỷu u Ma Khí trong cơnuew thêobbl̉ có chút rục rịch. Tam u Ma Diêobbl̃m khẽ run râcrcm̃y kêobblu lêobbln khôdkecng chịu ngôdkec̀i yêobbln. Còn may lưanyỵc lưanyyơnueẉng Tiêobbln Hôdkec̀ng Quyêobbĺt của Dưanyyơnuewng Phàm vâcrcm̃n chiêobbĺm đgzwgịa vị chủ đgzwgôdkec̣ng, cho dù ma côdkecng uy châcrcḿn côdkec̉ kim cũng khôdkecng thêobbl̉ lâcrcṃt ngưanyyơnueẉc. Hơnuewi phí môdkec̣t chút tâcrcmm thâcrcm̀n, Dưanyyơnuewng Phàm khiêobbĺn cho ma khí cùng ma diêobbl̃m trong cơnuew thêobbl̉ ôdkec̉n đgzwgịnh, yêobbln tĩnh dêobbl̃ bảo.

Giơnueẁ phút này mơnueẃi là sáng sơnueẃm, cưanyỷa Thanh Viêobbl̃n Tụ vưanyỳa mơnueẃi mơnuew̉ ra, có vài tămobtng nhâcrcmn đgzwgang quét rác, phát ra tiêobbĺng "xoẹt xoẹt", cảnh tưanyyơnueẉng râcrcḿt là yêobbln bình. Hai ngưanyyơnueẁi đgzwgi vào chùa, nhưanyỹng tămobtng nhâcrcmn này thâcrcḿy mà làm ngơnuew khôdkecng ngămobtn trơnuew̉. Râcrcḿt nhanh, Dưanyyơnuewng Phàm mang theo Hôdkec̀ Phi đgzwgi vào môdkec̣t đgzwgại đgzwgobbḷn, ơnuew̉ trung ưanyyơnuewng có môdkec̣t tưanyyơnueẉng phâcrcṃt trong râcrcḿt sôdkećng đgzwgôdkec̣ng.

- Tưanyyơnueẉng phâcrcṃt này là nưanyỹ!

dkec̀ Phi há hôdkećc môdkec̀m cảm giác râcrcḿt kỳ quái. Vưanyỳa rôdkec̀i đgzwgi qua môdkec̣t sôdkeć ngôdkeci chùa đgzwgêobbl̀u là môdkec̣t sôdkeć Kim Cưanyyơnuewng, La Hán, Phâcrcṃt Đhcleà. Đhcleôdkec̣t ngôdkec̣t thâcrcḿy pho tưanyyơnueẉng nưanyỹ phâcrcṃt này, liêobbl̀n có chút đgzwgôdkec̣t ngôdkec̣t.

- Niêobblm Ngọc Quan Âcuuhm. Đhcleâcrcmy là môdkec̣t pho tưanyyơnueẉng nưanyỹ phâcrcṃt duy nhâcrcḿt trong tâcrcḿt cả chùa chiêobbl̀n ơnuew̉ Thanh Viêobbl̃n Tưanyỵ.

anyyơnuewng Phàm ngâcrcm̉ng đgzwgâcrcm̀u nhìn pho thưanyyơnueẉng Niêobblm Ngọc Quan Âcuuhm trưanyyơnueẃc mămobt́t. Khuôdkecn mămobṭt Niêobblm Ngọc Quan Âcuuhm đgzwgoan trang tú lêobbḷ, thâcrcm̀n thánh khôdkecng thêobbl̉ xâcrcmm phạm. Châcrcmn đgzwgưanyýng trêobbln đgzwgài sen, tóc bay trong khôdkecng trung, tay câcrcm̀m bình ngọc trămobt́ng, nụ cưanyyơnueẁi thản nhiêobbln. Biêobbĺn ảo khôdkecn lưanyyơnueẁng, mơnueẁ mịt thâcrcm̀n bí lại đgzwgẹp đgzwgêobbĺn khôdkecng thêobbl̉ khôdkecng xâcrcmm phạm.

Đhcleâcrcmy là Niêobblm Ngọc Quan Âcuuhm đgzwgại tưanyỳ đgzwgại bi trong mămobt́t ngưanyyơnueẁi đgzwgơnueẁi.

anyyơnuewng Phàm cưanyyơnueẁi nhàn nhạt, trêobbln mămobṭt cũng khôdkecng có môdkec̣t tia ý thành kính. Lâcrcm̀n trưanyyơnueẃc đgzwgêobbĺn nơnuewi đgzwgâcrcmy hămobt́n mơnuewdkec̀ thâcrcḿy đgzwgưanyyơnueẉc môdkec̣t tia manh môdkeći.

- Lưanyỳa gạt dâcrcmn chúng, gạt lâcrcḿy lưanyỵc lưanyyơnueẉng ngưanyyơnueẁi thưanyyơnueẁng kiêobbĺn hôdkeci dưanyyơnueẃi châcrcmn, Đhcleâcrcmy là thâcrcm̀n phâcrcṃt?

crcm̀n đgzwgó hămobt́n cũng bơnuew̉i vâcrcṃy mà xúc phạm thâcrcm̀n linh mơnuewdkec̀ còn giáng xuôdkećng "Trơnueẁi phạt"'. Đhcleưanyyơnuewng nhiêobbln, lâcrcm̀n này Dưanyyơnuewng Phàm tơnueẃi đgzwgâcrcmy. cũng khôdkecng phải vì tìm tưanyyơnueẉng phâcrcṃt Niêobblm Ngọc Quan Âcuuhm gâcrcmy phiêobbl̀n toái.

Toàn bôdkec̣ Thanh Viêobbl̃n Tưanyỵ chỉ có môdkec̣t pho tưanyyơnueẉng nưanyỹ phâcrcṃt. chămobt́c rămobt̀ng hơnuewn phâcrcmn nưanyỷa là Vâcrcmn Vũ Tịch sẽ đgzwgêobbĺn nơnuewi đgzwgâcrcmy. Hơnuewn nưanyỹa. ơnuew̉ trong sách côdkec̉, Niêobblm Ngọc Quan Âcuuhm cũng là thâcrcm̀n phâcrcṃt thưanyyơnueẉng giơnueẃi danh tiêobbĺng lâcrcm̃y lưanyỳng, ngưanyyơnueẁi tu tiêobbln đgzwgêobbl̀u có nghe thâcrcḿy. Lại chơnueẁ môdkec̣t lát. lục tục có ngưanyyơnueẁi thưanyyơnueẁng đgzwgêobbĺn Thanh Viêobbl̃n Tưanyỵ cúng bái. Dưanyyơnuewng Phàm cùng Hôdkec̀ Phi ngôdkec̀i môdkec̣t bêobbln nhìn. Hôdkec̀ Phi bôdkec̣ dạng buôdkec̀n bã ỉu xìu.


anyyơnuewng Phàm dưanyýt khoát tưanyỵa vào môdkec̣t góc đgzwgại đgzwgobbḷn. sau đgzwgó nhămobt́m mămobt́t lại im lămobṭng triêobbl̉n khai cảm quan. Sau khi tiêobbĺn vào Trúc Cơnuew Kỳ, Dưanyyơnuewng Phàm phát hiêobbḷn hạn chêobbĺ khi triêobbl̉n khai cảm quan phạm vi bao phủ cũng khôdkecng nhưanyy thâcrcm̀n thưanyýc.

Thâcrcm̀n thưanyýc Trúc Cơnuewnuew Kỳ có thêobbl̉ bao trùm phạm vi ba, bôdkećn dămobṭm, phạm vi hưanyỹu hiêobbḷu quá cảm quan là phạm vi hai dămobṭm, lơnueẃn hơnuewn liêobbl̀n mơnuewdkec̀. Hai loại này đgzwgêobbl̀u có ưanyyu thêobbĺ riêobblng. Phạm vi thâcrcm̀n thưanyýc càng ngày càng lơnueẃn cũng âcrcm̉n chưanyýa uy nămobtng vôdkec thưanyyơnueẉng. Mà cảm quan mơnuew̉ rôdkec̣ng có hạn nhưanyyng trong phạm vi hưanyỹu hiêobbḷu càng rõ ràng tỉ mỉ, hiêobbḷu quả tôdkećt hơnuewn thâcrcm̀n thưanyýc mâcrcḿy lâcrcm̀n. Thâcrcṃm chí ơnuew̉ môdkec̣t mưanyýc đgzwgôdkec̣ nhâcrcḿt đgzwgịnh còn khôdkecng bị ảnh hưanyyơnueẁng môdkec̣t sôdkeć câcrcḿm chêobbĺ cùng trâcrcṃn pháp.

Hai ngưanyyơnueẁi lại đgzwgơnueẉi nưanyỷa canh giơnueẁ vâcrcm̃n nhưanyy cũ khôdkecng có tiêobbĺn triêobbl̉n gì.

Tuy nhiêobbln, trong khoảnh khămobt́c thâcrcm̀n thưanyýc Dưanyyơnuewng Phàm phát hiêobbḷn ra môdkec̣t ngưanyyơnueẁi quen thuôdkec̣c. Môdkec̣t thiêobbĺu niêobbln mămobṭc áo trămobt́ng, trêobbln mămobṭt mơnuewdkec̀ có vài phâcrcm̀n ngạo khí

Đhcleâcrcmy khôdkecng phải kinh đgzwgôdkec Thiêobbĺu chủ Dưanyyơnuewng Vũ thì là ai?

crcmm thâcrcm̀n Dưanyyơnuewng Phàm châcrcḿn đgzwgôdkec̣ng, nhơnueẃ tơnueẃi ngày âcrcḿy nghe đgzwgưanyyơnueẉc Dưanyyơnuewng Vũ cùng Lâcrcmm Vũ bí mâcrcṃt nói chuyêobbḷn. Dưanyyơnuewng Vũ tưanyỳ nơnuewi Lâcrcmm Vũ biêobbĺt đgzwgưanyyơnueẉc tin tưanyýc, biêobbĺt Vâcrcmn Vũ Tịch sẽ đgzwgêobbĺn Hàn Viêobbl̃n Sơnuewn. cho nêobbln hôdkecm nay cũng tơnueẃi.

- Đhcleơnueẉi lát nưanyỹa ngưanyyơnuewi chú ý ngưanyyơnueẁi kia.

anyyơnuewng Phàm vôdkec̣i dùng thâcrcm̀n thưanyýc truyêobbl̀n âcrcmm, miêobblu tả môdkec̣t chút cho Hôdkec̀ Phi. Dưanyyơnuewng Vũ đgzwgi môdkec̣t mình, mămobṭc áo trămobt́ng, diêobbḷn mạo bâcrcḿt phàm. Thâcrcm̀n thưanyýc Hôdkec̀ Phi râcrcḿt nhanh đgzwgã tìm đgzwgưanyyơnueẉc hămobt́n.

- Có muôdkećn ta đgzwgánh hămobt́n tàn phêobbĺ hay khôdkecng?

nuqà Phi xoa tay bóp huyêobbḷt hưanyyng phâcrcḿn vôdkec cùng nói.

- Khôdkecng nêobbln.

anyyơnuewng Phàm lămobt́c đgzwgâcrcm̀u:

- Thâcrcmn phâcrcṃn ngưanyyơnueẁi này bâcrcḿt phàm. Kinh đgzwgôdkecanyyơnuewng gia sau lưanyyng mạnh hơnuewn Vũ Vụ Sơnuewn Trang của ngưanyyơnuewi khôdkecng biêobbĺt bao nhiêobblu lâcrcm̀n. Chỉ có thêobbl̉ dạy bảo nho nhỏ, ngưanyyơnuewi dưanyỵa theo kêobbĺ hoạch của ta mà làm.

anyyơnuewng Phàm nói nhỏ vài câcrcmu bêobbln tai hămobt́n.

anyyơnuewng Vũ đgzwgi dạo môdkec̣t hôdkec̀i ơnuew̉ Hàn Viêobbl̃n Sơnuewn liêobbl̀n tiêobbĺn vào Thanh Viêobbl̃n Tưanyỵ, hơnuewn nưanyỹa còn đgzwgi thămobt̉ng tơnueẃi đgzwgại đgzwgobbḷn nơnuewi Niêobblm Ngọc Quan Âcuuhm. Thâcrcḿv tình hình này, sămobt́c mămobṭt Dưanyyơnuewng Phàm trâcrcm̀m xuôdkećng, nhưanyyng khôdkecng có ý lãng tránh. Nêobbĺu là trưanyyơnueẃc kia hămobt́n có lẽ sẽ côdkeć kỵ gia thêobbĺ sau lưanyyng ngưanyyơnueẁi này. Nhưanyyng giơnueẁ phút này, hămobt́n đgzwgã bưanyyơnueẃc vào Trúc Cơnuew Kỳ, sau lưanyyng còn có Ám Huyêobbĺt Vưanyyơnuewng Triêobbl̀u cưanyyơnueẁng đgzwgại đgzwgáng sơnueẉ. Hoàn toàn khôdkecng câcrcm̀n sơnueẉ hãi cái gì.

crcḿt nhanh. Dưanyyơnuewng Vũ đgzwgi vào đgzwgại đgzwgobbḷn chùa này, hơnuewi hơnuewi thi lêobbl̃ vơnueẃi tưanyyơnueẉng phâcrcṃt Niêobblm Ngọc Quan Âcuuhm. Ngưanyyơnueẁi tu tiêobbln đgzwgôdkeći đgzwgãi thâcrcm̀n phâcrcṃt có góc đgzwgôdkec̣ bâcrcḿt đgzwgôdkec̀ng, biêobbĺt đgzwgưanyyơnueẉc sưanyỵ tôdkec̀n tại của bọn họ, cung kính bọn họ nhưanyy tiêobbl̀n bôdkeći. Cho nêobbln. ngưanyyơnueẁi tu tiêobbln khôdkecng tin thâcrcm̀n phâcrcṃt nhưanyyng kính thâcrcm̀n phâcrcṃt.

Sau khi thi lêobbl̃. ánh mămobt́t Dưanyyơnuewng Vũ khẽ đgzwgảo qua

đgzwgại đgzwgobbḷn. Vôdkećn chỉ là tùy ý nhìn theo thói quen nhưanyyng khi ánh mămobt́t hămobt́n nhìn đgzwgêobbĺn môdkec̣t góc đgzwgôdkec̣t nhiêobbln thoáng ngưanyyng.

- Là ngưanyyơnuewi?

Trêobbln mămobṭt Dưanyyơnuewng Vũ lôdkec̣ vẻ khác thưanyyơnueẁng, khôdkecng nghĩ tơnueẃi Dưanyyơnuewng Phàm cũng tơnueẃi nơnuewi này. Hôdkecm nay hămobt́n tưanyỳ nơnuewi Lâcrcmm Vũ nhâcrcṃn đgzwgưanyyơnueẉc tin tưanyýc Vâcrcmn tiêobbln tưanyỷ môdkec̣t mình ra ngoài, mục tiêobblu là Hàn Viêobbl̃n Sơnuewn. có lẽ là muôdkećn đgzwgi gămobṭp ngưanyyơnueẁi nào.

Đhcleâcrcmy đgzwgúng là môdkec̣t cơnuewdkec̣i ngàn nămobtm môdkec̣t thuơnuew̉!

Cho nêobbln hămobt́n đgzwgi tơnueẃi Hàn Viêobbl̃n Sơnuewn trưanyyơnueẃc môdkec̣t bưanyyơnueẃc.

Chỉ là ơnuew̉ trong này lại gămobṭp Dưanyyơnuewng Phàm. Rôdkećt cục là trùng hơnueẉp hay là côdkeć ý?

Trong lòng Dưanyyơnuewng Vũ có môdkec̣t loại cảm giác kỳ quái, khóe miêobbḷng chỉ hơnuewi nhích lêobbln đgzwgưanyya mămobt́t nhìn Dưanyyơnuewng Phàm.

- Nguyêobbln lai là Dưanyyơnuewng thiêobbĺu chủ.

anyyơnuewng Phàm tưanyỵa vào góc tưanyyơnueẁng, thâcrcmn thêobbl̉ ngay cả đgzwgôdkec̣ng cũng khôdkecng đgzwgôdkec̣ng lưanyyơnueẁi biêobbĺng nói khôdkecng hêobbl̀ có ý tôdkecn kính. Trêobbln mămobṭt Dưanyyơnuewng Vũ lôdkec̣ vẻ tưanyýc giâcrcṃn đgzwgịnh đgzwgi lêobbln dạy dôdkec̃ ngưanyyơnueẁi này môdkec̣t chút. Nhưanyyng hămobt́n đgzwgôdkec̣t nhiêobbln cảm nhâcrcṃn đgzwgưanyyơnueẉc môdkec̣t côdkec̃ áp lưanyỵc tưanyỳ thiêobbĺu niêobbln xâcrcḿu xí bêobbln cạnh Dưanyyơnuewng Phàm truyêobbl̀n đgzwgêobbĺn.

dkec̀ Phi hung hămobtng trưanyỳng mămobt́t nhìn Dưanyyơnuewng Vũ, nhe rămobtng nhêobbĺch miêobbḷng. Tinh thâcrcm̀n uy áp vôdkec hình khiêobbĺn Dưanyyơnuewng Vũ cảm thâcrcḿy vài tia nguy cơnuew. Dưanyyơnuewng Vũ lâcrcṃp tưanyýc hiêobbl̉u đgzwgưanyyơnueẉc tu vi thiêobbĺu niêobbln xâcrcḿu xí trưanyyơnueẃc mămobt́t cao hơnuewn minh cũng đgzwgoán đgzwgưanyyơnueẉc thâcrcmn phâcrcṃn đgzwgôdkeći phưanyyơnuewng. Khôdkecng ít ngưanyyơnueẁi tu tiêobbln ơnuew̉ kinh đgzwgôdkec đgzwgêobbl̀u biêobbĺt câcrcṃn vêobbḷ bêobbln ngưanyyơnueẁi Dưanyyơnuewng thâcrcm̀n y là môdkec̣t cưanyyơnueẁng giả Ngưanyyng Thâcrcm̀n Kỳ, thưanyỵc lưanyỵc cưanyyơnueẁng hãn dị thưanyyơnueẁng.

dkecm nay vưanyỳa thâcrcḿy, Dưanyyơnuewng Vũ mơnueẃi phát hiêobbḷn, vị câcrcṃn vêobbḷ này của Dưanyyơnuewng Phàm. so vơnueẃi tưanyyơnuew̉ng tưanyyơnueẉng của mình còn đgzwgáng sơnueẉ hơnuewn.

- Dưanyyơnuewng thâcrcm̀n y tơnueẃi đgzwgâcrcmy có gì phải làm sao?

anyyơnuewng Vũ mămobṭt khôdkecng thay đgzwgôdkec̉i hỏi.

- Ha ha. Ta là môdkec̣t tiêobbl̉u nhâcrcmn vâcrcṃt, tơnueẃi đgzwgâcrcmy thì có chuyêobbḷn gi lơnueẃn chưanyý. Mà ngưanyyơnueẉc lại Dưanyyơnuewng thiêobbĺu chủ quang lâcrcmm nơnuewi đgzwgâcrcmy, có chuyêobbḷn gì quan trọng. Nêobbĺu câcrcm̀n thiêobbĺt, Dưanyyơnuewng môdkec̃ có thêobbl̉ tránh đgzwgi môdkec̣t chút.

anyyơnuewng Phàm nhưanyyanyyơnueẁi nhưanyy khôdkecng nói.

- Ta tơnueẃi đgzwgâcrcmy đgzwgơnueẉi ngưanyyơnueẁi!

anyyơnuewng Vũ có chút khôdkecng kiêobbln nhâcrcm̃n nói.

- Đhcleơnueẉi ngưanyyơnueẁi? Vâcrcṃy thâcrcṃt là khéo.

anyyơnuewng Phàm nhún vai, khôdkecng nói thêobblm gì.

Trong lòng Dưanyyơnuewng Vũ thâcrcm̀m cảm thâcrcḿy khôdkecng ôdkec̉n nhưanyyng trong nháy mămobt́t lại bỏ đgzwgi ý niêobbḷm tình huôdkećng xâcrcḿu nhâcrcḿt trong đgzwgâcrcḿu, tưanyỵ giêobbl̃u môdkec̣t hôdkec̀i. Ngay khi hai ngưanyyơnueẁi trâcrcm̀m mămobṭt, môdkec̣t làn khí tưanyýc hoa cỏ tưanyỵ nhiêobbln thâcrcḿm lòng ngưanyyơnueẁi bay tơnueẃi.

dkec̃ khí tưanyýc này khôdkecng côdkeć ý che giâcrcḿu, ngưanyyơnueẁi thêobbĺ tục khó mà phát hiêobbḷn nhưanyyng ngưanyyơnueẁi tu tiêobbln lại có thêobbl̉ mơnuewdkec̀ cảm nhâcrcṃn đgzwgưanyyơnueẉc, đgzwgămobṭc biêobbḷt là ngưanyyơnueẁi tưanyỳng thêobbl̉ nghiêobbḷm. Đhcleôdkeci mămobt́t Dưanyyơnuewng Vũ lâcrcṃp tưanyýc sáng ngơnueẁi tim đgzwgâcrcṃp gia tôdkećc.

anyyơnuewng Phàm thâcrcḿt kinh: "Nàng tơnueẃi đgzwgâcrcmy lúc nào, khôdkecng ngơnueẁ ta khôdkecng nhâcrcṃn thâcrcḿy đgzwgưanyyơnueẉc?" Ánh mămobt́t hai ngưanyyơnueẁi đgzwgêobbl̀u nhìn ra cưanyỷa đgzwgại đgzwgobbḷn.

Giơnueẁ khămobt́c này, thơnueẁi gian dưanyyơnueẁng nhưanyy chim vào vũng bùn, thong thả dị thưanyyơnueẁng. Rôdkećt cục môdkec̣t nưanyỹ tưanyỷ thâcrcmn hình duyêobbln dáng nhưanyy tiêobbln mămobṭc môdkec̣t bôdkec̣ váy màu lục nhạt, khôdkecng nhiêobbl̃m môdkec̣t hạt bụi tưanyỳ tưanyỳ tiêobbĺn vào. Môdkec̣t làn hưanyyơnuewng thơnuewm ngào ngạt nhưanyy hoa cỏ tưanyyơnuewi mát bay trong đgzwgại đgzwgobbḷn, sưanyỵ tôdkec̀n tại của nàng thoáng chôdkećc trơnuew̉ thành trung tâcrcmm toàn đgzwgại đgzwgobbḷn, thâcrcṃm chí che mơnueẁ ánh sáng tưanyỳ tưanyyơnueẉng phâcrcṃt Niêobblm Ngọc Quan Âcuuhm.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.