Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 153-2 : Tâm đầu nhục (thịt đầu tim) 2

    trước sau   
Edit: Mẹevmm tớmabifwfx Tháhhspi Hậgtggu.

“Sao lạtklwi đqnurcnhsng đqnuróggaa? Lạtklwi đqnurâsftty nàfwfxo.” Hắcqnjn dịvfxlu dàfwfxng cưgtgguazdi nóggaai.

fwfxng nghĩkmhe nghĩkmhe rồggaai nóggaai: “Ngàfwfxy mai thiếpdmsp muốnrzpn đqnuruổsxpxi kịvfxlp lộayco trìmabinh, chúcfcxng ta đqnurêsfttm nay yêsfttn tĩkmhenh ngủmvzr đqnurưgtggdbwwc khôjoewng? Chàfwfxng khôjoewng chạtklwm vàfwfxo thiếpdmsp, thiếpdmsp cũijzyng khôjoewng chạtklwm vàfwfxo chàfwfxng.”

Sắcqnjc mặobnxt hắcqnjn cưgtggơyiqkng cứcnhsng, nởjoew nụqdvmgtgguazdi trôjoewng đqnurếpdmsn làfwfx kinh khủmvzrng: “Lạtklwi đqnurâsftty, đqnurêsfttm nay vi phu khôjoewng chạtklwm vàfwfxo nàfwfxng.”

“Thậgtggt sựnrzp?” Nàfwfxng hồggaa nghi.

“Phảepkri.” Hắcqnjn gậgtggt đqnurpdmsu.


fwfxng chậgtggm rãsnbwi tớmabii gầpdmsn hắcqnjn, đqnuraycot nhiêsfttn pháhhspt hiệfwfxn khíyiqk tứcnhsc trêsfttn ngưgtgguazdi hắcqnjn hếpdmst sứcnhsc nguy hiểoxwhm, nhanh đqnurếpdmsn mứcnhsc khôjoewng cho nàfwfxng cóggaayiqkjoewi chạtklwy trốnrzpn, hắcqnjn giốnrzpng nhưgtggggaai đqnuróggaai vồggaa vềtesb phíyiqka con mồggaai béblgqo bởjoew. (MTLTH.dđqnurlqđqnur)

Lầpdmsn nàfwfxy dâsftty dưgtgga rấqnydt lâsfttu, Thanh Linh đqnurãsnbwyiqkyiqkfwfxng mang đqnuri vàfwfxo giấqnydc ngủmvzr rồggaai màfwfx tay Tầpdmsn Liễclhhm vẫeposn khôjoewng chịvfxlu an phậgtggn.

fwfxng bịvfxl dọfwfxa nhảepkry dựnrzpng, buồggaan ngủmvzrmabi đqnuróggaaijzyng bay đqnuri hếpdmst hơyiqkn phâsfttn nửqdvma: “Tầpdmsn Liễclhhm, mai thiếpdmsp muốnrzpn đqnuruổsxpxi kịvfxlp lộayco trìmabinh.” Liêsfttn tụqdvmc mấqnydy tốnrzpi đqnurtesbu bịvfxl hắcqnjn mãsnbwnh liệfwfxt âsfttn áhhspi, đqnuròugwpi đqnurếpdmsn khi nàfwfxo nàfwfxng mơyiqk hồggaa ngấqnydt đqnuri hắcqnjn chịvfxlu tha cho nàfwfxng, nhưgtgg vậgtggy còugwpn khôjoewng đqnurmvzr hay sao hảepkr?

fwfxng đqnuráhhspnh rớmabit bàfwfxn tay đqnurang mòugwp mẫeposm trêsfttn ngựnrzpc nàfwfxng, xoay ngưgtgguazdi ngủmvzr.

Hắcqnjn lạtklwi xoa xoa lêsfttn lưgtggng nàfwfxng: “Phu nhâsfttn.” Thanh âsfttm dịvfxlu dàfwfxng màfwfx dinh díyiqknh, nàfwfxng nghe cũijzyng mềtesbm đqnurếpdmsn ba phầpdmsn.

Đuazdâsftty…đqnurâsftty quáhhsp quyếpdmsn rũijzy rồggaai!

fwfxng vẫeposn khôjoewng nhúcfcxc nhíyiqkch, giảepkr vờuazd chếpdmst ngấqnydt.

Giảepkr vờuazd chếpdmst gìmabi đqnuróggaa thậgtggt vôjoew dụqdvmng màfwfx. Hắcqnjn quấqnydn cảepkr thâsfttn lêsfttn ngưgtgguazdi nàfwfxng, mâsfttn mêsftt cầpdmsn cổsxpx trắcqnjng nõcfcxn cho đqnurếpdmsn khi dấqnydu hồggaang ngâsfttn hiệfwfxn dàfwfxy đqnurobnxc mớmabii chịvfxlu bỏijzy qua.

Cảepkrm giáhhspc nụqdvmjoewn củmvzra hắcqnjn cóggaa xu thếpdms khôjoewng thểoxwhsnbwn hồggaai đqnurưgtggdbwwc nữdrtza, nàfwfxng rốnrzpt cuộaycoc cũijzyng thôjoewi khôjoewng giảepkr chếpdmst nữdrtza, đqnuràfwfxnh mởjoew miệfwfxng thưgtggơyiqkng lưgtggdbwwng: “Thiếpdmsp mệfwfxt, chàfwfxng khôjoewng cảepkrm thấqnydy buồggaan ngủmvzr sao?”

Thưgtggơyiqkng lưgtggdbwwng khôjoewng đqnurtklwt đqnurưgtggdbwwc kếpdmst quảepkr, nụqdvmjoewn củmvzra hắcqnjn ngàfwfxy càfwfxng trắcqnjng trợdbwwn, càfwfxng vôjoew liêsfttm sỉakriyiqkn. Răsebhng môjoewi quấqnydn quíyiqkt lấqnydy nhau, bàfwfxn tay khôjoewng an phậgtggn sờuazd nắcqnjn khắcqnjp cơyiqk thểoxwh khiếpdmsn nàfwfxng khôjoewng cáhhspch nàfwfxo phảepkrn kháhhspng, bịvfxl hắcqnjn làfwfxm cho đqnurếpdmsn khi cảepkryiqk thểoxwh khôjoewng còugwpn chúcfcxt sứcnhsc lựnrzpc nàfwfxo. Lúcfcxc bảepkrn thâsfttn tỉakrinh dậgtggy trờuazdi cũijzyng đqnurãsnbwhhspng choáhhspng.

“Phu nhâsfttn, dậgtggy ăsebhn đqnuriểoxwhm tâsfttm nàfwfxo.”Tầpdmsn Liễclhhm đqnurcnhsng ởjoew đqnurpdmsu giưgtgguazdng, ciêsfttm y chỉakrinh tềtesb, bộaycohhspng phong thầpdmsn tuấqnydn lãsnbwng, côjoewng tửqdvmjoew song.

ggaai đqnuraycoi lốnrzpt ngưgtgguazdi, nàfwfxng cũijzyng chỉakrihhspm âsfttm thầpdmsm mắcqnjng thếpdms thôjoewi. Đuazdaycong đqnuraycong cơyiqk thểoxwh, từsftt trêsfttn xuốnrzpng dưgtggmabii nhứcnhsc mỏijzyi nhưgtgg bịvfxl xe ngựnrzpa tôjoewng phảepkri, nàfwfxng thởjoewsfttu mộaycot hơyiqki. Hắcqnjn phảepkri dàfwfxy vòugwpfwfxng nhưgtgg thếpdmsfwfxo màfwfx khiếpdmsn cho bâsftty giờuazdfwfxng khôjoewng thểoxwh rờuazdi giưgtgguazdng?

fwfxng hung hăsebhng trừsfttng hắcqnjn rồggaai lạtklwi âsfttm thầpdmsm mắcqnjng trong lòugwpng. (MTLTH.dđqnurlqđqnur)


Hắcqnjn cưgtgguazdi khẽzbpx, đqnurưgtgga tay ôjoewm lấqnydy nàfwfxng, tựnrzp tay mặobnxc từsfttng kiệfwfxn quầpdmsn áhhspo vàfwfxo giúcfcxp nàfwfxng: “Vi phu đqnurãsnbw nấqnydu chúcfcxt cháhhspo, nếpdmsu nàfwfxng khôjoewng chịvfxlu dậgtggy nữdrtza thìmabi cháhhspo cũijzyng đqnurãsnbw nguộaycoi rồggaai.”

“Mấqnydy giờuazd rồggaai?” Nàfwfxng mệfwfxt mỏijzyi hỏijzyi hắcqnjn.

Hắcqnjn khẽzbpx ho vàfwfxi cáhhspi rồggaai mớmabii trảepkr lờuazdi: “Đuazdãsnbw giờuazd ngọfwfx rồggaai.”

“Cáhhspi gìmabi? Đuazdãsnbw giờuazd ngọfwfx rồggaai sao?” Khóggaa tráhhspch sao nàfwfxng lạtklwi cảepkrm thấqnydy đqnuróggaai nhưgtgg vậgtggy.

“Yêsfttn tâsfttm, nàfwfxng khôjoewng bịvfxl muộaycon đqnurâsfttu.” Hắcqnjn nóggaai.

“Chàfwfxng….têsfttn khốnrzpn!” Biếpdmst nàfwfxng hôjoewm nay phảepkri lêsfttn đqnurưgtgguazdng màfwfx vẫeposn liềtesbu chếpdmst dâsftty dưgtgga vớmabii nàfwfxng: “Thiếpdmsp thựnrzpc muốnrzpn cắcqnjn chếpdmst chàfwfxng!” Nàfwfxng háhhsp miệfwfxng liềtesbn cắcqnjn mộaycot pháhhspt lêsfttn cổsxpx hắcqnjn.

“Đuazdưgtggdbwwc rồggaai, đqnurưgtggdbwwc rồggaai, khôjoewng nghịvfxlch nữdrtza.” Hắcqnjn ôjoewn thanh nóggaai: “Rửqdvma mặobnxt mộaycot chúcfcxt rồggaai dậgtggy ăsebhn cháhhspo đqnuri.”

mhvlng xong ngọfwfx thiệfwfxn, Thanh Linh đqnurcnhsng dậgtggy đqnuri ra khỏijzyi đqnurtklwi môjoewn. Tốnrzpi qua bịvfxl Tầpdmsn Liễclhhm cuốnrzpn đqnurếpdmsn lợdbwwi hạtklwi, đqnurếpdmsn bâsftty giờuazd hai châsfttn vẫeposn còugwpn cóggaa chúcfcxt mềtesbm, hìmabinh dáhhspng đqnuri bộaycoggaa chúcfcxt quáhhspi dịvfxl.

Khóggaa tráhhspch tốnrzpi qua hắcqnjn nóggaai nàfwfxng khôjoewng cưgtggaycoi đqnurưgtggdbwwc ngựnrzpa, thìmabi ra đqnurâsftty chíyiqknh làfwfxobnx do.

fwfxng đqnurang suy nghĩkmhe liệfwfxu cóggaasfttn khởjoewi hàfwfxnh vàfwfxo ngàfwfxy mai hay khôjoewng, Tầpdmsn Liễclhhm đqnuryiqkng sau đqnurãsnbw ôjoewm lấqnydy nàfwfxng.

“Gầpdmsn đqnurâsftty trong triềtesbu nhiềtesbu việfwfxc, nhấqnydt thờuazdi vi phu khôjoewng thểoxwh ly khai, đqnurdbwwi đqnurếpdmsn khi mọfwfxi việfwfxc đqnurãsnbw đqnurâsfttu vàfwfxo đqnurqnydy, chắcqnjc chắcqnjn vi phu sẽzbpx đqnurếpdmsn Đuazdôjoewng Lăsebhng tìmabim nàfwfxng.” Hắcqnjn ôjoewm nàfwfxng ra khỏijzyi đqnurtklwi môjoewn, buôjoewng nàfwfxng ra: “Nhấqnydt đqnurvfxlnh phảepkri chăsebhm sóggaac tốnrzpt bảepkrn thâsfttn.”

“Đuazdưgtggdbwwc.” Nàfwfxng trảepkr lờuazdi, ôjoewm lấqnydy cổsxpx hắcqnjn, nhóggaan châsfttn hôjoewn lêsfttn môjoewi hắcqnjn mộaycot cáhhspi.

sfttn ngoàfwfxi phủmvzrggaa mộaycot chiếpdmsc xe ngựnrzpa đqnurcnhsng đqnurdbwwi, Thanh Linh lêsfttn xe, áhhspnh mắcqnjt lậgtggp tứcnhsc bịvfxlugwpm gỗzmit lớmabin trong góggaac xe thu húcfcxt. Chuyếpdmsn đqnuri nàfwfxy đqnurtesbu làfwfx Tầpdmsn Liễclhhm thu thậgtggp giúcfcxp nàfwfxng, tấqnydt nhiêsfttn hòugwpm gỗzmitfwfxy cũijzyng làfwfx đqnurggaafwfx hắcqnjn đqnurãsnbw chuẩetonn bịvfxl.


ugwpugwp mởjoewugwpm ra, nhìmabin bêsfttn trong đqnurtesbu làfwfx trụqdvmc họfwfxa. Cầpdmsm mộaycot quyểoxwhn trụqdvmc lêsfttn mởjoew ra xem, đqnurgtggp vàfwfxo mắcqnjt làfwfx khuôjoewn mặobnxt nhưgtggsfttu nghiệfwfxt củmvzra Tầpdmsn Liễclhhm, khóggaae miệfwfxng nàfwfxng cóggaa chúcfcxt co rúcfcxt. Mởjoew tấqnydt cảepkrhhspc bứcnhsc họfwfxa kháhhspc ra, tấqnydt cảepkr đqnurtesbu làfwfx tranh Tầpdmsn Liễclhhm vẽzbpx bảepkrn thâsfttn.

fwfxng dởjoew khóggaac dởjoewgtgguazdi, hắcqnjn cưgtgg nhiêsfttn sợdbwwfwfxng quêsfttn mắcqnjt hắcqnjn, tựnrzpmabinh chuẩetonn bịvfxl nhiềtesbu tranh nhưgtgg vậgtggy phòugwpng trưgtgguazdng hợdbwwp nàfwfxng quêsfttn mấqnydt mìmabinh làfwfx ngưgtgguazdi đqnurãsnbwggaa chồggaang.

cfcxc khởjoewi hàfwfxnh canh giờuazdijzyng đqnurãsnbw trễclhh, xe ngựnrzpa chưgtgga đqnuri đqnurưgtggdbwwc bao lâsfttu, trờuazdi đqnurãsnbw xẩetonm tốnrzpi.

“Đuazdtklwi Côjoewng chúcfcxa hẹevmmn Chủmvzr Thưgtggdbwwng đqnurếpdmsn Đuazdôjoewng Lăsebhng, Chủmvzr Thưgtggdbwwng đqnurãsnbwggaa kếpdmshhspch ứcnhsng phóggaa đqnuroxwh Đuazdtklwi Côjoewng chúcfcxa ngoan ngoãsnbwn giao giảepkri dưgtggdbwwc ra chưgtgga?” Thưgtgg Nghiễclhhn cưgtggaycoi ngựnrzpa bêsfttn ngoàfwfxi, thòugwp đqnurpdmsu vàfwfxo hỏijzyi Thanh Linh.

“Đuazdoxwhfwfxng ta giao giảepkri dưgtggdbwwc ra khôjoewng khóggaa, cáhhspi khóggaa chíyiqknh làfwfx sợdbwwfwfxng ta cũijzyng khôjoewng cóggaa giảepkri dưgtggdbwwc.”Thanh Linh nóggaai.

“Nếpdmsu nhưgtggfwfxng ta khôjoewng cóggaa giảepkri dưgtggdbwwc trong ta, háhhsp chẳbmxong phảepkri chúcfcxng ta chuyếpdmsn nàfwfxy mấqnydt côjoewng sao?” Đuazdtklwi Côjoewng chúcfcxa muốnrzpn làfwfxm cáhhspi gìmabi, trong lòugwpng Thưgtgg Nghiễclhhn vẫeposn luôjoewn biếpdmst rõcfcxfwfxng. (MTLTH.dđqnurlqđqnur)

“Chừsfttng nàfwfxo còugwpn mộaycot tia hy vọfwfxng, ta sẽzbpx khôjoewng ngừsfttng từsftt bỏijzy.”Thanh âsfttm nàfwfxng trầpdmsm xuốnrzpng: “Huốnrzpng hồggaa Bạtklwch Cốnrzpt thảepkro sinh trưgtggjoewng tạtklwi Đuazdôjoewng Lăsebhng, dùmhvl khôjoewng cóggaa bứcnhsc thưgtgg củmvzra nàfwfxng ta, ta cũijzyng phảepkri tựnrzpmabinh đqnurếpdmsn đqnurâsftty mộaycot chuyếpdmsn.”

“Đuazdvfxla hìmabinh Đuazdôjoewng Lăsebhng chúcfcxng ta khôjoewng mấqnydy quen thuộaycoc, Đuazdtklwi Côjoewng chúcfcxa lạtklwi làfwfx đqnurvfxla đqnurpdmsu xàfwfxjoew đqnurâsftty, nàfwfxng ta muốnrzpn sởjoew dụqdvmng áhhspm chiêsfttu, chúcfcxng ta khóggaaugwpng cóggaa thểoxwh phòugwpng bịvfxl đqnurưgtggdbwwc.” Thưgtgg Nghiễclhhn thởjoewfwfxi.

Thanh Linh cưgtgguazdi cưgtgguazdi: “Cũijzyng khôjoewng thểoxwhmabi sợdbwwfwfx khôjoewng đqnuri chứcnhs?”

“Đuazdvfxla đqnurpdmsu xàfwfx sao? Ta cũijzyng cóggaa thểoxwh đqnuráhhspnh vàfwfxo tấqnydc thứcnhs bảepkry củmvzra nàfwfxng ta. Chẳbmxong lẽzbpx ngưgtggơyiqki đqnurãsnbw quêsfttn còugwpn mộaycot vịvfxljoewng chúcfcxa nữdrtza tay nắcqnjm trọfwfxng quyềtesbn sao?”

“Tứcnhsjoewng chúcfcxa, đqnurnrzpi thủmvzr mộaycot mấqnydt mộaycot còugwpn vớmabii Đuazdtklwi Côjoewng chúcfcxa.”Thưgtgg Nghiễclhhn nóggaai.

“Khôjoewng tệfwfx, nàfwfxng ta ưgtggmabic gìmabiggaa thểoxwh dồggaan Cơyiqk Khinh Hoa vàfwfxo tửqdvm đqnurvfxla.” Thanh Linh nóggaai. Nàfwfxng lấqnydy trong tay áhhspo ra mộaycot bứcnhsc thưgtgg, đqnurưgtgga cho hắcqnjn: “Nóggaai vớmabii Vôjoewrbgonh mang thưgtggfwfxy giao vàfwfxo trong tay Tứcnhsjoewng chúcfcxa.” Vôjoewrbgonh vẫeposn luôjoewn đqnuri theo, chỉakrifwfxfwfxng ẩetonn ởjoew chỗzmit khôjoewng ai thấqnydy màfwfx thôjoewi.

“Vâsfttng.” Thưgtgg Nghiễclhhn trảepkr lờuazdi, hắcqnjn nhậgtggn lấqnydy bứcnhsc thưgtgg, pháhhspt hiệfwfxn thưgtgg đqnurưgtggdbwwc dáhhspn bằyiqkng con dấqnydu cóggaamabinh dạtklwng đqnurobnxc thùmhvl. Đuazdggaasebhn củmvzra con dấqnydu hắcqnjn cũijzyng khôjoewng lấqnydy làfwfxm lạtklw, chíyiqknh làfwfx ‘ Tiêsfttu Dao thàfwfxnh ấqnydn’.

Thanh Linh rấqnydt lâsfttu rồggaai khôjoewng dùmhvlng thâsfttn phậgtggn nàfwfxy, Thưgtgg Nghiễclhhn suýobnxt chúcfcxt nữdrtza đqnurãsnbw quêsfttn đqnuryiqkng sau nàfwfxng còugwpn cóggaa cảepkr mộaycot Tiêsfttu Dao thàfwfxnh phồggaan hoa. Khôjoewng nghĩkmhe tớmabii lầpdmsn đqnuri Đuazdôjoewng Lăsebhng nàfwfxy, nàfwfxng lạtklwi quyếpdmst đqnurvfxlnh dùmhvlng nóggaa.

Hoàfwfxng Thấqnydt cáhhspc nưgtggmabic hoặobnxc nhữdrtzng ngưgtgguazdi cóggaa thâsfttn phậgtggn đqnurvfxla vịvfxl đqnurtesbu cóggaa mộaycot dấqnydu riêsfttng đqnuroxwh phâsfttn biệfwfxt. Màfwfx đqnurếpdmsn từsftt Thàfwfxnh chủmvzr Tiêsfttu Dao thàfwfxnh, tấqnydt nhiêsfttn phảepkri cóggaa con dấqnydu củmvzra Tiêsfttu Dao thàfwfxnh.

Tứcnhsjoewng chúcfcxa nếpdmsu muốnrzpn cóggaa mốnrzpi quan hệfwfx tốnrzpt đqnurevmmp vớmabii Tiêsfttu Dao thàfwfxnh, ắcqnjt hẳbmxon sẽzbpx nhậgtggn lấqnydy bứcnhsc thưgtggfwfxy.

Trêsfttn đqnurưgtgguazdng Nam Hạtklw, hàfwfxnh trìmabinh đqnurtesbu bìmabinh an vôjoew sựnrzp. Nhưgtggng bưgtggmabic châsfttn vừsftta đqnurobnxt lêsfttn nộaycoi cảepkrnh củmvzra Đuazdôjoewng Lăsebhng, sáhhspt thủmvzr liềtesbn liêsfttn tiếpdmsp xuấqnydt hiệfwfxn.

Trong mộaycot quáhhspn tràfwfx nhỏijzy, Thưgtgg Nghiễclhhn ngồggaai đqnurnrzpi diệfwfxn Thanh Linh.

Thưgtgg Nghiễclhhn róggaat chéblgqn tràfwfx đqnurobnxt xuốnrzpng trưgtggmabic mặobnxt Thanh Linh, sau đqnuróggaaggaat cho mìmabinh mộaycot chéblgqn: “Mấqnydy têsfttn sáhhspt thủmvzr muốnrzpn đqnuretony chúcfcxng ta vàfwfxo chỗzmit chếpdmst hẳbmxon khôjoewng thoáhhspt khỏijzyi can hệfwfx vớmabii Đuazdtklwi Côjoewng chúcfcxa.”

Thanh Linh nâsfttng chung tràfwfxsfttn, vôjoewmabinh ngửqdvmi thấqnydy mộaycot mùmhvli hưgtggơyiqkng rấqnydt kỳcnhs dịvfxl: “Đuazdsfttng uốnrzpng!” Nàfwfxng vộaycoi vàfwfxng ra tay ngăsebhn cảepkrn Thưgtgg Nghiễclhhn.

“Tràfwfxfwfxy cóggaa vấqnydn đqnurtesb?” Thưgtgg Nghiễclhhn đqnurobnxt chéblgqn tràfwfx xuốnrzpng bàfwfxn hỏijzyi.

“Phảepkri.” Thanh Linh gậgtggt đqnurpdmsu.

“Hừsftt, nhàfwfxm cháhhspn, áhhspm sáhhspt bấqnydt thàfwfxnh liềtesbn đqnursxpxi sang hạtklw đqnuraycoc.”Thưgtgg Nghiễclhhn cắcqnjn răsebhng nóggaai, mãsnbwnh liệfwfxt đqnurgtggp lêsfttn bàfwfxn gọfwfxi tiểoxwhu nhịvfxl vừsftta bưgtggng tràfwfxsfttn.

Cuốnrzpi cùmhvlng lạtklwi tìmabim thấqnydy xáhhspc tiểoxwhu nhịvfxl đqnuróggaajoew sau gian bếpdmsp.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.