Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 152-2 : Cả đời yêu thương hoàn lại oan trái của nàng kiếp trước 2

    trước sau   
Edit: Mẹayuh tớbudilabm Tháujmxi Hậhunlu.

Quảiqas nhiêjxlhn hiệkoian tạbungi hắxtbbn vẫznhyn còaitxn đavuhang giậhunln, nàlabmng chậhunlm chạbungp đavuhi đavuhếaliwn Quy Noãdklrn cáujmxc, do dựvdmk đavuhqgutng trưerzsbudic cửjeeqa.

Tay nàlabmng vẫznhyn còaitxn đavuhkgapt trêjxlhn cửjeeqa, lấieuhy hếaliwt can đavuhiqasm mởyenv cửjeeqa nhưerzsng vẫznhyn khôqgutng dáujmxm mởyenv. Nhớbudi đavuhếaliwn việkoiac hắxtbbn hiệkoian tạbungi vẫznhyn còaitxn đavuhang giậhunln dỗuenbi, nàlabmng nghĩibnv hay cứqgut việkoiac trốjajxn đavuhi trưerzsbudic đavuhãdklr, đavuhkoiai cơxojvn giậhunln củbzmka hắxtbbn tiêjxlhu tan còaitxn mộritft chúlfzrt xíhrbeu lạbungi quay vềwbyz xin lỗuenbi hắxtbbn, cóbzmk lẽzgqo đavuhâibnvy làlabm mộritft biệkoian pháujmxp tốjajxt. (MTLTH.dđavuhlqđavuh)

Tay vừigtaa đavuhkgapt xuốjajxng, ngưerzsiybfi còaitxn chưerzsa kịujmxp xoay, cáujmxnh cửjeeqa phòaitxng đavuhritft ngộritft mởyenv từigtajxlhn trong.

Tầfwbln Liễfqmfm im lặkgapng đavuhqgutng trưerzsbudic cửjeeqa, bạbungch y tựvdmka sưerzsơxojvng tuyếaliwt bịujmx gióbzmk thổytlji đavuhi tựvdmka nhưerzsjxlhn ba giữwbyza sôqgutng lặkgapng.

Dung nhan hắxtbbn diễfqmfm lệkoia, áujmxnh mắxtbbt lạbungi lạbungnh nhưerzsjdrjng khiếaliwn khuôqgutn mặkgapt yêjxlhu nghiệkoiat củbzmka hắxtbbn thêjxlhm mộritft phầfwbln âibnvm khíhrbe. Hắxtbbn míhrbem môqguti khôqgutng nóbzmki mộritft câibnvu nhìhevin chằjdrjm chằjdrjm nàlabmng.


labmng lésulzn lúlfzrt nhìhevin mặkgapt hắxtbbn mộritft cáujmxi, xáujmxc đavuhujmxnh hắxtbbn đavuhang cựvdmkc kỳmbhd giậhunln dữwbyz: “Phu quâibnvn.” Nàlabmng hôqgutjxlhn thựvdmkc thàlabmnh khẩwrtdn, châibnvn chóbzmkerzsiybfi cưerzsiybfi vớbudii hắxtbbn.

Hắxtbbn vẫznhyn lãdklrnh khốjajxc khôqgutng nóbzmki vớbudii nàlabmng mộritft từigta.

labmng ngẩwrtdng đavuhfwblu nhìhevin hắxtbbn, áujmxnh mắxtbbt lấieuhy lòaitxng: “Phu quâibnvn, chàlabmng tứqgutc giậhunln sao?” Nàlabmng đavuhưerzsa tay muốjajxn nắxtbbm lấieuhy góbzmkc tay áujmxo hắxtbbn, hắxtbbn lạbungi khôqgutng cho nàlabmng đavuhrqdqng, nàlabmng nhưerzs bịujmx đavuhiqashrbech thậhunlt lớbudin ủbzmkgeujlfzri đavuhfwblu.

“Nàlabmng nóbzmki xem?” Hắxtbbn lãdklrnh thanh hỏbudii lạbungi.

“Phu quâibnvn, chàlabmng phảiqasi tin thiếaliwp, tuyệkoiat đavuhjajxi khôqgutng cóbzmk lầfwbln sau.” Tháujmxi đavuhritf củbzmka nàlabmng vôqgutznhyng thàlabmnh khẩwrtdn: “Lầfwbln nàlabmy tha thứqgut cho thiếaliwp, đavuhqgutng giậhunln nữwbyza đavuhưerzskoiac khôqgutng?”

“Tin nàlabmng?” Hắxtbbn cưerzsiybfi lạbungnh, khẩwrtdu khíhrbelabmm chứqguta khinh thưerzsiybfng.

“Thiếaliwp thềwbyz tuyệkoiat đavuhjajxi khôqgutng cóbzmk lầfwbln sau…”

Lờiybfi nàlabmng còaitxn chưerzsa kịujmxp nóbzmki hếaliwt, tráujmxn đavuhãdklr bịujmxlfzrng mộritft cáujmxi thậhunlt đavuhau.

“Nàlabmng thềwbyzbzmk bao giờiybfznhyng đavuhưerzskoiac đavuhâibnvu!” Hắxtbbn cảiqas giậhunln nóbzmki.

labmng xoa xoa đavuhujmxa phưerzsơxojvng bịujmx ăjdrjn đavuhau, liếaliwc mắxtbbt nhìhevin tay hắxtbbn vẫznhyn đavuhang quấieuhn băjdrjng gạbungc, nhỏbudi giọuenbng nóbzmki: “Phu quâibnvn, tay chàlabmng còaitxn bịujmx thưerzsơxojvng…”

dklrnh mâibnvu hắxtbbn thoáujmxng nhìhevin, nàlabmng lậhunlp tứqgutc ngậhunlm chặkgapt miệkoiang.

Hắxtbbn hừigta lạbungnh: “Diệkoiap Thanh Linh, nàlabmng chíhrbenh làlabm đavuhvwip lừigtaa đavuhiqaso.”

bzmki nàlabmng làlabm kẻqqfj lừigtaa đavuhiqaso, sao cóbzmk chúlfzrt giọuenbng đavuhiệkoiau giốjajxng hàlabmi tửjeeq đavuhang giậhunln dỗuenbi ngưerzsiybfi lớbudin?


“Phu quâibnvn, đavuhigtang giậhunln, đavuhưerzskoiac chứqgut?” Nàlabmng nhóbzmkn châibnvn hôqgutn lêjxlhn môqguti hắxtbbn mộritft cáujmxi.

“Khôqgutng đavuhưerzskoiac.” Lờiybfi nóbzmki ra thìhevi vẫznhyn lạbungnh nhưerzsjdrjng nhưerzsng lạbungi vẫznhyn khôqgutng kiềwbyzm đavuhưerzskoiac đavuhritf cong nơxojvi khóbzmke môqguti. (MTLTH.dđavuhlqđavuh)

Nhìhevin gia hỏbudia nàlabmy hòaitxa hoãdklrn sắxtbbc mặkgapt, gan nàlabmng lạbungi lớbudin thêjxlhm mộritft phầfwbln, đavuhritft nhiêjxlhn nàlabmng nhảiqasy dựvdmkng lêjxlhn, đavuhu trêjxlhn ngưerzsiybfi hắxtbbn. Hai tay nàlabmng ôqgutm chặkgapt lấieuhy cầfwbln cổytlj hắxtbbn, hai châibnvn quặkgapp chặkgapt vàlabmo eo, cảiqas ngưerzsiybfi nhưerzs tiểaogiu hầfwblu tửjeeq đavuhu trêjxlhn càlabmnh câibnvy.

“Phu quâibnvn, đavuhigtang giậhunln nữwbyza đavuhưerzskoiac khôqgutng?” Nàlabmng hôqgutn lêjxlhn môqguti hắxtbbn vàlabmi càlabmi, tủbzmkm tỉdklrm cưerzsiybfi.

“Đbudii xuốjajxng.” Hắxtbbn nghiêjxlhm túlfzrc nóbzmki.

labmng gắxtbbt gao ôqgutm chặkgapt lấieuhy cổytlj hắxtbbn: “Khôqgutng xuốjajxng.”

Nha đavuhfwblu nàlabmy lạbungi nghịujmxch ngợkoiam rồvwipi, hắxtbbn khôqgutng khỏbudii cảiqasm thấieuhy đavuhau đavuhfwblu.

“ Phu quâibnvn khôqgutng phảiqasi muốjajxn bồvwipi thưerzsiybfng sao? Bâibnvy giờiybf thiếaliwp bồvwipi thưerzsiybfng cho chàlabmng.” Nàlabmng vừigtaa hôqgutn hắxtbbn vừigtaa nóbzmki.

Hắxtbbn thởyenv dốjajxc, mắxtbbt phưerzskoiang dầfwbln tốjajxi lạbungi: “Phu nhâibnvn…lầfwbln nàlabmy nàlabmng đavuhigtan mong cóbzmk thểaogi chuồvwipn mấieuht.” Tay áujmxo vừigtaa vung, cửjeeqa phòaitxng đavuhóbzmkng chặkgapt lạbungi.

Trêjxlhn tấieuhm thảiqasm màlabmu tuyếaliwt trắxtbbng vưerzsơxojvng vàlabmi móbzmkn đavuhvwip bịujmxsulzm từigta trêjxlhn giưerzsiybfng ra.

“Phu quâibnvn, tay chàlabmng khôqgutng đavuhau sao?” Nàlabmng cóbzmk chúlfzrt lo lắxtbbng hỏbudii hắxtbbn, mớbudii trong nháujmxy mắxtbbt, nam nhâibnvn nàlabmy cưerzs nhiêjxlhn đavuhãdklr lộritft nàlabmng sạbungch trơxojvn.

Hắxtbbn khôqgutng trảiqas lờiybfi, chỉdklr bịujmxt miệkoiang nàlabmng bằjdrjng mộritft nụrqdqqgutn.

Thanh Linh bịujmx Tầfwbln Liễfqmfm hôqgutn đavuhếaliwn khôqgutng phâibnvn biệkoiat đavuhưerzskoiac phưerzsơxojvng hưerzsbuding, mềwbyzm nhũgeujn ngưerzsiybfi đavuhaogi mặkgapc hắxtbbn muốjajxn lấieuhy thìhevi cứqgut lấieuhy.


“Đbudivwip lửjeeqa đavuhiqaso…” Hắxtbbn vừigtaa buôqgutng nàlabmng ra đavuhãdklr mắxtbbng nàlabmng.

“Đbudibungi lừigtaa đavuhiqaso…” Nàlabmng vừigtaa bậhunlt thốjajxt lêjxlhn ba từigta liềwbyzn triệkoiat đavuhaogi mấieuht đavuhi ýaypk thứqgutc. 

Khi nàlabmng tỉdklrnh dậhunly lạbungi mộritft lầfwbln nữwbyza, trờiybfi đavuhãdklrujmxng choang, nàlabmng thoáujmxng đavuhritfng thâibnvn mìhevinh liềwbyzn cảiqasm thấieuhy đavuhau nhứqgutc lợkoiai hạbungi.

labmng nằjdrjm trong vòaitxng tay hắxtbbn, nàlabmng vừigtaa đavuhritfng, hắxtbbn liềwbyzn mởyenv mắxtbbt.

“Tỉdklrnh rồvwipi sao?”Tầfwbln Liễfqmfm mặkgapt màlabmy mỉdklrm cưerzsiybfi, hạbung xuốjajxng mộritft nụrqdqqgutn ởyenv mi gian nàlabmng.

ujmxng sớbudim tỉdklrnh lạbungi, vừigtaa mởyenv mắxtbbt ra đavuhãdklr thấieuhy ngưerzsiybfi thưerzsơxojvng ngay bêjxlhn mìhevinh, đavuhóbzmklabm chuyệkoian hạbungnh phúlfzrc nhấieuht thếaliw gian.

labmng ghésulzlabmo trêjxlhn ngưerzsiybfi hắxtbbn, từigta tốjajxn hỏbudii: “Tầfwbln Liễfqmfm, nếaliwu nhưerzs mộritft ngàlabmy khôqgutng cóbzmk thiếaliwp, chàlabmng phảiqasi làlabmm thếaliwlabmo?”

Phưerzskoiang mâibnvu đavuhang tràlabmn ngậhunlp đavuhxtbbc ýaypk lậhunlp tứqgutc tốjajxi sầfwblm xuốjajxng: “ Nàlabmng lạbungi nóbzmki linh tinh rồvwipi.”

“Thanh Thanh.” Álkvenh mắxtbbt hắxtbbn đavuhkgapc biệkoiat thâibnvm tìhevinh: “Chúlfzrng ta sinh mộritft tiểaogiu Thanh Thanh đavuhi.” Cóbzmk đavuhqguta nhỏbudi rồvwipi chắxtbbc chắxtbbn nàlabmng sẽzgqo khôqgutng cóbzmkxojv hộritfi nghĩibnv đavuhếaliwn nhữwbyzng việkoiac linh tinh nàlabmy.

labmng cũgeujng muốjajxn sinh cho hắxtbbn mộritft đavuhqguta con bêjxlhn cạbungnh hắxtbbn, mặkgapc dùznhy sau nàlabmy khôqgutng cóbzmklabmng, hắxtbbn cũgeujng khôqgutng cảiqasm thấieuhy tịujmxch liêjxlhu, thếaliw nhưerzsng bảiqasn thâibnvn nàlabmng đavuhang bịujmx trúlfzrng Thựvdmkc Tâibnvm táujmxn, liệkoiau cóbzmkxojv hộritfi sinh đavuhqguta nhỏbudi cho hắxtbbn hay khôqgutng?

“Phu nhâibnvn khôqgutng muốjajxn sao?” Nàlabmng vẫznhyn biểaogiu tìhevinh kinh ngạbungc nhìhevin hắxtbbn, hắxtbbn nghĩibnvlabmng khôqgutng muốjajxn sinh, đavuháujmxy mắxtbbt thấieuhp thoáujmxng chúlfzrt ủbzmkgeuj.

Nhìhevin hắxtbbn thấieuht vọuenbng, nàlabmng đavuhau lòaitxng, gậhunlt mạbungch đavuhfwblu: “Đbudiưerzsơxojvng nhiêjxlhn phảiqasi sinh rồvwipi.”

labmng nâibnvng máujmx hắxtbbn lêjxlhn: “Chàlabmng muốjajxn thiếaliwp sinh mấieuhy đavuhqguta nàlabmo?”


Hai mắxtbbt hắxtbbn lậhunlp tứqgutc pháujmxt sáujmxng, hưerzsng phấieuhn nóbzmki: “Mộritft khi đavuhãdklr nhưerzs vậhunly, chúlfzrng ta liềwbyzn cùznhyng nhau cóbzmk gắxtbbng thôqguti nàlabmo.” Hắxtbbn hôqgutn lêjxlhn môqguti nàlabmng, nhanh nhanh chóbzmkng chóbzmkng đavuhèiuafjxlhn bộritferzsơxojvng gầfwbln nhưerzs sắxtbbp bịujmx tháujmxo rờiybfi củbzmka nàlabmng.

Tuyếaliwt đavuhôqgutng dầfwbln tan, xuâibnvn vềwbyz hoa nởyenv, bầfwbly chim từigtang đavuhàlabmn bay vềwbyz khắxtbbp chốjajxn.

Nhữwbyzng ngàlabmy gầfwbln đavuhâibnvy, tinh thầfwbln củbzmka Thanh Linh luôqgutn khôqgutng tốjajxt. Buổytlji sang vừigtaa dậhunly, dùznhyng qua chúlfzrt đavuhvwip ăjdrjn, đavuhi dạbungo quang hậhunlu hoa viêjxlhn mộritft chúlfzrt lạbungi cảiqasm thấieuhy buồvwipn ngủbzmk.

aitxng nàlabmng bắxtbbt đavuhfwblu xuấieuht hiệkoian bấieuht an, lầfwbln đavuhritfc trưerzsbudic đavuhãdklr qua mộritft tháujmxng. Trưerzsbudic mỗuenbi lầfwbln đavuhritfc pháujmxt, hìhevinh nhưerzslabmng đavuhwbyzu ngủbzmk rấieuht nhiềwbyzu.

erzsơxojvng Thảiqaso nhìhevin sắxtbbc mặkgapt mỏbudii mệkoiat củbzmka nàlabmng cảiqasm thấieuhy rấieuht lo lắxtbbng: “ Tiểaogiu thưerzs, sắxtbbc mặkgapt ngàlabmi thậhunlt késulzm.”

Thanh Linh sờiybf sờiybfujmxhevinh: “Khóbzmk coi lắxtbbm sao?” Nàlabmng khôqgutng cóbzmk thóbzmki quen trang đavuhiểaogim, sang nay đavuhãdklr cốjajx ýaypk thoa mộritft chúlfzrt son môqguti nhưerzsng vẫznhyn khôqgutng che đavuhhunly đavuhưerzskoiac vẻqqfj mỏbudii mệkoiat.

erzsơxojvng Thảiqaso trảiqas lờiybfi: “Khôqgutng đavuhếaliwn nỗuenbi tệkoia lắxtbbm.”  Chỉdklrlabmbzmk chúlfzrt táujmxi nhợkoiat.

“Tiểaogiu thưerzs muốjajxn đavuhi đavuhâibnvu?” Hưerzsơxojvng Thảiqaso nhìhevin bưerzsbudic châibnvn Thanh Linh ngàlabmy mộritft nhanh, vộritfi vãdklr đavuhuổytlji theo.

“Đbudii dưerzskoiac phòaitxng.” Thanh Linh nóbzmki, nàlabmng biếaliwt y thuậhunlt, Thanh Linh liềwbyzn sai ngưerzsiybfi xâibnvy cho nàlabmng mộritft dưerzskoiac phòaitxng.

erzskoiac phòaitxng cóbzmk rấieuht nhiềwbyzu dưerzskoiac liệkoiau, nàlabmng vẫznhyn thỉdklrnh thoảiqasng đavuhếaliwn đavuhâibnvy luyệkoian chếaliw đavuhan dưerzskoiac. (MTLTH.dđavuhlqđavuh)

Khi nàlabmng đavuhếaliwn dưerzskoiac phòaitxng, Thanh Linh đavuhuổytlji hếaliwt mọuenbi ngưerzsiybfi ra rồvwipi lấieuhy mộritft lọuenbhrben từigta trong tủbzmk.

Lọuenbhrben nàlabmy đavuhvdmkng máujmxu cóbzmk chứqguta Kim Tuyếaliwn Quỳmbhd, nàlabmng cưerzsbudip từigta trêjxlhn ngưerzsiybfi Tâibnvy Yếaliwn Tháujmxi tửjeeqibnvy Thàlabmnh Báujmx.

Vốjajxn cóbzmkxojvn nửjeeqa lọuenb đavuhãdklr bịujmxlabmng luyệkoian chếaliw mộritft íhrbet thàlabmnh thuốjajxc giảiqasi đavuhritfc, cho tớbudii bâibnvy giờiybf chỉdklraitxn lạbungi non nửjeeqa.

labmng thởyenvlabmi, vớbudii sốjajxerzskoiang nàlabmy chắxtbbc chắxtbbn thiếaliwu, sợkoia sẽzgqo khôqgutng áujmxp chếaliw đavuhưerzskoiac đavuhritfc tíhrbenh củbzmka Thựvdmkc Tâibnvm táujmxn trong cơxojv thểaogilabmng.

Biếaliwt Kim Tuyếaliwn Quỳmbhdbzmkujmxc dụrqdqng ứqgutc chếaliw đavuhritfc pháujmxt, nàlabmng cũgeujng đavuhãdklr pháujmxi ngưerzsiybfi đavuhi tìhevim thêjxlhm Kim Tuyếaliwn Quỳmbhd.

Đbudiaogi lọuenbujmxu lạbungi tủbzmk con, đavuhi ra khỏbudii dưerzskoiac phòaitxng, míhrbe mắxtbbt nàlabmng cóbzmk chúlfzrt nặkgapng. Trởyenv lạbungi Quy Noãdklrn cáujmxc, ngàlabmy xuâibnvn ấieuhm áujmxp, nàlabmng sai ngưerzsiybfi kêjxlh nhuyễfqmfn tháujmxp ởyenv ngoàlabmi hiêjxlhn rồvwipi mớbudii nằjdrjm lêjxlhn vừigtaa phơxojvi nằjdrjng vừigtaa nghỉdklr ngơxojvi. Ngay khi vừigtaa nhắxtbbm mắxtbbt, nàlabmng liềwbyzn rơxojvi vàlabmo giấieuhc ngủbzmkibnvu.

jxlhn cạbungnh nàlabmng làlabm mộritft gốjajxc câibnvy bạbungch lêjxlh. Gióbzmk xuâibnvn đavuhung đavuhưerzsa thổytlji khiếaliwn cáujmxnh hoa rụrqdqng xuốjajxng, xoay tròaitxn trêjxlhn khôqgutng trung rồvwipi mớbudii yêjxlhn bìhevinh đavuháujmxp xuốjajxng mặkgapt đavuhieuht.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.