Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 152-10 : Cả đời yêu thương hoàn lại oan trái của nàng kiếp trước 10

    trước sau   
Edit:  Mẹblat tớuiprzufh Tházhwgi Hậwgicu.

zufhng ởdmhh trong phòioifng chămheom sóypxec Tầejbfn Liễbwbum thậwgict lâmmzqu, cảjpbdm thấcwlhy bụblfjng cóypxe chúipkmt đjpbdóypxei liềvmcln mởdmhh cửypxea ra ngoàzufhi.

Hậwgicu đjpbdưuuecsoajng y quázhwgn nàzufhy cóypxe cảjpbd phòioifng bếvsdfp, Thanh Linh mưuuecwtwqn đjpbdejbfu bếvsdfp y quázhwgn dùzryeng phòioifng bếvsdfp mộguqxt lázhwgt, nấcwlhu cho mìygpunh chúipkmt thứvqgwc ămheon, lạrxgbi nấcwlhu cho Tầejbfn Liễbwbum mộguqxt chúipkmt canh bổoqsquuecxoczng.

zufhng bưuuecng bázhwgt canh đjpbdếvsdfn cămheon phòioifng Tầejbfn Liễbwbum đjpbdang dưuuecxoczng thưuuecơxltgng, đjpbdếvsdfn gầejbfn cửypxea liềvmcln nghe thấcwlhy giọcbiong nóypxei hưuuecng phấcwlhn củhzzga Minh Lụblfjc.

“Côejbfng tửypxe, Cẩrenuu Huyếvsdft kếvsdfzufhy hữmluyu dụblfjng chứvqgw? Vừuxvqa khôejbfng bịixxt thưuuecơxltgng lạrxgbi cóypxe thểfzimipkmu châmmzqn phu nhâmmzqn.” Minh Lụblfjc cưuuecsoaji cưuuecsoaji vuốmluyt môejbfng ngựyxgca.

Thanh Linh dừuxvqng lạrxgbi trưuuecuiprc cửypxea nghe ngóypxeng, theo nhưuuec lờsoaji nóypxei củhzzga Minh Lụblfjc, thưuuecơxltgng thếvsdf củhzzga Tầejbfn Liễbwbum hẳbbgnn khôejbfng phảjpbdi thậwgict, mảjpbdng mázhwgu đjpbdojjwuuecơxltgi trêbwbun ngựyxgcc hắsenhn hìygpunh nhưuueczufhipkmi mázhwgu chóypxe. Hắsenhn khôejbfng cầejbfn bịixxt thưuuecơxltgng màzufh vẫfhman cóypxe thểfzim khiếvsdfn nàzufhng phảjpbdi quay vềvmcl.


Chỉbbgn cầejbfn hơxltgi suy nghĩvqgw chúipkmt thôejbfi đjpbdãalcs pházhwgt hiệcbion ra đjpbdâmmzqy làzufh mộguqxt kếvsdf hoạrxgbch chẳbbgnng lấcwlhy cóypxeygpuzufh khóypxe hiểfzimu.

Khóypxe trázhwgch Tầejbfn Liễbwbum khôejbfng chịixxtu đjpbdfzim cho nàzufhng xem thưuuecơxltgng thếvsdf củhzzga hắsenhn, màzufh trong thờsoaji gian ngắsenhn nhấcwlht cóypxe thểfzimygpum thấcwlhy y quázhwgn. Tấcwlht cảjpbd chỉbbgn đjpbdfzim phòioifng trázhwgnh trưuuecsoajng hợwtwqp nàzufhng nhanh chóypxeng đjpbdếvsdfn xem bệcbionh cho hắsenhn.

Hếvsdft thảjpbdy tíipkmnh toázhwgn tốmluyt lắsenhm, cũfzimng chỉbbgnypxezufhng nóypxeng vộguqxi khinh đjpbdixxtch màzufh bịixxt lừuxvqa. (MTLTH.dđjpbdlqđjpbd)

Thếvsdf nhưuuecng lầejbfn nàzufhy khôejbfng hiểfzimu vìygpu sao nàzufhng lạrxgbi khôejbfng cóypxe lấcwlhy mộguqxt chúipkmt tứvqgwc giậwgicn, chỉbbgn cảjpbdm thấcwlhy cóypxe chúipkmt bựyxgcc mìygpunh, lạrxgbi cóypxe chúipkmt buồmheon cưuuecsoaji.

“Ai đjpbdang ởdmhhbwbun ngoàzufhi?” Tầejbfn Liễbwbum nhạrxgby cảjpbdm pházhwgt hiệcbion cóypxe ngưuuecsoaji đjpbdang đjpbdvqgwng bêbwbun ngoàzufhi.

Minh Lụblfjc nhanh chóypxeng chạrxgby ra cửypxea xem xéuuect tìygpunh hìygpunh, vừuxvqa nhìygpun thấcwlhy Thanh Linh mang theo mộguqxt bázhwgt canh nóypxeng hổoqsqi đjpbdvqgwng im trưuuecuiprc cửypxea liềvmcln cảjpbd kinh. Tâmmzqm hắsenhn âmmzqm thầejbfm nảjpbdy lêbwbun mộguqxt cázhwgi, hắsenhn vừuxvqa tranh côejbfng vớuipri côejbfng tửypxe mộguqxt chúipkmt, Thanh Linh liềvmcln pházhwgt hiệcbion ra.

Khôejbfng cầejbfn phảjpbdi quay đjpbdejbfu lạrxgbi nhìygpun, hắsenhn biếvsdft chắsenhc côejbfng tửypxe đjpbdang dùzryeng ázhwgnh mắsenht nhưuuecygpunh đjpbdao kiếvsdfm bắsenhn thẳbbgnng vềvmcl phíipkma hắsenhn: “Thuộguqxc hạrxgbioifn cóypxe việcbioc, thuộguqxc hạrxgbzhwgo lui trưuuecuiprc.” Giázhwgc quan nhạrxgby béuuecn củhzzga hắsenhn pházhwgt giázhwgc cóypxe nguy hiểfzimm, tam thậwgicp lụblfjc kếvsdf, tẩrenuu vi thưuuecwtwqng sázhwgch.

Tầejbfn Liễbwbum biếvsdft nàzufhng đjpbdãalcs nghe thấcwlhy lờsoaji Minh Lụblfjc nóypxei vớuipri hắsenhn, nộguqxi tâmmzqm khủhzzgng hoảjpbdng dữmluy dộguqxi. Hắsenhn nuốmluyt mộguqxt ngụblfjm nưuuecuiprc bọcbiot, cứvqgwng ngắsenhc nóypxei: “Phu nhâmmzqn đjpbdang bưuuecng cázhwgi gìygpu vậwgicy?”

“Canh.” Nàzufhng diệcbion vôejbf biểfzimu tìygpunh trảjpbd lờsoaji hắsenhn.

“Nấcwlhu cho vi phu sao?” Hắsenhn mởdmhh to mắsenht hỏojjwi nàzufhng.

Lầejbfn nàzufhy nàzufhng khôejbfng trảjpbd lờsoaji hắsenhn nữmluya, tay đjpbdpyjtt bázhwgt canh lêbwbun bàzufhn, xoay ngưuuecsoaji đjpbdi ra khỏojjwi phòioifng.

Tầejbfn Liễbwbum chắsenhc chắsenhn nàzufhng đjpbdãalcs biếvsdft hắsenhn lừuxvqa nàzufhng. (MTLTH.dđjpbdlqđjpbd)

“Phu nhâmmzqn!” Nhìygpun nàzufhng xoay ngưuuecsoaji rờsoaji khỏojjwi, hắsenhn quýypxenh lêbwbun, mạrxgbnh mẽwtwq hấcwlht chămheon, giàzufhy cũfzimng chưuueca kịixxtp mang liềvmcln đjpbduổoqsqi theo nàzufhng.


Đssfjejbfu tóypxec hắsenhn rốmluyi tung, đjpbduổoqsqi theo nàzufhng ngămheon trưuuecuiprc mặpyjtt nàzufhng: “Phu nhâmmzqn, ta sai rồmheoi, đjpbdázhwgng ra ta khôejbfng nêbwbun lừuxvqa dốmluyi nàzufhng.” Bộguqx dạrxgbng hắsenhn giốmluyng nhưuuec đjpbdvqgwa trẻbbgn đjpbdang làzufhm sai, ngoan ngoãalcsn thừuxvqa nhậwgicn lỗalcsi lầejbfm.

“Ta khôejbfng muốmluyn lừuxvqa nàzufhng, nhưuuecng ta khôejbfng thểfzim bịixxt thưuuecơxltgng, nếvsdfu nhưuuec ta bịixxt thưuuecơxltgng, nàzufhng lạrxgbi vẫfhman muốmluyn rờsoaji đjpbdi, ta sẽwtwq khôejbfng cóypxexltg hộguqxi đjpbduổoqsqi theo nàzufhng.”

Khuôejbfn mặpyjtt nàzufhng khôejbfng rõpyjt vui giậwgicn, ngưuuecwtwqc lạrxgbi càzufhng làzufhm hắsenhn sợwtwqalcsi.

Thựyxgcc Tâmmzqm tázhwgn củhzzga nàzufhng sắsenhp pházhwgt tázhwgc, nếvsdfu nhưuuec hắsenhn khôejbfng tìygpum thấcwlhy nàzufhng, vậwgicy nàzufhng phảjpbdi làzufhm sao bâmmzqy giờsoaj?

Thậwgict lâmmzqu sau đjpbdóypxe, gưuuecơxltgng mặpyjtt nàzufhng mớuipri nhàzufhn nhạrxgbt nhu hòioifa lạrxgbi, nàzufhng thởdmhhzufhi, đjpbdau lòioifng nóypxei vớuipri hắsenhn: “Quay vềvmcl mặpyjtc ấcwlhm rồmheoi hãalcsy ra ngoàzufhi.”

“Nàzufhng sẽwtwq khôejbfng đjpbdi nữmluya chứvqgw?” Song mâmmzqu củhzzga hắsenhn nhưuuec cầejbfu xin màzufh nhìygpun nàzufhng. (MTLTH.dđjpbdlqđjpbd)

“Thiếvsdfp khôejbfng đjpbdi nữmluya, nhưuuecng thiếvsdfp vẫfhman muốmluyn ra ngoàzufhi giảjpbdi sầejbfu vàzufhi ngàzufhy, chắsenhc chắsenhn thiếvsdfp sẽwtwq vềvmcl.”Chỉbbgn cầejbfn qua đjpbdwtwqt đjpbdguqxc pházhwgt nàzufhy, nàzufhng sẽwtwq trởdmhh vềvmcl

Nghe thấcwlhy câmmzqu trảjpbd lờsoaji củhzzga nàzufhng, khuôejbfn mặpyjtt cămheong thẳbbgnng củhzzga hắsenhn mớuipri hòioifa hoãalcsn xuốmluyng.

“Đssfjiềvmclu kiệcbion tiêbwbun quyếvsdft làzufh chàzufhng khôejbfng đjpbdưuuecwtwqc đjpbdi theo thiếvsdfp.” Nàzufhng lạrxgbnh nhạrxgbt nóypxei, sau đjpbdóypxeioifng qua hắsenhn đjpbdi tiếvsdfp.

zufhng vẫfhman cứvqgw khămheong khămheong muốmluyn đjpbdi, nếvsdfu hắsenhn cứvqgw cứvqgwng rắsenhn éuuecp nàzufhng ởdmhh lạrxgbi, hẳbbgnn nàzufhng sẽwtwq cảjpbdm thấcwlhy đjpbdau khổoqsq.

Hắsenhn….. rốmluyt cuộguqxc làzufh vẫfhman luyếvsdfn tiếvsdfc.

“Tiểfzimu thưuuec, thựyxgcc sựyxgc chúipkmng ta phảjpbdi đjpbdi sao?” Vôejbfihxrnh đjpbdvqgwng ngoàzufhi xe ngựyxgca hỏojjwi.

Thanh Linh ngồmheoi trêbwbun xe nóypxei: “Đssfji thôejbfi, xa hắsenhn vàzufhi ngàzufhy ta sẽwtwq tốmluyt lêbwbun thôejbfi.”


ejbfihxrnh cũfzimng khôejbfng nhiềvmclu lờsoaji nữmluya, lêbwbun tiếvsdfng nóypxei Trưuuecơxltgng Mộguqxc đjpbdázhwgnh xe, bázhwgnh xe từuxvq từuxvqmheon bázhwgnh.

“Tiểfzimu thưuuec, côejbf gia vẫfhman luôejbfn ởdmhh phíipkma sau.” Vôejbfihxrnh nóypxei.

Tầejbfn Liễbwbum vẫfhman luôejbfn bázhwgm theo xe ngựyxgca củhzzga Thanh Linh, nhiềvmclu lầejbfn đjpbdãalcs đjpbdi lêbwbun khuyêbwbun can nàzufhng mau trởdmhh vềvmcl vớuipri hắsenhn.

Thanh Linh biếvsdft, nàzufhng luôejbfn chỉbbgn bảjpbdo hắsenhn nàzufhng sẽwtwq mau chóypxeng trởdmhh vềvmcl, hắsenhn dưuuecsoajng nhưuuec nghe khôejbfng vàzufho, vẫfhman cốmluy chấcwlhp đjpbdi theo nàzufhng.

ypxe đjpbdôejbfi lúipkmc nàzufhng cảjpbdm thấcwlhy thựyxgcc hoang mang, bảjpbdn thâmmzqn hắsenhn làzufh Thừuxvqa tưuuecuiprng Nam Hạrxgb lạrxgbi cóypxe thểfzim nhàzufhn hạrxgb đjpbdếvsdfn thếvsdfzufhy sao? Sau nàzufhy khi nàzufhng hỏojjwi hắsenhn chuyệcbion nàzufhy, hắsenhn trảjpbd lờsoaji nàzufhng, ázhwgi thêbwbuzryeng mẹblat đjpbdvqgwa nhỏojjw chạrxgby mấcwlht, hắsenhn nàzufho đjpbdâmmzqu còioifn tinh lựyxgcc màzufh đjpbdfzim ýypxe nhữmluyng chuyệcbion vôejbf bổoqsq kházhwgc? Đssfjơxltgn giảjpbdn làzufh cứvqgw kệcbioypxe đjpbdi thôejbfi.

Xe ngựyxgca xuấcwlht hiệcbion thêbwbum mộguqxt cázhwgi đjpbdejbfi, đjpbduổoqsqi thếvsdfzufho cũfzimng khôejbfng chịixxtu đjpbdi. Cũfzimng may hắsenhn luôejbfn luôejbfn bảjpbdo trìygpu cựyxgc ly vớuipri nàzufhng.

Buổoqsqi tốmluyi hôejbfm nay, Thanh Linh dừuxvqng châmmzqn ởdmhh mộguqxt kházhwgch đjpbdiếvsdfm.

“Côejbfuuecơxltgng, muốmluyn trọcbio lạrxgbi sao?” Chưuuecdmhhng quỹfeyv hỏojjwi.

“Phảjpbdi.” Thanh Linh trảjpbd lờsoaji.

ipkmc nàzufhy ngay bêbwbun cạrxgbnh cóypxe mộguqxt kházhwgch nhâmmzqn nóypxei: “Chưuuecdmhhng quỹfeyv, cho mộguqxt gian phòioifng hảjpbdo hạrxgbng.”Ngưuuecsoaji nóypxei làzufh mộguqxt vịixxt nam tửypxe trẻbbgn tuổoqsqi.

“Ai da, vịixxt tiểfzimu côejbfng tửypxezufhy, rấcwlht khôejbfng khéuueco rồmheoi, kházhwgch đjpbdiếvsdfm chúipkmng ta chỉbbgnioifn lạrxgbi mộguqxt gian hảjpbdo hạrxgbng cuốmluyi cùzryeng, vịixxtejbfuuecơxltgng nàzufhy đjpbdãalcs thuêbwbu rồmheoi.” Chưuuecdmhhng Quỹfeyv ázhwgy názhwgy nóypxei.

Cuốmluyi cùzryeng gian phòioifng nàzufhy vẫfhman thuộguqxc vềvmcl Thanh Linh, nhìygpun quanh gian phòioifng mộguqxt vòioifng, nàzufhng lạrxgbi cảjpbdm thấcwlhy đjpbdau lòioifng cho Tầejbfn Liễbwbum.

Mộguqxt đjpbdưuuecsoajng nàzufhy dâmmzqn cưuuec thưuueca thớuiprt, đjpbdi mộguqxt đjpbdoạrxgbn đjpbdưuuecsoajng dàzufhi mớuipri xuấcwlht hiệcbion lázhwgc đjpbdázhwgc vàzufhi ba kházhwgch đjpbdiếvsdfm.


zufhng khôejbfng nhịixxtn màzufh nghĩvqgw khôejbfng biếvsdft đjpbdêbwbum nay hắsenhn ngủhzzg thếvsdfzufho?

Kházhwgch đjpbdiếvsdfm nàzufhy cũfzimng cóypxe tiềvmcln việcbion, tiềvmcln việcbion nàzufhy làzufh chỗalcs dừuxvqng châmmzqn cho nhữmluyng kházhwgch nhâmmzqn kỵjpbdalcs.

Ban đjpbdêbwbum gióypxe lớuiprn, Tầejbfn Liễbwbum đjpbdvqgwng bêbwbun cửypxea sổoqsq, ázhwgo choàzufhng bịixxt gióypxe thổoqsqi tung bay, cuồmheon loạrxgbn bay múipkma.

zufhng ởdmhh tầejbfng trêbwbun, hắsenhn ởdmhh tầejbfng dưuuecuipri, hai ngưuuecsoaji đjpbdvmclu nhìygpun hìygpunh bóypxeng củhzzga nhau, trong đjpbdêbwbum khuya thanh vắsenhng, nhấcwlht thờsoaji thờsoaji gian cũfzimng nhưuuec chậwgicm lạrxgbi.

Cảjpbdm giázhwgc đjpbdau đjpbduiprn ởdmhh ngựyxgcc khiếvsdfn nàzufhng choàzufhng tỉbbgnnh lạrxgbi, vộguqxi vãalcs khéuuecp lạrxgbi cửypxea sổoqsq. Trázhwgi tim đjpbdau đjpbduiprn giốmluyng nhưuuec bịixxtuueczhwgch làzufhm nàzufhng đjpbdvqgwng khôejbfng vữmluyng.

“Phanh.”Cửypxea sổoqsq đjpbdãalcs khéuuecp lạrxgbi bịixxt gióypxe thổoqsqi lạrxgbi bậwgict tung cázhwgnh cửypxea.

ejbfihxrnh đjpbdang trảjpbdi chămheon đjpbdcbiom, nghe thấcwlhy tiếvsdfng đjpbdguqxng liềvmcln chạrxgby ra, thấcwlhy Thanh Linh téuuec ngãalcs ngay bêbwbun cạrxgbnh cửypxea sổoqsq, vẻbbgn mặpyjtt thốmluyng khổoqsq.

“Tiểfzimu thưuuec!” Nàzufhng hạrxgb ngưuuecsoaji muốmluyn Thanh Linh dậwgicy, khôejbfng ngờsoaj Thanh Linh lạrxgbi phun ra mộguqxt ngụblfjm mázhwgu.

Vốmluyn sàzufhn nhàzufh đjpbdưuuecwtwqc làzufhm bằrfiing gỗalcs, nay nhiễbwbum thêbwbum mộguqxt lớuiprp hồmheong huyếvsdft, trôejbfng vừuxvqa quỷwbww dịixxt lạrxgbi kinh ngưuuecsoaji. (MTLTH.dđjpbdlqđjpbd)

“Mau…đjpbdem…”Thanh Linh házhwg miệcbiong, nhưuuecng mãalcsi khôejbfng thểfzimypxei hếvsdft mộguqxt câmmzqu.Cơxltgn đjpbdau khiếvsdfn khuôejbfn mặpyjtt nàzufhng vặpyjtn vẹblato, đjpbdôejbfi môejbfi trởdmhhbwbun trắsenhng bệcbioch, mộguqxt dòioifng mázhwgu đjpbdojjwuuecơxltgi chảjpbdy dọcbioc theo khóypxee miệcbiong. Trêbwbun trázhwgn thấcwlhm đjpbdfhmam mồmheoejbfi lạrxgbnh, thâmmzqn mìygpunh run rẩrenuy: “…đjpbdem….mázhwgu…” Đssfjau đjpbdếvsdfn nỗalcsi thởdmhh khôejbfng ra hơxltgi.

“Tiểfzimu thưuuec, đjpbdfzimejbfihxrnh đjpbdi lấcwlhy lọcbiozhwgu cóypxe chứvqgwa Kim Tuyếvsdfn Quỳzgff lạrxgbi.” Vôejbfihxrnh buôejbfng nàzufhng ra, quay ngưuuecsoaji lụblfjc lọcbioi trong túipkmi hàzufhnh lýypxe mộguqxt túipkmi rưuuecwtwqu màzufh mộguqxt lọcbio đjpbdan dưuuecwtwqc.

zhwgu đjpbdưuuecwtwqc lấcwlhy từuxvq trêbwbun ngưuuecsoaji Tâmmzqy Thàzufhnh Bázhwg, sau đjpbdóypxe đjpbdưuuecwtwqc đjpbdiềvmclu chếvsdf thàzufhnh đjpbdan dưuuecwtwqc.

Thanh Linh cốmluy sứvqgwc nâmmzqng thâmmzqn mìygpunh, dựyxgca ngưuuecsoaji lêbwbun tưuuecsoajng, bàzufhn tay đjpbdèsoaj chặpyjtt lêbwbun ngựyxgcc.

ejbfihxrnh mởdmhhipkmi rưuuecwtwqu, đjpbdúipkmt nàzufhng uốmluyng từuxvqng chúipkmt từuxvqng chúipkmt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.