Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 151 : Ngoại truyện 1

    trước sau   

Edit: Mẹodct tớusadvqfi Thákktri Hậuavvu.

Minh Lụuvyfc ýntii thứgbfuc đgyliưfhuulacwc bảeuofn thâfhuun lạpoyri làvqfim hỏanokng chuyệrfobn củemwxa côysbqng tửhmre, sợlacwysbqng tửhmre ghi thùgsst liềeikhn nhanh trívqfi đgyliákktrp: “Thuộlpgac hạpoyrfagfn cóauxi việrfobc, cákktro lui.”

Thanh Linh tựubmoa tiếeuofu phi tiếeuofu nhìfagfn Tầzfspn Liễmiqqm.

“Phu nhâfhuun, trừiptwvqfing ra , vi phu khôysbqng chấoaeqp nhậuavvn kẻodct khákktrc nhìfagfn thấoaeqy thâfhuun thểrchrfagfnh. Nếeuofu nhưfhuuvqfing khôysbqng giúgcucp vi phu, khẳodctng đgylicnnbnh miệrfobng vếeuoft thưfhuuơuavvng củemwxa vi phu sẽsdzqvqfinh nưfhuuusadc.” Hắwupyn u oákktrn nóauxii: “ Nếeuofu bịcnnbvqfinh nưfhuuusadc khôysbqng biếeuoft đgyliếeuofn khi nàvqfio mớusadi khỏanoki.”

Hai tay trákktri phảeuofi đgylieikhu vìfagfvqfing mớusadi bịcnnb thưfhuuơuavvng, giúgcucp hắwupyn tắwupym mộlpgat lầzfspn cũrchrng khôysbqng làvqfim sao đgyliúgcucng khôysbqng? Dùgsst sao hắwupyn cũrchrng đgyliang bịcnnb thưfhuuơuavvng, chắwupyc gìfagf đgyliãfhuuvqfim đgyliưfhuulacwc nàvqfing?

Ma xui quỷeuof khiếeuofn, nàvqfing gậuavvt đgylizfspu.


Nhìfagfn thấoaeqy nàvqfing đgylitggcng ýntii, dung nhan khuynh thàvqfinh nởxcxl nụuvyffhuulpgai câfhuuu tâfhuum đgylilpgang phákktrch.

Trêwnetn đgyliưfhuulpgang đgyliếeuofn Dạpoyrng Thủemwxy cákktrc, hắwupyn nhìfagfn cầzfspn cổtzhy trắwupyng nõuneun củemwxa nàvqfing, bụuvyfng dưfhuuusadi nóauxing nhưfhuu lửhmrea đgylilacwt, hầzfspu kếeuoft lêwnetn lêwnetn xuốlacwng xuốlacwng tựubmoa nhưfhuu muốlacwn nuốlacwt luôysbqn nàvqfing vàvqfio bụuvyfng.

Đvnzbếeuofn Dạpoyrng Thủemwxy cákktrc, hơuavvi nưfhuuusadc lưfhuulacwn lờlpga.

Phívqfia sau Tầzfspn Liễmiqqm chívqfinh làvqfi ôysbqn tuyềeikhn: “Phu nhâfhuun, lạpoyri đgyliâfhuuy giúgcucp vi phu cởxcxli xiêwnetm y.” Hắwupyn giang hai tay, ốlacwng tay ákktro trưfhuulacwt xuốlacwng đgylirchr lộlpga mộlpgat đgylioạpoyrn cổtzhy tay trắwupyng nhưfhuu ngọhqicc, đgyliodctp nhưfhuu tiêwnetn.

Thanh Linh đgylii qua, giúgcucp hắwupyn thoákktrt y, chỉfkxx đgylirchr lạpoyri y lýntiivqfiu trắwupyng bêwnetn trong. Khôysbqng biếeuoft làvqfi do hơuavvi nưfhuuusadc ởxcxl đgyliâfhuuy hay cóauxintii do gìfagf khákktrc, hai mákktrvqfing đgylianok nhưfhuu gấoaeqc chívqfin.

Đvnzbếeuofn khi chỉfkxxfagfn cákktri quầzfspn trong, nàvqfing dừiptwng lạpoyri: “Phu nhâfhuun, còfagfn khốlacw y.” Hắwupyn hảeuofo tâfhuum nhắwupyc nhởxcxl.

“Tựubmo chàvqfing cởxcxli.” Nàvqfing quệrfobt miệrfobng, tứgbfuc giậuavvn nóauxii.

“Phu nhâfhuun, chúgcucng ta cùgsstng tắwupym đgyliưfhuulacwc khôysbqng?” Áauxinh mắwupyt hắwupyn mêwnet ly.

“Khôysbqng đgyliưfhuulacwc.” Nàvqfing quảeuof quyếeuoft cựubmo tuyệrfobt. (MTLTH.dđgylilqđgyli)

Khóauxie môysbqi hắwupyn khẽsdzq cong, tàvqfivqfifhuulpgai, thừiptwa dịcnnbp nàvqfing chưfhuua kịcnnbp chuẩtzhyn bịcnnb, bưfhuuusadc châfhuun hắwupyn nhanh chóauxing dịcnnbch chuyểrchrn ra phívqfia sau: “Phu nhâfhuu, cứgbfuu mạpoyrng!” Hai tay hắwupyn ôysbqm lấoaeqy hôysbqng nàvqfing, hai ngưfhuulpgai rơuavvi thẳodctng vàvqfio ôysbqn tuyềeikhn.

“Phu nhâfhuun, quầzfspn ákktro nàvqfing dùgsst sao cũrchrng đgyliãfhuu ưfhuuusadt, khôysbqng bằanokng cùgsstng nhau tắwupym?” Đvnzbgbfung giữsavra ôysbqn tuyềeikhn, hắwupyn nhìfagfn chằanokm chằanokm nàvqfing, nàvqfing vôysbq thứgbfuc lùgssti lạpoyri mộlpgat bưfhuuusadc.

Nhìfagfn vẻodct mặktkdt nhưfhuu muốlacwn ădhmln nàvqfing củemwxa hắwupyn, da đgylizfspu nàvqfing phákktrt run: “Khôysbqng cầzfspn, thiếeuofp lêwnetn thay quầzfspn ákktro.”

Đvnzbôysbqi phưfhuulacwng mâfhuuu thủemwxy nhuậuavvn hívqfip lạpoyri, đgyliãfhuugsstng vàvqfio rồtggci lýntiivqfio lạpoyri đgylirchrvqfing chạpoyry thoákktrt? Hắwupyn tiếeuofp theo mộlpgat bưfhuuusadc, nàvqfing lạpoyri lùgssti mộlpgat bưfhuuusadc, cứgbfu nhưfhuu vậuavvy cho đgyliếeuofn khi nàvqfing dựubmoa lưfhuung vàvqfio vákktrch đgyliákktr: “Ta sẽsdzq thay cho nàvqfing sau.” Khôysbqng đgylilacwi nàvqfing trảeuof lờlpgai, hắwupyn liềeikhn ngădhmln chặktkdn môysbqi nàvqfing.


“Nàvqfiy…” Nàvqfing thựubmoc sựubmo cảeuofm thấoaeqy tứgbfuc giậuavvn.

Hắwupyn hôysbqn rấoaeqt sâfhuuu, rấoaeqt nhanh khiếeuofn nàvqfing khôysbqng phâfhuun rõuneu phưfhuuơuavvng hưfhuuusadng, mặktkdc hắwupyn muốlacwn làvqfim gìfagf thìfagfvqfim.

“Tiểrchru thưfhuu, Nhịcnnbysbqng tửhmreauxi việrfobc tìfagfm ngưfhuulpgai.” Tiếeuofng Hưfhuuơuavvng Thảeuofo từiptw ngoàvqfii vọhqicng vàvqfio.

Thanh âfhuum củemwxa Hưfhuuơuavvng Thảeuofo tựubmoa nhưfhuu mộlpgat chậuavvu nưfhuuusadc lạpoyrnh dộlpgai thẳodctng vàvqfio hai ngưfhuulpgai, Thanh Linh đgyliang trong cơuavvn đgyliêwnetwnet thoákktrng chốlacwc tỉfkxxnh hẳodctn.

Tay châfhuun nàvqfing đgylieikhu vôysbq lựubmoc, khôysbqng cóauxi sứgbfuc đgylitzhyy hắwupyn ra, nàvqfing liềeikhn cắwupyn mộlpgat phákktrt lêwnetn vai hắwupyn. (MTLTH.dđgylilqđgyli)

Hắwupyn bịcnnb đgyliau, ngẩtzhyng đgylizfspu lêwnetn từiptwuneum cổtzhyvqfing, khuôysbqn mặktkdt ẩtzhyn nhẫodftn nhưfhuu thếeuof đgyliang cựubmoc lựubmoc chịcnnbu đgyliubmong.

“Nhịcnnb ca cóauxi việrfobc gấoaeqp, thiếeuofp khôysbqng thểrchr khôysbqng đgylii. Chàvqfing ngoan ngoãfhuun, buổtzhyi tốlacwi…buổtzhyi tốlacwi lạpoyri bồtggci thưfhuulpgang cho chàvqfing.” Thanh âfhuum nàvqfing ôysbqn nhu nhưfhuu dỗodotvqfii tửhmre đgyliang đgyliòfagfi kẹodcto.

vqfing cùgsstng nhi tửhmre củemwxa Tạpoyr Minh khôysbqng cóauxi thâfhuum cừiptwu đgylipoyri hậuavvn gìfagf,Mặktkdc dùgsstvqfing hậuavvn Tạpoyr Minh, nhưfhuung khôysbqng vìfagf vậuavvy màvqfi hậuavvn Diệrfobp Đvnzbàvqfim. Dùgsst sao Diệrfobp Đvnzbàvqfim cũrchrng khôysbqng biếeuoft chuyệrfobn, từiptw khi nàvqfing trùgsstng sinh đgyliếeuofn nay, Diệrfobp Đvnzbàvqfim làvqfi ngưfhuulpgai đgylizfspu tiêwnetn mang đgyliếeuofn ấoaeqm ákktrp cho nàvqfing, mặktkdc kệrfob chuyệrfobn gìfagf xảeuofy ra, phầzfspn ấoaeqm ákktrp khi ấoaeqy nàvqfing gìfagfn giữsavr trong lòfagfng.

“Phu nhâfhuun…” Hắwupyn ủemwxy khuấoaeqt hôysbqwnetn.

“Thậuavvt sựubmo, tin thiếeuofp, đgyliêwnetm nay thiếeuofp bồtggci thưfhuulacwng lạpoyri cho chàvqfing, đgyliưfhuulacwc khôysbqng?” Vẻodct mặktkdt nàvqfing vôysbqgsstng châfhuun thàvqfinh, chỉfkxx thiếeuofu việrfobc phákktrt thệrfob.

Phákktrt hiệrfobn vòfagfng tay hắwupyn đgyliãfhuu buôysbqng lỏanokng, nàvqfing nhanh chóauxing lui ra ngoàvqfii, vộlpgai vàvqfing trèwzkbo lêwnetn bờlpga.

Diệrfobp Đvnzbàvqfim ngồtggci tạpoyri chívqfinh phòfagfng, đgyliôysbqi lôysbqng màvqfiy cau chặktkdt.

Thanh Linh tiếeuofn vàvqfio, nhìfagfn Diệrfobp Đvnzbàvqfim khẽsdzq chàvqfio: “Nhịcnnb ca.” Nhiềeikhu ngàvqfiy khôysbqng gặktkdp, nhìfagfn Nhịcnnb ca ngàvqfiy càvqfing trầzfspm ổtzhyn: “Ca cóauxi việrfobc tìfagfm muộlpgai?”


Diệrfobp Đvnzbàvqfim nâfhuung mắwupyt, ákktrnh mắwupyt phứgbfuc tạpoyrp nhìfagfn nàvqfing: “Linh nhi, phụuvyf thâfhuun khôysbqng đgylikktri hoàvqfii tìfagfnh cảeuofm cha con màvqfi hạpoyr đgylilpgac muộlpgai, chúgcuct nữsavra đgyliãfhuu hạpoyri chếeuoft, tấoaeqt cảeuofvqfi phụuvyf thâfhuun sai.

Ngưfhuulpgai củemwxa ôysbqng ấoaeqy cũrchrng muốlacwn giếeuoft muộlpgai, vi huynh cũrchrng hậuavvn ôysbqng ấoaeqy.

Tuy nóauxii ôysbqng ấoaeqy mưfhuuu nghịcnnbch tạpoyro phảeuofn, phạpoyrm phảeuofi tửhmre tộlpgai. Nhưfhuung dùgsst sao ôysbqng ấoaeqy cũrchrng làvqfi phụuvyf thâfhuun củemwxa huynh vàvqfi muộlpgai, dùgsst sao ôysbqng ấoaeqy cũrchrng đgyliãfhuu chếeuoft, nếeuofu nhưfhuu cứgbfu hậuavvn mãfhuui cũrchrng chỉfkxxdhmlng thêwnetm phiềeikhn nàvqfio.”

“Nhịcnnb ca, huynh biếeuoft ôysbqng ấoaeqy chếeuoft nhưfhuu thếeuofvqfio khôysbqng?” Nàvqfing tựubmo tay giếeuoft Tạpoyr Minh, Diệrfobp Đvnzbàvqfim cóauxifagf chuyệrfobn nàvqfiy màvqfi hậuavvn nàvqfing hay khôysbqng?

Diệrfobp Đvnzbàvqfim cúgcuci đgylizfspu, thanh âfhuum thoákktrng buồtggcn rầzfspu: “Trúgcucng ákktrm khívqfixcxl đgylicnnba cung.”

Thanh Linh thởxcxlvqfii, nàvqfing thựubmoc sựubmo khôysbqng muốlacwn bịcnnb Diệrfobp Đvnzbàvqfim hậuavvn. Tạpoyr Minh trúgcucng ákktrm khívqfivqfi chếeuoft, đgyliâfhuuy chắwupyc làvqfintii do Tầzfspn Liễmiqqm vìfagfvqfing màvqfi ngụuvyfy tạpoyro.

gsst sao, nữsavr nhi chívqfinh tay đgyliâfhuum chếeuoft phụuvyf thâfhuun ruộlpgat thịcnnbt cũrchrng làvqfi chuyệrfobn thiêwnetn lýntii khóauxi dung.

Tầzfspn Liễmiqqm, hắwupyn vìfagfvqfing chuẩtzhyn bịcnnb hếeuoft thảeuofy.

vqfing ívqfich kỉfkxx, khôysbqng muốlacwn đgylirchr Diệrfobp Đvnzbàvqfim biếeuoft châfhuun tưfhuuusadng.

“Nhịcnnb ca tìfagfm muộlpgai làvqfifagf phụuvyf thâfhuun sao?” Thanh Linh hỏanoki.

Diệrfobp Đvnzbàvqfim gậuavvt đgylizfspu: “Thákktri Thưfhuulacwng Hoàvqfing lệrfobnh tiêwnetn thi phụuvyf thâfhuun nădhmlm trădhmlm cákktri, hìfagfnh phạpoyrt roi nàvqfiy nếeuofu nhưfhuu cứgbfu chấoaeqp hàvqfinh, thâfhuun thểrchr phu thâfhuun hẳodctn khôysbqng toàvqfin vẹodctn.”

“Nhịcnnb ca đgyliau lòfagfng phụuvyf thâfhuun qua đgylilpgai rồtggci màvqfi vẫodftn khôysbqng yêwnetn sao?” Thanh Linh nóauxii, chuyệrfobn tiêwnetn thi nădhmlm trădhmlm nàvqfing cũrchrng biếeuoft nhưfhuung khôysbqng hềeikh hỏanoki Tầzfspn Liễmiqqm, khôysbqng ngờlpga Diệrfobp Đvnzbàvqfim lạpoyri đgyliếeuofn vìfagf vấoaeqn đgylieikhvqfiy.

Vẻodct mặktkdt Diệrfobp Đvnzbàvqfim khóauxi xửhmre: “Phụuvyf thâfhuun mưfhuuu phảeuofn, phạpoyrm vàvqfio tộlpgai nêwnetn tru di cửhmreu tộlpgac, kếeuoft quảeuof lạpoyri chỉfkxxauxi phụuvyf thâfhuun mộlpgat ngưfhuulpgai gákktrnh toàvqfin bộlpgafagfnh phạpoyrt, chúgcucng ta mộlpgat chúgcuct cũrchrng khôysbqng bịcnnb sao. Vi huynh biếeuoft chuyệrfobn nàvqfiy hẳodctn Tầzfspn Thừiptwa tưfhuuusadng đgyliãfhuu nhúgcucng tay vàvqfio.

Tầzfspn Thừiptwa tưfhuuusadng đgylilacwi vớusadi Diệrfobp phủemwx chúgcucng ta đgyliúgcucng làvqfi tậuavvn tâfhuum tậuavvn lựubmoc, nhưfhuung cứgbfu nghĩodft đgyliếeuofn việrfobc phụuvyf thâfhuun bịcnnb tiêwnetn thi, vi huynh khôysbqng đgyliàvqfinh lòfagfng.

Muộlpgai cóauxi thểrchr khuyêwnetn Tầzfspn Thừiptwa tưfhuuusadng, đgylirchr hắwupyn đgylieikh cậuavvp việrfobc nàvqfiy vớusadi Hoàvqfing Thưfhuulacwng, cóauxi thểrchr giảeuofm nădhmlm trădhmlm roi khôysbqng? Vi huynh cũrchrng biếeuoft Thákktri Thưfhuulacwng Hoàvqfing hậuavvn phụuvyf thâfhuun thấoaequ xưfhuuơuavvng, đgylirchr Tầzfspn Thừiptwa tưfhuuusadng nóauxii chuyệrfobn nàvqfiy đgyliúgcucng làvqfi khóauxi xửhmre…”




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.