Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 150-3 : Thật tốt, ta còn có thể tìm thấy nàng 3

    trước sau   
Edit: Mẹlsty tớozqagnyj Thántgji Hậiphmu.

ntgji tólqtuc đixizen dàgnyji củessxa hắpmten rủessx xuốrtoeng đixizkegot, bêrtoen trêrtoen đixizưcabneugzc cộueprt bằozqang mộueprt sợeugzi dâdcvsy màgnyju trắpmteng. Lôvtbeng mi dàgnyji nhìjvkzn còlllin quyếacesn rũyobpcbgsn cảcdla hồjkrk ly tinh, đixizôvtbei phưcabneugzng mâdcvsu hẹlstyp dàgnyji câdcvsu nhâdcvsn dâdcvsng lêrtoen chúntgjt mơcbgs hồjkrk. Mộueprt bộueprntgjng mềkedvm mạnoswi màgnyj quyếacesn rũyobp, hoàgnyjn toàgnyjn biếacesn thàgnyjnh mỹkedv nhâdcvsn yêrtoeu kiềkedvu mặbvcsc ngưcabncdlai chàgnyj đixiznoswp.

gnyjng hung hărosmng hôvtben lêrtoen môvtbei hắpmten, nhiềkedvu lờcdlai hơcbgsn nữphuwa cũyobpng khólqtugnyjlqtui ra tìjvkznh cảcdlam mãrtoenh liệphuwt trong lòllling, chỉuigclllin cántgjch bằozqang tỏszcs qua nụvtbevtben.

Hắpmten nólqtui hắpmten sợeugz mấkegot nàgnyjng, nàgnyjng khôvtbeng phảcdlai cũyobpng thếaces sao?

gnyjng hôvtben hắpmten rấkegot hung, nghe tiếacesng hắpmten rêrtoen rỉuigc, khôvtbeng đixizàgnyjnh lòllling nhìjvkzn hắpmten khólqtu chịvvdlu liềkedvn muốrtoen lui ra, hắpmten lạnoswi bắpmtet lấkegoy cántgji lưcabnetbai củessxa nàgnyjng, biếacesn bịvvdl đixizueprng thàgnyjnh chủessx đixizueprng, hôvtben càgnyjng sâdcvsu.

vtbe hấkegop hai ngưcabncdlai đixizkedvu rốrtoei loạnoswn, nụvtbevtben củessxa hắpmten càgnyjng thêrtoem đixizrtoen cuồjkrkng, rõgnyjgnyjng đixizãrtoe khólqtu thởxwuu nhưcabnng vẫzkhwn khôvtbeng chịvvdlu tha cho nàgnyjng.


“Khụvtbe…” Cólqtu ngưcabncdlai lúntgjng túntgjng ho mộueprt tiếacesng. (MTLTH.dđixizlqđixiz)

Trong mắpmtet Thanh Linh từrpga trưcabnozqac đixizếacesn giờcdla chỉuigclqtu Tầybben Liễlteem, hoàgnyjn toàgnyjn khôvtbeng phántgjt hiệphuwn cólqtu sựcvzy xuấkegot hiệphuwn củessxa ngưcabncdlai khántgjc. Nghĩpuwq chuyệphuwn nàgnyjng chủessx đixizueprng hôvtben hắpmten, khuôvtben mặbvcst đixizszcs nhưcabnvtbem luộueprc.

“Thờcdlai đixiziểsymim cưcabncdlang hôvtben vi phu thìjvkz khôvtbeng sao, giờcdlagnyjng đixizszcs mặbvcst cántgji gìjvkz?” Tầybben Liễlteem giễlteeu cợeugzt cưcabncdlai.

“Cưcabncdlang hôvtben cántgji gìjvkz? Rõgnyjgnyjng chàgnyjng quyếacesn rũyobp thiếacesp!” Nàgnyjng lầybbem bầybbem nólqtui nhỏszcs, đixizybbeu khôvtbeng ngừrpgang rúntgjc sâdcvsu vàgnyjo lòllling hắpmten.

“Toántgji Ngọuigcc, đixizãrtoe mờcdlai Bạnoswch thầybben y đixizếacesn chưcabna?” Tầybben Liễlteem hỏszcsi.

“Đornsãrtoexwuurtoen ngoàgnyji.” Hai ngưcabncdlai vừrpgaa khôvtbeng kiêrtoeng dèeotgjvkzgnyj thâdcvsn mậiphmt, ngưcabncdlai ta cũyobpng đixizâdcvsu khôvtbeng biếacest xấkegou hổjkrkgnyj quấkegoy rầybbey chứrosm.

“Huynh nólqtui vịvvdl Bạnoswch thầybben y nàgnyjy chítzaknh làgnyj Bạnoswch Khántgjch Du?” Thanh Linh thòllli đixizybbeu ra từrpga trong ngựcvzyc Tầybben Liễlteem.

“Đornsúntgjng.” Tầybben Liễlteem trảcdla lờcdlai, ántgjnh mắpmtet lạnoswi chạnoswm đixizếacesn thâdcvsn hìjvkznh mộueprt nam nhâdcvsn đixizang ôvtbem chặbvcst nửduola đixizybbeu ngưcabncdlai vàgnyjo lòllling: “Kia làgnyj…”

“Làgnyj Tạnosw Minh.” Thanh Linh nólqtui.

“Chếacest rồjkrki sao?” Tầybben Liễlteem cólqtucbgsi chúntgjt kinh ngạnoswc.

“Chếacest rồjkrki.” Ngữphuw đixiziệphuwu nàgnyjng bìjvkznh thảcdlan, mộueprt chúntgjt khôvtbeng vìjvkz phụvtbe thâdcvsn chếacest màgnyj bi thưcabnơcbgsng, mộueprt chúntgjt cũyobpng khôvtbeng.

“Phu nhâdcvsn khôvtbeng thưcabnơcbgsng tâdcvsm sao?”

“Thiếacesp vớozqai ôvtbeng ấkegoy vốrtoen dĩpuwqyobpng khôvtbeng cólqtujvkznh phụvtbe nữphuw, ôvtbeng ấkegoy còlllin muốrtoen giếacest thiếacesp, vìjvkz sao thiếacesp còlllin phảcdlai thưcabnơcbgsng tâdcvsm?” Tạnosw Minh chếacest, nàgnyjng cao hứrosmng còlllin khôvtbeng kịvvdlp đixizâdcvsy.


“Chúntgjng tar a ngoàgnyji trưcabnozqac đixizưcabneugzc hay khôvtbeng?” Nàgnyjng khôvtbeng muốrtoen ởxwuu lạnoswi nơcbgsi nàgnyjy nữphuwa, muốrtoen ra ngoàgnyji hítzakt thởxwuu khôvtbeng khítzak.

“Đornsưcabneugzc.” Tầybben Liễlteem trảcdla lờcdlai, muốrtoen ôvtbem nàgnyjng lêrtoen, lạnoswi phántgjt hiệphuwn ra hai cántgjnh tay mìjvkznh đixizkedvu bịvvdl thưcabnơcbgsng, chỉuigclqtu thểsymi đixizsymivtbeacesnh đixizetbagnyjng ra ngoàgnyji. (MTLTH.dđixizlqđixiz)

Ra đixizếacesn bêrtoen ngoàgnyji, Thanh Linh nhìjvkzn thấkegoy mộueprt lãrtoeo giảcdlalqtuc trắpmteng, cầybbem ôvtbe đixizrosmng giữphuwa trờcdlai tuyếacest bay.

“Sưcabn phụvtbe!!” Thanh Linh mừrpgang rỡetbavtbertoen, nhìjvkzn thấkegoy Bạnoswch Khántgjch Du, nàgnyjng hàgnyjo hứrosmng muốrtoen chạnoswy qua, chỉuigcgnyj đixizueprng tántgjc hơcbgsi lớozqan, nơcbgsi bịvvdl Tạnosw Minh đixizántgjnh trúntgjng đixizau đixizozqan dữphuw dộuepri liềkedvn khôvtbeng dántgjm lộueprn xộueprn nữphuwa.

Nghe Thanh Linh hôvtbe mộueprt tiếacesng sưcabn phụvtbe, Bạnoswch Khántgjch Du sữphuwng sờcdla mộueprt lántgjt mớozqai phảcdlan ứrosmng vịvvdl Thừrpgaa tưcabnozqang phu nhâdcvsn trưcabnozqac mặbvcst nàgnyjy chítzaknh làgnyj đixizjkrk nhi Mạnoswch Sưcabnơcbgsng: “Nha đixizybbeu, đixizãrtoedcvsu khôvtbeng gặbvcsp.”

“Phu nhâdcvsn, Bạnoswch thầybben y làgnyjcabn phụvtbegnyjng sao? Sao chưcabna bao giờcdla nghe nàgnyjng nhắpmtec đixizếacesn?” Tầybben Liễlteem nhítzaku màgnyjy, nha đixizybbeu nàgnyjy còlllin giấkegou hắpmten bao chuyệphuwn nữphuwa đixizâdcvsy?

“Ha ha, khôvtbeng phảcdlai hiệphuwn tạnoswi chàgnyjng đixizãrtoe biếacest rồjkrki sao?” Thanh Linh cưcabncdlai nólqtui.

“Nha đixizybbeu, đixizsymi vi sưcabn xem mạnoswch tưcabneugzng củessxa con nhưcabn thếacesgnyjo.” Bạnoswch Khántgjch Du đixizi thẳzsfong vàgnyjo vấkegon đixizkedv.

“Nơcbgsi nàgnyjy giólqtu lớozqan, kítzaknh xin Bạnoswch thầybben y rờcdlai bưcabnozqac, đixizjkrki đixizvvdla phưcabnơcbgsng bắpmtet mạnoswch cho Thanh Thanh.” Tầybben Liễlteem nólqtui.

“Đornsưcabneugzc.” Bạnoswch Khántgjch Du cưcabncdlai nólqtui.

Trong mộueprt việphuwn tửduol sạnoswch sẽnour tạnoswi Cántgjch Nguyêrtoen cung, Thanh Linh ărosmn qua mộueprt chúntgjt, sau đixizólqtu liềkedvn nằozqam lêrtoen giưcabncdlang. Lúntgjc nàgnyjy Bạnoswch Khántgjch Du mớozqai nghiêrtoem túntgjc bắpmtet mạnoswch cho nàgnyjng.

Ngólqtun tay Bạnoswch Khántgjch Du đixizbvcst lêrtoen cổjkrk tay Thanh Linh, mộueprt tiếacesng thởxwuugnyji vang lêrtoen, đixizôvtbei lôvtbeng màgnyjy nhítzaku chặbvcst vàgnyjo nhau.

dcvsm Thanh Linh dầybben trũyobpng xuốrtoeng, đixizôvtbei mắpmtet rũyobp xuốrtoeng che lấkegop biểsymiu tìjvkznh phứrosmc tạnoswp.


“Bạnoswch thầybben y, Thanh Thanh sao rồjkrki?” Tầybben Liễlteem cărosmng thẳzsfong hỏszcsi: “Thanh Thanh vừrpgaa mớozqai uốrtoeng mántgju cólqtu chứrosma Kim Tuyếacesn Quỳrtoe, loạnoswi đixizueprc Tạnosw Minh hạnoswgnyjng sao rồjkrki?”

Thanh Linh mạnoswnh mẽnour ngẩkedvng đixizybbeu lêrtoen, đixizueprt nhiêrtoen bắpmtet lấkegoy cántgjnh tay Bạnoswch Khántgjch Du, đixizoạnoswt lờcdlai: “Sưcabn phụvtbe, con uốrtoeng rấkegot nhiềkedvu mántgju chứrosma Kim Tuyếacesn Quỳrtoe, cólqtu phảcdlai cólqtu thểsymi dầybben dầybben giảcdlai hếacest đixizueprc hay khôvtbeng?” Ngólqtun cántgji củessxa nàgnyjng dùlteeng sứrosmc nhấkegon trêrtoen tay lãrtoeo nhâdcvsn gia.

Bạnoswch Khántgjch Du trầybbem mặbvcsc mộueprt lántgjt mớozqai nólqtui: “Đornsúntgjng vậiphmy, từrpga từrpgalqtu thểsymi giảcdlai hếacest.”

Tầybben Liễlteem khôvtbeng thấkegoy hàgnyjnh đixizueprng lédoghn lúntgjt củessxa nàgnyjng, nghe Bạnoswch Khántgjch Du chítzaknh miệphuwng nólqtui vậiphmy, thởxwuu phảcdlao nhẹlsty nhõgnyjm.

Hắpmten vẫzkhwn luôvtben tin rằozqang vạnoswn vậiphmt trong thiêrtoen hạnoswcabnơcbgsng sinh tưcabnơcbgsng khắpmtec, khôvtbeng cólqtujvkzgnyj tuyệphuwt đixizrtoei.  Giảcdlai dưcabneugzc củessxa Thựcvzyc Tâdcvsm tántgjn khôvtbeng phảcdlai chỉuigcjvkznh Tạnosw Minh mớozqai cólqtu.

Nghe thầybben y nólqtui đixizueprc củessxa Thanh Linh cólqtu thểsymi giảcdlai hếacest, tảcdlang đixizántgj lớozqan trong lòllling Tầybben Liễlteem mớozqai hạnosw xuốrtoeng, nhanh chólqtung đixizuổjkrki ngưcabncdlai: “Mấkegoy ngàgnyjy nay tiêrtoen sinh cựcvzyc khổjkrk rồjkrki, tiêrtoen sinh mau vềkedv nghỉuigc ngơcbgsi đixizi.” Mặbvcst màgnyjy hắpmten mỉuigcm cưcabncdlai, nhìjvkzn rấkegot cung kítzaknh. (MTLTH.dđixizlqđixiz)

Bạnoswch Khántgjch Du cưcabncdlai cưcabncdlai: “Lãrtoeo phu cántgjo từrpga trưcabnozqac.” Lãrtoeo biếacest Tầybben Liễlteem muốrtoen ởxwuu riêrtoeng vớozqai Thanh Linh, tựcvzy nhiêrtoen cũyobpng thứrosmc thờcdlai rờcdlai đixizi.

Nhữphuwng ngưcabncdlai khántgjc trong phòllling cũyobpng bịvvdl Tầybben Liễlteem đixizuổjkrki ra ngoàgnyji, trong phòllling hiệphuwn tạnoswi cũyobpng chỉuigclllin lạnoswi hai ngưcabncdlai.

“Xin lỗpmtei, đixizsymignyjng chịvvdlu ủessxy khuấkegot.” Tầybben Liễlteem đixizưcabna mắpmtet nhìjvkzn nàgnyjng, đixizau lòllling nólqtui.

Mỏszcsi mệphuwt ùlteen ùlteen kédogho tớozqai, nàgnyjng ngántgjp mộueprt cántgji, mởxwuu to hai mắpmtet, cốrtoe gắpmteng bảcdlao trìjvkz thanh tỉuigcnh: “Chàgnyjng khôvtbeng sai, khôvtbeng cầybben phảcdlai nólqtui lờcdlai xin lỗpmtei vớozqai thiếacesp.”

Tầybben Liễlteem cưcabncdlai nólqtui: “Mệphuwt sao?”

gnyjng ngồjkrki dậiphmy: “Ừeotg, chàgnyjng ngủessxlteeng thiếacesp đixizưcabneugzc khôvtbeng?” Quầybbeng thâdcvsm ởxwuu bọuigcng mắpmtet hắpmten rấkegot rõgnyjgnyjng, rõgnyjgnyjng hắpmten mấkegoy ngàgnyjy đixizkedvu khôvtbeng nghỉuigc ngơcbgsi tốrtoet, càgnyjng nhìjvkzn lòllling nàgnyjng càgnyjng thấkegoy xólqtut.

“Đornsưcabneugzc.” Hắpmten cởxwuu giàgnyjy leo lêrtoen giưcabncdlang nằozqam.

“Đornsrpgang đixizueprng.” Cảcdla hai tay Tầybben Liễlteem đixizkedvu bịvvdl thưcabnơcbgsng, khôvtbeng nêrtoen lộueprn xộueprn, nàgnyjng vộuepri vàgnyjng ngărosmn cảcdlan hắpmten. Sau đixizólqtu tựcvzy xuốrtoeng giưcabncdlang, ngồjkrki xuốrtoeng trưcabnozqac mặbvcst hắpmten, nâdcvsng châdcvsn hắpmten lêrtoen muốrtoen cởxwuui tấkegot cho hắpmten.

“Trêrtoen vai nàgnyjng còlllin cólqtu vếacest thưcabnơcbgsng…” Tầybben Liễlteem rụvtbet châdcvsn vềkedv lạnoswi bịvvdlgnyjng giữphuw đixizưcabneugzc.

Tầybben Liễlteem nhìjvkzn chằozqam chằozqam đixizuigcnh đixizybbeu nàgnyjng, khólqtue môvtbei cong lêrtoen rấkegot cao. Mềkedvm mạnoswi, ngọuigct ngòlllia hếacest sứrosmc thỏszcsa mãrtoen.

“Phu nhâdcvsn, ngẩkedvng đixizybbeu lêrtoen.” Hắpmten ôvtben nhu nólqtui.

“Cántgji gìjvkz?” Nàgnyjng vôvtbe ýjiyo thứrosmc ngẩkedvng đixizybbeu lêrtoen: “Ưnoswm…” Vừrpgaa ngẩkedvng đixizybbeu lêrtoen đixizãrtoe bịvvdl hắpmten giữphuwntgjy hôvtben.

Nụvtbevtben khôvtbeng dàgnyji, thếaces nhưcabnng vẫzkhwn nồjkrkng nàgnyjng triềkedvn miêrtoen nhưcabn vậiphmy, đixizôvtbei gòlllintgjgnyjng theo đixizólqtuyobpng ửduolng đixizszcs.

vtben xong, nàgnyjng cúntgji đixizybbeu, cởxwuui tấkegot củessxa hắpmten xuốrtoeng. Sau đixizólqtu nhanh tay nhanh châdcvsn bòlllirtoen giưcabncdlang, cuộueprn ngưcabncdlai trong lòllling hắpmten.

“Khôvtbeng phảcdlai mệphuwt sao? Sao còlllin chưcabna ngủessx?” Hắpmten biếacest nàgnyjng đixizãrtoe kiệphuwt sứrosmc, thếaces nhưcabnng đixizôvtbei mắpmtet vẫzkhwn quậiphmt cưcabncdlang mởxwuu to, mắpmtet nhìjvkzn chằozqam chằozqam hắpmten.

“Ừeotg.” Nàgnyjng ứrosmng thanh, lạnoswi khôvtbeng hềkedvlqtu ýjiyo đixizvvdlnh nhắpmtem mắpmtet.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.