Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 117 : Chá Lang

    trước sau   
Ngàqpizy kếceyp, Liêsyeln Kỳiosk Quang từvbzu phòlmnlng tắxysom bưiqnfrfnsc ra, tùwdtdy tay lấixqfy mộorrnt chiếceypc áceypo trêsyeln giưiqnffdwvng khoáceypc lêsyeln ngưiqnffdwvi, hôrfnsm qua say rưiqnfoqudu làqpizm đejbsiqfuu ójctzc cậgbhgu vẫssyqn còlmnln chúlmnlt choáceypng váceypng, dạqalfqpizy trốuuinng rỗqwtang khôrfnsng ngừvbzung cuộorrnn cuộorrnn từvbzung cơbunxn buồpalrn nôrfnsn.

Quang nãbunxo lạqalfi vang lêsyeln tin tứxysoc, Liêsyeln Kỳiosk Quang liếceypc mắxysot nhìolnzn mộorrnt cáceypi, khôrfnsng chúlmnlt nghĩbsgz ngợoqudi nhấixqfn từvbzu chốuuini, sau đejbsójctz xoay ngưiqnffdwvi rờfdwvi khỏjctzi kýxquolmnlc xáceyp.

syeln kia, Hạqalf Hầiqfuu Thiệjctzu Huyềhkktn nhìolnzn cuộorrnc gọsqsqi khôrfnsng biếceypn đejbsãbunx bịiqnf từvbzu chốuuini đejbsếceypn lầiqfun thứxyso mấixqfy củfxgba mìolnznh, sắxysoc mặcwjkt xanh méxgcot, khícwjk lạqalfnh áceypp lựbsgzc trong phòlmnlng đejbsãbunx tuộorrnt tớrfnsi cựbsgzc hạqalfn.

Liêsyeln Kỳiosk Quang xoa mi đejbsi trong họsqsqc việjctzn, nghêsyelnh diệjctzn làqpiz đejbsáceypm ba ngưiqnffdwvi Khuynh Y.

“Khôrfns Mộorrnc, tụbkzci nàqpizy đejbsang đejbsiqnfnh xuốuuinng phòlmnlng ănhdxn, cùwdtdng đejbsi khôrfnsng?” Phong Thanh Dưiqnfơbunxng cójctz chúlmnlt mấixqft tựbsgz nhiêsyeln chàqpizo hỏjctzi.

“Ừtuiu.” Liêsyeln Kỳiosk Quang thảaaopn nhiêsyeln gậgbhgt gậgbhgt đejbsiqfuu, dạqalfqpizy nhộorrnn nhạqalfo làqpizm cậgbhgu cấixqfp báceypch muốuuinn ănhdxn chúlmnlt gìolnz đejbsójctz.


“Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo đejbsâcwjku?” Liêsyeln Kỳiosk Quang nhìolnzn lưiqnfrfnst qua, khôrfnsng pháceypt hiệjctzn bójctzng dáceypng mậgbhgp mạqalfp củfxgba Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo, do dựbsgz mộorrnt chúlmnlt rồpalri mởdtef miệjctzng hỏjctzi.

“Hôrfnsm qua cậgbhgu ta vềhkkt nhàqpiz rồpalri, vừvbzua nãbunxy mớrfnsi nhậgbhgn đejbsưiqnfoqudc tin, nójctzi cójctz chúlmnlt khôrfnsng khỏjctze nêsyeln hôrfnsm nay khôrfnsng tớrfnsi họsqsqc việjctzn, nhờfdwv tụbkzci mìolnznh xin nghỉqtpu giúlmnlp.”

‘Khôrfnsng khỏjctze?’ Liêsyeln Kỳiosk Quang cảaaopm thấixqfy cójctz chúlmnlt kìolnz quáceypi, nhưiqnfng cáceypi đejbsiqfuu cójctz chúlmnlt hỗqwtan loạqalfn làqpizm cậgbhgu thoáceypng chốuuinc quêsyeln béxgcon đejbsi.

Bốuuinn ngưiqnffdwvi đejbsi tớrfnsi phòlmnlng ănhdxn, Liêsyeln Kỳiosk Quang dẫssyqn đejbsiqfuu tớrfnsi mộorrnt gójctzc ícwjkt ngưiqnffdwvi ngồpalri xuốuuinng, uểbhdi oảaaopi tựbsgza lưiqnfng vàqpizo ghếceyp.

“Khôrfns Mộorrnc, cậgbhgu uốuuinng dịiqnfch dinh dưiqnffcaong vịiqnfolnz?” Phong Thanh Dưiqnfơbunxng gọsqsqi mójctzn, quay đejbsiqfuu lạqalfi hỏjctzi.

“Khôrfnsng uốuuinng dịiqnfch dinh dưiqnffcaong, ănhdxn cơbunxm.” Nhớrfns tớrfnsi mùwdtdi vịiqnf chua cháceypt kia, Liêsyeln Kỳiosk Quang nhícwjku màqpizy.

Khuynh Y đejbsícwjk tớrfnsi trưiqnfrfnsc máceypy tícwjknh, nhấixqfn mởdtefqpizn hìolnznh rồpalri nhìolnzn lạqalfi Liêsyeln Kỳiosk Quang: “Cậgbhgu muốuuinn ănhdxn gìolnz? Lạqalfi đejbsâcwjky chọsqsqn đejbsi.”

“Tùwdtdy tiệjctzn, cójctz thịiqnft làqpiz đejbsưiqnfoqudc.”

Liêsyeln Kỳiosk Quang thờfdwv ơbunx, Khuynh Y xoay mặcwjkt lưiqnffdwvm nửbsgza con mắxysot, tùwdtdy tiệjctzn chọsqsqn mấixqfy mójctzn, quẹjctzt thẻwdtd xong liềhkktn trởdtef lạqalfi ngồpalri xuốuuinng bêsyeln cạqalfnh: “Khôrfnsng biếceypt uốuuinng thìolnz đejbsvbzung uốuuinng, giờfdwv khójctz chịiqnfu đejbsi?”

“Đxstnưiqnfoqudc rồpalri, ănhdxn cơbunxm trưiqnfrfnsc đejbsi.”  Lam Kỳiosk đejbscwjky đejbspalr ănhdxn tớrfnsi trưiqnfrfnsc mặcwjkt Liêsyeln Kỳiosk Quang.

Liêsyeln Kỳiosk Quang nhậgbhgn đejbsũqpana do Phong Thanh Dưiqnfơbunxng đejbsưiqnfa qua, trầiqfum mặcwjkc gắxysop thứxysoc ănhdxn bỏjctzqpizo miệjctzng.

“Khôrfns Mộorrnc.” Phong Thanh Dưiqnfơbunxng ngậgbhgm bịiqnfch dịiqnfch dinh dưiqnffcaong, nằinpim úlmnlp sấixqfp trêsyeln bàqpizn, áceypnh mắxysot lòlmnle lòlmnle sáceypng nhìolnzn chằinpim chằinpim Liêsyeln Kỳiosk Quang, nhịiqnfn khôrfnsng đejbsưiqnfoqudc hỏjctzi ra nghi hoặcwjkc bảaaopn thâcwjkn đejbsãbunx nghẹjctzn suốuuint mộorrnt ngàqpizy.

“Cáceypi kia, đejbsêsyelm qua, ngưiqnffdwvi kia nójctzi Hạqalf Hầiqfuu gia, kia cójctz phảaaopi làqpiz Hạqalf Hầiqfuu gia ởdtef khu mộorrnt khôrfnsng?”


“Ừtuiu.” Thảaaopn nhiêsyeln gậgbhgt gậgbhgt đejbsiqfuu.

“Thậgbhgt… thậgbhgt làqpiz vậgbhgy a!” Phong Thanh Dưiqnfơbunxng nhịiqnfn khôrfnsng đejbsưiqnfoqudc kinh hôrfns thàqpiznh tiếceypng, nhưiqnfng rấixqft nhanh liềhkktn cảaaopnh giáceypc nhìolnzn nhìolnzn xung quanh, áceypp chếceypcwjkch đejbsorrnng trong lòlmnlng, nhỏjctz giọsqsqng nójctzi.

“Nữdunw nhâcwjkn khícwjk pháceypch hôrfnsm qua làqpiz ai vậgbhgy?” Khuynh Y trợoqudn mắxysot, trêsyeln mặcwjkt lộorrn ra hưiqnfng phấixqfn khójctzjctz.

“Côrfns ta áceyp?” Đxstnorrnng táceypc trêsyeln tay Liêsyeln Kỳiosk Quang dừvbzung lạqalfi, nghiêsyelng đejbsiqfuu nghĩbsgz nghĩbsgz: “Hạqalf Hầiqfuu Lạqalfc Vũqpan, làqpiz…”

Hai chữdunw ‘côrfns úlmnlt’ còlmnln chưiqnfa kịiqnfp nójctzi ra thìolnz Khuynh Y đejbsãbunx bậgbhgt ngưiqnffdwvi đejbsxysong dậgbhgy, kinh hãbunxi nójctzi: “Hạqalf Hầiqfuu Lạqalfc Vũqpan! Cáceypi ngưiqnffdwvi siêsyelu cấixqfp cưiqnffdwvng giảaaop kia? Đxstnorrni trưiqnfdtefng dong binh đejbsqpizn bòlmnl cạqalfp! !”

“Cậgbhgu làqpizm gìolnz vậgbhgy! Nhỏjctz nhỏjctz chúlmnlt!” Lam Kỳiosklmnlm lấixqfy Khuynh Y, kéxgcoo côrfns xuốuuinng, nhìolnzn nhìolnzn áceypnh mắxysot củfxgba đejbsáceypm ngưiqnffdwvi xung quanh, quáceypt khẽxgco.

“Hạqalf Hầiqfuu Lạqalfc Vũqpan! Đxstnójctz chícwjknh làqpiz thầiqfun tưiqnfoqudng củfxgba tôrfnsi a!” Khuynh Y hấixqft cằinpim, kícwjkch đejbsorrnng tớrfnsi đejbsjctz bừvbzung cảaaop mặcwjkt: “Làqpiz mụbkzcc tiêsyelu màqpizrfnsi luôrfnsn phấixqfn đejbsixqfu vưiqnfơbunxn tớrfnsi.”

“Khôrfns Mộorrnc.” Khôrfnsng thèkojdm đejbsbhdi ýxquo tớrfnsi Khuynh Y đejbsãbunx mấixqft đejbsi lýxquo trícwjk, Lam Kỳiosk hạqalf giọsqsqng hỏjctzi: “Kia, hôrfnsm qua hai ngưiqnffdwvi nójctzi tớrfnsi lãbunxo… khụbkzc! Ôgobdng nộorrni làqpiz…”

“Ôgobdng nộorrni củfxgba tôrfnsi.” Nuốuuint vàqpizo mộorrnt ngụbkzcm thịiqnft chua cay, cảaaopm giáceypc dạqalfqpizy thoảaaopi máceypi hơbunxn mộorrnt chúlmnlt nêsyeln tâcwjkm tìolnznh Liêsyeln Kỳiosk Quang cũqpanng tốuuint hơbunxn, đejbsuuini vớrfnsi vấixqfn đejbshkkt củfxgba bọsqsqn họsqsqqpanng hiếceypm cójctz dịiqnfp khôrfnsng thờfdwv ơbunx.

“Khôrfns Mộorrnc, tôrfnsi hỏjctzi vấixqfn đejbshkkt cuốuuini cùwdtdng.” Âfbxlm thanh cójctz chúlmnlt pháceypt run: “Ôgobdng nộorrni màqpiz cậgbhgu nójctzi, khôrfnsng phảaaopi làqpiz Hạqalf Hầiqfuu nguyêsyeln soáceypi củfxgba Lam tinh đejbsi?”

“Ừtuiu.” Bưiqnfng ly thứxysoc uốuuinng nójctzng, Liêsyeln Kỳiosk Quang nhàqpizn nhãbunx tựbsgza vàqpizo lưiqnfng ghếceyp, uểbhdi oảaaopi gậgbhgt gậgbhgt đejbsiqfuu.

“…” Cảaaop đejbsáceypm Khuynh Y chấixqfn kinh, hai mặcwjkt nhìolnzn nhau, khôrfnsng biếceypt nêsyeln nójctzi gìolnz.

“Chícwjknh làqpiz, cậgbhgu khôrfnsng phảaaopi họsqsq Liêsyeln sao?” Phong Thanh Dưiqnfơbunxng nuốuuint nuốuuint nưiqnfrfnsc miếceypng, cứxysong ngắxysoc nójctzi: “Hạqalf Hầiqfuu nguyêsyeln soáceypi, sao làqpiz ôrfnsng nộorrni củfxgba cậgbhgu?”


“Vìolnzceypi gìolnz khôrfnsng phảaaopi ôrfnsng nộorrni?” Liêsyeln Kỳiosk Quang cójctz chúlmnlt khôrfnsng hiểbhdiu, cậgbhgu cùwdtdng Hạqalf Hầiqfuu Thiệjctzu Huyềhkktn ởdtefwdtdng mộorrnt chỗqwta, ôrfnsng nộorrni củfxgba Thiệjctzu Huyềhkktn khôrfnsng phảaaopi ôrfnsng nộorrni cậgbhgu sao? Hạqalf Hầiqfuu Thiệjctzu Huyềhkktn còlmnln gọsqsqi Liêsyeln Dụbkzcc Thàqpiznh làqpiz anh cảaaop a.

Liêsyeln Kỳiosk Quang lơbunx đejbsãbunxng hỏjctzi mộorrnt câcwjku, nhấixqft thờfdwvi làqpizm ba ngưiqnffdwvi rớrfnst xuốuuinng đejbsiqfum nưiqnfrfnsc. Mộorrnt cưiqnffdwvng giảaaop bậgbhgc khôrfnsng khôrfnsng tớrfnsi hai mưiqnfơbunxi tuổtrebi, thủfxgb đejbsoạqalfn tàqpizn bạqalfo huyếceypt tinh, mộorrnt sựbsgz tồpalrn tạqalfi nghịiqnfch thiêsyeln nhưiqnf vậgbhgy sao cójctz thểbhdiqpiz mộorrnt ngưiqnffdwvi bìolnznh dâcwjkn? Hơbunxn nữdunwa, mỗqwtai lầiqfun Liêsyeln Kỳiosk Quang gâcwjky họsqsqa, cuốuuini cùwdtdng vẫssyqn cójctz thểbhdiolnznh an vôrfns sựbsgz, toàqpizn thâcwjkn thoáceypt nạqalfn. Huốuuinng chi cho dùwdtd cậgbhgu ta thậgbhgt sựbsgzqpizolnznh dâcwjkn, vớrfnsi thiêsyeln phúlmnl kia thìolnz đejbsãbunx sớrfnsm đejbsưiqnfoqudc tuyểbhdin tớrfnsi khu mộorrnt rồpalri.

Nhàqpiz giàqpizu trưiqnfrfnsc giờfdwv luôrfnsn cójctz rấixqft nhiềhkktu chuyệjctzn thịiqnf phi, huốuuinng chi làqpiz đejbsqalfi gia tộorrnc nhưiqnf Hạqalf Hầiqfuu Tuyệjctzt?

Nhấixqft thờfdwvi, cảaaop đejbsáceypm Khuynh Y tựbsgz bổtrebbunxo mộorrnt màqpizn hàqpizo môrfnsn thếceyp gia âcwjkn oáceypn thùwdtd hậgbhgn trong đejbsiqfuu, áceypnh mắxysot nhìolnzn vềhkkt phícwjka Liêsyeln Kỳiosk Quang cũqpanng tănhdxng thêsyelm chúlmnlt thưiqnfơbunxng hạqalfi.

Đxstnxysoa nhỏjctz đejbsáceypng thưiqnfơbunxng a ~~~~~

Nhìolnzn áceypnh mắxysot kìolnz quáceypi củfxgba ba ngưiqnffdwvi, bàqpizn tay bưiqnfng ly củfxgba Liêsyeln Kỳiosk Quang cứxysong đejbsfdwv, sốuuinng lưiqnfng lạqalfnh toáceypt. Liêsyeln Kỳiosk Quang cănhdxng cứxysong thâcwjkn mìolnznh, cảaaopnh giáceypc phójctzng dịiqnfnhdxng dòlmnlxgcot xung quanh, nhưiqnfng khôrfnsng hềhkkt pháceypt hiệjctzn kẻwdtd đejbsiqnfch nàqpizo, nhấixqft thờfdwvi trong lòlmnlng cójctz chúlmnlt kìolnz quáceypi.

“Gầiqfun nhấixqft mấixqfy ngưiqnffdwvi cójctz nhìolnzn thấixqfy Cừvbzuu Ly Mạqalfch khôrfnsng?” Liêsyeln Kỳiosk Quang đejbscwjkt ly nưiqnfrfnsc xuốuuinng, mởdtef miệjctzng hỏjctzi.

“Cừvbzuu Ly Mạqalfch?” Phong Thanh Dưiqnfơbunxng gãbunxi gãbunxi đejbsiqfuu: “Cậgbhgu ta áceyp, trưiqnfrfnsc giờfdwv luôrfnsn thầiqfun thầiqfun bícwjkcwjk, sốuuin lầiqfun tớrfnsi lớrfnsp cójctz thểbhdi đejbsếceypm trêsyeln đejbsiqfuu ngójctzn tay, càqpizng miễcklqn bàqpizn tớrfnsi chuyệjctzn quay vềhkktcwjklmnlc xáceyp. Dịiqnfnhdxng củfxgba cậgbhgu ta rấixqft mạqalfnh, trong họsqsqc việjctzn cójctz đejbscwjkc quyềhkktn lựbsgza chọsqsqn khójctza họsqsqc, vìolnz thếceypqpanng rấixqft ícwjkt ngưiqnffdwvi hỏjctzi tớrfnsi.”

“Làqpizm sao vậgbhgy?” Lam Kỳiosk nghi hoặcwjkc.

“Khôrfnsng cójctz việjctzc gìolnz.” Liêsyeln Kỳiosk Quang thảaaopn nhiêsyeln lắxysoc đejbsiqfuu, ngójctzn tay ma xáceypt trêsyeln đejbsiqfuu gốuuini, trong lòlmnlng dâcwjkng lêsyeln chúlmnlt áceypp lựbsgzc thảaaopn nhiêsyeln.

“Cáceypc ngưiqnffdwvi vềhkkt lớrfnsp trưiqnfrfnsc đejbsi.” Suy nghĩbsgz hồpalri lâcwjku, Liêsyeln Kỳiosk Quang dưiqnffdwvng nhưiqnf đejbsãbunx quyếceypt đejbsiqnfnh gìolnz đejbsójctz, đejbsxysong dậgbhgy rờfdwvi khỏjctzi phòlmnlng ănhdxn.

“Khôrfns Mộorrnc, cậgbhgu đejbsi đejbsâcwjku vậgbhgy?” Đxstnáceypm Khuynh Y vộorrni vàqpizng cầiqfum dịiqnfch dinh dưiqnffcaong uốuuinng mộorrnt hơbunxi cạqalfn sạqalfch, sau đejbsójctz đejbsuổtrebi theo.

“Tớrfnsi phòlmnlng việjctzn trưiqnfdtefng, ngàqpizy mai phảaaopi tớrfnsi khu mộorrnt mộorrnt chuyếceypn.” Vốuuinn nghĩbsgz mấixqfy ngàqpizy nữdunwa mớrfnsi đejbsi xáceypc nhậgbhgn chuyệjctzn kia, chícwjknh làqpiz áceypp lựbsgzc càqpizng lúlmnlc càqpizng khẩcwjkn trưiqnfơbunxng làqpizm cậgbhgu cójctz chúlmnlt hoảaaopng hốuuint, phảaaopi nhanh chójctzng xửbsgzxquo chuyệjctzn nàqpizy.




Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo quấixqfn chănhdxn co rụbkzct nằinpim trêsyeln giưiqnffdwvng, tay cầiqfum quang nãbunxo, gưiqnfơbunxng mặcwjkt nhỏjctz nhắxyson cănhdxng thẳxstnng, trong áceypnh mắxysot đejbsjctzbsgzng còlmnln ầiqfun ậgbhgt nưiqnfrfnsc mắxysot chưiqnfa kịiqnfp lau đejbsi.

Đxstnorrnt nhiêsyeln, bêsyeln ngoàqpizi truyềhkktn tớrfnsi tiếceypng mởdtef cửbsgza, Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo cảaaop kinh, vộorrni vàqpizng nhéxgcot quang nãbunxo vàqpizo trong chănhdxn, vẻwdtd mặcwjkt cảaaopnh giáceypc nhìolnzn nam nhâcwjkn đejbsi tớrfnsi.

“Tiểbhdiu Béxgcoo, tỉqtpunh rồpalri sao?” Nam nhâcwjkn ngồpalri xuốuuinng bêsyeln giưiqnffdwvng, nhếceypch môrfnsi mỉqtpum cưiqnffdwvi, áceypnh mắxysot hồpalr ly lưiqnfu chuyểbhdin phong tìolnznh vạqalfn chủfxgbng.

“Tôrfnsi muốuuinn giếceypt anh.” Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo oáceypn hậgbhgn trừvbzung mắxysot, hung áceypc nójctzi.

“Ưbkzcm, tốuuint, chícwjknh làqpiz, em khôrfnsng đejbsáceypnh lạqalfi anh nha.” Nam nhâcwjkn vưiqnfơbunxn ngójctzn tay thon dàqpizi xinh đejbsjctzp muốuuinn niếceypt gưiqnfơbunxng mặcwjkt béxgcoo tròlmnln mũqpanm mĩbsgzm củfxgba Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo, lạqalfi bịiqnf Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo rụbkzct ngưiqnffdwvi tráceypnh đejbsưiqnfoqudc.

“Tôrfnsi cójctz mộorrnt ngưiqnffdwvi bạqalfn, cậgbhgu ấixqfy rấixqft lợoqudi hạqalfi, nếceypu biếceypt anh khi dễcklqrfnsi, nhấixqft đejbsiqnfnh sẽxgco chéxgcom chếceypt anh.”

“A, anh sẽxgco cốuuin gắxysong sốuuinng lâcwjku mộorrnt chúlmnlt, anh khôrfnsng hi vọsqsqng Tiểbhdiu Béxgcoo đejbsang yêsyelu bịiqnf ngưiqnffdwvi kháceypc cưiqnfrfnsp đejbsi đejbsâcwjku.” Khôrfnsng đejbsbhdi ýxquo tớrfnsi Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo trốuuinn tráceypnh, nam nhâcwjkn vưiqnfơbunxn tay, giam cầiqfum Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo vàqpizo lòlmnlng.

“Anh, anh muốuuinn làqpizm gìolnz! ! Buôrfnsng! !” Bịiqnfbunxi thởdtef củfxgba nam nhâcwjkn vâcwjky quanh, cơbunxn áceypc mộorrnng tốuuini qua lạqalfi táceypi hiệjctzn trong đejbsiqfuu, Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo hoảaaopng sợoqud mởdtef to mắxysot, mạqalfnh mẽxgco giãbunxy dụbkzca.

“Tiểbhdiu Béxgcoo, nếceypu em còlmnln đejbsorrnng nữdunwa thìolnz anh khôrfnsng cam đejbsoan mìolnznh cójctz tiếceypp tụbkzcc chơbunxi tròlmnl chơbunxi vớrfnsi em nữdunwa khôrfnsng đejbsójctz nha.” Bàqpizn tay nam nhâcwjkn vójctzi vàqpizo trong chănhdxn, tựbsgza nhưiqnf mộorrnt con rắxyson đejbsorrnc lạqalfnh nhưiqnfnhdxng chậgbhgm rãbunxi bòlmnl tớrfnsi hạqalf thâcwjkn Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo, dùwdtdng sứxysoc nhấixqfn mộorrnt cáceypi, cáceypnh môrfnsi đejbsjctz mọsqsqng cong lêsyeln, mang theo mịiqnf ýxquosyel ngưiqnffdwvi.

“A!” Cơbunxn đejbsau đejbsrfnsn tốuuini qua còlmnln chưiqnfa kịiqnfp tảaaopn đejbsi lạqalfi bịiqnf ngójctzn tay lạqalfnh lẽxgcoo củfxgba nam nhâcwjkn nhấixqfn mạqalfnh, Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo kinh hôrfns mộorrnt tiếceypng, thâcwjkn mìolnznh mềhkktm nhũqpann.

“Anh, anh, cáceypi đejbspalr khốuuinn nàqpizy! Đxstnpalr biếceypn tháceypi! !” Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo ngãbunxqpizo trong lòlmnlng nam nhâcwjkn, thởdtef hồpalrng hộorrnc, con ngưiqnfơbunxi nhỏjctzcwjku hung tợoqudn trừvbzung ngưiqnffdwvi trưiqnfrfnsc mắxysot, chícwjknh làqpiz lạqalfi khôrfnsng biếceypt, cáceypi mặcwjkt tròlmnln vo đejbsjctz bừvbzung phốuuini hợoqudp vớrfnsi bộorrnceypng tứxysoc giậgbhgn, nhìolnzn qua hệjctzt nhưiqnfceypi báceypnh bao màqpiz cậgbhgu thưiqnffdwvng ănhdxn, nam nhâcwjkn nhìolnzn màqpiz áceypnh mắxysot tốuuini sầiqfum, bàqpizn tay đejbscwjkt dưiqnfrfnsi chănhdxn lạqalfi bắxysot đejbsiqfuu khôrfnsng an phậgbhgn.

“Khôrfnsng, khôrfnsng cầiqfun!” Cảaaopm giáceypc cơbunx thểbhdi bịiqnf thứxyso lạqalfnh bănhdxng kia xâcwjkm nhậgbhgp, nơbunxi vốuuinn đejbsãbunx bịiqnf tra tấixqfn tớrfnsi khôrfnsng chịiqnfu nổtrebi lạqalfi bắxysot đejbsiqfuu truyềhkktn tớrfnsi cơbunxn đejbsau nhèkojd nhẹjctz, Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo bịiqnf dọsqsqa tớrfnsi sắxysoc mặcwjkt táceypi nhợoqudt.


“Tôrfnsi, tôrfnsi… tôrfnsi làqpiz vịiqnf thàqpiznh niêsyeln, anh làqpizm vậgbhgy làqpiz phạqalfm pháceypp, tôrfnsi sẽxgco tốuuinng anh vàqpizo tùwdtd! ! !”

“Ha hảaaop…” Đxstnôrfnsi môrfnsi đejbsjctz mọsqsqng củfxgba nam nhâcwjkn áceypp sáceypt bêsyeln tai Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo, hơbunxi thởdtefixqfm áceypp phảaaopqpizo cổtreb, làqpizm cơbunx thểbhdi Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo mềhkktm nhũqpann, chỉqtpujctz thểbhdirfns lựbsgzc tựbsgza vàqpizo lòlmnlng đejbsuuini phưiqnfơbunxng: “Tiểbhdiu Béxgcoo, em đejbsúlmnlng làqpiz khờfdwv dạqalfi. Khờfdwv dạqalfi đejbsếceypn mứxysoc làqpizm anh nhịiqnfn khôrfnsng đejbsưiqnfoqudc muốuuinn ứxysoc hiếceypp.”

“Đxstnpalr, đejbspalr biếceypn tháceypi…” Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo thởdtef phìolnz phòlmnl, cănhdxm tứxysoc nhìolnzn gưiqnfơbunxng mặcwjkt xinh đejbsjctzp lạqalfi cựbsgzc đejbsorrnc củfxgba đejbsuuini phưiqnfơbunxng: “Tôrfnsi nhấixqft đejbsiqnfnh phảaaopi tốuuinng anh vàqpizo tùwdtd.”

“Em yêsyeln tâcwjkm, nơbunxi đejbsójctz khôrfnsng nhốuuint đejbsưiqnfoqudc anh đejbsâcwjku, khôrfnsng cầiqfun lo lắxysong.”

“Ai lo cho anh chứxyso! !” Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo rốuuinng giậgbhgn.

“Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo, thựbsgzc sựbsgzqpizceypi têsyeln đejbsáceypng yêsyelu màqpiz.”

“A?” Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo gian nan ngẩcwjkng đejbsiqfuu, liếceypc mắxysot liềhkktn thấixqfy đejbsưiqnfoqudc quang nãbunxo trong tay nam nhâcwjkn: “Trảaaop lạqalfi cho tôrfnsi! !”

Nam nhâcwjkn néxgco tráceypnh bàqpizn tay muốuuinn cưiqnfrfnsp lạqalfi quang nãbunxo củfxgba Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo, mộorrnt tay tàqpizn sáceypt bừvbzua bãbunxi trêsyeln ngưiqnffdwvi cậgbhgu, tay kia chầiqfum chậgbhgm mởdtef quang nãbunxo.

“Tiểbhdiu Béxgcoo àqpiz, em nójctzi xem vềhkkt sau anh gọsqsqi em làqpiz Bảaaopo Bảaaopo cójctz đejbsưiqnfoqudc khôrfnsng?” Nam nhâcwjkn cúlmnli đejbsiqfuu, thổtrebi mộorrnm ngụbkzcm trêsyeln cổtreb Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo, thấixqfp giọsqsqng cưiqnffdwvi nójctzi.

“Khôrfnsng cầiqfun! !” Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo vặcwjkn vẹjctzo thâcwjkn mìolnznh, muốuuinn thoáceypt khỏjctzi bàqpizn tay kia: “Sao anh lạqalfi cójctz thểbhdi mởdtef quang nãbunxo củfxgba tôrfnsi? Nójctz đejbsãbunx bịiqnf buộorrnc đejbsiqnfnh rồpalri màqpiz!”

“Hừvbzu, nàqpizy tícwjknh làqpizceypi gìolnz chứxyso.” Nam nhâcwjkn xem nhẹjctz hừvbzu lạqalfnh mộorrnt tiếceypng, áceypnh mắxysot mang theo chúlmnlt ghéxgcot bỏjctz.

“Anh… buôrfnsng ra!”

“Đxstnvbzung nhúlmnlc nhícwjkch!” Nam nhâcwjkn đejbsèkojd thâcwjkn mìolnznh Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo lạqalfi, đejbsorrnng táceypc mạqalfnh mẽxgcoqpizm Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo đejbsau đejbsrfnsn hícwjkt mộorrnt ngụbkzcm khícwjk lạqalfnh.

“Bảaaopo Bảaaopo, xem ra đejbsêsyelm qua anh cốuuin gắxysong nhưiqnf vậgbhgy vẫssyqn chưiqnfa làqpizm em hàqpizi lòlmnlng a?” Nam nhâcwjkn nheo mắxysot, nhìolnzn chằinpim chằinpim Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo vìolnz giãbunxy dụbkzca màqpiz lộorrn ra xưiqnfơbunxng quai xanh tinh xảaaopo, khẽxgco gằinpin giọsqsqng nójctzi: “Còlmnln sứxysoc sốuuinng đejbsếceypn vậgbhgy a?”

“Anh, anh lạqalfi muốuuinn làqpizm gìolnz?” Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo hoảaaopng sợoqud mởdtef to mắxysot.

“Bảaaopo Bảaaopo, chúlmnlng ta lạqalfi chơbunxi tròlmnl chơbunxi đejbsi?” Nam nhâcwjkn mỉqtpum cưiqnffdwvi, tựbsgza nhưiqnf loàqpizi hoa xinh đejbsjctzp chứxysoa đejbsiqfuy đejbsorrnc tốuuin: “Tròlmnl chơbunxi nàqpizy têsyeln làqpiz, sinh, cụbkzcc cưiqnfng.”

Ngójctzn tay lạqalfnh lẽxgcoo củfxgba nam nhâcwjkn vẽxgcolmnlng tròlmnln trêsyeln phầiqfun bụbkzcng trắxysong nõxgcon bójctzng loáceypng củfxgba Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo, nhìolnzn áceypnh mắxysot rõxgcoqpizng đejbsang cưiqnffdwvi nhưiqnfng lạqalfi làqpizm ngưiqnffdwvi ta cójctz chúlmnlt réxgcot run kia, Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo nhịiqnfn khôrfnsng đejbsưiqnfoqudc run rẩcwjky.

qpizn tay củfxgba nam nhâcwjkn ởdtef trêsyeln ngưiqnffdwvi càqpizng lúlmnlc càqpizng làqpizm càqpizn, Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo hoảaaopng sợoqudrfnswdtdng, muốuuinn trốuuinn tráceypnh nhưiqnfng lạqalfi khôrfnsng cójctzceypch nàqpizo.

iqnfơbunxng mặcwjkt nhỏjctz nhắxyson nhănhdxn nhójctz, áceypnh mắxysot đejbsjctz hồpalrng nhìolnzn nam nhâcwjkn, cuốuuini cùwdtdng nhịiqnfn khôrfnsng đejbsưiqnfoqudc, ‘oa’ mộorrnt tiếceypng bậgbhgt khójctzc.

“Cáceypi đejbspalr khốuuinn khiếceypp! ! Khi dễcklqrfnsi! ! Tôrfnsi phảaaopi méxgcot Khôrfns Mộorrnc đejbsqalfi nhâcwjkn đejbsáceypnh chếceypt anh! Oa oa… Ba ba! Con muốuuinn vềhkkt nhàqpiz! Con muốuuinn ănhdxn báceypnh bao nhâcwjkn thịiqnft! !”

“Đxstnvbzung khójctzc.” Nam nhâcwjkn khẽxgco nhícwjku màqpizy.

“Oa oa oa ~~~” Nam nhâcwjkn còlmnln chưiqnfa dứxysot lờfdwvi, vừvbzua mớrfnsi lêsyeln tiếceypng thìolnz Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo lạqalfi càqpizng khójctzc hănhdxng say hơbunxn: “Tôrfnsi muốuuinn vềhkkt nhàqpiz! Tôrfnsi muốuuinn vềhkkt nhàqpiz… Anh khi dễcklqrfnsi! ! Ba ba, con khôrfnsng bao giờfdwvjctzi ngưiqnffdwvi vừvbzua béxgcoo vừvbzua xấixqfu lạqalfi khôrfnsng cójctz sứxysoc quyếceypn rũqpan nữdunwa! Ba ba mau tớrfnsi cứxysou con đejbsi! !”

Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo khójctzc tớrfnsi đejbsxysot gan đejbsxysot ruộorrnt, chếceypt đejbsi sốuuinng lạqalfi, vừvbzua khójctzc vừvbzua nấixqfc. Nam nhâcwjkn cau màqpizy nhìolnzn gưiqnfơbunxng mặcwjkt khójctzc tớrfnsi têsyelceypi củfxgba Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo, nghe nhữdunwng lờfdwvi nójctzi lung tung kia, khôrfnsng biếceypt trảaaopi qua bao lâcwjku thìolnz ‘phốuuinc’ mộorrnt tiếceypng, bậgbhgt cưiqnffdwvi.

“Thôrfnsi! Đxstnvbzung khójctzc nữdunwa.” Nam nhâcwjkn quấixqfn Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo trong chănhdxn, ngójctzn tay thon dàqpizi búlmnlng lêsyeln cáceypi tráceypn mưiqnfoqudt màqpiz: “Chọsqsqc em thôrfnsi, còlmnln làqpizm nữdunwa thìolnz suốuuint mộorrnt tháceypng nàqpizy em thậgbhgt sựbsgz khôrfnsng dậgbhgy nổtrebi.”

“Khốuuinn khiếceypp! Đxstnpalr khốuuinn khiếceypp! ! Tôrfnsi phảaaopi vềhkkt nhàqpiz! Tôrfnsi khôrfnsng cầiqfun chơbunxi vớrfnsi anh…”

“Đxstnvbzung khójctzc!” Nam nhâcwjkn trầiqfum giọsqsqng: “Còlmnln khójctzc nữdunwa thìolnzrfnsi sẽxgcoqpizm em sinh Tiểbhdiu Bảaaopo Bảaaopo thậgbhgt đejbsixqfy.”

“! ! !” Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo thoáceypng cáceypi nícwjkn bặcwjkt, rụbkzct cổtreb khiếceypp sợoqud nhìolnzn nam nhâcwjkn.

Nhìolnzn bộorrnceypng đejbsáceypng thưiqnfơbunxng hềhkkt hềhkkt củfxgba Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo, nam nhâcwjkn thậgbhgt sựbsgz nhịiqnfn khôrfnsng đejbsưiqnfoqudc cójctz chúlmnlt rụbkzcc rịiqnfch. ‘Tícwjkt’ quang nãbunxo trêsyeln tay nam nhâcwjkn sáceypng lêsyeln, áceypnh mắxysot tốuuini sầiqfum, liếceypc mắxysot nhìolnzn Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo mộorrnt cáceypi rồpalri nhẹjctz nhàqpizng đejbscwjkt cậgbhgu nằinpim xuốuuinng giưiqnffdwvng, xoay ngưiqnffdwvi đejbsi qua mộorrnt bêsyeln, mởdtef quang nãbunxo.

“Mộorrnt đejbsáceypm phếceyp vậgbhgt!” Khôrfnsng biếceypt vìolnz sao, nam nhâcwjkn đejbsorrnt nhiêsyeln mắxysong to mộorrnt tiếceypng, dọsqsqa Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo bêsyeln nàqpizy run bắxyson cảaaop ngưiqnffdwvi, rụbkzct đejbsiqfuu vàqpizo trong chănhdxn.

Khójctze mắxysot nam nhâcwjkn liếceypc vềhkkt phícwjka Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo, khójctze miệjctzng cong lêsyeln, hạqalf thấixqfp âcwjkm thanh.

“Đxstnưiqnfoqudc rồpalri, tôrfnsi biếceypt rồpalri, láceypt nữdunwa sẽxgco qua.”

Nam nhâcwjkn nójctzi chuyệjctzn xong, tắxysot quang nãbunxo, đejbsi tớrfnsi chỗqwta Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo.

Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo lójctz đejbsiqfuu từvbzu trong chănhdxn ra, sợoqudbunxi nhìolnzn ngưiqnffdwvi nọsqsq.

“Anh cójctz chúlmnlt việjctzc cầiqfun ra ngoàqpizi mộorrnt chuyếceypn, Tiểbhdiu Béxgcoo phảaaopi ngoan ngoãbunxn ởdtef đejbsâcwjky nghỉqtpu ngơbunxi.”

“Tôrfnsi, tôrfnsi muốuuinn vềhkkt nhàqpiz, anh thảaaoprfnsi đejbsi đejbsưiqnfoqudc khôrfnsng, van xin anh.”

Nhìolnzn con ngưiqnfơbunxi nhỏjctzcwjku đejbsáceypng thưiqnfơbunxng hềhkkt hềhkkt củfxgba Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo, tráceypi tim nam nhâcwjkn mềhkktm nhũqpann, bấixqft quáceyp vẫssyqn lắxysoc đejbsiqfuu: “Khôrfnsng đejbsưiqnfoqudc.”

“Vìolnzceypi gìolnz chứxyso! !” Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo nổtrebi giậgbhgn, bậgbhgt ngưiqnffdwvi dậgbhgy, ngưiqnfng tụbkzc gai nưiqnfrfnsc trong tay, giốuuinng nhưiqnf pháceypt đejbssyeln màqpiz phójctzng vềhkkt phícwjka nam nhâcwjkn: “Tôrfnsi khôrfnsng oáceypn khôrfnsng thùwdtdolnz vớrfnsi anh, vìolnzceypi gìolnz phảaaopi khi dễcklqrfnsi nhưiqnf vậgbhgy! ! Anh thảaaoprfnsi đejbsi đejbsi! Tôrfnsi muốuuinn vềhkkt nhàqpiz! ! Khôrfnsng bao giờfdwv muốuuinn nhìolnzn thấixqfy anh nữdunwa! !”

Nam nhâcwjkn néxgco tráceypnh côrfnsng kícwjkch củfxgba Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo, lôrfnsi đejbsiệjctzn tạqalfo thàqpiznh mộorrnt lớrfnsp màqpizn bảaaopo vệjctz xung quanh cơbunx thểbhdi, đejbsáceypnh náceypt côrfnsng kícwjkch củfxgba Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo.

Nam nhâcwjkn tiếceypn tớrfnsi, vưiqnfơbunxn tay đejbscwjkt lêsyeln tráceypn Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo.

“Tiểbhdiu Béxgcoo, nhớrfnsbsgzsyeln anh, anh gọsqsqi làqpiz Cháceyp Lang.”

Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo đejbsáceypnh mệjctzt ngãbunx xuốuuinng giưiqnffdwvng, vôrfns lựbsgzc nhìolnzn nam nhâcwjkn, trong mắxysot tràqpizn đejbsiqfuy phẫssyqn nộorrnwdtdng cừvbzuu hậgbhgn.

“Tiểbhdiu Béxgcoo, hảaaopo hảaaopo nghỉqtpu ngơbunxi đejbsi.” Cháceyp Lang mỉqtpum cưiqnffdwvi, giúlmnlp Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo chỉqtpunh lạqalfi chănhdxn: “Anh rấixqft nhanh sẽxgco trởdtef vềhkkt, sẽxgco mang quàqpiz vềhkkt cho em a.”

Cháceyp Lang dứxysot lờfdwvi liềhkktn xoay ngưiqnffdwvi ra khỏjctzi phòlmnlng.

Theo cửbsgza phòlmnlng đejbsójctzng lạqalfi, Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo vốuuinn vôrfns lựbsgzc nằinpim rạqalfp trêsyeln giưiqnffdwvng đejbsorrnt nhiêsyeln mởdtef mắxysot, bậgbhgt dậgbhgy.

Nhìolnzn chằinpim chằinpim cửbsgza phòlmnlng nửbsgza ngàqpizy, xáceypc đejbsiqnfnh ngưiqnffdwvi thậgbhgt sựbsgz đejbsãbunx đejbsi rồpalri, Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo mớrfnsi lôrfnsi quang nãbunxo củfxgba mìolnznh ra, áceypnh mắxysot lójctze lójctze sáceypng.

Cháceyp Lang quáceyp tựbsgz tin cho rằinping Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo khôrfnsng cójctzceyp gan cầiqfuu cứxysou ngưiqnffdwvi bêsyeln ngoàqpizi, cho dùwdtdjctz thìolnzqpanng khôrfnsng ai cójctz khảaaopnhdxng xôrfnsng vàqpizo đejbsâcwjky, nhưiqnfng, trêsyeln thếceyp giớrfnsi nàqpizy, tồpalrn tạqalfi vôrfns sốuuin chuyệjctzn ngoàqpizi ýxquo muốuuinn.

Trầiqfum mặcwjkc hồpalri lâcwjku, Mễcklq Tiểbhdiu Bảaaopo khẽxgco cắxyson môrfnsi, mởdtef quang nãbunxo, gửbsgzi mộorrnt tin cho Liêsyeln Kỳiosk Quang.

‘Cứxysou mạqalfng a!’



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.