Thế Bất Khả Đáng

Chương 25 : Tiểu nhu tình đêm mưa

    trước sau   
Sau hơnrvbn mưqzqtqdrki giâpoday, têicoan tộtvegi phạxlxam đlfmpãlvrg ngấlfmpt đlfmpi, khôagpcng còkacen chúakeot xídntmu lựiyboc phảyzftn kházkorng nàhxwno nữkacea.

Trázkori tim bịdvcj siếjrsut chặkyult củjyjza Hạxlxa Diệnaqtu cuốuazbi cùdntmng cũrqztng đlfmpưqzqtqnlrc thảyzft lỏzyomng thưqzqt tházkori.

Viêicoan Tung vẫwwbin gắgpoot gao đlfmpèhfid chặkyult têicoan tộtvegi phạxlxam nhưqzqt trưqzqtohtzc, đlfmphfid phòkaceng gãlvrg đlfmptvegt nhiêicoan tỉjyjznh lạxlxai, sau đlfmpóxwgv sờqdrk soạxlxang khắgpoop ngưqzqtqdrki gãlvrg mộtvegt lưqzqtqnlrt, móxwgvc ra hai cázkori kẹkyulp đlfmpxlxan, cấlfmpt vàhxwno túakeoi ázkoro.

poday giờqdrkxwgv thểhxwn đlfmphxwnagpci ra ngoàhxwni rồeprmi chứgqwk? Hạxlxa Diệnaqtu nghĩvujo bụzyomng, dộtvegng uỳhfidnh uỳhfidnh mấlfmpy cázkori lêicoan cửzkora sổsvju.

Kếjrsut quảyzft, Viêicoan Tung lạxlxai tỉjyjznh bơnrvb phớohtzt lờqdrk cậkhrpu, tựiyboakeom têicoan tộtvegi phạxlxam từosdzqzqtohtzi đlfmplfmpt lêicoan, đlfmptvegi mưqzqta lớohtzn đlfmpi vềhfid phídntma chiếjrsuc ôagpcagpczkorch đlfmpóxwgv khôagpcng xa. Sau đlfmpóxwgv từosdz trong xe lấlfmpy ra mộtvegt sợqnlri dâpoday thừosdzng đlfmpãlvrg đlfmpưqzqtqnlrc chuẩzsvrn bịdvcj sớohtzm, tróxwgvi thậkhrpt chặkyult têicoan tộtvegi phạxlxam lạxlxai, névakzm vàhxwno thùdntmng xe. Sau khi xửzkordvcjsvjun thỏzyoma mọkyuli việnaqtc, mớohtzi mộtvegt lầihgmn nữkacea cấlfmpt bưqzqtohtzc đlfmpi vềhfid phídntma cửzkora sổsvju phòkaceng ngủjyjz củjyjza Hạxlxa Diệnaqtu.

zkorch mộtvegt lớohtzp cửzkora kídntmnh ưqzqtohtzt rưqzqtqnlrt, Hạxlxa Diệnaqtu nhìqvwmn thấlfmpy ngưqzqtqdrki đlfmpàhxwnn ôagpcng đlfmpang đlfmpi trong màhxwnn mưqzqta kia, cao lớohtzn uy vũrqzt, khídntmrqzt hiêicoan ngang, mang theo mộtvegt cỗfdip khídntm pházkorch rung trờqdrki chuyểhxwnn đlfmplfmpt.


fkpem mộtvegt tiếjrsung, cửzkora sổsvju bịdvcj Viêicoan Tung kévakzo ra.

“Ngưqzqtqdrki đlfmpâpodau?” Hạxlxa Diệnaqtu hỏzyomi.

Viêicoan Tung nóxwgvi: “Bịdvcjagpci tróxwgvi lạxlxai rồeprmi, sázkorng mai ázkorp tảyzfti vềhfid cảyzftnh cụzyomc.”

xwgvi xong, hắgpoon đlfmpưqzqta súakeong ốuazbng cùdntmng hai cázkori kẹkyulp đlfmpxlxan thu hoạxlxach đlfmpưqzqtqnlrc qua cửzkora sổsvju.

Hạxlxa Diệnaqtu nhậkhrpn lấlfmpy, vẫwwbin chưqzqta tídntmnh làhxwn xong việnaqtc, ázkornh mắgpoot nhìqvwmn vềhfid phídntma Viêicoan Tung thoázkorng chốuazbc trởagjlicoan lãlvrgnh lệnaqt.

“Tạxlxai sao anh đlfmpóxwgvng chặkyult cửzkora sổsvju, khôagpcng cho tôagpci ra ngoàhxwni? Anh tưqzqtagjlng anh rấlfmpt cóxwgvitabng lựiyboc sao? Anh tưqzqtagjlng anh đlfmpơnrvbn thưqzqtơnrvbng đlfmptvegc mãlvrg, tay khôagpcng tấlfmpc sắgpoot đlfmplfmpu vớohtzi têicoan tộtvegi phạxlxam rấlfmpt oázkorch sao? Mẹkyul kiếjrsup tôagpci mớohtzi làhxwn cảyzftnh sázkort! Mẹkyul kiếjrsup anh dựiyboa vàhxwno cázkori gìqvwmqzqtohtzp đlfmpoạxlxat quyềhfidn lợqnlri chấlfmpp pházkorp củjyjza tôagpci?”

Hạxlxa Diệnaqtu tuôagpcn cảyzft tràhxwnng hùdntmng hồeprmn kịdvcjch liệnaqtt, kếjrsut quảyzft lạxlxai đlfmpsvjui lấlfmpy mộtvegt câpodau trảyzft lờqdrki đlfmpkyulc biệnaqtt bìqvwmnh thảyzftn.

“Sợqnlr cậkhrpu bịdvcjqzqta ưqzqtohtzt.”

Hạxlxa Diệnaqtu ngẩzsvrn ra, nhưqzqtxwgv thứgqwkqvwm đlfmpang mắgpooc nghẹkyuln trong yếjrsut hầihgmu, nhữkaceng lờqdrki muốuazbn nóxwgvi đlfmphfidu khôagpcng nóxwgvi ra đlfmpưqzqtqnlrc.

Viêicoan Tung lạxlxai hỏzyomi: “Tay còkacen đlfmpau khôagpcng?”

Hạxlxa Diệnaqtu buồeprmn bựiyboc nóxwgvi: “Hếjrsut từosdzpodau rồeprmi.”

“Chìqvwma ra đlfmpâpoday tôagpci xem thửzkor.”

“Làhxwnm gìqvwm?” Hạxlxa Diệnaqtu nhídntmu màhxwny.


Viêicoan Tung khôagpcng cho phévakzp Hạxlxa Diệnaqtu phảyzftn kházkorng, túakeom chặkyult lấlfmpy hai cổsvju tay Hạxlxa Diệnaqtu, kévakzo tay cậkhrpu ra ngoàhxwni cửzkora sổsvju. Sau mộtvegt hồeprmi cẩzsvrn thậkhrpn xem xévakzt, ázkornh mắgpoot truy hỏzyomi quévakzt vềhfid phídntma Hạxlxa Diệnaqtu.

“Thậkhrpt sựiybo khôagpcng đlfmpau nữkacea?”

Hạxlxa Diệnaqtu còkacen chưqzqta kịdvcjp nóxwgvi, Viêicoan Tung lạxlxai hung hăitabng siếjrsut hai tay cậkhrpu mộtvegt cázkori, lựiyboc đlfmptveg so vớohtzi ban nãlvrgy chỉjyjzxwgvitabng khôagpcng giảyzftm. Sau đlfmpóxwgv, cưqzqtqdrki cưqzqtqdrki thưqzqtagjlng thứgqwkc ázkornh mắgpoot hìqvwmnh viêicoan đlfmpxlxan củjyjza Hạxlxa Diệnaqtu mộtvegt chúakeot, trầihgmm giọkyulng nóxwgvi: “Ngủjyjz mộtvegt giấlfmpc thậkhrpt ngon đlfmpi!”

xwgvi xong, lạxlxai rầihgmm mộtvegt tiếjrsung đlfmpem cửzkora sổsvju đlfmpóxwgvng lạxlxai, vuốuazbt nưqzqtohtzc mưqzqta trêicoan mặkyult mộtvegt cázkori, xoảyzfti bưqzqtohtzc quay vềhfid xe củjyjza mìqvwmnh.

Hạxlxa Diệnaqtu lạxlxai kévakzo cửzkora sổsvju lầihgmn nữkacea, tiếjrsup tụzyomc kévakzo khôagpcng ra.

Lựiyboc tay củjyjza Viêicoan Tung thựiyboc sựiybo khôagpcng phảyzfti bìqvwmnh thưqzqtqdrkng, chờqdrk tớohtzi khi hai tay Hạxlxa Diệnaqtu khôagpci phụzyomc tri giázkorc, cơnrvbn mưqzqta bêicoan ngoàhxwni đlfmpãlvrg nhỏzyom đlfmpi rấlfmpt nhiềhfidu. Hạxlxa Diệnaqtu ngoàhxwni miệnaqtng hùdntmng hùdntmng hổsvju hổsvju, nhưqzqtng vẫwwbin tậkhrpn dụzyomng khoảyzftng thờqdrki gian ngắgpoon ngủjyjzi nàhxwny, đlfmpem quầihgmn ázkoro trong nhàhxwn vệnaqt sinh củjyjza Viêicoan Tung đlfmpi giặkyult sạxlxach sẽwwbi rồeprmi lạxlxai sấlfmpy khôagpc, cấlfmpt vàhxwno túakeoi xong xázkorch ra ngoàhxwni.

Viêicoan Tung ngửzkora đlfmpihgmu lêicoan ghếjrsu tựiyboa nhắgpoom mắgpoot nghỉjyjz ngơnrvbi, nghe đlfmpưqzqtqnlrc tiếjrsung bưqzqtohtzc châpodan sộtvegt soạxlxat, mídntm mắgpoot vévakzn lêicoan mộtvegt khe nhỏzyom, thấlfmpy mộtvegt mạxlxat thâpodan ảyzftnh anh khídntm bứgqwkc nhâpodan đlfmpang tiếjrsun lạxlxai gầihgmn xe mìqvwmnh.

“Cho anh, thay đlfmpi!”

Viêicoan Tung trêicoan ngưqzqtqdrki ưqzqtohtzt sũrqztng, khi chạxlxam tớohtzi bộtveg quầihgmn ázkoro khôagpczkoro còkacen tỏzyoma ra mùdntmi hưqzqtơnrvbng nhàhxwnn nhạxlxat, tâpodam đlfmphfidu sắgpoop tan chảyzfty tớohtzi nơnrvbi.

akeoc Viêicoan Tung thay quầihgmn ázkoro, Hạxlxa Diệnaqtu cốuazb ýdvcj quay đlfmpihgmu đlfmpi chỗfdip kházkorc. Chờqdrk tớohtzi lúakeoc cậkhrpu chuyểhxwnn đlfmpưqzqtqdrkng nhìqvwmn vềhfid, Viêicoan Tung đlfmpãlvrg thay xong, cuộtvegn bộtveg quầihgmn ázkoro ưqzqtohtzt sũrqztng vừosdza đlfmpưqzqtqnlrc đlfmpsvjui ra trảyzft lạxlxai cho Hạxlxa Diệnaqtu.

Hạxlxa Diệnaqtu cúakeoi đlfmpihgmu nhìqvwmn, quầihgmn ázkoro đlfmphfidu đlfmpjyjz cảyzft, duy chỉjyjzxwgv chiếjrsuc quầihgmn lóxwgvt “mưqzqtqnlrn tạxlxam” kia làhxwn khôagpcng thấlfmpy đlfmpâpodau. Vốuazbn cậkhrpu cũrqztng khôagpcng đlfmpdvcjnh đlfmpòkacei, nhưqzqtng liếjrsuc thấlfmpy chiếjrsuc quầihgmn lóxwgvt đlfmpưqzqtqnlrc giặkyult sạxlxach sẽwwbi bịdvcj đlfmpkyult sang mộtvegt bêicoan, Viêicoan Tung khôagpcng thay nóxwgv, trázkori lạxlxai vẫwwbin mặkyulc chiếjrsuc quầihgmn lóxwgvt ẩzsvrm ưqzqtohtzt kia củjyjza cậkhrpu, trong lòkaceng liềhfidn cóxwgv chúakeot khôagpcng thoảyzfti mázkori.

“Sao anh khôagpcng thay quầihgmn lóxwgvt ra?”

Viêicoan Tung tàhxwn liếjrsuc Hạxlxa Diệnaqtu, hỏzyomi: “Cậkhrpu còkacen muốuazbn àhxwn? Muốuazbn thìqvwmagpci cởagjli ra trảyzft cậkhrpu!”

“Bỏzyom đlfmpi! Khôagpcng cầihgmn nữkacea!” Hạxlxa Diệnaqtu ngữkace khídntm đlfmpkyulc biệnaqtt lạxlxanh lùdntmng cứgqwkng rắgpoon.

Viêicoan Tung ẩzsvrn giấlfmpu ýdvcjqzqtqdrki, quay mặkyult vềhfid phídntma Hạxlxa Diệnaqtu.

“Vềhfid ngủjyjz đlfmpi.”

Hạxlxa Diệnaqtu khôagpcng nhúakeoc nhídntmch.

Viêicoan Tung duỗfdipi tay ra ngoàhxwni cửzkora xe, khoảyzftng cázkorch mộtvegt thưqzqtohtzc, chỉjyjz thẳlxugng vàhxwno chóxwgvp mũrqzti Hạxlxa Diệnaqtu.

“Còkacen khôagpcng đlfmpi, cóxwgv tin tôagpci túakeom cậkhrpu vàhxwno xe, làhxwnm cậkhrpu luôagpcn khôagpcng!”

Hạxlxa Diệnaqtu hung dữkace nệnaqtn uỳhfidnh lêicoan cửzkora kídntmnh xe mộtvegt cázkori, quay đlfmpihgmu bỏzyom chạxlxay lấlfmpy ngưqzqtqdrki, tốuazbc đlfmptvegakeot lui kia, nhịdvcjp châpodan hỗfdipn loạxlxan kia, đlfmpãlvrg trắgpoong trợqnlrn bázkorn đlfmpgqwkng chúakeot tâpodam tưqzqt bấlfmpt an cùdntmng lo lắgpoong củjyjza cảyzftnh sázkort Hạxlxahxwno thờqdrki khắgpooc ấlfmpy.

Viêicoan Tung ngưqzqtng thầihgmn nhìqvwmn theo bóxwgvng lưqzqtng Hạxlxa Diệnaqtu suốuazbt hồeprmi lâpodau, tớohtzi khi nhắgpoom mắgpoot lạxlxai vẫwwbin khôagpcng che đlfmpi đlfmpưqzqtqnlrc ýdvcjicoa luyếjrsun.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.