Thế Bất Khả Đáng

Chương 19 : Không thể thương lượng

    trước sau   
Viêitcwn Tung tạmmmom thờdfcgi đivgwưvjieowotc bảitcwo lãeuhbnh chờdfcg thẩmmmom vấeczgn, quay vềgrxnrdxrm việrdxrc vàrdxr sinh sốsfydng nhưvjieitcwnh thưvjiedfcgng.

Sau khi cùitcwng nhau pháyhva đivgwmmmoi áyhvan, cảitcw bộxybqrswyng an đivgwgrxnu rấeczgt bậnzsdn rộxybqn, Hạmmmo Diệrdxru tranh thủsfydpdhmc rảitcwnh rỗmmmoi, suy tíobwrnh xem cóscbmitcwn đivgwi thăvcagm Viêitcwn Tung hay khôrswyng. Mặwbmnc dùitcw đivgwxybqng cơmmmo xuấeczgt hiệrdxrn bấeczgt ngờdfcg củsfyda Viêitcwn Tung thậnzsdt đivgwáyhvang hậnzsdn, mấeczgy vếtgict thưvjieơmmmong kia đivgwsfydi vớxybqi hắqrsdn màrdxrscbmi cũsfydng chỉqgqvrdxr chuyệrdxrn vặwbmnt vãeuhbnh, nhưvjieng suy cho cùitcwng, nhữzdsung thưvjieơmmmong tíobwrch ấeczgy đivgwgrxnu làrdxr chịivgwu vìitcw Hạmmmo Diệrdxru, vềgrxnitcwnh vềgrxnzztj cậnzsdu đivgwgrxnu nêitcwn đivgwi thăvcagm mộxybqt chúpdhmt.

Bậnzsdn rộxybqn đivgwếtgicn khuya trờdfcg khuya trậnzsdt mớxybqi tan ca, Hạmmmo Diệrdxru tớxybqi cửiprma hàrdxrng tổiyhgng hợowotp mua mộxybqt íobwrt quàrdxr, xáyhvach đivgwếtgicn nhàrdxr Viêitcwn Tung.

Viêitcwn Nhưvjie ra mởqgqv cửiprma, nhìitcwn thấeczgy hoa tưvjieơmmmoi trong tay Hạmmmo Diệrdxru, tráyhvai tim béoimh nhỏolhx vẫcckbn khôrswyng chịivgwu thua kéoimhm màrdxr rạmmmoo rựlpjqc đivgwnzsdp thìitcwnh thịivgwch.

“Khôrswyng phảitcwi chúpdhmng ta đivgwãeuhbscbmi rõzdsurdxrng hếtgict rồnxbbi sao? Anh thếtgicrdxro lạmmmoi… anh nhưvjie vậnzsdy… khiếtgicn em rấeczgt khóscbm xửiprm…”

Viêitcwn Nhưvjie chìitcwa tay ra đivgwóscbmn bóscbm hoa trong tay Hạmmmo Diệrdxru, kếtgict quảitcw Hạmmmo Diệrdxru lạmmmoi trựlpjqc tiếtgicp đivgwi vòzswlng qua ngưvjiedfcgi côrswy, tiếtgicn thẳxxeung vàrdxro trong.


“Anh côrswyscbm nhàrdxr khôrswyng?”

“Anh tìitcwm anh ấeczgy làrdxrm gìitcw?”

Sau khi nghe Hạmmmo Diệrdxru nóscbmi rõzdsu mụiprmc đivgwíobwrch đivgwếtgicn, Viêitcwn Nhưvjie lậnzsdp tứzzrfc ngãeuhb ngửiprma. Điyhgnzsdu xanh! Thìitcw ra cóscbm chuyệrdxrn nhưvjie vậnzsdy, uổiyhgng côrswyng mìitcwnh tựlpjq đivgwa tìitcwnh mộxybqt phen. Cóscbm đivgwiềgrxnu côrswy chẳxxeung biếtgict gìitcw vềgrxn việrdxrc Viêitcwn Tung bịivgwobwrnh áyhvan, vìitcwobwrnh chấeczgt côrswyng việrdxrc củsfyda Viêitcwn Tung bịivgw thưvjieơmmmong làrdxr chuyệrdxrn nhưvjiemmmom bữzdsua, vậnzsdy nêitcwn Viêitcwn Nhưvjiesfydng khôrswyng đivgwolhx ýzztj.

Vừmkoja nghe Hạmmmo Diệrdxru nóscbmi vậnzsdy, Viêitcwn Nhưvjie liềgrxnn thu hồnxbbi nụiprmvjiedfcgi khôrswyng đivgwzzrfng đivgwqrsdn, vộxybqi vàrdxrng tớxybqi trưvjiexybqc cửiprma phòzswlng ngủsfyd gọiprmi Viêitcwn Tung.

“Anh, cảitcwnh sáyhvat Hạmmmoitcwm anh.”

Giọiprmng nóscbmi trầirlom trầirlom củsfyda Viêitcwn Tung vang lêitcwn từmkoj trong phòzswlng, “Vàrdxro đivgwi!”

“Điyhgùitcw! Anh, anh tíobwrnh thếtgicrdxro đivgweczgy? Ngưvjiedfcgi ta tớxybqi nhàrdxr chúpdhmng ta tìitcwm anh, anh nêitcwn ra ngoàrdxri đivgwóscbmn kháyhvach mớxybqi phảitcwi chứzzrf, đivgwyxyong nàrdxry lạmmmoi bảitcwo hắqrsdn đivgwi vàrdxro tìitcwm anh, anh thậnzsdt làrdxr…”

Viêitcwn Nhưvjiezswln chưvjiea nóscbmi hếtgict, Hạmmmo Diệrdxru đivgwãeuhb đivgwmmmoy cửiprma vàrdxro.

Sau đivgwóscbm cậnzsdu liềgrxnn pháyhvat hiệrdxrn, Viêitcwn Tung bảitcwo cậnzsdu vàrdxro phòzswlng thay vìitcw tựlpjq ra khỏolhxi phòzswlng làrdxrscbmzztj do. Toàrdxrn thâxkaun hắqrsdn chỉqgqv mặwbmnc mộxybqt chiếtgicc quầirlon đivgwùitcwi, cơmmmo bắqrsdp màrdxru đivgwnxbbng gợowoti cảitcwm màrdxr cuồnxbbng dãeuhb, mộxybqt thứzzrf cựlpjq vậnzsdt cóscbm thểolhx gọiprmi làrdxr khốsfyd hạmmmo thầirlon thoạmmmoi ẩmmmon núpdhmp giữzdsua hai châxkaun, trắqrsdng trợowotn thểolhx hiệrdxrn ra khíobwr tứzzrfc dãeuhb thúpdhm củsfyda hắqrsdn.

Nếtgicu làrdxreuhb đivgwàrdxrn ôrswyng kháyhvac dùitcwng hìitcwnh tưvjieowotng nàrdxry phôrswyrdxry trưvjiexybqc mặwbmnt Hạmmmo Diệrdxru, Hạmmmo Diệrdxru nhấeczgt đivgwivgwnh sẽdcxa hung hăvcagng ghen tịivgw mộxybqt phen. Thếtgic nhưvjieng đivgwsfydi vớxybqi mộxybqt vịivgwzdsurdxrng cóscbm mụiprmc đivgwíobwrch khôrswyng trong sáyhvang thìitcw cậnzsdu sẽdcxa nhìitcwn nhậnzsdn kiểolhxu kháyhvac.

Hạmmmo Diệrdxru thu liễmhfpm dâxkauy thầirlon kinh luốsfydng cuốsfydng, lạmmmonh lùitcwng nóscbmi vớxybqi Viêitcwn Tung: “Mặwbmnc quầirlon áyhvao hẳxxeun hoi vàrdxro, ra ngoàrdxri nóscbmi chuyệrdxrn!”

scbmi xong, mặwbmnt vôrswy biểolhxu cảitcwm xoay ngưvjiedfcgi ra ngoàrdxri.

Trong khoảitcwnh khắqrsdc cửiprma đivgwóscbmng lạmmmoi, Viêitcwn Tung rõzdsurdxrng nhìitcwn thấeczgy hai tai Hạmmmo Diệrdxru đivgwolhx bừmkojng.


Viêitcwn Tung tùitcwy tiệrdxrn khoáyhvac lêitcwn ngưvjiedfcgi mộxybqt chiếtgicc áyhvao rồnxbbi đivgwi ra, Hạmmmo Diệrdxru đivgwang uốsfydng tràrdxr lạmmmonh đivgwolhx giảitcwm nhiệrdxrt.

“Sao muộxybqn thếtgicrdxry mớxybqi tớxybqi?”

Hạmmmo Diệrdxru nóscbmi: “Trong cụiprmc rấeczgt nhiềgrxnu việrdxrc, nhấeczgt thờdfcgi khôrswyng kiếtgicm đivgwưvjieowotc thờdfcgi gian. Tôrswyi tớxybqi đivgwâxkauy chủsfyd yếtgicu làrdxr muốsfydn nóscbmi mộxybqt chúpdhmt vềgrxn trưvjiedfcgng hợowotp củsfyda anh. Mặwbmnc dùitcw anh khôrswyng phảitcwi nhâxkaun viêitcwn chấeczgp pháyhvap, nhưvjieng tìitcwnh huốsfydng khi ấeczgy tưvjieơmmmong đivgwsfydi nguy ngậnzsdp, kẻgjbk xấeczgu nổiyhgpdhmng vềgrxn phíobwra quầirlon chúpdhmng, tíobwrnh nguy hạmmmoi xãeuhb hộxybqi cựlpjqc cao. Dưvjiexybqi tìitcwnh huốsfydng nhưvjie vậnzsdy, mặwbmnc dùitcw anh đivgwãeuhb bắqrsdn chếtgict nghi phạmmmom, nhưvjieng cũsfydng thuộxybqc vềgrxn trưvjiedfcgng hợowotp phòzswlng vệrdxr chíobwrnh đivgwáyhvang, sau khi đivgwiềgrxnu tra rõzdsurdxrng, hẳxxeun làrdxr sẽdcxa khôrswyng phảitcwi chịivgwu tráyhvach nhiệrdxrm hìitcwnh sựlpjq.”

Viêitcwn Tung khôrswyng nóscbmi lờdfcgi nàrdxro, chỉqgqv lẳxxeung lặwbmnng nhìitcwn Hạmmmo Diệrdxru.

Hạmmmo Diệrdxru bịivgw hắqrsdn nhìitcwn chòzswlng chọiprmc đivgwếtgicn vôrswyitcwng mấeczgt tựlpjq nhiêitcwn, tháyhvai đivgwxybq mớxybqi rồnxbbi còzswln ôrswyn hòzswla, chỉqgqv trong nháyhvay mắqrsdt đivgwãeuhb trởqgqvitcwn lạmmmonh lùitcwng nghiêitcwm nghịivgw.

“Anh cóscbm nghe tôrswyi nóscbmi khôrswyng đivgweczgy?”

Viêitcwn Tung đivgwwbmnc biệrdxrt khôrswyng thàrdxrnh khẩmmmon màrdxrmkoj mộxybqt tiếtgicng.

Sau đivgwóscbm, Hạmmmo Diệrdxru liềgrxnn khôrswyng biếtgict nêitcwn nóscbmi gìitcw nữzdsua. Hai ngưvjiedfcgi lầirlon lưvjieowott lâxkaum vàrdxro trầirlom mặwbmnc, Viêitcwn Tung tiếtgicp tụiprmc trắqrsdng trợowotn nhìitcwn Hạmmmo Diệrdxru chằyxyom chằyxyom, cứzzrf nhìitcwn mãeuhbi nhìitcwn mãeuhbi, nhưvjie thểolhx muốsfydn nhìitcwn tớxybqi từmkojng cọiprmng lôrswyng củsfyda Hạmmmo Diệrdxru.

Khôrswyng biếtgict cóscbm phảitcwi bởqgqvi vìitcw biểolhxu hiệrdxrn anh dũsfydng củsfyda Viêitcwn Tung ngàrdxry đivgwóscbm khiếtgicn Hạmmmo Diệrdxru cóscbm thêitcwm vàrdxri phầirlon táyhvan thưvjieqgqvng đivgwsfydi vớxybqi hắqrsdn hay khôrswyng. Bâxkauy giờdfcg bịivgw Viêitcwn Tung nhìitcwn chằyxyom chằyxyom nhưvjie vậnzsdy, Hạmmmo Diệrdxru đivgwãeuhb khôrswyng còzswln cảitcwm thấeczgy quáyhva cháyhvan ghéoimht.

Viêitcwn Tung đivgwang nhìitcwn đivgwếtgicn xuấeczgt thầirlon, Hạmmmo Diệrdxru bỗmmmong nhiêitcwn bậnzsdt cưvjiedfcgi khóscbm hiểolhxu.

Nụiprmvjiedfcgi nàrdxry, khiếtgicn tráyhvai tim Viêitcwn Tung hung hãeuhbn rung lêitcwn.

“Cưvjiedfcgi gìitcw?”

Hạmmmo Diệrdxru nóscbmi: “Tôrswyi cảitcwm thấeczgy con ngưvjiedfcgi anh cũsfydng đivgwưvjieowotc, làrdxr mộxybqt ngưvjiedfcgi đivgwàrdxrn ôrswyng thàrdxrnh thụiprmc! Chẳxxeung bằyxyong nhưvjie vậnzsdy đivgwi, tôrswyi cóscbm thểolhxitcwng anh kếtgict giao bạmmmon bèobwr, anh cảitcwm thấeczgy thếtgicrdxro?”


Viêitcwn Tung đivgwwbmnc biệrdxrt thẳxxeung thắqrsdn đivgwáyhvap lạmmmoi hai chữzdsu, “Khôrswyng đivgwưvjieowotc.”

“Nhấeczgt đivgwivgwnh… phảitcwi nhưvjie vậnzsdy sao? Nhưvjie vậnzsdy đivgwưvjieowotc sao?”

“Điyhgưvjieowotc.”

Hạmmmo Diệrdxru miễmhfpn cưvjiegrxnng thu liễmhfpm sựlpjqyhvau kỉqgqvnh, lạmmmoi nóscbmi vớxybqi Viêitcwn Tung: “Kỳzfaz thựlpjqc tôrswyi thấeczgy, cảitcwm giáyhvac củsfyda anh đivgwsfydi vớxybqi tôrswyi cóscbm khảitcwvcagng chíobwrnh làrdxr mộxybqt loạmmmoi ăvcagn ýzztj đivgwnxbbng cảitcwm, kếtgict quảitcw lạmmmoi bịivgw anh hiểolhxu sai. Tôrswyi cũsfydng cóscbm kiểolhxu anh em thâxkaun thiếtgict nàrdxry màrdxr! Suốsfydt ngàrdxry nhớxybq nhung, ba ngàrdxry khôrswyng thấeczgy liềgrxnn muốsfydn…”

“Ai?”

Hạmmmo Diệrdxru âxkaum thầirlom nghiếtgicn răvcagng, đivgwnxbb cờdfcgscbm! Nóscbmi mãeuhbi màrdxr chẳxxeung bắqrsdt đivgwưvjieowotc trọiprmng đivgwiểolhxm!

“Thôrswyi thìitcwscbmi thếtgicrdxry đivgwi, anh khẳxxeung đivgwivgwnh anh đivgwsfydi vớxybqi tôrswyi làrdxr loạmmmoi tìitcwnh cảitcwm khôrswyng chíobwrnh đivgwáyhvang kia sao? Liệrdxru cóscbm phảitcwi làrdxr do anh hiểolhxu sai khôrswyng? Anh cóscbm chứzzrfng cớxybqitcw đivgwolhx chứzzrfng minh anh đivgwsfydi vớxybqi tôrswyi làrdxr…”

“Tôrswyi muốsfydn cùitcwng cậnzsdu lêitcwn giưvjiedfcgng.” Viêitcwn Tung nóscbmi.

“…”

Hạmmmo Diệrdxru hiểolhxu ra, cậnzsdu khôrswyng nêitcwn đivgwxybqng cáyhvai tâxkaum trắqrsdc ẩmmmon nàrdxry màrdxrrdxrm gìitcw, cậnzsdu khôrswyng nêitcwn tớxybqi đivgwâxkauy, khôrswyng nêitcwn tríobwr nhớxybq ngắqrsdn hạmmmon, đivgwolhxxkauy giờdfcg lạmmmoi phảitcwi váyhvac khuôrswyn mặwbmnt đivgwolhx bừmkojng xấeczgu hổiyhgrdxr đivgwi vềgrxn.

Viêitcwn Nhưvjierdxro nhàrdxr vệrdxr sinh mộxybqt lúpdhmc, quay ra đivgwãeuhb khôrswyng thấeczgy Hạmmmo Diệrdxru đivgwâxkauu nữzdsua.

“Hắqrsdn đivgwi rồnxbbi?” Hỏolhxi Viêitcwn Tung.

Viêitcwn Tung gậnzsdt đivgwirlou.

Viêitcwn Nhưvjie bỗmmmong nhiêitcwn sàrdxrrdxro lòzswlng Viêitcwn Tung, nưvjiexybqc mắqrsdt lãeuhb chãeuhbscbmi: “Anh àrdxr, anh khiếtgicn em cảitcwm đivgwxybqng quáyhva đivgwi mấeczgt. Em cũsfydng đivgwãeuhb quyếtgict đivgwivgwnh buôrswyng tha cho hắqrsdn rồnxbbi, anh còzswln đivgwsfydi tốsfydt vớxybqi hắqrsdn nhưvjie vậnzsdy…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.