Thế Bất Khả Đáng

Chương 19 : Không thể thương lượng

    trước sau   
Viênllan Tung tạnclcm thờwnoqi đrbreưpeizgmpoc bảpeizo lãsuoinh chờwnoq thẩqpixm vấjylun, quay vềdbmkujtfm việazajc vàujtf sinh sốmuorng nhưpeizknfhnh thưpeizwnoqng.

Sau khi cùmrdpng nhau pháiiqt đrbrenclci áiiqtn, cảpeiz bộpiczwnoqng an đrbredbmku rấjylut bậibldn rộpiczn, Hạnclc Diệazaju tranh thủdauhihqac rảpeiznh rỗyvhoi, suy tívxipnh xem cónllanllan đrbrei thăuckjm Viênllan Tung hay khôwnoqng. Mặugfqc dùmrdp đrbrepiczng cơpicz xuấjylut hiệazajn bấjylut ngờwnoq củdauha Viênllan Tung thậibldt đrbreáiiqtng hậibldn, mấjyluy vếrhidt thưpeizơpiczng kia đrbremuori vớpiczi hắsbksn màujtfnllai cũvuarng chỉsbksujtf chuyệazajn vặugfqt vãsuoinh, nhưpeizng suy cho cùmrdpng, nhữgeqvng thưpeizơpiczng tívxipch ấjyluy đrbredbmku làujtf chịyinbu vìknfh Hạnclc Diệazaju, vềdbmkknfhnh vềdbmkvisf cậibldu đrbredbmku nênllan đrbrei thăuckjm mộpiczt chúihqat.

Bậibldn rộpiczn đrbreếrhidn khuya trờwnoq khuya trậibldt mớpiczi tan ca, Hạnclc Diệazaju tớpiczi cửpicza hàujtfng tổirtrng hợgmpop mua mộpiczt ívxipt quàujtf, xáiiqtch đrbreếrhidn nhàujtf Viênllan Tung.

Viênllan Nhưpeiz ra mởknfh cửpicza, nhìknfhn thấjyluy hoa tưpeizơpiczi trong tay Hạnclc Diệazaju, tráiiqti tim béivdi nhỏyail vẫvxipn khôwnoqng chịyinbu thua kéivdim màujtf rạnclco rựerdwc đrbreibldp thìknfhnh thịyinbch.

“Khôwnoqng phảpeizi chúihqang ta đrbreãsuoinllai rõkyopujtfng hếrhidt rồkjqui sao? Anh thếrhidujtfo lạnclci… anh nhưpeiz vậibldy… khiếrhidn em rấjylut khónlla xửpicz…”

Viênllan Nhưpeiz chìknfha tay ra đrbreónllan bónlla hoa trong tay Hạnclc Diệazaju, kếrhidt quảpeiz Hạnclc Diệazaju lạnclci trựerdwc tiếrhidp đrbrei vòazajng qua ngưpeizwnoqi côwnoq, tiếrhidn thẳilcmng vàujtfo trong.


“Anh côwnoqnlla nhàujtf khôwnoqng?”

“Anh tìknfhm anh ấjyluy làujtfm gìknfh?”

Sau khi nghe Hạnclc Diệazaju nónllai rõkyop mụsoqwc đrbreívxipch đrbreếrhidn, Viênllan Nhưpeiz lậibldp tứzbbrc ngãsuoi ngửpicza. Đbyipibldu xanh! Thìknfh ra cónlla chuyệazajn nhưpeiz vậibldy, uổirtrng côwnoqng mìknfhnh tựerdw đrbrea tìknfhnh mộpiczt phen. Cónlla đrbreiềdbmku côwnoq chẳilcmng biếrhidt gìknfh vềdbmk việazajc Viênllan Tung bịyinbvxipnh áiiqtn, vìknfhvxipnh chấjylut côwnoqng việazajc củdauha Viênllan Tung bịyinb thưpeizơpiczng làujtf chuyệazajn nhưpeizpiczm bữgeqva, vậibldy nênllan Viênllan Nhưpeizvuarng khôwnoqng đrbrecuzp ývisf.

Vừknfha nghe Hạnclc Diệazaju nónllai vậibldy, Viênllan Nhưpeiz liềdbmkn thu hồkjqui nụsoqwpeizwnoqi khôwnoqng đrbrezbbrng đrbresbksn, vộpiczi vàujtfng tớpiczi trưpeizpiczc cửpicza phòazajng ngủdauh gọguvai Viênllan Tung.

“Anh, cảpeiznh sáiiqtt Hạnclcknfhm anh.”

Giọguvang nónllai trầyvhom trầyvhom củdauha Viênllan Tung vang lênllan từknfh trong phòazajng, “Vàujtfo đrbrei!”

“Đbyipùmrdp! Anh, anh tívxipnh thếrhidujtfo đrbrejyluy? Ngưpeizwnoqi ta tớpiczi nhàujtf chúihqang ta tìknfhm anh, anh nênllan ra ngoàujtfi đrbreónllan kháiiqtch mớpiczi phảpeizi chứzbbr, đrbrenllang nàujtfy lạnclci bảpeizo hắsbksn đrbrei vàujtfo tìknfhm anh, anh thậibldt làujtf…”

Viênllan Nhưpeizazajn chưpeiza nónllai hếrhidt, Hạnclc Diệazaju đrbreãsuoi đrbreqpixy cửpicza vàujtfo.

Sau đrbreónlla cậibldu liềdbmkn pháiiqtt hiệazajn, Viênllan Tung bảpeizo cậibldu vàujtfo phòazajng thay vìknfh tựerdw ra khỏyaili phòazajng làujtfnllavisf do. Toàujtfn thânuhdn hắsbksn chỉsbks mặugfqc mộpiczt chiếrhidc quầyvhon đrbreùmrdpi, cơpicz bắsbksp màujtfu đrbrekjqung gợgmpoi cảpeizm màujtf cuồkjqung dãsuoi, mộpiczt thứzbbr cựerdw vậibldt cónlla thểcuzp gọguvai làujtf khốmuor hạnclc thầyvhon thoạnclci ẩqpixn núihqap giữgeqva hai chânuhdn, trắsbksng trợgmpon thểcuzp hiệazajn ra khívxip tứzbbrc dãsuoi thúihqa củdauha hắsbksn.

Nếrhidu làujtfsuoi đrbreàujtfn ôwnoqng kháiiqtc dùmrdpng hìknfhnh tưpeizgmpong nàujtfy phôwnoqujtfy trưpeizpiczc mặugfqt Hạnclc Diệazaju, Hạnclc Diệazaju nhấjylut đrbreyinbnh sẽiiqt hung hăuckjng ghen tịyinb mộpiczt phen. Thếrhid nhưpeizng đrbremuori vớpiczi mộpiczt vịyinbkyopujtfng cónlla mụsoqwc đrbreívxipch khôwnoqng trong sáiiqtng thìknfh cậibldu sẽiiqt nhìknfhn nhậibldn kiểcuzpu kháiiqtc.

Hạnclc Diệazaju thu liễyvhom dânuhdy thầyvhon kinh luốmuorng cuốmuorng, lạnclcnh lùmrdpng nónllai vớpiczi Viênllan Tung: “Mặugfqc quầyvhon áiiqto hẳilcmn hoi vàujtfo, ra ngoàujtfi nónllai chuyệazajn!”

nllai xong, mặugfqt vôwnoq biểcuzpu cảpeizm xoay ngưpeizwnoqi ra ngoàujtfi.

Trong khoảpeiznh khắsbksc cửpicza đrbreónllang lạnclci, Viênllan Tung rõkyopujtfng nhìknfhn thấjyluy hai tai Hạnclc Diệazaju đrbreyail bừknfhng.


Viênllan Tung tùmrdpy tiệazajn khoáiiqtc lênllan ngưpeizwnoqi mộpiczt chiếrhidc áiiqto rồkjqui đrbrei ra, Hạnclc Diệazaju đrbreang uốmuorng tràujtf lạnclcnh đrbrecuzp giảpeizm nhiệazajt.

“Sao muộpiczn thếrhidujtfy mớpiczi tớpiczi?”

Hạnclc Diệazaju nónllai: “Trong cụsoqwc rấjylut nhiềdbmku việazajc, nhấjylut thờwnoqi khôwnoqng kiếrhidm đrbreưpeizgmpoc thờwnoqi gian. Tôwnoqi tớpiczi đrbreânuhdy chủdauh yếrhidu làujtf muốmuorn nónllai mộpiczt chúihqat vềdbmk trưpeizwnoqng hợgmpop củdauha anh. Mặugfqc dùmrdp anh khôwnoqng phảpeizi nhânuhdn viênllan chấjylup pháiiqtp, nhưpeizng tìknfhnh huốmuorng khi ấjyluy tưpeizơpiczng đrbremuori nguy ngậibldp, kẻmvbd xấjyluu nổirtrihqang vềdbmk phívxipa quầyvhon chúihqang, tívxipnh nguy hạnclci xãsuoi hộpiczi cựerdwc cao. Dưpeizpiczi tìknfhnh huốmuorng nhưpeiz vậibldy, mặugfqc dùmrdp anh đrbreãsuoi bắsbksn chếrhidt nghi phạnclcm, nhưpeizng cũvuarng thuộpiczc vềdbmk trưpeizwnoqng hợgmpop phòazajng vệazaj chívxipnh đrbreáiiqtng, sau khi đrbreiềdbmku tra rõkyopujtfng, hẳilcmn làujtf sẽiiqt khôwnoqng phảpeizi chịyinbu tráiiqtch nhiệazajm hìknfhnh sựerdw.”

Viênllan Tung khôwnoqng nónllai lờwnoqi nàujtfo, chỉsbks lẳilcmng lặugfqng nhìknfhn Hạnclc Diệazaju.

Hạnclc Diệazaju bịyinb hắsbksn nhìknfhn chòazajng chọguvac đrbreếrhidn vôwnoqmrdpng mấjylut tựerdw nhiênllan, tháiiqti đrbrepicz mớpiczi rồkjqui còazajn ôwnoqn hòazaja, chỉsbks trong nháiiqty mắsbkst đrbreãsuoi trởknfhnllan lạnclcnh lùmrdpng nghiênllam nghịyinb.

“Anh cónlla nghe tôwnoqi nónllai khôwnoqng đrbrejyluy?”

Viênllan Tung đrbreugfqc biệazajt khôwnoqng thàujtfnh khẩqpixn màujtfknfh mộpiczt tiếrhidng.

Sau đrbreónlla, Hạnclc Diệazaju liềdbmkn khôwnoqng biếrhidt nênllan nónllai gìknfh nữgeqva. Hai ngưpeizwnoqi lầyvhon lưpeizgmpot lânuhdm vàujtfo trầyvhom mặugfqc, Viênllan Tung tiếrhidp tụsoqwc trắsbksng trợgmpon nhìknfhn Hạnclc Diệazaju chằnllam chằnllam, cứzbbr nhìknfhn mãsuoii nhìknfhn mãsuoii, nhưpeiz thểcuzp muốmuorn nhìknfhn tớpiczi từknfhng cọguvang lôwnoqng củdauha Hạnclc Diệazaju.

Khôwnoqng biếrhidt cónlla phảpeizi bởknfhi vìknfh biểcuzpu hiệazajn anh dũvuarng củdauha Viênllan Tung ngàujtfy đrbreónlla khiếrhidn Hạnclc Diệazaju cónlla thênllam vàujtfi phầyvhon táiiqtn thưpeizknfhng đrbremuori vớpiczi hắsbksn hay khôwnoqng. Bânuhdy giờwnoq bịyinb Viênllan Tung nhìknfhn chằnllam chằnllam nhưpeiz vậibldy, Hạnclc Diệazaju đrbreãsuoi khôwnoqng còazajn cảpeizm thấjyluy quáiiqt cháiiqtn ghéivdit.

Viênllan Tung đrbreang nhìknfhn đrbreếrhidn xuấjylut thầyvhon, Hạnclc Diệazaju bỗyvhong nhiênllan bậibldt cưpeizwnoqi khónlla hiểcuzpu.

Nụsoqwpeizwnoqi nàujtfy, khiếrhidn tráiiqti tim Viênllan Tung hung hãsuoin rung lênllan.

“Cưpeizwnoqi gìknfh?”

Hạnclc Diệazaju nónllai: “Tôwnoqi cảpeizm thấjyluy con ngưpeizwnoqi anh cũvuarng đrbreưpeizgmpoc, làujtf mộpiczt ngưpeizwnoqi đrbreàujtfn ôwnoqng thàujtfnh thụsoqwc! Chẳilcmng bằnllang nhưpeiz vậibldy đrbrei, tôwnoqi cónlla thểcuzpmrdpng anh kếrhidt giao bạnclcn bèvnin, anh cảpeizm thấjyluy thếrhidujtfo?”


Viênllan Tung đrbreugfqc biệazajt thẳilcmng thắsbksn đrbreáiiqtp lạnclci hai chữgeqv, “Khôwnoqng đrbreưpeizgmpoc.”

“Nhấjylut đrbreyinbnh… phảpeizi nhưpeiz vậibldy sao? Nhưpeiz vậibldy đrbreưpeizgmpoc sao?”

“Đbyipưpeizgmpoc.”

Hạnclc Diệazaju miễyvhon cưpeizbpphng thu liễyvhom sựerdwiiqtu kỉsbksnh, lạnclci nónllai vớpiczi Viênllan Tung: “Kỳwnoq thựerdwc tôwnoqi thấjyluy, cảpeizm giáiiqtc củdauha anh đrbremuori vớpiczi tôwnoqi cónlla khảpeizuckjng chívxipnh làujtf mộpiczt loạnclci ăuckjn ývisf đrbrekjqung cảpeizm, kếrhidt quảpeiz lạnclci bịyinb anh hiểcuzpu sai. Tôwnoqi cũvuarng cónlla kiểcuzpu anh em thânuhdn thiếrhidt nàujtfy màujtf! Suốmuort ngàujtfy nhớpicz nhung, ba ngàujtfy khôwnoqng thấjyluy liềdbmkn muốmuorn…”

“Ai?”

Hạnclc Diệazaju ânuhdm thầyvhom nghiếrhidn răuckjng, đrbrekjqu cờwnoqnlla! Nónllai mãsuoii màujtf chẳilcmng bắsbkst đrbreưpeizgmpoc trọguvang đrbreiểcuzpm!

“Thôwnoqi thìknfhnllai thếrhidujtfy đrbrei, anh khẳilcmng đrbreyinbnh anh đrbremuori vớpiczi tôwnoqi làujtf loạnclci tìknfhnh cảpeizm khôwnoqng chívxipnh đrbreáiiqtng kia sao? Liệazaju cónlla phảpeizi làujtf do anh hiểcuzpu sai khôwnoqng? Anh cónlla chứzbbrng cớpiczknfh đrbrecuzp chứzbbrng minh anh đrbremuori vớpiczi tôwnoqi làujtf…”

“Tôwnoqi muốmuorn cùmrdpng cậibldu lênllan giưpeizwnoqng.” Viênllan Tung nónllai.

“…”

Hạnclc Diệazaju hiểcuzpu ra, cậibldu khôwnoqng nênllan đrbrepiczng cáiiqti tânuhdm trắsbksc ẩqpixn nàujtfy màujtfujtfm gìknfh, cậibldu khôwnoqng nênllan tớpiczi đrbreânuhdy, khôwnoqng nênllan trívxip nhớpicz ngắsbksn hạnclcn, đrbrecuzpnuhdy giờwnoq lạnclci phảpeizi váiiqtc khuôwnoqn mặugfqt đrbreyail bừknfhng xấjyluu hổirtrujtf đrbrei vềdbmk.

Viênllan Nhưpeizujtfo nhàujtf vệazaj sinh mộpiczt lúihqac, quay ra đrbreãsuoi khôwnoqng thấjyluy Hạnclc Diệazaju đrbreânuhdu nữgeqva.

“Hắsbksn đrbrei rồkjqui?” Hỏyaili Viênllan Tung.

Viênllan Tung gậibldt đrbreyvhou.

Viênllan Nhưpeiz bỗyvhong nhiênllan sàujtfujtfo lòazajng Viênllan Tung, nưpeizpiczc mắsbkst lãsuoi chãsuoinllai: “Anh àujtf, anh khiếrhidn em cảpeizm đrbrepiczng quáiiqt đrbrei mấjylut. Em cũvuarng đrbreãsuoi quyếrhidt đrbreyinbnh buôwnoqng tha cho hắsbksn rồkjqui, anh còazajn đrbremuori tốmuort vớpiczi hắsbksn nhưpeiz vậibldy…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.