Thay Chị Lấy Chồng

Chương 61 : Tống duyên khanh, hình như anh thích em mất rồi!

    trước sau   
fywni nhìjucvn anh ta, quảckrw thựrvuuc khôfywnng biếosaut Lýaubeqigao Kiệoxstt rốhimft cuộhrojc muốhimfn làqigam gìjucv đkrpeâidusy chứcarz!

Thếosauqigafywni lạepuni hồhbfdn nhiêcowpn tưfpmvloxvng làqiga anh ta ăloxvn cơhubqm xong thìjucv sẽcarz đkrpei.

Cho nêcowpn tôfywni đkrpeãcbao ngoan ngoãcbaon nấdrhbu cơhubqm sau đkrpeógacn gọgacni anh ta ra ăloxvn.

qigan ăloxvn trong phònrqung nàqigay làqigaqigan kiểbkwpu hìjucvnh trònrqun, sau khi ngồhbfdi xuốhimfng, Lýaubeqigao Kiệoxstt đkrpenjesp đkrpenjesp tay vàqigao chiếosauc ghếosaucowpn cạepunnh anh ta vàqigagacni, “Ngồhbfdi đkrpeâidusy.”

“…”

fywni do dựrvuu mộhrojt lúdygfc rồhbfdi ngồhbfdi xuốhimfng.




Ngay lúdygfc nàqigay tôfywni thầwsgvm nghĩlipc cứcarz đkrpebkwp cho anh ta vừhbfda lònrqung trưfpmvqjdrc rồhbfdi sau đkrpeógacn đkrpetmkwi anh ta đkrpei.

fywni ngồhbfdi bêcowpn cạepunnh nhìjucvn Lýaubeqigao Kiệoxstt ngồhbfdi đkrpeógacn ăloxvn cơhubqm.

Mộhrojt báfpmvt.

Hai báfpmvt.

dygfc anh ta nhờhdnf xớqjdri cho anh ta báfpmvt cơhubqm thứcarz ba, tôfywni thàqiganh thậnjest hỏdmcri anh ta mộhrojt câidusu, “Bâidusy giờhdnf anh ăloxvn tốhimfi đkrpefpmvu ăloxvn nhiềfpmvu nhưfpmv vậnjesy àqiga?”

aubeqigao Kiệoxstt khôfywnng nógacni gìjucv.

fywni cũqmrjng chẳnezang hỏdmcri lạepuni nữelcba, chỉntrngacn thểbkwp xớqjdri cho anh ta thêcowpm báfpmvt cơhubqm nữelcba.

Sau bữelcba tốhimfi anh ta ngỏdmcr ýaube muốhimfn mưfpmvtmkwn ipad củsicka tôfywni đkrpebkwpqigam việoxstc, tôfywni chẳnezang dáfpmvm từhbfd chốhimfi. Sau khi cho anh ta mưfpmvtmkwn ipad, tôfywni trởloxv vềfpmv phònrqung lấdrhby đkrpeiệoxstn thoạepuni gửhubqi tin nhắrvmbn cho Khưfpmvơhubqng Thanh.

fywni đkrpeem hếosaut chuyệoxstn bấdrhbt thưfpmvhdnfng củsicka Lýaubeqigao Kiệoxstt kểbkwp cho chịhdfydrhby.

Khưfpmvơhubqng Thanh chỉntrn trảckrw lờhdnfi vẻnwxx vẹhmdyn mộhrojt câidusu [Rung đkrpehrojng rồhbfdi.]

fywni nhắrvmbn lạepuni: [Khôfywnng thểbkwpqigao.]

Sau đkrpeógacn Khưfpmvơhubqng Thanh cứcarz liêcowpn tụappoc nógacni vớqjdri tôfywni [Đrvmbáfpmvm đkrpeàqigan ôfywnng đkrpefpmvu hèamezn hạepun hếosaut, khi cógacn thìjucv khôfywnng biếosaut đkrpeưfpmvhdnfng trâidusn trọgacnng, đkrpetmkwi đkrpeếosaun khi em khôfywnng thífcbuch anh ta nữelcba rồhbfdi thìjucv anh ta lạepuni cuốhimfng cuồhbfdng lêcowpn.]

Chịhdfydrhby nógacni xoay quanh vấdrhbn đkrpefpmvqigay hơhubqn mộhrojt tiếosaung.




Nhìjucvn lạepuni đkrpehbfdng hồhbfd đkrpeãcbaohubqn 11 giờhdnf, tôfywni đkrpei ra phònrqung kháfpmvch đkrpehdfynh hỏdmcri xem khi nàqigao Lýaubeqigao Kiệoxstt đkrpei thìjucv thấdrhby anh ta ngồhbfdi trêcowpn ghếosau sofa, tuy cầwsgvm ipad trong tay nhưfpmvng tưfpmv thếosau lạepuni cógacn chúdygft kỳcmar lạepun.

fywni tiếosaun lạepuni hỏdmcri anh ta “Muộhrojn vậnjesy rồhbfdi màqiga anh khôfywnng vềfpmv sao?”

“Khôfywnng vềfpmv.”

aubeqigao Kiệoxstt nógacni chắrvmbc nhưfpmv đkrpeinh đkrpeógacnng cộhrojt.

Cảckrwm thấdrhby sắrvmbc mặnwxxt anh ta cógacn chúdygft kỳcmar lạepun, nhâidusn lúdygfc cógacn áfpmvnh đkrpeèamezn tôfywni thấdrhby trêcowpn vầwsgvng tráfpmvn bógacnng loáfpmvng củsicka anh ta phủsick đkrpefpmvu mộhrojt lớqjdrp mồhbfdfywni.

Nhìjucvn kỹcarz lạepuni thìjucv thấdrhby sắrvmbc mặnwxxt anh ta cógacn chúdygft trắrvmbng bệoxstch, rõsickqiga khôfywnng bìjucvnh thưfpmvhdnfng!

“Anh, anh làqigam sao vậnjesy?” Tôfywni tiếosaun lêcowpn phífcbua trưfpmvqjdrc, ngồhbfdi xổelcbm xuốhimfng hỏdmcri anh ta.

“Khôfywnng sao.” Cốhimf tỏdmcr ra bìjucvnh tĩlipcnh, Lýaubeqigao Kiệoxstt lắrvmbc đkrpewsgvu.

Thếosau nhưfpmvng sắrvmbc mặnwxxt củsicka anh ta khiếosaun tôfywni cảckrwm thấdrhby rõsickqigang làqiga khôfywnng bìjucvnh thưfpmvhdnfng.

“Anh khógacn chịhdfyu ởloxv đkrpeâidusu àqiga? Khôfywnng ổelcbn thìjucv đkrpei việoxstn đkrpei.”

gacni rồhbfdi tôfywni đkrpecarzng lêcowpn đkrpehdfynh gọgacni 120 thìjucv bịhdfy anh ta kérdogo lạepuni, “Nhàqiga em cógacn thuốhimfc dạepunqigay khôfywnng?”

“Thuốhimfc dạepunqigay?”

dygfc nàqigay tôfywni mớqjdri ngộhroj ra, chắrvmbc chắrvmbn làqiga buổelcbi tốhimfi anh ta ăloxvn nhiềfpmvu quáfpmvcowpn mớqjdri đkrpeau dạepunqigay!




Nhưfpmvng đkrpeâidusy làqiga ngàqigay đkrpewsgvu tiêcowpn tôfywni dọgacnn đkrpeếosaun đkrpeâidusy ởloxv, hoàqigan toàqigan chưfpmva kịhdfyp mua phònrqung sẵauben nhữelcbng loạepuni thuốhimfc nàqigay.

“Tôfywni đkrpei mua cho anh.” Nógacni rồhbfdi tôfywni đkrpei thay giàqigay.

May làqigadygfc trưfpmvqjdrc Lýaubeqigao Kiệoxstt cứcarzloxv trong nhàqigacowpn tôfywni vẫwsgvn chưfpmva thay quầwsgvn áfpmvo nêcowpn cũqmrjng tiệoxstn hơhubqn.

Trưfpmvqjdrc khi đkrpei tôfywni rógacnt cho anh ta mộhrojt ly nưfpmvqjdrc ấdrhbm rồhbfdi dỗcbao ngọgacnt anh nằykium lêcowpn giưfpmvhdnfng thìjucv mớqjdri yêcowpn tâidusm ra khỏdmcri nhàqiga.

Đrvmbtmkwi tôfywni vộhroji vãcbao đkrpei mua đkrpehimfng thuốhimfc dạepunqigay, thuốhimfc giảckrwm đkrpeau vàqiga men tiêcowpu hógacna vềfpmv thìjucv chiếosauc áfpmvo sơhubq mi trêcowpn ngưfpmvhdnfi anh ta đkrpeãcbao ưfpmvqjdrt đkrpewsgvm mồhbfdfywni rồhbfdi.

Thấdrhby vậnjesy màqiga khôfywnng hiểbkwpu sao tôfywni cógacn chúdygft đkrpeau lònrqung, sau khi đkrpeúdygft thuốhimfc cho anh ta uốhimfng xong, tôfywni ngồhbfdi xuốhimfng bêcowpn cạepunnh, khôfywnng kìjucvm chếosau nổelcbi màqiga tráfpmvch mógacnc anh ta, “Anh đkrpeau dạepunqigay, khôfywnng ăloxvn đkrpeưfpmvtmkwc nhiềfpmvu thìjucv đkrpehbfdng ăloxvn nhiềfpmvu nữelcba.”

aubeqigao Kiệoxstt nhắrvmbm nghiềfpmvn mắrvmbt khôfywnng nógacni gìjucv.

Nhìjucvn vẻnwxx mặnwxxt đkrpeau khổelcb củsicka anh ta màqiga nhớqjdr tớqjdri hồhbfdi cònrqun nhỏdmcr khi bịhdfy đkrpeau bụappong, vúdygf nuôfywni trong Côfywn nhi việoxstn thưfpmvhdnfng xoa bụappong cho tôfywni mộhrojt láfpmvt làqiga khỏdmcri, nêcowpn bèamezn nógacni: “Hay làqiga đkrpebkwpfywni xoa bụappong cho anh nhérdog.”

Vừhbfda dứcarzt lờhdnfi tôfywni liềfpmvn cảckrwm thấdrhby hốhimfi hậnjesn.

aubeqigao Kiệoxstt làqiga ngưfpmvhdnfi nhưfpmv thếosauqigao chứcarz? Giáfpmvm đkrpehimfc củsicka tậnjesp đkrpeqigan Hàqigao Thiêcowpn sao cógacn thểbkwp đkrpehbfdng ýaube chuyệoxstn nhưfpmv vậnjesy đkrpeưfpmvtmkwc chứcarz?

Vậnjesy màqiga trong lúdygfc chờhdnf đkrpetmkwi anh ta từhbfd chốhimfi tôfywni thìjucv anh ta đkrpeãcbao tựrvuudygft vạepunt áfpmvo sơhubq mi ra khỏdmcri dâidusy lưfpmvng, lộhroj ra nhữelcbng cơhubq bụappong săloxvn chắrvmbc.

fywni ngâidusy ngưfpmvhdnfi mộhrojt láfpmvt mớqjdri hiểbkwpu ra anh ta đkrpehbfdng ýaube đkrpebkwpfywni làqigam vậnjesy.

Haizzz, lờhdnfi nógacni đkrpeãcbaogacni ra thìjucv khógacngacn thểbkwpdygft lạepuni đkrpeưfpmvtmkwc.




Đrvmbàqiganh vậnjesy, tôfywni chàqigagacnng bàqigan tay rồhbfdi từhbfdng chúdygft từhbfdng chúdygft chậnjesm rãcbaoi xoa bụappong cho anh ta.

Mộhrojt láfpmvt sau vẫwsgvn khôfywnng quêcowpn hỏdmcri anh ta “Đrvmbzzqbhubqn chúdygft nàqigao chưfpmva?”

aubeqigao Kiệoxstt khẽcarz gậnjest đkrpewsgvu.

Anh ta khôfywnng nógacni gìjucv, nhắrvmbm nghiềfpmvn mắrvmbt, cógacn đkrpeiềfpmvu nérdogt mặnwxxt khôfywnng cònrqun lạepunnh nhạepunt giốhimfng nhưfpmvjucvnh thưfpmvhdnfng mọgacni khi nữelcba.

Anh ta nằykium trêcowpn giưfpmvhdnfng giốhimfng nhưfpmv mộhrojt đkrpecarza trẻnwxx ngoan ngoãcbaon biếosaut vâidusng lờhdnfi.

Giốhimfng nhưfpmvfpmvhdnfi mấdrhby năloxvm vềfpmv trưfpmvqjdrc, lầwsgvn đkrpewsgvu tiêcowpn tôfywni gặnwxxp Lýaubeqigao Kiệoxstt, khi ấdrhby anh ta cũqmrjng yếosauu ớqjdrt nằykium trêcowpn giưfpmvhdnfng bệoxstnh nhưfpmvqigay....

Trong lúdygfc tôfywni vẫwsgvn đkrpeang chìjucvm sâidusu trong nhữelcbng kỷckrw niệoxstm, anh ta chậnjesm rãcbaoi mởloxv mắrvmbt, nhìjucvn tôfywni rồhbfdi nógacni: “Mởloxvfpmvqjdrc tắrvmbm cho anh.”

Giọgacnng anh ta lạepuni nhưfpmvjucvnh thưfpmvhdnfng rồhbfdi ra lệoxstnh.

Thấdrhby sắrvmbc mặnwxxt anh ta lạepuni nhưfpmvjucvnh thưfpmvhdnfng, tôfywni lạepuni khôfywnng hềfpmv tứcarzc giậnjesn, bìjucvnh tĩlipcnh đkrpecarzng dậnjesy đkrpei mởloxvfpmvqjdrc tắrvmbm cho anh ta.

fpmvqjdrc trong bồhbfdn tắrvmbm cũqmrjng đkrpeưfpmvtmkwc kha kháfpmv, đkrpeang đkrpehdfynh ngoảckrwnh lạepuni đkrpei gọgacni anh ta thìjucv thấdrhby anh ta đkrpeãcbao đkrpecarzng ởloxv đkrpeykiung sau tôfywni rồhbfdi, chiếosauc áfpmvo sơhubq mi trêcowpn ngưfpmvhdnfi đkrpeãcbao đkrpeưfpmvtmkwc cởloxvi ra, anh ta chỉntrn mặnwxxc mỗcbaoi chiếosauc quầwsgvn Âxfxqu.

Lạepuni cònrqun đkrpeang cởloxvi dâidusy lưfpmvng....

“Anh!” Tôfywni nhanh chógacnng đkrpedmcrhubqng mặnwxxt.

Rồhbfdi mộhrojt mạepunch chạepuny ra khỏdmcri nhàqiga tắrvmbm, đkrpeógacnng cửhubqa lạepuni rồhbfdi nógacni, “Anh tắrvmbm đkrpei, tôfywni đkrpei ngủsick đkrpeâidusy.”




dygfc nàqigay đkrpeâidusy tôfywni mớqjdri hiểbkwpu ra, anh ta đkrpeang bịhdfy bệoxstnh nêcowpn tôfywni khôfywnng thểbkwp đkrpeuổelcbi anh ta vềfpmv đkrpeưfpmvtmkwc, đkrpeêcowpm nay chắrvmbc chắrvmbn anh ta phảckrwi ngủsick lạepuni ởloxv đkrpeâidusy rồhbfdi.

fywni ngắrvmbm nhìjucvn phònrqung ngủsick củsicka chífcbunh mìjucvnh.

Mộhrojt căloxvn nhàqiga mớqjdri màqiga đkrpeêcowpm đkrpewsgvu tiêcowpn ởloxv đkrpeâidusy đkrpeãcbao khôfywnng đkrpeưfpmvtmkwc ngủsickloxv phònrqung củsicka chífcbunh mìjucvnh....

fywni thởloxvqigai mộhrojt tiếosaung rồhbfdi mang trong mìjucvnh chúdygft ấdrhbm ứcarzc đkrpei ra phònrqung ngủsickqiganh cho kháfpmvch.

fpmvo cáfpmvo tìjucvnh hìjucvnh cho Khưfpmvơhubqng Thanh mộhrojt chúdygft rồhbfdi tôfywni ngủsick thiếosaup đkrpei ngay sau đkrpeógacn.

Khôfywnng rõsickqiga đkrpeưfpmvtmkwc bao lâidusu thìjucvfywni cógacn cảckrwm giáfpmvc chăloxvn củsicka mìjucvnh bịhdfyrdogn ra, sau đkrpeógacn cảckrw ngưfpmvhdnfi bịhdfy bếosau bổelcbng lêcowpn.

fywni giậnjest mìjucvnh muốhimfn hérdogt lêcowpn nhưfpmvng ngay sau đkrpeógacn liềfpmvn nghĩlipc ra làqigaaubeqigao Kiệoxstt đkrpeãcbao tắrvmbm xong.

Anh ta đkrpehdfynh bếosaufywni đkrpei đkrpeâidusu chứcarz?

fywni hérdog mắrvmbt liếosauc trộhrojm anh ta, anh ta ởloxv trầwsgvn nửhubqa trêcowpn, áfpmvnh trăloxvng lạepunnh lẽcarzo thăloxvm thẳnezam chiếosauu lêcowpn cơhubq thểbkwpfpmvhdnfng tráfpmvng củsicka anh ta, rắrvmbn chắrvmbc màqiga lạepuni cógacn sứcarzc quyếosaun rũqmrj....

Khôfywnng hiểbkwpu sao tôfywni lạepuni cảckrwm thấdrhby hồhbfdi hộhrojp trong lònrqung, rồhbfdi vộhroji vãcbao nhắrvmbm mắrvmbt lạepuni.

Ngay sau đkrpeógacnfywni cảckrwm giáfpmvc đkrpeưfpmvtmkwc anh ta bếosaufywni đkrpenwxxt lêcowpn giưfpmvhdnfng rồhbfdi ôfywnm lấdrhby tôfywni từhbfd phífcbua sau, máfpmvi tógacnc mềfpmvm mạepuni ẩuvhkm ưfpmvqjdrt củsicka anh ta cọgacn cọgacncowpn gònrqufpmvfywni tạepuno ra cảckrwm giáfpmvc ngưfpmva ngứcarza.

Trong lúdygfc đkrpeang nơhubqm nớqjdrp lo sợtmkw cứcarz nghĩlipc anh ta đkrpehdfynh giởloxv trònrqujucv thìjucvfywni cảckrwm nhậnjesn đkrpeưfpmvtmkwc đkrpeôfywni môfywni mềfpmvm mỏdmcrng củsicka anh đkrpeang kềfpmvfpmvt bêcowpn tai tôfywni, khẽcarz khàqigang nógacni: “Tốhimfng Duyêcowpn Khanh, hìjucvnh nhưfpmv anh thífcbuch em mấdrhbt rồhbfdi.”

Vẻnwxxn vẹhmdyn vàqigai từhbfd nhưfpmvng khiếosaun tôfywni ngâidusy ngưfpmvhdnfi.

qiga sao? Anh ta thífcbuch tôfywni?

Sao cógacn thểbkwp chứcarz….

gacn lẽcarz đkrpeúdygfng nhưfpmv Khưfpmvơhubqng Thanh nógacni, đkrpeàqigan ôfywnng thưfpmvhdnfng khi mấdrhbt đkrpei rồhbfdi họgacn mớqjdri biếosaut trâidusn trọgacnng.

Nhưfpmvng sựrvuu trâidusn trọgacnng nàqigay khôfywnng phảckrwi làqiga thífcbuch, màqigaqiga mộhrojt thứcarz cảckrwm giáfpmvc thấdrhbt bạepuni đkrpewsgvu tiêcowpn sau khi mấdrhbt đkrpei thứcarz thuộhrojc vềfpmvjucvnh.

Miêcowpn man suy nghĩlipc hồhbfdi lâidusu, cuốhimfi cùappong tôfywni cũqmrjng ngủsick thiếosaup đkrpei trong hơhubqi thởloxv phậnjesp phồhbfdng củsicka anh ta….

fpmvng sớqjdrm hôfywnm sau, khi tỉntrnnh dậnjesy, tôfywni vàqigaaubeqigao Kiệoxstt vẫwsgvn giữelcb nguyêcowpn tưfpmv thếosau nằykium nhưfpmv đkrpeêcowpm qua.

fpmvch ngưfpmvhdnfi ra khỏdmcri khuỷckrwu tay anh ta, tôfywni dậnjesy thay quầwsgvn áfpmvo rồhbfdi làqigam hai phầwsgvn đkrpehbfd ăloxvn sáfpmvng sau đkrpeógacn chuẩuvhkn bịhdfy đkrpei làqigam.

Vừhbfda mởloxv cửhubqa thìjucv thấdrhby Lýaube Trọgacnng Mạepunnh nhàqigacowpn cũqmrjng mởloxv cửhubqa.

Đrvmbhrojt nhiêcowpn nhớqjdr ra làqiga giàqigay củsicka Lýaubeqigao Kiệoxstt vẫwsgvn cònrqun đkrpebkwploxv cửhubqa, tôfywni vộhroji vàqigang bưfpmvqjdrc ra ngoàqigai rồhbfdi đkrpeógacnng sầwsgvm cửhubqa lạepuni.

“Chàqigao buổelcbi sáfpmvng.” Thấdrhby tôfywni, Lýaube Trọgacnng Mạepunnh mỉntrnm cưfpmvhdnfi.

“Chúdygf… chàqigao buổelcbi sáfpmvng, anh Lýaube.”

gacni ra đkrpeưfpmvtmkwc mộhrojt chữelcbfywni mớqjdri nhớqjdr tớqjdri lờhdnfi anh ta dặnwxxn dònrqu tốhimfi qua nêcowpn đkrpeàqiganh sửhubqa lạepuni.

Xuốhimfng đkrpeếosaun dưfpmvqjdri nhàqiga, Lýaube Trọgacnng Mạepunnh chủsick đkrpehrojng ngỏdmcr ýaube muốhimfn đkrpeưfpmva tôfywni đkrpei làqigam thếosau nhưfpmvng bịhdfyfywni từhbfd chốhimfi.

Đrvmbếosaun côfywnng ty, tôfywni tìjucvnh cờhdnf gặnwxxp Lưfpmvơhubqng Khanh Vũqmrjloxv phònrqung uốhimfng nưfpmvqjdrc, đkrpeang đkrpehdfynh chàqigao hỏdmcri thìjucvfpmvơhubqng Khanh Vũqmrjgacn đkrpeiệoxstn thoạepuni gọgacni đkrpeếosaun nêcowpn tôfywni đkrpeàqiganh thôfywni, đkrpecarzng ởloxvcowpn cạepunnh chăloxvm chúdygf đkrpetmkwi nưfpmvqjdrc nógacnng.

Nghe đkrpeiệoxstn thoạepuni đkrpeưfpmvtmkwc vàqigai giâidusy thìjucv mặnwxxt Lưfpmvơhubqng Khanh Vũqmrj biếosaun sắrvmbc, “Gìjucvhubq? Cậnjesu cứcarz đkrpetmkwi đkrpedrhby, tôfywni đkrpeếosaun ngay!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.