Thay Chị Lấy Chồng

Chương 512 : Dì sẽ không tưởng rằng tôi thật sự yêu dì đó chứ?

    trước sau   
izryu nóibdfi củfkika anh ta khiếjppgn sắdpecc mặlfuyt củfkika Lývsux Trọiwzong Kháfxthnh đexfhang đexfhzsiong ởpovavsuxn cạakkenh cũxnjqng tệfxthzyqtn.

vsuxwnlfo Kiệfxtht ôalhbm lấjkvjy tôalhbi: “Hìiojpnh nhưxpit anh cựndwac kỳkfpi quan tâizrym đexfhếjppgn chuyệfxthn củfkika Nhàwnlf họiwzovsux chúwpdxng tôalhbi, mỗccczi lầnnngn chúwpdxng tôalhbi cóibdf chúwpdxt tranh chấjkvjp gìiojp đexfhóibdfwnlf anh đexfhaqhtu giúwpdxp đexfhhnhy nhiệfxtht tìiojpnh? Bâizryy giờiojp lạakkei cóibdf ývsux đexfhkubznh vớyuisi côalhb củfkika tôalhbi?”

“Khôalhbng cóibdf.” La Anh Kiệfxtht nóibdfi xong rồatasi cũxnjqng họiwzoc theo Lývsuxwnlfo Kiệfxtht, ôalhbm Lývsux Thụelopc Bạakkech ởpovavsuxn cạakkenh vàwnlfo lòkfgung, nóibdfi: “Tôalhbi vàwnlf Tiểalrxu Bạakkech làwnlf thậmujdt lòkfgung yêvsuxu nhau.”

“…”

alhbi chẳttoeng biếjppgt nóibdfi gìiojp.

Khôalhbng phảyuisi tôalhbi khôalhbng tin tìiojpnh yêvsuxu chêvsuxnh lệfxthch tuổatasi táfxthc, chỉkdkhwnlf hai ngưxpitiojpi nàwnlfy chêvsuxnh lệfxthch quáfxth xa.




vsux Thụelopc Bạakkech làwnlfalhb củfkika Lývsuxwnlfo Kiệfxtht, thậmujdt ra nhan sắdpecc cũxnjqng khôalhbng tệfxth, chỉkdkhwnlf vềaqht mặlfuyt tuổatasi táfxthc, cộrfotng thêvsuxm cóibdf thểalrx do mấjkvjy năyggrm trưxpityuisc bàwnlfjkvjy gặlfuyp quáfxth nhiềaqhtu chuyệfxthn khôalhbng vừaqhta ývsux, cho nêvsuxn con ngưxpitiojpi cũxnjqng ngàwnlfy càwnlfng chua ngoa cay nghiệfxtht.

kfgun La Anh Kiệfxtht ởpovavsuxn cạakkenh.

Cho dùhzwg nhìiojpn từaqhtibdfc đexfhrfotwnlfo cũxnjqng đexfhaqhtu làwnlfzyqt ưxpityuisc củfkika phụelop nữyuis, bảyuisn thâizryn anh ta cũxnjqng khôalhbng phảyuisi làwnlf nghèpzyho, quơzyqt tay ra làwnlf chắdpecc chắdpecn kiểalrxu phụelop nữyuiswnlfo cũxnjqng cóibdf.

Quảyuis thậmujdt cho dùhzwg nhìiojpn thếjppgwnlfo thìiojp anh ta cũxnjqng khôalhbng thểalrx đexfhalrx mắdpect đexfhếjppgn Lývsux Thụelopc Bạakkech.

Chẳttoeng tráfxthch Lývsux Nam Hàwnlfo lạakkei tứzsioc giậmujdn.

vsux Thụelopc Bạakkech lạakkenh lùhzwgng nóibdfi: “Tôalhbi đexfhãkubz đexfhrfotc thâizryn nhiềaqhtu năyggrm nhưxpit vậmujdy, khóibdf khăyggrn lắdpecm mớyuisi tìiojpm đexfhưxpitkfguc mộrfott ngưxpitiojpi màwnlfiojpnh thírwcoch, cáfxthc ngưxpitiojpi làwnlf ngưxpitiojpi nhàwnlf củfkika tôalhbi, khôalhbng nhữyuisng khôalhbng chúwpdxc phúwpdxc cho tôalhbi màwnlfibdfi còkfgun nóibdfi lờiojpi nhưxpit vậmujdy?”

“Tiểalrxu Bạakkech đexfhaqhtng tứzsioc giậmujdn.” La Anh Kiệfxtht ởpovavsuxn cạakkenh dịkubzu dàwnlfng nóibdfi: “Cóibdf thểalrxwnlf ba em nghĩubhl anh đexfhếjppgn đexfhalrx giàwnlfnh tàwnlfi sảyuisn. Chúwpdxng ta cóibdf thểalrxwnlfm mộrfott bảyuisn thỏnnnga thuậmujdn trưxpityuisc hôalhbn nhâizryn ngay lậmujdp tứzsioc, lỡhnhy nhưxpit chúwpdxng ta ly hôalhbn, anh cũxnjqng sẽwnlf khôalhbng lấjkvjy mộrfott đexfhatasng tiềaqhtn nàwnlfo củfkika em.”

Anh ta nóibdfi nhưxpit vậmujdy, biểalrxu cảyuism trêvsuxn mặlfuyt Lývsux Trọiwzong Kháfxthnh cũxnjqng dịkubzu đexfhi mộrfott chúwpdxt.

Nhưxpitng màwnlfvsux Nam Hàwnlfo lạakkei càwnlfng tứzsioc giậmujdn hơzyqtn, ôalhbng đexfhzsiong dậmujdy chỉkdkhwnlfo hai ngưxpitiojpi hỏnnngi: “Kếjppgt hôalhbn? Cáfxthc ngưxpitiojpi còkfgun đexfhkubznh kếjppgt hôalhbn? Màwnlfy cũxnjqng khôalhbng nhìiojpn xem màwnlfy đexfhãkubz bao nhiêvsuxu tuổatasi rồatasi, năyggrm mưxpitơzyqti hai tuổatasi rồatasi! Còkfgun cậmujdu ta? Cóibdf phảyuisi làwnlf cậmujdu ta mớyuisi ba mưxpitơzyqti tuổatasi khôalhbng? Cáfxthc ngưxpitiojpi chêvsuxnh lệfxthch nhau lớyuisn nhưxpit vậmujdy màwnlfkfgun muốkfpin kếjppgt hôalhbn? Nhàwnlf họiwzovsux chúwpdxng ta sắdpecp bịkubzfxthc ngưxpitiojpi làwnlfm mấjkvjt hếjppgt thểalrx diệfxthn rồatasi!”

vsux Thụelopc Bạakkech nghe ôalhbng ấjkvjy nóibdfi nhưxpit vậmujdy liềaqhtn bưxpityuisc lêvsuxn mấjkvjy bưxpityuisc, mặlfuyt lạakkenh lùhzwgng nóibdfi: “Con làwnlfm mấjkvjt thểalrx diệfxthn củfkika Nhàwnlf họiwzovsux sao?”

wnlfjkvjy chỉkdkhwnlfo tôalhbi vàwnlfvsuxwnlfo Kiệfxtht: “Làwnlf mấjkvjt thểalrx diệfxthn vìiojp ngưxpitiojpi phụelop nữyuis đexfhóibdf chứzsio! Vìiojpalhb ta màwnlf hai chúwpdx cháfxthu Lývsux Trọiwzong Mạakkenh vàwnlfvsuxwnlfo Kiệfxtht tranh giàwnlfnh nhau, làwnlfm ra bao nhiêvsuxu chuyệfxthn, ởpova thàwnlfnh phốkfpiubhlnh An, thậmujdm chírwcokfgun nổatasi tiếjppgng khắdpecp cảyuisxpityuisc nữyuisa!

Con đexfhãkubzwnlfm gìiojp? Chẳttoeng qua chỉkdkhwnlf con kếjppgt hôalhbn vớyuisi mộrfott ngưxpitiojpi đexfhàwnlfn ôalhbng nhỏnnngzyqtn con hai mưxpitơzyqti tuổatasi màwnlf thôalhbi! Chuyệfxthn nàwnlfy cóibdfrwconh làwnlfiojp!”

wnlfjkvjy nóibdfi xong câizryu nàwnlfy, dưxpitiojpng nhưxpit đexfhalrx chọiwzoc giậmujdn Lývsux Nam Hàwnlfo nêvsuxn nóibdfi vớyuisi La Anh Kiệfxtht ởpova đexfhàwnlfng sau: “Dựndwaa vàwnlfo cáfxthi gìiojpwnlf phảyuisi làwnlfm thỏnnnga thuậmujdn trưxpityuisc hôalhbn nhâizryn, em đexfhatasng ývsux cho anh tiềaqhtn củfkika em, khôalhbng ai quảyuisn đexfhưxpitkfguc cảyuis!”




vsux Thụelopc Bạakkech vừaqhta dứzsiot lờiojpi thìiojpalhbi thấjkvjy trong mắdpect La Anh Kiệfxtht xẹqrdet qua mộrfott ývsuxxpitiojpi khôalhbng dễnnng bịkubz pháfxtht hiệfxthn.

Khóibdfe miệfxthng anh ta cũxnjqng hơzyqti nhếjppgch lêvsuxn.

“Cho, cho, cho! Màwnlfy cho hếjppgt cũxnjqng chẳttoeng sao, bắdpect đexfhnnngu từaqhtalhbm nay, Lývsux Nam Hàwnlfo tao khôalhbng cóibdf đexfhzsioa con gáfxthi làwnlfwnlfy!” Lývsux Nam Hàwnlfo tứzsioc giậmujdn vỗccczwnlfn.

“Đbkgki thìiojp đexfhi.”

vsux Thụelopc Bạakkech cũxnjqng khôalhbng hềaqht tỏnnng vẻzsio yếjppgu đexfhuốkfpii, quay ngưxpitiojpi lạakkei kérvmco La Anh Kiệfxtht đexfhi ra ngoàwnlfi.

wpdxc họiwzo đexfhi ra ngoàwnlfi, tôalhbi đexfhãkubz pháfxtht hiệfxthn thấjkvjy sắdpecc mặlfuyt củfkika Lývsux Nam Hàwnlfo khôalhbng ổatasn nêvsuxn vộrfoti vàwnlfng đexfhzsiong dậmujdy: “Ôiwzong Lývsux.”

alhbi vừaqhta gọiwzoi xong liềaqhtn đexfhi đexfhếjppgn chỗccczvsux Nam Hàwnlfo.

alhbi còkfgun chưxpita đexfhi đexfhếjppgn nơzyqti thìiojp cảyuis ngưxpitiojpi Lývsux Nam Hàwnlfo đexfhãkubz đexfhatasmujdp vềaqht phírwcoa trưxpityuisc.

“Ba!”

“Ba!”

“Ôiwzong nộrfoti!”

vsux Nam Hàwnlfo térvmc ngãkubz, tấjkvjt cảyuis mọiwzoi ngưxpitiojpi đexfhaqhtu ùhzwga qua.

Bởpovai vìiojp đexfhãkubzibdf kinh nghiệfxthm nêvsuxn mọiwzoi ngưxpitiojpi đexfhlfuyt Lývsux Nam Hàwnlfo nằnbwom thẳttoeng, sau đexfhóibdfalhbi bắdpect đexfhnnngu gọiwzoi cấjkvjp cứzsiou.




vsux Thụelopc Bạakkech vàwnlf La Anh Kiệfxtht cũxnjqng chưxpita đexfhi.

Họiwzo đexfhzsiong ngay ởpova cửlxgga.

Vẻzsio mặlfuyt củfkika Lývsux Thụelopc Bạakkech làwnlf muốkfpin đexfhi qua xem thửlxgg nhưxpitng lạakkei ngạakkei.

kfgun La Anh Kiệfxtht đexfhzsiong phírwcoa sau bàwnlfjkvjy, ývsuxxpitiojpi trêvsuxn mặlfuyt càwnlfng rõcsobwnlfng hơzyqtn.

Khóibdfe miệfxthng cong lêvsuxn đexfhếjppgn mứzsioc khôalhbng khérvmcp lạakkei đexfhưxpitkfguc.

alhbi gọiwzoi đexfhiệfxthn thoạakkei xong liềaqhtn nhìiojpn La Anh Kiệfxtht, tứzsioc giậmujdn nóibdfi: “Anh đexfhaqhtng nhịkubzn nữyuisa, bâizryy giờiojp anh làwnlfm vậmujdy, mụelopc đexfhírwcoch chírwconh làwnlf đexfhiềaqhtu nàwnlfy cóibdf phảyuisi khôalhbng?!”

“Côalhbizrym miệfxthng!” Tôalhbi vừaqhta nóibdfi thìiojpvsux Thụelopc Bạakkech đexfhãkubz mắdpecng tôalhbi: “Côalhbyggrn bảyuisn khôalhbng phảyuisi ngưxpitiojpi Nhàwnlf họiwzovsux chúwpdxng tôalhbi, dùhzwg ai nóibdfi thìiojpxnjqng khôalhbng đexfhếjppgn lưxpitkfgut côalhbvsuxn tiếjppgng!”

alhbi nhìiojpn Lývsux Thụelopc Bạakkech, lạakkei nhìiojpn La Anh Kiệfxtht.

alhbi tứzsioc giậmujdn nuốkfpit lạakkei lờiojpi nóibdfi.

vsux Thụelopc Bạakkech thậmujdt sựndwa bịkubz La Anh Kiệfxtht làwnlfm u mêvsux rồatasi.

vsuxwnlfo Kiệfxtht kérvmco tôalhbi đexfhếjppgn bêvsuxn cạakkenh anh ấjkvjy, nóibdfi vớyuisi La Anh Kiệfxtht: “Vui rồatasi chứzsio?”

vsux Thụelopc Bạakkech thấjkvjy Lývsuxwnlfo Kiệfxtht cũxnjqng nóibdfi La Anh Kiệfxtht nêvsuxn khôalhbng vui.

vsux Thụelopc Bạakkech đexfhang muốkfpin mởpova miệfxthng thìiojp La Anh Kiệfxtht ởpova phírwcoa sau bàwnlfjkvjy lạakkei thừaqhta nhậmujdn: “Đbkgkúwpdxng vậmujdy, vui rồatasi. Nếjppgu nhưxpitfxtht nữyuisa đexfhưxpita ôalhbng giàwnlf đexfhếjppgn bệfxthnh việfxthn màwnlf đexfhưxpitkfguc tuyêvsuxn bốkfpi tửlxgg vong vìiojp cấjkvjp cứzsiou khôalhbng thàwnlfnh côalhbng, vậmujdy thìiojpalhbi càwnlfng vui hơzyqtn nữyuisa.”




vsux Thụelopc Bạakkech ngẩlxggn ngưxpitiojpi khi nghe thấjkvjy lờiojpi nóibdfi củfkika La Anh Kiệfxtht ởpova phírwcoa sau, bàwnlfjkvjy lúwpdxng túwpdxng quay đexfhnnngu lạakkei nhìiojpn La Anh Kiệfxtht, sắdpecc mặlfuyt hơzyqti táfxthi nhợkfgut: “A Kiệfxtht, đexfhaqhtng nóibdfi lờiojpi xui xẻzsioo, khôalhbng phảyuisi ba em cốkfpi ývsuxibdfi anh nhưxpit vậmujdy đexfhâizryu. Quảyuis thậmujdt hai chúwpdxng ta chêvsuxnh lệfxthch tuổatasi táfxthc lớyuisn, ôalhbng ấjkvjy khôalhbng chấjkvjp nhậmujdn nổatasi nêvsuxn mớyuisi nóibdfi nhưxpit vậmujdy, ôalhbng ấjkvjy khôalhbng hiểalrxu anh.”

“Em cũxnjqng khôalhbng hiểalrxu anh nữyuisa.” La Anh Kiệfxtht đexfhi mấjkvjy bưxpityuisc đexfhếjppgn trưxpityuisc mặlfuyt Lývsux Thụelopc Bạakkech, duỗccczi ngóibdfn tay thon dàwnlfi đexfhqrdep đexfhwnlf ra móibdfc cằnbwom Lývsux Thụelopc Bạakkech lêvsuxn, khóibdfe miệfxthng nhếjppgch lêvsuxn cưxpitiojpi đexfhalrxu: “Dìiojp àwnlf, dìiojp sẽwnlf khôalhbng tưxpitpovang rằnbwong tôalhbi thậmujdt sựndwavsuxu dìiojp đexfhóibdf chứzsio?”

“Hảyuis?”

Sắdpecc mặlfuyt củfkika Lývsux Thụelopc Bạakkech lậmujdp tứzsioc trắdpecng bệfxthch.

La Anh Kiệfxtht đexfhúwpdxt hai tay vàwnlfo túwpdxi áfxtho, nhìiojpn xuốkfping Lývsux Thụelopc Bạakkech, mặlfuyt khôalhbng cóibdf biểalrxu cảyuism: “Tôalhbi muốkfpin cóibdf loạakkei phụelop nữyuis nhưxpit thếjppgwnlfo màwnlf khôalhbng đexfhưxpitkfguc, dựndwaa vàwnlfo cáfxthi gìiojpwnlf cứzsio phảyuisi chọiwzon ngưxpitiojpi phụelop nữyuis vừaqhta giàwnlf vừaqhta xấjkvju nhưxpitwnlf? Cho dùhzwgibdfiojpm phúwpdxwnlf, tiềaqhtn củfkika bàwnlfxnjqng khôalhbng đexfhfkik đexfhalrxalhbi đexfhếjppgm xỉkdkha đexfhếjppgn.”

“Anh, anh đexfhang nóibdfi gìiojp vậmujdy A Kiệfxtht.”

vsux Thụelopc Bạakkech đexfhzsiong nguyêvsuxn tạakkei chỗcccz, biểalrxu cảyuism trêvsuxn mặlfuyt đexfhãkubz hoàwnlfn toàwnlfn sụelopp đexfhatas.

iojpnh thưxpitiojpng bàwnlfjkvjy làwnlf kiểalrxu phụelop nữyuis mạakkenh mẽwnlf cao cao tạakkei thưxpitkfgung, ngôalhbng cuồatasng tựndwa đexfhakkei, nhưxpitng màwnlfwpdxc nàwnlfy vẻzsio kiêvsuxu ngạakkeo trêvsuxn mặlfuyt đexfhãkubz hoàwnlfn toàwnlfn khôalhbng còkfgun nữyuisa.

vsux Trọiwzong Kháfxthnh ởpovavsuxn cạakkenh cũxnjqng khôalhbng nhìiojpn nổatasi nữyuisa: “Rốkfpit cuộrfotc tạakkei sao cậmujdu làwnlfm vậmujdy?”

“Tạakkei sao?” La Anh Kiệfxtht cúwpdxi đexfhnnngu nhìiojpn Lývsux Nam Hàwnlfo đexfhang nằnbwom ởpova đexfhóibdf: “Đbkgkưxpitơzyqtng nhiêvsuxn làwnlfiojp muốkfpin lãkubzo giàwnlfwnlfy chếjppgt sớyuism mộrfott chúwpdxt rồatasi.”

“Sao cậmujdu nóibdfi ba tôalhbi nhưxpit vậmujdy!”

vsux Thụelopc Bạakkech lao lêvsuxn muốkfpin đexfháfxthnh La Anh Kiệfxtht.

Anh ta chỉkdkhzyqti nérvmc ngưxpitiojpi đexfhi làwnlf vừaqhta khérvmco tráfxthnh đexfhưxpitkfguc đexfhòkfgun tấjkvjn côalhbng củfkika Lývsux Thụelopc Bạakkech. Anh ta mírwcom môalhbi nóibdfi: “Tôalhbi nóibdfi lãkubzo ta nhưxpit vậmujdy đexfhãkubzwnlf dễnnng nghe rồatasi. Dựndwaa vàwnlfo cáfxthi gìiojpwnlf ôalhbng nộrfoti tôalhbi chếjppgt, lãkubzo giàwnlfwnlfy vẫexfhn còkfgun sốkfping?”

“Cậmujdu, ôalhbng nộrfoti cậmujdu?”

vsux Thụelopc Bạakkech hỏnnngi.

La Anh Kiệfxtht nhếjppgch môalhbi: “Đbkgkúwpdxng vậmujdy, năyggrm đexfhóibdf ôalhbng nộrfoti tôalhbi cùhzwgng làwnlfm ăyggrn vớyuisi lãkubzo giàwnlfwnlfy. Khi đexfhóibdf việfxthc làwnlfm ăyggrn củfkika họiwzo ngang ngửlxgga nhau, khôalhbng đexfhúwpdxng, nêvsuxn làwnlf ôalhbng nộrfoti tôalhbi làwnlfm lớyuisn hơzyqtn mộrfott chúwpdxt. Lãkubzo giàwnlfwnlfy ghen ghérvmct ôalhbng nộrfoti tôalhbi liềaqhtn khuyêvsuxn ôalhbng ấjkvjy xâizryy mộrfott tòkfgua nhàwnlfwnlfwnlfm quảyuisng cáfxtho đexfháfxthnh bóibdfng nhãkubzn hiệfxthu, kếjppgt quảyuiswnlf ôalhbng nộrfoti thua lỗcccz, hèpzyhn mòkfgun nhảyuisy lầnnngu tựndwafxtht, nhưxpitng màwnlfkubzo giàwnlfwnlfy thìiojp sốkfping khỏnnnge mạakkenh.”

Khi anh ta nóibdfi xong, tấjkvjt cảyuis mọiwzoi ngưxpitiojpi cóibdf mặlfuyt đexfhaqhtu cóibdf biểalrxu cảyuism kháfxthc nhau.

vsuxwnlfo Kiệfxtht ởpovavsuxn cạakkenh tôalhbi lạakkei mởpova miệfxthng nóibdfi: “Ngưxpitiojpi érvmcp chếjppgt ôalhbng nộrfoti anh, thậmujdt sựndwawnlf ôalhbng nộrfoti tôalhbi sao?”

“Nếjppgu khôalhbng thìiojp sao?” La Anh Kiệfxtht nhìiojpn vềaqht phírwcoa anh ấjkvjy.

“Éalhbp chếjppgt ôalhbng nộrfoti anh, chẳttoeng lẽwnlf khôalhbng phảyuisi làwnlfkfgung tham khôalhbng đexfháfxthy, vàwnlfyggrng lựndwac khôalhbng xứzsiong vớyuisi dãkubzizrym?”

Mỗccczi mộrfott chữyuisvsuxwnlfo Kiệfxtht nóibdfi ra đexfhaqhtu khôalhbng cóibdf bấjkvjt cứzsioiojpnh cảyuism gìiojp.

Mớyuisi đexfhnnngu La Anh Kiệfxtht hơzyqti ngẩlxggn ngưxpitiojpi nhưxpitng rấjkvjt nhanh chóibdfng gạakket cảyuism xúwpdxc ấjkvjy đexfhi: “Sao cóibdf thểalrx?”

“Chuyệfxthn màwnlf ôalhbng nộrfoti tôalhbi đexfhaqht nghịkubz ôalhbng nộrfoti anh làwnlfm, bảyuisn thâizryn ôalhbng ấjkvjy cũxnjqng đexfhang làwnlfm, chẳttoeng qua làwnlf ôalhbng ấjkvjy nóibdfi cho ôalhbng nộrfoti anh biếjppgt kinh nghiệfxthm thàwnlfnh côalhbng củfkika mìiojpnh, đexfháfxthng tiếjppgc làwnlf ôalhbng nộrfoti anh khôalhbng cóibdf bảyuisn lĩubhlnh.” Lývsuxwnlfo Kiệfxtht nhìiojpn vềaqht phírwcoa tôalhbi: “Cũxnjqng giốkfping nhưxpitalhbi, bâizryy giờiojpalhbi nóibdfi cho anh biếjppgt bírwco quyếjppgt làwnlfm sao đexfhalrx khiếjppgn cho doanh nghiệfxthp mạakkenhlêvsuxn, anh cũxnjqng khôalhbng thểalrx thàwnlfnh côalhbng giốkfping nhưxpitalhbi, bởpovai vìiojp con ngưxpitiojpi củfkika anh… tầnnngm, nhìiojpn, nôalhbng, cạakken.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.