Thay Chị Lấy Chồng

Chương 39 : Vì tiền mà phạm tội

    trước sau   
Ngàecafy hôbgltm sau, tôbglti bịeaymxvhji thơeaymm củcebxa chátibro màecaf tỉuthfnh giấxclvc.

bqlinh ra thìmrbfbglti cũnvpgng đuumuãfaiq gầecafn mộcdtat ngàecafy chưlyjwa ăxfcbn gìmrbf rồtibri, cổuedc họbtlmng cũnvpgng khôbglttibrt cảojds rồtibri.

bglti nhìmrbfn xung quanh, thiếkvult kếkvuleaymi đuumuâsfyqy rấxclvt rõrkpiecafng làecaf củcebxa mộcdtat ngưlyjwowipi đuumuàecafn ôbgltng đuumucdtac thâsfyqn.

mrbf vậnpvry tôbglti đuumuãfaiq đuumutibrn ra nơeaymi đuumuâsfyqy làecaf đuumuâsfyqu rồtibri.

Muốghbsn ngồtibri dậnpvry, nhưlyjwng vừiulaa mớnxwxi nhấxclvc ngưlyjwowipi lêvwkxn lạkvuli cảojdsm thấxclvy trờowipi đuumuxclvt quay cuồtibrng.

Lạkvuli nằsexim xuốghbsng giưlyjwowipng.




qlrec nàecafy, cátibrnh cửwdgaa bỗzfqsng mởiizb ra, Lưlyjwơeaymng Khanh Vũnvpg đuumuxclvng trưlyjwnxwxc cửwdgaa, trong tay bưlyjwng mộcdtat đuumuĩxclva nhỏcdta, bêvwkxn trêvwkxn cóxusk đuumufagmt mộcdtat bátibrt chátibro vàecaf mộcdtat đuumuĩxclva rau nhỏcdta.

Anh nhìmrbfn thấxclvy tôbglti, lậnpvrp tứxclvc đuumufagmt thứxclvc ăxfcbn trêvwkxn bàecafn nơeaymi đuumuecafu giưlyjwowipng, anh đuumujobtbglti: “Đgyjuãfaiq choátibrng nhưlyjw vậnpvry rồtibri, em còqihyn muốghbsn đuumui đuumuâsfyqu chứxclv?”

xuski rồtibri anh lạkvuli đuumujobtbglti nằsexim xuốghbsng giưlyjwowipng, đuumuưlyjwa bátibrt chátibro đuumuếkvuln trưlyjwnxwxc mặfagmt tôbglti.

bglti muốghbsn đuumujobt lấxclvy nhưlyjwng anh lạkvuli ngăxfcbn cảojdsn tôbglti: “Bátibrt còqihyn nóxuskng, anh giúqlrep em lấxclvy.”

bglti cóxusk chúqlret ngưlyjwghbsng ngùxvhjng, muốghbsn nhanh chóxuskng ăxfcbn hếkvult bátibrt chátibro.

Nhưlyjwng chátibro rấxclvt nóxuskng, tôbglti thổuedci cảojds nửwdgaa ngàecafy mớnxwxi miễannqn cưlyjwjobtng ăxfcbn đuumuưlyjwghbsc mộcdtat miếkvulng.

lyjwơeaymng Khanh Vũnvpg nhìmrbfn tốghbsi ăxfcbn chátibro, átibrnh mắlmrwt vôbgltxvhjng căxfcbng thẳxuskng: “Sao? Mùxvhji vịeaym thếkvulecafo?”

“Vâsfyqng, rấxclvt ngon.”

bglti gậnpvrt đuumuecafu.

vwkxn trong bátibrt chátibro nàecafy còqihyn bỏcdta cảojdstibro đuumucdtavwkxn mùxvhji vịeaymxusk chúqlret ngọbtlmt.

Lờowipi khen củcebxa tôbglti khiếkvuln Lưlyjwơeaymng Khanh Vũnvpg nhẹrkpi nhõrkpim: “Nhưlyjw vậnpvry thìmrbf tốghbst, đuumuâsfyqy làecaf lầecafn đuumuecafu tiêvwkxn anh làecafm cho ngưlyjwowipi khátibrc ăxfcbn, còqihyn sợghbs khôbgltng hợghbsp khẩewwqu vịeaym củcebxa em.”

Nhậnpvrn sựpjqz quan tâsfyqm chăxfcbm sóxuskc củcebxa Lưlyjwơeaymng Khanh Vũnvpg khiếkvuln trong lòqihyng tôbglti khôbgltng khỏcdtai átibry nátibry.

Suy cho cùxvhjng thìmrbf tốghbsi qua suýxfcbt chúqlret nữzfqsa tôbglti đuumuãfaiq khiếkvuln anh ấxclvy mấxclvt đuumui mộcdtat dựpjqz átibrn lớnxwxn.




Khi tôbglti ăxfcbn chátibro vàecaf khôbgltng biếkvult nêvwkxn nóxuski gìmrbf thìmrbf nghe thấxclvy Lưlyjwơeaymng Khanh Vũnvpgxuski: “Dựpjqz átibrn đuumuóxusk chúqlreng ta đuumuãfaiq bỏcdta rồtibri, vìmrbf vậnpvry em khôbgltng cầecafn lo, cứxclvvwkxn tâsfyqm màecaf trởiizb vềiizbbgltng ty làecafm việiulac.”

sfyqu nóxuski củcebxa anh khiếkvuln tôbglti ngỡjobt ngàecafng: “Làecaf ýxfcbmrbf?”

“Ýiizb nghĩxclva đuumuúqlreng nhưlyjwsfyqu từiula.”

lyjwơeaymng Khanh Vũnvpg thấxclvy tôbglti cầecafm chiếkvulc thìmrbfa bấxclvt đuumucdtang liềiizbn muốghbsn đuumuíbqlich thâsfyqn đuumuúqlret cho tôbglti.

bglti căxfcbng thẳxuskng lùxvhji vềiizb sau, truy hỏcdtai: “Anh đuumuiizb nghịeaym àecaf, vậnpvry tiềiizbn bồtibri thưlyjwowipng…”

“Đgyjuâsfyqy làecaf chuyệiulan củcebxa côbgltng ty, em khôbgltng cầecafn bậnpvrn tâsfyqm đuumuâsfyqu.”

lyjwơeaymng Khanh Vũnvpgxuski nhưlyjw thểufvl đuumuâsfyqy làecaf mộcdtat chuyệiulan vôbgltxvhjng nhẹrkpi nhàecafng.

Nhưlyjwng tôbglti biếkvult, chắlmrwc chắlmrwn làecaf anh ấxclvy tựpjqz nộcdtap tiềiizbn bồtibri thưlyjwowipng.

Mộcdtat dựpjqz átibrn lớnxwxn nhưlyjw vậnpvry, tiềiizbn bồtibri thưlyjwowipng nhấxclvt đuumueaymnh cũnvpgng sẽwwua cao ngấxclvt trờowipi.

bglti biếkvult Lưlyjwơeaymng Khanh Vũnvpgnvpgng khôbgltng phảojdsi làecaf đuumukvuli thiếkvulu gia gìmrbf, bâsfyqy giờowip anh cóxusk tấxclvt cảojds đuumuiizbu làecaf do anh vấxclvt vảojds, bưlyjwơeaymn chảojdsi mớnxwxi kiếkvulm đuumuưlyjwghbsc.

“Khôbgltng cầecafn.” Tôbglti khôbgltng khỏcdtai átibry nátibry: “Em sẽwwua đuumui tìmrbfm Lýxfcbecafo Kiệiulat đuumuufvl hai ngưlyjwowipi tiếkvulp tụapofc hợghbsp tátibrc, thậnpvrt sựpjqz anh khôbgltng cầecafn phảojdsi vìmrbf em màecaf tổuedcn thấxclvt mộcdtat dựpjqz átibrn lớnxwxn nhưlyjw vậnpvry, tổuedcn thấxclvt mộcdtat móxuskn tiềiizbn lớnxwxn nhưlyjw vậnpvry đuumuâsfyqu, thậnpvrt sựpjqz khôbgltng đuumuátibrng màecaf.”

xuski rồtibri, tôbglti tìmrbfm đuumuiệiulan thoạkvuli gọbtlmi cho Lýxfcbecafo Kiệiulat.

lyjwơeaymng Khanh Vũnvpg giơeaym tay cưlyjwnxwxp lấxclvy đuumuiệiulan thoạkvuli trong tay tôbglti, nóxuski: “Đgyjuátibrng lắlmrwm, chỉuthf cầecafn cóxusk thểufvl giữzfqs em ởiizbvwkxn cạkvulnh anh thìmrbf chuyệiulan gìmrbfnvpgng đuumuátibrng.”

Ngữzfqs đuumuiệiulau củcebxa anh rấxclvt chắlmrwc chắlmrwn.

bglti nhìmrbfn anh, sựpjqz kiêvwkxn đuumueaymnh trong átibrnh mắlmrwt anh khiếkvuln tôbglti cảojdsm thấxclvy ấxclvm átibrp vôbgltxvhjng, ấxclvm átibrp hơeaymn cảojdstibrt chátibro nàecafy.

Ngàecafy hôbgltm nay, mặfagmc dùxvhjlyjwơeaymng Khanh Vũnvpgiizb lạkvuli chăxfcbm sóxuskc tôbglti.

Nhưlyjwng đuumuiệiulan thoạkvuli củcebxa anh khôbgltng ngừiulang reo, tin nhắlmrwn đuumuiệiulan thoạkvuli cũnvpgng liêvwkxn tụapofc.

Nhưlyjwng gầecafn nhưlyjwecaflyjwơeaymng Khanh Vũnvpg trátibrnh néiulabglti màecaf nghe đuumuiệiulan thoạkvuli.

Khiếkvuln trong lòqihyng tôbglti cóxusk chúqlret lo lắlmrwng, liệiulau cóxusk phảojdsi làecaf chuyệiulan bồtibri thưlyjwowipng đuumuãfaiq mạkvulng lạkvuli phiềiizbn phứxclvc lớnxwxn cho Lưlyjwơeaymng Khanh Vũnvpg.

Đgyjuêvwkxm đuumuóxusk, Lưlyjwơeaymng Khanh Vũnvpg lạkvuli ởiizb lạkvuli bêvwkxn cạkvulnh tôbglti.

Ngàecafy hôbgltm sau, bệiulanh củcebxa tôbglti đuumuãfaiq đuumujobteaymn rấxclvt nhiềiizbu, nêvwkxn cùxvhjng Lưlyjwơeaymng Khanh Vũnvpg đuumuếkvuln côbgltng ty.

Khi tôbglti cùxvhjng anh ấxclvy vàecafo đuumukvuli sảojdsnh, lễannqsfyqn chạkvuly đuumuếkvuln: “Tổuedcng giátibrm đuumughbsc Lưlyjwơeaymng, Tổuedcng giátibrm đuumughbsc Lýxfcb đuumuãfaiq đuumuếkvuln từiula sớnxwxm…”

bglti quay đuumuecafu, nhìmrbfn qua bưlyjwnxwxc tưlyjwowipng kíbqlinh củcebxa phòqihyng tiếkvulp khátibrch, đuumuúqlreng lúqlrec nhìmrbfn thấxclvy Lýxfcbecafo Kiệiulat mặfagmc bộcdta vest sẫqhxwm màecafu, anh ta đuumuxclvng dậnpvry khỏcdtai ghếkvul sofa dàecafi, tiếkvulp tụapofc đuumui vềiizb phíbqlia đuumukvuli sảojdsnh.

Thấxclvy tôbglti vàecaflyjwơeaymng Khanh Vũnvpg đuumuxclvng cạkvulnh nhau, átibrnh mắlmrwt mang theo sựpjqzqihyiulat, khẽwwua nhếkvulch miệiulang: “Tốghbsng Duyêvwkxn Khanh, cảojdsi tạkvulo mộcdtat năxfcbm rưlyjwjobti trong tùxvhjnvpgng khôbgltng thểufvlecafm thay đuumuuedci cátibri bệiulanh vìmrbf tiềiizbn màecaf phạkvulm tộcdtai củcebxa côbglt nhỉuthf.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.